Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 64: Kết cục

Lan Thư ở dưới nước nhìn Long Càn chăm chú.

Những trải nghiệm từ trước đến nay đã khiến anh sợ lạnh, sợ ánh sáng, sợ cảm giác đói cồn cào, sợ cả cảm giác lạnh lẽo của camera giám sát và bàn mổ.

Anh tưởng rằng mình đã giấu rất kỹ, ít nhất là việc sợ lạnh, nhưng không ngờ mọi thứ đã sớm bị Long Càn nhìn thấu.

Thân nhiệt của Alpha bẩm sinh đã hơi cao, trước đây khi hai người ở nhà, cho dù đang là mùa xuân, hắn cũng thích điều chỉnh nhiệt độ trong phòng lên 26, 27 độ, đôi khi nóng đến toát mồ hôi cũng thà c** tr*n đi tắm chứ chưa bao giờ hạ nhiệt độ xuống.

Lúc đó Lan Thư còn thấy buồn cười, nghĩ rằng người này vì để mình không mặc quần áo ở nhà mà không tiếc công sức đến mức này, thật là làm khó hắn rồi.

Nhưng lúc này, Lan Thư lại không cười nổi.

Hóa ra, ẩn giấu dưới những biểu hiện tình tứ rõ ràng kia đều là tấm chân tình nóng bỏng và rực cháy của chú cún nhỏ, chỉ cần liếc nhìn qua khe hở một chút cũng đủ để thiêu đốt người ta đến mức nửa chữ cũng không thốt nên lời.

Trong đường ống chật hẹp, nhất thời không ai nói gì, chỉ còn lại tiếng nước chảy không ngừng và tiếng thở lệch nhịp của cả hai.

Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức dòng nước đã hoàn toàn ngập qua ngực hai người, Lan Thư mới dùng một giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức như nói mớ: "Những lời em vừa nói... anh nhớ kỹ rồi, Long Càn."

Nói rồi, anh vô cùng dịu dàng giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu hắn: ".....Em cứ chờ đấy."

Long Càn nhíu mày né tránh sự đụng chạm của anh, hiếm khi thể hiện ra vài phần bực bội với lời nói khó hiểu của anh: "Tôi đã nói rồi, tôi chung thủy với người tôi yêu——sao anh cứ cứng đầu cứng cổ thế?!"

Lan Thư cười một tiếng, nét mặt đẹp đến khó tin, hùng hồn nói: "Bởi vì anh thích em."

Hắn nghẹn họng, nhất thời bị anh làm cho tức đến mức sắc mặt có phần méo mó.

Alpha trông có vẻ đã muốn mở miệng mắng người, nhưng lời đến bên miệng, vừa cúi đầu lại phát hiện dòng nước đã ngập đến cổ của cả hai.

Toàn bộ đường ống là một hình trụ nằm ngang, với tốc độ dòng chảy nhất định, càng lên cao tốc độ lấp đầy chắc chắn sẽ càng nhanh. Cứ thế này thì không đầy ba phút, cả hai người họ sẽ cùng bị chết đuối ở đây.

Sắc mặt hắn thay đổi, không còn để ý đến những thứ khác, lập tức đẩy vai người trên mình nói: "Không ra ngoài nữa là không kịp đâu, anh muốn ở đây đến bao giờ?"

Rõ ràng một giây trước hắn còn bị Lan Thư làm cho tức đến suýt hộc máu, một giây sau đã lo lắng cho sự an nguy của đối phương.

Tim Lan Thư run lên, dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.

Anh vốn còn muốn đợi thêm một lát nữa, nhưng bị hắn thúc giục như vậy, bèn dứt khoát cúi đầu rút súng hạt ra, bắn nhanh mấy phát vào lưới lọc chéo phía trên.

Mùi nhựa cây tan chảy hăng hắc lan tỏa trong không gian chật hẹp, Long Càn không nhịn được nhíu mày.

Một giây sau, Omega trong lòng lại không hề khách khí mà coi hắn như một cái thang, ưỡn người, quỳ một gối lên vai hắn, chống vào miệng ống rồi chui ra ngoài.

"——!"

Lớp vải bị nước làm ướt sũng dính chặt vào bẹn đùi của Omega, từ góc nhìn của hắn có thể nói là không sót một chi tiết nào, ngay cả... cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Alpha đột ngột thu lại ánh mắt, lập tức hít một hơi thật sâu, tai đỏ bừng, sắc mặt lại như đưa đám, trông như hận không thể tự dìm chết mình trong ống nước ngay bây giờ.

Nhưng có người không muốn để hắn chết.

Lan Thư chống tay xuống đất lật người ra khỏi đường ống, sau đó, việc đầu tiên là quay đầu đưa tay đến trước mặt hắn.

Alpha thấy vậy hoàn hồn, nhưng lại rất không biết điều mà nhíu mày, ra vẻ không muốn nắm tay Lan Thư, chỉ thiếu điều khắc tấm bảng trinh tiết lên trán mình.

Lan Thư thực sự không thể nhịn được nữa, "chậc" một tiếng, lập tức nắm lấy tay phải của hắn kéo ra ngoài——trực tiếp kéo nửa người ra khỏi đường ống!

Phải biết rằng vóc dáng của Long Càn trong giới Alpha cũng được coi là cao lớn vạm vỡ, lúc này lại bị một Omega dùng một tay lôi ra.

Hắn ngây người ba giây rồi gần như biến sắc ngay lập tức, hất tay Lan Thư ra, tự mình chống tay xuống đất nhảy ra khỏi đường ống.

Rõ ràng là lại làm tổn thương đến lòng tự trọng mong manh của Alpha, thật sự là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.

Lan Thư lạnh lùng liếc hắn một cái, quay đầu quan sát kết cấu căn phòng của Cung Nguy.

Trong căn phòng sáng sủa, bốn bức tường đều đặt những giá sách khổng lồ, trên đó đầy báo cáo điện tử và đủ loại tài liệu. So với văn phòng hay phòng phẫu thuật, nơi này giống một phòng tư liệu lớn hơn.

Chiếc quang não vừa mới dùng để chiếu hình ảnh liên lạc đã bị Cung Nguy mang đi, lúc này trên bàn trống một khoảng lớn, chỉ còn lại ba tờ báo cáo điện tử mỏng manh nằm đó, có vẻ hơi đột ngột.

Rõ ràng trước khi thực hiện cuộc liên lạc đó, Cung Nguy đang một mình nghiên cứu ba tờ báo cáo điện tử này.

Lan Thư thấy vậy hơi khựng lại, quay đầu ra hiệu cho Long Càn về phía cửa.

Đối diện với sự sai bảo của anh, Alpha dừng bước, vừa thể hiện ra vài phần khó chịu đã thấy Lan Thư lạnh mặt, nhìn thẳng vào hắn.

Lưng hắn lạnh toát, não còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã ngoan ngoãn đi đến cửa.

Mãi đến khi đứng yên bên cửa, hắn mới đột nhiên hoàn hồn, nhận ra mình đã vô thức nghe lời Lan Thư một cách khó hiểu.

Hắn lập tức đen mặt, nhưng không dám nói gì thêm, chỉ cúi đầu vắt nước trên quần áo, sau đó cứ thế im lặng đứng gác như một con chó sói bất đắc dĩ.

Lan Thư thu lại ánh mắt đi đến bên bàn, cúi đầu nhìn ba tập tài liệu điện tử mỏng manh.

Chỉ thấy trên bìa của chúng lần lượt hiện lên: [Mẫu vật số 1508 tuyệt mật], [Mẫu vật số 1589 tuyệt mật] và...... [Mẫu vật số 001 tuyệt mật].

Lan Thư thấy vậy hơi sững sờ, không lật xem tài liệu của mình, cũng không xem tài liệu của Long Càn, mà như bị ma ám nhẹ nhàng mở tập tài liệu tuyệt mật thuộc về [Mẫu vật số 001].

Những dòng chữ lạnh lẽo lướt qua, sau khi tài liệu được mở, thứ đầu tiên đập vào mắt là một người phụ nữ.

Đó là một người phụ nữ rất đẹp, cô có một mái tóc đen dày dẫu trong hoàn cảnh tuyệt vọng, nét mặt toát lên khí chất tương tự như Lan Thư, giống như một thanh bảo kiếm đã được mài giũa qua vô số năm tháng.

Cô mặc một chiếc áo choàng trắng mỏng, trên cổ đeo một chiếc vòng kim loại, hai tay chắp lại, ngồi một cách tự nhiên trong căn phòng trống rỗng.

——Chiếc vòng cổ đó là thiết bị giám sát chỉ những mẫu vật bị xử lý mới phải đeo.

Cho nên... đây là bức ảnh cuối cùng cô để lại cho thế gian.

Tuy nhiên, so với sắc mặt đã hoàn toàn tê dại của Lan Thư ở tuổi 19 khi cùng đường mạt lộ, người phụ nữ trong ảnh cho dù đã bị xóa trí nhớ, nét mặt vẫn còn sống động.

Như thể cho đến giây phút cuối cùng trước khi chết, cô vẫn không từ bỏ hy vọng sống, kiên cường như một cành lan trên vách đá, rực rỡ ánh sáng của sự sống.

Lan Thư bỗng ngây người.

Như có thứ gì đó xuyên qua năm tháng, như tiếng chuông ngân, đột ngột đập vào đầu anh, rung động tạo ra vô số tiếng vang.

Cô cứ thế cách xa vô số năm tháng, xuyên qua thời không, kiên định và dịu dàng nhìn anh.

Không có bất kỳ bằng chứng nào, nhưng Lan Thư ngay lập tức đã chắc chắn——đây là mẹ của anh.

Là người mẹ mà anh chưa từng gặp mặt, cả đời chìm nổi trong lồng giam.

Lan Thư nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trong tay không chớp mắt, lòng rung động, trong đầu bất giác hiện lên một câu hỏi——tại sao Cung Nguy lại để tập tài liệu này ở đây?

Không đợi anh nghĩ ra, thậm chí không đợi anh tiếp tục lật xem tài liệu, ngoài cửa bỗng truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Lan Thư chợt hoàn hồn, ánh mắt sáng như đuốc nhìn qua.

Long Càn im lặng ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn về phía cánh cửa.

Một giây sau, Cung Nguy không hề phòng bị mà đẩy cửa ra, Long Càn nhanh như chớp ra tay, một cú chặt tay tức khắc đập vào gáy gã.

"——!"

Dưới cảm giác choáng váng dữ dội, não Cung Nguy còn chưa kịp phản ứng, tay đã bất giác định rút súng.

Tuy nhiên phản ứng của Long Càn nhanh hơn, bóp cổ tay gã vặn một cái, trong nháy mắt đã đè gã xuống đất.

Súng hạt tuột tay bay ra, đập xuống đất trượt đến trước mặt Lan Thư, Cung Nguy đau đến mức mặt méo mó, giãy giụa định nhặt súng.

Lan Thư thấy vậy nhẹ nhàng nhấc chân, thản nhiên giẫm lên khẩu súng, nhìn gã từ trên cao.

Cung Nguy sững sờ, ánh mắt cũng rơi xuống trang tài liệu bên cạnh tay Lan Thư, trong lòng suy nghĩ nhanh chóng, lập tức dùng giọng thì thào giãy giụa: "Đàn anh... anh hẳn là đã xem qua những thứ bên trong rồi..."

"Để cho tôi rời khỏi đây... tôi có thể đưa tế bào của cô ấy cho anh."

Long Càn siết chặt cổ gã, Cung Nguy trong lúc ngạt thở cảm thấy tròng mắt mình gần như muốn nổ tung, nhưng gã vẫn cố gắng nói hết câu cuối cùng: "Chỉ cần tha cho tôi đi... anh có thể gặp lại cô ấy... gặp lại mẹ của anh một lần nữa..."

Lan Thư lạnh lùng nói: "Người được nhân bản vô tính hoàn toàn không được coi là con người theo đúng nghĩa, mẹ của tao đã chết trong tay các người rồi, mày không cần ở đây ra vẻ đạo đức giả."

Câu nói này không biết đã chạm vào nỗi đau nào của Cung Nguy, gã lập tức nhếch khóe môi, rít ra một câu cười lạnh: "Ngay cả mẹ ruột cũng không quan tâm... không hổ là... mẫu vật xuất sắc nhất trong ba thế hệ."

Lan Thư nheo mắt định nói gì đó, trong lòng lại lên một dự cảm không lành.

——Người này sắp chết đến nơi rồi mà còn có thể ở đây cảm thán, thật sự là sự giãy giụa của kẻ cùng đường mạt lộ sao? Hay là còn có chiêu khác?

Tim Lan Thư đập thót một cái, cúi người nhặt khẩu súng hạt, vừa định tiến lên lại thấy Cung Nguy trong lúc Long Càn dần dần siết chặt, gã dùng hết chút sức lực cuối cùng, run rẩy lấy ra thứ gì đó từ trong lòng: "Anh đoán xem... đây là gì?"

Gã nắm chặt thứ đó vung vẩy trước mặt Long Càn, dưới ánh đèn, những con chip trong suốt phản chiếu một vầng sáng nhấp nhô.

Sắc mặt hai người thay đổi, gần như đồng thời nhận ra đó là gì——đó là những con chip ký ức của Lan Thư bao năm qua!

Long Càn tức khắc vung tay, toan đoạt lấy.

Cung Nguy siết chặt con chip, một tay Long Càn bóp cổ gã, một tay bẻ ngón tay gã ra, lực mạnh đến mức gần như muốn bẻ gãy ngón tay.

Cung Nguy thấy vậy, tay hơi dùng sức, sau một tiếng giòn tan, mấy con chip bên ngoài vỡ tan tành!

"——!"

Hơi thở của Long Càn nháy mắt ngưng lại.

"Thả tao ra... ngay bây giờ." Cung Nguy nắm chặt con chip đó, giọng nói yếu ớt, "Omega của mày đã chết vì mày rồi, lẽ nào mày cũng muốn chút bằng chứng cuối cùng về sự tồn tại của anh ta theo đó mà tan biến sao?..... Mày nỡ sao?"

Những lời này quả thực như đâm vào tim Long Càn, hắn nghe vậy, đau đớn đến mức sắc mặt có một thoáng méo mó, tay lại thật sự có chút buông lỏng.

"——!"

Lan Thư lập tức nghiêm giọng nói: "Long Càn! Đừng nghe gã nói bậy, anh chưa chết, cũng không cần những con chip đó——"

Trong lúc nói, anh cầm súng hạt đột ngột lao về phía hai người, tuy nhiên, Cung Nguy mặc kệ cảm giác đau rát trong phổi, gã thoát khỏi sự kìm kẹp của Long Càn, quay người lảo đảo định chạy ra ngoài.

Lan Thư giơ tay định nổ súng, Long Càn lại nhịn cơn đau như bị bóp méo trong não, quay người vung tay đoạt lấy những con chip đó, đồng thời cũng che chắn vững chắc trước họng súng.

Ánh mắt Cung Nguy tối sầm lại, bỗng nhiên rút từ trong lòng ra một con dao găm, trở tay đâm vào cổ tay hắn.

Mũi dao lướt qua cơ bắp, đâm vào xương phát ra một tiếng rợn người.

"——!"

Trong vũng máu tươi văng ra, nhân lúc Alpha đau đớn, Cung Nguy lập tức giãy giụa đứng dậy, nắm chặt con dao găm dính máu lao ra khỏi phòng.

Lan Thư đau lòng đến nỗi tim gần như nhỏ máu, lập tức lao đến trước mặt Long Càn, cúi đầu đỡ lấy tay phải của hắn nói: ".....Anh đã nói rồi mà, anh không cần những con chip đó, em tự dưng đi cướp làm gì?!"

Hắn c*n m** d*** không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn anh với vẻ đau đớn tột cùng, một lúc lâu sau mới khẽ gọi một tiếng: ".....Anh ơi."

——Em ấy đã nhận ra mình.

Lan Thư sững sờ, một giây sau lại thấy hắn nhắm mắt lại, cả người như đau đớn đến cực điểm, thở hổn hển từng hơi.

Hắn đã ép mình thoát ra khỏi tác dụng của thuốc bằng ý chí, cả người tất nhiên không dễ chịu gì.

Lan Thư không còn lòng dạ nào mắng nữa, vội vàng nhẹ nhàng vỗ lưng hắn: "Hít sâu, hít sâu... cảm thấy thế nào? Có thở được không?"

Lan Thư lo đến mức da đầu tê dại, may mà không đợi anh làm hô hấp nhân tạo, hắn đã dần dần hồi phục lại.

Alpha nắm cổ tay anh nghỉ thêm nửa phút, lồng ngực phập phồng hoàn toàn ổn định.

Hắn mở mắt nhìn Lan Thư đang lo lắng, sắc mặt không biết tại sao lại thay đổi mấy lần, ra vẻ muốn nói gì đó nhưng không dám mở miệng.

Lan Thư thấy vậy khựng lại, tức khắc nhận ra người này đã hoàn toàn hồi phục.

——Bộ dạng lo sợ của hắn, rõ ràng là nhớ ra mình vừa mới ở trước mặt Lan Thư, tự cho là thâm tình mà nói một đống lời tuyên bố "tuẫn tình", cho nên đã bị dọa đến mức không dám mở miệng.

Lan Thư thấy vậy, lòng lại nhẹ nhõm, vội vàng xé vải trên áo mình băng bó cổ tay hắn, giơ tay hung dữ chọc vào trán hắn: "Về rồi anh sẽ tính sổ với em sau."

Long Càn bị anh chọc đến mức lông tóc dựng đứng, cổ họng không khỏi thắt lại.

Lan Thư lại không rảnh nói nhiều với hắn, lập tức kéo hắn đứng dậy nói: "Không sao thì đứng dậy, đuổi theo!"

Long Càn đè nén sự run rẩy trong lòng, cùng Lan Thư lao ra khỏi cửa, men theo vệt máu trên đất, đuổi theo với tốc độ nhanh nhất.

Đuổi rồi đuổi , hắn lại cảm thấy có chút không ổn: "Tại sao gã thấy chúng ta lại chạy?"

Theo lý mà nói, đây là địa bàn của Cung Nguy, sau khi thoát khỏi tay hắn, gã nên cho người tiếp tục đến bắt hai người mới phải, sao lúc này lại đổi vai?

"Nửa giờ trước, anh đã gửi tọa độ ở đây qua Diễn đàn Tinh không." Lan Thư cố gắng điều chỉnh hơi thở, "Có lẽ gã đã nhận ra tọa độ bị lộ nên chuẩn bị lái tinh hạm bỏ trốn."

Long Càn nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, hoàn toàn không để ý đến việc hỏi Lan Thư đã gửi tọa độ đi bằng cách nào, vội vàng quay đầu chuyên tâm đuổi theo.

Hai người chạy với tốc độ nhanh chưa từng có, mùi gỉ sắt nồng nặc nghẹn ở cổ họng trào ra, phổi đau rát dữ dội.

May mà mọi thứ không phải là vô ích, hai người chạy chưa đầy mười phút, quả nhiên ở cuối con đường đã xuất hiện trạm không gian trong suốt và khổng lồ mà hai người đã nhìn thấy khi hạ cánh.

Nhìn từ xa chỉ thấy trong vòm không gian trong suốt, Cung Nguy đang kéo lê cơ thể yếu ớt đi qua cửa chống cháy nổ, lảo đảo chạy về phía tinh hạm.

Lan Thư thấy vậy, đồng tử co rút, nhưng chết người hơn là cửa lớn của trạm không gian lại bắt đầu từ từ đóng lại.

Ánh mắt Lan Thư sắc lại, lập tức lớn tiếng nói: "Long Càn——!"

Hắn bèn dùng sức, cơ bắp toàn thân căng cứng, như một con báo bay vọt lên, trực tiếp cúi người lao vào giữa khe cửa.

Hai cánh cửa từ từ đóng lại, hắn lại ở giữa giơ hai tay lên, cứng rắn dùng sức người chống lại cánh cửa khổng lồ đó!

Sức người muốn chống lại sức mạnh cơ học vạn tấn quả thực là chuyện viển vông, cho dù hắn có dốc hết sức lực, cơ bắp trên cánh tay sung huyết đến mức gân xanh nổi lên cũng chỉ đủ để duy trì một giây.

Nhưng một giây đã là đủ với Lan Thư.

Omega nghiến răng, cúi người nhanh như chớp lướt qua dưới thân Long Càn lao vào trạm không gian, cánh cửa khổng lồ phía sau hoàn toàn đóng lại, phát ra một tiếng nổ lớn.

Lan Thư thậm chí còn chưa kịp quan tâm đến tình hình của đối phương, anh như một chiếc lông hồng lăn một vòng trên đất, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Cung Nguy đã đi đến trước tinh hạm.

Lan Thư ấn tay xuống đất, eo dùng sức, cơ thể bay vọt ra, một cú đá ngang ngực đã đá văng Cung Nguy ra!

Khoảng cách giữa hai người ban đầu ít nhất cũng cách nhau 10 mét, Cung Nguy trăm triệu lần không ngờ rằng một Omega như Lan Thư lại có sức bộc phát đáng sợ đến vậy, bất ngờ không kịp phòng bị, bị người ta đá như một con diều đứt dây, vạch ra một đường cong, "rầm" một tiếng đập xuống đất.

Sau khi tiếp đất, Lan Thư không hề dừng lại, túm cổ áo gã đấm một cú.

"Phụt——!"

Cú đấm đó của Lan Thư không hề nương tay, răng của Cung Nguy bị đập gãy nửa chiếc, văng ra ngoài lẫn với máu.

Long Càn nhịn cảm giác vết thương trên cánh tay bị rách lần thứ hai, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cảnh này, bèn nhíu mày.

——Lúc trước Lan Thư đánh hắn, quả thực đã nương tay nhiều.

Não Cung Nguy đơ ra, mò vào trong lòng lấy ra con dao găm, nhưng gã còn chưa kịp nắm chặt, con dao dính máu đã bị Lan Thư đấm bay cùng với nửa chiếc răng còn lại.

Trong vũng máu tươi văng tung tóe, vẻ mặt Lan Thư vô cùng lạnh lẽo.

Dường như anh đang thay cho chính mình của nhiều năm trước nằm trên bàn mổ, chỉ có thể mặc người ta xâu xé mà trút giận.

Người dưới tay rất nhanh đã bị anh đánh đến mức mặt mũi biến dạng, nằm trên đất như một đống bùn nhão.

Nắm đấm của Lan Thư không hề ngưng lại mà tiếp tục giáng xuống.

Tuy nhiên, chính đống bùn nhão tưởng chừng không có khả năng chống cự này, sau khi cứng rắn chịu ba cú đấm của anh, lại vừa nôn ra máu vừa run rẩy lấy ra thứ gì đó từ trong lòng.

——Đó dường như là một nút bấm, nhưng sau khi bị máu thấm ướt đã không còn nhìn ra hình dạng ban đầu nữa.

Cung Nguy nằm trong vũng máu, ngậm máu run rẩy nói: "Tôi... đã... bấm rồi..."

Sắc mặt Lan Thư hơi thay đổi, nắm đấm thoáng chốc dừng lại cách gã một centimet.

——Gã đã bấm cái gì?

Một dự cảm không lành bỗng dâng lên trong lòng Lan Thư.

Cả trạm không gian im lặng như tờ, Cung Nguy nhìn Lan Thư với vẻ mặt ngưng đọng, nhếch mép nở một nụ cười đầy máu tanh.

Gã há miệng, rõ ràng còn muốn nói gì đó, nhưng——

"Ầm——!"

Một tiếng nổ lớn vang lên bên tai ba người, tim Lan Thư đập thót một cái, theo tiếng động quay đầu lại, lại thấy dưới những vì sao vô tận, Cửu Uyên như thần binh từ trên trời giáng xuống, cứng rắn đâm vỡ cánh cửa khổng lồ, lao thẳng vào!

Một giây sau, sóng xung kích khổng lồ tức khắc hất văng ba người đang có mặt ra ngoài, Long Càn nhanh tay nhanh mắt, giơ tay ôm lấy Lan Thư đang bay tới, nghiêng người làm đệm dưới người đối phương, đập thẳng xuống đất.

Vết thương trên cánh tay hắn vừa bị rách lần thứ hai, nghiền xuống đất lại gặp phải chấn thương lần thứ ba.

Nhưng hắn cứng rắn nghiến răng không hề nhíu mày, cứ thế nhìn chằm chằm vào Lan Thư không chớp mắt.

Lan Thư thở hổn hển, chống eo hắn ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn về phía cơ giáp màu đen vàng khổng lồ.

——Long Vũ đã đến.

Cửu Uyên như một ngọn núi sừng sững chắn giữa Cung Nguy và tinh hạm, cảm giác áp bức hùng vĩ ập đến.

Não của Lan Thư bị tiếng nổ lớn vừa rồi làm cho ong ong, nhưng anh lại thở phào nhẹ nhõm, trong lòng xóa bỏ một nửa những chuyện lộn xộn trước đây của Long Vũ và Minh Tuyết Thời.

Tuy nhiên, sau khi Cung Nguy thấy người đến chỉ có Cửu Uyên cũng lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng. Gã bị chấn động đến mức nội tạng suýt vỡ nát, nhưng vẫn nắm chặt nút bấm đó, hít một hơi thật sâu run giọng nói: "Tiếc quá....."

Nghe thấy lời này, hơi thở vừa mới thả lỏng của Lan Thư lập tức nghẹn lại ở cổ họng. Mí mắt anh giật một cái, lập tức chống tay đứng dậy khỏi lòng Long Càn.

Lan Thư đi đến trước mặt Cung Nguy, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đối phương không chớp mắt: "Mày tiếc cái gì?"

Cung Nguy nôn ra máu cười nói: "Tôi tiếc... một liên minh lớn như vậy, lại chỉ có một Cửu Uyên đến."

Long Vũ chắc chắn sẽ không ngốc đến mức một mình đến đây, nhưng tốc độ của cơ giáp cấp SSS vượt trội, những tàu cứu viện còn lại đều bị bỏ lại phía sau, muốn đến được đây e là còn cần một khoảng thời gian.

Đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của Lan Thư, Cung Nguy nở một nụ cười dính máu, tự mình giải thích: "Đàn anh, vỏ ngoài của trạm không gian này đủ để chịu được vụ nổ hạt nhân cấp vạn tấn, anh có biết mục đích lúc đó tôi xây dựng nó là gì không?"

Lan Thư không trả lời, Cung Nguy cũng không vội, cứ thế nằm trên đất cười nói: "——Bởi vì dưới đây có một thiết bị."

"Và thiết bị này, chắc không cần tôi giới thiệu nhiều, nó có một cái tên mà anh quen thuộc hơn——hệ thống cộng hưởng."

Bốn chữ này vừa thốt ra, cả hiện trường bỗng im lặng như tờ.

"Tôi vừa mới khởi động nó rồi. Chip cộng hưởng ở trên tim tôi, chỉ cần trong vòng ba phút tôi không rời khỏi trạm không gian này, nó sẽ đồng thời kích nổ bom hạt nhân bên dưới và một quả bom hạt nhân trên một hành tinh nào đó trong liên minh của các người."

Cung Nguy nói đến đây khựng lại một chút, nhìn thẳng vào Lan Thư nói: "Đương nhiên... nếu tôi mất đi dấu hiệu sinh tồn, thiết bị sẽ khởi động trước."

"Bây giờ, các người còn lại hai phút cuối cùng."

Không khí như bị đóng băng, Lan Thư lạnh lùng nhìn Cung Nguy, không nói gì.

"Thiết bị này, chắc không cần tôi nói nhiều, nhỉ đàn anh, Alpha của anh hẳn là rõ nhất."

Cung Nguy quay đầu nôn ra một ngụm máu, giãy giụa chống nửa người trên lên, nói với tư thế của một người chiến thắng: "Thực ra chỉ cần một quả bom hạt nhân, dưới sự va chạm của sóng xung kích là đủ để làm cho thiết bị không đáng kể này dừng lại."

"Chỉ có điều..." Gã nở một nụ cười mỉa mai, như thể sự đáp trả hả hê cho những gì Long Càn đã làm năm đó, "lúc này chỉ có một Cửu Uyên vô dụng đến đây, thời gian một phút rưỡi còn lại, các người có thể biến ra quả bom hạt nhân thứ hai như năm đó không?"

Ba năm trước, cùng một thiết bị cộng hưởng, một nửa được chôn dưới căn cứ, một nửa thì được chôn trong công viên giải trí sầm uất nhất của Thủ đô.

Đội cứu hộ lúc đó hoàn toàn không biết gì về cấu trúc của căn cứ, càng không biết làm thế nào để ngăn chặn thiết bị đã bắt đầu đếm ngược ấy.

Cuối cùng, chính Long Càn đã dựa vào mật mã căn cứ mà hắn nhìn thấy từ trong con chip, kích nổ một quả bom hạt nhân dự phòng khác của căn cứ.

Dưới sự đối đầu của năng lượng khổng lồ, hệ thống cộng hưởng tức khắc mất tác dụng, từ đó ngăn chặn được vụ tấn công kh*ng b* tự sát đó.

Nhưng đồng thời, vì khoảng cách của vụ nổ hạt nhân quá gần, bản thân hắn đã bị nổ mất một nửa cơ thể, nội tạng bị nổ tan nát, nằm trên giường bệnh suốt một năm rưỡi mới miễn cưỡng tỉnh lại.

Xét đến bài học kinh nghiệm năm đó, Long Vũ tất nhiên sẽ không ngốc đến mức tay không đến đây.

Nhưng vẫn là vấn đề ấy——bọn họ đều đang chạy đua với thời gian.

Là một cơ giáp hạng nặng, Cửu Uyên không thể trang bị bom hạt nhân, nếu không, một khi xảy ra va chạm, toàn bộ cơ giáp sẽ nổ tung ngay lập tức.

Và những tàu cứu viện còn lại mang theo bom hạt nhân hoàn toàn không thể đến đây trong vòng một phút.

Lúc này, nếu họ muốn lặp lại cách làm của năm đó thì càng không thể.

Trong vòng một ngày ngắn ngủi, Lan Thư và Long Càn đã mệt mỏi, hoàn toàn không thể nắm được mật mã của căn cứ này, và cũng không ai chắc chắn rằng trong căn cứ mới được xây dựng trong vòng ba năm, rốt cuộc có quả bom hạt nhân thứ hai hay không.

Mọi chuyện lập tức rơi vào ngõ cụt.

Con đường trước mắt họ dường như chỉ còn lại hai lựa chọn.

Hoặc là hy sinh sinh mạng của ít nhất hàng chục nghìn, nhiều thì hàng trăm nghìn người trên một hành tinh nào đó của Liên minh, hoặc là lại một lần nữa để Cung Nguy rời đi, trơ mắt nhìn nỗ lực bao năm đổ sông đổ bể.

Đối diện với sự im lặng của ba người, Cung Nguy cười càng thêm khoái trá.

Như thể để chứng minh với mọi người rằng lời đe dọa của mình không phải là lời nói suông, gã nhẹ nhàng giơ tay vẫy một cái, cánh cửa trạm không gian vừa bị Cửu Uyên đâm vỡ cứng rắn, lúc này lại từ từ đóng lại.

——Cánh cửa trong suốt đó không có bất kỳ vết xước nào, sáng bóng như mới.

Điều này đủ để chứng minh các biện pháp phòng thủ của trạm không gian này quả thực đã đạt đến cấp độ hạt nhân.

Ngoài ra, cảnh tượng này còn cho thấy, cánh cửa vừa rồi hoàn toàn không phải do Cửu Uyên đâm vỡ mà là do Cung Nguy cố ý mở.

Cung Nguy đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Lan Thư, nở một nụ cười đắc ý: "Nếu không tin lời tôi nói, đàn anh có thể xác nhận với Nguyên soái đại nhân, ông ấy hẳn là có thể nhìn thấy môi trường từ trường trên bản đồ sao."

——Gã cố ý để Cửu Uyên vào, chính là để Long Vũ chứng minh tất cả những gì gã nói, từ đó khiến Lan Thư phải gánh vác sinh mạng của hàng chục nghìn người, hoàn toàn từ bỏ việc truy bắt gã.

"Còn lại 50 giây cuối cùng, nếu tôi không thể ra khỏi đây——"

"Ba vị chính là tội nhân thiên cổ."

Liên minh loài người có tổng cộng hàng trăm hành tinh, không ai trong vòng một phút có thể khóa được tòa nhà bị đánh dấu bằng bom hạt nhân.

Cung Nguy nói xong những lời đó, trực tiếp ngửa mặt nằm xuống đất, nhìn lên bầu trời sao lộng lẫy trên đầu, thong thả nói: "Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất đẹp."

Gã biết ba người chắc chắn sẽ tin tất cả những gì gã nói, bởi Cửu Uyên có thể phát hiện ra sự dao động từ trường xung quanh, không để cho họ không tin.

Tuy nhiên, ba người lại không hề động đậy.

Cung Nguy tự cho là mình đã nắm chắc phần thắng, nhưng Lan Thư lại chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm gã.

Ba giây sau, Lan Thư cúi người nhặt con dao găm bên cạnh, bóp cổ gã, tay đâm xuống——trực tiếp cắt đứt gân tay gã!

"——!"

Dưới cơn đau dữ dội bất ngờ, sắc mặt Cung Nguy méo mó, bất giác muốn hét lên, Lan Thư lại trở tay xé vải trên người gã, vo thành một cục, cứng rắn nhét vào miệng.

Lần này, tất cả các cách tự sát của gã đều bị Lan Thư chặn đứng.

Cung Nguy trong cơn đau đớn như tuyệt vọng, đột nhiên nhận ra mục đích của Lan Thư khi làm như vậy.

——Người này không muốn để gã tự sát, cũng không muốn để gã sống sót trốn thoát.

Nhưng tại sao?!

Chẳng lẽ trên người họ có bom hạt nhân mini?

Không thể nào... loại bom hạt nhân mini đó một khi va chạm sẽ nổ tung ngay lập tức, không thể cất trên người lâu như vậy mà không có phản ứng——

Cung Nguy trong cơn đau đớn tột cùng, nảy sinh một dự cảm cực kỳ không lành.

"Ưm—ưm ưm——"

Anh điên rồi?! Anh muốn lấy mạng sống của hàng vạn người để đánh cược với tôi sao?!

Và dự cảm không lành đó rất nhanh đã ứng nghiệm.

"Không cần đến hàng vạn người, cũng không cần đến một phút." Lan Thư như biết gã muốn nói gì, đứng dậy nói, "10 giây là đủ rồi."

Dưới ánh mắt kinh ngạc và nghi ngờ của Cung Nguy, Lan Thư dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Cơ giáp cấp SSS, chế độ tự hủy từ khi khởi động đến khi vận hành, chỉ cần 10 giây."

——Và tác động khổng lồ do sự tự hủy của nó mang lại tương đương với một quả bom hạt nhân cấp vạn tấn, đủ để làm cho thiết bị này cùng với bản thân Cung Nguy bị nổ tung đến mức hoàn toàn biến mất khỏi thế giới.

Đoạn quan trọng nhất phía sau Lan Thư không nói ra, nhưng bốn người có mặt đều ngầm hiểu.

Long Càn im lặng quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Cửu Uyên im lặng như núi đó không chớp mắt, đáy mắt ẩn chứa một cảm xúc không rõ.

Và Cửu Uyên, bình tĩnh đứng đó, không hề động đậy.

Cung Nguy sững sờ, sắc mặt trắng bệch một cách khó tin.

Lan Thư như cố ý cho gã hy vọng trốn thoát, túm cổ áo Cung Nguy, trở tay ném như ném rác bên cạnh tinh hạm.

Thiết bị kích hoạt trượt khỏi lòng bàn tay Cung Nguy, lăn đến bên chân Lan Thư.

——Còn lại 30 giây cuối cùng.

Lan Thư cúi đầu nhìn nó ba giây, nhấc chân giẫm nát, đứng dưới bầu trời sao, quay người nhìn về phía cơ giáp hạng nặng chìm như đêm tối kia: "Cả đời này của ông luôn yêu cầu người khác hy sinh vì đại nghĩa, cống hiến hết mình cho liên minh."

"Bây giờ là lúc ông làm gương rồi."

"——Nguyên soái Long Vũ."

Cung Nguy chợt quay người lại, dựa vào vai mà giãy giụa bò lên tinh hạm.

Lan Thư không để ý đến gã, nói xong câu đó, anh kéo Long Càn quay người đi ra ngoài trạm không gian.

Họ không nói thêm gì nữa.

Bởi vì họ đều biết rõ, người trên Cửu Uyên sẽ chọn gì.

Cơ giáp hạng nặng Cửu Uyên đã đồng hành cùng Long Vũ suốt 30 năm, là cơ giáp hạng nặng duy nhất của liên minh, nói là nửa mạng sống của Long Vũ cũng không ngoa.

Và bây giờ, khi nó được đặt cùng với hàng vạn sinh mạng nặng trĩu lại có vẻ không đáng kể.

Cánh cửa trong suốt từ từ đóng lại trước mặt hai người, nhốt chiếc tinh hạm yên tĩnh, Cửu Uyên đứng im và Cung Nguy méo mó kinh hoàng lại, vào một thế giới khác.

[Cơ giáp Cửu Uyên, chuẩn bị khởi động chế độ tự hủy, khoang thoát hiểm đã sẵn sàng.]

[Cảnh báo, không gian nơi cơ giáp đang ở quá nhỏ, tỷ lệ sống sót của khoang thoát hiểm không đủ 100%... không đủ 80%... không đủ 70%... vui lòng xác nhận có tiến hành chế độ tự hủy không!]

[Đã xác nhận.]

[Đếm ngược tự hủy 10 giây cuối cùng, tỷ lệ sống sót của khoang thoát hiểm là 40%, vui lòng xác nhận lại có tiến hành chế độ tự hủy không.]

Long Vũ bình tĩnh nhìn con số đó, cả đời này đã trải qua quá nhiều lần sinh tử, trong lòng không có chút gợn sóng nào.

Có điều, 40%... con số này dường như có chút quen thuộc.

[Mười, chín...]

Long Vũ dừng lại một giây, quay đầu nhìn tin nhắn bất chợt hiện ra trên quang não——

[Tuyết Thời: Chú ý an toàn, em đợi anh về nhé, chồng yêu.]

Sau đó là một biểu cảm rơi nước mắt.

Long Vũ không trả lời tin nhắn đó, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm vào dòng chữ.

Nếu sinh mạng của hắn thật sự kết thúc vào lúc này, đứng ở thời điểm này nhìn lại, nửa đời trước của hắn có lỗi với người yêu, nửa đời sau có lỗi với con cái.

Nhưng từ đầu đến cuối cũng coi như là không phụ quốc gia.

Tuy nhiên, một giây trước khi đếm ngược kết thúc, trong đầu Long Vũ lại hiện lên một ý nghĩ——

Tỷ lệ sống sót 40%, lúc đó Long Càn ở trên bàn mổ nhắm mắt lại, cũng là tâm trạng này sao?

Không phải vì sợ hãi cho sinh mạng sắp kết thúc của mình, mà là vì sợ hãi cho tương lai có thể sẽ không bao giờ gặp lại người ấy nữa.

Một giây sau, Cửu Uyên như ngọn lửa dữ dội, tức khắc nổ tung trong trạm không gian chật hẹp, rực rỡ như một đóa hoa cháy lửa.

Cung Nguy nói không sai, trạm không gian của gã quả thực mạnh đến mức có thể chống lại vụ nổ hạt nhân cấp vạn tấn.

Đứng ngoài trạm không gian nhìn cảnh tượng ấy, giống như cách một lớp kính xem một màn pháo hoa hình nấm, đẹp lộng lẫy.

"Tự hủy trong tình huống này, tỷ lệ sống sót của khoang thoát hiểm có thể không đạt đến 100%." Lan Thư nói rồi quay đầu nhìn Alpha bên cạnh: "Em có hy vọng ông ta sống sót không?"

Long Càn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này, một lúc lâu sau mới nói: "Em hy vọng nếu ông ta chết, tốt nhất là biến thành ma dẫn Minh Tuyết Thời đi cùng, đỡ phải làm công chứng tài sản và tang lễ hai lần, phiền phức lại xui xẻo."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn