Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 29: Nhân quả luân hồi

Tô Tiện Âm đang thiu thiu ngủ thì bị tiếng điện thoại rung làm cho tỉnh giấc. Cô nheo mắt quờ quạng dưới gối tìm điện thoại, chật vật mãi mới mở khóa được màn hình.

Trần: [Thế cậu đã nghĩ ra muốn quà gì chưa?]

Trần: [Muốn gì cũng được, đảm bảo đáp ứng mọi yêu cầu.]

Hai tin nhắn này được gửi lúc 23:02. Còn tin nhắn đánh thức cô lúc này là:

Trần: [Nhưng mà tôi thấy tôi phải lập quy củ thôi. Cậu không thể cứ thích thì trả lời Wechat, không thích thì bơ tôi như hồi nhắn tin SMS được! Phải bỏ ngay cái tật này đi.]

Thời gian gửi là 1:14 sáng.

Tô Tiện Âm che mặt, khẽ bật cười thành tiếng, lầm bầm: "Đồ điên."

Cô đặt điện thoại xuống chỗ cũ, tiếp tục giấc mộng đẹp.

Sáng hôm sau thức dậy, Tô Tiện Âm vẫn còn nhớ chuyện này. Vừa đánh răng, cô vừa gõ phím trả lời Trần Tầm.

yin: [Rốt cuộc hôm nay cậu có tham gia sự kiện không đấy? Hơn 1 giờ sáng rồi còn chưa chịu ngủ?]

Bên kia trả lời ngay tắp lự.

Trần: [Có chứ, tôi chuẩn bị vào hội trường rồi đây.]

Trần: [Biết tôi thức khuya dậy sớm vất vả thế này thì sau này nhớ rep tin nhắn tích cực lên nhé.]

Tô Tiện Âm chẳng thấy hai chuyện này có liên quan gì đến nhau, đủng đỉnh nhắn lại.

yin: [Còn tùy tâm trạng.]

Hình như sau đợt "chiến tranh lạnh" vừa rồi, cô đã dạn dĩ hơn hẳn khi đối diện với anh, tâm trạng cũng thay đổi không ít.

......

Lúc vào trạng thái học tập hay làm việc, Trần Tầm vẫn luôn giữ được sự tập trung cao độ. Anh có một khả năng đặc biệt là tự động nắm bắt trọng tâm rất nhanh. Trong những cuộc họp hay buổi học có phần dài dòng, không đòi hỏi phải vắt óc suy nghĩ hay phát biểu, anh thường hay nới lỏng người, vừa xoay bút vừa chống cằm ra chiều đăm chiêu lắm.

Thực ra thì anh đang suy nghĩ thật, nhưng là nghĩ xem nên mua quà gì cho Tô Tiện Âm.

Từ hồi cấp ba lên đại học, anh không đến mức gọi là từng trải sương gió, nhưng kinh nghiệm theo chân các thầy cô đi dự đủ loại sự kiện lớn nhỏ thì không thiếu. Những lúc nội dung tẻ nhạt, thủ tục rườm rà, thi thoảng anh cũng để đầu óc đi chơi xa.

Nhưng hiếm khi nào như hôm nay, lúc hội nghị bế mạc, mọi người đứng dậy vỗ tay, anh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Chắc tại phòng họp bí bách quá nên tự dưng anh đâm ra bực dọc trong người.

Trên đường về khách sạn, Diêu Đạt đang say sưa tranh luận với một cậu bạn khác xem quan điểm của một vị giáo sư trường Thanh Đảo hôm nay có khách quan hay không. Trần Tầm thì cúi đầu, xoay xoay chiếc điện thoại trong tay. Diêu Đạt gọi giật anh:

"Ê Tầm, ý mày sao?"

Trần Tầm ngẩng lên ngơ ngác, Diêu Đạt thở dài, quàng vai anh.

"Anh Tầm à, tuy vị thế của mày trong khoa là không thể chối cãi, nhưng cái kiểu suốt ngày để tâm hồn treo ngược cành cây, không màng giang sơn chỉ màng mỹ nhân của mày dạo này tao chướng mắt lắm rồi đấy nhé. Mày là niềm hy vọng của cả khoa mình cơ mà..."

Chưa kịp nói hết câu, Diêu Đạt đã ăn trọn một cú đấm vào bụng. Thế là hai thằng lại lao vào đánh nhau bùm bụp.

Nhưng Trần Tầm vẫn đủ sức giải đáp thắc mắc của Diêu Đạt ban nãy.

Thực ra anh nghe hết bọn họ nói gì, chẳng qua đang bận thả hồn đi đâu đó nên mới phản ứng chậm một nhịp thôi.

Sau màn đùa giỡn, Trần Tầm cũng tháo gỡ được vấn đề cho mọi người.

Diêu Đạt gật gù liên tục: "Đúng là anh Tầm nhà ta, dù có đang đắm chìm trong bể tình thì trình độ vẫn làm người ta phải nể phục."

"Ái da... Sao mày đá tao!"

Trần Tầm cười khẩy: "Bớt cái miệng lại không ai bảo mày câm đâu."

Vừa bước vào sảnh khách sạn, nhân lúc mấy bạn khác đi tản ra, Diêu Đạt sáp lại gần Trần Tầm, khoác vai anh thì thầm to nhỏ: "Tao nói thật đấy, sao dạo này trông mày cứ như người mất hồn thế? Ngày mai phải lên phòng thí nghiệm, mày nhớ chứ?"

"Nhớ."

Anh đâu chỉ nhớ lịch ngày mai, mà còn biết thừa lịch ngày kia cũng đã kín mít, khả năng cao lại là một ngày quay cuồng bận rộn.

Trước kia, lịch trình như vậy đối với anh đồng nghĩa với việc mỗi ngày đều trôi qua thật ý nghĩa và trọn vẹn.

Còn bây giờ, anh chẳng hiểu do thời tiết Thanh Đảo khác xa Xuyên Bắc, hay do cái giường khách sạn nằm không quen lưng.

Tâm trạng anh lúc này chỉ gói gọn trong bốn chữ:

"Nóng lòng muốn về."

......

Trần Tầm tự nhận mình là người nhạy bén, thế mà lại bị chuyện chọn quà làm cho đau đầu.

Đặc sản của Thanh Đảo là một loại bánh rất ngọt, mà theo như anh nhớ thì Tô Tiện Âm chẳng hảo ngọt chút nào.

Kinh nghiệm mua quà cho con gái của anh gần như bằng không. Hồi đi học, mấy món quà tặng sinh nhật Tống Viện toàn là do mẹ anh chọn sẵn, anh chỉ việc mang đi tặng, chẳng tốn chút tâm tư nào.

Đặc sản thì không được, quà cáp bình thường thì lại thiếu ý nghĩa. Cuối cùng, anh quyết định nhắm vào những điểm tham quan nổi tiếng nhất của Thanh Đảo.

Vì vậy, đến ngày về, anh không đi cùng đoàn. Diêu Đạt biết tỏng kế hoạch của anh nhưng cứ giả vờ tưởng anh muốn nán lại đi chơi, thế là nằng nặc đòi ở lại chung cho có bạn.

Trần Tầm chỉ hận không thể tặng cho thằng bạn một ánh mắt hình viên đạn.

Thứ Ba, trong giờ học Nghệ thuật và Sáng tạo, thầy giáo bắt đầu điểm danh.

Điểm danh xong Tô Tiện Âm mới sực nhớ ra, theo kế hoạch ban đầu thì lẽ ra giờ này Trần Tầm đã có mặt ở trường rồi.

Tình thế cấp bách, cô cúi người chui tọt xuống gầm bàn, lén lút gọi cho anh.

"Alo? Cậu chưa về trường à? Thầy giáo đang điểm danh đấy."

Đầu dây bên kia khá ồn ào, giọng Trần Tầm nghe xa xăm, không giống như đang nói chuyện qua điện thoại.

"Tối nay tôi mới về tới Xuyên Bắc."

"Vậy à, Diêu Đạt đi cùng cậu luôn hả?"

"Ừ."

"Được rồi, nếu thầy gọi tên hai người thì tôi sẽ báo cáo giúp cho."

"Ok, cảm ơn cậu."

Tô Tiện Âm vừa định cúp máy thì nghe thấy giọng Diêu Đạt vang lên:

"Anh Tầm! Ra đây xem này, em gái này gảy tỳ bà hay cực!"

Tô Tiện Âm: "..."

Ngón tay đang định bấm kết thúc cuộc gọi khựng lại, mí mắt giật giật.

"Hai người đang làm cái gì thế hả?"

Giọng Trần Tầm bỗng gần lại, hình như anh mới áp điện thoại vào tai.

"À," Giọng anh ráo hoảnh, "Diêu Đạt cứ nằng nặc đòi dẫn tôi đi dạo kỹ viện, bảo là để tôi mở mang tầm mắt."

"Dạo... kỹ viện..."

Tô Tiện Âm cuống đến líu cả lưỡi, tông giọng bất chợt cao vút. Mấy người xung quanh lập tức quay sang nhìn. Cô vội cúi gầm mặt xuống, hai tai nóng ran.

Đầu dây bên kia Trần Tầm bật cười sảng khoái: "Cậu đừng có căng thẳng, chỗ làm ăn đàng hoàng, người ta chỉ bán nghệ chứ không bán thân đâu."

Tô Tiện Âm lúc này mới ngộ ra mình bị anh đùa, đôi mắt cong lên cười tủm tỉm: "Thế ra Trần đại thiếu gia nhà ta đang thất vọng lắm đây."

Rồi cô rành rọt từng chữ:

"Trần Tầm."

"Có, vui, không?"

Trần Tầm càng cười lớn hơn, trầm giọng đáp: "Không vui."

"Vẫn là trêu cậu vui hơn."

Tô Tiện Âm: "..."

"Tôi cúp đây."

Trần Tầm vội vàng "Ê" một tiếng: "Tối nhớ ra đón tôi nhé, 8 giờ 5 phút ở sân bay Tam Xuyên."

"Ai rảnh mà đón."

Đằng nào cô cũng chẳng thèm đón.

"Giận thật đấy à? Tôi đang đi mua quà cho cậ..."

"Tút tút tút"

Trần Tầm nhìn màn hình điện thoại đã báo kết thúc cuộc gọi, bật cười thành tiếng.

"Cái đồ vô lương tâm."

Đứng trước cửa sân bay, Tô Tiện Âm vẫn đang tự hỏi lòng, liệu mình có dễ dãi quá không nhỉ?

Rõ ràng lúc trong lớp cô đã cúp máy cái rụp đầy dứt khoát, thế mà cuối cùng lại bị hàng loạt tin nhắn WeChat oanh tạc của anh dụ tới đây.

Cô khẽ thở dài.

Lam Thấm đứng bên cạnh đợi mãi cũng bắt đầu bồn chồn, cứ đi đi lại lại: "Hai cái ông này bò ra đấy à? 8 giờ 17 phút rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu."

Vừa dứt lời, Tô Tiện Âm đã thấy Trần Tầm bước ra. Anh mặc chiếc áo măng tô dài màu đen, hai tay đút túi quần, thong dong sải bước về phía cửa ra.

Diêu Đạt nhe răng cười hề hề: "Bà ra đây làm gì thế? Đừng bảo là ra đón tôi nha?"

Lam Thấm lườm: "Đừng có tưởng bở."

"Tôi đi cùng Tô Tô thôi."

Diêu Đạt liếc xéo cái vẻ bảnh bao chải chuốt của Trần Tầm bên cạnh, cười chọc ngoáy: "Chứ em gái Tô cần bà đi cùng chắc? Chỉ tổ kỳ đà cản mũi."

"Đi đi đi, tôi cho bà xem cái này hay lắm."

Nói đoạn, Diêu Đạt khoác vai Lam Thấm, vừa đẩy vừa kéo cô nàng đi thật nhanh.

Tô Tiện Âm thấy hai má Lam Thấm đỏ ửng lên, xa xa vọng lại tiếng hét:

"Đừng có chạm vào bà, xê ra!"

Trần Tầm lúc này mới lên tiếng kéo cô về thực tại: "Đi thôi."

Cửa sân bay nối liền với một khu trung tâm thương mại. Khi cùng Trần Tầm đi ngang qua một cửa hàng bán đồ dùng sinh hoạt, ánh mắt Tô Tiện Âm chợt va phải một chiếc móc khóa thú bông vô cùng quen thuộc.

Là chú cáo Ali.

Hồi cấp hai cô cũng từng có một con, luôn treo tòng teng trên khóa cặp sách.

Cô nhớ mang máng hồi học kỳ 1 năm lớp 11, Trần Tầm bỗng dưng đam mê trượt ván. Nhà anh cách trường không xa, nên có một dạo ngày nào anh cũng trượt ván đến trường, trông ngầu cực kỳ.

Lần duy nhất Tô Tiện Âm tận mắt chứng kiến anh trượt ván là hôm cô đi học muộn.

Tối hôm trước thức khuya làm bài nên sáng dậy không nổi, lại xui xẻo đụng ngay thầy chủ nhiệm đang đứng trực ở cổng trường. Cô cúi gầm mặt, im re chịu trận nghe thầy "tụng ca" suốt một hồi, rồi bị phạt đứng trước cổng trường nửa tiếng.

Đúng lúc ấy, Trần Tầm xuất hiện.

Có lẽ anh cũng vội vàng thức dậy, tóc tai bù xù, trượt ván lao vút tới. Những lọn tóc bay phần phật theo từng động tác của anh, có một lọn tóc vểnh lên ương bướng, ngay cả khi anh đã phanh cái kít trước mặt thầy chủ nhiệm, nó vẫn nhất định không chịu xẹp xuống.

Thầy chủ nhiệm thấy anh, chỉ lấy kẹp tài liệu gõ nhẹ lên vai anh, cười hiền từ:

"Sao thế này? Đứng đầu khối mà cũng đi học muộn à?"

Trần Tầm nở nụ cười uể oải, tay xoa xoa gáy, đáp: "Lần sau em rút kinh nghiệm ạ."

Thầy chủ nhiệm gật đầu, vẫy tay cho anh vào trường ngay lập tức.

Lúc anh lướt qua, Tô Tiện Âm càng cúi gầm mặt hơn, tuyệt nhiên không dám ngẩng lên nhìn anh lấy một lần.

Nhưng cô cảm nhận rõ ràng tiếng bước chân của anh bỗng khựng lại, rồi giọng anh vang lên.

"Không vào trường à?"

Tô Tiện Âm hoảng hốt chớp mắt, cắn môi từ từ ngẩng đầu lên, tay chỉ vào chính mình, khó nhọc nhìn anh.

Trần Tầm cười gật đầu: "Đi thôi, còn đứng ngẩn ra đó làm gì, sắp vào lớp rồi."

"Đúng không thầy?"

Lúc này anh mới quay sang nhìn thầy chủ nhiệm. Những lời định nói của thầy cứ thế bị nuốt ngược vào trong.

Thầy chủ nhiệm: "Thôi được rồi, hai em vào lớp đi."

Tô Tiện Âm túm chặt quai cặp, bám gót Trần Tầm băng qua sân trường, leo lên cầu thang. Lúc chia tay ở đầu cầu thang, cô lầm bầm một câu mà có lẽ chỉ mình cô nghe thấy: "Cảm ơn cậu."

......

Sau đợt đó, không ai thấy Trần Tầm trượt ván đến trường nữa. Chẳng phải vì anh hết thích, mà do vừa có một vụ tai nạn giao thông thương tâm xảy ra ở Nam Thành cướp đi sinh mạng của một học sinh trung học đang đạp xe đến trường.

Nghe đồn vì vụ đó mà gia đình Trần Tầm lo lắng, cấm tiệt, bắt anh chỉ được đi xe nhà hoặc các phương tiện công cộng.

Thế là tròn một tháng trời, Trần Tầm chuyển sang đi xe buýt. Tô Tiện Âm đồ rằng anh làm vậy để phản đối sự can thiệp của gia đình.

Trong suốt tháng đó, cô cũng bắt xe buýt đi học, dù nhà cô đi bộ đến trường chỉ mất 10 phút, bắt xe buýt cũng chỉ mất 1 trạm. Hai người lại hoàn toàn ngược đường nên chẳng bao giờ đi chung một chuyến.

Thế nhưng, cô vẫn lầm lì vác balo ra đứng ở trạm xe buýt. Ánh mắt, đôi tai luôn thường trực chú ý mọi động tĩnh xung quanh.

Một chiều thứ Sáu, trường tổ chức tổng vệ sinh. Làm xong sớm nên học sinh được tan học sớm.

Tô Tiện Âm đang đứng ở trạm xe buýt cầm cuốn sách học từ vựng, từ đằng xa đã thấy Trần Tầm cùng nhóm bạn nam đang tiến về phía mình.

Cô cuống cuồng lấy cuốn sách che mặt, rồi từ từ hạ xuống, để lộ đôi mắt to tròn, trong veo.

Chẳng biết đám nam sinh đang rôm rả chuyện gì, có lẽ là kế hoạch cuối tuần, hay tựa game mới ra mắt. Ai nấy đều mặt mày rạng rỡ. Có cậu bạn còn xô đẩy Trần Tầm, làm bung luôn cúc áo thứ hai trên chiếc sơ mi trắng của anh. Anh phải nắm lấy cổ áo kéo lại, tiện miệng "ê" thằng bạn một tiếng. Cậu kia cười nhăn nhở, xin lỗi qua loa.

Còn nụ cười của Tô Tiện Âm thì được giấu kín sau cuốn sách từ vựng.

Phía sau trạm xe buýt có một cây long não cổ thụ rất to. Đám nam sinh cứ cười đùa ầm ĩ, riêng Trần Tầm vẫn đút hai tay vào túi quần, nụ cười trên môi nhạt nhòa.

Có lẽ câu chuyện của đám bạn không đủ sức hấp dẫn, anh lơ đễnh ngước nhìn bầu trời. Đúng lúc đó, một chiếc lá rụng chao lượn ngay trước mắt anh. Bất ngờ thay, anh đưa tay ra bắt lấy nó.

Nắng chiều tà tầm 5 giờ nhuộm vàng mái tóc anh. Trần Tầm cứ vân vê chiếc lá, ánh mắt xa xăm như đang mải mê theo đuổi một suy nghĩ nào đó.

Tô Tiện Âm ngắm nhìn đến quên cả thở.

Nghe tiếng xe buýt xịch tới, cậu bạn vỗ vai Trần Tầm: "Xe tới rồi, đi thôi anh Tầm."

"Ừ."

Trần Tầm theo chân đám bạn lên xe, đi cuối cùng. Ngay trước khi bước lên, như chợt nhớ ra điều gì, anh thả chiếc lá theo chiều gió.

Cửa xe khép lại, bánh xe lăn bánh cuốn theo một luồng gió, hất tung chiếc lá lên cao, dập dềnh bay lượn trong không trung.

Tô Tiện Âm úp ngược cuốn sách xuống ghế, bước nhanh lên phía trước, chới với vươn tay bắt lấy chiếc lá mà anh vừa chạm vào.

Gió như trêu đùa cô, mấy lần đầu ngón tay sượt qua mép lá nhưng không sao tóm được.

Thực ra cô hoàn toàn có thể đợi nó rơi xuống đất rồi nhặt lên, nhưng cô lại cố chấp không chịu, dù thừa biết trên đó chẳng thể nào còn vương hơi ấm của anh.

Giây phút chộp được chiếc lá, Tô Tiện Âm cười tươi như một đứa trẻ, chẳng màng đến ánh mắt kỳ quặc của vài học sinh còn nán lại trạm chờ.

Hôm đó cô không đi xe buýt, mà vừa cầm chiếc lá vừa chân sáo nhảy cẫng về nhà.

Suy cho cùng, mục đích cô ra trạm xe buýt cũng đâu phải để đi xe buýt.

Cô hôm nay, coi như đã được toại nguyện.

Có lẽ vì vui quá nên nhảy nhót hơi mạnh bạo, về đến nhà cô mới phát hiện chiếc móc khóa Ali trên cặp sách đã biến mất tăm.

Chiếc móc khóa theo cô suốt 3 năm trời cứ thế rơi mất.

Ngồi trước bàn học, cô cười tự giễu, chợt nhớ đến một câu trong tác phẩm "Orlando".

"Nàng thế mà lại thích hoàng hôn hơn cả những đàn cừu."

Cô chẳng mảy may thấy tiếc nuối.

......

"Nhìn lâu thế? Thích cái này à?"

Tô Tiện Âm sực tỉnh, Trần Tầm đã đứng trước kệ hàng từ lúc nào. Anh nhấc chiếc móc khóa Ali lên, mỉm cười hỏi cô: "Cái này hả?"

"À... ừm," Tô Tiện Âm nhất thời không biết đáp sao cho phải.

Trần Tầm nắm chặt chiếc móc khóa trong tay, cười khẽ: "Bây giờ vẫn còn thích cái này à? Chẳng phải hết thời rồi sao?"

"Đợi tôi một lát."

Tô Tiện Âm nhìn Trần Tầm đi đến quầy thu ngân, thanh toán rất nhanh.

Lúc anh tiến về phía cô, những kỷ niệm ùa về khiến sống mũi cô cay xè.

Trần Tầm nắm lấy tay cô, cẩn thận đặt chiếc móc khóa vào lòng bàn tay cô.

Anh dường như nổi hứng trêu đùa, kéo dài giọng, ra vẻ ta đây:

"Thích thì cứ nói, làm gì mà phải chần chừ thế."

"Thiếu gia đây đâu phải không có tiền mua."

Anh nhướng mày, bày ra vẻ ngạo mạn làm bộ làm tịch.

Tô Tiện Âm cuối cùng cũng bật cười.

Chiếc móc khóa Ali bị cô đánh rơi năm 16 tuổi vì anh, nay lại vì anh mà trở về bên cô ở tuổi 20.

Hóa ra nhân quả luân hồi là có thật.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn