Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 37: Phút bốc đồng

Tô Tiện Âm không ngờ bữa nhậu này lại dai dẳng đến thế.

Trần Tầm đã say đến mức đi không vững, nhưng Thẩm Tử Dật vẫn chưa có ý định tha cho anh, cũng như chẳng định tha cho ai.

Sáu nam sinh có mặt ở đó, ngoại trừ Diêu Đạt được miễn vì dị ứng cồn, năm người còn lại đều đã ngà ngà say, mỗi người một vẻ.

Riêng Thẩm Tử Dật thì cứ như không.

Mặt anh ấy không đỏ, mắt không vằn tia máu. Ngoại trừ phản ứng hơi chậm chạp đôi chút, chẳng ai nhận ra anh ấy chính là người uống nhiều nhất bàn.

Tô Tiện Âm thấy hơi hoang mang.

Rõ ràng hôm nay là sinh nhật anh ấy, anh ấy vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt quen thuộc, nhưng cô lại cảm thấy anh ấy chẳng hề vui vẻ.

Đôi mắt anh ấy như bị phủ một lớp sương mù dày đặc, giấu kín những cảm xúc cuộn trào bên trong.

"Cậu lại nhìn cậu ta."

"Cậu ta đẹp trai hơn tớ à?"

Tô Tiện Âm đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì tên ma men Trần Tầm đã sáp lại gần từ lúc nào. Anh cau mày, phồng má lên vẻ không vui.

Cồn làm lu mờ lý trí, khiến con người ta phản ứng chậm chạp, ánh mắt đờ đẫn. Nhưng đồng thời, nó cũng khuếch đại cảm xúc, cuốn trôi mọi rào cản và lớp vỏ bọc ngụy trang.

Trần Tầm lúc này hệt như một đứa trẻ lên bảy dễ đoán.

Tô Tiện Âm đẩy khuôn mặt nồng nặc mùi rượu của anh ra xa, thầm nghĩ chắc chắn ngày mai tỉnh dậy anh sẽ quên sạch sành sanh mọi chuyện.

Thế là cô tha hồ hùa theo dỗ ngọt anh: "Đâu có, cậu đẹp trai nhất, cậu là đẹp trai nhất quả đất luôn."

"Thế sao cậu không nhìn tôi?"

"Nhìn cậu làm gì? Tôi bị dị ứng với ma men."

Trần Tầm lại lầm lì nhích lại gần, cánh tay dán sát vào tay cô.

Tô Tiện Âm thở dài, hỏi: "Có phải... cậu quen Ngu Chỉ Tĩnh không?"

Trần 7 tuổi chớp chớp mắt nhìn cô, vẻ mặt ngây thơ vô tội vô cùng.

Tô Tiện Âm xua tay: "Thôi bỏ đi, tôi hỏi cậu làm gì cơ chứ."

Bỗng nhiên Trần Tầm vươn tay bóp chặt cằm cô, ép đôi má vốn đã không nhiều thịt của cô phải chu ra, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh.

Lại là cái vẻ mặt hờn dỗi với hàng lông mày nhíu chặt.

Anh và Thẩm Tử Dật đúng là hai thái cực trái ngược nhau. Thể tạng của anh hễ uống rượu là đỏ gay đỏ gắt, ngay cả hốc mắt cũng đỏ hoe, trông đến là tội nghiệp.

Tô Tiện Âm làu bàu: "Cậu... làm cái trò gì đấy?!"

"Tôi biết Ngu Chỉ Tĩnh chứ, con gái thầy chủ nhiệm cấp ba của Thẩm Tử Dật mà."

Trần Tầm giữ nguyên biểu cảm "Cậu dỏng tai lên mà nghe cho kỹ đây", tay vẫn bóp chặt má cô không chịu buông.

Tô Tiện Âm lườm anh một cái, bực mình gỡ từng ngón tay anh ra.

"Rồi sao nữa?"

"Rồi sao á?"

"Cậu còn muốn biết thêm gì nữa?"

"Tự dưng quan tâm chuyện đời tư người ta làm cái gì?"

"Trần Tầm."

Có lẽ màn "tương tác" của hai người hơi quá lố nên Thẩm Tử Dật lại mỉm cười híp mắt đưa thêm một ly rượu tới.

"Xem ra là tửu lượng vẫn còn khá khẩm lắm."

Trần Tầm vừa nãy còn đang hùng hổ, giờ thấy ly rượu lại giật thót mình, chui tọt ra sau lưng Tô Tiện Âm, hai tay xua lấy xua để.

"Xin kiếu, một giọt cũng không nuốt nổi nữa đâu."

Lực tay của anh vốn dĩ đã mạnh, giờ say rượu lại càng không biết điểm dừng, bóp chặt lấy cẳng tay Tô Tiện Âm khiến cô nhăn nhó vì đau.

Cô nhăn mặt kêu lên, rồi quay sang cầu xin Thẩm Tử Dật: "Anh tha cho cậu ấy đi."

"Xem như tha cho em vậy."

"Làm sao mà tha được?"

Diêu Đạt nở nụ cười nham hiểm.

Tô Tiện Âm tức điên: "Rốt cuộc là cậu phe nào vậy?"

Chính miệng cậu ta gọi cô đến tiếp ứng, giờ lại hùa theo làm loạn là sao.

Cuối cùng Trần Tầm vẫn bị ép uống thêm nửa ly bia. Thấy anh nhăn mặt như sắp nôn đến nơi, Tô Tiện Âm vội giật lấy nửa ly còn lại từ tay Thẩm Tử Dật.

"Uống vậy là quá đủ rồi."

Thẩm Tử Dật nhướng mày. Hôm nay anh ấy diện cả cây đen, giữa hai đầu lông mày phảng phất chút khí chất lạnh lùng, xa cách, chẳng giống một người hiền lành, càng không giống dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn thường ngày.

"Cậu ta không uống cũng được, nhưng phải có người uống thay."

Tô Tiện Âm nài nỉ: "Hôm nay là sinh nhật anh, anh rộng lượng một chút không được sao? Mọi người uống ít đi một chút cũng tốt mà?"

Thẩm Tử Dật đáp gãy gọn: "Không."

Một nam sinh bên cạnh thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa, lớn giọng trêu chọc Trần Tầm: "Anh Tầm ơi, anh có 'viện binh' không đấy? Không có ai thì tự mình cạn ly đi nhé."

Trên bàn nhậu, cách tốt nhất để chứng minh mức độ thân thiết chính là đỡ rượu hộ nhau. Trong tiếng hò reo cổ vũ của đám bạn, người đỡ rượu cũng ít nhiều cảm thấy hãnh diện.

Trần Tầm đờ đẫn, nở một nụ cười ngô nghê, rồi cất giọng khàn đặc: "Tô Tiện Âm."

"Giúp tôi với."

Tô Tiện Âm cầm ly rượu lên uống rất dứt khoát. Cô ngửa cổ nốc cạn một hơi trong tiếng hò reo xen lẫn chút trêu chọc của mọi người xung quanh.

Sau đó cô cũng chẳng nhớ mình đã uống thêm mấy ly nữa.

Giữa chừng có một chuyện khá bất ngờ xảy ra. Thẩm Tử Dật có vẻ cũng ngà ngà say rồi, nhưng dù anh ấy có xin tha thì vẫn có người tiếp tục chuốc rượu. Anh ấy đành dùng ánh mắt thâm trầm nhìn Lam Thấm, nhờ cô nàng uống giúp một ít.

Lam Thấm không chút do dự cầm ly rượu lên.

Nhưng đến ly thứ ba, Diêu Đạt đột nhiên tỏ ra khó chịu, giằng lấy ly rượu từ tay cô nàng.

"Con gái con lứa uống nhiều thế làm gì?"

Một nam sinh cười đùa hùa theo: "Thế thì ông uống thay đi."

Diêu Đạt thực sự đưa ly rượu lên miệng, nhưng lập tức bị Lam Thấm giật lại.

"Cậu điên à?"

"Cậu muốn đêm nay phải nhập viện luôn sao?"

Đám bạn xung quanh lập tức bày ra vẻ mặt hóng hớt, đưa mắt nhìn nhau, ngầm hiểu những đợt sóng ngầm đang cuộn trào.

Cuối cùng thì Thẩm Tử Dật cũng tự mình nốc cạn ly rượu đó. Thế nhưng vừa đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, anh ấy không kìm nén được nữa, lảo đảo lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Lam Thấm vội vã chạy theo. Diêu Đạt cũng lập tức đuổi theo, nhưng lại dừng bước ngay tại cửa, chỉ biết nhíu mày nhìn cánh cửa gỗ liên tục đóng mở đung đưa.

Tô Tiện Âm lờ mờ hiểu ra được điều gì đó, nhưng đồng thời lại cảm thấy vô cùng khó hiểu.

"Sao cậu lúc nào cũng tò mò chuyện tình cảm của người khác thế?"

Vừa quay sang, Tô Tiện Âm đã thấy bản mặt say mèm của Trần Tầm dí sát vào mình.

Đúng là âm hồn bất tán.

Cô vốn chẳng có kiên nhẫn với lũ ma men, bèn nhích người ra xa một chút, đáp trả: "Kiếp trước tôi là ông tơ bà nguyệt đấy, thì sao?"

Trần Tầm lại cười ngốc nghếch.

......

Thẩm Tử Dật được Lam Thấm dìu ra ngoài.

Nhân vật chính đã gục ngã, bữa tiệc ồn ào cũng đành phải tàn.

Cả đám người lảo đảo bước ra khỏi sảnh KTV. Bất ngờ, một bóng dáng nhỏ bé từ đâu lao ra chắn trước mặt họ.

Tô Tiện Âm nhận ra ngay đó là Ngu Chỉ Tĩnh, cô gái vừa bỏ đi lúc nãy.

Cô ấy mạnh mẽ tiến tới đỡ lấy Thẩm Tử Dật đang say khướt, ánh mắt không hề e sợ nhìn thẳng vào mọi người, rồi quay sang hỏi Lam Thấm: "Em đưa anh ấy về, được không chị?"

Lam Thấm rõ ràng vẫn chưa nắm bắt được tình hình, ngơ ngác một lúc rồi mới ậm ừ gật đầu.

Thẩm Tử Dật nãy giờ vẫn nhắm nghiền mắt, bỗng khó nhọc mở ra. Ánh mắt anh ấy nhìn Ngu Chỉ Tĩnh vẫn lạnh lẽo như băng.

"Về nhà đi."

Ngu Chỉ Tĩnh cứng đầu: "Em đưa anh về xong em sẽ về."

Tô Tiện Âm để ý thấy đôi bàn tay đang đỡ lấy Thẩm Tử Dật của Ngu Chỉ Tĩnh đã đỏ ửng vì lạnh, chóp mũi cũng đỏ ửng. Chẳng biết cô bé đã đứng ngoài gió lạnh này bao lâu rồi.

Còn nhỏ tuổi mà đã cố chấp đến vậy.

Cô bé mím chặt môi chờ câu trả lời. Nhưng Thẩm Tử Dật lại từ từ rút cánh tay mình ra khỏi tay cô bé, lảo đảo như sắp ngã, rồi cuối cùng tựa hẳn đầu lên vai Lam Thấm.

Anh ấy đẩy gọng kính, đưa tay day day trán, giọng nói dứt khoát: "Không cần em đưa."

"Ngay bây giờ, ngay lập tức, đi về nhà. Anh gọi xe cho em."

Tô Tiện Âm luôn tự trách mình quá nhạy cảm, dễ đồng cảm với người khác. Nhìn đôi mắt đỏ hoe, hai bàn tay nắm chặt, và đôi môi cắn chặt đến trắng bệch của cô bé, cô không khỏi thấy xót xa.

"Đi thì đi."

Cô bé nói với giọng mềm mỏng nhưng hờn dỗi, rồi quay người bỏ chạy như trốn chạy, dường như không muốn nán lại thêm một giây nào nữa.

Vài người còn tỉnh táo trong nhóm đứng sững sờ trong gió lạnh, nụ cười cứng đờ trên môi.

Lam Thấm lúc này mới hoàn hồn, nhỏ giọng hỏi Thẩm Tử Dật: "Anh có muốn đi xem con bé thế nào không?"

Ánh mắt Thẩm Tử Dật cuối cùng cũng hướng về phía cô bé vừa rời đi, nhưng ánh mắt ấy còn lạnh lùng hơn cả lời nói của anh ấy lúc nãy.

"Không cần, con bé tự biết phải làm gì."

Đến lúc phân công nhau đưa người về, Tô Tiện Âm đinh ninh có Diêu Đạt tỉnh táo ở đây thì chẳng có gì phải lo lắng.

Nào ngờ Lam Thấm vừa đề nghị đưa Thẩm Tử Dật về, Diêu Đạt đã lập tức đòi đi theo.

Tô Tiện Âm bị sốc trước mớ bòng bong tình cảm tay ba, tay tư của bọn họ, đương nhiên không muốn bị kéo vào vũng lầy này thêm nữa.

Khi Lam Thấm hỏi cô có muốn đi chung một chuyến taxi không, cô chỉ dặn dò Lam Thấm cẩn thận rồi từ chối thẳng thừng.

Cô không ngờ rằng Trần Tầm, người đang dồn hơn nửa trọng lượng cơ thể lên người cô, lại còn cười hềnh hệch đòi đưa cô về.

Cô vò rối mái tóc anh, giọng đầy mỉa mai: "Cậu nhìn xem ai đang đưa ai về."

"Ngoan ngoãn đi, không tôi vứt cậu lại ngoài đường bây giờ."

Trần Tầm ngoan ngoãn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Hai người xuống xe ở cổng Tây của trường.

Tô Tiện Âm có một chiếc vali nhỏ, Trần Tầm đã giành lấy xách đi. Anh một tay quàng qua vai cô, một tay kéo vali, lảo đảo bước về phía trước.

Tô Tiện Âm thở dài bất lực: "Đưa vali cho tôi đi."

Anh lắc đầu quầy quậy: "Không được, để tôi xách."

Đúng là chết vì sĩ diện.

Tô Tiện Âm đành mặc kệ anh, chỉ là bị anh lôi kéo nên bước chân của cô cũng xiêu vẹo theo.

Cô nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn quăng anh lại ngay bên vệ đường cho xong chuyện.

Đi được nửa đường, lên đến cầu Gương, những tưởng gió đêm sẽ giúp con người ta tỉnh táo hơn, nhưng Tô Tiện Âm lại rùng mình vì lạnh rồi cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Thực ra cô cũng chẳng rõ tửu lượng của mình đến đâu.

Nhưng cô biết chắc chắn ý thức của mình vẫn còn rất tỉnh táo, bước chân cũng khá vững vàng. Chỉ là những pha vượt ẩu và cua gấp của bác tài taxi ban nãy đã khiến dạ dày cô lộn nhào, buồn nôn.

Cô bất ngờ dừng bước, vịn tay vào lan can cầu, cảm nhận hơi lạnh của đá tảng truyền qua lòng bàn tay.

Trần Tầm nghiêng đầu hỏi: "Sao không đi tiếp?"

Tô Tiện Âm cảm giác như có thứ gì đó đang trào lên cuồn cuộn trong dạ dày, theo bản năng đưa tay phải lên bịt miệng.

Cô dáo dác nhìn quanh, phát hiện cách đó không xa có một chiếc thùng rác màu đen.

Trần Tầm quay sang nhìn cô. Mái tóc dài của cô bị gió thổi bay lòa xòa, ánh đèn đường vàng ấm áp phác họa những đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô. Cô mím chặt đôi môi phớt hồng, hai má ửng đỏ.

Dưới góc nhìn của Trần Tầm, mọi thứ dường như đều được phủ lên một lớp filter dịu dàng. Trái tim anh mềm nhũn, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười, anh cứ thế lẳng lặng ngắm nhìn cô.

Sự bốc đồng thường chỉ đến trong một khoảnh khắc.

"Tô Tiện Âm."

Anh bỗng gọi tên cô.

Tô Tiện Âm ngoái đầu lại, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả vầng trăng khuyết.

Trần Tầm: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu."

"Cậu nói đi."

Tô Tiện Âm nhìn anh với ánh mắt đầy kỳ quặc, dường như cô nhận ra trên má anh đang ửng lên một vệt ửng đỏ xen lẫn chút phấn khích.

"Tôi nghĩ hình như tôi..."

"Thích..."

"Oẹ..."

Dạ dày bỗng nhiên co thắt dữ dội, Tô Tiện Âm vội vàng giơ tay ra hiệu anh dừng lại, rồi chạy thục mạng đến chiếc thùng rác dưới chân cầu, nôn thốc nôn tháo.

Sau một trận nôn mửa như phản xạ tự nhiên của việc say xe lẫn say rượu, Tô Tiện Âm lấy giấy lau sạch miệng.

Cô vừa quay đầu lại vừa hỏi: "Vừa nãy cậu định nói gì với tôi cơ?"

Cảnh tượng đập vào mắt cô khiến cô không thốt nên lời. Ngay tại vị trí hai người vừa đứng, Trần Tầm đã ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm khư khư lấy trụ đá, mắt nhắm nghiền, tiếng thở đều đặn vang lên rõ rệt.

Anh...

Vậy mà...

Lăn ra ngủ...

Tô Tiện Âm: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn