Trần Tầm bắt chuyến bay đêm trở về Nam Thành. Phải công nhận thằng nhóc Diêu Đạt có chút tố chất làm "diễn giả truyền cảm hứng" thật. Vừa xuống sân bay, Trần Tầm đã có thoáng thẫn thờ: sao tự dưng lại bốc đồng mua chuyến bay sớm nhất về thế này?
"Nhà mình lâu rồi không dọn dẹp, cũng chẳng có ai ở. Tạm thời mình qua nhà bà nội ngủ đỡ nhé con?"
Thấy con trai lơ đễnh, Tạ Dĩnh Nhiên huých cùi chỏ nhắc nhở.
Trần Tầm gật đầu: "Dạ, vâng."
Dù sao mục đích anh về Nam Thành cũng chẳng phải vì nhớ nhà.
Gọi cho Tô Tiện Âm vẫn không được, anh bỗng nhớ ra một người: Châu Khải Nhiên, bạn cùng lớp cấp ba của cô.
Trần: [Ông biết nhà Tô Tiện Âm ở đâu không?]
Bên kia trả lời ngay lập tức.
7 Nhiên: [? Anh Tầm hỏi làm gì?]
7 Nhiên: [Khả nghi nha, sao tự nhiên lại hỏi cái này?]
Trần: [Nhanh lên, có biết không?]
7 Nhiên: [Tôi làm sao mà biết được, tôi đâu phải mấy thằng b**n th** rình mò bạn nữ.]
Trần Tầm ôm trán, vò đầu bứt tai ngán ngẩm.
Sao anh lại có thể ảo tưởng rằng Châu Khải Nhiên sẽ có lúc đáng tin cơ chứ.
Thế nhưng chỉ một lát sau, tên Châu Khải Nhiên "không đáng tin" kia lại gửi thêm một tin nhắn.
7 Nhiên: [Mời tôi bữa cơm đi, không quá đáng chứ? Tôi đã phải mạo hiểm mang tiếng xấu để xin được địa chỉ cho cậu đấy nhé~]
Có vẻ như Tô Tiện Âm về nhà không đúng lúc cho lắm. Chắc tại lần trước cô quả quyết nói không về nên Tô Thành Kiều không nghĩ cô sẽ đổi ý đột xuất.
"Cái điều hòa phòng con lắp sai vị trí nên bị rỉ nước, tường mốc meo hết cả. Dì Mạnh tính nhân tiện đợt này sơn lại phòng cho con, không ngờ con lại về."
Nhìn chiếc bàn học trống trơn và căn phòng bề bộn như một công trường đang thi công, Tô Tiện Âm gật đầu: "Không sao đâu ạ."
"Thế còn đồ đạc của con..."
Mạnh Phàm Tuyền cười áy náy: "Dì gom hết đồ trên bàn vào thùng giấy rồi, để dưới gầm bàn ấy. Dì dán băng dính kỹ rồi nhưng chắc vẫn bị bụi. Bàn học tạm thời chưa dùng được, chắc phải đợi sửa xong phòng mới dọn lại được con ạ."
Tô Tiện Âm mím môi, khẽ "vâng" một tiếng. Cô ngồi thụp xuống trước bàn học, s* s**ng chiếc thùng giấy. Chợt nhớ ra điều gì, cô vội kéo ngăn kéo thứ hai của bàn học ra kiểm tra.
Mở ra xem, cô thở phào nhẹ nhõm.
May quá, vẫn còn đây.
Những bức ảnh của mẹ, những món quà mẹ tặng, và cả những bức thư mẹ cố gắng viết cho cô trong lúc lâm bệnh. Thật may, tất cả vẫn còn ở đây.
Ban đầu, những kỷ vật này được đặt khắp mọi nơi trong phòng cô.
Nhưng đến năm lớp 12, khi dì Mạnh và bố chính thức đăng ký kết hôn, cô đã âm thầm cất hết ảnh của mẹ vào ngăn kéo.
Bố không nói gì, nhưng cô để ý thấy ông đã thu dọn tất cả những thứ liên quan đến mẹ. Ông chỉ giữ lại duy nhất bức ảnh chụp chung của gia đình ba người hồi cô 14 tuổi, đặt ở phòng khách.
Trong bức ảnh đó, mẹ cười rất rạng rỡ. Đó là lúc bà chưa bị bệnh tật hành hạ, vẫn trẻ trung và xinh đẹp. Đó là nụ cười mà trong suốt một năm cuối đời của mẹ, cô chưa từng được thấy lại.
Từ trước khi chuyển nhà đến sau khi dọn sang nhà mới, bức ảnh đó luôn được đặt ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách.
Thế nhưng, vào một ngày nọ, sau khi bố thông báo sẽ đi đăng ký kết hôn với dì Mạnh, lúc đi học thêm tối về, cô lập tức nhận ra vị trí đó đã bị thay thế bởi bức ảnh chụp chung của dì Mạnh và bố. Cô không bật đèn, cứ thế ngồi lặng người trong bóng tối phòng khách rất lâu.
Sau đó cô trở về phòng, v**t v* bức ảnh của mẹ và cứ thế ngồi thẫn thờ, mặc cho thời gian trôi qua.
Đó là một điềm báo, báo hiệu rằng cuộc sống từ nay về sau sẽ hoàn toàn thay đổi.
Thật ra không phải lúc nào Tô Tiện Âm cũng canh cánh trong lòng chuyện này, cô chỉ chọn cách ghi nhớ theo cách riêng của mình.
Trong thư, mẹ từng dặn dò cô phải hướng về phía trước, phải sống thật tốt, phải sống trọn vẹn cuộc đời của mình. Khi bị bệnh, mẹ trở nên vô cùng thấu tỏ, bà từng viết:
[Có thể một năm, hai năm, hoặc rất nhiều năm sau, bố con cũng sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, có một người bạn đời mới. Âm Âm à, con đừng trách bố nhé. Đời người dài lắm, một mình làm sao đi hết được? Là mẹ lỡ hẹn, không thể cùng bố con đi đến răng long đầu bạc. Đó là chuyện lực bất tòng tâm, cũng chẳng phải kết cục mà bố mẹ mong muốn.]
Thế nhưng Tô Tiện Âm không biết, việc mẹ không thể cùng bố đi hết quãng đời còn lại, rốt cuộc có thực sự là kết cục mà "cả hai người" đều không mong muốn hay không.
Cô vẫn nhớ như in cú sốc vào buổi tối hôm đó. Cô bịt chặt miệng, nước mắt lã chã tuôn rơi trong câm lặng.
Nỗi đau thương, sự tức giận, thất vọng và những cảm xúc vô cùng phức tạp mà cô bé Tô Tiện Âm lúc đó không thể nào gọi tên, ngay lập tức nhấn chìm cô.
Cô cũng từng cố gắng tìm lý do bào chữa cho bố. Có lẽ vì quá đau khổ trước bệnh tình của mẹ, lại đúng lúc có bạn bè ở bên an ủi, nên cái ôm đó chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt.
Nhưng cô không thể thuyết phục nổi bản thân. Cô không tin rằng, trong suy nghĩ của một số người, cái ôm đó không hề mang hàm ý phản bội.
Cô không dám nói với mẹ, càng không dám kể cho ai nghe. Cô chỉ biết chôn chặt nó tận đáy lòng, biến nó thành một cái gai nhọn hoắt nhắc nhở cô không bao giờ được quên.
......
Lúc Tô Tiện Âm bước ra khỏi phòng, Tô Thành Kiều và Mạnh Phàm Tuyền đã đứng sẵn ngoài cửa.
Rõ ràng là ánh mắt Tô Thành Kiều nhìn cô có chút trốn tránh.
Không phải cô tưởng tượng.
Vì Tô Thành Kiều bỗng dưng im lặng khác thường. Cả ba người cứ đứng đó, chẳng ai lên tiếng, bầu không khí trở nên ngột ngạt kỳ lạ.
Mạnh Phàm Tuyền phá vỡ sự im lặng: "Vậy mấy hôm nay Âm Âm ngủ với dì nhé? Cho bố con trải nệm ngủ dưới đất."
"Dạ thôi, để con ngủ sô pha cũng được. Bố con mà ngủ dưới đất thì mai lại đau lưng cho xem."
"Ai nói thế!"
Đồng chí Tô Thành Kiều lúc này mới bừng tỉnh, phản bác ngay lập tức.
"Con cứ ngủ với dì đi, bố ngủ sô pha."
"Thật sự không cần đâu bố. Cái sô pha đó chỉ có con nằm mới vừa thôi. Hai người cứ ngủ trong phòng bình thường là được rồi."
Tối hôm đó, tắm rửa xong xuôi, Tô Tiện Âm nằm cuộn mình trên sô pha, ôm laptop xem phim. Thế nhưng, cô để ý thấy Tô Thành Kiều, người vốn dĩ lúc nào cũng đi ngủ sớm, hôm nay lại cứ đi đi lại lại ngoài phòng khách.
Rõ ràng là có chuyện muốn nói nhưng lại chần chừ không mở lời. Tô Tiện Âm cũng giả vờ như không thấy, chẳng buồn hỏi.
Cuối cùng thì Tô Thành Kiều cũng chịu tiến lại gần.
Ông bưng cốc trà, chậm rãi đi tới ngồi xuống trước sô pha. Ban đầu chỉ hỏi han vài câu bâng quơ về tình hình học tập, sinh hoạt của cô dạo này. Sau đó là một khoảng lặng, ông cứ liên tục nhấp từng ngụm trà nhỏ.
Thế nhưng vẫn không có ý định rời đi.
Tô Tiện Âm đành phải ló đầu ra khỏi màn hình laptop, hỏi: "Bố có chuyện gì muốn nói với con à?"
Tô Thành Kiều cuối cùng cũng không vòng vo nữa. Ông liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ của mình, xích lại gần cô hơn một chút, hạ giọng hỏi: "Sao con không ngủ cùng dì? Có phải trong lòng con vẫn còn..."
Tô Thành Kiều do dự nhìn con gái một cái rồi mới nói tiếp: "...Vẫn còn ác cảm với dì ấy không?"
Tô Tiện Âm cười gượng: "Con làm sao dám để người lớn ngủ sô pha được. Bố mà ngủ ngoài này thì cái lưng của bố chịu sao nổi?"
Tô Thành Kiều không đáp thẳng, chỉ nói: "Sức khỏe của bố vẫn tốt, đâu đến mức yếu ớt thế."
Tô Tiện Âm chỉ cười. Cuối cùng cô bấm nút tạm dừng phim, gập laptop lại.
Cô nhìn thẳng vào mắt Tô Thành Kiều, nói: "Bố có gì cứ nói thẳng đi ạ."
Tô Tiện Âm rũ hàng mi, che giấu những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt.
Tô Thành Kiều thở dài, xích lại gần hơn nữa, ngập ngừng hỏi: "Dạo này... con có còn nhớ mẹ không?"
Nhớ chứ, lúc nào cũng nhớ. Nụ cười của mẹ luôn hiện về trong tâm trí cô một cách bất chợt, chẳng hề báo trước.
Giọng Tô Tiện Âm phẳng lặng: "Cũng bình thường ạ."
Thế nhưng những ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay đã tố cáo cảm xúc thật của cô.
Tô Thành Kiều không nhận ra sự khác thường của con gái, tiếp tục nói: "Nếu con có gì bất mãn, hay không thích điều gì thì cứ nói ra. Bố... bố luôn mong con được vui vẻ, mong gia đình mình hòa thuận êm ấm. Bố biết chuyện này không dễ dàng chấp nhận đối với con, nhưng... chuyện cũng đã lỡ rồi, bố chỉ muốn cố gắng bù đắp cho con, làm những điều con muốn."
Gia đình.
Rốt cuộc ai với ai mới là gia đình? Ai mới là kẻ đứng ngoài?
Tô Tiện Âm mím chặt môi, giọng hơi run run: "Con không có gì bất mãn cả."
Sự bất mãn của cô đã được bộc lộ ngay từ lần đầu tiên gặp Mạnh Phàm Tuyền năm 15 tuổi. Nhưng lúc đó Tô Thành Kiều chỉ cho rằng cô đang làm loạn. Từ đó về sau, hai bố con cũng ngầm hiểu ý mà không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa.
Nếu đã quyết định che giấu những vết thương cũ để sống tiếp, thì cớ sao giờ lại phải gặng hỏi cô có bất mãn gì?
"Tiện Âm..."
Tô Thành Kiều nhất thời á khẩu, lại thở dài, lắc đầu: "Thôi bỏ đi, con ngủ sớm đi, đừng thức khuya xem phim nữa."
......
Sau khi Tô Thành Kiều đi khỏi, Tô Tiện Âm mở sách ra nhưng mãi không lật được trang nào. Trong lòng cô bứt rứt, dâng lên một cỗ bực bội khó tả.
Cô đứng dậy đi vào bếp rót nước. Vừa cầm cốc nước đi ra phòng khách, đi ngang qua phòng cũ của mình, cô chợt thấy một luồng ánh sáng hắt lên cửa sổ. Ánh sáng còn di chuyển, nhìn là biết ngay ánh đèn pin.
Cô dừng bước, quan sát thêm một lúc. Thấy luồng sáng đó không những không tắt mà còn lia qua lia lại, cô chậm rãi bước tới gần.
Nhà cô ở tầng hai, thuộc một khu tập thể cũ. Cửa sổ vẫn là loại kính mờ ngày xưa, nhìn không rõ lắm. Ban đầu cô chỉ lờ mờ nhận ra dưới lầu có người đang đứng.
Nửa đêm nửa hôm dùng đèn pin rọi vào phòng người khác, nghĩ thế nào cũng thấy rợn người. Tô Tiện Âm đặt tay lên chốt cửa sổ, chần chừ mãi không dám mở.
Có lẽ người bên dưới nhìn thấy bóng người bên cửa sổ nên đã nhún người nhảy lên một cái, và tay vẫn cầm đèn pin. Ngay sau đó, Tô Tiện Âm nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc.
"Tô Tiện Âm, là tôi đây, Trần Tầm."
Đúng là gặp quỷ rồi. Anh nghĩ mình là nam chính phim tình cảm sến súa chắc?
Tô Tiện Âm vuốt vuốt ngực trấn an sau một phen thót tim, rồi mới từ từ kéo cửa sổ ra.
Dưới cửa sổ phòng cô có một ngọn đèn đường. Dưới ánh đèn vàng vọt, Trần Tầm mặc chiếc áo hoodie đen, đứng ngược sáng. Những hạt bụi li ti bay lơ lửng quanh tóc anh như những con đom đóm. Anh ngước nhìn cô, khóe môi điểm một nụ cười nhạt, nhưng nụ cười ấy lại hòa quyện hoàn hảo với màu sắc của ánh đèn đường.
Tô Tiện Âm không thể phủ nhận rằng khung cảnh này khiến tim cô đập thình thịch.
Trần Tầm giơ chiếc túi trên tay lên, nói: "Tôi mua bánh gạo xào trước cổng trường cậu này, ăn không?"
Quả thực cô có chút mủi lòng. Đường nét khuôn mặt anh dưới ánh đèn thật đẹp, nụ cười của chàng thiếu niên toát lên vẻ chân thành. Đó từng là ánh sáng cô theo đuổi suốt bao năm, giờ đây ánh sáng ấy lại đang túc trực dưới cửa sổ phòng cô như một mặt trời nhỏ.
Nếu là trước đây, khung cảnh này chắc chắn sẽ được cô replay liên tục trong đầu trước khi chìm vào giấc ngủ.
Nhưng lúc này, cô chỉ đứng từ trên cao nhìn xuống anh, lạnh nhạt buông một câu: "Tôi đang giảm cân, cảm ơn."
Trên đời này làm gì có thuốc hối hận.
Trần Tầm hạ tay cầm túi bánh gạo xuống, khóe môi khẽ giật giật, hỏi: "Có muốn... xuống đi dạo chút không?"
Tô Tiện Âm không đáp.
Thấy cô im lặng, Trần Tầm đưa tay gãi gáy có vẻ ngượng ngùng: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu, xuống nhé?"
"Đợi đấy."
Nói xong, Tô Tiện Âm đóng sầm cửa sổ lại cái "rầm".
......
Trần Tầm đi đi lại lại dưới lầu phòng cô, buồn chán lấy đèn pin vẽ vòng tròn trên mặt đất. Đợi hơi lâu, anh lại chĩa đèn pin rọi lên cửa sổ phòng cô mấy cái.
"Ai đấy! Hả?"
Trần Tầm nghe tiếng gọi, ngơ ngác quay lại thì thấy một ông chú đeo băng đỏ của tổ dân phố đang chĩa thẳng cái đèn pin siêu sáng vào mặt mình, chói đến mức anh không mở nổi mắt.
Ông chú quát: "Làm cái trò lén lút gì ở đây thế hả? Nửa đêm nửa hôm mò đến dưới phòng con gái nhà người ta làm cái gì?"
Trần Tầm lấy tay che mắt: "Cháu..."
"Còn không mau đi? Hả? Không đi thì theo tôi lên phường uống nước trà nhé."
Trần Tầm: "..."
Nằm mơ anh cũng không ngờ, cái chữ "đợi đấy" của Tô Tiện Âm lại ra cớ sự này.