"Thằng ranh này."
Tạ Dĩnh Nhiên vò tóc Trần Tầm một cái, nghiến răng nói: "Ai thèm giới thiệu cho con, người ta còn chưa chắc đã để mắt tới con đâu."
"Thế thì tốt."
Trần Tầm nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.
Tạ Dĩnh Nhiên tức đến mức không thèm giữ anh lại nữa, đuổi thẳng anh về trường.
Tối hôm sau, lúc Hội sinh viên viện họp, anh lượn qua một vòng, thấy trên bàn gần như ai cũng có một quả lựu, bèn tiện tay cầm một quả lên.
Một em cán sự giải thích: "Trưởng ban Tô mang tới đấy ạ, ngọt lắm."
Thế là Trần Tầm vòng ra sau lưng Tô Tiện Âm, cất giọng nhàn nhạt: "Xem ra lựu Nam Thành đều chín hết rồi nhỉ, cậu cũng được người nhà gửi cho à?"
Tô Tiện Âm bị anh làm cho giật mình, sau khi hoàn hồn liền vuốt ngực: "Ừ."
Trần Tầm kéo chiếc ghế trống bên cạnh cô ngồi xuống rất tự nhiên, ghé qua xem màn hình máy tính, phát hiện poster đã lên khung cơ bản.
"Cậu làm à?"
"Ừ."
Trần Tầm xoa xoa cằm.
Ở góc độ này, Tô Tiện Âm có thể nhìn rất rõ bên cổ anh, ngay bên trái yết hầu có một nốt ruồi.
Cô đã chú ý tới nốt ruồi này từ rất lâu rồi. Anh cao hơn cô cả một cái đầu, mỗi lần nghe anh nói chuyện, ánh mắt nếu rơi thẳng vào yết hầu thì quá lộ liễu, nên thường hay dừng lại ở nốt ruồi này.
Nhìn càng lâu, càng cảm thấy vị trí của nốt ruồi này mọc cực kỳ khéo, mang theo một vẻ gợi cảm đầy lạnh lùng.
Trần Tầm quơ tay trước mặt cô: "Hoàn hồn đi."
"Cậu đang nhìn gì thế?"
Anh nương theo ánh mắt cô mà rũ mi xuống, rồi nhanh chóng bật cười. Nụ cười mang theo chút lưu manh hiếm thấy: "Sao? Thấy yết hầu của tôi đẹp lắm à?"
Tô Tiện Âm ném thẳng cho anh một cái lườm, nhưng ngón trỏ lại vươn ra, chọc nhẹ một cái vào nốt ruồi đó, đưa ra lời khẳng định: "Nốt ruồi này đẹp."
Đến khi ý thức được hành động này có hơi vượt quá giới hạn, Tô Tiện Âm bị chuyển động nơi yết hầu của Trần Tầm làm cho nóng ran cả tay, khẽ chớp mắt, cả hai đều ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Trần Tầm hơi khàn giọng nói: "Gu của cậu cũng độc lạ thật."
......
Buổi tối, sau khi sửa xong poster và chốt vài phương án, phân chia xong nhiệm vụ, mấy thành viên khóa dưới đề nghị đi ăn đồ ngọt.
Tô Tiện Âm nhớ tới chuyện lần trước mình không đi hát karaoke, bèn gật đầu bảo sẽ khao, thế là cả đám hò reo ầm ĩ.
Cả nhóm lại kéo nhau đến quán chè Đường Ký.
Lúc đi trên đường, một cơn gió thu thổi qua. Mùa hè ở Xuyên Bắc dường như cuối cùng cũng đã chấm dứt, Tô Tiện Âm dù mặc một chiếc áo nỉ tay dài màu xám mà vẫn bị cơn gió này thổi cho rùng mình.
Nửa th*n d*** cô mặc một chiếc chân váy bò, tà váy khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.
Lúc Trần Tầm cúi đầu, thấp thoáng thấy một vệt màu tím đung đưa ngay mắt cá chân cô. Nhìn không rõ, thế là anh túm lấy cô, cản bước cô lại.
Cô dừng bước, anh mới thong thả cúi người xuống nhìn cho kỹ. Sau khi nhìn rõ đó là thứ gì, bờ vai anh run lên bần bật vì nhịn cười.
"Miếng dán đuổi muỗi à?"
Tô Tiện Âm lúc này mới nhận ra anh rốt cuộc đang nhìn cái gì, mặt hơi ửng đỏ, nhưng vẫn bướng bỉnh cãi:
"Đúng thế."
"Trong ấn tượng của tôi, cái thứ này chỉ có trẻ con mới xài."
Ý cười lấp lánh trong đáy mắt anh vẫn không tan đi, Tô Tiện Âm cố nhịn kìm nén xúc động muốn đấm người.
"Lam Thấm mua cho tôi đấy."
Tô Tiện Âm thực sự có thể tạng quá hút muỗi, nhưng cô lại hay quên mang theo xịt chống muỗi bên mình.
Lam Thấm nhìn thấy hết. Hôm nay lúc sắp ra khỏi cửa, cô nàng đích thân dán hai miếng dán đuổi muỗi màu tím có in hình mèo hoạt hình dễ thương lên mắt cá chân cô, còn vỗ ngực đảm bảo: "Tớ tìm hiểu review trên mạng kỹ rồi, miếng dán này hiệu quả lắm, cậu dùng thử xem."
Tô Tiện Âm vì thế còn cảm động ôm chầm lấy cô bạn.
Nhớ tới chuyện này, Tô Tiện Âm bèn nghĩ tới việc Lam Thấm cứ nằng nặc đòi ăn sữa tươi chiên từ lâu, vừa tới quán liền gọi điện thoại ngay.
"Có có có, cảm ơn Tô Tô hiền lành đáng yêu của tớ!"
Tô Tiện Âm cười mỉm, một tay cầm điện thoại, một tay cầm đôi đũa dùng một lần còn nguyên trong bọc nilon tì lên mặt bàn, dùng sức chọc mạnh lên trên để xé vỏ.
"Đoàn Phù và Lâm Vĩ Như có ở phòng không? Cậu hỏi xem hai cậu ấy có cần mua gì không."
Nói xong cô liền nhíu mày, đầu ngón trỏ truyền đến một cơn đau nhói rõ ràng.
Lam Thấm lầm bầm trong điện thoại: "Cậu vẫn còn nhớ tới bọn họ cơ à... Thôi được rồi, để tớ hỏi xem."
Đầu ngón trỏ bị xước một vết nhỏ, rỉ ra một giọt máu. Tô Tiện Âm nhìn lại đôi đũa trong tay, xác định phần dằm xước nham nhở trên thân đũa chính là thủ phạm.
"Lại xước tay rồi à?"
Giọng Trần Tầm rơi sát bên tai cô. Không biết anh rõ ràng vừa đứng trước quầy gọi món, từ lúc nào đã chú ý tới sự cố trên tay cô.
Tô Tiện Âm nhướng mày: "Sao lại gọi là 'lại'? Trước đây tôi làm gì bị xước tay."
Lam Thấm lúc này cũng báo lại qua điện thoại: "Hỏi rồi nhé, Đoàn Phù không ăn, Lâm Vĩ Như cũng muốn một phần sữa tươi chiên."
"Được."
Tô Tiện Âm cúp máy, rút một tờ giấy ăn ấn lên đầu ngón tay.
Trần Tầm có vẻ rất bất lực, thở dài một tiếng, nói: "Đợi đấy."
Ban đầu Tô Tiện Âm còn ngoan ngoãn ngồi đợi, nhưng Trần Tầm đi hơi lâu. Cô để lại một câu cho đám đàn em rồi chạy ra ngoài xem sao, vừa hay thấy Trần Tầm đang chạy bước nhỏ về tới.
Anh tiện tay nhét cái túi nhỏ vào tay cô: "Đây."
Thực ra có thể đoán được là băng cá nhân, nhưng Tô Tiện Âm vẫn vui vẻ lén mím môi cười.
Chỉ là niềm vui này chẳng kéo dài được bao lâu, ngay khoảnh khắc cô bóc bao bì lấy miếng băng cá nhân ra thì lập tức tan biến.
Cô cầm miếng băng cá nhân nhỏ xíu in hình Doraemon, bình thản hỏi anh: "Trông mặt tôi giống học sinh lớp hai lắm à?"
Trần Tầm phì cười, nhận lại miếng băng từ tay cô, xé lớp màng nilon, căn chỉnh vừa khít vết thương rồi dán xuống, còn dùng đầu ngón tay ấm áp ấn ấn nhẹ.
Anh hất cằm, nhìn về phía miếng dán đuổi muỗi màu tím nơi mắt cá chân thon thả của cô, nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: "Băng cá nhân cho trẻ con xài, thì chẳng phải cần có hình minh họa sao?"
Tô Tiện Âm: "..."
"Cậu đừng bảo là cậu đi lâu như vậy chỉ để cố tình tìm mua cái loại băng cá nhân có hình đấy nhé?"
Dù sao thì từ quán chè ra rẽ trái, cách một căn nhà đã là tiệm thuốc tây rồi.
"Đúng vậy," Trần Tầm đáp đầy lý lẽ, "Không thích à?"
"Thích chứ," Tô Tiện Âm cũng bật cười, "Tôi có một thói quen rất tốt, đó là đồ tốt mình thích thì phải chia sẻ cùng với mọi người."
Nói xong, cô híp mắt cười, giấu hai tay ra sau lưng, sột soạt một hồi. Sau đó cô kiễng chân lên, định dán thẳng miếng băng Doraemon ngập tràn nét ngây thơ trẻ con lên mặt Trần Tầm.
Anh phản ứng cực nhanh, vươn tay chặn lại, nắm lấy cổ tay cô đẩy về phía sau.
Nhưng Tô Tiện Âm nhất thời nổi hứng, cứ khăng khăng phải hoàn thành bằng được nhiệm vụ gian nan này.
Nhất thời giằng co, hai người lại sáp lại gần sát rạt.
Trần Tầm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang rạng rỡ sự phấn khích của cô, ánh mắt dừng lại trên đôi môi màu hồng nhạt. Một giây thất thần, lực tay buông lỏng, Tô Tiện Âm liền đắc thủ. Cô còn dùng bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên chỗ vừa dán băng trên mặt anh.
Lòng bàn tay thiếu nữ lạnh ngắt.
Trần Tầm nhướng mày, rũ mi mắt nhìn cô, thấy cô cười tươi rói, lại sợ cô giẫm phải viên đá phía sau mà ngã, bàn tay anh cứ lơ lửng chắn hờ sau eo cô, muốn ôm lấy nhưng lại không dám áp sát vào.
Anh cười lười biếng, chẳng buồn bận tâm mình đã thua, chỉ bảo: "Dán thì dán, sao cậu còn đánh người thế?"
"Trẻ con lấy oán báo ân, chưa thấy bao giờ à?"
Cô hùa theo luôn cái hình tượng mà anh vừa gán cho mình.
Đáng tiếc con người không thể quá đắc ý. Một túm lá rụng trước cửa tiệm chè bị gió thu thổi cuộn lên thành vòng xoáy, Tô Tiện Âm hứng trọn cơn gió, hắt xì một cái thật to.
Cô xoa xoa mũi, trên đầu chợt nặng trĩu.
Trần Tầm chỉ mặc mỗi chiếc áo cộc tay mỏng manh, lại tiện tay trùm luôn chiếc áo khoác thể thao hiệu Puma của mình lên đầu Tô Tiện Âm.
"Trẻ con cũng rất dễ cảm lạnh, phải mặc nhiều vào, không biết à?"
Đúng là nói mãi không xong.
Nhưng Tô Tiện Âm lại cười vô cùng rạng rỡ. Cô nắm chặt lấy khóa áo của anh, cảm nhận chút hơi ấm còn sót lại vương trên áo đang bao bọc lấy mình, cảm giác cứ như đang rúc vào lòng anh vậy.
Sao có thể không vui cho được.
"Tôi vào lấy chai nước, cậu cũng mau vào đi."
Trần Tầm nói xong bèn sải bước quay lại tiệm chè.
Lúc Tô Tiện Âm xoay người thì nghe thấy một giọng nữ rất quen thuộc.
"Cô là ai? Sao cô lại mặc áo của Trần Tầm?"
Phản ứng đầu tiên của cô lại là: Trên đời này thiếu gì áo khoác thể thao hiệu Puma, làm sao đối phương liếc mắt một cái đã khẳng định chắc nịch đây là áo của Trần Tầm.
Cô chậm chạp quay người lại.
Là Trần Tĩnh Di, cô gái từng gặp ở thư viện, người thường xuyên xuất hiện trong những câu chuyện của Diêu Đạt, người thích Trần Tầm đến mức oanh oanh liệt liệt - Trần Tĩnh Di của Học viện Ngoại ngữ.
Có lẽ vì tâm trạng đang quá tốt, cũng có thể vì chiếc áo khoác này đã bơm cho Tô Tiện Âm một sự tự tin thái quá.
Cô chợt nổi hứng muốn trêu chọc đối phương, cố tình vặn lại: "Cậu đã biết đây là áo của Trần Tầm rồi, mà áo của Trần Tầm lại đang khoác trên người tôi, cậu nói xem tôi là ai?"
Trần Tĩnh Di quả nhiên tức đến nghẹn họng: "Cô!"
Nhưng Tô Tiện Âm lại giơ hai tay lên vẻ vô tội, chớp chớp mắt: "Đừng hiểu lầm, đùa cậu chút thôi."
"Tôi không là gì của Trần Tầm cả."
Ít nhất bây giờ là chưa.
Biểu cảm của Trần Tĩnh Di đều viết hết lên mặt, thực sự vô cùng dễ đoán.
Ví dụ như lúc này, nhờ câu nói đó mà cô ta thở phào nhẹ nhõm, sự căng thẳng tan đi, nhưng tia địch ý trong ánh mắt vẫn chưa vơi đi mấy.
"Trần Tầm đâu?"
Cô ta vừa hỏi xong, sau tiếng sột soạt của tấm rèm nhựa trong suốt, Trần Tầm cầm hai chai nước bước ra, đứng sững trước mặt cô ta.
Trần Tĩnh Di: "Tớ có chuyện muốn nói với cậu."
"Trần Tĩnh Di." Trần Tầm có vẻ bất lực nhưng nét mặt lại lạnh tanh, "Lần trước tôi đã bảo với cậu đó là lần cuối cùng, thì sẽ là lần cuối cùng."
"Đừng cố khiêu chiến giới hạn của tôi, được chứ?"
"Nhưng tớ thật sự có chuyện muốn nói."
Khóe mắt Trần Tĩnh Di đỏ hoe, giọng điệu càng thêm gấp gáp.
Trần Tầm giơ tay day day xương chân mày, chỉ nhạt nhẽo đáp: "Cậu nói là chuyện của cậu, tôi không nghe là việc của tôi."
Anh xách chai nước, mặt không đổi sắc nhìn cô thiếu nữ đang cố chấp trước mặt.
Tô Tiện Âm có thể cảm nhận được, ngay trước khoảnh khắc nước mắt vỡ đê, Trần Tĩnh Di đã dứt khoát quay người. Tiếng gót giày nhọn giẫm trên mặt đất lộc cộc rời đi nghe cũng đầy khí thế.
Nhưng cô hiểu, đó chẳng qua chỉ là chút tôn nghiêm cuối cùng của con gái.
Cô gái ấy sẽ có rất nhiều đêm thức trắng, sẽ có rất nhiều chiếc gối bị làm ướt bởi nước mắt. Chỉ là những điều này, cô ấy không muốn để Trần Tầm biết nữa mà thôi.
Tô Tiện Âm chợt có cảm giác hoang mang như đồng cảm với nỗi niềm ấy, khẽ thở dài một tiếng.
Trần Tầm liếc nhìn cô: "Tôi cũng hết cách."
"Ừ." Cô đáp khẽ một tiếng, nhưng tâm trạng lại chẳng thể coi là nhẹ nhõm.
"Có đôi khi tôi cũng nghi ngờ bản thân..." Trần Tầm dường như thực sự rất khó hiểu, nét mặt thoáng chút muộn phiền, trông hơi đáng yêu.
"Có phải tôi thực sự đã làm sai chuyện gì, nên mới khiến bọn họ không màng tất cả như vậy không."
Lao về phía anh, chẳng sợ đâm đầu vào ngõ cụt mà lao tới.
Tô Tiện Âm không đáp lời ngay.
Cô đang hoang mang cho số phận của chính mình, còn anh lại coi cô như một chuyên mục radio gỡ rối tâm tình để xả nỗi phiền não của một kẻ vạn người mê.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, chợt nhẹ giọng hỏi: "Trần Tầm, tôi hỏi cậu một câu nhé."
"Cậu nói đi."
Sau khi đám mây trôi qua, trăng khuyết ló ra một góc nhọn, ánh trăng dịu dàng đổ xuống.
Cô nhìn anh đăm đăm: "Tại sao cậu lại kể với tôi mấy chuyện này?"
Lần đầu gặp lại đã than phiền với cô chuyện bạn nữ phòng bên cạnh quá nhiệt tình mời đi ăn cơm, cô có vinh hạnh được chứng kiến cảnh anh bị theo đuổi nồng nhiệt thì anh lại thú nhận với cô rằng những màn theo đuổi kiểu như Trần Tĩnh Di khiến anh rất phiền lòng.
Trần Tầm ngớ người.
Tô Tiện Âm thử đưa ra cho anh một đáp án: "Bởi vì cậu cảm thấy tôi không có ý đồ gì với cậu à?"
Nên rất an toàn?
"Ừm..." Anh hoàn hồn lại, gật đầu với vẻ hiển nhiên: "Chúng ta chẳng phải là bạn bè sao?"
"Thế à?" Cô thì thào.
Cô cúi xuống nhìn mặt đất, có một viên gạch lát cũ kỹ bị sứt mẻ lõm xuống, để lộ ra một góc lở lói.
Cô ngước lên nhìn anh lần nữa: "Vậy nếu tôi có thì sao?"
Có ý đồ với cậu.
Vậy nếu như.
Cô có thì sao?
Cô đã che che giấu giấu suốt bao nhiêu năm, lúc mới gặp lại thì cố tình né tránh, sau đó lấy hết dũng khí để tiếp cận anh, cứ thế đi đến bước ngày hôm nay, nghe thấy anh chính miệng thừa nhận cô là bạn của anh.
Giả sử cô thẳng thắn thêm một chút, thừa nhận dã tâm của mình đối với anh thì sao?
Tô Tiện Âm nhìn Trần Tầm, từ từ nhếch khóe môi, nở một nụ cười.