Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 44: Ký ức

Lan Thư ung dung nằm trên bàn trà, ngước mắt thưởng thức dáng vẻ của người trước mặt.

Long Càn không nói một lời chống tay đè người lên anh, cơ bắp phập phồng theo nhịp thở, mồ hôi chảy dọc theo làn da.

Một lúc sau, hắn nhặt con chip ướt đẫm từ trên người Lan Thư lên, không thèm nhìn lấy một cái, thuận tay ném lên chiếc bàn bên cạnh.

——Không thể uy h**p được Lan Thư, con chip này cũng vô dụng với hắn.

Lan Thư thấy hắn ném một cách thô lỗ như vậy, mày không khỏi nhíu lại, còn chưa kịp nói gì đã bị người ta lạnh mặt bế lên, đi về phía phòng tắm.

Lan Thư ngước mắt, có chút mới lạ mà đánh giá dung mạo lạnh lùng của Alpha.

Phải nói, dáng vẻ này lại có một hương vị khác.

Trong những ngày tháng đã qua, chỉ có Lan Thư lạnh mặt với Long Càn, anh chưa từng thấy một Long Càn lạnh lùng như lúc này.

Khi đó, Alpha mới tròn 18 tuổi, sợ làm Lan Thư không vui, rất nhiều lúc rõ ràng đã thất vọng nhưng vẫn phải gượng cười.

Mỗi lần Lan Thư nhớ lại khoảng thời gian đó, đều muốn Long Càn có thể giống như bây giờ, thể hiện ra hết mọi tâm tư không vui.

Chỉ tiếc rằng thời gian đã qua như nước chảy, khó có thể quay đầu lại.

Long Càn thầm ghen tị, thậm chí căm ghét chính mình trong quá khứ, ghen tị vì hắn đã từng sở hữu tình yêu nồng cháy và ngây ngô nhất của Lan Thư.

Nào ngờ, hắn của hiện tại thực ra đã được hưởng sự ưu ái mà chính hắn của quá khứ không dám nghĩ tới.

Có thể được dung túng đến mức tức giận một cách tùy tiện, vốn dĩ đã là một kiểu cưng chiều.

Nếu Alpha năm đó cẩn thận dỗ dành Lan Thư như bảo bối mà tỉnh dậy nhìn thấy cảnh này, e rằng sẽ kinh ngạc đến rớt cằm, rồi quay lại ghen tị với vận may của chính mình.

Tuy nhiên, Long Càn lúc này giận thì giận, việc cần làm thì vẫn không thiếu.

Hắn ôm Lan Thư vào phòng tắm, lạnh mặt tắm cho người ta, mỗi bước làm sạch đều rất kỹ lưỡng, chỉ là ra tay hơi nặng một chút.

Lan Thư bị hắn chà xát đến sắc mặt hơi thay đổi, đau thì không đau, nhưng một lúc sau anh vẫn không nhịn được mà nhẹ giọng nói: "Không cần làm sạch kỹ như vậy..."

"Phải sạch." Long Càn lạnh mặt, giọng điệu công tư phân minh, "Nếu không sẽ bị sốt."

Lan Thư dựa vào chiếc ghế mà Long Càn mang đến dưới vòi hoa sen, gác chân lên vai người trước mặt để hắn tiện hành động.

Anh nghiêng đầu, nhìn Alpha mặt lạnh lùng đang quỳ một nửa trước mặt mình, một lúc sau vẫn không nhịn được nói: "Làm sạch kỹ như vậy... em sợ tôi có thai, sinh ra rồi thì em không nuôi nổi à?"

Lời này vừa nói ra, hiệu quả có thể nói là tức thì.

Một giây trước còn lạnh lùng ra vẻ âm trầm, giây tiếp theo nghe thấy lời này, quả nhiên vỡ phòng tuyến trong nháy mắt, Alpha kéo mắt cá chân anh vào lòng, gần như kề sát vào chóp mũi anh nói: "... Anh sinh 10 đứa cũng nuôi nổi!!"

Lan Thư bị hắn làm cho đau tai, nhưng lại tận hưởng được niềm vui khi trêu chọc cún con, khóe miệng không nhịn được mà cong lên.

Long Càn tức giận còn muốn nói thêm gì đó, nhưng vừa nhìn thấy nụ cười trêu chọc của Lan Thư, hắn bèn khựng lại, lập tức biết người này có lẽ lại đang trêu mình.

Hắn nhìn chằm chằm Lan Thư một lúc, sau đó mím môi cúi đầu xuống lần nữa.

Lan Thư đánh giá hắn từ trên xuống dưới, đang lúc anh nghĩ rằng vị thiếu gia này lại tức giận rồi, vuốt tóc hắn chậm rãi suy nghĩ xem nên dỗ đối phương thế nào, thì Long Càn lại xoa xoa những vệt khô lại trên đùi anh, nhỏ giọng nói: "Em không phải Minh Tuyết Thời và Long Vũ, sẽ không coi con cái là công cụ để uy h**p anh."

"Cho nên..." Hắn cúi đầu, trân trọng và cẩn thận hôn lên bụng dưới của Lan Thư, "Nếu thật sự có thai, cho dù anh không muốn... cũng phiền anh nói cho em biết."

"Em sẽ chịu trách nhiệm."

Lan Thư ngẩn người, trong lòng không khỏi mềm nhũn, nâng mặt hắn lên, giống như thần linh hôn lên tín đồ của mình mà hôn lên má hắn: "Sao lại không muốn chứ? Nếu con chịu đến bên chúng ta... chúng ta nhất định sẽ nuôi nấng con thật tốt."

——Sẽ không để con phải trải qua những sóng gió mà chúng ta đã từng trải qua.

Lan Thư nhẹ giọng kể về những tương lai có thể xảy ra, dường như là để bù đắp cho tuổi thơ đầy thương tích của Long Càn, lại giống như đang bù đắp cho chính mình.

Bù đắp cho một người, ngay cả chữ "mẹ" cũng không biết viết thế nào.

Nghe thấy anh dùng từ "chúng ta", trong lòng Long Càn chua xót, không nhịn được nói: "... Vậy thì em sẽ ghen tị với con đấy, có thể có một người ba tốt như anh."

Lan Thư có chút buồn cười, dọc theo khuôn mặt tuấn tú của hắn chậm rãi hôn xuống, giống như đang phác họa một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, rõ ràng rất hài lòng với Alpha mà mình đã chọn.

Động tác của Long Càn khựng lại, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Thực ra, Lan Thư tốt với hắn đã vượt xa sức tưởng tượng của hắn trước đây.

Người chồng quá cố từng khiến hắn canh cánh trong lòng, đến nối không ngủ được lại chính là bản thân hắn, tình yêu từng không dám mơ tưởng nay lại được dâng hết lên trước mặt... ngay cả trong giấc mơ đẹp nhất ngày xưa, Long Càn cũng không dám mơ đến điều này.

Tất cả những gì hắn muốn, bây giờ đều đã thành hiện thực, cho dù Lan Thư có bí mật không muốn nói cho hắn biết thì đã sao chứ?

Rốt cuộc thì hắn còn bận tâm điều gì nữa?

Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng Long Càn lập tức tan biến.

Hắn có thể làm gì được chứ?

Dù người đó có dỗ dành hắn, lừa gạt hắn, che giấu hắn... nhưng hắn vẫn yêu người đó đến vô phương cứu chữa.

Hắn có thể lừa được tất cả mọi người nhưng lại không thể lừa được chính mình.

Long Càn biết rõ, dù đã mất đi ký ức, nhưng từ cái nhìn đầu tiên khi thấy Lan Thư, hắn đã yêu người đó đến mức không thể tả, thậm chí hận không thể moi tim ra tặng cho anh.

.....Thôi bỏ đi.

Alpha cúi đầu, nhẹ nhàng cắn anh một cái, tự ý tha thứ cho mọi sự che giấu của đối phương.

Cái cắn đó nhẹ đến mức có thể bỏ qua, Lan Thư bị hắn cắn một cách khó hiểu, mãi đến khi tắm xong nằm lại trên giường, anh vẫn không hiểu được ý nghĩa của cái cắn đó của Long Càn.

.....Nhưng người này từ nhỏ đã không được cha thương, đến nay có lẽ vẫn chưa qua giai đoạn thích cắn, thích cắn đồ cũng là chuyện bình thường.

Bỗng nhiên Lan Thư lại cảm thấy người đó vô cùng đáng yêu, đương lúc anh không nhịn được mà cong khóe miệng chìm đắm trong suy nghĩ thì Long Càn dọn dẹp xong phòng tắm, quỳ sau lưng anh, vô cùng tự nhiên mà s* s**ng.

Bốn ngày trôi qua, đôi tay hắn dường như đã có thói quen, quen đường quen lối mà vòng ra trước ngực Lan Thư.

Lan Thư mặc cho hắn sờ, chỉ nhẹ giọng nói: "... Không phải em đang chiến tranh lạnh với tôi sao, thiếu gia."

"Ai chiến tranh lạnh với anh." Long Càn từ phía sau vùi đầu vào hõm cổ anh, rõ ràng lại tự dỗ mình xong rồi, "... Chuyện quá khứ anh không nói cho em thì thôi, em không tính toán với anh."

"Thật rộng lượng." Lan Thư bật cười, "Cảm ơn thiếu gia."

Anh nói xong, vốn dĩ đợi người phía sau đáp lại, không ngờ một lúc lâu không có động tĩnh.

Lan Thư ngẩn người, quay đầu nhìn lại, thấy Alpha đã buồn ngủ đến mức hai mắt díu lại, nhưng vẫn ôm chặt mình không chịu buông tay.

Lan Thư thấy vậy, trong lòng lập tức mềm nhũn.

Bị ảnh hưởng bởi kỳ ph*t t*nh của Omega, pheromone trong cơ thể Alpha sẽ tăng lên theo, cưỡng ép nâng cao thể lực và sức bền của họ, mà khi đánh dấu hoàn toàn xong, nồng độ pheromone đột ngột giảm xuống, rất nhiều Alpha sẽ vì kiệt sức mà ngất đi.

Nói chung, gặp phải Omega ở mức độ của Lan Thư, đổi lại là Alpha khác, dù có tác dụng của pheromone, lúc này có lẽ cũng đã bị vắt kiệt thành người khô rồi.

Long Càn có thể lật qua lật lại anh suýt nữa thành bùn nhão, tuy cuối cùng thua một nước cờ, nhưng thực ra đã được coi là người xuất chúng trong số các Alpha rồi.

Nghĩ đến đây, Lan Thư nhìn người trước mặt, đáy mắt không khỏi nhuốm lên vài phần ý cười, đưa tay xoa xoa tóc đối phương: "Mệt thì ngủ đi, cần gì phải cố gắng chứ?"

Không ngoài dự đoán, chú cún con buồn ngủ đến gục đầu nghe vậy lập tức cố gắng nhe răng nói: "....Ai mệt?"

"Được rồi, đừng cố chấp nữa." Lan Thư buồn cười ôm đầu hắn, "Có thể chịu được bốn ngày đã rất tốt rồi."

Lời này nghe kỹ thì rõ ràng là một lời nhận xét khá khách quan, nhưng từ miệng anh nói ra, không biết tại sao lại trở thành lời an ủi dành cho một người chồng bất tài.

Long Càn nghe vậy tức nghẹn, cơn buồn ngủ cũng tan biến đi, cắn vào xương quai xanh của anh nghiến răng nói: "Anh chơi xấu, lần này không tính...!"

Lan Thư không hề sợ hãi, ngược lại còn chất vấn: "Em chơi xấu nhiều như thế, bây giờ còn dám nói tôi à?"

Long Càn vùi đầu vào hõm cổ anh giả chết, định ăn vạ.

Lan Thư thấy vậy, túm tóc hắn kể tội: "Không phải em bảo tôi tự banh chân ra đếm số sao... ưm——"

Anh còn chưa nói xong, Alpha trẻ tuổi lập tức không chơi nổi nữa, nghe thấy "tội ác" của mình, tức giận đến mức hôn lên.

Hôn đến mức nhân chứng liên tục đầu hàng, tỏ ý mình không dám nói bừa nữa, Long Càn mới chịu buông ra.

Hai người náo loạn một hồi, cơn buồn ngủ của hắn cũng tan biến, nhìn dáng vẻ thở hổn hển của người trong lòng, Alpha không nhịn được lại rướn người hôn lên môi anh nói: "Ba điều khoản anh đặt ra trước đây, có phải nên cập nhật rồi không?"

Lan Thư thở hổn hển, mãi mới nhận ra "ba điều khoản" là gì, nhất thời có chút buồn cười: "Em đặt tên kiểu gì thế——"

"Đừng chuyển chủ đề." Long Càn hung tợn cắn một cái lên mặt anh, "Anh đừng nghĩ đến việc dùng chiêu trò tình nhân bí mật để đối phó với em nữa."

Má của Lan Thư bị hắn cắn không nặng không nhẹ một vết răng, trông như một quả đào mọng nước.

Vô cớ bị cắn một cái, Lan Thư cũng không giận, ngược lại còn ôm lấy vai hắn trong đêm tối nhẹ giọng nói: "Chân tình đã cho em, danh phận cũng cho em rồi... em còn muốn gì nữa?"

Long Càn nghe vậy ngẩn người, một tảng đá lớn trong lòng "cạch" một tiếng rơi xuống đất.

Thế giới hoang vu u ám trong lòng hắn như bất ngờ đón nhận một mùa xuân muộn màng, giữa trăm hoa đua nở, cả thế giới rực rỡ đến chói mắt.

Sau khi hoàn hồn, hắn ôm chặt Lan Thư, điên cuồng hôn lên môi người ta, không ngừng đòi hỏi: "Anh cho em danh phận lúc nào? Sao em không biết?"

Lan Thư dựa vào lòng hắn mặc cho hắn ôm hôn, nghe vậy cố ý mím môi không nói, khóe mắt đầy ý cười.

Mãi đến khi trêu người ta đến sốt ruột, đưa tay xuống bóp một miếng thịt mềm hỏi: "Nói đi, đàn anh, em là gì của anh?"

Lan Thư lúc này mới vội vàng cầu xin tha thứ mà nhẹ giọng gọi: "Được rồi được rồi... đừng bóp... em là chồng nhỏ của tôi... ư——"

Long Càn nghe vậy lại tức giận, dí sát vào chóp mũi anh chất vấn: "Anh còn có chồng lớn nữa à?!"

Lan Thư không thể ngờ rằng từ ngữ thể hiện sự thân mật lại có thể chọc vào dây thần kinh yếu ớt của Alpha, nhất thời bật cười: "Được được được, em là chồng lớn được chưa?"

Nhìn vẻ mặt vô cùng tươi sáng vì ý cười của người trong lòng, trong lòng Long Càn như bị bóp một cái, một lúc sau một dòng nước ấm lan ra.

——Trong đêm khuya, hắn mang theo ghen tị nghe người này gọi bao nhiêu tiếng chồng, bây giờ cuối cùng cũng có một tiếng thuộc về hắn.

Nhìn Alpha im lặng trước mặt, Lan Thư bỗng nhiên lại nảy sinh ý định trêu chọc hắn, kề vào chóp mũi hắn nhẹ giọng nói: "... Vậy còn tôi thì sao? Em nên gọi tôi là gì? Hửm?"

Long Càn không nói một lời ôm lấy anh, giống như đang ôm một báu vật vô giá, một lúc sau trân trọng và nhẹ nhàng nói: "...Cục cưng."

Lan Thư ngẩn người, bốn ngày qua không hề đỏ mặt, nghe vậy tai lại đỏ bừng: "Tôi đâu phải trẻ con, sến súa quá——"

Nhưng anh nói được nửa chừng lại đột nhiên im bặt.

Nguyên nhân không gì khác, anh bỗng nhớ lại một buổi tối trước đây.

Đó là buổi tối thứ hai đếm ngược trong tháng đó, bụng của Lan Thư vẫn không có động tĩnh gì.

Trong đêm tối chờ đợi cái chết, anh nhắm mắt bình tĩnh dựa vào lòng người đó.

Long Càn trong đêm tối, tưởng anh đã ngủ, bèn ôm anh cẩn thận gọi bên tai: "... 【Cục cưng】."

Lan Thư lúc đó còn chưa biết ý nghĩa của hai từ này, bây giờ nghĩ lại, đó có thể là danh xưng quý giá nhất trong đầu một Alpha không có tuổi thơ.

Nhưng vào khoảnh khắc đó, vì con đường phía trước mờ mịt, hắn ngay cả gọi cũng không dám gọi to, chỉ dám nhân lúc người ta ngủ rồi mới tiết lộ vài phần chân tình, sợ làm phật lòng người trong lòng.

Thời gian trôi qua, lại là một đêm đen quen thuộc, người này rõ ràng đã mất hết ký ức, nhưng vẫn gọi ra danh xưng giống như năm đó.

Trái tim Lan Thư lập tức mềm nhũn, anh nhìn người yêu chỉ còn lại ký ức một năm trước mặt, đưa tay xoa xoa tóc hắn: "...Em muốn gọi như vậy thì cứ gọi, nhưng chỉ được gọi lúc riêng tư thôi."

Long Càn không ngờ anh lại đồng ý nhanh đến thế, có chút không thể tin được mà mở to mắt, nhìn anh ba giây rồi nâng gáy anh hôn xuống.

Đó là một nụ hôn không có chút d*c v*ng nào, họ dựa vào nhau, giống như hai con thú hoang đầy thương tích, l**m láp vết thương của nhau.

Có lẽ con đường phía trước còn nhiều tăm tối, nhưng ít nhất vào lúc này, họ đã có được một khoảnh khắc hạnh phúc.

Đêm hôm đó, khoang sinh sản đã được đánh dấu hoàn toàn đóng lại, sóng tình bắt đầu dần dần rút đi.

Phản ứng trực tiếp nhất là thể lực của Lan Thư bắt đầu hồi phục.

Alpha miệng thì nói mình không bệnh, bị anh cưỡng ép bóp cổ đè xuống giường, miệng đối miệng đút thuốc.

Long Càn tức nghẹn, nhưng tác dụng an thần của thuốc rất mạnh, vừa nuốt xuống không lâu, hắn như bị uống thuốc mê, ôm Lan Thư không kiểm soát được mà mí mắt bắt đầu díp lại.

Hắn cố gắng mở mắt ra nói gì đó với Lan Thư, người đó lại ôm hắn nhẹ giọng nói: "Ngủ đi."

"...Ngủ đi."

Giọng nói đó dịu dàng và kéo dài, Long Càn ôm người cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích.

Hắn cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, ôm người trong đêm tối suy nghĩ, nếu không tìm ra được kết quả ở phía Lan Thư... vậy còn cơ hội ở hướng nào không?

Hắn chỉ từ bỏ việc tìm kiếm sự thật từ Lan Thư, chứ không có nghĩa là hắn thực sự từ bỏ việc tìm kiếm sự thật.

Long Càn vùi đầu vào hõm cổ người trong lòng, ngửi mùi hương hoa đào thoang thoảng trên người anh, cố gắng nhớ lại ký ức hơn một năm duy nhất của mình.

Lúc mới tỉnh lại, hắn nhìn thấy vài người trong phòng bệnh trắng toát, mà người đứng đầu trong số đó là...

Trước khi chìm vào giấc ngủ, trong đầu Long Càn bỗng lóe lên một tia sét.

——Long Vũ, bố ruột của hắn.

Đó là người đầu tiên hắn nhìn thấy sau khi tỉnh lại, chắc chắn ông bố này biết điều gì đó!

Tiếc là dù hắn có lóe lên linh quang thế nào, tác dụng của thuốc là không thể chống lại, Long Càn dù không cam lòng đến đâu, cũng chỉ có thể bị ép chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, nhân cơ hội ra ngoài lấy cơm cho Lan Thư, Long Càn lén lút khoác áo ra ngoài.

Hôm nay là ngày thứ hai của trận đấu chiến thuật, giờ vẫn còn sớm, trận đấu chưa bắt đầu.

Vào thời điểm sớm như vậy, hắn thậm chí không cần liên lạc trước cũng đoán được Long Vũ sẽ ở đâu.

Hắn đi thẳng đến cửa văn phòng của Minh Tuyết Thời, không gõ cửa, nhập vân tay đẩy cửa đi vào.

"Chồng ơi, làm sao bây giờ, em sợ quá..."

Trong phòng, Minh Tuyết Thời không biết tại sao, đang nắm tay Long Vũ mặt mày tái nhợt nói gì đó: "Anh nghĩ cách đi chứ——"

Y kéo dài giọng cầu xin được nửa chừng, bỗng nhìn thấy Long Càn không khách khí đẩy cửa vào, kinh ngạc đến mức im bặt, vội vàng ngồi thẳng dậy từ lòng Long Vũ nói: "... Sao con lại đến đây?"

Long Càn nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của bố mình thì không khỏi nhíu mày, nhưng không để tâm lắm.

Hắn đóng cửa lại đứng đó, không cần nói gì, mùi hương hoa đào trên người đã giải thích hết mọi chuyện.

Tuy mấy ngày nay Minh Tuyết Thời và Long Vũ ít nhiều cũng đoán được điều gì đó, nhưng khi thật sự ngửi thấy mùi hương trên người Long Càn, hai người vẫn khựng lại, không hẹn mà cùng lộ ra một biểu cảm kỳ lạ.

Long Càn thu hết vẻ mặt của họ vào mắt, hắn đứng đó như một chiến binh khoe huy chương, một lúc sau mới hài lòng khoe khoang xong.

Nhưng ngay sau đó hắn mở miệng, nói không phải là hắn đã đánh dấu hoàn toàn Lan Thư, cũng không phải Lan Thư là Omega của hắn, mà là——

"Tôi là Alpha của Lan Thư rồi."

Hai người cha của hắn bị lời phát biểu độc đáo của hắn làm cho kinh ngạc.

Long Càn hào phóng nói: "Chúng tôi đã đánh dấu hoàn toàn rồi, Lan Thư nói nếu anh ấy muốn sinh con, chỉ sợ tôi không nuôi nổi."

Một đoạn dài như vậy, suy cho cùng chỉ có một ý chính——tôi muốn dựa vào con mà lên mây, muốn ở rể, hai người mau đưa tiền đây.

Hai người cha của hắn một lần nữa bị tư thế ăn bám của hắn làm cho kinh ngạc.

Một lúc sau, Long Vũ quay đầu nhìn Minh Tuyết Thời, Long Càn thấy vậy cũng nhìn theo Minh Tuyết Thời.

Minh Tuyết Thời dưới ánh mắt của hai bố con, lấy ra một tấm thẻ, run rẩy đưa qua, Long Càn không khách khí nhận lấy.

"Nếu bé Lan thật sự có thai..." Sắc mặt tái nhợt của Minh Tuyết Thời cuối cùng cũng có chút huyết sắc, "Nhớ nói cho ba biết."

Long Càn nhận tiền xong lập tức trở mặt không nhận người, không khách khí hất cằm nói: "Tôi có chuyện muốn nói với Long Vũ, ông ra ngoài trước đi."

Dáng vẻ này của hắn rõ ràng là một kẻ có vợ quên cha.

Minh Tuyết Thời nghe thấy hắn gọi thẳng tên Long Vũ, im lặng ba giây, cứng đầu cố gắng giáo dục hắn: "Con cũng sắp làm bố rồi, ít nhiều cũng nên có chút lễ phép với cha mình——"

Long Càn cười khẩy một tiếng: "Ai là cha tôi? Ông hay ông ta?"

Minh Tuyết Thời bị hắn làm cho nghẹn họng, Long Vũ thở dài, ôm vai y đứng dậy đưa vào phòng ngủ, ấn người xuống giường rồi an ủi vài câu rồi mới đóng cửa ra ngoài.

Long Càn thấy vậy nhíu mày, Long Vũ tuy máu lạnh vô tình lại b**n th**, nhưng chỉ số thông minh không thấp, cho nên hẳn đối phương cũng nên đoán được mục đích của Long Càn.

Lại liên tưởng đến tên sát thủ Lucia đã nói đến trước đây, e rằng chuyện mất trí nhớ của mình liên quan đến sự tình không nhỏ.

Chuyện lớn như vậy, với đầu óc của Minh Tuyết Thời, nghe xong không biết ngày nào sẽ lỡ miệng nói ra, Long Vũ hiểu rõ vợ mình như vậy, bình thường chắc chắn sẽ đưa đối phương đi... tại sao hôm nay lại nhốt người trong phòng ngủ?

Chuyện bất thường ắt có yêu ma, liên tưởng đến dáng vẻ sợ hãi của Minh Tuyết Thời lúc nãy, Long Càn bỗng nhiên linh cảm đoán ra được điều gì đó.

Hắn kéo ghế ngồi đối diện bàn làm việc, Long Vũ vừa quay lại ngồi xuống, Long Càn liền đi thẳng vào vấn đề: "——Ông đang bảo vệ người ta à?"

Long Vũ nghe vậy khựng lại, ngước mắt nhìn hắn.

Long Càn lập tức biết mình đã đoán đúng.

Tất cả những manh mối lộn xộn tập hợp lại, hắn không nghĩ ra được kết quả, bèn nói thẳng: "Ông ta bị sao vậy?"

Nếu Minh Tuyết Thời thật sự xảy ra chuyện, một nửa tài sản của y sẽ là tài sản chung của chồng chồng chuyển cho Long Vũ, phần còn lại mới do Long Càn và Long Vũ chia đều.

Cho nên hai người này tốt nhất là chết cùng nhau, đỡ phiền phức khi công chứng di sản.

Trên mặt Long Vũ không hề có chút khác thường nào: "Ba của con bị một số người đe dọa ẩn danh, có chút hoảng."

Long Càn muốn nói tôi không có hai ông bô ngu ngốc như các người, đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa.

Nhưng lời đến miệng, nghĩ đến hôm nay mình có việc cần nhờ, hắn cố gắng nuốt xuống, nhíu mày nhìn Long Vũ: "Đe dọa gì mà lớn đến mức ông phải đích thân bảo vệ chứ?"

Long Vũ nghe vậy không nói, chỉ gõ bàn nhìn về phía phòng ngủ, dường như đang cân nhắc lợi hại.

Một lúc sau, Long Vũ châm một điếu thuốc, Long Càn thấy vậy lại nhíu mày.

Hắn là người hai mặt, nếu Lan Thư hút thuốc trước mặt hắn, hắn có lẽ chỉ rung động đến mức không nhịn được muốn hôn đối phương.

Nhưng nhìn thấy Long Vũ hút thuốc, hắn lại giống như vô số đứa con căm ghét bố mình hút thuốc uống rượu, hận không thể ném người từ trên lầu xuống.

Hắn hít một hơi thật sâu, tự nhủ trong lòng, hôm nay có việc cần nhờ, không thể chấp nhặt với lão già này.

Nửa điếu thuốc trôi qua, Long Vũ dường như đã quyết định, quay đầu nhìn Long Càn, lại buột miệng một câu: "Con biết hết rồi à?"

Long Càn ngẩn người, hoàn toàn không ngờ Long Vũ lại có thái độ này.

.... Không phải người này nên giống như Lan Thư, nghiêm ngặt đề phòng hắn sao?

Trong lòng hắn suy nghĩ mấy vòng, trên mặt thì giả vờ như đã biết rõ mọi chuyện, lạnh giọng nói: "Đúng, chuyện ông và anh ấy cùng giấu tôi, tôi đều biết hết rồi."

Nhưng Long Vũ nghe vậy lại lập tức nhận ra hắn không hỏi được gì từ miệng Lan Thư, lắc lắc đầu, lại nhìn về phía phòng ngủ.

Long Càn thấy vậy lập tức mất kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn đề: "Vậy tại sao tôi lại mất trí nhớ?"

Long Vũ kẹp điếu thuốc, không chút do dự mà bán đứng người ta: "Vì Omega của con."

Long Càn thấy ông ta trả lời dễ dàng như vậy, không khỏi nheo mắt.

Nhưng quả thực trước đây Lan Thư đã nói, là do anh sơ suất mới để tên sát thủ đó tìm thấy Long Càn.

Cho nên Long Càn không nghĩ sang hướng khác, hắn hoàn toàn không ngờ là Lan Thư đã đích thân ký tên vào giấy đồng ý phẫu thuật xóa trí nhớ.

"Chuyện tấm ảnh đó," Long Càn gõ bàn lại nói, "Ông biết bao nhiêu?"

Long Vũ khựng lại, cuối cùng quay đầu nhìn hắn: "Ảnh gì?"

Vẻ mặt có chút nghi hoặc của đối phương không giống như đang giả vờ.

——Ông ta không biết?

Long Càn ngẩn người, vừa định nói gì đó, Long Vũ thấy hắn mãi không hỏi được vào điểm mấu chốt, bèn xua tay nói: "Bố không biết nhiều như con tưởng... thậm chí Lan Thư cũng không biết nhiều như con tưởng."

"Người biết tất cả chỉ có chính con thôi."

Sắc mặt Long Càn hơi thay đổi: "Ông có ý gì?"

Long Vũ lắc đầu không muốn giải thích nhiều: "Đợi đến khi con nhớ lại mọi chuyện, tất sẽ hiểu ý bố là gì."

Long Càn nghe vậy, đồng tử co rút, ngay cả giả vờ bình tĩnh cũng không giả vờ nổi nữa, suýt nữa thì đá đổ ghế: "——Tôi có thể hồi phục trí nhớ?"

Long Vũ kẹp điếu thuốc, ngước mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn.

Đó không giống như một cặp bố con, ngược lại càng giống như hai con sói vì lợi ích của riêng mình mà tính toán lẫn nhau.

Long Càn cảm thấy toàn bộ máu trong người đều sôi trào lên, đầu lưỡi cũng tê dại, một lúc sau mới nặn ra được câu tiếp theo: "... Lan Thư nói không có cách nào."

"Nó lừa con đấy." Long Vũ quả quyết nói.

Trong đầu Long Càn như bị ai đó đập một búa, một lúc lâu cũng không hoàn hồn lại được.

Khi biết từ miệng Lan Thư rằng mình không thể hồi phục trí nhớ, trong lòng hắn đau đớn như vỡ vụn, nhưng bây giờ biết được lại có cách hồi phục trí nhớ, trong lòng hắn chỉ còn lại sự mờ mịt.

So với 19 năm, ký ức một năm rưỡi duy nhất của hắn quả thực không đáng nhắc đến, dễ dàng bị những ký ức đó nghiền nát.

Khi hắn thật sự nhớ lại những chuyện đó... hắn còn là "hắn" không?

Long Càn mờ mịt đứng đó, một lúc lâu sau mới nắm chặt tay nói: "...Tại sao ông lại chịu nói cho tôi biết những điều này?"

Lan Thư rõ ràng không chịu tiết lộ nửa lời, tại sao thái độ của Long Vũ lại khác hẳn với anh?

"Bởi vì con đã bị lộ rồi." Long Vũ dụi tắt đầu thuốc, cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình, "Từ đầu đến cuối bố đã không đồng ý với quyết định giấu con đi của Lan Thư, chỉ là nó cố chấp, không nghe lời khuyên của bất kỳ ai."

"Sự thật chứng minh, tất cả những gì nó làm đều không có ý nghĩa gì. Phú Luân đã phát hiện ra con chính là người đã phá hủy căn cứ của họ năm đó, con đã hoàn toàn bại lộ trước mắt những người đó rồi."

Vô số thông tin khó hiểu cứ thế đập thẳng vào đầu Long Càn, hắn không nhịn được nhíu mày: "Những người nào?"

Nhưng Long Vũ không có ý định giải thích: "Bởi vì con đã bị lộ, tất cả mọi người xung quanh con, trước khi tìm ra hai người cuối cùng đó——đều sẽ ở trong tình trạng nguy hiểm vô hình."

Nói rồi Long Vũ quay đầu nhìn về phía phòng ngủ, dường như đang ám chỉ mục đích của tất cả những gì mình làm.

"Những người đó sau 100 năm thí nghiệm trên cơ thể người, trong tay có những vũ khí sinh học mà người thường không thể tưởng tượng được. Nhưng trước khi mất trí nhớ, con biết một số bí mật mà chúng ta không biết."

Long Vũ nói đến đây dừng lại một chút, đưa ra kết luận cuối cùng: "Cho nên, nếu con có thể sống sót hồi phục trí nhớ, đối với tất cả mọi người đều là một chuyện tốt."

——Sống sót hồi phục trí nhớ?

Long Càn đột nhiên nắm bắt được một từ khóa: "...Sống sót hồi phục trí nhớ là có ý gì?"

Long Vũ bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn.

Tim Long Càn ngừng đập, lập tức hiểu ra tại sao Lan Thư không nói cho mình biết có cách hồi phục trí nhớ.

Long Vũ vô cùng tàn nhẫn tiếp tục nói: "Đương nhiên, nếu con thật sự lên bàn mổ rồi không xuống được nữa... cũng tốt."

"Đến lúc đó, chỉ có một mình Lan Thư bị đặt trong tình thế nguy hiểm, còn hơn là bây giờ tất cả mọi người đều ở dưới mí mắt của những người đó."

Nghe thấy đối phương hoàn toàn không quan tâm đến sự an nguy của Lan Thư, Long Càn đột nhiên hoàn hồn, chỉ cảm thấy một luồng máu nóng xông lên não, lập tức đập bàn đứng dậy, nắm lấy cổ áo đối phương, giơ nắm đấm định đập xuống.

Rõ ràng Minh Tuyết Thời vẫn luôn dỏng tai nghe động tĩnh bên ngoài trong phòng ngủ, nghe tiếng lập tức lao ra, hoảng hốt nói: "Khoan đã, đừng ra tay——!"

Long Vũ nghiêng mặt tránh nắm đấm của Long Càn, nghe tiếng thì đột nhiên quay đầu nhìn Minh Tuyết Thời, ánh mắt mang theo sự uy nghiêm không thể chống lại: "Về đi."

Minh Tuyết Thời cứng người, có chút sợ hãi nhìn thẳng vào Long Vũ một lúc, cuối cùng lại thật sự lùi lại, không quên nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, một dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Long Càn thấy vậy cười khẩy một tiếng, từ kẽ răng nghiến ra một câu: "Hai kẻ cặn bã hạ tiện lại hèn hạ, giả vờ làm chồng chồng tình sâu nghĩa nặng làm gì."

"Thật ghê tởm."

Long Vũ không hề lay động, đưa tay kéo cổ tay hắn khỏi cổ áo mình: "Trong lòng con biết rõ, những nguy hiểm trong mắt người thường đối với Omega của con hoàn toàn không là gì, con chết rồi, ngược lại, nó không còn cần lo lắng gì nữa."

"Cho nên, rốt cuộc con muốn cứu nó, hay là muốn cứ thế bịt mắt bịt tai làm một con chó được nó nuôi trong nhà?"

Câu nói này như một con dao đâm vào tim Long Càn, lập tức thấy máu.

——Có sẵn sàng một lần nữa đánh cược tính mạng vì anh không?

Câu trả lời đương nhiên là sẵn sàng.

Nhưng Long Càn sợ không phải là chết, mà là sống.

Nếu hắn thật sự sống sót, sau khi hồi phục trí nhớ, hắn còn là hắn không?

Khi ký ức 19 năm hoàn toàn trở lại, người chồng mà Lan Thư muốn, có phải sẽ thay thế hắn, trở về bên cạnh anh không?

Hơn nữa... trong lòng Long Càn dâng lên một dự cảm rất lớn, Lan Thư nhất định sẽ không đồng ý cho hắn chấp nhận cuộc phẫu thuật mà Long Vũ nói.

Cho nên nếu hắn muốn đánh cược tính mạng một phen, nhất định phải giấu đối phương.

Nhưng, nếu hắn có thể sống sót, nếu hắn thật sự có thể sống sót——thì hắn có thể sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ thực sự của Lan Thư.

Đến lúc này nhìn lại, thực ra từ lúc hai người gặp lại, tất cả sự lạnh lùng mà Lan Thư thể hiện với hắn đều là giả vờ.

Khác với Long Càn động một chút là tức giận ghen tuông, Lan Thư chưa từng thực sự nổi giận với hắn.

Nghĩ đến đây, Long Càn trầm mặt, không nhịn được l**m l**m răng nanh của mình.

Lúc này hắn giống như một con chó sói sắp phạm lỗi sau lưng chủ nhân, vừa sợ đến mức lông tóc dựng đứng, lại không nhịn được dâng lên một cảm giác hưng phấn phản nghịch.

Hắn chưa bao giờ đối mặt trực tiếp với sự tức giận của Lan Thư, cho nên khi người đó thực sự nổi giận sẽ như thế nào?

Chắc chắn sẽ rất đẹp, giống như tin tức tố của anh vậy, rực rỡ như hoa đào.

Đôi khi tình yêu không chỉ là dung túng, ngọt ngào, tình yêu sâu sắc hơn thường pha trộn cả ghen ghét và tức giận... giống như tình yêu của Long Càn dành cho Lan Thư vậy.

Dường như nhìn ra sự dao động của hắn, Long Vũ lại thêm dầu vào lửa: "Bao nhiêu năm qua, nó đã gánh chịu bao nhiêu đau khổ vì con, con hoàn toàn không biết gì cả."

Long Càn nghe xong, quả nhiên như bị sét đánh ngẩng đầu nhìn đối phương.

Long Vũ bình tĩnh nhìn con trai ruột của mình, vì người yêu ngốc nghếch và yếu đuối của mình, một lần nữa giao thanh kiếm hai lưỡi đó vào tay đối phương: "Tất cả những câu trả lời mà con muốn biết, trong nhà tù cao nhất của Liên minh, có một người tên là Phù Vi An có thể cho con."

"Quyền ra vào nhà tù bố đã cho người cấp cho con rồi."

"Muốn mơ mơ màng màng làm một con chó được nó nuôi trong nhà, hay là đứng lên làm một người đủ để che chở nó sau lưng, con tự chọn đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn