Kể ra cũng thật thần kỳ. Tô Tiện Âm và Trần Tầm học cùng trường đại học, nhưng chỉ vì khác cơ sở mà mãi đến năm hai cô mới biết chuyện này trong một lần vô tình chạm mặt.
Thực chất, số học sinh từ cùng một trường cấp ba thi đỗ vào một trường đại học top đầu đếm trên đầu ngón tay, đáng lẽ cô phải biết việc cả hai cùng đỗ vào Đại học Xuyên Bắc mới phải.
Nhưng vào ngày quay lại trường sau khi biết điểm thi đại học, cô đã vô tình chứng kiến cảnh lớp Xuất sắc đang gán ghép Trần Tầm và Tống Viện. Anh không trả lời nhưng cũng không phủ nhận, chỉ cúi đầu nhìn Tống Viện và mỉm cười.
Sức chịu đựng của Tô Tiện Âm chỉ đến giới hạn đó. Cô không biết kết cục của màn trêu chọc ấy ra sao, cũng không rõ trong buổi liên hoan tối hôm đó của lớp Xuất sắc, liệu hai người họ có bị bạn bè vây quanh "chúc rượu" như một cặp tân lang tân nương hay không.
Cô không dám nghĩ tiếp.
Đêm đó, nằm trong chăn âm thầm rơi nước mắt, cô đã nhủ thầm:
Đến đây thôi.
Thứ tình cảm chua xót chẳng bao giờ thấy ánh mặt trời ấy, hình bóng mà cô luôn mải miết theo đuổi ấy, hãy để mối tình đơn phương này kết thúc ngay trong ngày hôm nay.
Từ đó, cô cố tình lảng tránh mọi thứ liên quan đến anh, ép bản thân phải quên anh đi.
Nhưng khi gặp lại, cô mới chợt nhận ra mình chỉ đang chạy trốn thực tại mà thôi.
Và hóa ra, cô có nhiều cơ hội hơn cô tưởng.
Bạn cùng phòng của cô lại chơi thân với bạn cùng phòng của anh, thậm chí anh còn quen biết cả Thẩm Tử Dật - Chủ tịch Hội sinh viên viện cô.
Các mối quan hệ đan xen quá nhiều khiến cô từng bước nuôi hy vọng, những khao khát nảy mầm, cô thử thăm dò, rồi dần tiến bước đến bên anh.
Chẳng rõ có phải hoàn toàn nhờ vào may mắn hay không.
Nhưng cô cảm thấy hài lòng.
Đặc biệt là sau bao thăng trầm, giờ đây cô có thể đối diện với anh một cách khá thoải mái.
Tuy nhiên, kẻ yêu thầm luôn ở thế yếu. Dù thỉnh thoảng cô có thể cãi lại khiến anh á khẩu, hay có thể dựa vào chút thân thiết như tri kỷ để thi thoảng làm mình làm mẩy, nhưng phần lớn thời gian, cô vẫn dễ dàng bị anh làm cho bối rối, đánh mất phong thái.
Câu nói của Thẩm Tử Dật khiến cô luống cuống tay chân, ngơ ngác giữa những tiếng trêu đùa liên tiếp của mọi người.
Trần Tầm vỗ một cái lên ngực Thẩm Tử Dật, giọng điệu bông đùa: "Tôi đương nhiên là 'người nhà' của Chủ tịch bọn cậu rồi. Nuôi cho lớn, đủ lông đủ cánh rồi không thèm nhận bố nữa à?"
Thẩm Tử Dật: "Cút."
Mọi người cười đùa rôm rả. Nói xong, Trần Tầm lại dời mắt về phía Tô Tiện Âm. Anh nhìn cô với vẻ mặt thong dong, dường như chất chứa ngàn vạn lời muốn nói.
Lam Thấm ghé sát tai cô thì thầm: "Tớ thấy hình như Trần Tầm thích cậu thật rồi đấy."
Nếu là trước đây, Tô Tiện Âm tuyệt đối không tin, cũng không dám tin.
Thế nhưng giờ đây, chút nuông chiều thi thoảng của anh đã nuôi dưỡng sự tự tin trong cô. Câu nói ấy lọt vào tai cô bỗng trở nên thật giả lẫn lộn.
Dường như anh thực sự... có chút tình cảm với cô.
......
Bữa tối là món lẩu - thực đơn kinh điển cho các buổi tiệc teambuilding.
Một đám người bu hý trong bếp, mạnh ai nấy nói, mạnh ai nấy làm.
"Trời ạ, súp lơ còn chưa thái mà đã thả vào, thế này thì luộc đến bao giờ mới chín?"
"Ấy ấy ấy, gói gia vị phải xào lên trước rồi mới cho nước vào đun chứ!"
Căn bếp bỗng chốc biến thành bãi chiến trường, còn Tô Tiện Âm chính là cô lính mới lóng ngóng, nhát cáy bị đuổi ra khỏi trận địa vì tay nghề nấu nướng quá tệ. Cô đành cười trừ bất lực.
Ngược lại là Trần Tầm, liệu trên đời này có việc gì làm khó được anh không nhỉ?
Bị đám đàn em vây quanh ở vị trí trung tâm, anh xắn gọn gàng tay áo, dao thớt vung lên thoăn thoắt băm thịt, động tác điêu luyện, thong dong vô cùng. Chiếc tạp dề đen đeo lỏng lẻo quanh cổ càng làm tôn lên vẻ phong trần.
Anh hơi cúi đầu, nốt ruồi bên cạnh yết hầu cứ lọt vào tầm mắt, thu hút mọi sự chú ý của Tô Tiện Âm. Mỗi khi yết hầu anh chuyển động, nốt ruồi ấy như mọc cánh, lượn lờ lên xuống khiến người ta không thể rời mắt.
Đúng lúc đó, Thẩm Tử Dật thình lình buông một câu: "Đẹp trai không?"
Tô Tiện Âm không dễ gì mắc bẫy. Ánh mắt dẫu không nỡ dứt ra, nhưng cô vẫn điềm nhiên nhấp một ngụm trà, hờ hững đáp: "Cũng tàm tạm."
Thẩm Tử Dật bật cười, theo thói quen đẩy gọng kính viền vàng.
"Em có biết tại sao cậu ta lại có mặt ở đây không?"
Tô Tiện Âm: "Chẳng phải anh mời cậu ấy đến với tư cách 'người nhà' của Chủ tịch sao?"
Thẩm Tử Dật nhìn Tô Tiện Âm bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Anh mời cậu ta làm gì? Chê mình tỏa sáng chưa đủ nên phải tìm người tới lấn lướt à?"
"Cũng tại anh lỡ miệng, vô tình nhắc đến vụ cuối tuần Hội sinh viên tổ chức teambuilding, đang tìm địa điểm thuê homestay. Thế là có kẻ nào đó cắn câu ngay lập tức."
"Em đoán xem cậu ta đã hỏi anh câu gì?"
"Em không đoán đâu."
Trái tim Tô Tiện Âm đã bắt đầu nhảy múa loạn nhịp. Không phải cô không hiểu hàm ý trong lời nói của Thẩm Tử Dật, chỉ là cô bướng bỉnh không chịu thừa nhận mà thôi.
Thẩm Tử Dật chép miệng, trêu chọc: "Em cảnh giác với anh thế làm gì? Tưởng anh không nhìn ra chắc?"
"Kẻ đó lập tức hỏi anh: 'Tất cả mọi người trong Hội sinh viên đều đi à?'."
"Anh mới hỏi lại: 'Rốt cuộc là cậu muốn biết tất cả mọi người có đi hay không, hay là chỉ muốn biết Trưởng ban Tuyên truyền có đi hay không?'."
Thẩm Tử Dật bỗng ngừng bặt. Tô Tiện Âm ngẩng lên thì thấy Trần Tầm đang ngoái đầu nhìn hai người chằm chằm.
Trong ánh mắt anh thoáng chút thắc mắc, thậm chí cái nhìn dành cho Thẩm Tử Dật còn mang theo vài phần không thiện chí. Tô Tiện Âm cứ ngỡ mình hoa mắt.
Nhưng Thẩm Tử Dật lại nhìn thấu tất cả. Anh ấy sáp lại gần Tô Tiện Âm, thì thầm vào tai cô: "Lúc đó cậu ta trả lời là: 'Đúng, tôi chỉ muốn biết Tô Tiện Âm có đi hay không'."
Nói xong câu đó, Thẩm Tử Dật cười phá lên. Tô Tiện Âm thấy Trần Tầm cau mày.
Chỉ trong chớp mắt, Tô Tiện Âm tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay Trần Tầm, thở dài một hơi: "Đại ca ơi, trong tay cậu đang cầm dao phay chứ không phải cọ vẽ đâu, tập trung một chút được không?"
Trần Tầm nhướng mày: "Cậu ta vừa nói gì với cậu thế?"
Tô Tiện Âm: "Không có gì đâu."
Thấy vậy, Trần Tầm có vẻ khó chịu ra mặt, nhát dao chém xuống thớt vừa nhanh vừa mạnh hơn.
"Cười vui vẻ gớm nhỉ."
Anh không hề nhìn thấy, sau khi anh dứt lời, nụ cười trên môi Tô Tiện Âm mới thực sự rạng rỡ.
Trần Tầm đúng là chúa lười. Mặc áo khoác thể thao trắng muốt vào bếp mà chẳng thèm mặc đồ bảo hộ gì cả. Cái tạp dề đen trên người cũng là do một em khóa dưới thấy chướng mắt quá nên ép mặc vào, nhưng dây phía sau còn chưa thắt.
Lúc này, Trần Tầm hơi khom lưng, tạp dề trễ xuống cọ vào thớt. Anh tặc lưỡi, dừng tay. Một em gái khóa dưới tinh ý phát hiện ra, bước tới định buộc dây tạp dề giúp anh.
Trần Tầm lịch sự từ chối: "Không cần đâu, để Trưởng ban Tô của mấy đứa làm là được rồi."
Tô Tiện Âm: "..."
Cô vòng ra sau lưng anh, siết dây thật mạnh, suýt nữa làm Trần Tầm tắt thở.
Trần Tầm: "Khụ khụ... Cậu định mưu sát tôi đấy à?"
Tô Tiện Âm cười công nghiệp: "Trần đại thiếu gia sai việc giỏi ghê."
Bữa tối ồn ào náo nhiệt trôi qua, từ bàn ăn đến gian bếp biến thành bãi chiến trường hoang tàn.
Nhân bánh sủi cảo của Trần Tầm nhận được cơn mưa lời khen, còn mấy cái sủi cảo "bò lê bò lết" hình thù kỳ dị do Tô Tiện Âm lóng ngóng nặn ra lại nằm trọn trong bát Trần Tầm.
Trần Tầm vừa nhai vừa chép miệng: "Với cái tay nghề này của cậu, lần sau đừng vào bếp nữa, nghe lời tôi đi."
Tô Tiện Âm lườm anh: "Không vào bếp thì tôi chết đói à?"
Trần Tầm đáp lại rất tự nhiên: "Thì có tôi nấu cho cậu ăn rồi còn gì."
Cả hai cùng khựng lại. Tô Tiện Âm vội vã bưng cốc nước lên uống để che giấu nhịp thở gấp gáp, còn Trần Tầm thì quay ngoắt đi tìm lọ giấm, giấu nhẹm vành tai đang đỏ lựng.
Lời thật lòng thường buột miệng thốt ra lúc không ngờ tới nhất.
......
Tô Tiện Âm để ý thấy Lam Thấm mới ăn được vài miếng đã buông đũa, tưởng cô nàng đi tìm đồ gì đó, nhưng đợi mãi không thấy quay lại.
Ăn xong, cô đi tìm Lam Thấm khắp các tầng. Cuối cùng, cô bắt gặp Lam Thấm đang nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi trên chiếc võng ngoài ban công tầng hai.
Tô Tiện Âm đẩy nhẹ chiếc võng: "Mới ăn tí tẹo đã no rồi à?"
"Ừm, tối ăn ít cho dễ tiêu."
Vốn ăn nói vụng về, Tô Tiện Âm há miệng định nói gì đó rồi lại thôi, chỉ đung đưa chiếc võng trong im lặng, hệt như đang ru em bé ngủ.
"Thấm Thấm à..."
"Tớ biết cậu định nói gì, nhưng tớ không sao đâu, thật đấy, tớ chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi."
Tô Tiện Âm véo má Lam Thấm, thở dài: "Nghĩ ngợi gì mà sút mất mấy cân thịt rồi, sao, định chuyển sang học triết à?"
Lam Thấm im lặng.
Tô Tiện Âm: "Đừng có đâm đầu vào ngõ cụt nữa, Thấm Thấm."
"Ừm, tớ biết mà."
Giọng Lam Thấm bắt đầu nghẹn ngào.
Trái tim Tô Tiện Âm khẽ thắt lại: "Hay là dũng cảm một lần đi, ít nhất sau này sẽ không còn hối tiếc."
Một giọt nước mắt trong vắt lăn dài qua khóe mắt Lam Thấm: "Tớ cũng từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng cứ nghĩ đến viễn cảnh sau này có thể sẽ trở thành người dưng nước lã với cậu ấy, lòng tớ lại trống rỗng vô cùng."
"Cứ lao đầu về phía trước mà bất chấp hậu quả, cứ lạc quan tin rằng nhất định sẽ có kết cục tốt đẹp, tớ không làm được."
"Tớ sợ lắm."
Tô Tiện Âm chẳng khuyên nổi Lam Thấm, bởi chính cô cũng là một kẻ nhát gan.
Ngay cả khi gặp lại Trần Tầm, ban đầu cô vẫn cố thu mình lại, muốn né tránh anh. Nếu không nhờ những lần anh kiên nhẫn thăm dò, trêu chọc mang chút trẻ con nhưng vô cùng cố chấp, thì có lẽ cô đã không tiến xa được đến bước này.
Ngoảnh đầu nhìn lại, cô nhận ra mình đã đi quá xa, chẳng còn đường lùi nữa.
Kẻ yêu thầm nào cũng tự chừa cho mình một đường lui.
Thế nhưng, cô vẫn không đủ can đảm để thổ lộ, không dám cho anh biết cô đã tương tư anh từ rất lâu rồi, chứ không chỉ là những rung động trong đêm thức cùng nhau ở quán cà phê sách, hay cảm xúc dâng trào trong Lễ hội Văn hóa.
Hãy cứ để tình cảm thầm kín ấy mãi nằm trong bóng tối đi, có thế, cảm giác an toàn mới tiếp thêm sức mạnh cho cô bước tiếp.
......
Lam Thấm bảo muốn hóng gió thêm chút nữa, cứ liên tục khẳng định mình ổn, bảo Tô Tiện Âm đừng lo lắng. Cô đành đi vào, nhưng cứ đi vài bước lại ngoái nhìn lại.
Vừa bước khỏi ban công, Tô Tiện Âm giật thót mình khi thấy một bóng người chìm trong bóng tối.
Là Thẩm Tử Dật.
Tô Tiện Âm: "Anh muốn hù chết em à, hay mục tiêu của anh là Lam Thấm?"
Lúc này, Tô Tiện Âm mới để ý bàn tay anh ấy đang buông thõng, một đốm đỏ rực lóe lên giữa những kẽ tay.
Thẩm Tử Dật mỉm cười với cô: "Vốn định ra ban công hút điếu thuốc, nhưng đã bị người ta chiếm mất rồi, nên là..."
"Đâu thể bắt con gái ngửi khói thuốc được, đúng không?"
Tô Tiện Âm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng vừa định bước đi lại khựng lại, quay đầu hỏi anh ấg: "Anh hút đến điếu thứ mấy rồi?"
Rốt cuộc anh ấy đứng đây từ khi nào và nghe được bao nhiêu rồi?
Thẩm Tử Dật dường như lập tức nắm bắt được hàm ý câu hỏi của cô. Anh ấy quơ quơ điếu thuốc trên tay, khẽ cười: "Điếu thứ hai."
Tô Tiện Âm nhắc nhở đầy ẩn ý: "Chú ý sức khỏe nhé, bớt hút lại."
Trong ấn tượng của cô, Thẩm Tử Dật hiếm khi hút thuốc trước mặt mọi người, trông cũng không giống người nghiện thuốc lá.
Thực ra cô cũng muốn hỏi, sự quan tâm có phần mập mờ mà Thẩm Tử Dật dành cho Lam Thấm liệu đã vượt mức sếp quan tâm cấp dưới chưa. Nhưng những tình cảm mơ hồ thường đẹp nhất khi chưa bị vạch trần. Cô cảm thấy thuận theo tự nhiên có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Cô không hề ngờ tới chuyện "đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu" (bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng).
Càng không ngờ con "chim sẻ" này lại trẻ con đến thế.
Trần Tầm "Hù!" một tiếng, lao ra từ góc khuất cầu thang tầng hai, giậm chân rầm rầm tạo ra tiếng động lớn.
Tô Tiện Âm thầm cảm ơn thói quen im thin thít mỗi khi bị dọa của mình, nhờ thế mà cô không hét lên thất thanh.
Cô cố đè nén trái tim đang đập thình thịch, gượng cười với Trần Tầm: "Đề nghị khách hàng quay lại học lớp mầm non Đại học Xuyên Bắc nhé."
Trần Tầm sượng trân, nụ cười cứng đờ trên mặt lúc hạ tay xuống.
"Cậu nhìn thấy tôi từ lâu rồi à."
Giọng anh có vẻ ỉu xìu, giống hệt như đang mất mặt vậy.
Bây giờ, kỹ năng đối phó với anh của cô cũng thượng thừa rồi.
"Ừ."
Nhưng anh nhanh chóng tống sự ngượng ngùng ấy ra sau đầu.
"Đi thôi, phòng game tầng 3 có máy Switch tôi xí sẵn rồi đấy, lên tôi dẫn cậu chơi."
Trần Tầm định nắm tay Tô Tiện Âm kéo đi thì cô thắc mắc hỏi lại: "Cậu đứng đây thì xí chỗ kiểu gì?"
Vừa dứt lời, cô đã hối hận vì thấy vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt anh. Mấy chữ "Bằng khuôn mặt đẹp trai ngời ngời này" như sắp sửa thốt ra từ miệng anh.
Mặt cô tối sầm lại: "Im miệng."
Trần - làm màu thất bại - Tầm: "..."
Phòng game ở tầng 3 khá rộng, có tổng cộng 3 màn hình. Quả nhiên là hai chiếc ghế lười trước màn hình kết nối Switch đang trống không, trong khi hai màn hình bên cạnh thì người xúm đen xúm đỏ.
Tô Tiện Âm thấy hơi chột dạ: "Cậu cũng phải nhường nhịn đàn em khóa dưới một chút chứ."
"Bọn nó biết kính lão đắc thọ, cậu cứ thoải mái đi."
Tô Tiện Âm: "..."
Thật ra Tô Tiện Âm ít khi chơi game, game trên điện thoại hay máy tính đều ít đụng tới, huống hồ là máy chơi game. Ban đầu, cô còn cầm ngược cả tay cầm, làm Trần Tầm ôm bụng cười sằng sặc một trận.
Cô trừng mắt lườm anh không chút kiêng dè, anh đành che miệng lại nhưng ý cười nơi khóe mắt vẫn chưa dứt.
Trần Tầm bảo ban đầu sẽ dẫn cô chơi mấy trò dễ dễ. Hai người chơi Mario đủ mọi phiên bản một lúc. Trò cuối cùng là chèo thuyền, Tô Tiện Âm chèo đến mỏi nhừ cả tay, bèn đòi chơi trò gì đó kịch tính hơn.
Trần Tầm nhướng mày cười: "Kịch tính á? Cậu muốn kịch tính cỡ nào?"
"Ví dụ như... game đối kháng?"
Tô Tiện Âm nhận ra mình đã đánh giá quá thấp sự "gà mờ" cũng như tính hiếu thắng của bản thân. Thua liền tù tì mười ván, cô cảm thấy máu trong người sôi sùng sục.
Trần Tầm ngả ngớn tựa vào chiếc ghế lười, rũ mi nhìn cô. Chỉ thấy cô ngồi thẳng tắp, hai tay gập vuông góc, nắm chặt tay cầm. Toàn thân cô căng như dây đàn, toát lên bốn chữ: Căng thẳng tột độ.
Anh không nỡ nhìn tiếp. Đến ván thứ 11, anh chọn một nhân vật yếu rồi cố tình hạ cấu hình xuống, khi đánh nhau chỉ dùng một tay thao tác, liên tục để xảy ra sai sót.
Khi dòng chữ "Win" hiện lên trên nửa màn hình của Tô Tiện Âm, anh liếc nhìn sắc mặt cô.
Mặt Tô Tiện Âm còn khó coi hơn cả lúc thua liền mười ván ban nãy.
"Cậu dỗ con nít đấy à? Có nhường thì cũng phải kín đáo một chút chứ."
Chậc.
Cũng khó chiều ra phết.
Trần Tầm nhún vai cười, cố biện bạch: "Nhân vật này tôi chưa chơi bao giờ, chưa quen tay thôi."
Tô Tiện Âm: "Còn game nào khác không?"
Trần Tầm cố nhịn cười, tỏ vẻ nghiêm túc: "Hay là chơi game phiêu lưu thám hiểm nhé?"
Loại không phân bua thắng thua ấy.
Tô Tiện Âm lắc đầu, lướt qua một loạt giao diện game, cuối cùng chọn game đua xe.
Kết quả vẫn thảm hại không kém. Ban đầu cô liên tục đâm vào dải phân cách, thậm chí có lúc còn chạy ngược đường. Trần Tầm không nhìn nổi nữa, sáp lại gần hướng dẫn cô cách chơi.
Cô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, chú tâm lắng nghe như học sinh đang nghe giảng. Vừa thực hành, cô vừa hỏi vặn lại để hiểu rõ hơn. Trần Tầm chưa từng thấy cô, một người lúc nào cũng tỏ ra dửng dưng, lại có lúc nghiêm túc, hơn thua đến vậy.
Chơi lại map mới, Tô Tiện Âm đã tiến bộ hơn hẳn.
Trần Tầm thong dong lén nhường cô, không nhấn ga hết cỡ, thỉnh thoảng ở mấy khúc cua lại cố tình quẹt vào lan can, rồi len lén liếc sang bên cạnh.
Đã gần 2 giờ sáng, phòng game vãn người hẳn, chỉ còn lại hai cậu nam sinh đang cắm cúi chơi Zelda.
Đèn vàng ấm áp ở sảnh ngoài chẳng biết ai đã tắt đi. Chỉ còn lại hai ngọn đèn tường hắt sáng yếu ớt, le lói từ hai góc phòng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tiện Âm được màn hình hắt sáng rực rỡ, sắc màu chuyển động liên tục. Cô nắm chặt tay cầm, mím môi, tập trung cao độ nhìn vào màn hình. Cơ thể cô cũng nghiêng ngả nhịp nhàng theo từng khúc cua, từng pha bứt tốc của chiếc xe. Trông cô như đang chơi VR thực tế ảo chứ không phải là đang điều khiển xe trên màn hình nữa.
Khóe môi Trần Tầm khẽ cong lên. Anh lái xe lơ đễnh hơn, nhưng cũng không để lộ chuyện nhường cô quá liễu lĩnh. Anh bám đuôi cô, giữ khoảng cách không gần không xa, thỉnh thoảng vượt lên ở khúc cua. Khóe mắt anh thấy cô lập tức ngồi thẳng dậy, dồn hết sức quyết tâm vượt lên giành lại vị trí.
Thế là ván này Tô Tiện Âm thắng.
Cô có vẻ rất vui, nhưng lại không muốn bộc lộ sự phấn khích thái quá nên cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Trần Tầm thu hết mọi biểu cảm của cô vào tầm mắt. Để màn thua này thêm phần chân thực, anh còn lầm bầm: "Chọn nhầm xe rồi, làm lại ván nữa đi, đây không phải phong độ thật của tôi đâu."
Và thế là hai người chơi thêm không biết bao nhiêu ván nữa. Tâm trí Trần Tầm chẳng còn đặt vào ván game, anh thao tác hời hợt, cơn buồn ngủ dần kéo đến, hai mí mắt sụp xuống. Thế mà anh vẫn ráng gồng mình, chạy cùng cô gần mười map, kỹ năng "nhường" cũng ngày càng điêu luyện.
Tô Tiện Âm thấy rõ ràng là càng chơi càng vui, dường như đã thực sự tin rằng mình đã lật ngược thế cờ trên đường đua này.
Chạy xong map thứ mười, cô lại một lần nữa cán đích trước anh. Khi tiếng reo hò vang lên từ màn hình, cuối cùng cô cũng vươn vai một cái thật sảng khoái, nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Sợi dây thần kinh căng như đàn cuối cùng cũng được chùng xuống, lúc rửa tay cô còn không nhịn được mà khe khẽ ngâm nga giai điệu.
Quay lại phòng game, hai cậu nam sinh chơi Zelda lúc nãy cũng không thấy đâu nữa. Tô Tiện Âm nhìn đồng hồ, đã gần 3 giờ sáng rồi.
Cô thè lưỡi, định bảo Trần Tầm về phòng đi ngủ. Tiến lại gần, cô phát hiện người này đã gục hẳn trên chiếc ghế lười, ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chân dài tay dài, anh nằm vật ra, tư thế ngả ngớn lún sâu vào trong ghế. Tay trái vẫn chống cằm, tay phải nắm hờ chiếc tay cầm. Nhịp thở đều đặn và êm ái, hàng mi dài cong vút như hai chiếc quạt nhỏ phủ nhẹ bóng râm xuống mí mắt.
Khóe môi Tô Tiện Âm vẽ nên một nụ cười rạng rỡ. Cô rón rén đến bên cạnh anh, nhẹ nhàng gỡ chiếc tay cầm ra rồi cất đi. Sau đó, cô đi tìm một tấm chăn mỏng trong phòng ở tầng 3.
Lúc đắp chăn lên người anh, cô thấy hàng mi anh khẽ rung rinh. Nhưng anh vẫn không cục cựa, cũng không nói mớ. Cô nghi ngờ do mình hoa mắt.
Chuẩn bị rời đi, cô chú ý đến tay trái đang chống cằm của Trần Tầm, khẽ cau mày. Sợ anh tỉnh dậy sẽ bị tê tay, cô cẩn thận nâng mặt anh ra hướng khác, định kéo tay anh xuống.
Có lẽ do tay cô vừa rửa xong hơi lạnh, lúc áp vào làn da ấm nóng của anh, cô hồi hộp đến nín thở. Đẩy đầu anh sang một bên, anh vẫn không hề có phản ứng gì.
Thế nhưng, lúc cô vừa dời tay đi, đôi mắt anh lại bất ngờ mở bừng ra, không báo trước.
Vẻ mặt anh ngái ngủ, ánh mắt có chút lơ đễnh. Tô Tiện Âm mấp máy môi định giải thích, thì cổ tay cô vốn đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh, đột nhiên bị kéo xuống.
Bàn tay to lớn, ấm áp của anh nhẹ nhàng đặt l*n đ*nh đầu cô. Anh xoa đầu cô một cái thật khẽ khàng, như một hành động hoàn toàn trong vô thức.
Giọng nói trầm khàn cất lên, mang đậm vẻ ngái ngủ.
"Thế này đã vui chưa? Hửm?"