Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 46: Vụng trộm

Bài đăng vừa xuất hiện đã ngay lập tức dấy lên sóng to gió lớn, mười tầng đầu tiên về cơ bản đều là dấu chấm hỏi:

"??? Cái gì thế??? Đánh dấu hoàn toàn!? Hôm nay đâu phải Cá tháng Tư đâu nhỉ??"

"Vãi... MXS và LY còn chưa đánh dấu hoàn toàn mà, con trai đi trước cả bố một bước à??"

"Thật hay giả vậy?? Nếu là thật thì tôi đi mua thuốc chuột đây!! Tôi không dám tưởng tượng nữa, tỉnh dậy ngửi mùi hương trên người ba meo, nghe tiếng cười sang sảng của bố, thừa kế gia tài bạc triệu của ông nội, tôi sẽ hạnh phúc đến nhường nào"

"Nghi là uống nhiều thuốc chuột quá rồi, Long nhà cậu chỉ biết cười lạnh lẽo âm u thôi"

Phản ứng ban đầu của đa số mọi người đều là không tin, nhưng rất nhanh sau đó, càng nhiều những câu trả lời ẩn danh có mặt tại hiện trường đã xuất hiện trong bài đăng:

"A a a nín chết tôi rồi, cuối cùng cũng có người nói ra!!"

"Trời đất ơi, hai người họ cứ thế đứng giữa đám đông như chốn không người, thật sự là cả người thủ tịch toàn là mùi chanh muối biển, tôi không dám tưởng tượng bao nhiêu ngày qua đã xảy ra chuyện gì nữa a a a!!"

"Tin tức tố của cún con lại là mùi soda, chết tiệt, muốn biết tin tức tố của Lan meo là mùi gì quá đi, cho tôi ngửi một tí đi mà, cho tôi ngửi một tí thôi rồi tôi sẽ làm bất cứ điều gì——!"

Khi tin tức bùng nổ này truyền đến phòng phát sóng trực tiếp, trận chung kết trên sân vừa hay đã có kết quả——Thiên Xu do Daniel dẫn dắt đã đại thắng Ference.

Khác với Thiên Xu là một ngôi trường chủ yếu gồm người Hoa Hạ, thành phần của Ference tương đối phức tạp, nhưng chủ thể vẫn là người Lucia.

Đối mặt với hành động vong bản như vậy của Daniel, ngay khi kết quả trận đấu được công bố, phía Ference im phăng phắc, còn các tình nguyện viên của Thiên Xu thì đồng loạt đứng dậy, dành cho đội trưởng tạm thời của họ những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất.

Là một người Lucia, lại ra tay đánh tơi bời đồng bào của mình dưới sự chứng kiến của người dân toàn thế giới, nhưng bản thân Daniel lại chẳng hề có chút gánh nặng tâm lý nào, sau khi trận đấu kết thúc, gã kích động chạy đến trước khán đài để bắt tay với mọi người.

Ống kính cũng tự nhiên theo gã mà lia đến khán đài, Daniel đang bắt tay thì nhìn thấy một bóng người ở phía xa, tức thì vui mừng khôn xiết, lập tức chạy tới: "Lan——!"

Gã lao đến trước mặt Lan Thư rồi đứng lại, giơ tay định ôm lấy đối phương: "Không phụ sự kỳ vọng, tôi làm được rồi!"

Thế nhưng hai tay vừa giơ lên được nửa chừng, một mùi chanh đậm đặc ập vào mặt, suýt chút nữa đã làm gã ch** n**c mắt.

Người Lucia mở to mắt, vẻ mặt thoáng chốc trống rỗng, buột miệng nói một câu chửi bằng tiếng mẹ đẻ theo bản năng, nhưng nói được nửa chừng, trí thông minh đột nhiên chiếm thế thượng phong, gã chợt nhận ra sự tồn tại của ống kính, thế là vội vàng ngậm miệng lại.

Hôm nay Lan Thư và Long Càn không đeo máy phiên dịch, hoàn toàn không hiểu gã nói gì.

Long Càn cười như không cười kéo tay Daniel ra khỏi người Lan Thư, đột ngột ôm chầm lấy gã một cái, dùng sức lớn đến nỗi suýt nữa thì siết chết người Lucia.

Lan Thư đứng bên cạnh khen ngợi thật lòng: "Làm tốt lắm Daniel, bao ngày qua vất vả cho cậu rồi."

Trình độ tiếng Hoa Hạ đã được nâng cao, người Lucia thầm nói trong lòng: Hai người cũng làm tốt lắm, bao ngày qua chắc còn vất vả hơn tôi.

Nhưng có cho gã một trăm lá gan cũng không dám nói ra thật, chỉ có thể đáp lại hai người bằng một nụ cười tiêu chuẩn của người Lucia.

Những người có mặt tại hiện trường tuy không hiểu Daniel đã nói gì, nhưng cư dân mạng lại vô cùng thần thông, có người chủ động dịch trên phần bình luận: "Cả nhà ơi, gấu nhỏ vừa mới nói là: Lan, lẽ nào hôm cậu gọi điện cho bọn tôi——"

Lời này vừa thốt ra, một hòn đá làm dấy lên ngàn lớp sóng, khán giả vốn đã đang kinh ngạc vì chuyện hai người họ đã đánh dấu hoàn toàn, đọc được bình luận ấy thì bùng nổ:

"A a a vậy là những gì trên diễn đàn nói là thật hả?!"

"Lúc gọi điện thì sao, gấu nhỏ nói hết câu đi gấu nhỏ!!"

"Không lẽ lúc thủ tịch đại nhân dùng cuộc gọi để ra lệnh cho đội viên, vẫn đang bị ép phải thưởng thức Long Tỉnh..."

"A a a a mặt mũi đỏ bừng, ba meo sắp biến thành bánh su kem Long Tỉnh của riêng cún con rồi"

"Vậy thì ngọt mà không ngấy rồi, tôi trực tiếp ăn một miếng một cái luôn!!"

Cú sốc mà tin tức này mang lại cho mọi người không kém gì việc Cuộc thi Olympic bị bom hạt nhân tấn công, đến nỗi kết quả của trận đấu chiến thuật cũng chẳng có mấy ai bàn luận, hôm đó trên toàn mạng gần như đều là những cuộc thảo luận về việc hai người đã đánh dấu hoàn toàn.

Bản thân Lan Thư hoàn toàn không để tâm đến những cuộc bàn tán sôi nổi của cư dân mạng, ngược lại, Long Càn vừa mở những bài đăng đó ra là không nhịn được mà đỏ mặt, nhưng hắn lại rất muốn xem, thế là xem một lúc lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà thoát ra ngoài, làm việc một lát rồi lại thản nhiên quay lại.

Lan Thư thấy thế chỉ thấy buồn cười, lại sợ chọc thủng sẽ khiến Long Càn thẹn quá hóa giận, nên đành giả vờ không biết.

Không ngờ buổi chiều người này lại chui vào bếp, cuối cùng thật sự bưng ra một phần bánh su kem Long Tỉnh.

Lan Thư vừa xấu hổ vừa tức giận lại buồn cười, nói gì cũng không chịu ăn, bị người ta vừa xoa eo vừa dỗ dành năn nỉ hồi lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng ăn một cái.

Lớp kem vị trà thơm lừng tan ra trong miệng, quả thực rất ngon, ăn vào ngọt mà không ngấy, thế nhưng cảm giác đó lại khiến Lan Thư nhớ đến một trải nghiệm từ rất lâu trước đây, trong lúc mặt đỏ tai hồng, cổ họng bất giác nghẹn lại.

Cuối cùng, một người có sức ăn lớn như anh, khi ăn hết phần bánh su kem đó lại có ảo giác như bị lấp đầy, bữa tối hôm đó cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

Vì trận đấu chiến thuật chỉ kiểm tra trí não, thể lực của các thí sinh không tiêu hao nhiều nên sau khi trận đấu trí kết thúc, các thí sinh chỉ nghỉ ngơi một ngày rồi nghênh đón trận thi đấu cơ giáp cuối cùng.

Địa điểm thi đấu của trận cơ giáp nằm ở Nam bán cầu của hành tinh mẹ của nhân loại, trên một vùng đất liền rộng lớn vô tận, bầu trời xanh biếc, ánh nắng rực rỡ.

Cơ giáp của hàng trăm học viện quân sự dàn trận trên không trung, khí thế ngút trời có thể nói là chấn động vũ trụ.

20 chiếc cơ giáp của Thiên Xu xuất hiện ở phía đông nam bầu trời của đại lục, dẫn đầu là cơ giáp hạng nặng cấp SSS Cửu Uyên và cơ giáp đột kích hạng nhẹ cấp SSS Thanh Vũ.

Vì thân phận của Long Càn đã sớm bị tiết lộ từ trước, nên khi thấy hắn lái Cửu Uyên của Long Vũ, khán giả cùng lắm cũng chỉ cảm thán không hổ là thiếu gia, cơ giáp cấp SSS nói lái là lái, ngoài ra cũng không có quá nhiều kinh ngạc.

Nhưng so với đó, Thanh Vũ của Lan Thư lại mang đến cho mọi người một cú sốc thực sự.

Số lượng cơ giáp cấp SSS trong toàn bộ liên minh đều có đăng ký, cho dù là người hoàn toàn không hiểu về cơ giáp, ít nhiều cũng có thể kể ra vài cái tên.

Thế nhưng trước khi Thanh Vũ ra mắt hôm nay, lại chẳng có bất kỳ ai từng nghe qua tên của nó.

Nhưng dù là các thí sinh có mặt tại hiện trường hay khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp, không một ai nghi ngờ thân phận cấp SSS của nó, không vì lý do gì khác——chiếc cơ giáp này thực sự quá đẹp.

Thanh Vũ là cơ giáp đột kích hạng nhẹ, về ngoại hình không có cảm giác áp bức nặng nề như Cửu Uyên, nhưng nó lại đẹp một cách độc đáo.

Thân máy màu xanh nhạt lấp lánh dưới ánh mặt trời, rõ ràng là một cỗ máy giết người được điêu khắc từ kim loại, nhưng nhìn qua lại giống như một thần nữ trong thần thoại thượng cổ, đẹp đến kinh diễm tuyệt trần.

Vô số khán giả vốn không hiểu gì về cơ giáp thấy vậy đều ngây người ra:

"Dù không hiểu về cơ giáp... nhưng chiếc cơ giáp này của thủ tịch có phải là hơi đẹp quá không?! Sao có thể đẹp như thủ tịch vậy a a a"

"Giống như váy cưới của Lan meo vậy (phát ngôn bừa bãi vô địch)"

"Trời ạ, trang web chính thức của Hiệp hội Cơ giáp Liên minh vừa cập nhật thông tin liên quan, Thanh Vũ được chế tạo hoàn thành từ ba năm trước, nhưng hôm nay thông tin liên quan mới được tiết lộ, hơn nữa dòng chữ nhỏ phía sau còn nói là được phê duyệt chế tạo đặc biệt"

"Tôi cũng thấy rồi!! Ở cột người chế tạo là một hàng dấu chấm hỏi!!"

"Chẳng lẽ là do thủ tịch tự mình thiết kế?! Tại sao lại gọi là Thanh Vũ, giống như một chú chim nhỏ thật đáng yêu"

"Trang web chính thức nói tên cơ giáp là Thanh Vũ, lấy từ "lông của chim xanh", ờmmm, mượn cánh chim xanh dẫn đường... vậy là thủ tịch đang tưởng nhớ người chồng đã khuất sao? Hay là cơ giáp vốn dĩ do người chồng đã khuất chế tạo?"

"Đấu với đám cư dân mạng có văn hóa như mấy người mệt thật"

"6, lái di sản của người chồng đã khuất kề vai chiến đấu cùng người hiện tại, sau khi kết thúc thủ tịch thật sự sẽ không bị ông xã nhỏ đè trong buồng lái chứ..."

Trong lúc khán giả đang ồn ào náo nhiệt, ban tổ chức tại hiện trường bắt đầu lần lượt kiểm tra tình hình cơ giáp của các đội thi, đảm bảo các thí sinh không mang theo vũ khí và vật phẩm cấm.

Sau khi xác nhận xong, đội kiểm tra rút khỏi khu vực thi đấu, ngay phía trên sân đấu hiện ra một bảng điểm bán trong suốt.

Trận thi đấu cơ giáp khác với các trận đấu cá nhân trước đó, sẽ không còn ghi nhận thành tích cá nhân theo đơn vị cá nhân nữa mà sẽ ghi điểm của cả đội theo đơn vị đội thi.

Luật cũng đơn giản hơn trận đấu chiến thuật rất nhiều, lấy đội trường làm đơn vị, bắn hạ 1 chiếc cơ giáp được cộng 1 điểm, bị bắn hạ một chiếc cơ giáp thì bị trừ 10 điểm.

Trận đấu kéo dài cả một ngày, khi trận đấu kết thúc, nếu có trường hợp một số đội có điểm số bằng nhau thì sẽ bước vào hiệp phụ.

Sau khi đọc xong luật, một giọng nói máy móc quen thuộc vang vọng khắp bầu trời, vang lên trên toàn bộ đại lục: "Kiểm tra cơ giáp hoàn tất, mời các thí sinh vào vị trí."

"Còn một phút cuối cùng trước khi trận đấu bắt đầu, mời các thí sinh tiến hành kiểm tra an toàn lần cuối."

Giọng nói vừa dứt, một đồng hồ đếm ngược khổng lồ trong suốt xuất hiện trên bầu trời.

Lan Thư kéo mặt nạ bảo vệ trong buồng lái xuống, tay nắm cần điều khiển quay đầu nhìn Cửu Uyên bên cạnh một cái, sau đó bình tĩnh thu lại ánh mắt.

"Mười giây cuối cùng, mời các thí sinh chuẩn bị dịch chuyển."

"Mười, chín, tám... ba, hai, một——"

Khi con số nhảy về không, vô số cột sáng đồng thời bùng nổ trên bầu trời đại lục, tiếng gầm rú tức thì vang dội khắp vũ trụ, khói lửa trong chớp mắt bốc lên ngút trời!

——Trận thi đấu cơ giáp chính thức bắt đầu!

Đây không nghi ngờ gì là vòng đấu có độ chân thật nhất trong toàn bộ Cuộc thi Olympic, khói lửa chiến tranh lan tràn khắp mặt đất, cuộc tàn sát chớp nhoáng nổ ra.

Hơn 10 học viện quân sự nhỏ dường như đã rút ra được bài học từ trận đấu đồng đội, trận đấu vừa bắt đầu, họ đã không hẹn mà cùng vây quanh đội Tây Nhĩ, giống như một bầy linh cẩu cuối cùng cũng đồng lòng hợp sức.

Tuy nhiên, không phải học viện quân sự nào cũng có kỹ thuật của "Noey" năm đó.

Trận thi đấu cơ giáp không chỉ so tài về thực lực cá nhân, mà còn là cấp bậc cơ giáp và khả năng phối hợp đồng đội, những yếu tố này thường liên quan trực tiếp đến trình độ tổng hợp của học viện quân sự, vì vậy việc các học viện quân sự nhỏ cố gắng liên hợp vây công các học viện quân sự lớn trong trận thi đấu cơ giáp chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

So với các trận thi đấu cơ giáp mấy kỳ trước cần đến hiệp phụ, tính khả quan của kỳ này hoàn toàn là một khái niệm khác.

Sự hấp dẫn của mấy kỳ trước đến từ những trận hỗn chiến, các bên đấu trí với nhau, còn của lần này lại đến từ sự tàn sát và vây quét đơn phương của bốn học viện quân sự lớn.

Chỉ trong một buổi sáng, đa số các học viện quân sự nhỏ thiên về tấn công đã bị mấy học viện quân sự lớn tiêu diệt gần hết.

Tuy nhiên, so với lối đánh tấn công của ba học viện quân sự còn lại, bầy ong mà Barna tự hào vì thiếu mất ong chúa mà buộc phải thay đổi đội hình, kéo theo đó, lối đánh cũng từ phong cách quyết liệt trước đây chuyển thành phong cách bảo thủ.

Họ từ một bầy ong biến thành một bầy rắn độc co cụm trong góc tối, nhưng số lượng cơ giáp của họ thực sự quá lớn, với lối đánh như vậy, họ cũng nhặt được không ít chiến lợi phẩm.

Tuy nhiên, ngay khi họ đang rập khuôn co mình trong góc, âm thầm quan sát trận chiến giữa Thiên Xu và Tây Nhĩ, không ai để ý rằng, dưới ánh mặt trời rực rỡ, một chiếc cơ giáp màu xanh có kích thước tương đương với chiếc Ong Chúa của họ, đã lặng lẽ bay vào giữa bầy cơ giáp của họ như một chiếc lông vũ.

Chiếc cơ giáp đó đã tắt tất cả các chức năng đầu ra, vì vậy radar của Barna không có bất kỳ phản ứng nào.

Cuộc vây quét của Thiên Xu với Tây Nhĩ nhanh chóng đi đến hồi kết, chiếc Cửu Uyên dẫn đầu dường như vì hành động chậm chạp, lại một mình chọn ở lại dọn dẹp tàn cuộc.

Sain thấy vậy, đồng tử co rút lại, một cơn phấn khích dâng lên trong lòng——cơ hội đến rồi!

Lực lượng chủ lực của Thiên Xu vừa rút đi, Long Càn đang xử lý phần còn lại của thủ tịch Tây Nhĩ trên tay, một bóng đen kịt đột nhiên đổ xuống trên đầu hắn.

Dù Cửu Uyên là cơ giáp hạng nặng cấp SSS, nhưng trước bầy ong quá đông đảo cũng có phần nhỏ bé.

Long Càn trong buồng lái khẽ nhướng mắt, vừa hay nhìn thấy trên bảng điều khiển liên lạc hiện lên một dòng chữ đã được giải mã: "Cửu Uyên, ngươi đã bị chúng ta bao vây, hãy đầu hàng ngay lập tức."

Đối mặt với lực lượng cơ giáp đông hơn gấp bội, Cửu Uyên lại không hề động đậy, giống như một con rồng đen khổng lồ, bình tĩnh nằm phục ở đó.

Cảnh tượng này thực sự có chút kỳ quái, mấy người của Barna bị bầu không khí khó hiểu này làm cho sống lưng lạnh toát.

Ngay khi họ chuẩn bị ra tay bất chấp, trên bảng điều khiển liên lạc của vô số người hiện lên một dòng chữ như thể bò ra từ địa ngục: [Đã bao giờ thấy pháo hoa chưa?]

Sain thấy vậy đột nhiên sững sờ.

Một cảm giác rợn tóc gáy quen thuộc dâng lên trong lòng, cuối cùng gã cũng nhớ ra cảm giác kỳ quái này mình đã từng trải qua khi nào——trong trận hiệp phụ từ rất lâu trước đây, Beta tên Noey đó giống như một cái gai, đâm cong cả sống lưng của gã, đến nỗi cho đến tận hôm nay, vẫn có thể dễ dàng đánh thức nỗi sợ hãi của gã.

Sain nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, sắc mặt đột biến, lập tức ra lệnh: "Rút lui!"

Đại quân của Thiên Xu rõ ràng đã rút lui, trước mắt chỉ có một chiếc Cửu Uyên, Long Càn có mạnh đến đâu cũng chỉ là thú dữ cùng đường, tại sao phải chạy?

Không ít người vì thế mà hành động chậm lại một chút, và chính một chút do dự này đã chôn vùi tính mạng của họ.

Giây tiếp theo, một luồng sáng chói lòa đột nhiên bùng nổ giữa bầy cơ giáp, tựa như thần phạt mà thần nữ giáng xuống, sóng âm khổng lồ tầng tầng lớp lớp ập đến như đóa hoa sen.

"——!"

Sain kinh hãi mở to mắt, kéo cần điều khiển định bỏ chạy, tiếc là sự hủy diệt đến nhanh hơn cả dịch chuyển.

Thanh Vũ nhanh hơn cả tốc độ âm thanh, khi pháo quang siêu hạt tựa như cánh ve sầu cắt đôi thân máy của Sain, tiếng radar vẫn chưa kịp vang lên.

Sự im lặng đó giống như một bóng ma không có thực thể, đợi đến khi tiếng báo động của radar cuối cùng cũng vang lên dồn dập trong bầy ong, những người sống sót khác không dám do dự nữa, tức thì sợ hãi tan tác bỏ chạy.

Bảy chiếc cơ giáp hình ong còn lại của Barna vạch ra bảy vệt cầu vồng trên bầu trời, tháo chạy về bảy hướng khác nhau, với khoảng cách của Thanh Vũ, về cơ bản không thể nào đuổi kịp họ.

Tuy nhiên, ngay khi những người sống sót tưởng rằng mình đã may mắn thoát chết, chiếc Cửu Uyên "nặng nề" trong mắt họ đột nhiên khởi động, một cú dịch chuyển cấp ba trực tiếp đâm thẳng vào!

"Ầm——!"

Không một chút trì hoãn, sau một chuỗi tiếng nổ lớn liên hoàn, bảy chiếc cơ giáp của Barna nổ tung trên bầu trời như thất tinh liên châu.

(*) Thất tinh liên châu là một hiện tượng thiên văn hiếm gặp khi bảy hành tinh trong hệ Mặt Trời cùng nằm thẳng hàng hoặc gần như thẳng hàng trên bầu trời.

[Đã bao giờ thấy pháo hoa chưa?]

Câu hỏi khó hiểu đó cuối cùng cũng có kết quả.

Bảy quả cầu nổ rực rỡ tạo thành một vòng tròn quanh Thanh Vũ, tựa như đang dâng lên những đóa pháo hoa thành kính và hoành tráng nhất cho vị thần đã giáng xuống thần tích, nổ tung một cách kinh người, mang theo một vẻ lãng mạn rợn người.

Vô số khán giả đều ngây người, bất giác dừng lại mọi hành động trước màn hình, tất cả các phòng phát sóng trực tiếp đều im phăng phắc.

Những mảnh vỡ của bầy ong rơi xuống từ không trung, giống như một cơn mưa kim loại lấp lánh.

Thanh Vũ lướt nhẹ trong khói lửa chiến tranh rồi đáp xuống bên cạnh Cửu Uyên, máu ong trên người dường như vẫn chưa khô, như một vị thần chủ quản việc giết chóc thời thượng cổ, vừa tao nhã vừa đằng đằng sát khí, đẹp đến kinh tâm động phách.

Mất cả một phút, vô số khán giả mới như bừng tỉnh từ một giấc mơ lớn, tức thì làm bùng nổ mấy phòng phát sóng trực tiếp:

"Vãi vãi vãi!! Thằng nhóc này cho nổ cơ giáp nhà người ta để dỗ vợ đấy à??"

"Đẹp trai quá a a a a đẹp trai quá!! Gõ chữ xứng đôi lên màn hình công cộng cho tôi!!"

"Đây là đại mỹ nhân sát thần hai mặt thần quỷ gì thế này a a a thủ tịch đại nhân em là chó của ngài!!"

"Vẻ đẹp bạo lực tầm cỡ sử thi!! Tôi đã có thể tưởng tượng được cảnh này đưa vào video tổng hợp sẽ đẹp đến mức nào rồi!!"

"Cún con có vợ rồi đúng là khác, sao có thể A như vậy a a a"

Hoàng hôn như máu, ánh nắng đỏ rực xuyên qua khói lửa rải xuống khắp đại lục.

Sau khi toàn bộ Barna bị tiêu diệt, kết quả cuối cùng không có gì bất ngờ, Thiên Xu với thế chẻ tre, dễ dàng giành được chức vô địch của trận thi đấu cơ giáp cũng như toàn bộ Cuộc thi Olympic.

Trận thi đấu cơ giáp này đã gây chấn động toàn vũ trụ với một sức nóng chưa từng có, buổi tối ngày trận đấu kết thúc, vô số video tổng hợp bùng nổ như nấm sau mưa, trang chủ của các nền tảng video lớn gần như đều là video tổng hợp của Lan Thư và Long Càn.

Tên của hai người họ chỉ sau một đêm đã vượt qua Noey năm đó, định sẵn sẽ trở thành hai tượng đài không thể vượt qua trong lịch sử Cuộc thi Olympic.

Ngay khi những cuộc bàn tán sôi nổi trên tinh võng vẫn đang tiếp diễn, vào đêm thứ hai sau khi trận thi đấu cơ giáp kết thúc, một bữa tiệc rượu hoành tráng đã được khai mạc tại tầng một của tòa nhà Thiên Tinh.

Cuộc thi Olympic Quân sự kịch tính và hấp dẫn đã khép lại, vô số thí sinh sau một ngày nghỉ ngơi, mang theo tâm trạng vui mừng hoặc thất vọng thay lễ phục của trường mình, cùng nhau đến dự tiệc rượu.

Dưới những chùm đèn treo lộng lẫy, các thí sinh, tình nguyện viên và khách mời từ các giới tụ họp lại một nơi, người người quần là áo lượt, ly rượu đan xen.

Và là hai ngôi sao sáng nhất của toàn bộ Cuộc thi Olympic, trước mặt Lan Thư và Long Càn có vô số người đến mời rượu và nịnh nọt.

Tâm trạng của Lan Thư dường như rất tốt, người trước nay không muốn tham gia những cuộc xã giao như thế này, hôm nay không chỉ đến, mà thậm chí còn hiếm khi nhận không ít rượu.

Long Càn đứng bên cạnh anh ghen đến bốc hỏa mà không dám nói gì, dù sao hắn cũng không còn là "bé ba" có thể tùy tiện nổi nóng nữa, sau khi tự cho mình là chính thất, hắn rất tự giác, có ý thức biết điều, thế là chỉ có thể giả vờ làm một người vợ cả hiểu chuyện đi theo sau Lan Thư.

Và Lan Thư rõ ràng rất hài lòng với sự "biết điều" của hắn, vì Long Càn cứ uống rượu là say, nên mỗi ly rượu đưa đến trước mặt hắn, cuối cùng đều bị Lan Thư nhận lấy uống cạn.

Không ít người đến mời rượu thấy vậy đều sững sờ, nhưng rất nhanh đã giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục tâng bốc hai người.

Tửu lượng của Lan Thư rất tốt, nhưng không chịu nổi việc hôm nay anh vui, chỉ cần không phải là những người từng có hiềm khích với anh, những người khác đến mời rượu, có thể nói là ai đến cũng không từ chối.

Một Beta thấy hôm nay anh dễ nói chuyện như vậy, đứng ở xa hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, cầm ly rượu đi đến trước mặt Lan Thư, khen ngợi thật lòng: "Thủ tịch Lan, ngài thật sự quá đỉnh!"

Beta này trông có vẻ không giỏi xã giao, lời nói ra mộc mạc vô cùng, nhưng cũng chân thành.

Lan Thư bấm vào máy phiên dịch, dừng lại ba giây, nâng ly chạm với cậu ta một cái: "Ngài quá khen rồi."

Vẻ mặt anh không lộ chút sơ hở, ngoài khóe mắt có vài vệt đỏ khó thấy ra, không có bất kỳ biểu hiện khác thường nào.

Không một ai ở đó có thể nhận ra anh đã say, trừ Long Càn vẫn luôn đi theo sau.

Beta mời rượu thấy anh thật sự nhận rượu của mình, ánh mắt tức thì sáng lên nói: "Không không không, những gì tôi nói đều là sự thật! Ngài thật sự rất lợi hại, rất giống một người bạn trước đây của tôi, anh ấy cũng ưu tú như ngài!"

Có thể nghe ra người này hoàn toàn không biết nịnh nọt, nhưng Lan Thư hiếm khi có tâm trạng tốt, thuận theo lời cậu ta hỏi thêm một câu: "Tại sao lại nói vậy?"

"Bởi vì hai người đều mạnh mẽ như nhau." Ánh mắt Beta sáng rực miêu tả về người bạn của mình, "Anh ấy tên là Noey, là thí sinh của kỳ trước, nhưng lúc đó chúng tôi không có cơ giáp tốt như Thiên Xu, anh ấy chỉ có thể lái cơ giáp cấp C của trường chúng tôi... nếu anh ấy có thể có được tài nguyên tốt như ngài thì tốt rồi."

Lan Thư nghe vậy lại sững sờ, còn Long Càn thì sắc mặt thay đổi một cách vi diệu, nheo mắt nhìn người đó từ phía sau Lan Thư.

Lan Thư nhìn chằm chằm Beta đó hồi lâu, dường như cuối cùng cũng nhặt lại được tên của đối phương từ sâu thẳm của thời gian, thế là nở một nụ cười rất nhạt: "Cậu là... Misa?"

Misa sững sờ, không thể tin được ngẩng đầu lên: "Sao ngài lại biết tên tôi?"

"Trận đấu đó của Noey năm đó tôi đã xem rất nhiều lần, cậu đi theo sau cậu ấy, phong cách chiến đấu rất đặc biệt." Lan Thư nói một lời nói dối không lớn không nhỏ, "Rất vinh hạnh khi trong lòng cậu, tôi có thể sánh ngang với cậu ấy."

Misa vui mừng khôn xiết, nhưng rất nhanh, đáy mắt lại thoáng qua một tia thất vọng: "Tiếc là sau này Noey nói anh ấy đã vào một bộ phận có tính bảo mật rất cao, sau đó chúng tôi đã mất liên lạc..."

"Tôi nghĩ hai người chắc chắn sẽ là bạn tốt." Misa nở một nụ cười, "Nếu có một ngày tôi có thể liên lạc lại được với anh ấy, nhất định sẽ giới thiệu hai người quen nhau."

Lan Thư mỉm cười gật đầu: "Tôi cũng rất mong được làm quen với cậu ấy."

Misa kích động đưa ly rượu qua muốn chạm ly với anh, Lan Thư rất dễ tính cụng ly, đang chuẩn bị uống, Long Càn im lặng nãy giờ lại giữ lấy cổ tay anh: "Đàn anh, anh say rồi, không thể uống nữa."

Giọng điệu của hắn không có gì khác thường, Lan Thư nghe mà tim đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn hắn, quả nhiên bắt gặp đôi mắt đen như màn đêm của người đó.

——Xong rồi, người này lại giận rồi.

Lan Thư giơ ly lên, giọng rất nhẹ nói: "Ngụm cuối cùng."

Giọng điệu nghe trong tai người khác không có gì khác thường, nhưng lọt vào tai Long Càn lại mang theo một chút ý vị làm nũng.

...Lan Thư gặp lại bạn cũ mà không nhận ra nhau, một cảnh tượng đáng tiếc như vậy, dường như mình thật sự không có tư cách ngăn cản đối phương uống cạn ly này.

Nghĩ đến đây, Long Càn mím môi thu tay về, trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót khó tả. Nó không mãnh liệt như sự ghen tuông trước đây, nhưng lại kéo dài hơn, giống như một con dao cùn cứa từng nhát vào tim hắn.

Trong thế giới của hắn, trước đây và bây giờ đều chỉ có Lan Thư.

Giống như trong thế giới của một chú chó chỉ có chủ nhân.

Nhưng trong những năm tháng hắn nằm trên giường bệnh, Lan Thư lại ở một nơi mà hắn không biết, trải qua một quãng thời gian thăng trầm.

Một người ưu tú như anh, dù bẩm sinh đã giữ khoảng cách với người khác, cũng ít nhiều quen biết được vài người bạn... mà Long Càn lại không hề hay biết gì về điều đó.

Alpha âm thầm nghiến răng, với ánh mắt tăm tối không rõ, nhìn thẳng vào Lan Thư uống cạn ly rượu ấy.

Sau khi tạm biệt Beta tên Misa, rất nhanh lại có người đến mời rượu, quả nhiên Lan Thư tuân thủ lời hứa vừa rồi, không uống nữa.

Chỉ là những ly rượu đã uống trước đó, sau một thời gian lên men, cuối cùng cũng từ từ ngấm.

Là nhà vô địch, những người khác của Thiên Xu về cơ bản đã bị những người đến chúc mừng chuốc cho say mèm, ngay cả người Lucia dũng mãnh trên bàn rượu như Daniel, lúc này cũng đã say đến mức bắt đầu ôm người của Ference xưng anh gọi em bằng tiếng mẹ đẻ.

Hơi rượu trên người Lan Thư lan tỏa, nhưng trên mặt lại không lộ rõ vẻ say, anh mặc một bộ vest trắng, cầm một ly rượu rỗng, đứng trong góc yên lặng ngắm nhìn tất cả sự phồn hoa trước mắt.

Thực ra anh đã say đến mức không còn nghe ra tiếng bước chân bên tai nữa, cho đến khi một bàn tay từ đâu đưa ra, lấy đi ly rượu trong tay đi, anh mới muộn màng hoàn hồn.

Người đó giơ tay ôm anh vào lòng, mùi hương và nhiệt độ quen thuộc truyền đến từ sau lưng.

Lan Thư không nhịn được nheo mắt lại, say đến mức vô thức dựa vào lòng đối phương, bất chấp tất cả định gọi chồng.

Thế nhưng một chữ "chồng" vừa mới ra khỏi miệng, người phía sau lại hơi cúi xuống, ghé vào tai anh nói nhỏ: "Thưa ngài, chồng của ngài đâu rồi? Sao anh ta lại để ngài một mình ở đây?"

"..."

Lan Thư nghe vậy, ngẩng đầu lên dưới ánh đèn, đối mặt với Long Càn ba giây, trong lòng khẽ hiện lên hai chữ——tiêu rồi.

Cún con uống nửa cân giấm sắp tính sổ sau với mình rồi.

Omega thế là cụp mắt xuống, khẽ đáp: "...Anh ấy về trước rồi."

Nói xong dường như anh có chút không kham nổi men rượu mà nhắm hờ mắt lại, khuôn mặt ửng hồng dưới ánh đèn đẹp tột cùng, đôi môi lấp lánh ánh nước mềm mại, trông rất muốn hôn.

Long Càn với ánh mắt sâu không thấy đáy nhìn anh, một lúc lâu sau không biết với tâm trạng gì mà khẽ nói: "Vậy sao? Nhưng tôi nghe nói... không phải chồng của ngài đã qua đời rồi sao?"

Dù đang trong trạng thái say rượu, Lan Thư vẫn mở mắt ra, cau mày lạnh lùng nói: "Mong ngài đừng đùa như vậy."

Người trước đó luôn miệng gọi chồng đã khuất là anh, bây giờ không cho người khác nói chồng mình đã chết cũng là anh.

Tim Long Càn như bị ai đó bóp một cái, không nhịn được l**m l**m răng nanh của mình.

"Xin lỗi, thưa ngài, tôi vô cùng xin lỗi vì sự mạo phạm vừa rồi." Một lúc sau, hắn nửa ôm Lan Thư, tựa như một quý ông lịch thiệp, "Để xin lỗi, xin hãy để tôi đưa ngài về được không?"

Lúc hắn uống thuốc vào giả làm người bề trên, trông cũng ra dáng người lắm.

Lan Thư dựa vào lòng hắn im lặng hồi lâu, dường như đang đấu tranh với giới hạn đạo đức của mình, nhưng cuối cùng, Omega say rượu vẫn không chống lại được sự cám dỗ, khẽ gật đầu.

Long Càn cứ thế nửa ôm anh lên tầng 10, khi đến cửa phòng, rõ ràng người này có thể trực tiếp mở cửa, lại cứ nhất quyết phải diễn cho trọn vẹn vở kịch vụng trộm, cúi đầu nói với người trong lòng đã say đến mức đứng không vững: "Đến nơi rồi, thưa ngài, nên mở cửa rồi."

Lan Thư cố gắng mở mắt ra, định giơ tay dùng vân tay để mở khóa, lại bị người phía sau giữ cằm, ép phải nhận diện mống mắt trước cửa.

Omega có chút khó chịu th* d*c, bộ não chậm chạp vào lúc này cũng nhận ra, e là tối nay mình sẽ không được yên ổn rồi.

Cửa phòng vang lên một tiếng rồi mở ra, để lộ bên trong tối om, giống như một d*c v*ng sâu không thấy đáy, dụ dỗ người ta bước vào.

Long Càn ôm lấy vòng eo mềm nhũn của người trong lòng, bước vào.

Sau khi đóng cửa lại, hắn lại không bật đèn, mà với một tư thế đường hoàng vào nhà, đi thẳng đến bên giường, đặt Lan Thư lên.

Omega mềm nhũn ngồi bên giường, tiện tay tháo cà vạt và cởi áo vest ra, ném xuống đất, rồi nhắm hờ mắt cảm nhận cảm giác choáng váng do men rượu mang lại.

Tuy nhiên, Alpha đã nhân lúc "chồng" anh không có ở đây mà đưa anh về lại không đi, cứ thế im lặng đứng trước mặt anh.

Một lúc sau, Long Càn đứng bên giường, giơ tay rút thắt lưng của mình ra.

Tiếng kim loại cọ vào nhau vang lên trong bóng tối, nghe mà tê dại.

Lan Thư cúi đầu, nghe tiếng động, hoàn toàn theo bản năng nuốt nước bọt, yết hầu khẽ trượt lên xuống hai lần.

Long Càn giơ tay véo cằm anh, thưởng thức vẻ say của anh trong bóng tối.

Lan Thư đỏ bừng mặt khẽ th* d*c, sau khi bị nâng cằm lên, dường như không kham nổi men rượu, mềm nhũn người dựa vào lòng hắn, gò má vừa hay cách một lớp vải áp vào cơ bụng cứng nóng của Alpha.

Anh bị cơ bắp ở đó làm cho nóng đến sững sờ, sau khi mở mắt ra có vẻ hơi mơ màng.

Một lúc sau lại há miệng ra, cắn lấy chiếc cúc áo dưới cùng của Long Càn, thè lưỡi ra chậm rãi l**m m*t.

Đầu lưỡi mềm mại đỏ hồng trong bóng tối l**m chiếc cúc áo màu vàng đó đến trong suốt lấp lánh, cảnh tượng đó thực sự k*ch th*ch đến nỗi khó có thể dùng lời để diễn tả.

Long Càn thấy vậy, ánh mắt tức thì tối sầm lại, hắn cứ thế một tay véo cằm Lan Thư, tay kia thì luồn vào từ cổ áo sơ mi hơi mở của đối phương: "Thưa ngài, hôm nay chồng của ngài không về sao?"

Miệng hắn nói rất lịch sự, nhưng tay lại luồn vào trong áo của Omega ngang nhiên bóp hai cái, có chút ác ý trong đó.

Omega bị hắn x** n*n đến lông mi run lên, nhả chiếc cúc áo ướt sũng ra rồi thành thật nói: "...Tôi không biết."

Long Càn cúi đầu quan sát từng cơn run rẩy của anh, bất ngờ không hề báo trước hỏi: "Ngài và chồng của ngài có con không?"

"Không có." Lan Thư ngoan ngoãn dùng má áp vào lòng bàn tay hắn, nghe vậy có chút mơ màng: "...Tại sao lại hỏi vậy?"

"Nếu không có..." Giọng điệu của Alpha nghiêm túc như thể đang thật sự thảo luận vấn đề, "Sao chỗ này của ngài lại...?"

Chữ cuối cùng nhẹ đến mức chỉ có hai người họ nghe thấy. Lan Thư bị hắn hỏi đến run lên, dường như vô cùng xấu hổ, lập tức c*n m** d*** nhắm hờ mắt lại, không muốn trả lời.

"Mùi rượu trên người ngài nồng quá, lát nữa sẽ làm bẩn cả chăn nệm đấy." Alpha véo lấy chỗ thịt mềm kia nói một cách đường hoàng, "Ngài cởi áo sơ mi ra đi."

Lan Thư hít sâu một hơi, lại thật sự ngoan ngoãn cởi cúc áo, nhưng anh lại không cởi hết, cố ý để chiếc áo sơ mi trắng muốt treo trên khuỷu tay, chầm chậm ưỡn ngực lên.

Sau đó, không ngoài dự đoán mà nghe thấy giọng nói của Long Càn trong bóng tối trở nên nặng nề hơn.

Giây tiếp theo, người đó buông cằm anh ra, lại được đằng chân lân đằng đầu đưa cả hai tay xuống.

Lan Thư nhắm hờ mắt, d** tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu, không nhịn được khép chặt hai chân lại.

Nhưng hành động nhỏ này của anh lại bị Alpha nhìn thấy: "Đừng khép chặt chân lại thế, ngài sẽ làm ướt chăn đấy."

Omega hít sâu một hơi như sắp sụp đổ, một lúc sau mới run rẩy tách hai chân mình ra, nhưng rõ ràng đã có chút muộn rồi.

"Ga giường bị ngài làm ướt rồi." Alpha thở dài nói, "Lát nữa ngài định giải thích với chồng của ngài thế nào đây?"

"...Xin lỗi." Lan Thư cúi đầu khẽ nói, "Tôi nhớ anh ấy quá... anh ấy sẽ tha thứ cho tôi thôi."

Long Càn nghe vậy, nheo mắt lại trong bóng tối: "Có thể mạo muội hỏi một câu, chồng của ngài làm nghề gì không?"

"...Anh ấy vẫn còn đi học."

"Ồ." Long Càn ra vẻ của một người thành đạt, "Một sinh viên nghèo rớt mồng tơi... tiền phòng của căn phòng này không phải là do ngài trả chứ?"

Lan Thư say đến mức phản ứng một lúc lâu mới nhận ra hắn đang hỏi gì, c*n m** d*** lắc đầu: "Chồng tôi chỉ là còn nhỏ tuổi..."

Nghe thấy anh vô thức bênh vực cho Alpha của mình, Long Càn đột ngột tăng thêm sức ở tay: "Nhỏ tuổi thì nên bám dính ngài mới phải, ngài không sợ bị anh ta phát hiện sao?"

"...Là ngài dụ dỗ tôi." Omega say rượu thì thầm như đang nói mớ: "Chồng tôi rất yêu tôi... anh ấy sẽ tha thứ cho tôi."

Anh lại một lần nữa nói ra mấy chữ "anh ấy sẽ tha thứ cho tôi", ra vẻ như một người được chồng nuông chiều đến mức không sợ gì cả.

Long Càn bị k*ch th*ch đến da đầu tê dại, buông chỗ thịt mềm đã bị hắn mân mê đến ửng đỏ ra, kẹp cằm Lan Thư nâng mặt anh lên: "Vậy nếu bây giờ anh ta về... ngài định làm thế nào?"

Đó thực sự là một khuôn mặt đẹp vô cùng, sau khi bị cồn nhuộm màu, lại càng diễm lệ đến mức làm cổ họng người ta khô khốc.

Omega đối mặt với hắn ba giây, sau đó lại giữ nguyên tư thế áo mở phanh ngực, cúi đầu khẽ ngậm lấy khóa quần của Alpha.

"——!"

Long Càn đột nhiên mở to mắt trong bóng tối.

Chỉ thấy Omega đã chín mọng, ngậm lấy khóa quần rồi từ từ kéo nó xuống.

Sau đó, anh thở ra hơi rượu ngẩng đầu nhìn Long Càn, đáy mắt toàn là men say và vẻ diễm lệ khó tả: "Thưa ngài, không ai dạy ngài rằng lúc ngủ với vợ người khác... tốt nhất đừng nên nhiều lời thế à?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn