Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 12: Chừng mực

Tô Tiện Âm không biết phản bác ra sao, đành cắn thêm một miếng kem để bình tĩnh lại.

Trần Tầm lại không chịu buông tha cho cô: "Không đúng, cậu đâu chỉ có một mặt."

"Cậu còn là một bé con hay nói dối."

Tô Tiện Âm: "Tôi nói dối lúc nào..."

Giọng cô nhỏ dần, vì ánh mắt cô lướt qua lác đác vài người đi đường, và nhanh chóng bắt được một bóng dáng cao ráo mặc chiếc áo sơ mi màu xanh xám dáng hộp.

Rõ ràng anh cũng nhìn thấy cô, nhưng vẫn giơ điện thoại, cánh tay gập lại thành một góc tuyệt đẹp, giọng điệu uể oải: "Một mình chạy ra ngoài ăn mảnh mà còn dám bảo đi vệ sinh."

Tô Tiện Âm không đáp lời, thậm chí còn diễn một màn slowmotion chậm rì rì ngắt điện thoại ngay trước mặt anh.

Khí thế kiêu ngạo ngút trời.

Trần Tầm không chấp nhặt với cô. Lúc bước lên bậc thềm, đôi chân dài khẽ nhún nhẹ, chỉ vài bước đã đứng yên bên cạnh cô. Anh nhìn xuống, rõ ràng là đã mắng mỏ rồi mà vẫn phải bồi thêm một câu: "Thích ăn kem đến thế cơ à?"

"Cũng bình thường."

Cô giải quyết nốt phần kem còn lại trong hai miếng cắn, đề phòng nguy cơ lại tái diễn màn chảy kem nhếch nhác.

Cô định quay về, nhưng anh lại cản đường, giọng điệu nhàn nhạt: "Đợi tôi một lát."

Nhưng Tô Tiện Âm lại dễ dàng nếm được chút vị ngọt ngào.

Nhìn bóng lưng anh vén tấm rèm nhựa trong suốt bước vào cửa hàng tiện lợi, cô khẽ thở dài.

"Tha thứ" cho anh, lúc nào cũng quá dễ dàng.

Lần nào cô cũng vì anh mà tự chuốc bực vào mình, còn anh thì lúc nào cũng vô tội.

Lúc Trần Tầm trở ra, trên tay cũng cầm một que kem, thậm chí còn giống hệt loại Tô Tiện Âm vừa ăn. Vừa bước ra cửa, anh đã cắn một miếng to tướng ngay trước mặt cô.

Tô Tiện Âm cạn lời: "Người thi đại học 679 điểm cũng thích bắt chước người khác à?"

Anh nhướng mày: "Không học hỏi trí tuệ của người đi trước thì làm sao thi được 679 điểm."

Tô Tiện Âm cứng họng, ngay giây tiếp theo liền giáng một cú vỗ mạnh vào lưng anh.

"Tôi vẫn chưa thăng thiên đâu."

Trần Tầm cười buông thả, bờ vai rung lên bần bật.

Bây giờ, cô đã có thể thoải mái đùa giỡn với anh như thế này rồi.

Trần Tầm là một người rất dễ mến trên mọi phương diện. Anh không lạnh lùng, lại cởi mở phóng khoáng, một nét tính cách vô cùng hiếm hoi trong nhóm các học bá.

Chính vì những người như anh lại càng dễ thu hút sự chú ý và những màn tán tỉnh của các cô gái.

Không chỉ riêng Tống Viện.

Tô Tiện Âm từng bắt gặp vài nữ sinh lớp Xuất sắc, những người có tên luôn nằm ở top đầu bảng vàng, tính cách hướng ngoại, cởi mở.

Bọn họ có thể phụng phịu dùng sách bài tập đập vào vai Trần Tầm, hay nhân lúc anh không để ý dùng cùi chỏ huých nhẹ vào lưng anh.

Những hành động rõ ràng chứa đầy sự thân mật và ám muội, lại được họ thực hiện một cách tự nhiên và trơn tru.

Dù cho vẻ đắc ý và mãn nguyện trên gương mặt họ chẳng thể qua mắt được Tô Tiện Âm.

Họ cũng thích Trần Tầm.

Dẫu không thể trở thành duy nhất trong lòng anh, nhưng được ở bên anh thế này, thỉnh thoảng trêu đùa dăm ba câu vô hại, vẫn dũng cảm và may mắn hơn cô, kẻ mãi mãi đóng vai một người ngoài cuộc thầm lặng.

Cô từng ghen tị với họ, vì họ có thể dùng lớp vỏ bọc hào sảng để che giấu tâm tư e thẹn mà không bị ai dễ dàng vạch trần.

Bây giờ, dường như cô cũng có thể làm được điều đó.

......

Trần Tầm bỗng thở dài.

"Cậu làm tôi hoài nghi nhân sinh quá."

"Hửm?"

"Đi cạnh tôi mà lúc nào cũng thả hồn đi đâu, tôi chán ngắt như sách giáo khoa à?"

Anh không hề.

Tô Tiện Âm cắn môi, hiếm khi không buông lời châm chọc.

Thay vào đó, cô nghiêm túc giải thích: "Tôi hay lơ đãng lắm, hy vọng cậu sẽ quen."

"Tại sao tôi phải quen?"

Anh tiến lên một bước dài, xoay một vòng, mặt đối mặt với Tô Tiện Âm. Anh vừa cắn một miếng kem thật to, vừa đi lùi vừa thích thú ngắm nhìn biểu cảm của cô.

Cô thừa biết anh giỏi thể thao, cũng từng nghe nói đàn ông dù có trưởng thành đến đâu cũng có những lúc trẻ con vô cùng.

Nhưng cô vẫn thấy anh đáng yêu quá đỗi.

Trái tim cô mềm nhũn, giọng điệu bất giác nhẹ nhàng hơn hẳn: "Không quen cũng được, nhưng cấm cậu búng trán tôi."

Trần Tầm chỉ cười. Que kem nhoáng cái đã bị anh giải quyết sạch sẽ. Anh nhảy lên một bước, mô phỏng động tác ném bóng rổ, ném vèo que kem vào chiếc thùng rác màu xanh bên đường. Rất chuẩn xác.

Tô Tiện Âm đứng phía sau lạnh nhạt vỗ tay, thấy ánh mắt anh sáng rỡ phấn khích, cố tình tạt gáo nước lạnh: "Chà, giỏi, quá, ta."

Khóe miệng Trần Tầm giật giật, không nhịn được lại bước tới vò rối tung mái tóc cô, trên mặt thoáng hiện một vệt hồng khả nghi.

"Im đi."

Giọng điệu cũng có vẻ tức tối, xấu hổ.

Quay lại bàn ăn, câu chuyện đã chuyển sang chủ đề khác không biết bao nhiêu lần.

Tô Tiện Âm bắt đầu hối hận vì lúc nãy đã không đủ bình tĩnh, chưa kịp nghe xem lúc nhắc đến Tống Viện, Trần Tầm rốt cuộc đã phản ứng ra sao.

Cô lúc nào cũng thế, cứ tưởng mình thông minh, kín kẽ.

Nhưng trước mặt anh lại luôn lộ ra vô số sơ hở, cứ hay tự ái, ghen tị và thiếu chừng mực. Rõ ràng anh không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho những năm tháng cô âm thầm nhún nhường, nhưng cô lại vì chút ngọt ngào mà đánh mất đi sự chân thật, lại vì lòng kiêu hãnh mà hất văng bàn tay đầy thiện chí và chân thành anh đưa ra.

Cô đúng là một sự mâu thuẫn từ đầu đến chân.

Cô không phải là một kẻ yêu thầm đạt tiêu chuẩn, bởi cô luôn giữ khư khư những nguyên tắc kiêu ngạo chẳng biết tốt xấu của mình.

......

Bữa tiệc nướng kéo dài đến tận 11 giờ. Trong lúc đó, Tô Tiện Âm đã xem đồng hồ mấy bận, và người bên cạnh đều thu hết vào tầm mắt.

Lúc hỏi, anh lại mang giọng điệu trêu ghẹo: "Cậu cũng biết vội về cơ à?"

Cô không thèm để ý, cố nặn ra một nụ cười sượng trân.

Mặt nhăn nhó như muốn nói: "Có chuyện gì sao?"

Trần Tầm: "Lúc nãy thấy cậu gào trên điện thoại hùng hồn lắm cơ mà."

Cuối cùng cũng động đến chủ đề mà Tô Tiện Âm quan tâm nhất.

Trên bàn tròn có mười mấy người thì đã có một nửa đang lục đục đứng dậy, tiếng ồn ào nhao nhao. Tô Tiện Âm loáng thoáng nghe có cậu khóa dưới đang đòi đi "tăng hai".

Cô căng thẳng hắng giọng, cố tỏ ra tự nhiên giải thích: "Lúc nãy trong điện thoại không phải tôi gắt với cậu đâu."

Mắt Trần Tầm cong lên thành một nụ cười: "Tôi biết."

Tô Tiện Âm c*n m** d***, cuối cùng cũng chịu hỏi: "Tôi hung dữ lắm hả?"

Cô thấy anh cười, nhưng mãi không nghe được câu trả lời.

"Hai người kia, trên đường về tha hồ mà tâm sự, có định về không thì bảo?"

Cả bàn đã đi sạch, chỉ còn mỗi Tô Tiện Âm và Trần Tầm vẫn ngồi ngay ngắn.

Mặt Tô Tiện Âm nóng bừng. Khi đến gần chỗ Lam Thấm, cô mới biết mọi người đã nhất trí chuyển sang tăng hai đi hát karaoke.

Tô Tiện Âm xua tay liên lịa: "Tha cho người già đi, 12 giờ đêm nay không ngủ là mai mặt tôi sưng chù vù như cái bánh bao luôn đó."

Mặc cho mọi người nài nỉ, Tô Tiện Âm vẫn kiên quyết lắc đầu.

Cô cười áy náy: "Thôi đừng lôi tớ nữa, làm mọi người mất vui, lần này tớ sai, bữa sau tớ mời lại nhé."

Cô từ chối thì mọi người vui vẻ đồng ý.

Nhưng đến lượt Trần Tầm đòi chuồn, thì lại chẳng dễ dàng như thế.

Thẩm Tử Dật tóm lấy áo anh, cản lại: "Ấy ấy, định đi đâu, bên này cơ mà."

Trần Tầm vuốt vuốt gáy, vẻ mặt nghiêm túc: "Thật ra tuổi tôi cũng cao..."

"Bớt xạo đi." Thẩm Tử Dật cười mắng một câu.

Anh ta đã không buông tha, đám đàn em đương nhiên cũng được nước làm tới, mấy em gái nhìn hai người với ánh mắt tràn trề kỳ vọng.

Thẩm Tử Dật chỉ vào Trần Tầm, dõng dạc sắp xếp: "Cậu, đi theo tôi."

"Còn em..."

Thẩm Tử Dật quay sang nhìn Lam Thấm đang cố núp sau lưng Lại Văn Tinh, hỏi: "Tiện Âm về rồi, em không về ký túc xá à?"

Lam Thấm: "Em muốn đi hát."

"Em đi hát anh không ý kiến." Thẩm Tử Dật theo thói quen đẩy kính, lúc hạ tay xuống, ánh mắt anh ta trở nên sắc sảo hơn, "Hát xong thì cũng nửa đêm rồi, em ở C3, chẳng có ai tiện đường về cùng. Con gái con lứa đi một mình ban đêm nguy hiểm lắm."

Vài cô khóa dưới cũng nhỏ giọng hùa theo: "Đúng rồi."

Lam Thấm vẫn cố chấp: "Anh đừng có lằng nhằng nữa, em cứ đi đấy. Cùng lắm thì em thuê phòng gần quán karaoke ngủ lại một đêm, đâu nhất thiết phải về trường."

Thẩm Tử Dật: "..."

Tô Tiện Âm phì cười lắc đầu, cái con bé này một khi đã bướng lên là bất chấp lý lẽ.

Cậy ưu thế chiều cao, Thẩm Tử Dật xách cổ áo Lam Thấm, lôi cô nàng ra từ sau lưng Lại Văn Tinh y như xách một con gà con, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhạt.

"Anh bảo em tìm phương án giải quyết chứ không bảo em nghĩ ra cách nào để mình gặp nguy hiểm hơn đâu."

"Về trường đi, bữa khác anh dắt em đi hát."

Lạ thay, Lam Thấm thế mà lại chịu thua, không vùng vằng phản kháng nữa. Chủ tịch quả nhiên là có uy.

Cả nhóm vẫy tay chào tạm biệt nhau trên cầu Thủy Kiều.

Tiếng ồn ào còn chưa kịp tan, Lam Thấm đã nhanh như chớp chạy xuống gầm cầu quét một chiếc xe đạp công cộng, nở nụ cười ngây thơ vô tội: "Tớ hơi đau bụng, phải về gấp, tớ đi trước nhé. Hai người cứ từ từ tản bộ, không phải vội đâu."

Nếu như cô nàng không nháy mắt lia lịa ra hiệu cho Tô Tiện Âm một cách đầy gượng gạo sau khi dứt câu, thì có lẽ Tô Tiện Âm đã tin lời cô nàng nói thật.

"Đi thôi." Trần Tầm khẽ nói.

Từ Thủy Kiều về C3 là một quãng đường kha khá, nhưng cảnh sắc dọc đường thì miễn chê. Phải băng qua một khu rừng nhỏ, một hoa viên và hai cây cầu.

Thế nên đây là tuyến đường yêu thích của những cặp đôi hẹn hò trong trường.

Đã gần 11 rưỡi đêm, dọc đường vẫn lác đác những cặp đôi dựa dẫm vào nhau, bịn rịn không nỡ rời.

Tô Tiện Âm hỏi: "Cậu vội về có việc gì à?"

"Cũng tính là có."

Chẳng hiểu có phải nghe theo lời "chỉ dạy" của Lam Thấm hay không mà Trần Tầm thực sự đi chậm lại. Anh xoay xoay cổ tay, nhìn Tô Tiện Âm nói thêm: "Về còn phải chạy deadline xuyên đêm nữa."

Tô Tiện Âm chỉ ậm ừ nghe cho qua chuyện, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được hỏi: "Vậy tóm lại câu hỏi lúc nãy của tôi cậu vẫn chưa trả lời đâu."

"Câu hỏi gì nhỉ..."

Trần Tầm khựng lại một nhịp rồi phản ứng rất nhanh, gật đầu: "Thì hung dữ thật mà, ít nhất cũng dọa được đối phương sợ mất mật rồi, đúng không?"

Đây không phải là câu trả lời cô muốn nghe.

Thật ra, cô vòng vo hỏi nhiều như vậy, chung quy cũng chỉ muốn biết trong mắt anh, cô là người như thế nào.

"Chuyện hơi phức tạp."

Tô Tiện Âm vốn không thích lôi mấy chuyện vặt vãnh của mình ra kể lể với người khác. Mấy xích mích cỏn con trong ký túc xá nữ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ngần ấy chuyện, kể cho ai nghe cũng khiến cô trông giống một kẻ hẹp hòi, lắm lời và nhàm chán.

Nhưng cô từng chứng kiến một người khác có thể thoải mái kể lể những uất ức kiểu này.

Đó là kỳ thi giữa kỳ năm lớp 11, cô làm bài không tốt, rớt thẳng ra khỏi top 100 của khối. Chán nản, cô lên sân thượng hóng gió.

Vô tình, cô nhìn thấy một bức tranh nơi góc tường.

Trần Tầm và Tống Viện đang ngồi ở đó. Bấy giờ đã sang thu, nhưng Trần Tầm vẫn mặc áo cộc tay màu trắng. Nhìn kỹ hơn mới thấy, áo khoác đồng phục của anh đang được Tống Viện trải ra làm đệm ngồi.

Tay Tô Tiện Âm siết chặt tay nắm cửa sắt, chần chừ không biết nên rời đi hay nán lại nghe tiếp.

Tống Viện đang kể lể đầy sinh động về cô bạn cùng bàn dở hơi của mình cho Trần Tầm nghe.

Cái đồ thích vứt rác lung tung, không chịu bỏ vào thùng; lại còn khoái ăn vặt, làm Tống Viện suýt trượt vỏ chuối ngã sõng soài lúc đi ngang qua; mỗi lần kiểm tra đều liếc xem điểm của Tống Viện, sau đó cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý; quan điểm bất đồng thì nhất quyết cãi cho bằng được, dù mình sai lè lè cũng phải cự cãi cho chán chê rồi mới buông một câu "Tôi nhìn nhầm thôi mà, làm gì căng", dễ dàng biến Tống Viện thành một bà chằn lửa nhỏ nhen, chi li.

Tống Viện kể lại mọi chuyện rành rọt, tỉ mỉ, còn Trần Tầm thì vừa lật sách, hí hoáy nháp bài, thi thoảng "ừm" một tiếng ra hiệu cho cô nàng kể tiếp.

Cuối cùng Tống Viện cũng kể xong.

Trần Tầm lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên khỏi trang sách, hỏi: "Kể xong rồi à?"

"Ừ, tức chết đi được!"

"Có gì mà phải phiền lòng chứ." Trần Tầm bật cười khẽ, "Cứ nói thẳng ra là xong, cậu ta làm sai thì cậu cứ mắng thẳng mặt, dù sao người đuối lý cũng có phải là cậu đâu."

Cách anh giải quyết những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa con gái với nhau lúc nào cũng dứt khoát như chặt chém. Nhưng nhìn biểu cảm cứng đờ của Tống Viện thì có vẻ lời khuyên của anh chẳng giúp ích được gì.

Tô Tiện Âm ôm bụng cười trộm, lúc định thần lại mới chợt nhận ra hành động lén lút của mình lúc này trông thật b**n th**.

Cô lùi lại một bước, hình ảnh hai người họ vai kề vai cũng dần khuất khỏi tầm mắt.

Nhưng bên tai vẫn văng vẳng tiếng Tống Viện nũng nịu trách cứ: "Ây da, cậu chẳng hiểu gì cả, nói với cậu cũng bằng thừa."

Bấy giờ, cô ngưỡng mộ sự vô tư, không rào cản của Tống Viện khi ở bên Trần Tầm, cũng ngưỡng mộ chàng trai dù bị nghe cả rổ chuyện tào lao nhưng bản chất vẫn luôn dịu dàng.

Thế nhưng khi đến lượt mình, cô lại lắp bắp ngập ngừng, cứ như bị bắt cầm nhầm tờ giấy phát biểu rồi bị đẩy lên sân khấu, chẳng còn chút phong thái nào.

Kể xong, cô thở phào một hơi dài, rụt rè ngước lên xem sắc mặt anh.

"Nói chung là như vậy..."

Sắc mặt Trần Tầm không chút thay đổi, chỉ gật đầu: "Thế thì cậu không sai, tôi hiểu mà."

Tô Tiện Âm ngẩn người, l**m nhẹ môi dưới có chút bất an, nhỏ giọng hỏi: "Hết rồi à?"

Trần Tầm có vẻ nghĩ cô đang chê mình trả lời có lệ, anh gãi đầu, hiếm hoi tỏ ra lúng túng: "Chuyện con gái với nhau tôi cũng không rành lắm, nhưng tôi tin cậu là người có chừng mực."

Tô Tiện Âm muộn màng nhận ra bản thân đang cong môi cười. Cảm giác thỏa mãn khi được người khác công nhận lớn hơn cô tưởng rất nhiều.

"Vậy sao lúc nãy cậu lại bảo tôi hung dữ?"

"Đúng mà." Nụ cười của Trần Tầm mang theo chút bất lực, "Chẳng phải cậu hung dữ thật sao."

"Nhưng cậu hung dữ cũng có lý do của cậu, tôi đâu phải Bồ Tát mà đi bênh vực một người lạ hoắc chưa từng gặp mặt rồi quay ra chỉ trích cậu thái độ tồi."

Tô Tiện Âm gật đầu, trong đầu cứ văng vẳng lời anh vừa nói, bước chân bỗng khựng lại.

"Chưa từng gặp mặt?"

Trần Tầm hơi ngơ ngác: "Tôi mới gặp Lam Thấm, còn mấy người bạn cùng phòng khác của cậu tôi chưa gặp."

Tô Tiện Âm: "..."

Cô đã trằn trọc cả đêm, hóa ra cuối cùng, tên nhóc này chẳng mảy may nhớ ra Đoàn Phù từng là bạn cùng lớp năm nhất của mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn