Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 30: Bình an thuận lợi

Trước khi bước qua cổng trường, Diêu Đạt rủ cả nhóm đi ăn chút gì đó ở phố ẩm thực. Lam Thấm nhiệt tình giơ hai tay ủng hộ, Tô Tiện Âm cũng đành gật đầu theo.

Bốn người xuống xe ở cổng Bắc. Diêu Đạt lê bước chân ẻo lả, uể oải như không có xương.

Nhìn bộ dạng đó ngứa mắt, Lam Thấm liền bồi luôn cho một cước.

"Bị điên à Lam Thấm, muốn ăn đòn hả?"

"Nhìn thấy bản mặt ông là tôi thấy bực mình."

Chưa được dăm ba câu, hai đứa trẻ "trường mẫu giáo" lại bắt đầu chí chóe.

Tô Tiện Âm đi phía sau, nhớ lại những lời tâm sự của Lam Thấm lần trước, bất chợt thở dài.

Thực ra câu trả lời đã rành rành ra đấy rồi, chỉ xem Lam Thấm có chịu đối diện hay không thôi.

Trần Tầm cúi xuống nhìn cô, chẳng biết anh đã nhìn ra điều gì mà lại khẽ cười thành tiếng.

Tô Tiện Âm: "Cậu cười gì thế?"

"Tôi cười cậu bình thường thì hay cãi chem chẻm, nhưng trong thâm tâm lại rất quan tâm đến bạn bè."

Tô Tiện Âm không tin suy nghĩ của mình lại dễ bị đoán trúng đến vậy, cố nén vẻ ngạc nhiên, bĩu môi im lặng.

Trần Tầm mỉm cười, đưa tay xoa đầu cô.

"Cứ xem xem trong hai người họ ai là người kiên nhẫn hơn. Nhưng mà để Diêu Đạt nhận ra trước thì đúng là một chữ thôi."

"Khó."

Lần này thì Tô Tiện Âm đành phải bái phục, cô rảo bước theo sát anh. Lúc đi ngang hàng, vai hai người khẽ cọ vào nhau, nghe rõ cả tiếng vải áo ma sát sột soạt.

"Ý cậu là, Diêu Đạt cũng...?"

"Tôi nghĩ thế, nhưng cũng chỉ là tôi đoán thôi. Tóm lại là cậu ta phải tự mình hiểu ra, chứ tôi thấy cậu ta chẳng hề mảy may nghĩ đến chuyện đó."

"Hai người đó học chung từ hồi cấp 2, tính ra đến nay cũng quen nhau 8 năm rồi. Cậu cũng thấy đấy, kiểu cách quen thuộc cứ như vậy, muốn thay đổi cách nhìn nhận để thấy rõ được lòng mình đâu phải chuyện một sớm một chiều."

Hai người nói chuyện cứ như đang giải câu đố, nhưng kỳ lạ là cả hai đều hiểu ngay ý của đối phương.

Tô Tiện Âm: "Ái chà, không nhìn ra nha, cậu cũng là chuyên gia tư vấn tình cảm cơ đấy?"

Trần Tầm: "Cũng?"

"Bạn cùng phòng khác của tôi."

Nhắc đến chuyện này, Tô Tiện Âm tò mò hỏi thẳng: "Thế Diêu Đạt với Trần Tĩnh Di thì sao..."

Trần Tầm cười: "Cái thằng đó bị chập mạch đấy, hôm đó tại ai kia không gọi điện cản tôi lại nên tôi mới phải lóc cóc ra tận ga tàu điện ngầm đón hai người đó."

Nói đến đây, anh khẽ nhăn mũi nhìn cô.

"Suốt chặng đường tôi cứ như tài xế taxi chuyên nghiệp ấy, chẳng hé môi nửa lời."

Tô Tiện Âm bật cười khanh khách.

"Sau đó về đến dưới lầu ký túc xá, tôi mới hỏi cậu ta có chuyện gì."

Lúc đó Diêu Đạt vẫn cái kiểu bất cần đời: "Có chuyện gì đâu? Thì như mày thấy đấy, chuyện là thế đó."

Trần Tầm tức muốn cười: "Mày nghiêm túc đấy chứ?"

"Dào ôi, nghiêm túc cái gì chứ, tao cũng đâu phải thằng ngốc, cậu ta tiếp cận tao chẳng có mục đích tốt đẹp gì."

"Thế tao không được phép giả ngu à? Diễn kịch thì ai sợ ai."

Trần Tầm thấy thật hết nói nổi, cạn lời với thằng bạn: "Thế có phải là lãng phí thời gian không?"

"Sao nào? Tao không được phép kết bạn à, cứ coi như là kết bạn có kỳ hạn một hai tháng đi, có đại mỹ nữ của Viện Ngoại ngữ làm bạn, tao đâu có thiệt."

Trần Tầm không thể hiểu nổi mạch suy nghĩ của Diêu Đạt, Tô Tiện Âm lại càng không.

Nghe xong, cô khẽ đỡ trán, kết luận: "Tôi thấy sắp có một trận gió tanh mưa máu dài dài nữa đây."

Thấy cô có vẻ đang sầu não vì chuyện đó, Trần Tầm đột nhiên dừng lại, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Sao tôi chưa thấy cậu quan tâm đến người bạn là tôi đây nhỉ?"

Bốn người đã đi đến khu phố ẩm thực, giờ này người xe cộ qua lại tấp nập.

Trần Tầm đi bên ngoài, chắn cho Tô Tiện Âm đi bên trong.

Một chiếc xe máy lao tới từ phía sau với tốc độ khá nhanh, ngay đúng chỗ mặt đường có một vũng nước, có vẻ như vừa bị hắt ra từ quán mì gần đó.

Tô Tiện Âm vội vã kéo mạnh Trần Tầm vào phía trong. Chiếc xe máy vụt qua, dòng nước bẩn bắn tung tóe lên suýt chút nữa thì trúng vào hai người, may mà áo của Trần Tầm không bị dính vết nào.

Anh bị cô kéo sát vào người, cằm va nhẹ vào trán cô. Cúi đầu, anh ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô, tự dưng Trần Tầm lại thấy có chút bối rối.

Nhưng Tô Tiện Âm có vẻ điềm tĩnh hơn anh.

Hoàn hồn sau cơn kinh hãi, Tô Tiện Âm buông anh ra, nhìn vẻ mặt đầy khả nghi của anh, khẽ cười bảo: "Thế này chưa đủ quan tâm sao?"

"Bạn của tôi."

Trần Tầm nhìn bóng lưng cô thong dong bước đi, đưa tay xoa nhẹ vành tai đang nóng bừng lên một cách khó hiểu.

Không thể không thừa nhận, có chút bị ấn tượng bởi sự "ngầu" của cô.

......

Hai người vẫn ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường như mọi khi. Trần Tầm lôi từ trong balo ra một món quà mang về cho Tô Tiện Âm.

Đó là một chiếc quạt tròn và một chiếc túi giấy kraft nhỏ.

Trần Tầm: "Chiếc quạt này là hàng thủ công của người dân địa phương làm đấy, thêu tay toàn bộ, gọi là Thanh tú, nổi tiếng lắm. Tôi cũng chẳng am hiểu mấy đâu, nhưng thấy đẹp nên mua."

Anh gãi gãi đầu, xoay xoay chiếc túi giấy kraft nhỏ trên tay, ngập ngừng: "Cái này thì là do Diêu Đạt cứ nằng nặc kéo tôi đến chùa Lăng Vân, bảo là chùa đó nổi tiếng lắm..."

Vừa nghe đến đó, Diêu Đạt vỗ đùi đánh đét, cũng lôi từ trong túi ra một món đồ. Nhưng bùa của cậu ta thì chẳng còn giấy bọc gì cả, lộ nguyên phần thân màu hồng phấn rực rỡ.

Cậu ta cười hì hì đưa lá bùa cho Lam Thấm: "Thấy sao? Tôi đặc biệt cầu bùa duyên cho bà đấy nhé. Lớn đùng rồi thì mau mau kiếm bồ đi, trụ trì bảo bùa này linh lắm, đảm bảo hoa đào nở rộ..."

"Ê ê ê, đừng có véo tai tôi chứ, sao bà lại lấy oán báo ân thế hả!"

Tô Tiện Âm ngay lập tức quay sang nhìn Trần Tầm, quả nhiên anh cũng đang trưng ra vẻ mặt "Diêu Đạt hết thuốc chữa rồi".

Cô nhận lấy món đồ, mím môi cười nhạt: "Cậu cũng xin bùa duyên cho tôi à?"

Trần Tầm khẽ cười, lấy chiếc quạt tròn gõ nhẹ lên đầu cô.

"Cậu đừng bảo là cậu đang mong nhận được bùa duyên đấy nhé?"

"Biết đâu được?"

Tô Tiện Âm cười híp mắt trêu chọc.

"Thế thì cậu phải thất vọng rồi, đây là thứ phổ thông nhất nhưng lại thiết thực nhất."

"Bùa bình an."

Tô Tiện Âm lại một lần nữa bị ký ức đánh úp.

Cô mân mê chiếc túi giấy kraft nhỏ, ngón tay cái v**t v* không ngừng, chớp chớp mắt rồi cúi đầu xuống.

Nhà Tô Tiện Âm chỉ có bà nội là hay đi chùa chiền, cô thì hoàn toàn mù mờ về mấy chuyện tâm linh này.

Cũng không hẳn là không tin, cũng chẳng phải là tin sái cổ, chỉ là cô không am hiểu thôi.

Hồi cuối năm lớp 11 có tổ chức tiệc đón năm mới, Trần Tầm vốn dĩ đã được chọn làm MC, tập dượt đâu ra đấy cả rồi. Ai dè chỉ cách đêm diễn hai ngày, anh lại bị trật khớp chân vì chơi bóng rổ.

Chấn thương khá nặng, mấy ngày liền không thể đứng lâu được, đành phải đổi người làm MC.

Vài lần đi ngang qua lớp Xuất sắc, Tô Tiện Âm thấy lúc nào cũng có người vây quanh anh trêu ghẹo. Có nam sinh còn an ủi: "Anh Tầm đừng buồn nha, năm sau vị trí MC vẫn là của cậu thôi."

Trần Tầm cười mắng: "Cút đi, tôi còn đang mừng vì được nhàn nhã đây này."

Cô lo lắng cho vết thương của anh, nhưng lại chẳng có tư cách gì để lại gần hỏi han.

Chẳng biết cơ duyên nào xui khiến, cô bỗng nhớ đến bà nội.

Cô chạy một mạch đến chỗ bà, hỏi xem trên chùa có bùa bình an không. Ánh mắt bà nhìn cô lúc đó hệt như đang nhìn sinh vật lạ.

Cô lắp bắp viện cớ là xin cho bố, sợ bố lái xe nguy hiểm, cũng chẳng sợ bà đi đối chất với bố.

Thế nhưng bà nội từ chối thẳng thừng: "Chuyện của bố cháu không cần cháu phải bận tâm, bà lại không biết lo chắc? Năm bố cháu mới mua xe, bà đã thỉnh bùa phù hộ rồi. Cháu cứ lo học hành cho tốt đi, đừng có suốt ngày nghĩ ngợi lung tung."

Chút can đảm ít ỏi của Tô Tiện Âm thế là bay sạch sành sanh. Cô lê bước về nhà, lòng trĩu nặng tiếng thở dài.

Thế nhưng vào đúng ngày diễn ra tiệc đón năm mới, nhà trường lại bất ngờ tổ chức hoạt động thả đèn trời.

Tô Tiện Âm ôm chiếc đèn của mình đi tít ra một góc, dáo dác nhìn quanh, rồi dùng bút dạ viết thật nhanh mấy chữ to đùng, nét chữ bay bướm.

"Nguyện Trần Tầm bình an thuận lợi."

Chàng thiếu niên ấy đã bình an lớn lên, vẫn luôn xuất sắc và khôi ngô như thuở nào.

Chẳng biết có chút xíu công lao nào từ chiếc đèn trời mang theo lời nguyện cầu thành kính của một cô thiếu nữ hay không nữa.

......

Tô Tiện Âm cất kỹ lá bùa bình an Trần Tầm tặng vào ngăn sâu nhất của balo. Mỗi lần chạm tay vào cục tròn tròn cồm cộm ấy, cô lại thấy trong lòng bình yên đến lạ, cứ như thể đó không phải là bùa bình an, mà là bùa hộ mệnh của riêng cô vậy.

Buổi biểu diễn của Lam Thấm diễn ra vào thứ Sáu tuần này tại sân vận động phía Tây của trường. Tô Tiện Âm canh đúng giờ đến nơi mới thấy không khí vô cùng náo nhiệt.

Đây là sự kiện kết hợp của mấy câu lạc bộ khiêu vũ và âm nhạc. Lúc này, mọi người đã ngồi quây thành vòng tròn trên bãi cỏ, đồng loạt vung tay theo nhịp điệu của bạn sinh viên đang hát ở giữa.

Diêu Đạt nhìn thấy cô đầu tiên, vẫy vẫy tay gọi. Cô không ngạc nhiên khi thấy Trần Tầm cũng đang ngồi cạnh cậu ta.

Thế nhưng cô lại ngạc nhiên tột độ khi thấy Thẩm Tử Dật cũng có mặt ở đó.

Cô vừa ngồi xuống chỗ trống mà mấy nam sinh nhích ra, liền hỏi: "Sao anh cũng ở đây?"

Thẩm Tử Dật nhướng mày: "Sao nào? Từ lúc nào mà em thành ban tổ chức nhạc hội bãi cỏ thế? Anh không được đến à?"

Tô Tiện Âm bật cười: "Chỉ là em thấy ngạc nhiên vì anh lại rảnh rỗi đến đây thôi."

Dù sao thì Thẩm Tử Dật cũng là sinh viên năm ba rồi, bình thường anh ấy bận bịu lắm cơ mà.

Một bài hát kết thúc, MC bước lên sân khấu giới thiệu tiết mục tiếp theo, đúng lúc là phần biểu diễn nhảy đường phố của Lam Thấm.

Thẩm Tử Dật nhìn thẳng về phía trước, nhàn nhạt đáp: "Chút thời gian đến xem đàn em biểu diễn thì anh vẫn có."

Lời vừa dứt, ba người còn lại đồng loạt ngoái nhìn Thẩm Tử Dật thêm lần nữa.

Tô Tiện Âm sờ sờ mũi, chợt có linh cảm hơi là lạ.

Tô Tiện Âm thừa biết khoảng thời gian qua Lam Thấm đã tập luyện vất vả đến nhường nào, nên cô hoàn toàn không ngạc nhiên khi thấy những động tác dứt khoát, tràn đầy năng lượng và hòa quyện hoàn hảo với âm nhạc của bạn mình.

Là người nhảy chính, Lam Thấm không nghi ngờ gì nữa, hoàn toàn làm chủ sân khấu.

Tiếng hò reo cổ vũ của khán giả vang lên không ngớt, Tô Tiện Âm cũng cười tươi rạng rỡ, vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay.

Lúc chào kết màn, ánh mắt Lam Thấm nhanh chóng tìm thấy bọn họ, cô nàng nở một nụ cười rạng rỡ.

Thế nhưng, Tô Tiện Âm nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Sau khi cúi chào, Lam Thấm không bước xuống sân khấu ngay, mà cứ đứng đó, ánh mắt đầy mong chờ hướng về phía Diêu Đạt. Tô Tiện Âm nhìn theo ánh mắt ấy mới phát hiện, không biết từ lúc nào trên tay Diêu Đạt đã cầm một bó hoa.

Thế nhưng rõ ràng cậu ta không có ý định mang hoa lên sân khấu. Dường như cậu ta cũng lờ mờ nhận ra Lam Thấm đứng nán lại là do hiểu lầm, bèn thực hiện một hành động khiến Tô Tiện Âm suốt cả buổi tối hôm đó không thèm nói chuyện với cậu ta lấy một lời.

Cậu ta giấu tịt bó hoa ra sau lưng.

Tô Tiện Âm: "..."

Trong mắt Lam Thấm lập tức tràn ngập sự thất vọng và khó xử. Dừng lại trên sân khấu lâu như vậy, một số sinh viên xung quanh đã bắt đầu xì xào bàn tán.

Cô định đứng dậy làm gì đó, dù chỉ là lên ôm Lam Thấm một cái, nhưng lại bị Trần Tầm giữ lại.

Ánh mắt anh mang ý trấn an, khẽ hất cằm về phía Thẩm Tử Dật.

Thẩm Tử Dật thở dài một tiếng trước khi đứng dậy, cúi người rút một bông hồng champagne từ bó hoa của Diêu Đạt, hơi áy náy nói: "Mượn tạm một bông nhé."

Chẳng để Diêu Đạt kịp phản ứng, anh ấy sải bước thẳng tiến về phía giữa sân khấu, nơi Lam Thấm đang lúng túng, bối rối, tiến thoái lưỡng nan.

Thẩm Tử Dật trao bông hồng cho Lam Thấm, lịch sự dành cho cô nàng một cái ôm.

Cả sân vận động ồ lên những tiếng hò reo nồng nhiệt. Tô Tiện Âm cũng giãn được đôi lông mày đang cau chặt.

Trần Tầm thu hết mọi biểu cảm của cô vào tầm mắt, ghé sát vào tai cô trêu: "Nhìn cậu cuống lên kìa."

Tô Tiện Âm vậy mà lại trừng mắt lườm anh một cái, giọng đầy bực tức, chẳng rõ có phải đang đá xéo ai không, nhưng từng chữ đều rành rọt, vang dội: "Bạn tôi thì tôi phải cuống chứ sao? Người khác không quan tâm thì tôi phải quan tâm chứ."

Trần Tầm thừa biết cô đang mượn cớ để mắng mình, đành bất lực nhún vai, lười nhác giơ hai tay lên đầu hàng.

"Tôi vô tội mà."

Vô tội cái đầu cậu ấy.

Có lẽ do quá tức giận, Tô Tiện Âm cũng giận cá chém thớt sang Trần Tầm, quay hẳn người sang hướng khác, không thèm nhìn anh.

Diêu Đạt lúc này bỗng đứng phắt dậy, vò đầu bứt tai rồi xách luôn bó hoa chuồn thẳng, chẳng để lại lời nào.

Tô Tiện Âm nhìn chằm chằm theo bóng lưng cậu ta, nghiến răng ken két: "Đừng có nói với tôi là bó hoa đó định đem tặng Trần Tĩnh Di nhé."

Trần Tầm: "Hình như Trần Tĩnh Di đòi hoa của cậu ta thật, nói là hôm nay sinh nhật cô ta."

"Cậu biết mà vẫn cứ giương mắt ếch ra nhìn?" Tô Tiện Âm càng thêm tức giận.

Trần Tầm vội vàng xuống nước nhận sai: "Chuyện này bất ngờ quá tôi cũng chưa kịp load, may mà có Thẩm Tử Dật xử lý êm đẹp rồi đấy thôi?"

Lam Thấm theo Thẩm Tử Dật xuống sân khấu, ngồi xuống bên cạnh hai người.

Lúc đầu Lam Thấm còn cười nói rôm rả kể lại mấy chuyện vui trong lúc chuẩn bị ở hậu trường, nhưng về sau nụ cười dần vụt tắt, khóe mắt trĩu xuống, nhỏ giọng hỏi Tô Tiện Âm: "Diêu Đạt đâu rồi?"

"Cậu ấy sực nhớ ra còn bài tập chưa làm xong nên về làm bù rồi."

Trần Tầm tung một lời nói dối thiện ý.

Thế nhưng trên đường về ký túc xá, Lam Thấm vẫn quay sang hỏi Tô Tiện Âm: "Bó hoa của cậu ấy định tặng cho người khác đúng không?"

Tô Tiện Âm im lặng.

Tối hôm đó, nghe tiếng khóc thút thít của Lam Thấm vọng ra từ trong chăn, Tô Tiện Âm thầm nghĩ, có lẽ lần này Lam Thấm đã thực sự tỉnh ngộ.

Nhưng cái giá của việc tỉnh ngộ là phải đối mặt trực tiếp với tổn thương.

Cô xót xa vô cùng.

......

Sau hôm đó, Lam Thấm ủ rũ u sầu mất mấy ngày liền. Tô Tiện Âm cũng từng gạn hỏi Trần Tầm về tình hình của Diêu Đạt, nhưng Trần Tầm bảo dạo này Diêu Đạt cứ thoắt ẩn thoắt hiện, anh cũng chẳng rõ đầu cua tai nheo thế nào.

Đúng lúc Tô Tiện Âm đang sầu não vì không biết làm cách nào để vực dậy tinh thần cho Lam Thấm, thì cuối tháng 10, Hội Sinh viên tổ chức một buổi teambuilding quy mô lớn đầu tiên trong học kỳ - một buổi tiệc homestay.

Ban đầu Lam Thấm từ chối không muốn đi, nhưng dưới sự nài nỉ thuyết phục của Tô Tiện Âm, cuối cùng cô nàng cũng gật đầu đồng ý.

Hôm đó Tô Tiện Âm có lịch học full cả ngày nên phải cùng Lam Thấm bắt tàu điện ngầm chạy vội ra căn biệt thự ở ngoại ô, tính ra là đến khá muộn so với mọi người.

Vừa đẩy cửa bước vào, đập ngay vào mắt cô là Thẩm Tử Dật đang đứng cạnh một bóng dáng vô cùng quen thuộc.

Một em khóa dưới vừa hay đang trêu chọc: "Anh Chủ tịch, dù anh là Chủ tịch thì cũng đừng lố quá thế chứ? Bình thường thì không nói làm gì, sao đến cả teambuilding của Viện mà anh cũng dắt 'người nhà' theo là sao?"

Nghe tiếng động ở cửa, Thẩm Tử Dật và Trần Tầm đồng loạt quay đầu lại, bắt gặp ngay ánh mắt của Tô Tiện Âm trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Thẩm Tử Dật nở nụ cười rạng rỡ, nhìn thẳng vào Tô Tiện Âm nhưng miệng lại đáp lời cô bé khóa dưới: "Em nói thế là sai rồi."

"Trần Tầm là người nhà của ai cơ chứ?"

Ánh mắt anh ấy vẫn dán chặt vào Tô Tiện Âm.

"Chuyện này còn chưa chắc đâu nhé."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn