Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 100: Chính ngươi

Không còn tâm trạng đi dạo thêm, Lận Duy nghe Nguyễn Kỳ hỏi hắn còn định đi chỗ nào không chỉ chậm rãi lắc đầu.

Nguyễn Kỳ cho là hắn sợ phiền, cũng muốn bù đắp việc mình không nói rõ tên thật cho hắn bèn bảo: "Chuyện lúc nãy sẽ không xảy ra nữa đâu, để ta đi cùng ngươi."

Lận Duy nghe vậy bật cười, nhưng vẫn không có đồng ý: "Vết thương của sư muội tuy không quá cấp bách, nhưng cũng không thể lãng phí thời gian chơi đùa, lúc người tu luyện ta bí bách không có việc gì làm mới ra ngoài giải sầu, ngươi chạy theo ta làm sao mà được?"

Nguyễn Kỳ khẽ hừ một tiếng: "Coi như chủ nhà cảm thấy mình chiêu đãi không chu đáo nên bồi tội cũng không được à? Ta còn chưa gấp ngươi gấp cái gì?" Cũng có thiếu một hai canh giờ đâu.

"Kia là sư muội ta, ta sốt ruột hơn ngươi cũng là chuyện bình thường." Lận Duy bình tĩnh chặn họng y, sau đó về trước một bước.

Nguyễn Kỳ vô thức đuổi theo bước chân hắn, chớp chớp mắt, thừa cơ thăm dò: "Vậy sao? Sao ta không nhìn ra? Ngày đó ta ngộ thương Lăng Linh, các sư huynh đệ nhà ngươi hận không thể giết ta, chỉ có thái độ của ngươi không hề thay đổi, ngươi giả vờ hay thật sự không trách ta?"

Lận Duy soạn lý do trong lòng, mặt lộ vẻ chần chờ, một lát sau mới nói: "Ta có trách, cũng chỉ trách chính ta, nếu không phải ngày đó ta cố tình giấu tu vi, sư muội cũng sẽ không nghĩ ta gặp nguy hiểm rồi đứng chắn trước mặt ta."

Nguyễn Kỳ ngo ngoe rục rịch: "Cho nên vì sao khi đó ngươi không chịu dùng toàn lực?"

Lận Duy nhìn y một cái, nói: "Mặc kệ lý do là gì, đều đã không còn quan trọng, bởi vì ta hối hận, nếu thời gian có thể đảo ngược, ta chắc chắn sẽ dùng toàn sức xách gáy ngươi ném khỏi Thanh Vân tông như ném mèo con vậy."

Nguyễn Kỳ xị mặt ra, biết hắn đang đùa, nên cũng không giận, chỉ hỏi: "Tại sao lại là mèo?"

"Bởi vì ta thích..." Lận Duy thuận miệng đáp, nói xong mới phát giác lời này hơi dễ hiểu lầm, vội dừng.

"..." Ánh mắt Nguyễn Kỳ trôi nổi vô định, bờ môi giật giật nhưng không nói một chữ nào, thính tai đỏ bừng.

Giờ Lận Duy mới thấy hối hận, hận không thể đảo ngược thời gian, cả quãng đường trở về cũng nói gì nữa.

Tuy Nguyễn Kỳ cũng im lặng theo, nhưng tâm trạng lại vô cùng tốt, ngoan ngoãn đi theo sau lưng hắn.

Sau khi trở lại Ma cung, Lận Duy giục y tranh thủ quay về trận pháp luyện tập, y cũng nghe hết, k hề phát cáu.

Huyền Đồ nhìn từ phía xa, chỉ cảm biết than thở, ai mà ngờ, Ma Tôn coi trời bằng vung nhà bọn họ vậy mà vừa ngây thơ vừa nghe lời 'phu nhân', thật đúng là... Đến rùa cũng không nỡ nhìn thẳng.

Trong đình viện, Lận Duy dùng một tay chống đầu, tay còn lại chọc trận pháp. Theo lời Nguyễn Kỳ nói, lần trước chỉ thiếu một chút, lần này y đi vào không bao lâu đã thuận lợi qua ải, Lận Duy hài lòng gật đầu, theo đà này, thí luyện đầu tiên của Vẫn Ma cốc đã chắc chín phần mười, tiện tay đổi sang loại trận pháp thứ hai.

"Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, một khi ngươi bước vào trong, bất cứ ai ngươi trông thấy cũng là giả." Lận Duy rào trước: "Nghe thì dễ, nhưng thân lạc vào cảnh, có thể ngươi sẽ khó nhận ra nổi. Cho nên, dù gặp bất cứ chuyện gì ngươi cũng phải tỉnh táo phân tích mỗi một chi tiết nhỏ, rồi tìm ra sơ hở."

"Tỷ như?" Nguyễn Kỳ tiếp lấy tách trà Lận Duy đưa, nhấp một ngụm nhỏ, cái hiểu cái không.

"Tỷ như ngươi vừa trải qua mọi cửa ải, thành công rời đi, nhưng trên thực tế ngươi vẫn còn ở trong ảo cảnh, lúc này, tất cả mọi thứ ngươi nhìn thấy đều là mong muốn và suy nghĩ trong lòng ngươi, nếu ngươi sa vào trong đó, sẽ mê mang cho đến chết."

Lận Duy sợ y không để trong lòng, nghĩ lại nội dung trong cốt truyện gốc, cho y ví dụ thứ hai:

"Khi ngươi cầm Bất Tử thảo về cứu sống sư muội, sư muội tỉnh lại ngươi bày tỏ tâm ý với nàng ấy, nàng ấy vui vẻ tiếp nhận, lúc ấy ngươi sẽ hoài nghi mọi thứ có phải là thật không? Ngươi dám giết người vừa định chung thân với mình, cược nàng ấy chỉ là mắt trận ảo cảnh?"

Sắc mặt Nguyễn Kỳ cuối cùng cũng trở nên nghiêm trọng.

Lận Duy thấy thế nói thêm: "Nếu lúc này ngươi phát hiện điều gì đó không đúng còn có thể hạ quyết tâm, nhưng nếu ảo cảnh trôi qua thêm trăm năm, lúc này ngươi thành thân với người thương, còn có một đứa nhỏ còn có một đứa trẻ đáng yêu bụ bẫm, ngươi phát giác tất cả chỉ là giả, ngươi cần đâm xuyên qua đứa bé kia ảo cảnh mới biến mất, có thể thê tử ngươi sẽ than thở khóc lóc cầu xin ngươi đừng đả thương đứa nhỏ, ngươi còn hạ thủ được không?"

Lời hắn nói khiến đáy lòng Nguyễn Kỳ phát lạnh, loại tình huống này dù mục tiêu có không phải người thương, cũng có thể sẽ là một đứa trẻ vô tội, không phát rồ thì chẳng một ai hạ thủ được cả?!

"Có nói bao nhiêu đi nữa cũng không mấy chân thực, ngươi vào trong trải nghiệm chút đi." Lận Duy không định hù dọa y mãi: "Như cũ, sau sáu canh giờ ngươi không ra, ta sẽ tự mình đi vào mang ngươi ra, nhé?"

"... Được thôi." Giọng điệu Nguyễn Kỳ cuối cùng cũng bớt vài phần ngông.

Lận Duy cảm thấy dáng vẻ kéo căng tinh thần không để mình lộ vẻ rụt rè của y khá là đáng yêu, nhưng trận pháp nên vào vẫn phải vào, trừ khi Nguyễn Kỳ chỉ mở Vẫn Ma cốc ra cho hắn còn y đứng ngoài, nhưng hiển nhiên đây là điều không thể.

"Đừng sợ, chưa chắc ngươi sẽ gặp phải những cảnh tượng ta nói, thứ ảo cảnh bày ra phụ thuộc cả vào thứ nội tâm ngươi mong muốn thấy nhất là gì."

Trong cốt truyện gốc, tâm thái được ăn cả ngã về không khi ấy của Nguyễn Kỳ cũng đã khác hiện giờ, hiện thực đã không còn cảnh mưa thảm gió sầu như trong cốt truyện gốc, sức chống cự với những thứ tốt đẹp xa vời ấy chắc cũng sẽ cao một chút, không dễ dàng sa vào, không còn cảnh có được một tia hi vọng sẽ không chịu buông tay.

"Ta không sợ!" Nguyễn Kỳ mạnh miệng, sau đó nghĩ đến điều gì lại vội hỏi: "Ảo cảnh sẽ hình thành dựa trên suy nghĩ trong lòng ta, ngươi ở bên ngoài có thấy được nội dung ảo cảnh không?"

Nếu là ngày bình thường, y sẽ không chịu nhìn thẳng vào việc mình hi vọng cuộc sống tương lai sẽ có bóng dáng của Lận Duy, nhưng chẳng phải y sắp bước lên đài 'hành quyết' rồi đấy à.

Lỡ có thật, chẳng phải chút tâm tư nhỏ này của y sẽ lộ ra ngoài sáng, còn bị người trong cuộc gặp ngay tại trận, y nào còn mặt mũi gặp người, nào biết giảo biện thế nào nữa?!

Nói 'mặc dù ta thất đức hi vọng ngươi thích ta chứ không phải duyên tiền định, nhưng ta vẫn sẽ chúc phúc cho ngươi, hi vọng ngươi cũng chúc phúc cho ta và Lăng Linh, nếu về sau chúng ta còn có thể trở thành bạn bè chung sống hoà hợp thì càng tốt' à?

Dù Nguyễn Kỳ cảm thấy Lận Duy dành cho y chút tình cảm đặc biệt, thiếu điều nói thẳng ra khỏi miệng, khả năng không lớn, y cũng không tự tin đến nỗi cảm thấy mình nói xong câu đó mà Lận Duy, còn có thể nhìn y bằng ánh mắt thân thiện.

Không tuyệt giao ngay tại chỗ cũng nhờ hắn có hàm dưỡng, có tình ý cũng bốc hơi sạch.

Lận Duy không biết y đang lo lắng điều gì, nhưng thấu hiểu cho tâm trạng lo lắng của y, mở miệng trấn an: "Yên tâm, sau khi ngươi tiến vào ảo cảnh, mọi thứ đều tiến hành trong ý thức của chính ngươi, ta chỉ có thể nhìn thấy cảnh ngươi nhắm mắt đứng trong trận pháp mà thôi."

"Vậy là tốt rồi."

Bấy giờ Nguyễn Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, mấp máy môi không do dự nữa, tiến vào trận pháp thứ hai.

Hệ thống cũng xuất hiện nói: [Kỳ thật chúng ta là có thể để thiên đạo mở cửa sau, nhìn thấy ảo cảnh y trải qua, chủ nhân, anh muốn không?]

[Không cần.] Lận Duy từ chối không cần nghĩ ngợi: [Anh không xem, cậu cũng không được phép xem, kia là chuyện riêng tư của người ta, nếu nhiệm vụ không xảy ra chuyện gì bất đắc dĩ, không cần làm loại chuyện này.]

Lạm dụng quyền hạn trong tay, là bước đầu của ngạo mạn, tại vị trí của hắn, trở nên ngạo mạn tương đương với đánh mất bản tâm, lầm đường lạc lối.

[Thôi được rồi.] Hệ thống không hiểu vì sao hắn có quyền hạn lại không thích dùng, nhưng nghe lời là được.

[Lấy cốt truyện gốc ra cho anh đi, lần trước anh mới đọc được một nửa.] Lận Duy suy nghĩ một chút nói: [Cậu có thể tự mình tìm mấy bộ phim xem giết thời gian.]

Hệ thống vội vàng đồng ý.

Trong trận pháp, Nguyễn Kỳ đã nhắm mắt tiến vào ảo cảnh, Lận Duy chỉ có thể quan sát một chút dấu vết dựa vào nét mặt của y.

Chỉ sợ trận pháp đang bày ra cảnh tượng Nguyễn Kỳ vừa chờ mong vừa không biết phải đối mặt ra sao, biểu cảm trên mặt y trông cực kỳ vi diệu, vừa vui vẻ vừa khó chịu.

Ừ, rất phù hợp ấn tượng 'miệng chê thân mê' trong những ngày ở chung này.

Lận Duy cho rằng tuy ảo cảnh không giống như trong cốt truyện gốc cũng sẽ không có quá nhiều thay đổi, dù sao tâm tính trở nên tốt hơn không có nghĩa là thứ y mong muốn cũng thay đổi theo, có chăng chỉ khác ở chỗ, thấy hi vọng xa vời sẽ cố chấp nắm chặt không buông, nhưng thấy một điều dễ dàng có được lại có thể dễ dàng nhìn thấu bản chất.

Nhưng phản ứng này của Nguyễn Kỳ trông không phản ứng của y khi thấy mình và Phong Lăng Linh tu thành chính quả.

Dù sao tên này cũng chưa từng nói lời dối lòng trong những việc liên quan đến nữ chính, cực kỳ thản nhiên. Nếu ảo cảnh là chuyện có liên quan đến Phong Lăng Linh, y không nhăn nhó như thế này mới phải.

Có lẽ sự can thiệp của hắn đã khiến Nguyễn Kỳ không cảm nhận được nỗi sợ đánh mất Phong Lăng Linh, bởi vậy Phong Lăng Linh không phải thứ hắn mong muốn nhất hiện tại?

Lận Duy cười khẽ một tiếng, kềm chế cảm giác tò mò, châm một nén nhang rồi chuyên tâm đọc lại cốt truyện gốc.

Với Lận Duy, sáu canh giờ nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng với tu chân giới chỉ bằng một cái búng tay.

Sau khi hắn thích ứng với loại nhịp điệu này, mọi chuyện không còn gian nan như trước, xem hết nửa sau bộ truyện, hắn ngồi xuống nhập định, chẳng mấy chốc nén nhang đã cháy sạch.

Quả nhiên Nguyễn Kỳ không thể ra ngoài trong thời hạn định sẵn, Lận Duy tiến vào, đến đến bên người Nguyễn Kỳ, không thể đánh thức một người đang ảo cảnh, hắn chỉ có thể đặt ngón trỏ lên ấn đường của Nguyễn Kỳ.

Ấn đường Nguyễn Kỳ bỗng nóng lạnh thất thường, y bừng tỉnh tránh thoát ảo cảnh. Vừa mở mắt đã nhìn thấy Lận Duy cười ôn hoà hỏi: "Còn ổn chứ?"

"......" Có thể nói không ổn được chắc?

Nguyễn Kỳ vô thức chột dạ lui về sau một bước, nhưng khi thấy vẻ kinh ngạc và bi thương thấp thoáng trong mắt Lận Duy, y chớp chớp chớp mắt, vắt óc kiếm cớ.

"Trông thấy chuyện gì không tốt về ta à?" Lận Duy chỉ có thể đoán thử, có lẽ sự xuất hiện của hắn trong ảo cảnh đã khiến y không vui.

Hắn vẫn chưa quên, hắn và Nguyễn Kỳ còn là 'tình địch'.

Có phải điều này tượng trưng cho việc, dù bọn hắn có duyên phận ra sao thì giờ phút này người Nguyễn Kỳ yêu là Phong Lăng Linh, có lẽ... hắn còn chẳng đủ lập trường để do dự.

Lận Duy than nhẹ một tiếng, thu hồi cánh tay đang khựng lại giữa không trung, lòng trăm mối ngổn ngang nhưng vì sức khỏe tâm lý của Nguyễn Kỳ, hắn vẫn an ủi: "Ta và sư muội chỉ có tình huynh muội đồng môn, nếu ngươi không yên lòng, chờ sư muội tỉnh, ta sẽ rời Thanh Vân tông, ngao du bên ngoài một đoạn thời gian."

Y có đuổi được người vào tay hay không, phải xem ý nguyện của Phong Lăng Linh, những gì hắn có thể làm chỉ là cách khá xa bọn họ một chút.

"Ngươi đang nghĩ bậy bạ gì thế?" Lòng Nguyễn Kỳ đang rối như tơ vò còn bị hắn mỉa mai một phen, nghẹn lòng.

Trong ảo cảnh, mới đầu mọi thứ đều không khác những gì Lận Duy nói, y lấy được Bất Tử thảo cứu tỉnh Phong Lăng Linh, thuận lợi bày tỏ tâm ý, ảo cảnh lấy nguyện vọng của hắn làm chủ, Phong Lăng Linh giả đáp ứng đi cùng với y chẳng chút do dự.

Tất cả mọi chuyện vẫn còn bình thường cho đến khi y phát hiện, trong khoảng thời gian hai người họ chưa thành thân, y lưu tại Thanh Vân tông chiếu cố Phong Lăng Linh, tầm mắt của mình luôn vô thức dừng lại trên người sư huynh của đạo lữ tương lai.

Dù Nguyễn Kỳ tự nhận mình là một ma đầu không cần thứ như đạo đức, cũng không thể chịu đựng được những chuyện xảy ra sau đó, chuyện cảm tình của y thật sự vô cùng hỗn loạn.

Y sẽ không kiềm chế được bản thân, tìm chủ đề nói chuyện với Lận Duy, muốn ở cùng một chỗ với hắn.

Điều này là không đúng, y có nhận ra, nhưng y không thể khống chế bản thân mình. Chỉ cần Lận Duy xuất hiện, sự chú ý của y vĩnh viễn đặt trên người hắn.

Trong ảo cảnh, có hai luồng âm thanh giằng xé y. Một không ngừng nói cho y biết, y yêu Phong Lăng Linh, một lại luôn hỏi y, y thật sự không có tí cảm giác gì với Lận Duy thật ư?

Tóm lại mọi chuyện vô cùng hoảng hồn, lúc Lận Duy gọi y tỉnh lại, y sắp nói với Phong Lăng Linh rằng mình muốn hủy hôn với nàng ấy vì muốn ở bên Lận Duy.

Chuyện này chẳng khác nào trời đất đảo lộn.

Chỉ thế thì cũng thôi đi, tất cả những chuyện này đều là giả, sao y vừa tỉnh lại Lận Duy đã nói muốn đi ngao du bên ngoài chỉ vì hoài nghi y chê hắn vướng bận, luôn chặn giữa y và Phong Lăng Linh?!

Y không thể chịu nổi nỗi oan ức này.

"Không phải như ngươi nghĩ đâu." Mặt Nguyễn Kỳ lộ ra thần sắc khó tả, cái cớ y đưa ra cũng vô cùng khó tả, chính y cũng không thể nói rõ mình có cố ý hay không.

"Khi nãy ta chỉ hơi xấu hổ thôi. Chẳng phải ta vẫn luôn thắc mắc duyên tiền định của ngươi có mệnh cách như nào đấy ư? Trong ảo cảnh mọi chuyện diễn ra theo ý ta, ngươi đồng ý cho ta tính, kết quả ta tính ra..."

Lận Duy nhíu mày: "Ngươi tính ra chính ngươi?"