Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 45: Xứng đôi

Lời nói của Long Vũ như một con dao nhọn, đâm thẳng vào tim Long Càn, máu tươi chảy dọc theo lưỡi dao.

Alpha trẻ tuổi nắm chặt tay, siết các ngón tay kêu răng rắc, một lúc sau mới gằn từng chữ: "Bao nhiêu năm qua... tôi hoàn toàn không biết anh ấy đã gánh chịu bao nhiêu đau khổ vì tôi là có ý gì?!"

Long Vũ trầm ngâm một lát, dường như đang suy nghĩ cách sắp xếp ngôn từ để có thể thực sự lay động Long Càn.

Cuối cùng Long Vũ trả lời: "Lẽ ra con đã sớm đoán được, chỉ là không muốn tin mà thôi. Nó vì con mà chuyển qua nhiều trường quân đội, mấy lần suýt chết, trước khi vào Thiên Xu không dám gặp con lấy một lần, hơn nữa cũng không cho phép chúng ta nhắc đến nó với con..."

Ở một nơi mà Lan Thư hoàn toàn không biết, quá khứ mà anh đã cố hết sức che giấu bị Long Vũ phơi bày toàn bộ trước mặt Long Càn: "Cho nên... tốt nhất con nên suy nghĩ kỹ rồi hẵng quyết định, đừng đưa ra lựa chọn khiến bản thân phải hối hận."

Trong phòng lập tức im phăng phắc, Long Càn cảm thấy cả thế giới như đột nhiên tan rã trước mắt hắn, tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa vào lúc này.

Điều đầu tiên hắn cảm nhận được thậm chí không phải là nỗi đau, mà là sự mờ mịt.

Hắn dường như đã mất đi khả năng hiểu ngôn ngữ, cứ thế sững sờ đứng đó, không biết qua bao lâu, một cơn đau buốt thấu xương từ từ thấm ra.

Đau đến mức ngũ tạng như thiêu đốt, gan mật như nứt toác.

Nhưng giữa nỗi đau khổ vô biên, một ý nghĩ đột nhiên nảy ra——mình phải quay về gặp anh ấy.

Mình phải quay về gặp Omega của mình.

Một sự thôi thúc khó có thể kìm nén bỗng dâng lên trong lòng Long Càn, hắn nóng lòng muốn trở về bên cạnh người đó, hận không thể lập tức vùi mình vào xương máu của đối phương.

Nhưng ngay khi hắn quay người không nói một lời lao đến cửa toan xông ra ngoài, Long Vũ đột nhiên nói sau lưng hắn: "Ký ức được lưu trữ bằng chip, con chip năm đó đang ở chỗ Lan Thư."

"Cho nên, nếu con muốn lấy lại ký ức... nhớ tìm ra con chip đó."

Bước chân Long Càn khựng lại, sắc mặt thoáng qua một tia trống rỗng.

Tất cả những manh mối trong quá khứ vào lúc này đều được xâu chuỗi lại với nhau, tuy không có bất kỳ bằng chứng xác thực nào, nhưng câu nói đó của Long Vũ vừa thốt ra, Long Càn lập tức xác định được, con chip lưu trữ ký ức đó——chính là ở trong tấm ảnh kia.

Cho nên sự thành kính và dựa dẫm của Lan Thư khi ôm tấm ảnh ngủ, không chỉ vì anh thích Long Càn của khoảnh khắc đó, mà còn vì bên trong đó ẩn giấu quá khứ vô cùng quý giá giữa họ.

Trong phút chốc, vị chua chát xen lẫn ngọt ngào dâng lên trong lòng Long Càn, cuối cùng ngưng tụ thành một nỗi hoảng sợ khó tả.

Hắn bất chợt lại có chút không dám quay về.

Hắn không biết phải che giấu bí mật nặng trĩu này như thế nào, càng không biết phải làm sao để quay về giả vờ bình tĩnh đối mặt với Lan Thư.

Bao nhiêu năm qua... Omega cô độc không nơi nương tựa đó, rốt cuộc đã một mình nuốt trọn tất cả trái đắng như thế nào, và làm sao có thể giấu tất cả trong lòng, tỏ ra thản nhiên như vậy trước mặt Long Càn?

Long Càn không dám nghĩ, chỉ cần nghĩ một chút, trái tim đã bị kéo đến đau đớn, ngay cả hít thở cũng trở thành một loại khó khăn.

Hắn mơ màng ra khỏi cửa, đi thẳng đến nhà bếp cùng tầng, đầu bếp bị hắn dọa cho giật mình.

Lúc này hắn mới hoàn hồn, nhận ra mình đã vô thức đi đến đâu.

Trong lòng hắn đau đớn vô cùng, muốn dâng tất cả những thứ tốt đẹp và quý giá nhất trên thế gian này lên trước mặt người đó... nhưng hắn biết, những thứ trần tục đó, Lan Thư chưa bao giờ quan tâm.

"Tôi muốn..." Cuối cùng, Long Càn khó khăn lên tiếng, "Tôi muốn mượn nhà bếp một chút."

Gần đến cuối kỳ ph*t t*nh, các đợt ph*t t*nh bắt đầu dần dần tan đi, nhu cầu sinh lý cao ban đầu của Omega dần chuyển sang nhu cầu tinh thần.

Nói một cách dễ hiểu, Omega ở trạng thái này sẽ trở nên rất dính người, đặc biệt là Omega đã hoàn thành đánh dấu hoàn toàn, càng cần sự đồng hành của Alpha.

Nhưng Lan Thư tỉnh dậy từ trong mơ, theo thói quen sờ sang bên cạnh, lại sờ vào khoảng không, anh vô cùng bất mãn mở mắt ra, sau khi nhìn thấy chiếc gối trống không bên cạnh, không nhịn được nhíu mày.

Thế là lúc Long Càn quay về, cảnh tượng nhìn thấy là một mỹ nhân mặt lạnh khoác áo ngồi bên cửa sổ.

Năm ngày ph*t t*nh trôi qua, Lan Thư đã rất lâu không mặc quần áo tử tế.

Lúc này anh cũng chỉ khoác hờ một chiếc áo len dệt kim, nửa th*n d*** không mặc gì cả.

.....Chắc là mặc vào thì ngồi trên sofa sẽ không thoải mái.

Trong lồng ngực Long Càn vẫn còn vương vấn nỗi chua xót và đau lòng chưa tan, nhưng khi nhìn thấy cảnh này, hắn lại không thể kiểm soát mà nhớ lại những ngày kiều diễm đã qua.

...Mình đúng là một thằng chó má.

Long Càn vừa thầm mắng mình trong lòng, vừa cẩn thận đóng cửa lại.

Nghe thấy tiếng hắn trở về, Lan Thư không hề động đậy, vẫn cụp mi xem livestream trận đấu.

Alpha liếc mắt một cái đã nhận ra anh đang giận, xách cơm đến bên sofa, mang theo một sự chột dạ nào đó, nửa quỳ trên tấm thảm mềm mại.

Lan Thư thấy vậy, cuối cùng cũng liếc hắn một cái lạnh lùng, nhưng vẫn không có ý định mở miệng nói chuyện, rất nhanh đã thu lại ánh mắt nhìn về phía quang não.

Long Càn nhìn theo ánh mắt của anh, không ngờ Lan Thư xem livestream lại không có thói quen tắt bình luận, lúc này trên màn hình chi chít toàn chữ:

"Không hiểu... tại sao trận đấu chiến thuật lại là mô phỏng sa bàn, không thể đánh trực tiếp như trận đấu đồng đội trước đó sao?"

"Chán quá, để chúng ta bịa chuyện thủ tịch và chó con pằng pằng pằng đi"

"A a a rốt cuộc tại sao hai người họ lại không ra sân?! Không phải là đúng như một số người trên diễn đàn đoán là cãi nhau rồi chứ!!"

"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!!"

"Sao lại không thể? Đó là con trai của MXS và Nguyên soái... chơi bời thì thôi, sao có thể thật sự thích một người góa chồng chứ?"

"Cười chết, lại nữa rồi, vội vàng làm tiểu tam còn không ai thèm, có cha tốt thì hay lắm à?"

Thấy mấy câu không hợp, bình luận lại trực tiếp cãi nhau.

Long Càn không thể ngờ rằng mới mấy ngày hai người không ra sân, không khí trong phòng livestream lại đột ngột thay đổi đến mức này.

Nhìn thấy mấy dòng bình luận cuối cùng càng tức không chịu nổi, giơ tay định giật lấy quang não của Lan Thư để lý luận với họ.

Nhưng ngay trước khi hắn chạm vào quang não, Lan Thư đột nhiên giơ chân kẹp lấy cổ hắn, b*p đ** tr*ng n*n rắn chắc vừa vặn chặn ngay miệng hắn.

Long Càn nghẹt thở, giây tiếp theo lại thấy Lan Thư chậm rãi cụp mắt nhìn xuống.

Anh về cơ bản đã đến cuối kỳ ph*t t*nh, khí chất toàn thân vô cùng ôn hòa và yên tĩnh, dường như không phải là cùng một người với người đã mềm nhũn trên thảm cầu xin Long Càn trước đó.

Nhưng ánh mắt anh nhìn Long Càn lại khác với vị thủ tịch từng đạp lên lưng Alpha để trừng phạt hắn.

...,,Đây là một Lan Thư chân thật, không bị d*c v*ng kiểm soát, cũng không tự bọc mình trong gai góc.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, không biết tại sao, cổ họng Long Càn đột nhiên thắt lại, nảy sinh một cảm giác hưng phấn chưa từng có.

Thậm chí còn hưng phấn hơn cả khi đối mặt với Lan Thư đang trong cơn sóng tình, không nhịn được mà cầu xin hắn.

Bắp đùi Lan Thư hơi dùng sức, Alpha liền thuận theo lực của anh quỳ xuống thảm, anh cứ thế kẹp lấy cổ Long Càn, dựa vào sofa đánh giá đối phương một lúc lâu, câu đầu tiên hỏi lại là: "Ảnh của tôi đâu?"

Long Càn vốn đang chìm đắm trong sự hưng phấn đó, nghe câu hỏi của anh thì trong lòng thắt lại, đột nhiên hoàn hồn.

Tấm ảnh bị hắn giấu ở nơi sâu nhất trong tủ quần áo, theo lời của Long Vũ, chip chính là vật mang ký ức, nếu muốn hồi phục ký ức... hắn phải nghĩ cách để Lan Thư không nhớ đến tấm ảnh đó, rồi trộm nó đi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Long Càn đã có kế hoạch.

"Ảnh gì của anh cơ? Đó rõ ràng là ảnh của em." Hắn hung hăng cắn Lan Thư một cái, "Em còn chưa tìm anh tính sổ đâu, chưa được phép đã tự ý in ảnh của em ra, đây là xâm phạm quyền hình ảnh của em!"

"Quyền hình ảnh của em?" Lan Thư nhướng mày, đưa tay nâng cằm hắn lên đánh giá, "Người em cũng là của tôi rồi, còn nói với tôi quyền hình ảnh gì nữa?"

Long Càn: "..."

Bắp đùi của Omega theo động tác mà lướt qua sống mũi cao thẳng của hắn, ép lên môi hắn khiến hắn gần như không nói được lời nào.

Alpha bị người ta dỗ dành mấy câu đã nở rộ lòng hoa, suýt thì không diễn nổi nữa, cuối cùng phải cố gắng lắm mới lộ ra vài phần hung dữ, cố ngẩng đầu lên từ vòng tay dịu dàng đó: "Người em cũng là của anh rồi, anh còn muốn xem tấm ảnh đó làm gì?"

Chưa đợi Lan Thư trả lời, hắn lại hùng hồn lật lại chuyện cũ: "Không chỉ ảnh, còn cả đoạn video đó nữa! Em đang đứng sờ sờ ở đây mà anh vừa giữ ảnh vừa giữ video là có ý gì?! Nhìn vật nhớ người à?!"

Nếu nói ban đầu cảm xúc của Long Càn còn có chút giả tạo, thì đến cuối cùng, hắn ít nhiều cũng có chút chân tình.

Chỉ có điều, nếu không phải lúc này hắn còn đang quỳ một gối g*** h** ch*n Lan Thư, có lẽ sự tức giận của hắn sẽ có sức thuyết phục hơn một chút.

Lan Thư: "..."

Lan Thư bị hắn chất vấn đến mức nhất thời không nói nên lời, rất muốn nói bây giờ hình như không phải em đang đứng trước mặt tôi, nhưng anh sợ mình nói ra câu này sẽ thật sự chọc giận người ta.

....Alpha bẩm sinh đã là vật tiêu hao có sức bộc phát cao, qua một đêm, có khi thể lực như động vật của Long Càn đã hồi phục rồi, không còn tác dụng của pheromone kỳ ph*t t*nh, Lan Thư ít nhiều cũng có chút sợ hãi.

Thế là, đối mặt với sự chất vấn của chồng, Lan Thư như một người điếc, thản nhiên thu lại ánh mắt nhìn về phía quang não.

Long Càn thấy vậy bóp lấy má anh xoay mặt lại: "Mấy ngày trước giả câm xong, bây giờ lại muốn giả điếc à?"

Hắn cao, chỉ cần hơi đứng dậy một chút đã gần như ngang tầm mắt với Lan Thư.

"Nói đi," Hắn từ từ cúi đầu, ghé sát vào tai Lan Thư gọi, "Cục cưng."

Lan Thư bị hắn gọi đến tai nóng bừng, mặt thì giả vờ bình tĩnh, nhưng cơ thể lại như có di chứng, không khỏi run lên.

Long Càn thấy vậy, rướn người định hôn anh, Lan Thư run rẩy hàng mi mặc cho hắn hôn, nhưng hôn được nửa chừng, Lan Thư lại mơ hồ ngửi thấy một mùi gì đó, lập tức nhíu mày lùi lại: "Sao trên người em lại có mùi thuốc lá?"

Long Càn ngẩn người, sau khi hoàn hồn, không khỏi thầm mắng Long Vũ trong lòng.

Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của Lan Thư, nhịp tim hắn lập tức tăng vọt, nhưng trong gang tấc, hắn lại cố gắng giữ được sự bình tĩnh trên mặt: "...Em đi đòi tiền sữa bột, gặp phải Long Vũ."

Trong lúc nguy cấp nảy ra ý hay, hắn lại tự học được cách nói chuyện chỉ nói một nửa, giống hệt như cách Lan Thư dỗ dành hắn.

Lan Thư nghe vậy ngẩn người: "Cái gì?"

Long Càn đứng dậy che đi bàn tay đang run của mình, lấy ra tấm thẻ mà Minh Tuyết Thời đưa cho, cúi đầu nhét vào g*** h** ch*n Lan Thư.

Xúc cảm lạnh lẽo chạm vào da thịt, Lan Thư có chút ngẩn ngơ nhìn tấm thẻ đó, một lúc sau mới cầm lên soi dưới ánh nắng.

Vân chìm sang trọng trên mặt thẻ dưới ánh sáng có thể nói là lấp lánh, cộng thêm tấm thẻ mà Minh Tuyết Thời đưa khi hai người mới đến thành phố Olympic, lúc này trong tay Lan Thư đã có hai tấm thẻ.

Con số trong hai tấm thẻ cộng lại có lẽ là một con số thiên văn, nhưng Lan Thư nhìn tấm thẻ đó ba giây, đột nhiên không nhịn được mà bật cười.

Đó không chỉ là nụ cười vui mừng khi nhận được quà, mà còn có một chút trêu chọc.

Long Càn thấy anh cười, nhưng gốc lưỡi lại dâng lên một vị đắng khó tả.

Hắn muốn hỏi ba năm qua anh đã làm những gì, nhiều khổ cực như vậy, lúc nuốt xuống không thấy nghẹn sao?

Sao anh còn có thể... thản nhiên cười như vậy?

Trong lòng Long Càn đau xót vô cùng, lại không muốn để Lan Thư nhìn ra manh mối, chỉ đành giả vờ tức giận nói: "Anh cười cái gì?"

Lan Thư mím môi không trả lời, mãi đến khi người đó ngồi xuống sofa ôm anh vào lòng, anh mới mỉm cười nói: "Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy tôi rất không xứng."

Dưới ánh mắt không hiểu của Long Càn, anh cong khóe môi nói: "Nuôi một bé ba mà còn phải để em bù tiền cho... thảo nào trên mạng đều nói tôi không xứng với thiếu gia."

Lời vừa dứt, cơn giận giả của Long Càn lập tức biến thành giận thật: "Anh quan tâm họ làm gì, ai nói anh không xứng, hơn nữa em là chính thất... chính thất!"

Trong lúc nói, hắn quen đường quen lối mà đưa tay xuống dưới, sắc mặt Lan Thư cứng lại, vội vàng nhỏ giọng nói: "Được được được, em là chính thất, là chính thất, quân tử động khẩu không động thủ... đợi đã, a——!"

Không còn tác dụng của pheromone, eo của Omega lập tức mềm nhũn, đầu ngón chân bất lực lơ lửng giữa không trung, ngoài việc căng cứng run rẩy ra thì không làm được gì cả.

Tấm thảm rất nhanh đã bị làm cho bừa bộn, livestream vẫn tiếp tục, giọng bình luận nghiêm túc vang lên bên tai, nhưng Lan Thư lại hé môi không nghe lọt một chữ nào.

Không biết qua bao lâu, Omega đột nhiên buông lỏng, gần như chết lịm dựa vào lòng Alpha của mình.

Đó vốn dĩ là một cảnh tượng diễm tình và ấm áp, nhưng ngửi mùi hương chanh muối biển nồng nặc trên người trong lòng mình, trái tim Long Càn chợt dâng lên một sự hối hận mãnh liệt.

Lúc đó dù có cắn đứt lưỡi, hắn cũng không nên vì nhất thời xúc động mà đánh dấu Lan Thư.

Nếu hắn thật sự không thể xuống khỏi bàn mổ... vậy người yêu của hắn phải làm sao đây?

Chẳng lẽ phải để đối phương vì hắn, lần thứ hai xóa đi dấu ấn sao?

Lan Thư đang chìm đắm trong dư vị thư thái, lại nghe thấy người bên tai nói bằng một giọng rất nhẹ: "Không phải anh không xứng với em... mà là em không xứng với anh mới đúng."

Là em không xứng với con đường gập ghềnh gian truân này của anh, là em có lỗi với tấm chân tình của anh.

Long Càn ôm chặt anh, không nhịn được lại lặp lại một lần nữa: "... Là em không xứng với anh."

Lan Thư nghe vậy thở hổn hển, quay đầu nhìn hắn, đáy mắt vẫn còn vương hơi nước chưa tan, nhưng con ngươi lại đen một cách kỳ lạ, giống như một loại đá quý nào đó.

Long Càn bị anh nhìn đến ngẩn người, giây tiếp theo, Lan Thư lại rướn eo ngẩng đầu lên, kề sát vào chóp mũi hắn nhẹ giọng gọi: "Long Càn."

Bị người ta gọi cả họ lẫn tên như vậy, da đầu Long Càn tê dại.

"Lần sau còn để tôi nghe thấy em nói những lời như vậy..." Giọng của Omega vẫn còn mềm mại, thậm chí không nhịn được mà th* d*c, nhưng dưới giọng điệu như mộng du, nội dung lại khiến người ta không rét mà run, "Tôi sẽ đánh gãy chân em."

Alpha lập tức cứng đờ tại chỗ, Lan Thư nhìn thẳng vào mắt hắn: "Nghe hiểu chưa, cún con?"

Một lúc sau, Long Càn gật đầu, sau lưng toát ra một lớp mồ hôi lạnh, một nửa là hưng phấn, một nửa là sợ hãi.

——Nếu Lan Thư thật sự biết được chuyện hắn đang do dự, sẽ không đánh gãy chân hắn thật chứ?

Yết hầu trượt lên trượt xuống, Long Càn không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.

Thấy vậy, Lan Thư cuối cùng cũng hài lòng hôn lên gò má tuấn tú của hắn: "Ngoan."

Long Càn ôm anh cứng đờ ở đó nửa phút, dường như cuối cùng cũng hoàn hồn, không nói một lời cúi đầu xuống, nhặt khăn giấy trên bàn trà, lau sạch g*** h** ch*n Lan Thư, rồi nhét hộp cơm vẫn còn nóng hổi vào tay anh.

Lan Thư nhận cơm xong không nghĩ nhiều, vừa quay sang xem livestream vừa mở hộp cơm, ăn một miếng xong anh không khỏi ngẩn người, lập tức ngước mắt nhìn Long Càn: "Em làm à?"

Long Càn vốn còn đang chìm đắm trong sự chột dạ và hưng phấn khó tả, nghe vậy lập tức hoàn hồn, có chút không thể tin được mà mở to mắt.

——Lan Thư mới chỉ ăn cơm hắn nấu một lần, tại sao lại nhận ra được?

Nhưng hắn rất nhanh đã tự cho là mình đoán ra được điều gì đó, liền yết hầu khẽ động nói: "... Tay nghề của em so với trước đây có tiến bộ hơn không?"

Lan Thư thành thật lắc đầu: "Không biết, tôi chưa từng ăn cơm em nấu trước đây."

Long Càn không thể ngờ lại là câu trả lời này: "...Sao ngay cả cơm mà nó cũng không nấu cho anh thế?"

Bởi vì lúc đó họ giống như hai con thú bị nhốt, bị nuôi trong một cái lồng vuông vức, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không nhìn thấy được, làm sao còn có thể hy vọng người trong lòng tự tay nấu những món ăn nóng hổi.

Trong lòng Lan Thư dâng lên một nỗi chua xót khó tả, lại quay đầu cọ vào má Long Càn, nhỏ giọng bên tai hắn: "Đúng vậy, tôi còn muốn hỏi em đấy, lúc đó miệng thì nói sau này sẽ nấu cơm cho tôi cả đời, sao đến bây giờ tính đi tính lại mới nấu cho tôi được hai lần thế... chồng yêu?"

"...!"

Anh cố ý kéo dài âm cuối, nhưng giọng điệu lại không có gì thay đổi, đó là một kiểu làm nũng vừa nhạt vừa có kỹ thuật, nghe đến mức da đầu tê dại.

Long Càn như mất nửa hồn, quả quyết nói: "...Chỉ cần anh chịu ăn, sau này em sẽ nấu cơm cho anh cả đời."

——Nếu em có thể sống sót xuống khỏi bàn mổ... em nhất định sẽ nấu cho anh cả đời.

Lan Thư nghe vậy thì ngẩn người, lộ ra một nụ cười không chút che giấu.

"Trêu em thôi." Anh múc một muỗng cơm đút vào miệng Long Càn, ý cười trên khóe miệng không hề có dấu hiệu phai đi, "Thỉnh thoảng làm một lần là đủ rồi, tôi không nỡ làm mệt thiếu gia nhà chúng ta đâu."

Long Càn nuốt muỗng cơm đó, hoàn toàn không có thời gian để nếm xem đó là vị gì.

Những cơn ghen tuông và đố kỵ trong lòng hắn, lập tức tan thành tro bụi trước nụ cười của Lan Thư.

Chỉ cần có thể để người này bình an sống sót, bảo hắn làm gì cũng được. Thậm chí ngay cả cái tôi mà hắn từng coi trọng nhất, vào lúc này cũng trở nên không còn quan trọng nữa.

Lan Thư vì hắn đã đi 90 bước, là Alpha của Lan Thư, 10 bước còn lại, hắn nên đi.

Vào một buổi sáng bình thường và ấm áp như vậy, Long Càn ôm người trong lòng, không nói một lời mà đưa ra một quyết định ảnh hưởng đến cả cuộc đời hai người.

Ngày cuối cùng của trận đấu chiến thuật, kỳ ph*t t*nh của Lan Thư hoàn toàn đi đến hồi kết.

Long Càn bất chấp sự khuyên can của Lan Thư, sáng sớm đã dậy, rất hiền huệ mà nấu cơm.

Lan Thư cũng không thật sự cản hắn, đợi Long Càn ra ngoài, anh tính toán thời gian và khoảng cách từ nhà bếp đến phòng, chắc chắn người đó không thể thông qua ảnh mà nghe được tiếng động trong phòng, anh mới mặc quần áo ngồi bên cửa sổ, lấy quang não gọi cho Long Vũ.

Bên kia không biết tại sao lại kết nối hơi chậm, Lan Thư đợi mà có chút không kiên nhẫn, nhíu mày nhẹ nhàng gõ đầu gối.

Đếm thêm khoảng 10 giây nữa, cuối cùng Long Vũ cũng bắt máy.

Lan Thư không đợi đối phương mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề: "Mười ngày rồi, bên Phú Luân hỏi ra được gì chưa?"

Long Vũ nghe xong, khựng lại một cách khó nhận ra, sau đó giọng điệu như thường nói: "Họ đã xây một căn cứ mới."

Động tác của Lan Thư ngưng lại, bất chợt nheo mắt: "Xây lúc nào? Ở đâu?"

"Căn cứ mới theo lời gã nói là mới được xây dựng vào năm kia, quy mô rất nhỏ, vị trí cụ thể ở đâu, gã không biết... gã chỉ phụ trách tiêu thụ những "sản phẩm nhân loại" đó."

"..."

Nghe thấy mấy từ cuối cùng, Lan Thư lập tức im lặng.

"Hơn nữa theo Phú Luân tiết lộ, trước khi Phù Vi An chưa bị bắt, gã và các cấp cao còn lại đều liên lạc qua Phù Vi An, từ sau khi Phù Vi An bị bắt, một trong số đó đã cắt đứt liên lạc với gã, người còn lại thì chuyển thành liên lạc một chiều."

"Thân phận của Phú Luân là giả, hơn nữa thông tin giả mạo rất thô sơ, nhưng cả Barna không ai phát hiện ra sự bất thường của gã."

"Cho nên sau khi điều tra sơ bộ của tổ điều tra đặc biệt, nghi ngờ họ đã có vũ khí sinh học mới, loại vũ khí đó rất có thể sẽ ảnh hưởng đến tâm trí con người... từ đó bóp méo nhận thức của con người, thay đổi phán đoán thông thường của họ."

Bóp méo nhận thức của con người...

Lan Thư nhíu mày trầm ngâm một lát rồi nói: "Tôi biết rồi, còn chuyện gì khác không?"

Bên kia lần này im lặng rất lâu, một lúc sau dường như đã châm một điếu thuốc: "Còn một chuyện nữa, Long Càn đã hoàn toàn bị lộ, Tuyết Thời vì vậy mà nhận được một lá thư đe dọa ẩn danh."

Lan Thư ngẩn người, phản ứng đầu tiên không phải là hỏi nội dung thư đe dọa, mà là: "Ông không nói gì với Long Càn chứ?"

Long Vũ không để lộ cảm xúc nói: "Không."

Lan Thư thở phào nhẹ nhõm, không quan tâm đến nội dung cụ thể của thư đe dọa: "Chuyện có thể đoán trước được, những người đó chó cùng rứt giậu rồi, ông trông chừng người của ông cho kỹ, đừng để xảy ra chuyện vào lúc này."

Long Vũ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, quả quyết nói: "Em ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Trong lời nói của Long Vũ mơ hồ như có ý khác, Lan Thư nghe vậy ngẩn người, vừa định nói gì đó, cửa phòng lại vang lên vào lúc này.

Anh giật mình toát mồ hôi lạnh, vội vàng ngắt liên lạc mở livestream, cẩn thận quay đầu nhìn qua.

Thấy trên mặt Long Càn không có gì khác thường, dường như không thông qua ảnh mà nghe được cuộc đối thoại giữa anh và Long Vũ, Lan Thư không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Người đó rất nhanh đã bưng bữa sáng hôm nay đến trước mặt anh.

Nhìn bát canh cá vàng óng đó, Lan Thư và con cá đắt đến mức anh cũng nhận ra được trong đó nhìn nhau ba giây, cuối cùng vẫn không nhịn được: "...Vừa cá vừa thịt, tôi tạm thời chưa cần tích sữa, không cần phải mới sáng sớm đã làm thịnh soạn vậy chứ?"

Long Càn bị anh nói một câu làm cho tai đỏ bừng, nhưng mấy ngày nay ăn mặn cũng không phải vô ích, ít nhiều cũng có chút tiến bộ.

Mặt không đổi sắc, hắn nhét thìa vào tay Lan Thư, nhìn người đó múc một muỗng canh đưa vào miệng mới khẽ nói: "Uống đi, coi như là cho em."

Lan Thư suýt nữa thì sặc, quay đầu có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Alpha lộ ra một nụ cười đắc ý, Lan Thư nhìn thẳng vào hắn ba giây, lại cũng không nhịn được mà bật cười: "Tiến bộ rồi."

Long Càn cười hôn lên má anh: "Nhờ đàn anh dạy tốt... được rồi đừng trêu em nữa, mau ăn đi, lát nữa nguội mất."

Lan Thư nghe vậy lại múc một muỗng canh cá, cười đưa đến miệng hắn: "Tạm thời có lẽ chưa tiết được, cho em nợ một miếng trước."

Long Càn vẫn còn kém nửa bước, mặt nóng lên nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng nuốt xuống.

Trong lòng hai người đều đè nén những bí mật không thấy ánh mặt trời, trên mặt lại không hẹn mà cùng không hề để lộ, chỉ dành cho nhau mặt tươi sáng nhất.

Chiều hôm đó, tại trận chung kết của trận đấu chiến thuật, Lan Thư và Long Càn xuất hiện trên khán đài.

Vì không cần tham gia thi đấu, nên hai người đều mặc thường phục.

Có lẽ là buổi sáng xem livestream liếc thấy bình luận nói gì đó "nếu thật sự cãi nhau, tôi sẽ trực tiếp cầm biển số tình yêu làm tiểu tứ cho ba meo", trong lòng Long Càn nén một hơi, vì vậy buổi chiều đã thay một bộ quần áo vô cùng bắt mắt.

Áo len cao cấp màu đen, bên khoác ngoài áo gió màu nâu sẫm, cộng thêm cặp kính râm trên đầu đắt tiền không thể tả, khiến hắn trông như đến để trình diễn thời trang.

Người này trước khi ra cửa thậm chí còn như con công xòe đuôi tự mình tạo kiểu tóc, chỉ thiếu nước dán cấp bậc tin tức tố lên trán.

So sánh với đó, trang phục của Lan Thư lại "giản dị" hơn nhiều.

Anh chỉ mặc một chiếc áo len dệt kim màu be nhạt, chất liệu mềm mại, đường vải mềm tôn lên làn da trắng như tuyết của anh, khuôn mặt xinh đẹp đến mức không ai bì kịp, càng tôn lên một vẻ yên tĩnh hoàn toàn khác với ngày thường.

Do trận đấu đang diễn ra, hai người lại xuất hiện không báo trước, ống kính hiện trường chỉ dừng lại trên người họ nửa phút rồi vội vàng rời đi.

Nhưng dù chỉ có nửa phút, vô số bình luận trong phòng livestream vẫn lập tức bùng nổ:

"A a a a tôi nhìn thấy ai tôi nhìn thấy ai!? Trời ơi, hôm nay ba meo là cấp bậc mommy!!"

"Vãi vãi vãi sao hôm nay thủ tịch lại có mùi vợ hiền thế?!"

"Đệt... xin lỗi giám đốc nhỏ vì sự có mắt không tròng trước đây của tôi, đẹp trai đến mức bay cả não"

"Đạo diễn đạo diễn, ông có biết chuyển cảnh không hả?! Ai muốn xem cái sa bàn rách đó a a a a tôi thật sự phục rồi"

"Những kẻ bịa chuyện cãi nhau vì gia sản mở to mắt chó của các người ra mà xem đi!!"

"A a a a mấy ngày không gặp sao ba meo lại xinh đẹp như vậy!! Không phải bị Long Tỉnh tưới tắm rồi chứ??"

"Đệt mợ thần Long Tỉnh, một đám nhân tài"

"Báo báo mèo mèo không phải thật sự đã pằng pằng pằng rồi chứ, đừng mà, hai người nhớ nói với tôi, để tôi còn đi đầu thai!!"

Trong ba mươi giây, phần lớn sự chú ý của khán giả đều đổ dồn vào Lan Thư và Long Càn, nhưng cũng có một bộ phận khán giả tinh ý nhận ra sự khác thường của những người xung quanh họ.

Những người có thể đến hiện trường xem trận đấu phần lớn là tình nguyện viên của các trường và một bộ phận khách mời được mời xem.

Tuy nhiên, dù là khách mời có địa vị cao hay là học sinh chưa từng trải, đều không nhịn được mà kinh ngạc nhìn về phía hai người.

Một Alpha ngồi gần Lan Thư thậm chí còn lộ ra vẻ mặt tan nát cõi lòng đến trống rỗng, hai nữ sinh Omega sau lưng đối phương thì không hẹn mà cùng che miệng, trong mắt đầy sự kinh ngạc.

Một cảnh quay có thể nói là nhân gian trăm vẻ, nhưng khán giả không ngửi được tin tức tố tại hiện trường, cho nên sau khi nhìn thấy cảnh này, trong lòng họ chỉ còn lại sự khó hiểu:

"Người xung quanh làm sao vậy?"

"Chắc do Long của chúng ta lại như ở trường không kiểm soát được tin tức tố của mình, cún con là vậy đó, lúc nào cũng phải đánh dấu lãnh thổ tuyên bố chủ quyền"

"Cái gì?? Long của chúng ta đã 20 rồi, sao trước mặt vợ màđến cả tin tức tố cũng không kiểm soát được vậy, là quân gia nào tiết lộ thế?"

"Cảm ơn các vị quân gia ẩn danh, chuẩn bị cho Thiên Xu vũ trụ học giải mã ba tháng, kiến thức không vào đầu được chút nào, hóng hớt Long—Lan, tôi thuộc như lòng bàn tay"

"Mạnh dạn lên, có thể là Lan meo có thai đang tỏa mùi sữa đó"

"... 6, dám ghi cả tên thật trên màn hình công cộng, mấy người thật sự không sợ bị gửi thư luật sư à"

Tuy nhiên, dù khán giả có suy đoán trên trời dưới biển trong bình luận, cũng không ai dám nghĩ đến việc đánh dấu hoàn toàn.

Bởi vì đối với AO, đánh dấu hoàn toàn là một điều thiêng liêng hơn cả hôn nhân.

Đến thời đại ngày nay, rất nhiều Alpha và Omega đã kết hôn, thà dùng phương pháp khoa học để thụ tinh ngoài cơ thể, cũng không muốn đánh dấu hoàn toàn.

Bởi vì dù là đối với Omega hay Alpha, xóa đi dấu ấn đều là một quá trình vô cùng đau đớn.

Đối với Omega, nỗi đau này phần lớn là về thể xác, một số người có cơ địa nhạy cảm, cảm giác đau khi xóa dấu ấn không kém gì sinh con.

Còn đối với Alpha, nỗi đau này lại phần lớn là về tinh thần.

Cái gọi là nỗi đau tinh thần không phải là nỗi đau thất tình không bệnh, mà là tổn thương tinh thần do pheromone tác động, ăn sâu vào gen của Alpha.

Những tổn thương đó rất có thể sẽ đi theo họ cả đời, một số Alpha sau khi ly hôn bị buộc phải đối mặt với sự thật là Omega từng của mình xóa đi dấu ấn, thậm chí có thể sẽ chọn tự sát.

Cho nên, đánh dấu hoàn toàn không chỉ đại diện cho việc cam tâm tình nguyện để một người khác nắm giữ niềm vui của mình, mà còn là giao công tắc của nỗi đau vào tay đối phương.

Dưới hậu quả đẫm máu như vậy, không ai sẽ mang chuyện này ra đùa.

Và ngay khi vô số khán giả đang thảo luận sôi nổi trong phòng livestream, một bài đăng ẩn danh lại lặng lẽ nổi lên trên trang chủ của diễn đàn Tinh Không ——【Xin mời, đang ở hiện trường trận đấu chiến thuật, kính báo chư vị, ai muốn đầu thai thì nhanh chân lên!】

Lời này trông không đầu không cuối, giống như đang trù người ta chết, không ít người bị lừa vào, rồi nhìn thấy nội dung gây sốc ở bình luận đầu:

【Long Tỉnh đã vào vị trí, Lan meo đã bị đánh dấu hoàn toàn, phôi thai sắp làm tổ rồi!!】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn