Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 99: Không hiểu lầm

Lông mềm miễn bàn, mai rùa đen rắn chắc còn tạm được.

Cuối cùng Nguyễn Kỳ truyền âm cho Huyền Đồ, bảo hắn ta đi dạo Ma giới cùng Lận Duy.

Lận Duy không có ý kiến, hắn chỉ muốn rời khỏi Nguyễn Kỳ trong chốc lát, thoát khỏi thứ khiến mình mất kiểm soát, để mình bình tâm tĩnh khí lại mà thôi, đi đâu, ai dẫn đường đều không quan trọng.

Nếu không phải hắn muốn giảm bớt phiền phức, cũng để người của Ma cung yên tâm, hắn đã chẳng chủ động đòi người đi cùng.

Huyền Đồ là người ít nói duy nhất trong bốn thủ hạ dở hơi của Nguyễn Kỳ, trùng hợp Lận Duy cũng không có tinh thần đối phó việc xã giao.

Hắn đi lang thang vô định trong Ma giới, hắn ta im lặng đi theo cũng tốt.

[Chủ nhân không vui hở?] Hệ thống biết rõ nguyên nhân, định online khuyên nhủ.

Lận Duy không cho nó có cơ hội đóng vai bác sĩ tâm lý: [Không có gì, đừng lo lắng cho anh, anh cũng không cần an ủi. Có những nghi hoặc chỉ thời gian mới có thể giải đáp.]

Có lẽ việc hắn nên làm nhất lúc này chính là trốn tránh, không để tư tâm của mình chiếm thế thượng phong, tốt cho tất cả mọi người.

[Được thôi.] Thực ra hệ thống muốn nói tổ tông kia chính là vợ anh, anh yêu y lắm lắm, hoàn toàn có thể theo đuổi trước rồi suy nghĩ những chuyện linh tinh sau cũng được, vì anh sớm muộn gì cũng sẽ yêu y rất nhiều, sẽ chẳng có cái gọi là phụ lòng kia đâu.

Nhưng nghĩ lại, chủ nhân không nói thẳng, nó cũng không nên lo chuyện bao đồng, tiếp tục giả ngu thôi.

Lận Duy phiền lòng, vừa muốn lấy Bất Tử thảo, nhanh chóng cứu Phong Lăng Linh, sau đó nếu Nguyễn Kỳ một lòng muốn theo đuổi nàng ấy, hắn cũng không cần do dự nữa.

Hắn lại nghĩ, dù về lý có thể tha thứ, nhưng một khi hắn lạnh lùng bàng quan như thế, cũng không khỏi khiến người ta thấy tổn thương.

Hắn như có thể lường trước được dáng vẻ hối hận trong tương lai của mình.

Trong lòng hắn, Nguyễn Kỳ sắp phân thành hai, một nam chính toàn tâm toàn ý ái mộ Phong Lăng Linh, không hề dành cho hắn chút ý khác nào, một lại là người yêu đã yêu đương với hắn qua mấy thế giới...

Thật khó xử.

Ở thế giới trước, lúc hắn để lại ký ức sao lưu, chắc cũng không ngờ hắn không thể kết nối với mạch cảm xúc trong phần ký ức này, còn mang đến cảm xúc mâu thuẫn như vậy đâu nhỉ?

Cũng không biết có tính là thông minh bị thông minh hại, tự mình đào hố chôn mình không nữa.

Lận Duy thở dài thườn thượt, muốn điều chỉnh lại tâm trạng nên hỏi Huyền Đồ lần đấu giá tiếp theo là khi nào.

Khi tâm trạng người ta không tốt thích dùng cách tiêu tiền để giải tỏa, Lận Duy rất ít khi có hành vi như vậy, không phải vì hắn không thích cảnh giải tỏa căng thẳng, mà vì tâm trạng của hắn vốn ổn định hiếm khi gặp phải tình huống như thế.

Kết quả còn chưa kịp lên tiếng, tiếng nhắc nhở của hệ thống cùng tiếng roi dài xé gió vang lên gần như cùng lúc, Lận Duy nhíu mày, kéo Huyền Đồ đang muốn chắn trước người mình, hắn giơ tay bắt lấy, một cây roi xương đen nhánh bị hắn nắm chặt trong tay.

Chỉ thấy hắn kéo nhẹ một cái, tiên lực toát ra, roi xương hoàn toàn bị giật lấy, chủ nhân phía sau cũng bị kéo theo ra ngoài ngã nhào xuống đất, cả quá trình chỉ diễn ra trong ba nhịp thở.

[Chủ nhân, cô ta chính là Bách Hoa Tú!] Hệ thống sắp tức chết, đây cũng là lần đầu nó không kịp thời đoán trước được nguy hiểm, vì nữ nhân điên này động thủ ngay không cần động não, nghĩ phát là hành động ngay và luôn!

Đệ nhất mỹ nhân của Ma tộc ngã trên đất, đôi mắt xinh đẹp trừng Lận Duy, hắn còn chưa nói gì, Huyền Đồ thấy tình nhân nhỏ chủ thượng mang về nhà bị người ái mộ y gây phiền phức, cảm thấy tình hình không ổn đã nhanh chóng truyền tin về Ma cung báo cáo tình huống.

Trùng hợp thay, lúc này tâm trạng Nguyễn Kỳ cũng đang khó chịu nên vẫn chưa vào trận pháp, nhận được tin báo, y gần như đuổi tới ngay lập tức.

"Chuyện gì thế? Không sao chứ?" Dù biết Lận Duy không thể bị người khác đả thương, Nguyễn Kỳ đến nơi vẫn quét mắt nhìn hắn từ đầu tới chân một lượt trước.

Lận Duy lắc đầu không nói chuyện, thực ra lúc bị Bách Hoa Tú trừng mắt, hắn đã đoán được đại khái rồi, chắc là cô nương này nghe lời đồn, cho rằng hắn thật sự có quan hệ mập mờ gì đó với Nguyễn Kỳ, nên mới tìm hắn gây sự.

Nhưng hắn không nên nhận ra Bách Hoa Tú, càng không tiện nhắc đến những tin đồn giữa mình và Nguyễn Kỳ, chỉ đành im lặng.

Còn Bách Hoa Tú lúc này cũng đứng lên, nhìn roi xương bị Lận Duy nắm trong tay tò mò đánh giá, nàng ta u oán nhìn về phía Nguyễn Kỳ.

"Một người phàm tu tiên như hắn ta chạy tới Ma giới, ta dạy hắn một bài học thì có gì sai? Giờ hắn còn giật lấy roi xương của ta, tôn thượng không làm chủ cho ta sao?"

Lận Duy đang quan sát xem đây là xương thú của yêu thú gì, nghe thế thì ngây người, sau đó bật cười.

"Nghe nói Ma giới luôn là cá lớn nuốt cá bé, dám làm dám chịu, sao giờ người ra tay trước đánh không lại liền học nói đạo lý theo Nhân tộc rồi? 'Đạo lý' nghe còn khá buồn cười, ngươi không biết ta, lẽ nào đến cả bốn ma tướng của Ma cung cũng không nhận ra hay sao? Ta cố ý mời hắn ta đồng hành vì tránh bị 'nhận nhầm' đấy."

Khi nói chuyện, hắn cong khóe môi lộ ra nụ cười chế giễu: "Rõ ràng nhận ra ta là khách của Ma Tôn nhà các ngươi mới ra tay, không tự lượng sức cũng thôi đi, đánh không lại còn không chịu nhận thua, ta kiến thức hạn hẹp, không biết Ma giới đổi tác phong hành sự từ khi nào."

Bình thường hắn hiếm khi nói lời dồn người khác vào thế khó xử như vậy, nhất là với nữ giới, nhưng lúc này hắn không có tâm trạng giả vờ, tuy không mắng người nhưng nói chuyện cực kỳ khó nghe, không chỉ Bách Hoa Tú tức đến đỏ bừng mặt, ngay cả những Ma tộc vây xem cũng cảm thấy bị 'dư chấn' đập thẳng vào mặt.

Nguyễn Kỳ sầm mặt, phất tay giải tán những người xem náo nhiệt. Đợi khi chỉ còn lại bốn người, y mới lên tiếng nói với Bách Hoa Tú.

"Nếu là ngươi ra tay trước, vậy dù sống hay chết cũng không thể đổ lỗi cho người khác được, hơn nữa ngươi biết rõ hắn là khách quý ta mời đến, đạp lên mặt mũi của ta còn muốn ta thay ngươi làm chủ?"

Nguyễn Kỳ mất kiên nhẫn, nếu không phải Bách Hoa Tú và y từng có chút giao tình, lúc này y cũng sẽ không phí nước bọt với nàng ta.

Bách Hoa Tú hít sâu một hơi, vẫn còn lời muốn nói: "Nhân tộc cùng Ma tộc chúng ta trước giờ không hợp, không cùng tộc ta tất có dị tâm, tôn thượng vui chơi ở Nhân tộc cũng thôi đi, sao có thể đưa hắn về Ma cung?! Ta không phục!"

Nguyễn Kỳ cảm thấy lời nàng ta nói có ẩn ý, nhưng nhất thời không nghĩ ra, chỉ đáp: "Ta mời hắn đến giúp đỡ, hơn nữa, đến lượt ngươi dạy ta hành sự à?"

Bách Hoa Tú thấy y lạnh nhạt, không biết thương hoa tiếc ngọc cũng không nể mặt y nữa, nàng ta đánh liều nói: "Giúp đỡ gì mà ăn nằm cùng một chỗ thế? Rốt cuộc là giúp đỡ hay là bị sắc đẹp mê hoặc trong lòng tôn thượng tự biết rõ!"

"... Ngươi nói bậy bạ gì thế?!" Nguyễn Kỳ đã tức đến bật cười, bị sắc đẹp mê hoặc? Cho nên nữ nhân này cho rằng y và Lận Duy là quan hệ kiểu đó ư?

Y quát mắng, mắt lại vô thức thoáng liếc nhìn sắc mặt Lận Duy, muốn xem thử hắn nghe có người đoán mò quan hệ của hai bọn họ sẽ có phản ứng thế nào.

Nhưng thần sắc của Lận Duy lại không chút gợn sóng, không hề thay đổi, tựa như lời này không thể lọt vào lỗ tai hắn, không tạo ra chút ảnh hưởng nào vậy.

"Ta và Ma Tôn của các ngươi không phải quan hệ như lời ngươi nói, có điều ngươi tin hay không cũng chẳng quan trọng."

Vừa nói Lận Duy vừa động ngón tay, roi xương đen tuyền dần bị ánh kim bao bọc, Bách Hoa Tú ôm ngực, khó tin phát hiện liên kết giữa mình và roi xương đã đứt đoạn.

Sao lại thế?! Roi này là pháp khí bản mệnh nàng ta tốn không biết bao nhiêu sức lực, lợi dụng năng lực tái sinh mạnh mẽ của cơ thể Ma tộc, rút xương của chính mình luyện ra!

Lận Duy nhìn ra mối liên kết giữa Bách Hoa Tú và roi xương, biết đây là món đồ nàng ta không thể từ bỏ, nên mới nghĩ tới ra tay với nó.

"Ngươi đã làm gì?!" Bách Hoa Tú cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh hoàng, nàng ta cho rằng người này sẽ nể mặt tôn thượng, để tôn thượng xử lý, mà nàng ta có chút tình cảm quen biết từ thuở chưa thành danh với tôn thượng nên mới dám l* m*ng không lo lắng gì.

"Ngươi ra tay với ta trước, ta cũng nên đáp trả lại ngươi. Về việc ngươi có phục hay không đó là chuyện của Ma tộc các ngươi, nếu muốn bàn đạo lý, việc ta đến Ma tộc các ngươi cũng vì lý do bất khả kháng."

Lời hắn nói đã vạch rõ quan hệ với Nguyễn Kỳ, tay khẽ nhấc lên, roi xương bị ném trả về trong tay Bách Tú Hoa.

"Ta đã hạ cấm chế lên nó, cô nương cần phải tự mình làm đủ chín chín tám mươi mốt công đức mới có thể phá giải, trong lúc đó không được làm chuyện xấu, nếu không tất cả phải làm lại từ đầu."

Nghĩ ra được chủ ý này cũng coi như nhọc lòng, hắn vô ý dây vào việc màn kịch ghen tuông trong nguyên tác, bị Bách Hoa Tú đuổi theo gây phiền phức như trong cốt truyện gốc, cũng không muốn sư muội của mình phải trải qua những việc như thế, chỉ đành tìm chút chuyện cho ma nữ phản diện yêu nam chính đến mất não này làm.

Hắn tốt bụng nhắc nhở: "Ta dùng bí pháp, Ma Tôn của các ngươi cũng không giải được, trừ khi y dùng sức mạnh hủy cả cấm chế và roi xương này. Có điều ta thấy roi xương này liên kết với thần hồn của ngươi, không nên làm thử đâu."

Bách Hoa Tú tức đến môi cũng run run, Huyền Đồ vốn vẫn luôn đứng bên cạnh hóng hớt cũng cảm thấy nàng ta có hơi thảm không nỡ nhìn, bắt Ma tộc tích đức hành việc thiện thật sự quá tàn nhẫn!

Nguyễn Kỳ nhìn trái nhìn phải, phát hiện Lận Duy vốn chẳng cần y ra mặt, không khỏi trừng Huyền Đồ. Hấp tấp gọi y tới đây làm gì?! Y còn tưởng Lận Duy tức không chịu được, muốn y đến chủ trì công đạo cơ đấy!

Kết quả Lận Duy vốn không muốn y nhúng tay, trong lời nói còn vạch rõ giới hạn "ma giới các ngươi", người không biết nghe lời Lận Duy nói không chừng còn nghĩ y vội vàng chạy tới là vì đứng về phía Bách Hoa Tú nữa đấy.

"Vân Kỳ!"

So với "nỗi nhục công đức" Bách Hoa Tú càng để ý đến thái độ không để tâm của Nguyễn Kỳ.

"Chúng ta có giao tình nhiều năm như vậy, lẽ nào không bì được mấy ngày ngắn ngủi ngươi và hắn quen biết ư? Ngươi cứ đứng nhìn hắn bắt nạt ta như vậy sao?!"

Nguyễn Kỳ nghe nàng ta gọi tên thật của mình mà thót tim, không nghe lọt nửa câu sau nàng ta nói gì, chỉ vô thức nhìn về phía Lận Duy.

"Ta... Không phải..." Y thật sự không cố ý giấu danh tính thật của mình, giờ y mới nhớ tới chưa có nói với Lận Duy, ai bảo Lận Duy cũng chưa từng gọi tên y lần nào!

Lận Duy nhìn y một cái, sau đó cười nói: "Ngươi xem, ngay cả tên thật của tôn thượng nhà các ngươi đến giờ ta cũng mới biết, cô nương thật sự không cần phải canh cánh trong lòng, sức lực này dành để hành thiện tích đức đi. Ma giới đấu đá ác liệt, không có pháp bảo bản mệnh trong tay, chỉ sợ sẽ bất tiện lắm đấy."

Bách Hoa Tú sững sờ: "Thật à?" Hiển nhiên nàng ta cũng cảm thấy ngay cả tên thật Ma Tôn cũng không chịu nói, xem ra cũng không thật lòng cho lắm.

Lận Duy gật đầu, không nói gì thêm.

Nguyễn Kỳ ức chế không chịu nổi, đợi Bách Hoa Tú thật sự tin lời Lận Duy tạm thời ngừng công kích và rời đi, hắn mới dùng mắt ra hiệu bảo Huyền Đồ đi theo nàng ta, sau đó kéo Lận Duy đến chỗ không người.

"Sao thế?" Vẻ mặt Lận Duy vẫn như thường.

Nguyễn Kỳ cau mày giải thích với hắn: "Ta thật sự chỉ quên mất chuyện tên thật, ta và nàng ta chỉ quen biết, có chút giao tình, rất bình thường, đâu thể so với... Khụ! Tóm lại không như ngươi nghĩ đâu!"

"Ta biết." đương nhiên Lận Duy cũng hiểu ý: "Chút giao tình này không thể so sánh với tâm ý ngươi đối với sư muội nhà ta, yên tâm, ta không hiểu lầm, cũng sẽ không nói bậy trước mặt sư muội đâu."

"..." Ai lo lắng chuyện này chứ?!

Nguyễn Kỳ chỉ cảm thấy khổ không nói nổi, nhưng y lại không thể phản bác lời Lận Duy nói.

Y sắp không hiểu nổi chính mình rồi.