Sự chuyển biến đột ngột đến mức kinh hoàng khiến Long Càn hoảng hốt, không còn kịp lo nghĩ đến bất cứ điều gì khác, vội vàng mặc quần áo cho anh rồi đặt phi thuyền đến biển Aegean.
Hắn tuyệt đối không dám để anh một mình ở nhà——bởi không có lệnh của hắn, Omega sẽ không hé răng nói một lời, thậm chí còn không hề cử động.
Lúc Long Càn mặc đồ cho anh, anh cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, hệt như một chú cừu non hiền lành, khiến người chứng kiến không khỏi xót xa.
Suốt hơn 20 năm, Long Càn chưa từng trông thấy Lan Thư trong bộ dạng này, nhất thời trong lòng hắn chỉ tràn ngập sự hoảng loạn và âu lo, hoàn toàn không suy xét đến bất kỳ khả năng nào khác.
Ngay đêm hôm đó, hắn bế anh ra khỏi phi thuyền, xông thẳng đến cửa nhà giam, cấp tốc gọi Phù Vi An vừa mới đặt lưng ngủ dậy.
Nghe xong lời tường thuật của hắn, cơn buồn ngủ của Phù Vi An lập tức tan biến.
"Cậu ta bị người ta tiêm một mũi khi ở căn cứ, mà lúc đó không phát huy tác dụng sao?" Phù Vi An dụi mắt, thích thú nhìn chằm chằm vào búp bê xinh đẹp trong vòng tay Alpha, "Đã tiêm liều lượng bao nhiêu?"
Long Càn ôm chặt người trong lòng, cau mày phỏng đoán: "Khoảng chừng 2ml, chắc chắn không vượt quá 3ml."
"Vậy thì ổn rồi." Phù Vi An xua xua tay, nói, "Về nhà để cơ thể tự chuyển hóa chất vài ngày là sẽ khỏe lại thôi."
Thấy Long Càn vẫn nhíu chặt mày có vẻ còn muốn nói gì đó, Phù Vi An đầy tự tin bổ sung: "Mặc dù tôi không rõ bọn họ đã lén lút nghiên cứu thêm được thứ gì, nhưng với trình độ của họ, thứ tạo ra không thể vượt qua thành tựu của tôi lúc bấy giờ."
"Loại dược chất tôi nghiên cứu ra ngày ấy, chưa từng có loại nào có thể phát huy tác dụng triệt để trên cơ thể Omega nhà cậu quá một tuần, cậu cứ yên tâm."
Long Càn nghe vậy thì khựng người, bỗng liên tưởng đến những điều Lan Thư đã chịu đựng ở căn cứ, hắn lập tức quay đầu, lạnh lùng liếc nhìn Phù Vi An.
Tù nhân buột miệng nói năng không chừng mực bị ánh nhìn của hắn làm cho nghẹt thở, vội vàng dời tầm mắt nhắc nhở: "Mặc dù không biết cụ thể họ đã dùng thành phần gì, nhưng sau khi loại thuốc này phát tác... người bị tiêm sẽ không phân biệt được đói no, cũng chẳng biết nóng lạnh, hệt như một đứa trẻ sơ sinh ngây ngô, vì vậy khi cậu về nhà cho đối phương ăn, hãy nhớ tính toán khẩu phần ăn, đừng cho ăn quá mức."
Long Càn quay đầu nhìn Lan Thư trong lòng, người mà từ lúc rời khỏi nhà đã ngước mắt chăm chú nhìn hắn, nhất thời trái tim hắn như tan chảy, chỉ ước gì có thể giấu anh đi rồi chăm sóc, nuôi dưỡng thêm một lần nữa.
Sau một hồi, hắn đưa ra câu hỏi cuối cùng của chuyến đi này: "Hiệu lực của thuốc cần bao lâu để chuyển hóa hoàn toàn?"
"Không rõ." Phù Vi An dang tay, nói, "Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi trong quá khứ mà xét... nhiều nhất là khoảng một tuần thôi."
Long Càn nghe xong thì hoàn toàn yên lòng, cẩn thận từng li từng tí bế người về nhà, chăm sóc Lan Thư tỉ mỉ như chăm sóc một bình hoa trân quý, nhất thời ngay cả bố ruột cũng không bận tâm.
Đêm hôm đó, sau khi giúp Omega tắm rửa sạch sẽ, Long Càn cuối cùng cũng rảnh rỗi mở quang não ra xem thử, ngay lập tức bị những tin tức lan tràn khắp nơi làm choáng ngợp.
Một nửa giới truyền thông đang đưa tin về việc Long Vũ hôn mê, nửa còn lại thì tường thuật về bài đăng trên diễn đàn mà Lan Thư đã đăng tải cách đó không lâu.
Long Càn tự động bỏ qua mọi thông tin chi tiết về những công lao hiển hách của bố ruột, hắn chăm chú không chớp mắt nhìn vào bài viết mà Lan Thư đã đăng——
[Chào mọi người, tôi là Lan Thư, hôn lễ của Long Càn và tôi tạm định vào 13 giờ ngày 28 tháng 09, sẽ phát sóng trực tiếp đồng bộ với hôn lễ ngoài đời, mọi người có muốn cùng tham gia không?]
——Anh ấy thậm chí còn dùng cụm từ "Long Càn và tôi" thay vì "Tôi và Long Càn".
Khoảnh khắc đó, trái tim mong manh của Alpha bị tình yêu nồng nàn truyền đến qua màn hình nghiền nát thành một đống bùn lầy, nhất thời hắn chỉ ước gì có thể nhào nặn Lan Thư tan chảy ra rồi ngậm trong miệng, hoàn toàn không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ d*m d*c hay xúc phạm nào.
Thế nhưng, ngay lúc Long Càn chuẩn bị nhấn vào bài đăng ấy để xem phản ứng của cư dân mạng, hắn cúi đầu thì thấy Omega trong chăn đang nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt.
Long Càn giật mình, vội vàng đặt quang não sang một bên, hôn nhẹ lên đôi lông mày và mắt của anh: ".....Sao còn chưa ngủ vậy cục cưng?"
Lan Thư tựa vào lòng hắn không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Khuôn mặt Omega không hề có biểu cảm nào, nhưng Long Càn lại cố tình nhìn ra được một chút trách cứ từ đó, hắn vội vàng ôm anh nằm xuống, hôn lên môi đối phương: "Được được được, chồng sai rồi, chúng ta ngủ chung nhé, cục cưng nhắm mắt lại nào."
Long Càn đã thực sự thỏa mãn cơn thèm, sau khi nói xong không nhận được bất kỳ phản ứng nào từ Omega, thế nhưng hắn vẫn tự khiến bản thân sướng đến mức da đầu tê dại.
Lan Thư hoàn toàn không hay biết gì về điều đó, nghe vậy thì ngoan ngoãn nhắm mắt lại, chỉ một lát sau đã gối lên bờ vai vững chãi của Alpha và chìm vào giấc ngủ.
Bài đăng ẩn danh trên diễn đàn đã tạo ra một cơn chấn động lớn trên mạng, vô số người tranh nhau bàn tán xem Lan Thư đăng tin này lúc đó rốt cuộc chỉ nhằm truyền tọa độ, hay đó là sự thật.
Ngoài ra, bên Liên minh đã sắp xếp được rất nhiều tài liệu từ hai căn cứ, đồng thời còn có lời khai của nhiều người nuôi dưỡng khác nhau, đang chờ Lan Thư và Long Càn đến xem hồ sơ.
Tuy vậy, Lan Thư đang bị bệnh, mọi việc này đều phải nhường bước cho sức khỏe của anh, tạm thời bị đẩy xuống sau.
Và Long Càn lúc này cũng hoàn toàn không muốn bận tâm đến những chuyện lớn lao cao cả đó.
Hắn đã chặn mọi thông báo trên quang não của mình, đồng thời điều chỉnh toàn bộ biệt thự duy trì ở mức nhiệt độ 26 độ C.
Trong những ngày mặt trời mọc rồi lặn, Alpha ôm người yêu tận hưởng niềm hạnh phúc sống sót sau cơn hoạn nạn, đồng thời nếm trải nỗi bồn chồn lo âu khi tảng đá lớn vẫn chưa rơi xuống.
——Sau khi Lan Thư bình phục, liệu anh có còn khăng khăng đòi khôi phục ký ức không?
Mặc dù Long Càn rất mong Lan Thư dẹp bỏ ý định này, nhưng nghĩ đến việc xảy ra vào ngày phẫu thuật của Long Vũ, anh đã trò chuyện với Phù Vi An lâu đến thế, hắn đành phải chấp nhận đối mặt với thực tế.
Long Càn cam chịu số phận ôm lấy vị thần của mình, vùi mình vào hõm cổ anh khẽ gọi: "... Anh ơi."
Lan Thư nằm trong vòng tay hắn, quay đầu nhìn nhưng không hề có bất kỳ phản ứng nào, hệt như một búp bê sứ tĩnh lặng.
Anh chỉ trả lời những câu nghi vấn, đồng thời phản ứng lại những câu cầu khiến mang tính mệnh lệnh; còn đối với những cách gọi thuần túy và những câu chữ bày tỏ tình yêu khác, Lan Thư chỉ ngước mắt nhìn Long Càn hệt như một chú mèo, chờ đợi chỉ thị tiếp theo từ Alpha.
Long Càn bị vẻ đáng yêu của anh làm cho mềm lòng, không nhịn được cắn nhẹ lên má anh một cái: "Buổi trưa anh muốn ăn gì?"
Nghe thấy câu hỏi nghi vấn, Lan Thư cuối cùng cũng có phản ứng: "Cơm bò sốt."
Long Càn giữ gáy anh, cúi đầu hôn một cái, khẽ nói: "Được, chồng làm cho anh."
Thực ra, sau khi nhận được mệnh lệnh, Lan Thư sẽ tự mình bưng bát lên ăn, nhưng Long Càn đã cân nhắc lời dặn của Phù Vi An, có chút không yên tâm để anh tự ăn, thế nên mỗi lần hắn đều ôm anh vào lòng và đích thân đút.
"Cục cưng, cơm bò sốt của anh đây, há miệng ra nào."
Lan Thư dựa vào lòng hắn, ngoan ngoãn há miệng nuốt một miếng cơm, cụp mi mắt nhai.
Cảm giác nắm quyền kiểm soát hoạt động sinh lý cơ bản nhất của Omega thực sự khiến Long Càn sung sướng đến mức da đầu tê dại.
Nhưng trên mặt hắn tuyệt đối không hề lộ ra, tỏ vẻ là một người chồng tốt mẫu mực, mỗi lần đút cơm còn phải dựa theo lời nhắc nhở của Phù Vi An, đặt tay trái lên bụng Lan Thư, cảm nhận mức độ no của anh.
Nhưng cơ thể Lan Thư lại được hắn nuôi dưỡng đến nỗi quá mức mẫn cảm, ở khoảng cách gần gũi như thế này, bị chính Alpha của mình chạm vào như vậy, sau khi ăn xong một bữa, đùi trong nhất định sẽ ướt đẫm.
Thế nhưng, Lan Thư không hề tỏ ra chút bất mãn nào về điều đó, thậm chí ngay cả khi bị chạm vào đến mức eo mềm nhũn, phản xạ né tránh theo bản năng cũng bị dược tính cưỡng ép dừng lại.
Đây là điều khiến người ta hưng phấn nhất sau khi thuốc phát tác.
Dẫu thân thể bị x** n*n đến mức vô thức run rẩy, dẫu đáy mắt đã ngập một màu ướt át, cả người căng cứng đến cực hạn tựa như một túi nước sắp vỡ, nhưng chỉ cần Long Càn đưa cơm đến miệng bảo anh há ra, anh vẫn sẽ nén lại sự run rẩy, vừa ch** n**c sốt vừa ngoan ngoãn hé môi.
Dáng vẻ phục tùng đến mức tận cùng đó khiến người ta không kìm được nảy sinh ảo giác, dường như ngay cả khi làm quá đáng hơn một chút, anh cũng sẽ không mở miệng từ chối.
Tuy nhiên, việc ăn uống theo cách này không phải là một giải pháp lâu dài, mỗi lần dùng bữa xong đều phải giặt đến hai bộ quần áo, thế nên, chiếc áo choàng ngủ lụa tơ tằm kia lại được trưng dụng.
Đồng thời, bản thân Long Càn c** tr*n nửa trên, nửa dưới chỉ mặc một chiếc quần đùi, mỗi lần nấu ăn hắn cứ thế trực tiếp quàng tạp dề vào người.
Lúc này, Lan Thư sẽ ngồi bên bàn ăn, nghiêng đầu nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt. Mãi đến khi thức ăn được nấu xong và đặt trước mặt, ánh mắt anh mới miễn cưỡng rời khỏi người Long Càn.
Khi đút cơm, Alpha sẽ kéo áo choàng ngủ ra khỏi người Lan Thư trước, sau đó mới ôm anh vào lòng.
Bắp đùi phô ra ngoài chiếc quần, cứ thế vững chắc kẹp chặt g*** h** ch*n Omega, lớp thịt đùi đầy đặn bị cơ bắp ép nắn đến mức hơi biến dạng, kề sát vào nhau.
Bàn tay trái mạnh mẽ của Alpha còn xuyên qua lớp vải mỏng manh mà ấn lên bụng Lan Thư, cảm nhận cảm giác tinh tế đang dần phồng lên ở đó.
Mũi chân trắng nõn tròn trịa lơ lửng giữa không trung khẽ run rẩy, cùng với từng miếng thức ăn ngon được đút vào miệng, những giọt dịch thể trong suốt dần dần tụ lại thành một vũng nhỏ trên sàn.
Sàn nhà thì dễ dọn dẹp hơn quần áo nhiều, chỉ xét riêng điểm này thôi, Long Càn quả thực là người chu đáo không giới hạn.
Hơn nữa, hắn không chỉ chu đáo mà còn vô cùng kiên nhẫn. Dù sự việc đã diễn biến đến bước này, ban đầu Long Càn vẫn có thể giữ vững bộ dạng quân tử giả dối, ôm Lan Thư thật sự chỉ để đút cơm, còn những ý nghĩ dâm ô khác đều được che giấu dưới dòng chảy ngầm, tuyệt đối không để lộ ra.
Sự tĩnh lặng trước cơn bão này cứ thế kéo dài cho đến một buổi trưa nọ, Long Càn ôm anh, như thường lệ đút cơm cho anh ăn, nhưng vì sự lơ đễnh, hắn đã quên nhặt gừng ra.
Omega sau khi ăn vào khẽ nhíu mày nhưng vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống.
Long Càn thấy vậy vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi cục cưng, quên nhặt gừng ra cho anh rồi."
Thế nhưng, khi hắn đang nhặt gừng lại bất chợt nhớ ra điều gì đó, hắn quay đầu nhìn người trong lòng không chớp mắt: "Ngoài gừng, cục cưng còn không thích ăn gì nữa?"
Lan Thư nhìn vào mắt hắn nói: "Tỏi và ớt."
Cổ họng Long Càn thắt lại, hắn không nhịn được hỏi: "Vậy anh thích ăn gì?"
Đó là một câu hỏi rất đỗi bình thường, câu trả lời của Lan Thư cũng vô cùng bình thường: "Thịt."
Một câu trả lời hết sức tự nhiên, nếu không nhìn phần bẹn đùi Omega đang ướt đẫm, mọi thứ hẳn đã vô cùng ấm áp.
Cổ tay Long Càn khẽ hạ xuống, từ từ ấn lên bụng dưới của anh.
"......!"
Omega cúi đầu, lông mi không tự chủ được mà run rẩy.
Một miếng cơm lại được đưa đến bên miệng anh: "Há miệng nào."
Lan Thư th* d*c hai tiếng, hé môi nuốt miếng cơm đó.
Phải đến khi anh khó khăn lắm mới nuốt trôi miếng cơm ấy, cả người đã ướt sũng như vừa được vớt ra từ dưới nước.
Long Càn lại cứ tỏ vẻ dịu dàng chu đáo, thân mật áp má vào anh hỏi: "Anh thích em gọi anh là gì nhất?"
Lan Thư hoàn toàn không đề phòng: "....Cục cưng."
Ánh mắt Long Càn tối sầm lại, hắn cố ý hạ giọng gọi một tiếng: "Cục cưng ơi."
Omega cụp mi mắt không nhìn hắn, trên mặt không hề có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng Long Càn lại nhạy bén cảm nhận được một luồng ẩm ướt đang dâng trào bất chợt truyền đến từ phía bắp đùi.
Hắn hít một hơi sâu, đưa tay đút thêm một thìa cơm nữa.
Mọi thứ trông có vẻ nghiêm túc, như thể một người chồng tận tụy đang chăm sóc người yêu đáng thương đang bị bệnh của mình.
Thế nhưng, cuộc trò chuyện nhanh chóng trượt về một hướng sâu không thấy đáy, Long Càn nhìn người trước mặt với ánh mắt tăm tối: "Vậy cục cưng thích kiểu nào trên giường? Thích chồng làm..... anh như thế nào?"
"....."
"Đừng vội, nuốt xuống rồi nói."
Lan Thư nuốt miếng cơm, cụp mi mắt ngoan ngoãn nói: ".....Thích bị l**m."
Hô hấp của Long Càn khựng lại, một lúc sau hắn ghé sát, từ tốn l**m sạch hạt cơm dính trên khóe miệng anh như một con sói: "l**m như thế nào?"
Omega không hiểu sao lại run lên, theo bản năng kẹp chặt hai chân.
"Không được kẹp chân." Long Càn nói với giọng điệu dạy bảo, vỗ nhẹ đầu gối anh, "Sau này lúc ăn cơm đều phải d*ng ch*n ra."
Lời nói đó hoang đường thái quá, nhưng Lan Thư nghe vậy lại thật sự nghe lời, ngồi chênh vênh trên đùi hắn nói: "Thích bị với vào..."
Dường như anh đã bị những lời mình mô tả k*ch th*ch đại não, tạo ra một vài liên tưởng thầm kín, nhất thời giọng nói cũng run run: "Cùng cả ngón tay nữa."
Lời này vừa thốt ra, cả phòng ăn im lặng như tờ, chỉ còn lại một cơ thể đã nếm được mùi vị khoái lạc tỏa ra hương thơm ngọt ngào trong không khí như một quả chín mọng.
Long Càn nhìn Lan Thư rất lâu với ánh mắt đen tối cúi đầu th* d*c hôn lên má anh.
".....Xốc áo lên đi, cục cưng, để em nhìn anh." Alpha x** n*n đùi anh và nói, "Để chồng nhìn anh."
Lan Thư cụp mắt tựa vào lòng hắn, thật sự đưa tay lên như một chương trình đã được cài đặt sẵn, nắm lấy lớp vải dồn lại ở bẹn, từ từ đẩy góc áo choàng ngủ lụa tơ tằm lên.
——Bên dưới hoàn toàn tr*n tr**, trắng đến chói mắt.
Long Càn thấy vậy thì nghẹt thở, như ban thưởng mà đưa cơm đến bên miệng anh.
Mỹ nhân đáng thương cứ thế ngồi bên bàn ăn, một bên ướt đẫm phô bày cơ thể mình, một bên ngậm thìa ăn miếng cơm thịt tươi ngon, tạo nên một cảnh tượng tương phản đầy s*c t*nh mãnh liệt.
Anh không có nhận thức, không có suy nghĩ, giống như một cái xác rỗng mặc cho Alpha bày bố, nhưng anh vẫn có phản ứng sinh lý cơ bản nhất.
Hai câu mô tả đơn giản ban nãy dường như đã khơi dậy những tưởng tượng vô bờ bến trong anh, sau khi ăn vài miếng cơm, phản ứng trên cơ thể không hề giảm bớt chút nào, ngược lại, khóe mắt càng ngày càng đỏ, bẹn đùi dưới ánh mắt chăm chú của Alpha càng run rẩy dữ dội hơn.
Nhưng ngay cả đến mức này, Lan Thư vẫn giữ cao góc áo, ngoan ngoãn ngồi trên đùi Long Càn.
Long Càn thực sự không thể nhịn được nữa, hắn nhìn phần cơm còn lại, xác định Lan Thư sẽ không bị no căng, bèn trực tiếp đưa thìa cho đối phương: "Tự ăn đi."
Lan Thư buông áo choàng ngủ xuống, đưa tay nhận lấy bát và thìa, cúi đầu ăn từng miếng một.
Gấu áo choàng ngủ vắt vẻo trên cánh tay nổi đầy gân xanh của Alpha, bị người ta từ từ đẩy dọc theo đường eo lên đến ngực, những ngón tay thon dài thuận thế đè vào làn da của anh.
Con sói ở phía sau đang gặm nhấm cơ thể anh, nhưng Lan Thư vẫn như một chú nai con, lặng lẽ và ngoan ngoãn dùng bữa.
Mãi đến khi sóng tình dâng lên, hoàn toàn nhấn chìm anh, cảm giác k*ch th*ch khó tả xộc thẳng lên đại não, bát đĩa mới bất lực rơi khỏi tay anh, đập xuống bàn xoay tròn một vòng nhỏ.
Mỹ nhân đáng thương nằm bò trên bàn r*n r* khe khẽ như mèo con, vòng eo lộ ra dưới lớp áo choàng ngủ run rẩy dữ dội dưới ánh mắt u tối của Alpha.
Long Càn thấy vậy, yết hầu không khỏi trượt lên xuống, một suy nghĩ không thể kiềm chế được hiện lên trong đầu——mình đúng là một thằng khốn nạn.
Thế nhưng hắn không lấy đó làm xấu hổ mà còn thấy vinh dự, cúi đầu hôn lên xương bướm đang run rẩy không ngừng của Lan Thư, khẽ nói: "Ưỡn eo lên đi, cục cưng."
Omega ngoan ngoãn cong eo lên, chiếc áo choàng ngủ lập tức trượt đến ngực.
Mảng da thịt trắng nõn gây ra sự tác động mạnh mẽ đến thị giác, Long Càn đỡ ngực người trong lòng, hôn dọc theo xương sống xuống đến hõm eo, khẽ thầm thì với vẻ sùng kính: "Cục cưng, anh thích loại trang sức nào? Em mua tặng anh."
Thế nhưng câu hỏi này lại chạm đến vùng mù kiến thức của Lan Thư, anh không hề tìm hiểu về trang sức, mặt anh thoáng chốc trống rỗng, một lúc sau mới nói: ".....Em tặng gì anh cũng thích."
Long Càn ngẩn ngơ.
Chỉ vì câu nói này, ngay buổi chiều cùng ngày kết thúc bữa trưa, Long Càn ôm anh ngồi trước cửa sổ sát đất, mở quang não tìm tất cả các mẫu trang sức của một thương hiệu xa xỉ trực thuộc Minh Tuyết Thời, để mặc Lan Thư lựa chọn như thể đi chợ mua rau.
Long Càn hôn lên má người trong lòng, chỉ vào một viên hồng ngọc huyết bồ câu: "Thích viên này không?"
Lan Thư bị buộc phải ngồi trên tay hắn, run rẩy nhìn bức ảnh trang sức trên quang não, một lúc lâu sau mới chậm rãi thút thít: ".....Thích."
"Còn viên mã não này thì sao?"
Eo Lan Thư mềm đến mức gần như không ngồi vững, run run giữa dòng nước mắt: "......Cũng thích."
Cuối cùng, Long Càn gần như đã mua hết các mẫu kinh điển và mới nhất, chưa đầy một phút sau khi đặt hàng, cuộc gọi từ trụ sở chính của thương hiệu đã trực tiếp gọi đến.
Ban đầu, đối phương muốn hỏi Long Càn có yêu cầu gì về việc đóng gói không, nhưng không ngờ Long Càn lại đọc thẳng một dãy số, sau đó đưa ra một yêu cầu đáng kinh ngạc——tháo tất cả các viên đá quý ra, dựa trên số đo ba vòng hắn đưa ra, làm thành một bộ dây xích toàn thân.
Bộ dây xích đá quý vô giá đó được người ta cung kính đưa đến nhà vào ngày thứ ba.
Áo choàng ngủ lụa tơ tằm được vén từ bẹn lên, sau đó bị cởi ra và ném lên giường.
Sợi dây vàng quý phái, lộng lẫy như một tấm lưới, buông xuống từ vai, bao trùm lên mỹ nhân đang ngơ ngác và bối rối kia.
Viên hồng ngọc huyết bồ câu đỏ tươi nằm trên ngực, sợi dây vàng đính kim cương xuyên qua giữa xương quai xanh, qua ngực, kéo dài xuống tận đùi.
Hai sợi dây vàng phía sau phác họa đường xương bướm từ trên xuống, cuối cùng hội tụ ở hai bên eo phía trước, cùng với sợi dây vàng ở ngực, gặp nhau tại rốn, được liên kết bởi một viên kim cương tím lấp lánh và quý phái nằm ngay trên rốn.
Từ viên kim cương tím trở xuống, sợi dây vàng lại chia làm hai ngả, dọc theo đường nhân ngư, qua bẹn, kéo dài ra phía sau, cuối cùng được cố định bằng hai viên ngọc lục bảo sang trọng và quý phái nơi hõm eo.
Ngoài những chỗ dây vàng hội tụ, các phần khác đều được khảm đầy kim cương và các loại đá quý đắt giá.
Nhưng riêng phần đùi trong quá nhạy cảm, Long Càn không dám dùng đá quý có độ cứng quá cao, thay vào đó chọn một vòng ngọc trai.
Tổng cộng có 20 viên ngọc trai lớn bằng đốt ngón tay, dọc theo đường nhân ngư xuống dưới, dần dần kẹt lại ở bẹn đùi.
Mười viên có thể nhìn thấy từ phía trước đều có màu hồng phớt, áp vào làn da trắng như tuyết, toát lên một vẻ đẹp thánh thiện.
Nhưng dọc theo bẹn dần đi vào bên trong, ở n** m*m m** nhất lại đính một viên ngọc trai đen vàng to hiếm thấy, chỉ cần nhẹ nhàng tách lớp thịt mềm mại đó ra sẽ thấy vẻ quyến rũ hoàn toàn khác biệt so với sự thánh thiện bên ngoài.
Cơ thể trắng như tuyết và trang sức lấp lánh phản chiếu lẫn nhau, sự xa hoa quý phái, thánh thiện và dâm mỹ hòa quyện, cùng tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục đến kinh ngạc.
Mỹ nhân vô ý thức cúi đầu, giàu sang đến tột cùng, nhưng cũng diễm tình đến tột cùng.
Long Càn thấy vậy thầm mắng mình là súc sinh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại nói: "Cục cưng, qua đây nào."
Mỹ nhân xinh đẹp không hay biết gì ngoan ngoãn bước lên thảm về phía hắn.
Trong lúc đung đưa, những đá quý và dây vàng vô giá đó va vào nhau, tạo ra âm thanh trong trẻo và tinh tế, duyên dáng như chuông gió.
Lan Thư bước đến trước mặt Long Càn, tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ hắn định ngồi vào lòng, nhưng bị người ta đỡ eo ngăn lại: "Ngoan, đứng đó cho chồng chiêm ngưỡng một chút."
Omega khẽ khựng lại, một tia tủi thân thoáng qua đáy mắt, nhưng vẫn nghe lời đứng yên.
Long Càn thấy vậy, ý nghĩ "mình đúng là thằng khốn nạn" trong lòng càng mãnh liệt hơn, hắn không nhịn được l**m môi trên, nhẹ giọng ra lệnh: "Quay lưng lại, cúi người xuống n*ng m*ng lên để chồng ngắm cả bên trong."
"......"
Mỹ nhân mím môi xoay người, những viên đá quý đính trên người lắc lư tạo thành đường cong lấp lánh.
Anh tách hai chân ra như mèo, hạ eo xuống, cong mông lên mặc cho người phía sau thưởng thức.
h*m m**n chiếm hữu trong tim Long Càn ngay lập tức bành trướng đến tối đa, khoảnh khắc đó, d*c v*ng đê tiện đã hoàn toàn đánh gục lý trí và đạo đức của hắn.
Thật đẹp... cục cưng của hắn thật đẹp.
Hắn muốn tặng anh tất cả những thứ quý giá nhất trên đời... muốn đào cả trái tim mình ra, trang trí lên người anh.
Long Càn nhìn người trước mặt với ánh mắt u tối, một lúc sau đưa tay kéo viên ngọc trai đen vàng kia, chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái đã khiến eo anh mềm nhũn, thuận thế ôm vào lòng: "Ngồi xuống nào, cục cưng."
Mỹ nhân xinh đẹp đã bị hắn dạy dỗ thành phản xạ có điều kiện, điều đầu tiên làm khi ngồi vào lòng hắn là vén váy, nhưng lúc này lại chẳng còn lớp vải nào để anh vén nữa.
Omega vén một khoảng không khí, ngẩn ra một lúc rồi không nghĩ nhiều, ngoan ngoãn ngồi lên đùi chồng mình.
Sau đó anh bất chợt khựng lại, eo bỗng chốc cứng đờ ở đó.
Long Càn cúi đầu hôn lên xương quai xanh của anh, sùng kính như thể đang hôn chàng thơ của mình.
Thế nhưng hành động trên tay hắn lại hoàn toàn không liên quan đến sự dịu dàng trên mặt.
Long Càn kéo viên ngọc lục bảo ở xương cụt người trong lòng, từ tốn siết chặt sợi dây vàng đó.
".....!"
Mỹ nhân đáng thương đột nhiên mở to mắt, nắm chặt lòng bàn tay, run rẩy ngồi trong lòng hắn.
Alpha dịu dàng nhìn anh, nhẹ giọng ra lệnh: "Khi ngồi trong lòng chồng thì phải làm gì hửm?"
Lan Thư th* d*c c*n m** d***, một lúc sau mới run rẩy d*ng h** ch*n ra.
Sợi dây vàng ở bẹn ngay lập tức căng lên đến cực hạn, những viên ngọc trai tròn trịa siết phần thịt mềm, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Mũi chân trắng như tuyết không chạm tới mặt đất, căng thẳng treo lơ lửng giữa không trung, mắt cá chân đeo đá quý màu xanh nước biển, lắc lư lay động đầy mê hồn.
Long Càn không chớp mắt nhìn viên hồng ngọc huyết bồ câu đang lắc lư lấp lánh, một lúc sau ghé sát hôn lên ngực trắng nõn và tinh tế của Omega: "Tự mình kéo viên kim cương tím ở rốn đi."
Lan Thư nức nở một tiếng, không phòng bị gì đưa tay xuống, kéo viên kim cương tím đắt giá ở rốn.
Alpha nở một nụ cười khó lường, sau đó kéo mạnh viên ngọc bích ở xương cụt——
"Ư...!!"
Omega kinh ngạc mở to mắt, dường như vô cùng sốc trước cảm giác kỳ lạ truyền đến từ cơ thể mình.
Dưới sự kéo giật trước sau, những viên ngọc trai vốn đã đè ép da thịt bên dưới ngay lập tức bị siết chặt, toàn bộ sợi dây vàng bị người ta ác ý căng ra, ma sát ở đó như một nút thắt.
Sau khi hoàn hồn, nước mắt Lan Thư ngập đầy hốc mắt, chảy dài xuống má như những hạt châu bị đứt dây, đẹp hơn ngọc trai gấp trăm lần.
"Khóc gì hửm?" Long Càn nhẹ nhàng giảm bớt lực trên tay, cúi đầu hôn đi nước mắt của anh như một người chồng dịu dàng, "Không thích quà chồng tặng à?"
Omega bị bắt nạt run run lắc đầu, nghẹn ngào trả lời: "Thích, thích..."
Long Càn hài lòng siết chặt tay lần nữa: "Vậy trong hôn lễ của chúng ta, bên dưới váy cưới cũng mặc cái này cho chồng xem được không?"
Giữa lúc siết chặt rồi thả lỏng, Lan Thư gần như bị hắn ép đến điên dại, nhất thời khóc nức nở không thành tiếng, nhưng vẫn nghẹn ngào gật đầu: ".....Được."
"Ngoan." Long Càn cười, ngậm lấy vành tai anh, thì thầm như ác quỷ, "Nếu thích thì nên lại đây hôn chồng một cái."
Lan Thư lúc này căn bản không thể ngồi thẳng, nghe vậy cố gắng ép mình ngẩng đầu lên, như một con thú non run rẩy đặt một nụ hôn lên miệng hắn.
Nụ cười trên môi Long Càn càng thêm sâu: "Trước đó đã dạy anh thế nào? Khi hôn phải gọi là gì hửm?"
Chiếc lưỡi mềm mại l**m qua ngón tay hắn như mèo, Lan Thư cụp mi ch** n**c mắt, nghe vậy lại run rẩy khóc nức nở: "... Chồng ơi."
Anh đan hai tay vào nhau trước ngực, cánh tay nâng niu viên đá quý màu đỏ rực trên ngực đến tận cùng, ngón tay thon dài trắng nõn ấn lên viên kim cương tím to lớn kia, nhưng dù ấn đến mức đầu ngón tay trắng bệch, không có lệnh của chủ nhân, anh cũng không dám buông tay.
Cảm xúc u ám tích tụ bấy lâu trong lòng Alpha đã được thỏa mãn triệt để vào khoảnh khắc này, nhưng đồng thời cũng khơi dậy lòng chiếm hữu càng thêm mãnh liệt.
Giá như không phẫu thuật thì tốt biết mấy, giá như có thể bình an vô sự... giá như anh trai có thể luôn nghe lời mình như thế này thì tốt biết mấy.
Long Càn không nhịn được cúi đầu hôn lên má Lan Thư, đáy mắt tràn ngập sự tăm tối và h*m m**n kiểm soát không thể kiềm chế.
Nhưng hắn lại vô cùng rõ ràng rằng——điều đó là không thể.
Cũng giống như một con đại bàng bay lượn trên bầu trời sẽ không bị hắn nhốt trong lồng vàng như một con chim hoàng yến, Lan Thư cũng sẽ không nhượng bộ bất cứ điều gì trong chuyện này vì ý chí của hắn.
Hắn yêu sâu đậm sự kiêu ngạo và mạnh mẽ của đối phương, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn lại ghét sự mềm lòng và bất lực của chính mình đến tận xương tủy.
Dưới sự k*ch th*ch của cảm xúc cực kỳ méo mó ấy, ánh mắt Long Càn trầm xuống, đột nhiên siết chặt sợi dây trong tay, cánh tay nổi đầy gân xanh, kéo mạnh đến cực hạn.
"——!!"
Lan Thư chợt mở to mắt, ngửa cằm lên vô vọng như một con thiên nga gãy cổ, để lộ chiếc cổ trắng nõn đang lấm tấm mồ hôi.
"Ch..." Sự k*ch th*ch đó mạnh mẽ đến mức đã phá vỡ dược tính, buộc Omega phải phát ra tiếng khóc thút thít cầu xin tha thứ, "Chồng..."
Anh như một cây cung đã được kéo căng đến cực hạn dưới tay Long Càn, giàn giụa nước mắt, theo bản năng muốn trốn thoát, nhưng không có lệnh của chủ nhân, dù có suy sụp đến đâu, anh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mọi thứ mà ngồi yên ở đó.
Thịt đùi đáng thương bị những viên ngọc trai đầy đặn và tròn trịa nghiền ra vô số vết lõm nhỏ, chen chúc tràn ra ngoài dọc theo sợi dây vàng.
Cuối cùng, quả đào đã bị sợi dây vàng siết nát hoàn toàn, nước sốt ngay lập tức trào ra, tưới lên những viên ngọc trai hồng trắng, lấp lánh sáng chói hơn nữa.
Lan Thư hoàn toàn suy sụp.
Giống như một con búp bê bị chủ nhân không hề thương xót làm hỏng, dù trên người treo đầy trang sức quý giá nhưng vẫn toát ra vẻ đáng thương không thể tả.
Cơ bắp cánh tay Alpha căng lên, duy trì động tác đó rất lâu, cuối cùng mới thong thả thu tay lại.
Hắn nâng chiếc cằm ướt đẫm nước mắt của người trong lòng lên, cười đầy ý vị, đưa ngón tay đến bên miệng đối phương.
Omega giàn giụa nước mắt, mi mắt dính vào nhau không mở ra được, thấy vậy vẫn theo bản năng đưa miệng tới, ngoan ngoãn ngậm lấy ngón tay Long Càn.
"Ngoan." Long Càn buông cằm anh ra, v**t v* dọc xuống theo viên đá quý ở xương cụt , nhẹ giọng hỏi: "Trước đó đã dạy anh, lúc này phải nói gì hửm?"
Chiếc lưỡi mềm ướt hồng phấn l**m qua ngón tay hắn như mèo, Lan Thư rũ mi ch** n**c mắt, nghe vậy lại run rẩy thút thít:
"Cảm ơn... Cảm ơn chồng ạ."