Hả dạ thật sự.
Cuối cùng Tô Tiện Âm cũng hiểu được cảm giác sảng khoái của việc "ăn miếng trả miếng" mà Tạ Dĩnh Nhiên đã nói.
Đây là lần đầu tiên hai người chạm mặt kể từ lúc Tô Tiện Âm xóa WeChat của Trần Tầm. Cô không thèm đáp lời anh, thậm chí coi anh như không khí. Cô chỉ nói với Diêu Đạt rằng cô đang vội đưa Lam Thấm ra ga, không có thời gian.
Diêu Đạt nhiệt tình: "Chuyện nhỏ, lên xe đi."
Lam Thấm gắt gỏng: "Lên cái quần què, qua ngã tư đằng trước là tới nơi rồi."
"Hai ông định đi đâu thì đi, làm ơn tránh đường cho chị đây nhờ."
Chưa bao giờ Tô Tiện Âm thấy biết ơn Lam Thấm và sự ăn ý giữa hai người như lúc này.
Hai cô gái chạy hộc tốc, kịp đến ga ngay trước khi đóng cửa soát vé. Lam Thấm lên tàu suôn sẻ.
Vừa yên vị trên tàu, Lam Thấm liền nhắn tin cho Tô Tiện Âm.
blue của Thấm: [Thật ra tớ với Diêu Đạt đang chiến tranh lạnh...]
yin: [Sao thế?]
blue của Thấm: [Để hết lễ tớ kể cho nghe.]
blue của Thấm: [Nói chung đàn ông trên đời này chẳng có thằng nào ra hồn cả /Khinh bỉ.]
Tô Tiện Âm mỉm cười, nhắn lại chữ "Ok". Cô đứng lặng giữa phòng chờ tấp nập người qua lại, thẫn thờ trong chốc lát.
Có cuộc gọi đến.
Một số lạ hoắc, nhưng đầu số báo thuộc Nam Thành. Tô Tiện Âm nhíu mày, trong lòng phản kháng kịch liệt, nhưng ngón tay lại chậm chạp lướt về phía nút nghe.
Cô cắn răng, vuốt ngược sang hướng từ chối, quyết định cúp máy.
Chưa đầy nửa phút sau, số đó lại gọi tới.
Tô Tiện Âm thở dài, mềm lòng đôi chút, cuối cùng cũng bắt máy.
"Tôi là Trần Tầm."
"Cậu gọi tôi có việc gì không?"
Chẳng biết có phải do Tô Tiện Âm ảo giác hay không, nhưng giọng Trần Tầm không còn vẻ ung dung thường thấy, thay vào đó là chút dè dặt.
"Tôi đang ở cửa Tây ga tàu, để tôi đưa cậu về nhé?"
Tô Tiện Âm bật cười: "Cậu quên là tôi đạp xe ra đây à?"
"Xe đạp của c** nh* xíu, nhét vào cốp là xong. Nhìn trời có vẻ sắp mưa rồi, lên xe tôi đi, tôi đợi ở cửa Tây."
Chẳng hiểu sao lúc này, những lời dặn dò tâm huyết của Tạ Dĩnh Nhiên lại văng vẳng trong đầu Tô Tiện Âm.
Cái tên này đến tận nước này rồi mà vẫn không một lời xin lỗi, cũng chẳng buồn giải thích. Cứ như đang gọi cún con, vẫy tay ra hiệu làm hòa là cô phải ngoan ngoãn vẫy đuôi chạy đến chắc?
Đừng có mơ.
Tô Tiện Âm nhìn dòng thông tin các chuyến tàu chạy trên màn hình lớn ở phòng chờ. Đây có lẽ là quyết định hoang đường nhất cô từng đưa ra trong đời.
"Tôi đổi ý rồi. Người nhà đang nhớ tôi lắm, tôi quyết định về quê."
Dù biết anh không thể nhìn thấy, Tô Tiện Âm vẫn cười tít cả mắt.
Trần Tầm: "..."
Không để anh kịp phản ứng, Tô Tiện Âm cúp rụp điện thoại, tiện tay chặn luôn số của anh một cách dứt khoát.
......
Cô thực sự đã mua vé chuyến tàu gần nhất về quê. Đến lúc ngồi yên vị trên tàu rồi, cô vẫn có cảm giác lâng lâng như đang mơ. Cô gọi điện cho Tô Thành Kiều báo giờ về. Đầu dây bên kia, Tô Thành Kiều mừng rỡ ra mặt, cứ liên tục nói "Tốt quá, tốt quá", tưởng rằng con gái muốn tạo bất ngờ cho mình.
Tô Tiện Âm cười gượng, không nỡ dập tắt sự phấn khích của bố bèn cúp máy. Nhìn chiếc điện thoại chỉ còn 35% pin, cô thầm cầu nguyện nó sẽ không sập nguồn trước khi cô ra khỏi ga.
Có một chuyện khiến cô khá áy náy, cũng coi như là cái giá phải trả cho quyết định bốc đồng này.
Ban đầu cô định nhờ một người bạn cùng lớp ra ga đem xe của Lâm Vĩ Như về giúp. Vừa gọi điện báo tình hình cho Lâm Vĩ Như, cô bạn đã gạt đi:
"Có gì đâu mà cậu phải xoắn, để bạn trai tớ ra lấy là được, cậu khỏi cần bày vẽ phiền phức."
Tô Tiện Âm há hốc miệng, tròn mắt ngạc nhiên: "Cậu có bạn trai rồi á?"
Lâm Vĩ Như cười đáp: "Nhìn tớ không giống người có bạn trai lắm nhỉ?"
"Không không không... Tớ không có ý đó..."
"Cứ thoải mái đi, tớ cũng chẳng có ý gì đâu."
"Ai nghe tớ nhắc đến bạn trai cũng phản ứng y chang cậu. Tụi tớ quen nhau lâu lắm rồi, kiểu như vợ chồng già ấy, kín tiếng nên mọi người không biết cũng bình thường."
Tô Tiện Âm bắt đầu thấy quý cô bạn thẳng thắn này rồi.
"Cậu đừng áy náy. Ai mà chẳng có lúc bận việc đột xuất. Bạn trai tớ đang rảnh rang lắm, bảo cậu ấy ra lấy là xong. Cậu cứ yên tâm về quê, đi đường cẩn thận nhé."
Sự chu đáo của Lâm Vĩ Như càng làm Tô Tiện Âm thấy ngượng ngùng muốn độn thổ. Lúc lí nhí nói mấy chữ "Cảm ơn Vĩ Như", lưỡi cô cứ líu cả lại.
Cô luôn gặp được những người thực sự rất đáng yêu.
Nghe tiếng tút tút kéo dài từ đầu dây bên kia, Trần Tầm từ bỏ ý định gọi lại. Anh day day trán, tặc lưỡi một cái.
Diêu Đạt hỏi: "Sao thế? Không gọi được cho em gái Tô à?"
"Hình như bị chặn số rồi." Trần Tầm cười khổ.
"Cái gì cơ? Mày làm gì chọc người ta giận thế? Hủy kết bạn WeChat, giờ chặn luôn cả số điện thoại, em gái Tô đâu phải kiểu người tuyệt tình như thế."
Trần Tầm đưa mắt nhìn dòng người mệt mỏi túa ra từ cửa Tây, ngón trỏ gõ gõ vào ấn đường, nói: "Lúc về để tao lái cho."
Anh đổi chỗ với Diêu Đạt. Vừa nổ máy xe, Diêu Đạt lại tiếp tục tra hỏi: "Tao đang hỏi mày đấy? Câm rồi à? Kể ra xem nào để anh em còn biết đường tính kế chứ."
Chiếc xe lăn bánh êm ái. Trần Tầm chống cùi chỏ lên bậu cửa sổ, chống cằm, bỗng dưng buông một câu: "Hình như tao bị lộ rồi."
Nụ cười đầy chua xót.
Diêu Đạt ngơ ngác: "Lộ cái gì?"
"Tao nói dối cậu ấy, hình như bị phát hiện rồi."
Sắc mặt Diêu Đạt cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
"Đang nói thì nói cho trót đi, cứ rặn từng chữ như rặn kem đánh răng thế. Tưởng thế là ngầu à?"
Trần Tầm im lặng, đến khúc cua không những không giảm tốc độ mà còn lén nhấn mạnh ga, làm Diêu Đạt suýt nữa bị hất văng mặt dán vào cửa kính.
Diêu Đạt: "..."
"Mày có nhớ hôm Bách Cốc đến lớp môn Nghệ thuật và Sáng tạo tìm Tô Tiện Âm không?"
"Nhớ chứ."
"Hôm đó cậu ta bảo tao là cuối tuần định rủ Tô Tiện Âm đi xem triển lãm tranh."
"Rồi sao nữa?"
......
Trần Tầm cũng không hiểu sao Bách Cốc lại đột ngột tung ra thông tin đó, chỉ buột miệng hỏi lại theo phản xạ: "Thứ Bảy hay Chủ Nhật?"
Bách Cốc: "Thứ Bảy."
"Thế thì chắc cậu phải..."
Bách Cốc ngắt lời anh: "Cậu và cậu ấy hẹn nhau thứ Bảy rồi phải không?"
Trần Tầm không né tránh ánh mắt của cậu ta, thẳng thắn thừa nhận: "Đúng."
Bách Cốc im lặng một lúc, rồi bỗng nhẹ giọng hỏi: "Cậu có thể đừng đến buổi hẹn đó được không?"
"Đệch!" Diêu Đạt nghe đến đây liền chửi thề một câu, "Thằng cha này chơi bẩn thế à?"
"Mày đừng bảo tao là mày đồng ý rồi cho em gái Tô leo cây đấy nhé?"
Trần Tầm chớp mắt, trông có vẻ khá vô tội: "Cũng không hẳn."
Diêu Đạt vừa thở phào nhẹ nhõm, thì nửa câu sau của Trần Tầm suýt làm cậu ta thổ huyết.
"Tao chỉ bảo với Tô Tiện Âm là thứ Bảy tao phải đi Đại học Thanh Đảo giao lưu với thầy Giang thôi."
Diêu Đạt: "..."
"Mày bị điên à!"
Diêu Đạt quất tay áo vào đầu Trần Tầm, vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép.
"Cái loại yêu cầu như thế mà cũng gật đầu cho được? Mày nghĩ mình đang đóng vai cao thượng vĩ đại chắc? Nhiều lúc tao đách hiểu nổi trong đầu mày chứa cái gì nữa."
"Mày không thích em gái Tô à?"
Trần Tầm mím môi, không trả lời ngay.
Diêu Đạt phẩy tay: "Thôi bỏ đi, tao hỏi cũng bằng thừa. Chắc chắn mày lại lôi cái mớ lý thuyết 'tình cảm là chuyện nghiêm túc, chưa xác định rõ ràng thì không được nói bừa' ra chứ gì. Tao chỉ hỏi mày một câu thôi..."
"Mày có thấy em gái Tô là người rất ổn không?"
"Có."
Lần này Trần Tầm đáp không do dự.
"Thế thì xong. Tình cảm là vậy đấy, nhìn thấy vừa mắt, nói chuyện thấy hợp, hai bên đều có chút rung rinh thì cứ thử tìm hiểu xem sao."
"Được rồi, cứ cho là theo cái logic của mày đi, cứ cho là mày nghĩ em gái Tô chưa chắc đã thích mày, thậm chí theo lời mày nói, mày còn nghĩ cậu ấy có cảm tình với Bách Cốc."
"Thế là mày tưởng mình đang làm việc thiện, tác thành nhân duyên cho người ta chắc? Chắc không? Mày lấy cơ sở gì để khẳng định em gái Tô có cảm tình với Bách Cốc, trong khi ít nhất lần này là người ta chủ động rủ mày đi xem kịch mà?"
Trần Tầm sững người, như bị tát một gáo nước lạnh cho tỉnh mộng.
Bị Diêu Đạt dội cho một trận tơi bời hoa lá, anh có chút choáng váng. Xe đỗ dưới lầu ký túc xá, anh tắt máy, tay mân mê môi dưới, thẫn thờ hồi lâu.
Trần Tầm: "Tao cứ thấy..."
Trần Tầm rất khó mở lời để chia sẻ những suy nghĩ này, huống hồ đối phương lại là Diêu Đạt. Anh không biết mình có phải sẽ lại ăn mắng thêm chập nữa không.
Thực ra anh có những băn khoăn rất "kỳ quặc", xuất phát từ một nút thắt trong lòng.
Trần Tầm có một người anh em chí cốt tên là Văn Dực Nhiên. Hai người lớn lên cùng nhau trong một con ngõ nhỏ, từ cấp hai lên cấp ba đều học chung lớp.
Hồi cấp ba, Trần Tầm rất chậm tiêu trong chuyện tình cảm. Lúc đó tâm trí anh hoàn toàn không đặt vào mấy chuyện yêu đương, lại càng không nhận ra những gợn sóng ái tình đang ngấm ngầm lan tỏa trong bầu không khí.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ.
Đêm Giáng sinh, Văn Dực Nhiên tỏ tình với cô bạn lớp phó Tiếng Anh mà cậu ta đã thầm thương trộm nhớ suốt nửa năm. Kết cục không những bị từ chối thẳng thừng, cô nàng còn dội thêm một gáo nước lạnh: người cô nàng thích vẫn luôn là Trần Tầm.
Trần Tầm thực sự không hề hay biết.
Văn Dực Nhiên có lẽ vì lòng tự trọng bị tổn thương, hoặc do mối quan hệ này quá đỗi nhạy cảm, cậu ta đã mất kiểm soát lần đầu tiên trước mặt Trần Tầm. Cậu ta đấm Trần Tầm một cú rồi gào lên những ấm ức dồn nén bấy lâu: "Mày thừa biết tao thích cô ấy, sao mày không chịu tránh xa cô ấy ra một chút?"
"Mày thừa biết mày được hoan nghênh đến mức nào cơ mà."
Chuyện này đã để lại một dư chấn tâm lý khá lớn đối với Trần Tầm. Phần vì sốc, phần vì Văn Dực Nhiên - có lẽ vì xấu hổ hoặc lòng kiêu hãnh - đã chọn cách biến thành người xa lạ khi lên lớp 12. Tình bạn thân thiết bao năm cứ thế nhạt phai, mỗi người một ngả.
Cả quá trình lẫn kết quả của sự việc đó đều in hằn sâu đậm trong tâm trí Trần Tầm.
Anh đã nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân, thậm chí còn nhận ra mình thật sự đần độn đến mức vô phương cứu chữa trong các mối quan hệ nam nữ.
Anh không thể khẳng định mình sai ở đâu, nhưng anh thật sự thấy hối hận.
Diêu Đạt nghe xong chẳng chút mảy may cảm động: "Nhảm nhí."
"Ông bạn kia của mày cũng kỳ cục, kiểu người gì đâu, mình tán gái không đổ, tự ái rồi đổ lỗi cho mày? Chuyện này liên quan quái gì đến mày."
Trần Tầm khẽ nhíu mày: "Thực ra nếu tao tinh ý nhận ra sớm hơn, tao đã có thể từ chối khéo léo khi cô bạn ấy xin vào nhóm của tao, giữ một khoảng cách nhất định. Tao thực sự không biết..."
"Mày bốc phét vừa thôi," Diêu Đạt hất tóc mái, tỏ vẻ bất cần, "Tại sao người ta lại xin vào nhóm của mày? Điều đó chứng tỏ lúc đó người ta đã thích mày rồi. Mày trốn tránh thì giải quyết được gì, ông bạn kia của mày vẫn tay trắng hoàn tay trắng thôi."
"Nhưng ít ra, có thể trong lòng cậu ấy sẽ dễ chịu hơn."
"Toàn là tự lừa dối bản thân. Mày cũng đừng làm quá vấn đề lên như vậy. Cậu ta chưa chắc đã cảm thấy mày xen vào quá sâu đâu, dù sao mày cũng là một khúc gỗ di động chẳng hề hay biết người ta thích mình, làm sao có hành động gì vượt quá giới hạn được. Chắc chắn chỉ là mối quan hệ bạn học bình thường thôi. Chẳng qua là ông bạn kia của mày không có chỗ giấu mặt nên mới đổ vạ cho mày. Còn mày thì nực cười thật, người ta ném nồi mày cũng xòe tay đón lấy, rồi cứ ôm cái nồi ấy hậm hực cho đến tận bây giờ?"
"Nên nói mày quá tốt bụng, hay nên nói mày rảnh rỗi sinh nông nổi đây?"
Trần Tầm bước xuống xe, dường như vừa trút được một gánh nặng trong lòng. Anh khoanh tay tựa lưng vào xe, trong đáy mắt đọng lại vô vàn những cảm xúc khó tả.
Diêu Đạt cũng bước xuống theo.
"Thôi tạm gác chuyện này sang một bên, cứ coi như đó là nỗi ám ảnh tâm lý của mày đi."
"Thế mày với Bách Cốc có mối quan hệ gì? Rất thân sao? Là anh em chí cốt chắc?"
"Tình cảm mày dành cho em gái Tô, có giống với tình cảm mày dành cho cô lớp phó Tiếng Anh kia không?"
"Hai chuyện này bản chất hoàn toàn khác nhau. Tao thật không biết mày bị bỏ bùa mê thuốc lú gì mà lại đi thất hứa, lại còn bịa lý do! Tội thêm một bậc, đúng là hết nói nổi..."
Trần Tầm cảm thấy mọi lời biện bạch lúc này đều vô lực: "Thực ra tao..."
"Thôi được rồi, tao sai, tao hoàn toàn sai rồi."
Có lẽ đúng là ma xui quỷ khiến, vì những chuyện trong quá khứ mà anh đã đưa ra một quyết định sai lầm. Hoặc có lẽ, tất cả chỉ là sự hèn nhát nhất thời của anh.
Thực ra ngay khi vừa thốt ra lời nói dối, anh đã hối hận. Nhưng anh lại tự huyễn hoặc bản thân rằng, nếu lần này Tô Tiện Âm không đi cùng Bách Cốc, anh sẽ có câu trả lời chắc chắn, không cần phải bận tâm đến cảm nhận của Bách Cốc, hay phải né tránh điều gì nữa.
Đã bao lần anh định cầm điện thoại lên nhắn tin thú nhận với cô rằng anh có thể đến chỗ hẹn, nhưng lại không đủ can đảm. Cuối cùng, anh chọn cách trốn biệt trong phòng thí nghiệm suốt hai ba ngày liền, cố gắng không động đến điện thoại cho khuất mắt.
Trần Tầm vò tung mái tóc, gương mặt dần hiện lên vẻ u sầu và nặng nề. Nào ngờ, bài giáo huấn của Diêu Đạt vẫn chưa đến hồi kết.
"Còn một điều cuối cùng nữa. Việc mày đứng ra tạo cơ hội cho Bách Cốc, tao có thể hiểu là do mày quá tự tin vào bản thân, hoặc do mày có một lòng thương xót b*nh h**n nào đó..."
Trần Tầm: "..."
Cứ có cảm giác mình bị chửi mắng nãy giờ, anh đành đưa tay xoa nhẹ d** tai.
"Nhưng mày có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em gái Tô chưa? Mày đã bao giờ nghe chính miệng cô ấy nói thích Bách Cốc chưa? Nhỡ đâu cô ấy có thiện cảm với mày hơn thì sao? Mày cứ lùi lại để nhường sân khấu cho Bách Cốc, mày có nghĩ hành động đó của mày chẳng khác nào đẩy Bách Cốc về phía cô ấy không? Người ta có muốn thế không? Nhỡ người ta buồn bã vì hành động này của mày, tưởng rằng mày đang ra hiệu không có hứng thú với người ta thì sao?"
"Tao thật sự bái phục mày sát đất đấy. Biết là mày đần độn trong chuyện tình cảm, nhưng không ngờ lại ngốc đến mức này. Yêu đương không biết thì thôi đi, đến giai đoạn tán tỉnh tìm hiểu nhau cũng mù tịt? Thế mà cũng làm hỏng bét cho được?"
Trần Tầm: "..."
Trần Tầm hoàn toàn cạn lời, nhưng lại thấy Diêu Đạt nói câu nào cũng chí lý. Cùng lúc cơn lạnh sống lưng kéo đến, anh lại không tài nào hiểu nổi tại sao mình lại có thể sai lầm đến mức độ này.
"Nếu không phải mày nói có lý, tao thật sự rất muốn đấm mày một trận."
Trần Tầm buông một câu lạnh nhạt, nhưng vẫn vung nắm đấm đấm nhẹ vào vai Diêu Đạt một cái lấy lệ.
Không quên buông lời mỉa mai: "Kinh nghiệm phong phú thế cơ à? Sư phụ tình trường? Thế chừng nào mày mới lo xong chuyện đại sự của đời mình đây?"
Diêu Đạt cũng đấm lại một cú: "Thôi bớt đi, lo chuyện của mày trước đã. Hèn gì em gái Tô giận đến thế, chịu nghe điện thoại của mày đã là Bồ Tát sống rồi. Tự mày tìm cách giải quyết đi, bố mày chỉ giúp được đến đây thôi, trách tao ngày thường dạy con không nghiêm..."
Trần Tầm tung luôn một cú đá, hai người lập tức lao vào vật lộn với nhau.
Chưa đầy vài phút, Diêu Đạt đã bị Trần Tầm khống chế gọn gàng, cười phá lên xin tha mạng.
"Chỉ nhắc nhở mày nốt câu cuối thôi nhé."
"Tình cảm là chuyện của hai người. Chuyện giữa Bách Cốc và em gái Tô, với chuyện giữa mày và cô ấy, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau cả. Mày đừng có lúc nào cũng ôm mộng cái kết có hậu cho tất cả mọi người."
"Việc duy nhất mày cần suy nghĩ là rốt cuộc mày có thích em gái Tô hay không, và sau đó là..."
Diêu Đạt nở một nụ cười hiền hậu như ông Bụt: "Hành động ngay và luôn, đừng có chần chừ nữa."
......
Đúng 8 giờ tối, Tô Tiện Âm về đến ga Nam Thành. Trên đường ra khỏi ga, cô bất ngờ nhận được điện thoại của Tạ Dĩnh Nhiên.
"Âm Âm à, xin lỗi con nhé. Chẳng hiểu thằng con trai dì bị chập cheng dây thần kinh nào mà tự dưng lại nằng nặc đòi về Nam Thành. Đợt nghỉ lễ này con không cần qua phụ giúp dì nữa đâu, cứ nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Tô Tiện Âm vỗ vỗ trán: "À dạ, xin lỗi dì, con cũng quên khuấy mất việc này. Hôm nay con cũng mới quyết định đột xuất về Nam Thành, quên xin phép dì trước."
"Thế thì có sao đâu, trùng hợp quá, cả hai cứ nghỉ ngơi cho thoải mái đi. Hôm nào rảnh ghé qua nhà dì ăn bữa cơm nhé."