Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 101: Không phải mèo

Dường như Lận Duy cảm thấy cực kỳ hoang đường: "Thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, khi ngươi tính ra duyên tiền định của ta chính là ngươi, tại sao không lập tức tỉnh lại từ ảo cảnh?"

"... Hả?" Nguyễn Kỳ ngây người.

Hắn hỏi một câu thẳng thừng như vậy... Y siết chặt nắm đấm, sự bối rối và mập mờ đang dâng trào trong lòng tức thì tan biến. Như thể đến tận lúc này y mới hoàn toàn thoát khỏi ảo cảnh, trên mặt hiện lên vẻ vừa bực bội vừa may mắn.

Lận Duy chẳng hề ngạc nhiên.

Hắn biết Nguyễn Kỳ sẽ dùng ảo cảnh để thử duyên tiền định kia, phần lớn là do đã nhận ra điều gì đó từ thái độ mâu thuẫn của hắn. Nhưng hắn cũng cho rằng, Nguyễn Kỳ nhất định sẽ hối hận vì hành động bốc đồng chọc thủng tầng giấy che đậy mỏng manh trong hoàn cảnh này, nên dứt khoát không cho y cơ hội đó.

Kể cả khi Nguyễn Kỳ phản cảm không chịu nổi, muốn nói rõ mọi chuyện thì bây giờ cũng không phải thời điểm tốt.

Hai người họ trói buộc với nhau bởi chuyện Bất Tử thảo, tạm thời không thể tách rời, nếu làm quan hệ trở nên khó xử thì chỉ có hại chứ không có lợi.

"Ra ngoài trước đi." Nguyễn Kỳ thầm oán, vừa rồi nhất định đầu óc y bị những gì vừa trải qua ảnh hưởng, chắc chắn ảo cảnh này có vấn đề, đã khuếch đại một vài cảm xúc của y, khiến y đưa ra lựa chọn khó tin như vậy.

Tuy y ngưỡng mộ Lận Duy, cũng có hơi đắc ý trước tình ý không thể nói ra của hắn, nhưng nếu bảo tình cảm y dành cho Phong Lăng Linh sẽ dao động vì điều đó thì có hơi quá rồi thì phải?

Nguyễn Kỳ tự nhận mình không phải kẻ đứng núi này trông núi nọ.

"Ừm, ta đưa ngươi ra ngoài." Lận Duy vươn tay, ra hiệu cho y nắm lấy.

Nguyễn Kỳ vô thức giơ tay lên, nhưng chợt cảm thấy cảnh này thật quen thuộc, tay lại khựng lại, lơ lửng giữa không trung không thể đặt xuống.

"Đợi đã..."

Y dùng vẻ mặt kỳ lạ xác nhận: "Bây giờ ta không ở trong ảo cảnh nữa thật à? Ngươi chứng minh mình là thật thế nào?"

Lận Duy nghe vậy thì sững sờ, nghĩ ngợi rồi bật cười: "Ta thật sự không có cách nào tự chứng minh điều này. Trong tưởng tượng của ngươi, mọi thứ đều có thể xảy ra, nếu ngươi có thể phát hiện ra điểm khác biệt thì đã không bị nhốt trong đó không ra được."

"Thôi bỏ đi, ngươi có là giả cũng không sao, cùng lắm thi qua sáu canh giờ ta cũng sẽ tự tỉnh lại." Nguyễn Kỳ vẫn đặt tay xuống.

Lận Duy như nghĩ đến điều gì, nắm tay y đưa về sân rồi mới lên tiếng: "Có lẽ thời gian cũng là một manh mối. Khi ngươi chìm vào ảo cảnh, không phải hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài. Nếu có giọng nói nhắc nhở thời gian liên tục vang bên tai, tuy cũng có thể bị bỏ qua, nhưng chỉ cần nó không ngừng vang lên, chung quy vẫn còn một tia hy vọng."

Nguyễn Kỳ cảm thấy có lý, nhưng: "Đây không phải là ăn gian à? Trận pháp của ngươi dùng được, nhưng khảo nghiệm của Vẫn Ma Cốc thì chưa chắc."

"Cũng đúng." Quả thực Lận Duy đã bỏ qua điểm này, hắn quá muốn Nguyễn Kỳ có thể bình an vô sự đi ra, đã không còn để tâm đến đạo lý thứ gì cũng phải trả một cái giá tương ứng.

Nhưng rồi lại nảy ra một kế khác: "Ngươi nói ảo cảnh ngươi trải qua có sự tồn tại của ta?"

"... Phải, sao thế?" Nguyễn Kỳ nuốt nước bọt, nghĩ đến chuyện này là lại thấy xấu hổ vô cùng.

"Ảo cảnh dựa trên tưởng tượng của ngươi, nhưng sẽ không vượt quá năng lực của ngươi. Từ bây giờ, ngươi có thể ra tay với ta bất cứ lúc nào, nếu là ảo cảnh, cái ta giả đó chắc chắn không đánh lại ngươi, ngươi hoàn toàn có thể dùng cách giết hắn để xác nhận mình có còn trong ảo cảnh hay không."

Lận Duy đang "lách luật". Trong cốt truyện gốc, những người xuất hiện trong ảo cảnh của Nguyễn Kỳ về cơ bản đều không phải đối thủ của y, nên cách này không dùng được.

Nhưng hắn thì khác, Nguyễn Kỳ không đánh lại hắn, dù có là thật hay giả, đều có thể yên tâm ra tay.

Đây quả thực là một cách, nhưng Nguyễn Kỳ chẳng vui vẻ gì, xị mặt nói: "Chẳng lẽ sau này hễ ta cảm thấy có gì không ổn là phải đánh với ngươi một trận à? Ngày tháng này còn sống thế nào nữa?"

Giết Lận Duy giả chưa chắc thoát được khỏi ảo ảnh, lỡ như y tưởng đã ra ngoài, nhưng thực tế chỉ là tiến vào một tầng ảo cảnh khác thì sao? Như vậy chẳng phải không có hồi kết à?

Lận Duy an ủi y: "Sao lại thế được? Ngươi quên điển tịch ngươi tìm được rồi sao? Đợi ngươi vượt qua thử thách của Vẫn Ma Cốc, nhận được di sản của các đời Ma tôn, ngươi sẽ không bao giờ rơi vào bất kỳ ảo cảnh nào nữa. Cảm giác thế gian thông tỏ, tất cả đều trong tầm mắt là điều ngươi bây giờ không thể tưởng tượng được, chỉ khi có được rồi ngươi mới hiểu."

Trong cốt truyện gốc cũng viết như vậy, khi Nguyễn Kỳ thật sự lấy được Bất Tử thảo, y đã có năng lực nhìn thấu ảo ảnh.

"Vậy lỡ ta không cẩn thận làm ngươi bị thương thì sao?" Nguyễn Kỳ vẫn do dự.

Lận Duy mỉm cười nhìn y một cái, cố ý nói: "Ngươi có sự tự tin này là chuyện tốt."

Để giảm bớt cảm giác tội lỗi cho Nguyễn Kỳ, hắn giơ tay thiết lập một kết giới phòng ngự quanh thân, rồi dùng giọng điệu đầy ẩn ý kích động y: "Khi nào ngươi có thể phá vỡ vòng phòng ngự của ta, thì hẵng lo đến chuyện có thể làm ta bị thương."

"...Hừ!" Nguyễn Kỳ biết rõ đây là phép khích tướng, nhưng vẫn tự giác cắn câu, điều y không chịu nổi nhất chính là tỏ ra yếu kém trước mặt người thích mình, huống chi đây còn là người thích y tự mình nói y yếu.

Tuy y không nỡ làm Lận Duy bị thương, nhưng y sẽ không nương tay với cái lá chắn phòng hộ rách này!

Ai ngờ... Ai ngờ y không phá được nó thật. Trong thời gian Lận Duy đưa y ra ngoài nghỉ ngơi, từ lúc ra tay nhẹ nhàng tình cảm cho đến lúc hận không thể lấy búa đục, cả thảy chỉ mất một ngày.

Nếu không để tâm nỗi uất ức trong lòng, cách này quả thực đã cho y chút cảm giác an toàn thực tế, cũng giúp y tìm ra cách vượt qua trận pháp thứ hai nhanh chóng.

Trừ khi trong ảo cảnh của y không còn xuất hiện Lận Duy nữa, nhưng điều này e là không thể. Ảo trận chỉ kích phát d*c v*ng sâu kín trong lòng người, d*c v*ng của y có Lận Duy, ít nhất ở giai đoạn hiện tại là vậy.

Y vô cùng vui vì Lận Duy có tâm tư đặc biệt với mình, Nguyễn Kỳ đã tự hòa giải với bản thân về điểm "ích kỷ" này rồi.

Dù sao y cũng chỉ nghĩ vậy mà thôi

Thử thách thứ hai coi như đã được giải quyết bằng cách lách luật dựa vào thực lực của Lận Duy. Nguyễn Kỳ có vào thử thêm vài lần, phát hiện bất kể ảo cảnh thay đổi thế nào, chỉ cần y nhắm vào Lận Duy rồi ra tay hết sức là có thể phân biệt được ảo ảnh và hiện thực.

Lận Duy thấy y đã nắm chắc được phần nào, bèn chuyển y sang trận pháp cuối cùng.

Đây là trận pháp duy nhất không cần Lận Duy trông chừng để chuẩn bị đưa người bị nhốt ra ngoài mọi lúc. Dựa theo yêu cầu không cho phép hắn xem Nguyễn Kỳ đã đề cập trước đó, Lận Duy dự định trở về Thanh Vân tông một chuyến, để Nguyễn Kỳ tự mình luyện tập trước, nếu không qua được thật thì gửi thư gọi hắn quay lại.

Trong lòng hắn biết rõ, Nguyễn Kỳ tuyệt đối không qua được. Trong cốt truyện gốc, nếu không phải hào quang nam chính khiến Hỗn Độn Châu tự nguyện hộ chủ, hòa vào huyết mạch của Nguyễn Kỳ, nâng cao đáng kể tư chất vốn đã tuyệt vời của y, thì y cũng không qua nổi.

"Không phải ngươi không muốn ta biết nguyên hình của ngươi sao?" Lận Duy nói đến đây, trong lòng hắn đã không còn quá nhiều gợn sóng: "Tuy tạm thời bên Thanh Vân tông không có chuyện gì, nhưng e rằng các sư đệ sư muội của ta cũng lo lắng ngày đêm. Vừa hay ta về một chuyến, báo cho họ biết tiến triển, rồi xác nhận lại tình hình của sư muội."

Nguyễn Kỳ nghe vậy lập tức thấy khó chịu, làm như thể sau khi y nhận lòng tốt của Lận Duy, còn ăn cháo đá bát, coi đối phương là người ngoài vậy.

Y nói giọng chua lè: "Đâu phải ta không muốn ngươi biết? Rõ ràng là tự ngươi nói chỉ thích mấy thứ lông xù, còn không phải ta sợ làm chướng mắt ngươi ư?"

Ban đầu y tưởng Lận Duy sẽ lựa lời giải thích, rồi y thuận thế chấp nhận, ai ngờ y nghĩ nhiều rồi.

Lận Duy nghe xong lại ngẩn người: "Chân thân của ngươi không có... Lông à?"

"...?!"

Nguyễn Kỳ suýt bị hắn chọc tức đến ngạt thở, khoa trương ôm ngực hít sâu mấy hơi.

Lận Duy gõ hỏi hệ thống: [Tuy trong cốt truyện gốc để trống, nhưng anh tưởng y sẽ là một con mèo chứ?]

Hắn và hệ thống ngầm hiểu ý nhau, trong lời nói thường coi phần ký ức kia không tồn tại. Lúc này hắn vô duyên vô cớ bảo Nguyễn Kỳ là một con mèo có hơi không đầu không cuối, nhưng bây giờ hắn cũng không để tâm đến những chi tiết nhỏ này nữa.

Hệ thống lại nảy ra ý hay: [Biết đâu lần này là mèo không lông thì sao, anh cứ khăng khăng nói lông xù, y không tức giận mới lạ.]

[...] Lận Duy hiếm khi cạn lời, không biết phải biểu đạt sự "chấn động" trong lòng như thế nào.

Đầu tiên, mèo nào cũng rất đáng yêu, thứ hai, gu thẩm mỹ của mỗi người khó tránh khỏi có chút... Khác biệt... Lận Duy thừa nhận mình hơi tầm thường, hắn chỉ thích loại như Kem thôi. Có lẽ một hắn với ký ức hoàn chỉnh sẽ không do dự yêu ai yêu cả đường đi, nhưng hắn của hiện tại rõ ràng cần thêm chút thời gian.

[Ây da! Em đoán bừa thôi mà!] Hệ thống thấy chủ nhân không nói gì nữa, vội vàng chữa cháy: [Hay là em đến chỗ ý thức Thiên Đạo hỏi trước rồi về nói cho anh đáp án chính xác nhé?]

[Không cần, nếu y không muốn anh biết thì...] Về vấn đề nguyên tắc, Lận Duy vẫn không chịu nhượng bộ.

[Thôi được rồi.] Hệ thống thất vọng, chỉ đành nén lại sự tò mò của mình.

Tuy trong lòng Lận Duy đang cuộn trào sóng to gió lớn, nhưng trên mặt chỉ hiện ra một hai phần kinh ngạc, nhưng hai phần kinh ngạc này cũng khiến Nguyễn Kỳ cảm thấy mình bị "sỉ nhục"!

Vậy ngươi vẫn luôn cho rằng chân thân của ta là gì?" Y sa sầm mặt hỏi.

Trước đó Lận Duy nói mình thích những thứ nhỏ bé lông xù, y chỉ thấy khó chịu, nhưng bây giờ y bắt đầu nghi ngờ, có phải Lận Duy có cảm tình với y là vì ngay từ đầu đã lầm tưởng nguyên hình của y là một cục bông không?

Dù trong ma giới cũng có nhiều kẻ có lông xù, nhưng những kẻ có hình người đẹp hơn y thì chẳng có mấy ai. Nhưng Nguyễn Kỳ đã chui vào ngõ cụt, dù nguyên nhân không hẳn là vậy, y cũng cho rằng ảnh hưởng của điểm này chắc chắn phải chiếm một phần rất lớn!

Nghĩ đến đây, linh cảm chợt lóe lên, nhớ lại trên đường về ma cung Lận Duy có nói muốn biến y thành một con mèo...?

Trong phút chốc y tức đến bật cười: "Không phải ngươi nghĩ chân thân của ta là một con mèo đấy chứ? Một con mèo tu thành hình người lại có thể làm Ma tôn, Chu Tước, Bạch Hổ, Thanh Long, Huyền Quy đều cúi đầu xưng thần, cho dù huyết mạch của chúng đã tạp đi, ngươi không cảm thấy vô lý sao?"

"..." Lần đầu tiên Lận Duy bị y chặn họng đến không nói nên lời, thầm nghĩ nghe thì đúng là không hợp lẽ thường, nhưng ngươi không phải còn có hào quang nam chính sao? Để mèo con lội ngược dòng một chút thì đã sao?

Đợi đã... Vậy không phải là mèo không lông?

Lận Duy chớp mắt nói: "Có những chuyện cũng không thể hoàn toàn xét theo con mắt thế tục, hồ ly tu luyện ngàn năm cũng có lúc áp chế được rồng. Ví như ngươi, cho dù xuất thân bình thường, tâm tính của ngươi đã định sẵn sẽ không tầm thường."

Lời này nghe còn xuôi tai, cơn tức trong lòng Nguyễn Kỳ cũng nguôi đi đôi chút, khẽ hừ một tiếng: "Điểm này không cần ngươi nói!"

Y vốn định cho Lận Duy chút sắc mặt, để hắn đi là được, ai ngờ vẫn không kìm nổi: "Tại sao ngươi lại nghĩ ta là mèo?"

"Ta thấy tính cách ngươi giống thôi, tò mò thế cơ mà." Lận Duy thở dài một hơi, nói năng lung tung buông thả, lười quan tâm Nguyễn Kỳ nghe xong có tức giận hay không.

Quả nhiên Nguyễn Kỳ không hài lòng với câu trả lời này: "Vậy có phải ngươi hiểu lầm ta là mèo nên mới bắt đầu thích..."

Y nói được nửa câu thì kịp phản ứng lại, vội vàng ngậm miệng, nhưng Lận Duy đã cười như không cười, nhìn qua.

Có những lời không cần nói hết, ý còn dang dở phía sau đã quá rõ ràng.

Trước đó, Lận Duy đã đoán được Nguyễn Kỳ nhận ra điều gì đó từ thái độ mâu thuẫn của hắn rồi, nhưng không ngờ tên này không chỉ hiểu lầm hắn thầm thích y, mà còn nhanh chóng chấp nhận thiết lập này và bắt đầu để tâm thái quá đến việc liệu tình cảm ban đầu của hắn có thuần khiết hay không?

Cũng không nghĩ lại bản thân mình còn có người trong lòng, lấy tư cách gì để bận tâm tình cảm của hắn có lẫn lộn yếu tố khác hay không.

Huống chi ngay cả bản thân Lận Duy cũng không nói rõ được bây giờ tâm tư hắn dành cho Nguyễn Kỳ là gì, chắc chắn chưa đến mức thích, nhiều nhất là hơi lo được lo mất. Ai ngờ Nguyễn Kỳ cũng không chịu thua, nghĩ thôi cũng không biết nói y thế nào cho phải, không hổ là nam chính, thật tự tin.

"Sau này có những lời nên nghĩ kỹ rồi hãy nói." Lận Duy không biết giải thích thế nào mới có thể loại bỏ khả năng tự vả sau này, dứt khoát không giải thích nữa, chỉ tốt bụng nhắc nhở một câu.

"...Ồ."