Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 11: Lòng tham không đáy

Tô Tiện Âm chỉ thực sự được là chính mình khi không có ai bên cạnh. Hồi bé, cô thích trùm chăn đóng vai Quý phi nương nương, vừa thoại những câu chưa hiểu hết nghĩa vừa rơi lệ bi thương, trông cũng ra dáng lắm.

Lần đầu tiên nghe thấy cụm từ "rối loạn nhân cách kịch tính", hiểu theo nghĩa đen, cô ngơ ngác chỉ vào mình: "Tớ á?"

Lam Thấm lườm cô một cái sắc lẹm: "Thôi dẹp đi, cái từ này mà cũng đòi dính dáng tới cậu à?"

Nhưng thật ra cũng có phần đúng đấy chứ.

Từ việc cô luôn cố tỏ ra mồm mép sắc sảo, châm chọc vui vẻ trước mặt Trần Tầm, cho đến việc cô giả vờ bình thản như mặt nước hồ thu khi anh không rep tin nhắn.

Mỗi một khoảnh khắc, cô đều đang tích cực "diễn".

Dựa vào những phản ứng nhỏ nhặt của anh để kịp thời điều chỉnh nét "diễn" của bản thân. Giống hệt như một cỗ máy học máy tinh vi, qua quá trình tự học sâu để tìm ra thuật toán hoàn hảo nhất nhằm có được sự yêu thích của anh.

Theo đúng lập trình, từng bước từng bước tiếp cận anh.

Nhưng rốt cuộc cô cũng chẳng phải cỗ máy, trong người không có sẵn một phần mềm chạy trơn tru từ đầu đến cuối, luôn có những lúc xảy ra lỗi kỹ thuật.

Ví dụ như lúc này đây.

Trần Tầm xưa nay không phải người vui buồn lộ rõ trên mặt. Anh tinh tế chu đáo, rất giỏi trong việc gỡ rối cho người khác, hóa giải những tình huống khó xử.

Khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, anh lập tức thu lại vẻ hoang mang và mỉm cười với cô.

Rất thân thiện.

Chẳng khác gì mọi khi.

Nhưng sự chuyển đổi trạng thái trơn tru chỉ trong tích tắc này lại càng làm Tô Tiện Âm hoảng loạn hơn.

Cô chột dạ sờ mũi, thầm cân nhắc xem tỷ lệ mình giống một bà thím cùng phòng độc ác là bao nhiêu phần trăm.

Đoàn Phù đã tức tối chuồn mất từ đời nào, bỏ lại câu "Lúc về thì làm ơn đi nhẹ nói khẽ giùm" coi như chút bướng bỉnh cuối cùng.

Tô Tiện Âm không dám nhìn Trần Tầm thêm lần nào nữa.

Nhưng cô lại kinh ngạc phát hiện Thẩm Tử Dật đang khoác vai anh, hai người nói chuyện có vẻ rất rôm rả.

Bất thình lình, cả hai đồng loạt quay đầu lại, dán mắt vào cô.

Tô Tiện Âm: "...?"

Thẩm Tử Dật bước tới, vẻ mặt thoải mái, vẫn giữ nguyên tư thế khoác vai Trần Tầm, chỉ tay về phía Tô Tiện Âm, giới thiệu: "Giới thiệu với cậu, đây là bộ tướng đắc lực của Hội sinh viên tụi mình, Trưởng ban Tuyên truyền Tô Tiện Âm."

Chẳng hiểu câu nào đã chọc trúng chỗ ngứa của Trần Tầm mà anh lại bật cười thành tiếng, hạ giọng đáp: "Quen."

Tô Tiện Âm liếc anh một cái, anh mới mím môi nén cười.

Thẩm Tử Dật nhướng mày: "Hai người quen nhau à?"

Lam Thấm chen ngang: "Đâu chỉ quen, thân nhau lắm cơ."

"Suýt nữa thì quên, Tô Tiện Âm cũng học trường Trung học trực thuộc đại học Nam Thành đấy."

"Cũng tốt, xem ra lần hợp tác sắp tới sẽ suôn sẻ rồi."

Thẩm Tử Dật đúc kết lại.

Hóa ra không phải tình cờ gặp gỡ, Trần Tầm là do Thẩm Tử Dật gọi đến. Cuối tháng Đoàn thanh niên kết hợp với Hội sinh viên các viện tổ chức sự kiện, mà Trần Tầm lại là người phụ trách chính của hoạt động lần này.

Lúc cúi đầu xuống, nhân lúc không ai để ý, Tô Tiện Âm khẽ cong khóe môi.

Thẩm Tử Dật và Trần Tầm đứng cạnh nhau cứ như thể tự động tạo ra một kết giới. Bên ngoài kết giới là đám phàm phu tục tử, còn bên trong là hai vị nam thần thoát tục, tiên phong đạo cốt.

Tô Tiện Âm cũng chẳng thể nào làm ngơ trước nhan sắc ấy.

Mấy cô em khóa dưới non nớt đã bắt đầu xì xào bàn tán.

"Cứ tưởng Chủ tịch nhà mình đã là cực phẩm rồi, ai ngờ anh đứng cạnh còn đỉnh hơn!"

"Đâu có, em vẫn thích Chủ tịch nhà mình hơn."

"Xì, không có mắt nhìn."

Mấy cô nhóc khóa dưới còn đang bận cãi nhau ỏm tỏi xem hai anh chàng ai đỉnh hơn ai, còn Tô Tiện Âm lại hơi lơ đãng.

Lúc nãy trông cô có giống bà chằn lửa lắm không nhỉ?

Mỗi khi mất tập trung, cô thường có thói quen nhìn xuống đất, thế nên khi nhìn thấy gấu quần đen ngòm kia thì cô đã không phanh kịp.

Cô va vào một thứ gì đó cứng cáp, lảo đảo suýt ngã. Trần Tầm đứng nghiêng người, nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ tay cô qua lớp áo mỏng manh.

Bàn tay anh lúc nào cũng ấm áp đến lạ.

Tô Tiện Âm chột dạ vuốt lại phần tóc mái lòa xòa trước trán. Cổ tay cô vẫn nằm gọn trong tay anh, mà dường như anh chẳng hề nhận ra.

Trần Tầm nhướng mày, châm chọc: "Tính ăn vạ hả? Nói đi, muốn bao nhiêu tiền?"

Tô Tiện Âm không dám rụt tay về, cứ để mặc anh nhẹ nhàng nắm lấy. Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp vải mỏng, làm cổ tay cô nóng ran ngứa ngáy, khiến trái tim cô cũng xao động không yên.

Cô híp mắt cười nịnh nọt: "Bình thường thì một nghìn là tôi mãn nguyện rồi, nhưng với cậu thì..."

Cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng, nhanh chóng đánh giá Trần Tầm từ trên xuống dưới, rồi sờ cằm, đưa ra lời nhận xét rất chân thành: "Nhìn cậu là biết nhà có điều kiện rồi."

"Tôi có nên đòi thêm chút đỉnh không nhỉ?"

Trông cô có vẻ rất băn khoăn.

Cuối cùng Trần Tầm cũng buông cổ tay cô ra, chuyển sang dùng bàn tay nóng hổi ấy búng nhẹ lên trán cô, cười bảo: "Đừng có mơ."

Tô Tiện Âm ôm trán lườm anh. Màn đối đáp qua lại, những hành động thân mật, tự nhiên đã vô tình mang theo chút mờ ám.

Khóe mắt Tô Tiện Âm thấy đám đàn em đang trố mắt nhìn hai người họ, cô có cảm giác mình đã rơi vào tâm bão tin đồn mất rồi.

Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đủ làm cô chếnh choáng say, tự mắng thầm bản thân đúng là hết thuốc chữa.

Lại thêm một cú búng trán nữa.

Lần này thì Tô Tiện Âm bực mình thật sự, vẻ cáu kỉnh trên mặt cũng chân thật, sống động hơn hẳn lúc nãy.

"Vừa đi vừa để hồn trên mây, đâm vào cột điện cũng chẳng biết."

Trần Tầm vẫn giữ nguyên điệu bộ ung dung, cứ như thể chân lý trên đời đều nằm trong tay anh. Anh đứng cạnh cô, sánh vai cùng cô. Mỗi khi anh nói chuyện, hơi thở đôi lúc lại m*n tr*n bên tai khiến cô quên cả phản bác.

Cô theo bản năng đáp lời: "Thế tôi còn phải cảm ơn cậu nữa nhỉ."

"Cột điện."

Trần - cột điện - Tầm: "..."

Anh phì cười, mấp máy môi định đấu võ mồm với cô thêm cả trăm hiệp nữa, nhưng cuối cùng lại chỉ dùng một nụ cười bất lực để khiến cô phải ngậm miệng.

Thắng mà không cần vũ lực.

Có lẽ vì dọc đường ngoài việc nói chuyện với Thẩm Tử Dật, Trần Tầm toàn quay sang nói chuyện với Tô Tiện Âm, nên lúc đến quán thịt nướng, đám lính mới rất biết ý, để dành sẵn hai chỗ cuối cùng cho cặp đôi "đến muộn" vì bận đi gọi món và lấy đồ uống.

Một chiếc bàn tròn, mười mấy người chen chúc nhau ngồi quây quần.

Lúc ngồi xuống, ống tay áo thun của Tô Tiện Âm chỉ cần khẽ cử động là có thể dễ dàng cọ vào tay áo anh, xuyên qua hai lớp vải cảm nhận được hơi ấm từ anh.

Lên bàn ăn, Tô Tiện Âm bỗng trở nên ít nói, ăn cũng chẳng được bao nhiêu, gần như chỉ ngồi xem mọi người ăn.

Chỉ khi có ai nhắc đến tiến độ công việc của Ban, cô mới xen vào vài câu bổ sung.

Cô không phải là kiểu người lạnh lùng khó gần, hồi cấp hai, cấp ba cũng từng làm cán bộ lớp.

Chỉ là dù đang phân công bài tập trong lớp học ồn ào hay đang chấn chỉnh đội hình dưới sân vận động, nếu không dùng chút uy lực thì giọng cô chẳng thể nào truyền đến từng góc nhỏ.

Có lúc cô phải lấy thước gõ mạnh xuống bàn, có khi còn phải mượn luôn cả máy trợ giảng của giáo viên tiếng Anh.

Lâu dần thành thói quen xấu, mỗi khi bàn công việc cô thường hơi nhíu mày, cứ như thể việc cất giọng nói hay việc quản lý đều là một thứ gì đó vô cùng tốn sức.

Mãi đến sau này, trong một lần tình cờ đi học ké lớp Thanh nhạc cùng Lam Thấm, cô mới biết nguyên nhân là do mình chưa bao giờ biết cách dùng hơi bụng để phát âm. Thế nên lần nào gào thét đến rát họng, cô cũng bị đám học sinh lơ đễnh chọc cho tức hộc máu.

"Tốt nhất là trong tuần này chốt luôn bản thiết kế poster đi. Còn phải đi in tờ rơi, làm standee nữa, poster chắc chắn phải sửa đi sửa lại mấy bản, mấy việc này tốn thời gian lắm..."

Cô đang nói rất nghiêm túc thì người bên cạnh bỗng lấy đũa gạt gạt mấy hạt đậu nành trong bát, gắp lên rồi lại thả xuống, dùng âm mũi khẽ bật cười.

Tô Tiện Âm lạnh nhạt liếc anh: "?"

Anh hơi cúi đầu, đốt sống cổ nổi lên rõ ràng, độ cong y hệt yết hầu của anh.

Anh nghiêng mặt nhìn cô, nụ cười vẫn chưa tắt, mang theo chút hàm ý trêu đùa: "Cậu cũng nhiều mặt thật đấy."

Anh nhàn nhã trêu chọc, cô cũng tiện miệng đáp trả: "Đúng thế, khối lập phương của chúng tôi có tận sáu mặt cơ. Cái đồ cột điện như cậu đang ghen tị đấy à?"

Trần Tầm khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Sao lại là khối lập phương?"

"Làm gì có tại sao, tôi bịa bừa thôi."

Tô Tiện Âm cắn một miếng thịt xiên nướng, trả lời tỉnh bơ.

Trần Tầm: "..."

Anh lại bật cười, gieo vào lòng cô một ảo giác rằng cô luôn có thể dễ dàng khiến anh vui vẻ.

"Lúc thì chặn họng người ta không biết đường nào mà lần, lúc thì lạnh như băng, lúc lại nhíu mày nghiêm túc đến mức đám lính mới không dám hé răng nửa lời."

"Con gái các cậu khó hiểu thật."

Chút đắc ý và kiêu ngạo vừa nhen nhóm trong lòng Tô Tiện Âm bởi câu nói trước đó của anh, ngay khoảnh khắc hai chữ "các cậu" lọt vào tai đã tan thành mây khói.

Lúc nhìn vào mắt anh, có một khoảnh khắc cô bốc đồng muốn hỏi: "Trong số 'các cậu' mà cậu không hiểu nổi, có Tống Viện không?"

Có những rào cản vĩnh viễn không thể dễ dàng vượt qua.

Cô bị xiên hẹ nướng vừa mới ra lò làm bỏng đầu lưỡi, phải rụt lại, nhỏ giọng lầm bầm: "Khó hiểu là đúng rồi."

Chẳng biết là đang dỗi hờn với ai.

Trần Tầm bỗng sáp lại gần, kiên trì gặng hỏi: "Cái gì cơ?"

"Không có gì, hẹ nướng nóng quá."

Cô cố nặn ra một nụ cười với anh, khéo léo gạt bỏ tâm tư tham lam của mình sang một bên.

Thẩm Tử Dật vỗ vai Trần Tầm, bưng ly bia định mời anh. Trần Tầm chỉ lấy tay che miệng ly, cười nói: "Bớt cái trò này đi."

Thẩm Tử Dật tuy khôn khéo tinh ranh nhưng cũng chẳng làm gì được Trần Tầm.

Anh ta đẩy gọng kính, đặt ly rượu xuống, gật gù: "Được thôi, hôm nào tôi phải hỏi Tống Viện xem lúc cô ấy mời rượu, cậu có cái điệu bộ này không."

Tim Tô Tiện Âm bỗng co thắt dữ dội, tay bất giác bấu chặt vạt áo thun.

"Tôi đi vệ sinh một lát."

Trước khi bị ai đó nhận ra sự khác thường, cô như chạy trốn khỏi bàn ăn.

Đứng trước cửa cửa hàng tiện lợi, Tô Tiện Âm ngậm một que kem, tâm trí treo ngược cành cây.

Cô vẫn luôn tự cho rằng mình là người biết thế nào là đủ, là một cuốn từ điển sống chú thích hai chữ "yêu thầm" còn sinh động hơn cả bản gốc.

Chưa từng nghĩ sẽ đến gần anh.

Cũng chưa từng nghĩ, hóa ra khi đến gần anh, lòng tham lại lớn dần lên từng chút một.

Cô lấy mũi giày đá nhẹ mấy viên sỏi trên bậc thềm. Điện thoại trong túi áo bỗng rung lên liên hồi.

Lại là Đoàn Phù.

"Alo."

"Khi nào mấy người về?"

Tô Tiện Âm cau mày: "Tôi đã nói tôi có mang chìa khóa rồi mà."

Đoàn Phù: "Mang chìa khóa thì đã sao, lúc mở cửa kiểu gì chẳng làm tôi tỉnh giấc, tôi ngủ nông lắm."

Lúc này Tô Tiện Âm chẳng còn tâm trạng đâu mà vòng vo tam quốc với cô ả, chỉ lặp lại: "Tôi mang chìa khóa rồi, và bọn tôi sẽ không gây tiếng ồn đánh thức cô đâu."

Nói xong câu đó, cô lập tức dập máy để xả giận.

Chẳng biết rốt cuộc ai là thùng rác trút giận của ai, ai đang phải gánh tội thay ai nữa.

Que kem ăn được một nửa, vì cuộc gọi vớ vẩn này mà kem chảy ra, rỏ một giọt xuống mu bàn tay trái. Cô nhíu chặt mày, tâm trạng càng thêm tồi tệ.

Điện thoại lại rung. Hết chịu nổi, cô ngậm luôn nửa que kem còn lại vào miệng. Một tay bấm nghe, dùng bờ vai gầy gò kẹp điện thoại vào sát tai, tay kia vội vàng rút khăn giấy lau tỉ mỉ vết kem trên tay.

Kem thì lau sạch rồi, nhưng cái cảm giác dinh dính thì vẫn còn đó.

Tô Tiện Âm mồm miệng lép nhép, phủ đầu người bên kia điện thoại: "Cô lại định nói với tôi là cô ngủ nông nữa chứ gì?"

Đầu dây bên kia im lặng.

Cô lấy que kem ra, cầm lại điện thoại, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm.

"Cuối tuần trước cô cài báo thức lúc 6 giờ 50, chuông kêu tận ba lần, mãi đến 7 giờ 40 cô mới chịu dậy. Thế mà cô dám bảo tôi cô ngủ nông, dễ bị đánh thức á?"

Bên kia vẫn im phăng phắc.

Sau đó là một tiếng cười khẽ quen thuộc.

"Tô Tiện Âm, cậu chẳng phải khối lập phương gì đâu."

"Lúc đối xử với tôi, cậu y chang hình vuông ấy."

"Ngoài dữ dằn ra..."

"Thì vẫn là dữ dằn."

Tô Tiện Âm: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn