Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 13: Biết điểm dừng

Quả thực cô không nên đánh giá quá cao trí nhớ của Trần Tầm về khoản này.

Cô học chung trường cấp ba với anh suốt ba năm, học chung lớp một tháng, từng cùng anh tham gia cuộc thi hùng biện và ẵm luôn giải Nhất. Vậy mà khi cô bảo mình cũng học trường Trung học trực thuộc, anh lại ngạc nhiên nhướng mày.

Hóa ra trên đời này có kiểu người như vậy: Sống một cuộc đời rực rỡ như một huyền thoại, nhưng lại dửng dưng với những người lướt qua đời mình, gặp ai cũng thành mù mặt.

Tô Tiện Âm cười ôm cả bụng, bỏ mặc Trần Tầm đứng ngơ ngác giữa những cơn gió đêm.

"Cậu cười gì thế?"

Một khi gỡ bỏ được trạng thái căng thẳng, Tô Tiện Âm như chiếc lò xo được bung ra, mất kiểm soát hoàn toàn.

Đôi mắt cô sáng lấp lánh, phản chiếu vầng trăng khuyết dịu dàng.

"Cậu biết cô bạn cùng phòng Đoàn Phù của tôi là bạn học cũ của cậu không?"

"Cậu ấy chuyển từ lớp cậu sang lớp tôi đấy."

Trần Tầm day day ấn đường, có vẻ hơi bực bội: "Thì tôi đã bảo trông cậu ta hơi quen quen..."

"Xem ra cậu cũng chẳng có trí nhớ siêu phàm, nhìn một lần là nhớ như lời đồn nhỉ."

Cô bắt chước anh, đi giật lùi, cứ như thể làm vậy thì niềm vui khi được cười nhạo anh sẽ nhân lên gấp bội.

Nhưng trình độ có hạn, cô loạng choạng suýt va vào cột đá thấp ven đường, may mà Trần Tầm nhẹ nhàng kéo lại, suýt chút nữa cô đã lao thẳng vào lòng anh.

Hành động này nguy hiểm quá! Cô đỏ mặt, le lưỡi nghĩ thầm: Đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, vụng về hết chỗ nói.

Trần Tầm bật cười sảng khoái.

"Lời đồn? Cậu nghe được tin đồn gì về tôi thế?"

"Thôi đi." Tô Tiện Âm làm bộ làm tịch, đổi giọng điệu: "Cậu không biết hồi cấp ba cậu nổi tiếng cỡ nào à?"

Trần Tầm bị cô chọc cười, cái bóng đổ dài trên mặt đất cũng rung lên theo nhịp cười của anh.

"Thế rốt cuộc cậu còn nghe được tin đồn nào nữa?"

Tô Tiện Âm bước vào vùng sáng dưới ngọn đèn trước cửa ký túc xá, xoay người lại, tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Hôm nay tôi nói nhiều quá rồi, để dịp khác kể cậu nghe sau."

Nói xong, cô quay người bước vào khu ký túc xá, vẫy vẫy tay chào Trần Tầm, bước chân nhẹ bẫng.

Thấy chưa.

Thực ra cô vẫn biết điểm dừng đúng lúc đấy chứ.

Cơ hội của Tô Tiện Âm đến rất nhanh, bởi vì buổi học môn Nghệ thuật và Sáng tạo vào ngày thứ Ba, Trần Tầm đã có mặt.

Trông anh như người thiếu ngủ trầm trọng, tay cầm ly Americano đá, vừa đi vừa ngáp dài.

Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt, mái tóc hơi rối bời. Anh đưa tay vò nhẹ mái tóc, khiến nó càng thêm lộn xộn.

Tô Tiện Âm đã chú ý đến anh ngay từ khoảnh khắc anh bước vào lớp. Nhưng khi anh đến gần, cô lại cứng đờ người, phân vân không biết nên vẫy tay gọi anh ngồi xuống, hay cứ cắm mặt vào sách rồi diễn nét ngạc nhiên chào buổi sáng khi anh chủ động bắt chuyện.

Nhưng Trần Tầm chẳng để cô có thời gian mà xoắn xuýt.

Mang theo mùi sữa tắm thanh mát, anh tự nhiên ngồi phịch xuống bên cạnh cô, đặt mạnh bình nước lên bàn kêu "cạch" một tiếng, khiến tim Tô Tiện Âm như có pháo hoa nổ tung.

Trần Tầm cau mày dụi mắt, ngồi thừ một lúc mới nhớ ra phải chừa chỗ cho Diêu Đạt. Lúc cất giọng, chất giọng của anh trầm khàn đến lạ: "Nhích vào trong một chút, nhường chỗ bên ngoài cho Diêu Đạt."

Lúc Tô Tiện Âm đứng lên chuyển chỗ, lại hít trọn một bầu không khí mang theo mùi hương thoang thoảng của anh, cô buột miệng hỏi: "Cậu mới tắm à?"

Trần Tầm vẫn nhắm nghiền mắt: "Ừ, tối qua thức khuya quá, tắm qua cho tỉnh táo."

Tô Tiện Âm nhìn quầng thâm dưới mắt anh, gật gù: "Nhìn là biết."

"Hình như môn này thầy không điểm danh đâu, nếu buồn ngủ quá, thực ra cậu cúp học cũng được mà."

Tô Tiện Âm cảm thấy mình nói câu này vô cùng chân thành.

Thế nhưng Trần Tầm lại bật cười, gán tội cho cô: "Cậu đang xúi tôi cúp học đấy à?"

"Tôi chẳng nói gì cả." Tô Tiện Âm vội vàng phủi sạch quan hệ.

"Vốn dĩ cũng không định đi đâu, chủ yếu là nghĩ cậu cũng..."

Trần Tầm đang nói dở bỗng ngưng bặt, yết hầu chuyển động một chút rồi im luôn.

Tô Tiện Âm sốt ruột đến mức muốn cầm loa hét vào tai anh:

Nghĩ tôi cũng làm sao? Nghĩ tôi cũng đi học à?

Nhưng cô đâu dám hét. Nếu có dũng khí ấy, ba năm cấp ba cô đã không phải đóng vai một nữ sinh vô danh trong ký ức của anh.

Trần Tầm lấy ngón trỏ day day ấn đường, chuyển hướng câu chuyện: "Chủ yếu là nghĩ lỡ thầy nổi hứng gọi tên điểm danh trừ điểm thì toi."

"Bảo bối ơi!"

Diêu Đạt hùng hổ ngồi xuống, dùng sức hích mạnh vào Trần Tầm một cái, suýt nữa đẩy anh ngã nhào vào lòng Tô Tiện Âm.

Trần Tầm ngồi vững lại, quay sang nhìn Tô Tiện Âm một cái, xác định không có sự cố nào xảy ra mới quay lại táng cho Diêu Đạt một cú vào gáy.

"Có con gái ở đây, mày bớt làm trò lố đi được không?"

"Ơ kìa, em gái Tô mà," Diêu Đạt nháy mắt trêu chọc, "Người quen cả, ngại gì."

Nghe vậy, Tô Tiện Âm mới thong thả nhích bình nước vào sâu bên trong, nở nụ cười rạng rỡ với Diêu Đạt: "Người quen à? Cậu có biết câu 'Bạn bè làm thân để lừa nhau' không?"

"Lúc nãy mà cậu làm đổ bình nước của tôi, có khi tôi cạch mặt cậu thật đấy."

Diêu Đạt: "..."

Suýt nữa quên mất cô nàng này cũng chẳng phải thỏ trắng ngoan hiền gì.

Trần Tầm cười gục xuống bàn, cơn buồn ngủ bay đi quá nửa.

Thế nhưng sang đến tiết thứ hai, Trần Tầm lại lăn ra ngủ.

Suốt tiết đầu, anh cắm cúi làm nốt bài tập môn Xác suất Thống kê cho hai tiết 3, 4. Viết soàn soạt được mấy bài, có vẻ thấy chán, anh giật luôn cuốn vở của Diêu Đạt sang chép.

Diêu Đạt ghé sát lại cảnh báo: "Làm sai cấm đổ tại tao nha, tao không đảm bảo làm đúng 100% đâu."

Trần Tầm cười qua loa, tay vẫn không ngừng viết: "Bài tập thôi mà, cần độ chính xác cao làm gì, đi thi làm được là được rồi."

Sự tự tin ngông cuồng.

Diêu Đạt: "..."

Cơ mà cũng không cãi được.

Chỉ mất một tiết là anh xử lý xong đống bài tập. Tiếng chuông báo tiết hai vừa reo, anh gục luôn xuống bàn, chưa đầy vài phút đã ngáy đều đều.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, anh còn cố dùng cái giọng ngái ngủ dặn dò Tô Tiện Âm: "Canh thầy giúp tôi nhé."

"Ừ."

Lần này Tô Tiện Âm hiếm khi không đá đểu anh.

Anh giấu nửa khuôn mặt vào trong cánh tay, mặt quay về phía Tô Tiện Âm. Tóc mái rủ xuống che đi vầng trán rộng thanh tú.

Hàng lông mi dài rủ bóng yên bình xuống khóe mắt.

Tô Tiện Âm chống cằm ngắm nhìn anh, ánh mắt mang theo chút quyến luyến không nỡ rời.

Lúc ngủ anh cũng có chút ngây ngô như bao người khác, đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy.

Khi cô đang phân vân không biết có nên trêu chọc anh bằng cách giật nhẹ vài sợi tóc hay không, thầy giáo lại lia ánh mắt sắc bén xuống dãy bàn của những chàng trai đang say giấc nồng.

"Nam sinh ngồi hàng thứ hai từ dưới lên, nếu buồn ngủ quá, tôi khuyên em nên về ký túc xá mà ngủ."

Chết dở.

Tại cô không làm tròn trách nhiệm.

"Xin lỗi thầy ạ."

Trần Tầm bị Tô Tiện Âm gọi dậy, ngồi thẳng người lên, ngoan ngoãn xin lỗi trước. Thầy giáo cũng không trách cứ gì thêm.

Đến khi tỉnh ngủ hẳn, Trần Tầm mới nhích lại gần, nhìn Tô Tiện Âm đang cắm cúi viết bài, nhỏ giọng hỏi:

"Diêu Đạt vô dụng thì thôi đi, tôi đã nhờ cậu canh chừng thầy giáo rồi mà, cậu cố tình trả thù tôi đúng không?"

Tô Tiện Âm ngừng ngay việc viết lách giả vờ giả vịt kia, áy náy nói khẽ: "Không phải cố ý, cũng chẳng phải cố tình, lúc nãy tôi hơi lơ đễnh."

Chẳng biết có phải do những bước đệm tẩy não đêm qua phát huy tác dụng hay không, Trần Tầm dường như tin ngay lời giải thích này, gật gù: "Đúng là đại sư lơ đãng."

Thế là Tô Tiện Âm ngỏ ý mời hai người đi ăn trưa ở nhà ăn số Hai coi như chuộc lỗi.

Diêu Đạt gật đầu đồng ý nhanh hơn cả Trần Tầm, còn giơ ngón tay cái lên khen ngợi Tô Tiện Âm.

Thế nhưng trước khi đi, cậu ta lại gãi mũi có vẻ mất tự nhiên, hỏi cô: "Hay là cậu rủ cả Lam Thấm ra luôn đi."

"Dễ thôi."

Đó vốn cũng là kế hoạch của Tô Tiện Âm.

Lúc chia tay, Diêu Đạt vẫn lẩm bẩm: "Dạo này cậu ấy ăn trưa lôm côm lắm đúng không? Cái tính cậu ấy là thế, cứ trời nóng là chán ăn, đến chịu luôn."

Tô Tiện Âm nở một nụ cười đầy ẩn ý với cậu ta.

Tô Tiện Âm và Lam Thấm học tiết bốn xong, thầy giáo giao bài tập rồi cho nghỉ sớm năm phút.

Lam Thấm kéo Tô Tiện Âm chạy thục mạng về phía nhà ăn số Hai.

Cuối cùng cũng chớp được thời cơ trước giờ cao điểm, tranh thủ gọi được vài món.

Họ ăn ở khu cơm phần trên tầng ba. Sau khi gọi bốn món, Lam Thấm đẩy thực đơn sang cho Tô Tiện Âm.

"Cậu xem, Trần Tầm thích ăn gì? Gọi thêm một món cậu ta thích là được rồi."

Tô Tiện Âm chớp chớp mắt: "Sao cậu lại hỏi tớ?"

Lam Thấm cũng ngớ người: "Cũng đúng."

Cô nàng lặng lẽ lấy lại thực đơn, đang định đi lấy giấy ghi order thì...

Tô Tiện Âm giật lấy cây bút, nắn nót viết ba chữ "Cá vược hấp" thật ngay ngắn.

Lam Thấm: "..."

Hai cô nàng nhìn nhau, rồi cùng phì cười.

Nhưng nụ cười của Tô Tiện Âm mang theo sự bối rối, còn Lam Thấm là cười nhạo sự cứng miệng của cô bạn.

Đang ăn nửa chừng, Tô Tiện Âm bị món gà xào cay làm cho cay xé lưỡi, phải lè lưỡi đi mua nước ở máy bán hàng tự động.

Lúc quay lại bàn, Trần Tầm chìa điện thoại của cô ra.

"Nãy có điện thoại gọi đến."

"À, ừ."

Cô vuốt mở màn hình, nhận ra là cuộc gọi lỡ từ Bách Cốc.

Ngước lên nhìn, cô thấy Trần Tầm thong thả gắp một miếng cá vược, bắt được ánh mắt của cô, anh hỏi: "Bách Cốc gọi đấy, không gọi lại sao?"

Trong mắt anh rõ ràng ánh lên vẻ trêu chọc, một sự chân thành hệt như cái cách Diêu Đạt vẫn nhìn cô và anh.

Tô Tiện Âm cụp mắt, cắn răng bấm nút gọi lại.

Bách Cốc: "Chiều mai cậu trống lịch đúng không? Đi đánh cầu lông với tớ nhé?"

"Tớ phải đi làm thêm rồi."

......

Sau khi cô từ chối khéo, Bách Cốc lại kéo cô buôn chuyện trên trời dưới biển. Vừa dập máy, giọng Trần Tầm đúng lúc vang lên bên tai.

"Cậu đi làm thêm à?"

"Ừ."

"Khi nào thế?"

"Chiều thứ Tư với cả ngày Chủ nhật."

"Cả ngày á?" Trần Tầm hơi nhíu mày thắc mắc, "Không phải làm gia sư sao?"

"Không, là do dì tôi giới thiệu..."

Tô Tiện Âm nói được nửa chừng thấy giải thích lằng nhằng quá, trong lòng tự dưng dâng lên chút bực dọc, dứt khoát không nói nữa.

"Tóm lại là không phải."

Trần Tầm cũng không gặng hỏi thêm. Anh ăn rất nhanh, trong lúc Diêu Đạt còn đang chí chóe cãi nhau với Lam Thấm, anh đã túm lấy balo, nói: "Tôi có chút việc, đi trước đây."

Tô Tiện Âm nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt vô tình dừng lại trên đĩa xương cá vược đã bị anh giải quyết gọn gàng.

Cô thẫn thờ hồi lâu.

Hình như cô hơi vội vàng quá rồi.

Thứ Tư.

Chiều hôm đó, Tô Tiện Âm đang theo Tạ Dĩnh Nhiên bó hoa thì lại để hồn đi rong, bị bà bắt quả tang.

Tạ Dĩnh Nhiên: "Có tâm sự gì à?"

Tô Tiện Âm giật mình hoàn hồn, lắc đầu rồi lại gật đầu.

"Để dì đoán nhé, có cậu bạn nào lọt vào mắt xanh rồi đúng không?"

Tạ Dĩnh Nhiên tinh nghịch chớp mắt.

Tô Tiện Âm phì cười: "Chẳng lẽ tâm sự của con gái lúc nào cũng gói gọn trong câu đó ạ?"

Tạ Dĩnh Nhiên nhún vai: "Gần như là vậy."

Bà nhận ra Tô Tiện Âm không muốn kể lể nên cũng không gặng hỏi, chỉ đứng dậy vỗ vỗ vai cô rồi rót cho cô một ly hồng trà chanh.

Trùng hợp thay, Bách Cốc lại ghé qua tiệm hoa.

Cậu ta đi cùng một người bạn, nhìn thấy Tô Tiện Âm, niềm vui trong đáy mắt chẳng thể nào giấu giếm.

"Chỗ làm thêm mà cậu bảo là ở đây hả?"

"Ừ."

Cậu ta gãi gãi đầu, khoác vai bạn mình, cười rạng rỡ và chân thành: "Đi theo bạn tớ, nó muốn mua hoa tặng bạn gái."

Cậu bạn kia cười nhạo: "Rủ mãi mới chịu đi, giờ thì hớn hở..."

Bách Cốc vội vàng bịt miệng bạn, đẩy về phía kệ để hoa.

Tạ Dĩnh Nhiên vén rèm bước ra, mỉm cười hỏi Tô Tiện Âm: "Bạn con à?"

"Bạn học ạ."

Tạ Dĩnh Nhiên gật đầu.

Bách Cốc khoác vai bạn, rõ ràng người bạn đang hỏi hoa hồng champange có đẹp không, nhưng mắt cậu ta lại liếc sang Tô Tiện Âm.

Cái kiểu lén lút vụng về ấy bị Tạ Dĩnh Nhiên tóm gọn.

Tạ Dĩnh Nhiên cười đầy ẩn ý với cậu ta, Bách Cốc đỏ bừng tai quay mặt đi, gật đầu cho có lệ: "Đẹp, đẹp lắm."

Tạ Dĩnh Nhiên nhìn hai cái gáy chụm vào nhau rõ là buồn cười, sán lại gần Tô Tiện Âm, dùng khẩu hình miệng hỏi: "Cậu bé này hả?"

Tô Tiện Âm đương nhiên hiểu ý, cô mím môi lắc đầu: "Không phải ạ."

Người cô thích, không phải là cậu ấy.

Tạ Dĩnh Nhiên tỏ vẻ tiếc nuối: "Tiếc nhỉ, trông si tình thế cơ mà."

Tô Tiện Âm: "..."

Hai người chọn xong hoa, Tô Tiện Âm gói ghém cẩn thận rồi đứng ở quầy thu ngân đưa cho họ.

Bách Cốc vẫn nấn ná chưa muốn đi, ngập ngừng hỏi: "Cậu... có thích loài hoa nào không?"

Dáng vẻ chần chừ như thể định tặng hoa cho cô ngay lập tức.

Tô Tiện Âm lắc đầu: "Tớ không thích hoa."

Ánh sáng trong mắt Bách Cốc vụt tắt. Cậu ta luyến tiếc rời khỏi tiệm sau khi bị cậu bạn giục giã, nhưng vẫn không quên dặn dò: "Lần sau lúc nào rảnh đi đánh cầu lông với tớ nhé?"

"Nếu có cơ hội." Tô Tiện Âm đáp.

Thực ra cô không hề nói dối. Cô không mấy hứng thú với hoa, thậm chí trước khi đến làm ở tiệm hoa của Tạ Dĩnh Nhiên, cô hoàn toàn mù tịt về các loài hoa.

Cô đã nhiều lần ra hiệu và bóng gió từ chối Bách Cốc đến mỏi cả miệng, nhưng rốt cuộc vẫn phải hứng chịu ánh mắt thất vọng của cậu ta sau mỗi lần dò xét cẩn trọng.

Phải chăng lời từ chối quá nhẹ nhàng lại càng khiến người ta thêm đau khổ?

Cô tự nhủ, lần sau có lẽ mình nên từ chối một cách dứt khoát và tuyệt tình hơn.

Tạ Dĩnh Nhiên tựa lưng vào khung cửa, tặc lưỡi: "Mặc dù không biết cậu bạn mà Tô Tô thích trông như thế nào, nhưng dì thấy con cứ thử cân nhắc đổi đối tượng xem sao."

Tô Tiện Âm chỉ cười, không đáp lời.

Lúc ra về, cô mang theo một thùng lựu do Mạnh Phàm Tuyền gửi, và để lại một thùng cho Tạ Dĩnh Nhiên.

Thấy cô bé nhỏ nhắn khệ nệ xách chiếc túi vải nặng trĩu những quả lựu, Tạ Dĩnh Nhiên ngỏ ý: "Hay là con nán lại thêm chút nữa đi? Lát nữa con trai dì đến, dì bảo nó đưa con về."

Tô Tiện Âm lấy cớ phải về làm bài tập để từ chối, Tạ Dĩnh Nhiên cũng không nài nỉ thêm.

Nhưng cô mới rời đi chưa đầy năm phút, Trần Tầm đã có mặt.

Tạ Dĩnh Nhiên ngạc nhiên: "Sao hôm nay đến sớm thế?"

Trần Tầm nhướng mày.

"Đây, lựu cô Mạnh gửi đấy, con mang một ít về chia cho bạn cùng phòng nhé."

"Biết con đến sớm thế này thì mẹ đã bảo con gái cô Mạnh ở lại thêm chút nữa rồi. Con đưa con bé về luôn thể, con bé học cùng trường với con đấy..."

Trần Tầm cầm một quả lựu tung hứng trên tay, dáng vẻ lấc cấc. Nghe thấy chủ đề câu chuyện có vẻ đang đi chệch hướng, anh vội vàng đạp phanh.

"Mẹ à..."

"Mẹ bớt cái trò cứ thấy con gái của cô Mạnh hay dì Lý nào đó là lại tìm cách làm mối cho con đi."

"Con trai mẹ đang dốc lòng vì sự nghiệp học hành, có được không?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn