Tô Tiện Âm bị đả kích một cách khó hiểu.
Thật ra câu trả lời của Trần Tầm chẳng nói lên được điều gì, lùi một vạn bước mà nói, cho dù Trần Tầm chỉ xem cô là bạn thì đã sao?
Chẳng lẽ từ bạn bè không thể tiến tới tình yêu được ư?
Những đạo lý đó Tô Tiện Âm đều hiểu, nhưng những cảm xúc tiêu cực vụn vặt lại chẳng chịu buông tha cô.
Cô trở nên yếu đuối lạ thường, không thể chấp nhận nổi sự phủ định lấp lửng này.
Nhưng cũng có thể là do áp thấp lúc giao mùa khiến cô ngột ngạt khó thở.
Cô ủ rũ ỉu xìu suốt mấy ngày. Hôm thứ Ba, trước giờ học môn Nghệ thuật và Sáng tạo, cô đến lớp từ rất sớm, gục đầu xuống bàn nhắm mắt suy nghĩ mông lung.
Thoang thoảng mùi sữa tắm quen thuộc, có người rút một bên tai nghe của cô ra.
Quay đầu lại, Trần Tầm đang nhét chiếc tai nghe màu trắng vào tai mình, bày ra một vẻ mặt khó tả không khác gì bị táo bón.
"Sáng sớm bảnh mắt ra đã nghe BBC NEWS, cậu đúng là đồ b**n th**, Tô Tiện Âm."
Anh hiếm khi gọi cả họ lẫn tên cô như vậy, nhưng cô lại rất thích nghe.
Chỉ là lúc này cô chẳng còn chút hứng thú nào, trừng mắt lườm anh một cái yếu ớt rồi giật lại tai nghe đeo vào.
Giọng nói không hề bị tiếng Anh phát ra từ tai nghe lấn át, vẫn chỉ là một tiếng thầm thì yếu ớt.
"Cậu đối xử với bạn bè kiểu thế đấy à, vừa đến đã giật tai nghe của người ta?"
Trần Tầm uống một ngụm nước, quay đầu lại hỏi với giọng không rõ ràng: "Cái gì cơ?"
Không có gì.
Tô Tiện Âm lắc đầu, quay hẳn gáy về phía anh, gục xuống bàn nhắm mắt lại.
Phải nhẫn nhịn.
Trần Tầm lầm bầm gì đó phía sau, nhưng tất cả đều bị tiếng tiếng Anh xối xả trong tai nghe át đi mất. Mãi đến khi anh vỗ nhẹ vào gáy Tô Tiện Âm.
Cô mới ngoảnh lại, tháo một bên tai nghe ra hỏi: "Sao thế?"
Nụ cười của Trần Tầm vẫn rạng rỡ, lúc nào cũng có sức mê hoặc lòng người.
"Tôi hỏi cậu bị sao thế? Không khỏe à?"
"Ừm." Tô Tiện Âm đáp lại có lệ, "Cứ đến lúc giao mùa là tôi lại thấy khó chịu khắp người."
Trần Tầm: "..."
"Cậu là thỏ tuyết hay sao mà cứ giao mùa lại ốm?"
Tô Tiện Âm mặc kệ anh, quay mặt về phía anh, từ từ nhắm mắt lại.
Nằm một lúc, cảm thấy tư thế này vẫn chưa đủ thoải mái, Tô Tiện Âm mới sực nhớ ra bèn kéo mũ áo nỉ trùm lên che nửa khuôn mặt. Vài lọn tóc bên má trái lòa xòa che mất nửa khuôn mặt cô.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Trần Tầm lại đưa tay ra.
Anh vừa đi từ ngoài vào, đầu ngón tay vẫn còn vương chút hơi ẩm lạnh lẽo, chạm nhẹ vào gò má Tô Tiện Âm, sau đó chậm rãi, cẩn thận vén lọn tóc mái đang lòa xòa trước mắt cô ra sau tai.
Tô Tiện Âm bừng tỉnh, đôi mắt ngái ngủ mở to.
Lại làm cái trò gì nữa đây?
Trần Tầm: "Cậu ngủ một lát đi, nhưng vào học thì phải bỏ mũ xuống đấy, tôi canh chừng giúp cậu."
Chẳng biết có phải do nằm lâu quá không mà Tô Tiện Âm buồn ngủ thật, cô gật đầu.
"Cấm trả thù tôi đấy nhé."
Trần Tầm nói được làm được, Tô Tiện Âm cũng thực sự ngủ liền hai tiết. Trong lúc đó, cứ hễ ánh mắt thầy giáo lướt qua khu vực của họ, Trần Tầm sẽ vỗ nhẹ gọi cô. Cô lề mề đổi tư thế, vùi đầu vào đống sách vở, thế mà thầy giáo lại chẳng thèm làm khó cô.
Chuông vừa reo là Tô Tiện Âm xách cặp chuồn thẳng.
Diêu Đạt nhìn theo bóng dáng cô nàng đi nhanh như gió, rồi lại quay sang nhìn Trần Tầm, hỏi: "Em gái Tô bị sao thế?"
"Không biết."
Diêu Đạt: "Không phải hai người đang thân thiết lắm sao? Mày lại làm người ta buồn à?"
Trần Tầm nhíu mày: "Cái gì mà tao làm cậu ấy buồn, cậu ấy có phải..."
Diêu Đạt xua tay liên lịa, chép miệng: "Mày cũng giỏi thật đấy, cứ tự dối lòng mình đi."
Trần Tầm nghẹn họng không nói được lời nào, nhưng trong tiềm thức lại mách bảo anh không nên đào sâu thêm lời Diêu Đạt nói.
Im lặng một lát, bỗng dưng anh buột miệng hỏi: "Mày thực sự nghĩ cậu ấy có ý với tao à..."
Diêu Đạt nhún vai: "Ai mà biết được, chính mày không cảm nhận được sao?"
Trần Tầm lắc đầu. Chẳng hiểu sao anh lại nhớ tới chuyện sáng nay bắt gặp Tô Tiện Âm ở nhà ăn. Lúc anh định đến chào thì thấy Bách Cốc đã ngồi xuống bên cạnh cô. Cô vẫn điềm nhiên ăn mì, Bách Cốc đưa cho cô chai nước, đợi cô nuốt xong miếng mì mới nhỏ giọng cảm ơn. Sau đó không biết Bách Cốc nói câu gì, cô cầm chai nước cười tủm tỉm.
Có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng Trần Tầm cứ luôn cảm thấy Tô Tiện Âm có vẻ tự nhiên hơn khi ở bên cạnh Bách Cốc.
Còn khi đối mặt với anh, dù là thái độ phòng bị có chút thù địch lúc mới nhập học, hay là chế độ bạn bè ngày càng thân thiết dạo gần đây, dường như cô luôn có chút gì đó không tự nhiên.
Như không muốn nghĩ ngợi thêm nữa, Trần Tầm phẩy tay, rảo bước nhanh hơn.
Xuyên Bắc chỉ sau một đêm đã bước sang thu, gió thu cuốn theo những thảm lá rụng.
Sắc hè vàng xanh rực rỡ chỉ bằng một nút bấm đã chuyển sang tông nâu cam đặc trưng của mùa thu, và tủ quần áo của Tô Tiện Âm cũng được F5 lại toàn bộ.
Cô ủ rũ ỉu xìu suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng dùng ý chí đánh bại mớ cảm xúc ướt át của chính mình.
Đến buổi họp thường kỳ của Hội sinh viên viện vào thứ Năm, cô lại tràn trề sinh lực.
Lần này Đoàn thanh niên trường phối hợp với Hội sinh viên các viện sẽ tổ chức Lễ hội Văn hóa tại Sân vận động phía Tây. Đây là một sự kiện quy mô lớn, đòi hỏi nhiều công sức chuẩn bị, có thể coi là một trong những hoạt động hoành tráng bậc nhất trong khuôn viên Đại học Xuyên Bắc.
Họp xong, các ủy viên năm nhất bắt đầu thi nhau khoe chiến lợi phẩm mua sắm của tuần trước.
Lại Văn Tinh vớ lấy xấp giấy Tuyên, gào lên: "Sao giấy này có mùi thum thủm thế."
"Chuyện bình thường mà anh Phó ban." Em ủy viên giải thích.
Hai người tranh cãi qua lại xem mớ giấy này có phải đồ dởm rẻ tiền hay không thì có tiếng gõ cửa văn phòng.
Tô Tiện Âm tay cầm bút, ngoái đầu ra cửa nói vọng ra: "Mời vào."
Trần Tầm bước vào, theo sau là Thẩm Tử Dật với dáng vẻ ung dung tự tại.
Anh chưa kịp chào hỏi Tô Tiện Âm thì đã bị Lại Văn Tinh kéo giật lại.
"Anh Tầm, anh xem xem, giấy này nhìn phèn lắm đúng không? Kiểu này mà viết lên chắc mực nhòe nhoẹt hết."
Trần Tầm: "Viết thử mới biết được."
Thẩm Tử Dật chớp thời cơ xen vào, vỗ vai Trần Tầm nói: "Thằng này viết thư pháp hơi bị đỉnh đấy, đúng dịp để mấy đứa mở mang tầm mắt."
Trần Tầm cười bất lực: "Ông đừng có tâng bốc tôi quá thế được không?"
Trong lúc bọn họ nói chuyện, Tô Tiện Âm âm thầm đặt bút xuống, bước lại gần đám đông.
Trần Tầm để ý thấy cô, khẽ nhếch mép cười, sau đó dùng nghiên mực chặn mép tờ giấy Tuyên. Mấy đứa khóa dưới nịnh bợ lập tức xúm lại mài mực, lấy cọ.
Trần Tầm cầm cọ lên nhưng không vội viết ngay. Anh nhìn chằm chằm cán bút, rồi bất chợt bật cười.
Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, tư thế cầm bút trông vô cùng nho nhã, ra dáng một thư sinh.
Lại Văn Tinh thắc mắc: "Cậu cười gì thế? Bút có vấn đề à?"
Chẳng hiểu sao Tô Tiện Âm lại buột miệng tiếp lời trơn tru đến vậy.
"Trần Bảo Ngọc đang nhớ cây bút ngọc phỉ thúy của mình đấy."
Vừa dứt lời, Trần Tầm ngạc nhiên nhìn cô, còn xung quanh là bảy, tám ánh mắt ngơ ngác đổ dồn về phía hai người.
Trần Tầm cũng rất biết phối hợp với cô: "Quả không hổ danh tôi luôn coi em gái Tô là tri kỷ."
Mọi người: "..."
Cái điệu bộ chua loét, sến sẩm qua lại của hai người khiến nét mặt ai nấy đều nhăn nhó như vừa lội từ dưới cống lên.
"Chuyện gì thế?"
Lúc này Trần Tầm mới thong thả giải thích. Miệng thì giải thích với mọi người, nhưng mắt anh lại cứ nhìn đăm đăm vào Tô Tiện Âm.
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Tô Tiện Âm cũng thấy ngượng ngùng, đành lảng tránh ánh mắt anh.
Chuyện này Tô Tiện Âm cũng chỉ nghe kể lại thôi.
Ông nội của Trần Tầm là cựu chiến binh, viết thư pháp rất đẹp, nổi tiếng khắp Nam Thành.
Một hôm, Trần Tầm mang cây bút ngọc phỉ thúy đó đến lớp, cất trong balo. Anh vừa đi đánh bóng rổ về, mồ hôi nhễ nhại thì lớp phó môn Toán giục nộp bài. Lười lục cặp vì đang dơ, anh nhờ cậu bạn cùng bàn lấy hộ.
Cậu bạn moi được cuốn vở bài tập, đồng thời lôi ra luôn một món đồ cổ quái.
Cậu ta gào toáng lên: "Anh Tầm, đừng bảo với tôi thân cây bút lông này làm bằng ngọc phỉ thúy đấy nhé?"
Trần Tầm gật đầu, cậu bạn rú lên một tiếng kỳ quái khiến mọi người xung quanh tò mò ngoái nhìn.
Cả lớp xúm lại chuyền tay nhau cây bút của Trần Tầm như thể đang chiêm ngưỡng báu vật. Còn anh thì chẳng hề vội vàng hay khó chịu, cứ ôm quả bóng rổ đứng ngoài cửa lớp lau mồ hôi, nhìn đám bạn đồn thổi câu chuyện ngày càng xa vời thực tế.
Mãi sau anh mới thở dài nhắc nhở: "Thôi bớt làm quá đi."
Cậu bạn cùng bàn của anh là chúa nghịch ngợm, cười hề hề bảo: "Người ta thì có Giả Bảo Ngọc ngậm ngọc sinh ra, còn anh Tầm nhà mình là Trần Bảo Ngọc ngậm bút sinh ra."
Cả lớp cười ồ lên.
Trần Tầm chỉ khẽ cười, không thèm chấp nhặt, lắc đầu bảo:
"Đừng nói bậy, bút tôi mới được tặng thôi."
Cây bút đó là quà của một người đồng đội cũ tặng cho ông nội Trần Tầm. Ngọc phỉ thúy và lông chồn đều được lựa chọn kỹ lưỡng, được chế tác bởi nghệ nhân lành nghề, đúng là hàng hiếm.
Thế nhưng, dù Trần Tầm có đính chính thế nào đi nữa, cái biệt danh "Trần Bảo Ngọc" vẫn râm ran truyền đi trong một nhóm nhỏ.
......
Kể xong câu chuyện, Trần Tầm cũng bắt đầu hạ bút.
Cây bút này đương nhiên chẳng thể xịn bằng cây bút ngọc phỉ thúy kia, nhưng nét chữ của anh vẫn vô cùng đẹp mắt.
Anh viết nửa câu thơ cổ "Đêm qua sao sáng, đêm qua gió" (Tạc dạ tinh thần, tạc dạ phong).
Đó là câu thơ trong bài "Vô đề" của Lý Thương Ẩn.
Nhưng anh dứt khoát không chịu viết nốt nửa câu sau, chỉ mỉm cười bảo: "Thử rồi đấy, giấy này xài được."
Thẩm Tử Dật cười mắng anh đồ phá đám. Mấy ủy viên mới lại hào hứng quay sang vọc vạch mấy món đồ khác, vòng vây quanh Trần Tầm bắt đầu giãn ra.
Tô Tiện Âm đứng cạnh anh, thắc mắc: "Sao cậu không viết tiếp?"
"Lâu lắm rồi không đụng tới bút lông, cứng tay rồi, viết chữ xấu hoắc, ông nội mà thấy chắc chắn sẽ mắng tôi một trận cho xem."
Tô Tiện Âm bĩu môi: "Trời ban cho cậu trí thông minh đâu phải để cậu đem đi khiêm tốn hết thế."
"Xấu chỗ nào?"
Trần Tầm bật cười, cầm bút lên định viết tiếp, nhưng trước khi hạ bút lại quay sang nhìn Tô Tiện Âm, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Sao thế?"
"Viết xong tặng cậu nhé?"
"Ai bảo tôi cần chứ?"
Trần Tầm khẽ cười, tay cầm bút từ từ hạ xuống, lầm bầm: "Thế thì tôi viết làm gì nữa..."
Tô Tiện Âm giữ tay anh lại, đành chịu thua: "Cậu cứ viết đi, tôi nhận bừa vậy."
Trần Tầm: "..."
Anh bật cười thành tiếng, tay trái theo thói quen đưa lên định xoa đầu Tô Tiện Âm nhưng lại khựng lại giữa không trung.
"Con gái các cậu đúng là khẩu thị..."
Câu nói của anh đứt đoạn giữa chừng, hệt như bàn tay đang lơ lửng kia. Đường nét đôi môi mím chặt cho thấy anh sẽ không nói thêm từ nào nữa.
Tô Tiện Âm lại mỉm cười: "Sao cậu không nói hết câu?"
Trần Tầm viết nốt nửa câu "Phía tây lầu chạm, phía đông sảnh quế" (Họa lâu tây phạn, quế đường đông).
Lúc ngước lên nhìn cô, trong mắt anh thế mà lại thấp thoáng chút rụt rè. Anh đưa ngón trỏ lên day day ấn đường.
"Hình như cậu không thích tôi nói kiểu 'con gái các cậu' thế này thế nọ thì phải."
Anh cũng có ngày hôm nay cơ à.
Tô Tiện Âm khoái chí: "Tôi có nên khen cậu quan sát tỉ mỉ không nhỉ?"
"Cậu quen nhiều con gái lắm à? Hay từng trải qua mấy mối tình rồi? Hiểu con gái quá nhỉ?"
Cô cũng dạn dĩ, biết rõ còn cố hỏi, hiếm khi mới bắt thóp được anh lúc lúng túng thế này.
Trần Tầm lắc đầu, nhấc tờ giấy Tuyên lên cho khô mực, nói: "Đều không phải, chỉ là tôi có một cô bạn gái rất thân..."
"Sao cậu không viết nốt câu cuối?"
Ánh mắt Tô Tiện Âm vụt tối rồi lại sáng bừng lên. Chính cô cũng chẳng hiểu sao mình lại đổi chủ đề một cách vô thức như vậy. Nếu phải giải thích, có lẽ cơ chế tự vệ trong cô đã tự động kích hoạt khi bắt được những từ khóa nhạy cảm.
Trần Tầm chống một tay lên bàn, bày ra vẻ hết cách với cô, khóe môi hơi nhếch lên, bảo: "Cậu đòi hỏi hơi nhiều đấy."
Nhưng rốt cuộc, Tô Tiện Âm vẫn có được một bản thư pháp bài "Vô đề" hoàn chỉnh.
Lúc cắm cúi viết, anh còn rảnh rỗi buông một câu hỏi bâng quơ: "Sao cậu lại biết chuyện Trần Bảo... à không, chuyện cây bút ngọc phỉ thúy?"
"Chuyện này cũng nằm trong số những tin đồn về tôi à?"
Tô Tiện Âm gật đầu. Trần Tầm định gặng hỏi xem cô còn nghe ngóng được những chuyện gì về anh nữa, nhưng màn hình điện thoại của Tô Tiện Âm chợt sáng lên.
Cô không thích để chuông, điện thoại luôn trong chế độ im lặng, cuộc gọi đến chỉ có báo rung. Tiếng rung rè rè truyền qua mặt bàn khiến tay Trần Tầm hơi tê tê.
Anh chỉ liếc mắt qua, lập tức chú ý tới cái tên "Bách Cốc" trên màn hình. Chẳng rõ vì sao, anh lại dời mắt đi, tay nắm lại thành nắm đấm đưa lên che miệng khẽ ho khan một tiếng.
Tô Tiện Âm không mảy may nhận ra sự kỳ lạ của anh. Trước khi nhấc máy nghe Bách Cốc gọi, cô vẫn phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ.
Bách Cốc như có thuật đọc tâm, rào đón ngay: "Cậu yên tâm, tớ không rủ cậu đi đánh cầu lông đâu, cũng chẳng định rủ cậu đi xem phim mới ra mắt đâu."
Tô Tiện Âm hiếm khi nghe điện thoại của cậu ta mà còn bật cười được: "Thế cậu gọi có chuyện gì?"
Đường nét khuôn mặt cô vốn thanh tú, nhìn lướt qua thì chẳng có gì nổi bật. Nhưng một khi cô mỉm cười, đôi mắt cong lên như hai vầng trăng khuyết, cả bóng đêm dường như cũng được thắp sáng bừng lên.
Trần Tầm liếc nhìn thêm một cái, tay mân mê cây bút, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Bách Cốc nói: "Tớ đang đi ăn với mấy người trong Hội sinh viên viện, gọi thừa mất mấy ly trà sữa. Mọi người vẫn đang họp đúng không, tớ mang qua cho mọi người chia nhau uống nhé."
"Tớ thề là không kiếm cớ đâu, không tin cậu hỏi chủ tịch hội bên tớ mà xem, dư ra cả chục ly ấy chứ."
"Với lại, tớ cũng muốn ngó xem tiến độ bên các cậu thế nào, thiết kế gian hàng bên tớ đang bí ý tưởng, ông chủ tịch cứ chê ỏng chê eo là sến sẩm."
Lý do viện ra quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức khó tin. Nhưng Tô Tiện Âm lại càng không biết từ chối thế nào, đành phải nhận lời.
Lúc cúp máy, cô phát hiện Trần Tầm đứng cạnh nãy giờ đã biến mất tăm. Trên bàn chỉ còn tờ giấy Tuyên viết bài thơ "Vô đề" đang bị gió đêm lật tung các góc.
Ánh mắt cô dừng lại ở câu "Thân không đôi cánh phượng hoàng, lòng thông linh tê chỉ một thoáng" (Thân vô thái phượng song phi dực, tâm hữu linh tê nhất điểm thông), trái tim bỗng chốc khẽ run lên.
Cô gấp gọn tờ giấy Tuyên đã khô mực, lúc ngẩng lên thì thấy Trần Tầm lại bị đám đông vây kín tự bao giờ.
Có những người sinh ra đã định sẵn là trung tâm của sự chú ý. Bị mọi người nhìn ngắm, ngưỡng mộ, họ cũng chẳng mảy may run sợ. Dù bị ném vào chính giữa sân khấu mà chẳng hề có sự chuẩn bị trước, họ vẫn có thể ứng phó trơn tru, dễ như trở bàn tay.
Đã lâu lắm rồi Tô Tiện Âm không được ngắm anh từ khoảng cách này.
Từ xa xa, khoảng cách ấy như những lần cô hoảng hốt liếc trộm anh khi tình cờ đi ngang qua lớp Xuất sắc, hay khi cô ngước nhìn anh đứng trên bục diễn thuyết từ dưới sân vận động, hay lúc cô ngồi ở hàng ghế đỏ chót trong hội trường dõi theo anh tỏa sáng giữa sân khấu.
Hầu hết thời gian, cô đều ngắm nhìn anh với khoảng cách như thế, cố gắng thấu hiểu anh, phân tích từng biểu cảm nhỏ nhoi trên khuôn mặt anh.
Giống như lúc này đây, anh mặc chiếc áo khoác đen, tay trái hờ hững chống lên bàn, tay phải khẽ kéo vành tai.
Vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh, trả lời trôi chảy từng câu hỏi không đâu vào đâu của mấy ủy viên mới. Nhưng chỉ một động tác nhỏ ấy thôi cũng đủ tố cáo rằng anh đang rất muốn rời đi, chỉ là sự lịch thiệp không cho phép anh làm thế.
Tô Tiện Âm cứ thế đứng từ xa ngắm nhìn anh như ngày xưa. Những tháng ngày cũ dường như bắt được nhịp nối với khoảnh khắc hiện tại. Nếu lúc này cô soi gương, hẳn cô sẽ thấy ánh mắt mình chẳng có vẻ gì là trong sáng cho cam.
Trần Tầm cứ thế không báo trước mà hất mí mắt lên nhìn thẳng vào cô, như thể xuyên qua cả quãng thời gian cô đơn đằng đẵng của cô để chạm thẳng vào đáy lòng.
Cô hoàn toàn buông bỏ sự phòng bị trước anh.
Sức nóng chẳng hiểu từ đâu ập đến khiến khóe mắt cô cay xè. Cô chớp chớp mắt, rồi lúng túng dời tầm nhìn, nhét tờ giấy Tuyên đã gấp gọn vào túi xách.
Cô suýt nữa thì quên, mình đâu còn là Tô Tiện Âm của ngày xưa. Hiện tại cô có thể sóng vai cùng anh, còn anh thì chẳng giống như những thước phim quá khứ, ánh mắt luôn hướng về một nơi nào đó. Anh của bây giờ có thể xuyên qua đám đông khóa chặt ánh nhìn lên người cô, khiến trái tim cô lơ lửng giữa lưng chừng trời, không sao yên bình được.
Cô nên biết thế nào là đủ.
......
Cô vừa mới trấn an bản thân xong thì cái tên này lại thoắt ẩn thoắt hiện, thình lình đứng ngay sau lưng cô, hơi thở phả nhẹ bên tai lúc anh lên tiếng.
"Lúc nãy cậu đang nhìn cái gì thế?"
"Nhìn cậu chứ còn gì nữa, bộ không rõ ràng à?"
Trần Tầm có vẻ bất ngờ trước sự thẳng thắn của cô, ngẩn người ra một giây, sau đó nhanh chóng bật cười: "Giờ mới nhận ra tôi đẹp trai à? Muộn quá rồi đấy."
"Ở bên cạnh bạn bè cậu cũng tự tin thái quá như thế hả?"
Tô Tiện Âm cuối cùng cũng dừng tay lại, dũng cảm đối diện với ánh mắt của anh.
"Không biết xấu hổ?"
"Thế thì bọn mình coi như không quen biết nhé. Chào bạn, bạn tên gì nhỉ?"
Trần Tầm ôm bụng cười ngặt nghẽo. Anh tựa người vào bàn, một tay chống xuống, năm ngón tay thon dài duỗi ra, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt vì dùng sức, nhìn thế nào cũng thấy sức sát thương chí mạng đối với hội những người cuồng tay đẹp.
"Mỗi lần nói chuyện với cậu dăm ba câu, tôi lại quên béng mất mục đích ban đầu của mình là gì."
Tô Tiện Âm làm động tác "mời" với anh.
"Lúc nãy khi cậu nhìn tôi..." Trần Tầm ngập ngừng, nhịp đập nơi lồng ngực Tô Tiện Âm cũng nhưng hẫng đi.
Là ánh mắt của cô quá phận, hay là đôi mắt cô biết nói, đã phơi bày tr*n tr** việc cô thích anh?
"Làm tôi có cảm giác, hình như cậu có rất nhiều điều muốn nói với tôi."
Đúng là có rất nhiều, rất nhiều tâm sự chất chứa từ những năm tháng nặng trĩu bài vở mà vẫn cố ngẩng đầu lén nhìn anh, tất cả đều muốn bộc bạch cùng anh.
Nhưng không phải là lúc này.
Tô Tiện Âm mấp máy môi, chẳng nặn ra được câu chữ nào ra hồn. Rất may là cánh cửa vừa được đẩy ra đã cứu nguy cho cô.
Bách Cốc thò đầu vào. Tô Tiện Âm ngây người một lúc lâu mới dám tin cái cậu nam sinh đầu đinh kia chính là Bách Cốc.
Sự xuất hiện của cậu ta làm cả phòng họp im phăng phắc trong một khoảnh khắc, ngay sau đó lại trở nên ồn ào náo nhiệt hơn.
Tô Tiện Âm bước về phía cậu ta. Cậu ta đặt hơn chục ly trà sữa lên bàn, điệu bộ cứ như thể đây không phải lần đầu cậu ta tới đây.
"Mọi người tự chọn đi nhé, nhiều vị lắm, không đủ thì tớ gọi thêm."
Chẳng ai dám động tay vào.
Tô Tiện Âm xoa xoa trán, có chút bất lực: "Đây là Phó ban Tổ chức của Hội sinh viên viện Kinh tế, Bách Cốc."
"Chà chà!"
Phản ứng đúng như dự đoán. Những tiếng hò reo chọc ghẹo cùng với đám người ùa tới bàn trà sữa ngày càng vang dội, xoáy thẳng vào màng nhĩ Tô Tiện Âm.
Cô bỗng thấy hối hận vì đã đồng ý cho Bách Cốc tới.
Đáng lẽ cô phải lường trước được rằng, ở một nơi như thế này, cho dù Bách Cốc có nói gì hay làm gì đi nữa, chỉ riêng việc cậu ta chẳng quen ai ở đây ngoài cô, và cần cô phải đứng ra giới thiệu thân phận, cũng đủ để khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên mờ ám, chọc đúng vào máu hóng hớt của bao người.
Huống hồ Bách Cốc còn cố tình đổ thêm dầu vào lửa cho cái "tin đồn" này.
"Ly này không được!"
Bách Cốc theo thói quen đưa tay lên gãi gáy, chạm vào phần tóc đinh lởm chởm mới vội rụt tay lại. Cậu ta chuẩn xác giật lại ly sữa tươi vị nho trong tay một cô bé khóa dưới.
Cậu ta cười ngại ngùng nhưng động tác thì vô cùng dứt khoát.
"Ly này phần Tô Tiện Âm."
"Chậc chậc chậc."
"Ái chà~"
Tô Tiện Âm hối hận đến xanh ruột.
Lúc Bách Cốc xuyên qua đám đông tiến về phía cô, thậm chí có mấy ủy viên còn làm động tác nhường đường vô cùng lố lăng.
Tô Tiện Âm không muốn làm cậu ta mất mặt trước bao người, nên vươn tay nhận lấy ly sữa tươi vị nho dành riêng cho mình.
Nhưng cô vẫn ghé sát vào Bách Cốc, hạ giọng hỏi: "Không phải cậu bảo là gọi thừa à?"
Tại sao lại có vị cô thích nhất?
Hơn nữa, quan trọng hơn là cậu ta lấy thông tin cô thích nước ép vị nho từ đâu ra?
Bách Cốc lúc nào cũng quang minh chính đại: "Ly này tớ gọi sau."
"Đặc biệt gọi riêng cho cậu."
Tô Tiện Âm: "..."
"Tớ thấy chúng ta cần phải nói chuyện..."
Tô Tiện Âm chưa kịp nói hết câu, tay bỗng trống trơn.
Trần Tầm cầm ly sữa tươi vị nho và ống hút của cô, nhìn cái lớp màng ép miệng ly bị cô đâm nát bươm vẫn không thủng, hờ hững bật cười.
Anh cầm ống hút chọc nhẹ một cái, ống hút đâm xuyên xuống tận đáy.
Anh không nói năng gì, nhưng Tô Tiện Âm như đọc được sự chế nhạo trong ánh mắt anh. Cô giật lại ly sữa tươi vị nho từ tay anh.
Bách Cốc nhìn hai người, ánh mắt tối đi vài phần, nhưng vẫn nở nụ cười tươi rói với Tô Tiện Âm: "Tớ muốn xem bản đồ bố trí các gian hàng của bên cậu thế nào."
"À, được, để tớ mở bản vẽ mặt bằng cho cậu xem."
Trần Tầm nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, nhớ lại cuộc đối thoại ban nãy, ánh mắt bỗng chốc trầm xuống.
Anh hoàn toàn không biết khẩu vị ăn uống thường ngày của Tô Tiện Âm, nhưng Bách Cốc lại có vẻ rất am hiểu.
......
Lúc chú tâm vào công việc, mớ cảm xúc hỗn độn trong Tô Tiện Âm vơi đi ít nhiều, con người cô cũng trở nên chậm chạp hơn. Mãi cho đến khi giải đáp xong thắc mắc cho Bách Cốc, cổ họng khô khốc cần tìm nước uống, cô mới phát hiện Trần Tầm đang ngồi ở đầu bên kia chiếc bàn dài trong phòng họp, cắm mặt vào máy tính.
Kỳ diệu hơn nữa là anh thế mà lại đeo một chiếc kính gọng mảnh màu đen.
Mấy em ủy viên đã về được phân nửa. Thẩm Tử Dật - cái gã chuyên gia ngoại giao khéo léo kia - lại đang tán dóc với Bách Cốc.
Cô hồi hộp ôm trái tim nhỏ bé tiến về phía Trần Tầm, hỏi: "Cậu bị cận à?"
Trần Tầm không đáp lời, gõ thêm mấy dòng code nữa rồi mới quay mặt sang nhìn cô đăm đăm.
"Sao cậu biết trước đây tôi không bị cận?"
Tô Tiện Âm nghẹn họng. Gần đây cô để lộ nhiều sơ hở quá rồi thì phải.
Nhưng có vẻ anh chỉ muốn trêu chọc cô thôi. Thấy cô im lặng, anh liền gật gù ra vẻ hiểu biết.
Anh giả giọng eo éo: "'Cậu không biết hồi cấp ba cậu nổi tiếng cỡ nào à?', cậu định nói thế chứ gì?"
Tô Tiện Âm lườm anh: "Tôi không có sến sẩm thế đâu."
Anh cười khoái chí, khoe trọn hàm răng trắng đều tăm tắp: "Không cận đâu, kính chống ánh sáng xanh đấy. Bà Tạ cứ càm ràm chuyện tôi ôm máy tính suốt ngày không tốt cho mắt, nhai đi nhai lại đến mức mòn cả tai, ép tôi phải tập thói quen đeo kính."
"Bà Tạ?"
"Ừ, mẹ tôi."
Tô Tiện Âm gật gù, khẽ mỉm cười. Trong lòng thầm cảm ơn "Bà Tạ".
Nhờ có bà, cô mới biết được hóa ra trên đời có kiểu người sở hữu đôi mắt đẹp đẽ đến mức dù bị che lấp sau lớp kính, vẫn toát lên sức hút chết người. Khác hẳn với phong thái lãng tử thường ngày, Trần Tầm lúc này toát lên vẻ lạnh lùng pha chút thư sinh, một dáng vẻ mà cô chưa từng được chiêm ngưỡng.
Một phiên bản khác của anh.
"Nhưng sao cậu chưa về? Ở đây không ồn ào à?"
"Cũng bình thường."
Trần Tầm có vẻ ngồi lâu nên hơi mỏi, vừa khởi động vai cổ tay, vừa nảy sinh ý đồ trêu chọc cô.
Anh bỗng đứng phắt dậy, từ trên cao nhìn xuống cô, hạ giọng hỏi: "Chẳng phải cậu nghe được rất nhiều lời đồn về tôi sao?"
"Cậu không nghe nói là một khi tôi đã bắt đầu học thì có mười cái đồng hồ báo thức reo bên tai cũng không đánh thức được tôi à?"
Sao lại không nghe cơ chứ.
Thậm chí còn có hẳn một giai thoại nữa kìa.
Lúc Trần Tầm thi Olympic Toán, loa phát thanh của phòng thi mở nhầm kênh, phát liền tù tì hai mươi phút bài nghe tiếng Anh. Cả phòng thi bồn chồn đứng ngồi không yên chờ người tắt loa, chỉ riêng Trần Tầm ngồi vững như bàn thạch, ngòi bút không ngừng lướt trên mặt giấy.
Cuối cùng vì sự cố này mà kỳ thi được kéo dài thêm 20 phút, nhưng Trần Tầm lại nộp bài sớm rồi bước ra khỏi phòng thi với phong thái ung dung hơn bất kỳ ai.
"Lúc đó anh Tầm ra khỏi phòng thi y chang thế này này."
Hồi đó, lúc tình cờ đi ngang qua lớp Xuất sắc, cô còn thấy tên lớp trưởng tính tình tếu táo diễn lại cảnh Trần Tầm bước ra khỏi phòng thi, vác balo một bên vai, ngẩng cao đầu, bước những bước đi oai vệ không xem ai ra gì.
Cô bật cười, và cũng bị nụ cười lười biếng của Trần Tầm đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ làm cho loạn nhịp thở.
Lần này Tô Tiện Âm không bị ký ức nhấn chìm quá lâu, kịp thời định thần lại ngay trước khi Trần Tầm quơ tay qua lại trước mặt cô.
"Kỹ năng cơ bản của mấy đứa học giỏi thôi mà."
Có gì đáng ngạc nhiên đâu.
Trần Tầm lại nhăn mũi, có vẻ không ưng ý với câu trả lời của cô.
Ánh mắt anh lướt xuống dưới, bắt gặp ly trà sữa Tô Tiện Âm đang cầm trên tay, bên ngoài bám đầy những giọt nước đọng lại, tay cô cũng ướt đẫm.
Anh nhướng mày: "Cậu uống đồ đá à?"
"Có vấn đề gì sao?"
"Vào thu rồi đấy."
Tô Tiện Âm thấy câu nói này chẳng giống phong cách của anh tí nào, cứ như mấy bà mẹ hay cằn nhằn vậy. Cô bật cười: "Sữa tươi chiên mà không uống lạnh thì sao ngon được."
Trần Tầm lầm bầm: "Thế à?"
Anh bỗng khựng lại.
Khi Trần Tầm ngẩng lên lần nữa, nét mặt anh đã thay đổi. Vẫn là vẻ lười biếng quen thuộc, nhưng xen lẫn sự nghiêm túc.
"Nhắc mới nhớ, tôi cứ có cảm giác bọn mình chơi thân với nhau lắm rồi."
"Thế mà hóa ra mới quen biết chưa đầy nửa tháng."
"Vậy mà tôi lại chẳng biết cậu thích uống gì."
Anh vậy mà cũng biết than vãn mấy chuyện này.
Tô Tiện Âm còn vui mừng hơn cả lúc bị đầu ngón tay nóng rẫy của anh chạm vào. Bản thân cô cũng chẳng hiểu nổi những câu nói vu vơ ấy có ý nghĩa gì, nhưng lại khiến cô cười híp cả mắt, hệt như một chú mèo con đang ngoe nguẩy đuôi chờ được v**t v*.
"Được thôi, chuyện nhỏ. Lần sau tôi sẽ liệt kê một danh sách gửi cho cậu."
Trần Tầm bật cười, đưa tay lên định xoa đầu cô.
Giọng nói của Bách Cốc vang lên cắt ngang động tác của anh.
"Muộn rồi, tớ chuẩn bị về đây, cậu có về cùng không?"
Tô Tiện Âm ngoái đầu lại, chớp chớp mắt rồi gật đầu.
"Ừ, tớ cũng chuẩn bị chuồn đây."
"Để tớ/tôi đưa cậu về nhé."
Hai giọng nói cất lên cùng lúc, một từ phía trước, một từ phía sau Tô Tiện Âm.
Và Thẩm Tử Dật - người đã nghe rõ mồn một hai câu nói ấy phát ra từ miệng Bách Cốc và Trần Tầm - lúc này đang ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu ngổn ngang, khẽ đẩy gọng kính. Ánh đèn phản chiếu qua mắt kính, làm nụ cười của anh ta trông vô cùng ẩn ý.
Còn Tô Tiện Âm, mân mê cái nhãn dán hình chữ nhật bo tròn trên ly trà sữa, cắn chặt môi dưới.