Thật ra câu trả lời đã quá hiển nhiên, cô chỉ cần nhìn về phía người đó, nhìn về phía chàng trai luôn đứng ở nơi tỏa sáng nhất kia. Nhưng có vẻ như niềm vui của cô đã đến hơi sớm.
Sau khi ngẩn người, Trần Tầm lại theo thói quen gãi gãi chân mày, thổi nhẹ làm rối lọn tóc trước trán, hoàn toàn không cho Tô Tiện Âm cơ hội lựa chọn.
"Thôi bỏ đi," anh khẽ cười: "Tôi mới nhớ ra còn chút việc bên tòa nhà khoa, tôi đi trước đây."
Tô Tiện Âm bị luồng gió thốc vào từ cánh cửa lúc anh rời đi làm cho ho sặc sụa mấy tiếng. Lòng cô lúc này còn lạnh lẽo hơn cả ngọn gió ấy.
Thế này là sao chứ? Rõ ràng ánh mắt anh nhìn cô vừa nãy như thể muốn thấu hiểu cô thêm một chút mà. Đã gần mười giờ đêm rồi, tòa nhà khoa còn có thể có chuyện gì được nữa, bộ đợi anh tới cứu hỏa chắc?
Bách Cốc vỗ vai cô: "Đi chứ?"
"Ừ."
Tô Tiện Âm đeo balo lên vai, lúc đi ngang qua Thẩm Tử Dật, cô nghe rõ mồn một tiếng anh ta thở dài. Cô không ngoái đầu lại, nhưng theo bản năng, cô cảm giác tiếng thở dài đó có liên quan đến mình.
Trần Tầm gặp Diêu Đạt trên đường về ký túc xá. Diêu Đạt mặt đầy mồ hôi nhưng vẫn cố tình sán lại gần, khoác vai anh thật chặt.
"Hôm nay họp lâu thế cơ à?"
"Xong từ đời nào rồi."
Trần Tầm cũng chẳng khách sáo, vặn tay cậu ta cho đến khi Diêu Đạt nhăn nhó xin tha mới chịu buông ra.
"Thế sao giờ này mày mới về?"
Trần Tầm khựng lại một nhịp, kiệm lời đáp: "Có chút việc."
"Xì." Diêu Đạt bĩu môi.
Thấy Diêu Đạt có vẻ nóng hầm hập, Trần Tầm hỏi: "Đi chơi bóng à?"
"Chứ còn gì nữa, mấy ông bạn hôm nay máu lắm, đánh một trận đã đời. Chỉ có thằng Bách Cốc là chẳng có nghĩa khí gì cả, mới chơi được nửa trận đã quăng đó rồi chuồn mất."
Trần Tầm cau mày: "Bách Cốc á?"
"Ừ, thì cái ông bạn bữa trước làm em gái Tô bị thương ấy. Cậu ta là bạn cấp ba với Tề Lỗi lớp mình, dạo này tao có chơi với cậu ta mấy trận, phải công nhận cú đập bóng của tên đó đỉnh thật..."
"Cậu ta chơi bóng với mày lúc mấy giờ?" Trần Tầm ngắt lời.
Diêu Đạt ngơ ngác, gãi đầu nói: "Thì tầm hơn 7 giờ chứ mấy, đánh được hơn một tiếng thì bảo có việc gấp nên đi trước. Mà không hiểu nghĩ gì lại đi cắt đầu đinh, lúc mới đến bị anh em xoa đầu suốt, buồn cười chết đi được..."
"Mấy giờ?"
"Gì cơ?" Diêu Đạt nhìn Trần Tầm, vẻ mặt đầy khó hiểu, "Sao hôm nay mày cứ thần thần bí bí thế?"
Câu nói của Diêu Đạt như làm Trần Tầm sực tỉnh, anh nhận ra mình vừa có chút mất kiểm soát, bèn lắc đầu cười nhạt: "Không có gì."
Anh không hỏi nữa nhưng Diêu Đạt lại hào hứng kể tiếp, vừa nói vừa chăm chú quan sát sắc mặt của Trần Tầm, rõ ràng là đã đánh hơi thấy mùi "biến".
"Thì bắt đầu từ hơn 7 giờ, đánh tầm hơn một tiếng là cậu ta đi. Bảo có việc gấp."
Hơn 8 giờ, đúng là lúc Bách Cốc mang trà sữa "gọi thừa" đến cho Tô Tiện Âm.
Vậy thì cậu ta lấy đâu ra thời gian đi liên hoan với người trong ban? Lại còn trùng hợp gọi thừa tận mười mấy ly trà sữa? Đáp án đã rõ mười mươi.
Trần Tầm im lặng.
Diêu Đạt lại quàng tay qua vai anh, cười cợt hỏi dồn: "Có tình hình gì à? Kể nghe xem nào?"
Trần Tầm cười mắng một câu, định giơ chân đá thì Diêu Đạt đã nhanh chân né ra xa.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi áo khoác của anh rung lên. Tô Tiện Âm gửi tới một tin nhắn Wechat.
Trong màn đêm, ánh sáng từ màn hình soi rõ khuôn mặt Trần Tầm, ánh mắt anh thấp thoáng ý cười.
yin: [Danh sách sở thích của Tô Tiện Âm.doc]
Trần Tầm bật cười, ấn mở tệp tin.
【Trà sữa yêu thích: Trời không lạnh thì thích Sữa tươi chiên vị nho, trời lạnh thì thích Cacao cà phê Ovaltine. Màu sắc yêu thích: Xanh nhạt. Động vật yêu thích: Chim cánh cụt, gấu trúc. ... Nội dung còn lại, vui lòng trả phí để mở khóa.】
Trần Tầm: "..."
Anh vừa đọc vừa lắc đầu cười, bước chân vô thức chậm lại, cũng chẳng để ý Diêu Đạt đã nghé mắt nhìn trộm suốt dọc đường.
"Ồ, đang nhắn tin với em gái Tô à?"
Trần Tầm không buồn nhìn cậu ta, gõ chữ trả lời Tiện Âm.
Trần: [Sao danh sách sở thích còn phải trả phí mới xem được? Đã thế còn chẳng có bảng giá, cậu đúng là gian thương mà.]
Diêu Đạt định ghé mắt xem tiếp thì bị Trần Tầm đẩy ra, anh tắt màn hình rồi đút điện thoại vào túi.
Diêu Đạt tặc lưỡi: "Làm bộ làm tịch, tao cũng chẳng thèm xem đâu nhé. Nhưng mà đừng trách tao không nhắc trước, tao thấy ông Bách Cốc đó có vẻ kết em gái Tô lắm rồi đấy, mày mà cứ thong dong thế này thì coi chừng mất lượt như chơi."
Lẽ nào Trần Tầm lại không nhìn ra Bách Cốc thích Tô Tiện Âm. Anh chỉ nhìn Diêu Đạt mỉm cười "hiền hậu": "Lo việc của mày đi."
Diêu Đạt vừa chạy theo sau vừa mắng: "Đồ tồi!"
Hai người đang đùa giỡn thì Trần Tầm bỗng trầm giọng hỏi: "Mày có thấy... Tô Tiện Âm đối với Bách Cốc cũng..."
Có vẻ khá có thiện cảm.
Anh chỉ hỏi đến đó rồi thôi, vì ngay khi lời thốt ra, chính anh cũng hoài nghi động cơ của mình. Có những cảm xúc không tên trỗi dậy khiến anh không muốn đào sâu thêm nữa.
Diêu Đạt thấy anh ngập ngừng, bèn vò rối tóc anh, giọng đầy vẻ hết thuốc chữa: "Mày cứ tiếp tục giả ngu đi nhé."
yin: [Chút vốn liếng làm ăn thôi mà.]
Trước khi đẩy cửa phòng ký túc, Tô Tiện Âm nhìn vào khung chat với Trần Tầm, vẫn chưa thấy anh trả lời. Cô nhún vai vẻ bất cần, nhưng ngay khi vừa mở cửa, một chiếc áo từ đâu bay tới trùm kín mặt cô. Chiếc áo vẫn còn ướt nhẹp.
Cô bình thản gỡ chiếc áo xuống, thấy Lam Thấm đang đứng ngoài ban công với gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Nhìn thấy mái tóc rối bù của Tiện Âm, Lam Thấm không nhịn được bật cười, bao nhiêu nhuệ khí ban nãy bay sạch.
"Xin lỗi cậu nhé, Tô Tô."
Tô Tiện Âm mỉm cười dịu dàng, nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì thế này?"
Đoàn Phù, người đang trong tư thế đối đầu với Lam Thấm, thậm chí tay còn đang nắm chặt cái giỏ đựng đồ bẩn, vừa thấy Tiện Âm về liền hừ lạnh một tiếng, ném mạnh cái giỏ xuống đất.
"Được rồi, cứu tinh về rồi đấy, tôi cũng chẳng cãi lại được nên thôi, không nói nữa."
Lâm Vĩ Như bồn chồn vân vê vạt áo, cắn môi nhìn Đoàn Phù, nhỏ giọng khuyên: "Thôi mà A Phù."
Đoàn Phù gắt: "Chứ còn làm gì được nữa đây."
Lâm Vĩ Như lại quay sang bảo Lam Thấm: "Xin lỗi cậu nhé Lam Thấm, cậu đừng giận nữa."
Lam Thấm sau màn xuất hiện hài hước của Tô Tiện Âm thì cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà cãi vã, cô nàng phẩy tay: "Thôi được rồi, tôi cũng chẳng rảnh mà giận. Cứ thế đi, mai tôi sẽ lên gặp giáo viên hướng dẫn xin đổi phòng ngay."
Đoàn Phù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, Lâm Vĩ Như thì rụt cổ quay về chỗ ngồi, như thể đã dốc hết sức bình sinh cho cuộc hòa giải vừa rồi.
Tô Tiện Âm ném chiếc áo thun đen ẩm ướt của Lam Thấm trở lại giỏ đồ bẩn, rồi lo lắng nhìn cô bạn.
"Đi thôi Tô Tô, xuống mua sữa với tớ."
Lam Thấm vẫn còn thấy cục tức nghẹn ở cổ. Lúc ra khỏi cửa, Đoàn Phù không còn mỉa mai bắt họ phải về sớm nữa.
Dưới lầu ký túc xá, đi về phía Tây chưa đầy 30 mét là có một tiệm tạp hóa nhỏ. Trước cửa tiệm có một chiếc ghế gỗ dài, Lam Thấm bảo đi mua sữa nhưng lại khui ngay một lon Coca mát lạnh ngồi phịch xuống ghế. Hơi lạnh bốc lên từ miệng lon, cô nàng ngửa cổ uống một ngụm thật lớn, ợ một tiếng rõ to rồi mới cười bảo: "Đã quá."
Tô Tiện Âm thì thong thả cắm ống hút vào hộp sữa, hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Thật ra chỉ là những chuyện vặt vãnh, nhưng khi mâu thuẫn đã tích tụ quá lâu thì không còn chuyện gì là nhỏ nữa.
Buổi tối Lam Thấm có rất nhiều hoạt động, dù không có tiết thì cũng đi tập nhảy ở CLB, thỉnh thoảng lại họp hành, liên hoan bên Hội sinh viên, nên thời gian ở phòng rất ít.
Hôm nay cô nàng không phải đi tập nhảy nên sau khi ăn tối xong đã bỏ quần áo vào máy giặt. Đoàn Phù và Lâm Vĩ Như vốn đã phân chia rạch ròi với họ, nên không bao giờ giặt chung đồ.
Lam Thấm không để ý, đang giặt dở thì có điện thoại bên Hội sinh viên nên cô nàng phải ra ngoài một lát. Đến lúc về thì thấy quần áo sạch vừa giặt xong đã bị Đoàn Phù ném ngược trở lại giỏ đồ bẩn. Trong giỏ lúc đó còn có mấy chiếc áo thun trắng bị bẩn, Lam Thấm vốn sợ lem màu nên mới phải giặt riêng đồ tối màu.
Chuyện này không phải lần đầu xảy ra. Những lần trước, có lẽ do cô nàng về quá muộn nên đồ để trong máy lâu bị ném ra cũng đành chịu. Nhưng lần này cô nàng chỉ đi chưa đầy nửa tiếng, cơn giận lập tức bốc lên đầu.
"Tớ hỏi sao lại ném đồ của tớ vào giỏ bẩn, cô ta lại còn lý sự: 'Ai mà biết bao giờ cậu mới về, tôi với Vĩ Như còn phải giặt đồ nữa chứ'. Tớ thấy Lâm Vĩ Như chẳng muốn dây dưa gì đâu, toàn bị cô ta lôi ra làm bia đỡ đạn. Giờ trời mát mẻ thì thôi, chứ dạo trước trời nóng, đồ giặt xong không phơi mà cứ tống vào giỏ bẩn để nó bốc mùi chua loét ra, nghĩ đến thôi đã thấy lộn ruột rồi. Vừa mới lý lẽ vài câu cô ta đã nhảy dựng lên, còn dám ném đồ của tớ nữa. Tô Tô này, tớ nói thật nhé, nếu không phải lúc đó cậu bước vào thì chắc tớ đã cho cô ta một bạt tai rồi."
Tô Tiện Âm mỉm cười gật đầu, không hề khuyên can: "Nếu vậy tớ chắc chắn sẽ đứng về phía cậu. Khả năng chiến đấu của tớ cũng không tệ đâu."
Hiếm khi tìm được chỗ trút bầu tâm sự, Lam Thấm lải nhải với Tô Tiện Âm một hồi lâu về những hành động khó đỡ của Đoàn Phù. Cuối cùng, cô nàng thở hắt ra một hơi rồi chốt lại: "Cái phòng này sớm muộn gì cũng phải đổi, không đổi chắc tớ phát điên mất."
......
Lúc hai người quay về phòng thì đã gần 11 giờ. Lam Thấm tra chìa khóa vào ổ nhưng loay hoay mãi không mở được cửa. Nhận ra có gì đó sai sai, cô nàng cầu cứu nhìn Tô Tiện Âm.
Tô Tiện Âm thử vặn tay nắm cửa, mím môi nói: "Cửa bị khóa trong rồi."
"Đệch!"
Lam Thấm không kìm được mà chửi thề một tiếng. Cơn giận vừa mới được xoa dịu lại bùng lên dữ dội. Trong nhóm chat của phòng, Đoàn Phù còn nhắn một tin:
【Từ giờ đúng 11 giờ đêm phòng sẽ khóa trong, ai không muốn ngủ thì tự túc nhé.】
Đến cả người hiền như Tô Tiện Âm cũng không chịu nổi cái thói này, cô cười khẩy: "Đúng là quá quắt."
Lam Thấm nóng đến mức phải cởi phăng áo khoác, đi tới đi lui, nghiến răng nghiến lợi: "Hôm nay tớ nhất định phải cho cô ta biết thế nào là lễ độ."
Thấy Lam Thấm lấy điện thoại ra, Tô Tiện Âm hỏi: "Cậu định gọi cho giáo viên hướng dẫn à?"
"Phải, để thầy đến mà chứng kiến cái cảnh này."
"Giờ này á? Tớ e là cậu sẽ bị mắng nhiều hơn đấy."
Giáo viên hướng dẫn của họ là một người đàn ông ngoài ba mươi, tính tình cực kỳ cổ hủ. Ngay từ đầu năm học, thầy đã nhấn mạnh là sau 10 giờ tối, trừ trường hợp khẩn cấp thì đừng có làm phiền thầy nghỉ ngơi.
Lam Thấm đặt điện thoại xuống, lại bảo: "Tô Tô, cậu vặn chìa khóa lại lần nữa đi, tớ quay video làm bằng chứng."
Tô Tiện Âm mỉm cười: "Thông minh đấy."
Sau khi đã thu thập đủ bằng chứng, bên trong vẫn im phăng phắc, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ mở cửa.
Tô Tiện Âm: "Hay là sang phòng bên cạnh ngủ nhờ một đêm?"
"Thôi đi, sáng mai tớ còn buổi thuyết trình môn Tiếng Anh, tớ cần ngủ một giấc thật ngon. Thật là cạn lời mà... À phải rồi."
Lam Thấm chợt nhớ ra điều gì đó, bèn cầm điện thoại gọi đi.
"Ra đây ngay, đến lúc cần ông rồi đấy."
Nghe giọng điệu này, khỏi cần đoán cũng biết đầu dây bên kia là Diêu Đạt.
Tô Tiện Âm cảm thấy hơi mệt, cô tựa vào tường khẽ nhắm mắt thì điện thoại rung lên.
Trần: [Cậu cũng bị nhốt ở ngoài à?]
Tô Tiện Âm bỗng thấy tỉnh táo hơn hẳn.
yin: [Ừm, đang trong cảnh màn trời chiếu đất, buồn ngủ ríu cả mắt đây.]
Trần: [Đi thôi, tôi đưa cậu đi thuê phòng.]
"Trần đã thu hồi một tin nhắn."
Tai Tô Tiện Âm đỏ ửng lên trong tích tắc. Dẫu biết ý của anh không phải vậy, nhưng nhìn dòng thông báo thu hồi màu xám kia, cô bỗng thấy chiếc điện thoại nóng ran cả lên. Cô biết anh thu hồi vì câu nói đó dễ gây hiểu lầm, nhưng chính hành động thu hồi ấy lại càng khiến cô thấy mất tự nhiên hơn.
Trần: [Ý tôi là]
Trần: [Xuống lầu đi, tôi đến ngay.]