Sau một tiếng nổ vang trời, toàn bộ căn cứ rung chuyển dữ dội.
May mà trạm không gian và căn cứ hoàn toàn độc lập nên vụ nổ hạt nhân hoành tráng như pháo hoa này không lan đến khu vực xung quanh.
Mái vòm không gian trong suốt đã ngăn chặn mọi thứ của vụ nổ một cách nghiêm ngặt, giữa làn khói thuốc súng mịt mù, hoàn toàn không thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Dựa theo những gì Cung Nguy vừa mô tả khi uy h**p, bên dưới trạm không gian này hẳn là còn chôn một quả bom hạt nhân nữa.
Việc Cửu Uyên tự huỷ rõ ràng đã kích nổ quả bom hạt nhân đó khiến phóng xạ tràn ngập toàn bộ trạm không gian. Trong tình huống này, hai người Lan Thư không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, tất nhiên không thể mạo hiểm đi vào.
May mắn là hai người chỉ đợi tại chỗ chưa đầy 20 phút thì hạm đội cứu viện của Liên minh đã chậm rãi kéo đến, hạ cánh xuống hành tinh hoang vu này như một đàn ong.
Lan Thư ngẩng đầu dưới bầu trời sao, đăm đăm nhìn vô số tinh hạm lao xuống như mưa sao băng, lòng anh bất giác dâng lên một thoáng ngỡ ngàng hiếm có.
Dường như anh đã chờ đợi cảnh tượng này rất nhiều năm, mà cũng như chỉ mới trải qua trong chớp mắt.
Tựa như hôm qua anh mới ôm di thể của Long Càn, chật vật bò ra khỏi đống đổ nát, trong nháy mắt đã đến với ngày tràn đầy hy vọng hôm nay.
Ba năm nói ra cũng không dài, chỉ là hơn một nghìn ngày đêm mà thôi.
Nhưng khi Lan Thư ở thời khắc này nhìn lại quá khứ, lại buồn đến mức không kìm được nước mắt.
Thực ra, khi đối mặt với nhiều biến cố lớn, con người ta thường chỉ gắng gượng bằng một hơi cuối cùng, đến khi hơi tàn lực kiệt, cơ thể tưởng chừng bách độc bất xâm suốt ba năm cũng sẽ để lộ những thương tổn âm ỉ bên trong.
Công tác cứu viện vẫn chưa hoàn thành, Lan Thư nhanh chóng thoát khỏi cơn mơ màng, nhưng ngay sau đó, anh lại cảm thấy một luồng hơi nóng không rõ nguyên do dâng lên trong cơ thể, như thể chợt mất đi một đoạn ký ức, đại não cũng theo đó trống rỗng trong giây lát.
Lan Thư khựng lại một cách khó nhận ra, ngước mắt lên thấy có người lao xuống từ hạm đội, anh lập tức thu liễm cảm xúc, đè nén cơn khác thường đó xuống.
Người đến là phó quan của Long Vũ, chạy đến trước mặt hai người chào theo nghi thức quân đội rồi toan mở lời nhưng bị Lan Thư giơ tay ngắt lời: "Nguyên soái Long Vũ vì cứu người dân Liên minh đã khởi động tự hủy của Cửu Uyên, ngăn chặn đợt tấn công tự sát cuối cùng của Giáo hội Nguyên sơ, hiện giờ chưa rõ sống chết."
Lan Thư vừa nói vừa nghiêng người, chỉ vào trạm không gian khổng lồ đang chìm trong khói thuốc súng: "Bên trong vừa trải qua một vụ nổ hạt nhân, hãy chú ý phòng hộ, đồng thời nhanh chóng triển khai cứu viện."
Phó quan nghe vậy, sắc mặt liền thay đổi, lập tức lấy quang não quân dụng ra bắt đầu hạ lệnh, triển khai công tác cứu viện với tốc độ nhanh nhất.
Sau khi bàn giao xong tình hình trong căn cứ, hai người đã kiệt sức cuối cùng cũng lên được hạm cứu viện.
Vẻ mặt Lan Thư vẫn khá bình tĩnh, nhưng Long Càn chỉ liếc qua dáng đi của anh đã nhạy bén nhận ra có điều không ổn, lập tức đỡ anh ngồi xuống vị trí gần nhất: "Sao thế, khó chịu ở đâu à?"
Có một Alpha quá nhạy bén chính là điểm không tốt này đây, một chút chuyện nhỏ cũng không thể qua được hắn.
"...Chỉ hơi chóng mặt thôi." Lan Thư cúi đầu cảm nhận cơn choáng váng, một lúc sau mới nói, "Chắc là do vừa rồi bị sóng xung kích chấn động, không có vấn đề gì đâu."
Long Càn nghe vậy, không những không yên tâm mà ngược lại còn cau mày giơ tay, nhẹ nhàng ấn vào thái dương của anh.
Lan Thư tựa vào lòng hắn, nhắm hờ mắt tận hưởng một lúc, sau khi liếc thấy vẻ mặt căng thẳng của đối phương, anh không nhịn được mở lời trêu chọc: "Ngoài chóng mặt ra, thật ra còn hơi..."
Anh cố ý ngập ngừng, Long Càn lập tức căng thẳng hỏi: "Còn hơi làm sao?"
Lan Thư tựa vào bên cổ hắn, bịa chuyện một cách nhẹ nhàng: ".....Còn hơi buồn nôn nữa."
Long Càn hoàn toàn không nhận ra anh đang ám chỉ điều gì, nghe vậy căng thẳng đến mức biến sắc, vội vàng đỡ eo anh định đi tìm quân y, giây tiếp theo, Omega lại kéo tay hắn đặt lên bụng dưới của mình: "Làm sao đây, thưa ngài, có lẽ em đã mang thai con của anh rồi, sau khi xuống dưới anh biết ăn nói thế nào với vợ mình đây?"
Long Càn: "....."
Long Càn cuối cùng cũng nhận ra người này đang trêu mình, rồi lại muộn màng nhớ ra lời tuyên bố "tuẫn tình" dõng dạc của mình không lâu trước đó, sắc mặt bỗng chốc trở nên vô cùng đặc sắc.
Lan Thư thấy vậy không nhịn được cười, rướn người hôn lên gò má anh tuấn của Alpha.
Long Càn bị anh hôn đến yết hầu khẽ động, cúi đầu muốn hôn anh, nhưng cùng với động tác này, một vật nào đó trong lòng hắn lại trượt ra ngoài.
Lan Thư sững sờ, đỡ lấy vật đó mở ra xem, chỉ thấy bên trong là những con chip ký ức mà Cung Nguy dùng để uy h**p họ trước đó, vài mảnh ngoài cùng quả thực đã vỡ nát đến không thể nát hơn.
Long Càn thấy vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống, như thể thứ vỡ không phải là chip ký ức của Lan Thư mà là trái tim của chính hắn, vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt.
"Người ta hay nói 'tuế tuế bình an', vỡ rồi thì thôi vậy." Lan Thư thấy thế bèn giơ tay xoa đầu hắn, an ủi, "Gắn lại được thì gắn, nếu thật sự không thể phục hồi... thì cứ để những chuyện đó qua đi."
"Đời người ai cũng nên có chút tiếc nuối."
Long Càn không nói gì, chỉ cẩn thận cất con chip đi, ôm lấy Lan Thư, cúi đầu hôn lên môi anh hết lần này đến lần khác như một con chó sói tìm kiếm sự an ủi từ chủ nhân.
Ánh mắt Lan Thư bất giác dịu đi, anh vòng tay qua cổ hắn, hé miệng nhẹ nhàng hôn lên, tựa như một đôi chim quyến luyến quấn quýt bên nhau trong ánh bình minh của ngày tận thế.
Bên ngoài tinh hạm, quân cứu viện của Liên minh đã càn quét toàn bộ căn cứ với tốc độ nhanh nhất, nhưng dù vậy, việc di chuyển toàn bộ mẫu vật và những người nuôi dưỡng bên trong đến các tinh hạm khác nhau cũng đã mất một khoảng thời gian.
Sau khi di chuyển tất cả mọi người, xác định không còn dấu hiệu của sự sống bên trong căn cứ, cánh cửa trong suốt của trạm không gian cuối cùng cũng từ từ được mở ra.
Khói thuốc súng ập vào mặt ngay lập tức lan tỏa dưới bầu trời đầy sao, qua làn khói dày đặc, có thể mơ hồ nhìn thấy những mảnh kim loại vỡ nát bên trong.
Đội ngũ tìm kiếm cứu nạn chuyên nghiệp nhanh chóng tìm thấy khoang thoát hiểm tựa pha lê trong đống đổ nát.
Long Vũ nhắm chặt hai mắt, nằm trong đó với vẻ mặt bình tĩnh, như thể đang ngủ say.
Hắn đã đánh cược cả đời mình, chưa bao giờ thất bại, nhưng lần này thật khó để nói là thắng hay thua.
Thân thể hắn quả thực vẫn nguyên vẹn, ngay cả một sợi tóc cũng không đứt, càng không bị nhiễm bất kỳ bức xạ hạt nhân nào, nhìn từ bên ngoài, tình hình có vẻ tốt hơn Long Càn năm đó rất nhiều.
Tuy nhiên, khi đội cứu hộ tức tốc đưa hắn vào khoang y tế tạm thời, họ lại phát hiện ra rằng thiết bị không thể dò thấy bất kỳ sóng não nào.
Năm đó, tuy cả người Long Càn tan nát đến mức không thể ghép lại, nhưng ý chí của hắn vô cùng ngoan cường, ít nhất não bộ vẫn còn giữ được ý thức.
Nhưng tình hình của Long Vũ hiện giờ lại có chút phiền phức.
Long Càn thấy vậy bèn "chậc" một tiếng, vừa nghĩ đến việc mình còn trẻ đã phải cõng trên lưng một người bố ruột sống thực vật, cả người liền tức đến phát điên.
Tình huống này nếu viết mơ hồ một chút rồi đăng lên diễn đàn ẩn danh, e rằng ai cũng sẽ cảm thấy Lan Thư thật khổ.
Chưa kết hôn đã phát hiện bố ruột của chồng trở thành người thực vật, đổi lại là người bình thường tuyệt đối không dám nhảy vào hố lửa, nhưng Lan Thư không phải người thường.
"Không sao." Anh thậm chí còn nhẹ giọng an ủi, "Chết rồi cũng được tính là liệt sĩ."
Long Càn nghe xong, không những không được an ủi mà còn sa sầm mặt mày, hiếm khi văng một câu tục tĩu: "——Vấn đề là ông ta sống dở chết dở, liệt sĩ cái con khỉ, tiền trợ cấp cũng không lĩnh được!"
Quân y đối mặt với đứa con trai hiếu thảo này, nhất thời trầm mặc.
Khoang thoát hiểm đã niêm phong Long Vũ trong một không gian cách ly với bên ngoài, nhìn từ ngoài vào ít nhất vẫn còn dấu hiệu của sự sống, nhưng để xác định cụ thể tình trạng của đối phương thì phải cưỡng chế phá vỡ khoang thoát hiểm, nhưng không ai có thể chắc chắn liệu có xảy ra sự cố sau khi mở ra hay không.
Vì vậy, quân y cần người nhà ký tên mới dám thực hiện.
Long Càn lạnh lùng nói: "Tôi không ký, mang về ném cho Minh Tuyết Thời, để ông ta tự quyết định có cứu hay không."
Khi Minh Tuyết Thời nhận được tin này, cả người suýt nữa khóc đến ngất đi.
Hạm cứu viện vừa hạ cánh xuống Thủ đô tinh, đại minh tinh lập tức lao đến khoang thoát hiểm, khóc lóc thảm thiết chỉ thiếu điều đi theo chồng mình luôn.
Cơn chóng mặt của Lan Thư vẫn chưa khỏi hẳn, Long Càn nửa đỡ anh, lòng dạ rối bời, thấy Minh Tuyết Thời khóc lóc phiền phức liền bực bội nói: "Cứu hay không? Không cứu thì lôi đi chôn cho xong."
Minh Tuyết Thời nức nở không thành tiếng: "Tất nhiên là phải cứu...! Dù có tán gia bại sản cũng phải cứu!"
Tuy nhiên, sau khi nói lời cay độc, y ngay lập tức phát hiện ra rằng không phải mọi thứ trên đời đều có thể giải quyết bằng tiền.
Sau khi khoang thoát hiểm được mở ra, Liên minh đã mời bốn năm chuyên gia khoa não đến hội chẩn, nhưng kết quả cuối cùng lại giống hệt như Long Càn năm đó, tất cả các chuyên gia đều tỏ ra bất lực.
Minh Tuyết Thời như thể trời sập, ngồi bên giường lấy nước mắt rửa mặt, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Cuối cùng vẫn là Lan Thư tâm trạng tốt, chủ động giúp y liên lạc với Phù Vi An.
Minh Tuyết Thời không bao giờ ngờ rằng anh có thể lấy ơn báo oán đến mức này, nghe vậy, suýt nữa đã quỳ xuống trước mặt Lan Thư.
Mọi người vì vậy lại quay trở lại biển Aegean.
Nhưng lần này Phù Vi An lại không đưa ra bất kỳ điều kiện nào như trước, sau khi nghe yêu cầu của Lan Thư, cô ta không hỏi thêm nửa lời đã chấp nhận phẫu thuật cho Long Vũ.
Lan Thư không ngạc nhiên về điều này, dù sao thì toàn bộ Giáo hội Nguyên sơ đã bị tóm gọn, ý nghĩa tồn tại của Phù Vi An đã giảm đi rất nhiều, nếu cô ta muốn sống sót, ít nhiều cũng phải thể hiện ra một số giá trị mới để không phải cùng những người còn lại chịu sự phán xét nghiêm khắc hơn.
Nửa giờ trước khi ca phẫu thuật của Long Vũ bắt đầu, Phù Vi An cùng với tờ giấy thông báo đã được đưa ra ngoài phòng phẫu thuật.
Tay Minh Tuyết Thời lúc ký tên run như cầy sấy, ký mấy lần đều không được thông qua.
Để chờ y bình tĩnh lại, Phù Vi An đeo còng điện tử, nhàm chán đứng trong phòng phẫu thuật, nhìn về phía Lan Thư qua tấm kính: "Các người bắt sống được hai tên kia rồi à?"
Lan Thư đáp: "Chết một."
Phù Vi An khựng lại, tò mò hỏi: "Chết tên nào?"
Lan Thư lơ đãng đáp: "Không biết."
Căn cứ được nhắc đến trong lời khai của Phú Luân, do Lục Hi dẫn người đến hiện trường, cuối cùng đã bắt sống được "Cung Nguy" đó.
Chỉ là trong số chúng, ai mới là bản thể thực sự thì phải đợi sau khi thẩm vấn xong mới có câu trả lời.
Phù Vi An quan sát vẻ mặt của Lan Thư, một lúc sau nghiêng đầu nói: "Hôm nay tâm trạng của cậu có vẻ rất tốt."
Lan Thư không trả lời, quay đầu nhìn cô ta: "Hôm nay cô nói rất nhiều."
Phù Vi An khựng lại, nhìn vào mắt Lan Thư và nói ra lời thật lòng của mình: ".....Tôi muốn sống."
Mọi chuyện đến lúc này đã ngã ngũ, toàn bộ Giáo hội Nguyên sơ đã bị tóm gọn, đợi đến khi giải mã và sắp xếp xong tất cả các tài liệu đó, điều chờ đợi Phù Vi An chính là sự phán xét cuối cùng.
Thực ra dù cô ta có may mắn giữ lại được mạng sống, kết cục cuối cùng chờ đợi cô ta cũng là trải qua nửa đời sau trong tù.
Cửa sổ giám sát một chiều không thể đóng hoàn toàn, cùng với một không gian vuông vức chật hẹp như hộp tro cốt, đó chính là cả cuộc đời của cô ta, giống hệt như ngày tháng mà những mẫu vật kia đã trải qua.
Nhưng dù vậy, Phù Vi An vẫn muốn dùng mọi cách để sống sót, h*m m**n sống mãnh liệt đến mức này, quả thực còn mạnh hơn hầu hết các mẫu vật dưới tay cô ta.
Lan Thư bình tĩnh nhìn cô ta.
Phù Vi An bị anh nhìn đến có chút sởn gai ốc, bất giác đứng thẳng người: "...Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Lan Thư ôn hòa nói: "Tôi đang nghĩ——nếu vai trò hoán đổi, cô biến thành mẫu vật thì sẽ trông như thế nào."
Tâm trạng của anh quả thực không tồi, cả người thoát khỏi áp lực to lớn đó, trong lúc thư giãn, ngay cả bản tính tựa như rắn độc ẩn giấu dưới lớp đạo đức và ràng buộc cũng không nhịn được mà bộc lộ ra một chút.
".....!"
Phù Vi An mở to mắt nhìn anh, nuốt nước bọt, một lúc sau cẩn thận nói: "...Lan, phát ngôn kiểu này của cậu rất nguy hiểm."
Lan Thư lại cười một tiếng, quay đầu liếc nhìn Long Vũ đang hôn mê qua lớp kính: "Nếu cô thật sự muốn sống thì hãy tìm mọi cách cứu sống ông ta, tôi sẽ giúp cô xin Liên minh ân xá đặc biệt."
Phù Vi An có chút kỳ quái: "Cậu không hận ông ta sao?"
"Ông ta đến rất kịp thời, chỉ cần muộn một bước, mọi nỗ lực của chúng tôi có thể đã đổ sông đổ bể."
"Hơn nữa..."
Lan Thư nói đến đây thì dừng lại, không khỏi nhớ đến một người phụ nữ đeo vòng cổ, cách cả không gian và thời gian nhìn anh.
Một lúc lâu sau, Lan Thư mới chậm rãi nói: "Trong hôn lễ, ngoài hai chú rể ra, phải có phụ huynh tham dự mới được coi là chính thức."
Trong nhận thức của anh, một hôn lễ hạnh phúc viên mãn theo ý nghĩa thế tục, phần lớn đều nhận được sự chúc phúc của trưởng bối.
Để hình thức được trọn vẹn, Lan Thư cần hai linh vật may mắn mang tính biểu tượng còn thở.
Còn về việc hai linh vật này là cam tâm tình nguyện gửi lời chúc phúc, hay là bị anh ép buộc phải gửi đi, thì điều đó không quan trọng.
Phù Vi An nghe vậy, lộ ra vẻ mặt có chút kinh ngạc, dường như không ngờ Lan Thư lại là người coi trọng hình thức đến thế.
Nhưng không đợi cô ta nói gì, Minh Tuyết Thời đang sụt sùi bên cạnh cuối cùng cũng đã ký xong tên, vừa lau nước mắt vừa đi đến bên cạnh Lan Thư.
Phù Vi An đành phải đeo khẩu trang và nói với Lan Thư: "Sau khi phẫu thuật xong đợi tôi một chút."
Lan Thư biết cô ta muốn nói gì, đáp một tiếng, đưa tờ giấy cho cô ta rồi quay người trở về bên cạnh Long Càn.
Toàn bộ ca phẫu thuật kéo dài suốt một buổi chiều, khi kết thúc, Phù Vi An giơ tay gõ vào tấm kính.
Minh Tuyết Thời bị Long Càn mắng đến không dám khóc nữa, vội vàng run rẩy đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Lan Thư khoanh tay ngồi một bên, vì tâm trạng tốt nên hiếm khi thưởng thức vẻ đẹp nổi tiếng vũ trụ của Minh Tuyết Thời.
Phải nói rằng, khuôn mặt này vẫn rất ưa nhìn.
Lan Thư vẫn nhớ lần đầu gặp đối phương, dáng vẻ hăng hái, rạng rỡ và quyến rũ của người đó.
Mà Minh Tuyết Thời lúc này lại giống như một con thỏ không còn nơi trú ẩn, đứng đó lung lay sắp đổ, mắt hoe đỏ chờ đợi lời phán quyết của Phù Vi An.
Nhưng công bằng mà nói, dù tiều tụy đến mức này, trên người đại minh tinh vẫn toát lên một vẻ đẹp khác lạ, tựa như gió thổi là sẽ tan vỡ.
Trong mắt Lan Thư, còn ưa nhìn hơn nhiều so với dáng vẻ lần đầu gặp mặt.
Kết quả phẫu thuật mà Phù Vi An đưa ra cuối cùng có phần không được như ý.
Người thì đã cứu được, nhưng khi nào tỉnh lại, cô ta lại không thể đưa ra câu trả lời chính xác như trước.
Có thể ngày mai tỉnh, cũng có thể năm sau mới tỉnh, tất cả đều là một ẩn số.
Đối mặt với câu hỏi đầy nước mắt và sụp đổ của Minh Tuyết Thời, Phù Vi An nhún vai nói: "Thưa ngài, nói thẳng ra thì h*m m**n sống của chồng ngài không mạnh bằng con trai ngài lúc đó đâu, tôi có thể cứu ông ấy về đã được coi là diệu thủ hồi xuân rồi."
"Tôi chỉ có thể đảm bảo rằng cuối cùng ông ấy có khả năng cao sẽ tỉnh lại, còn về những trường hợp xác suất thấp và thời gian tỉnh lại, cái này tôi thật sự không dám mạnh miệng hứa hẹn."
Minh Tuyết Thời nghe xong, cả người đứng đó với vẻ mặt trống rỗng.
Đến lúc này, dường như y mới nhận ra rằng, tiền bạc và hư danh mà y theo đuổi cả đời, hóa ra cũng có những thứ không thể đổi lại được.
Long Vũ ra khỏi phòng phẫu thuật, được sắp xếp ở trong căn phòng năm xưa của Long Càn.
Tất cả các thiết bị đắt đỏ và tiên tiến nhất toàn vũ trụ đều được chuyển đến căn phòng này, chỉ tiếc là chỉ có tác dụng tự an ủi bản thân.
Minh Tuyết Thời ngồi bên giường bệnh với vẻ mặt như tro tàn, sắp khóc đến nơi, bệnh tình nguy cấp đến mức tìm thầy thuốc lung tung, lại hỏi Long Càn: "Tại sao h*m m**n sống của bố con lại thấp hơn con lúc đó nhiều như vậy?"
Long Càn lại không hỏi lại những câu vô nghĩa như ai là bố tôi, mà trực tiếp lạnh lùng nói: "Còn có thể tại sao? Tôi vội gặp vợ tôi, ông ta thì không vội, ông ta nhìn thấy ông là phiền, thà chết chứ không muốn mở mắt."
"....."
Minh Tuyết Thời bị một câu của hắn làm cho đỏ cả mắt, suýt nữa thì bật khóc thành tiếng.
Long Càn thấy vậy lạnh lùng nói: "Ông có tin mình mà khóc thêm một tiếng nữa là tôi ném ông ra ngoài không?"
Minh Tuyết Thời nghe vậy vội vàng nén tiếng khóc, cúi đầu nức nở đáng thương, sợ Long Càn không vui thật sự sẽ ném mình từ trên lầu xuống.
Lan Thư đứng bên cạnh xem mà có chút buồn cười, một Beta ngoài cửa lúc này bước vào nói: "Thưa anh Lan, Phù Vi An tìm anh."
Long Càn một giây trước còn hung thần ác, giây tiếp theo nghe thấy câu này, lập tức cảnh giác cao độ, quay đầu nhìn Lan Thư.
"Biết rồi." Lan Thư đáp một tiếng, đứng dậy nói với Long Càn, "Anh có chút chuyện cần bàn với Phù Vi An, em ở đây đợi anh một lát."
Anh không nói là chuyện gì, nhưng cả hai đều ngầm hiểu, Long Càn nghe vậy lộ ra vẻ muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng hắn cũng không mở lời giữ Lan Thư lại.
Alpha cứ thế tha thiết nhìn Lan Thư, cho đến khi người đó ra khỏi cửa cũng không thu lại ánh mắt.
Lan Thư đứng lại bên ngoài cửa sổ thăm hỏi của Phù Vi An, chỉ thấy trên trán đối phương còn lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt mệt mỏi như sắp ngất đi.
Nhưng vừa nhìn thấy Lan Thư, ánh mắt cô ta lập tức sáng lên, nhào qua tấm kính và đi thẳng vào vấn đề: "Ca phẫu thuật cấy ghép ký ức của cậu định khi nào tiến hành? Qua những ngày xem xét lại, tôi cảm thấy tỷ lệ thành công ít nhất đã tới 80%."
Thực ra tỷ lệ thành công của phẫu thuật cấy ghép hoàn toàn không có cơ sở khoa học, tất cả đều dựa vào miệng của Phù Vi An.
Cô ta giống như một nhân viên bán hàng, cố ý nói tỷ lệ thành công rất cao, nếu không phải Lan Thư không dễ bị lừa, e rằng cô ta dám khoác lác thổi tỷ lệ thành công lên tối đa.
Lan Thư không hiểu sao lại khựng lại, không trả lời ngay lập tức.
Phù Vi An thấy vậy thì sốt ruột, vội vàng quảng cáo: "Nếu cậu lo tỷ lệ thành công thấp, có thể để những mẫu vật được cứu ra kia làm thí nghiệm thay cậu trước, chỉ cần 10 cuộc thí nghiệm, tôi có thể đảm bảo tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật này đạt trên 95%."
"Tôi không lo lắng về tỷ lệ thành công." Lan Thư hoàn hồn nói, "Tôi chỉ đang lo lắng việc có vài con chip bị bẻ gãy có ảnh hưởng đến phẫu thuật hay không."
"——Không ảnh hưởng!" Phù Vi An lập tức nói, "Chỉ cần các mảnh vỡ không bị mất, ghép lại là có thể hoàn thành việc cấy ghép, không ảnh hưởng đến quá trình phẫu thuật."
Lan Thư nghe vậy, yên tâm gật đầu nói: "Gần đây cơ thể tôi có chút bất thường, có thể sẽ bị ốm, đợi tôi hồi phục rồi sẽ đến tìm cô."
Phù Vi An thấy anh không có ý định nuốt lời, bất giác thở phào nhẹ nhõm, một lúc sau tò mò hỏi: "Lan, tại sao cậu không muốn để những mẫu vật đó thử thay cậu trước?"
Lan Thư dừng lại một chút, không trả lời ngay lập tức.
Phù Vi An chống cằm nói: "Đừng nói gì mà sinh mệnh là vô giá, trọng lượng của những sinh mệnh khác nhau tất nhiên là khác nhau. So với những mẫu vật không đáng kể đó, tầm quan trọng của cậu trong mắt những người của Liên minh chắc chắn khác, nếu cậu mở lời, họ không thể không đồng ý."
Lan Thư liếc nhìn cô ta một cái, cuối cùng nói ra lý do làm như vậy: "Khi ở trong căn cứ, vì sự sống còn của bản thân và Long Càn, tôi đã từng cướp đoạt rất nhiều thức ăn vốn thuộc về các mẫu vật khác."
".....Vậy nên bây giờ cậu đang chuộc tội sao?" Phù Vi An nghiêng đầu nhìn anh, "Nhưng cho dù cậu không cướp những thức ăn đó, những người ấy rồi sẽ chết, không phải mẫu vật nào cũng có thể sống sót đến cuối cùng như cậu, mạnh được yếu thua, từ xưa đến nay vẫn vậy."
Không đồng đạo khó lòng hợp tác, với loại người như Phù Vi An thì vĩnh viễn không thể giải thích rõ ràng được chuyện này.
Lan Thư không có ý định giải thích thêm, Phù Vi An lại tiếp tục xem xét anh, một lúc sau không nhịn được nheo mắt nói: "Hóa ra quan niệm đạo đức của thế giới loài người lại có thể tái tạo một người như cậu đến mức độ này sao? Thật không thể tin được."
"Thật mong chờ được gặp lại cậu của năm 16 tuổi——" Cô ta dùng ngón tay vẽ một vòng tròn trên tấm kính, đóng khung Lan Thư vào trong, "Một người như cậu khi đó, nhìn thấy mình khi trưởng thành thành bộ dạng thương dân trách trời như hôm nay, sẽ lộ ra biểu cảm gì nhỉ?"
Lan Thư nghe vậy khựng lại, hiếm khi nảy sinh vài phần tò mò.
Trong miêu tả của Long Càn, anh của năm đó là một người anh trai lạnh lùng nhưng lương thiện, là chủ nhân đã lén lút dùng thức ăn nuôi nấng hắn trưởng thành, càng là ánh trăng rải xuống trong giấc mơ, hoàn hảo như một người giả.
Nhưng trong mắt Phù Vi An, anh của năm đó dường như không phải như vậy.
Người phụ nữ này rõ ràng biết rất nhiều chuyện, nhưng bao nhiêu năm qua, cho đến giây phút cuối cùng khi Giáo hội Nguyên sơ bị tiêu diệt, cô ta cũng không chịu nói thêm nửa lời, có thể nói là đã làm việc đứng giữa hai phe đến mức cực đoan.
Nhưng Lan Thư không hề tức giận, ngược lại vì lời nói của cô ta mà nảy sinh vài phần tò mò, nhướng mày hỏi: "Trong mắt cô, tôi của năm 16 tuổi là người như thế nào?"
Phù Vi An nhìn anh ba giây, nở một nụ cười tinh tế: "Tên hàng giả được nhân bản vô tính đó, vào năm cậu 16 tuổi, vì để ngăn cản cậu phân hóa, bất chấp giới hạn phẫu thuật, đã yêu cầu xóa ký ức của cậu lần thứ hai trong vòng một tuần."
"Sau đó——cậu đột ngột bạo phát trên bàn mổ, giật lấy dao mổ g**t ch*t ba người nuôi dưỡng, còn xé toạc miếng thịt sau gáy của một người trong số họ, nhét vào miệng người đó, hỏi pheromone của đối phương có vị gì."
"Tiếc là Beta không có pheromone, đối phương không thể cho cậu câu trả lời mà cậu muốn, cuối cùng bị cậu đâm vào cổ họng."
Phù Vi An cong khoé môi, nhìn Lan Thư không chớp mắt, như thể đang đánh giá một mỹ nhân rắn lộng lẫy nguy hiểm nhưng không tự biết, được bao bọc trong lớp vỏ đạo đức: "Vậy nên, cậu nghĩ mình của năm 16 tuổi... rốt cuộc là người như thế nào?"
Sắc mặt Lan Thư không đổi, nhưng cũng không trả lời.
"Trên Trái Đất nguyên thủy từng tồn tại một loại nhện, gọi là góa phụ đen, chúng vì để sinh sản sẽ chủ động ăn thịt con nhện đực giao phối với chúng."
Phù Vi An nói đến đây thì dừng lại, rũ mắt nhìn xuống bụng phẳng của Lan Thư: "Vậy nên lúc đó cậu vẫn luôn không mang thai được... chúng tôi từng nghi ngờ là do nguyên nhân này, chỉ tiếc là sau đó không có cơ hội chứng thực."
Lan Thư nghe vậy hoàn hồn, lạnh nhạt nói: "Tôi không mang thai được là vì tôi không muốn sinh. Sinh mệnh giáng trần vốn nên mang theo hy vọng và tốt đẹp, chứ không phải là lạnh lùng và soi xét."
"Ngay cả động vật cũng sẽ giảm bớt ý muốn sinh sản trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt."
"Loại người như các cô sẽ không bao giờ hiểu được."
Đối mặt với giọng điệu gần như chế nhạo của anh, Phù Vi An lại không tức giận.
"Loại người như chúng tôi?" Phù Vi An chớp mắt, "Chẳng lẽ cậu nghĩ bản tính của mình rất lương thiện sao, Lan?"
Cô ta nhếch mép, gõ vào tấm kính: "Tôi khuyên cậu, trước khi phẫu thuật, tốt nhất nên nhắc nhở trước Alpha của mình, đề phòng cậu sau phẫu thuật, phải hết sức cẩn thận, đừng để vào lúc nửa đêm mơ màng... bị cậu trong lúc ký ức hỗn loạn moi tim ra."
Lan Thư qua lớp kính thờ ơ nhìn cô ta: "Cảm ơn đã nhắc nhở."
Nhưng sự ít lời của anh lại khiến Phù Vi An hiểu lầm.
"Sao thế? Cậu đang sợ à?" Căn bệnh cũ thích nghiên cứu con người của Phù Vi An dường như lại tái phát, không nhịn được áp sát vào tấm kính, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Lan Thư, "Sợ sau khi đối phương thấy bộ mặt thật của cậu sẽ ghê tởm cậu sao?"
"Hay là sợ đối phương nhận ra rằng tất cả những dáng vẻ phù hợp với đạo đức xã hội của cậu đều là giả vờ... nên mới sợ cậu?"
Lan Thư nghe vậy nheo mắt nhìn Phù Vi An ba giây rồi nhẹ nhàng nói: "Cô không hiểu Alpha của tôi."
"Nếu bản tính của tôi thật sự độc ác như cô nói... em ấy thấy rồi, e rằng sẽ chỉ càng thêm hưng phấn."
"Vậy sao?" Phù Vi An không cho là đúng mà cười một tiếng, "Vậy thì cứ chờ xem."
Ca phẫu thuật của Long Vũ đã hoàn toàn kết thúc, tỉnh lại hay không và khi nào tỉnh lại đều tùy thuộc vào tạo hóa của chính hắn.
Còn Lan Thư thì tuân theo lời hứa trong lòng mình lúc đó, tạm thời xóa sổ món nợ của hai kẻ khốn nạn kia.
Còn Long Càn đối với chuyện này không vui cũng không buồn, chỉ vì lòng nhân đạo mà cùng Lan Thư mà đến thăm Long Vũ vài lần.
Dù sao đi nữa, chính Long Vũ là người đã kết thúc hậu hoạn.
Nhưng sau khi đến vài lần, Long Càn không đến nữa.
Không phải vì hắn thấy Minh Tuyết Thời ngày nào cũng khóc lóc thảm thiết như mất chồng khiến hắn cạn lời, mà là vì——di chứng của Lan Thư tái phát không hề báo trước.
Mũi tiêm mà Lan Thư bị Cung Nguy đè ra tiêm trong căn cứ, vì kháng thuốc nên lúc đó không có tác dụng, là anh giả vờ hoảng loạn mới lừa được Cung Nguy.
Nhưng sau khi ra khỏi căn cứ, không biết là do đã hoàn toàn thả lỏng, hay là do thời gian trôi qua, thuốc lại phát huy tác dụng muộn màng.
Bản thân Lan Thư có nắm bắt được phản ứng của cơ thể mình, nhưng anh cố ý không nói, nên lúc thuốc phát tác suýt nữa đã dọa chết Long Càn.
Vào ngày phát tác, Lan Thư đang ngồi trên mặt Long Càn, ấn hắn chìm vào bồn tắm, ép buộc Alpha phải l**m cho anh trong tình trạng ngạt thở dưới nước.
Alpha từng tuyên bố muốn cắt cổ tay tự tử trong nước nóng suýt nữa đã chết đuối trong ôn nhu hương.
Long Càn bị anh dạy dỗ đến tê cả da đầu, nhưng người trên thân đang lắc lư eo cưỡi được nửa chừng lại bất ngờ không còn động tĩnh, giống như một con búp bê bị nhấn nút tắt nguồn, cả người nặng trịch đè lên mặt hắn.
Long Càn ngẩn ra một lúc rồi bị dọa đến sặc cả nước vào khí quản, vội vàng ngồi thẳng dậy, vừa ho dữ dội vừa ôm eo Lan Thư lo lắng hỏi: "Cục cưng... khụ khụ... cục cưng, anh sao thế?"
Cơ bắp rắn chắc của Alpha siết chặt vào vòng eo trắng nõn thon gọn của Lan Thư, vì căng thẳng mà phần thịt mềm trên eo anh bị hắn siết đến hơi biến dạng.
Mà Lan Thư thì như thể mềm nhũn ra, nửa người tựa vào lòng hắn, không một chút động tĩnh.
Long Càn vội vàng nâng cằm anh lên, chỉ thấy giữa hơi nước mờ ảo, mỹ nhân toàn thân ướt sũng bị buộc phải ngửa mặt lên, ánh mắt lộ ra vẻ trống rỗng tinh tế, hàng mi quét trên làn da trắng nõn, che phủ một mảng bóng râm, đôi môi ửng đỏ loé ánh nước.
——Giống như một búp bê xinh đẹp bị rút mất linh hồn, chỉ có thể dựa vào chủ nhân nuôi dưỡng.
Và sự thật đúng là như vậy.
Tác dụng đến muộn của thuốc, như ngọn lửa dữ dội thiêu rụi mọi ý thức tự chủ của Lan Thư, biến anh thành một con rối xinh đẹp nhưng trống rỗng, ngay cả việc ăn uống cũng cần Long Càn ra lệnh, mọi chức năng sinh lý đều nằm trong tay Long Càn.