Cuối cùng, Lận Duy vẫn rời đi. Hắn không nửa đẩy nửa đưa ở lại vì thái độ không rõ ràng của Nguyễn Kỳ, chỉ để một mình y nếm trải cảm giác thất bại liên tiếp.
Thanh Vân tông vẫn như cũ. Lận Duy trở về kiểm tra tình hình hồi phục của Phong Lăng Linh, thấy không có vấn đề gì lớn.
Hắn nhìn các sư đệ, sư muội ngoan ngoãn hiểu chuyện, khẽ thở dài một tiếng đầy hài lòng nói: "Không cần lo lắng, ta sẽ mang Bất Tử thảo trở về, sư muội sẽ không sao. Nhưng trong thời gian ta không có ở tông môn, các ngươi gặp chuyện đừng cậy mạnh, phải báo cho ta ngay. Nếu không liên lạc được, thà tạm lánh đi một thời gian, đợi ta về rồi hẵng tính sổ, hiểu chưa?"
Thanh Vân tông không có cái thói đấu đá tranh giành như các môn phái khác. Ngày thường chưởng môn và các trưởng lão luôn bế quan, đại sư huynh là lớn nhất, nên mọi người đều nghe theo răm rắp.
"Chưởng môn đã bế quan hơn trăm năm, không ngờ mấy hôm trước lại xuất quan một lần. Người nói với bọn đệ, mệnh của sư tỷ và cả Thanh Vân tông chúng ta có kiếp nạn này, người và các trưởng lão không thể can thiệp. Nhưng ai ngờ hiện giờ đã tốt hơn nhiều so với những gì họ tính được, còn dặn bọn đệ phải nghe lời huynh."
Nghe vậy, Lận Duy cũng không thấy bất ngờ. Cốt truyện vốn có quán tính của nó, chỉ khi bị ngoại lực phá vỡ mới rẽ sang những nhánh khác.
"Vậy thì tốt rồi."
Hắn ở lại thêm hai ngày, xử lý một số việc tồn đọng của Thanh Vân tông rồi mới thong thả ngự kiếm trở về Ma Giới. Lần này chỉ có một mình, hắn không lấy chiếc thuyền bạch ngọc ra nữa. Cũng vì ngự kiếm có tầm nhìn thoáng đãng hơn, hắn tình cờ gặp một "người quen" trên đường.
Số của Bách Hoa Tú nàng ta khổ thật.
Lận Duy đã đặt cấm chế lên cây cốt tiên của nàng ta, phạt nàng ta phải làm đủ tám mươi mốt việc thiện để tích đức.
Ban đầu, nàng ta còn không tin. Đó cũng là lý do hôm đó nàng ta bỏ đi dứt khoát như vậy. Mãi cho đến khi trở về, thử đủ mọi cách, thậm chí bỏ ra một số tiền lớn mời cả tu sĩ Nhân tộc đến xem xét, tất cả đều bó tay trước cấm chế Lận Duy tiện tay đặt ra nàng ta mới nhận ra mình đã chọc phải mối hoạ lớn.
Nàng ta còn nhớ lời Lận Duy đã nói, dù là Ma Tôn của họ cũng không giải được. Điểm duy nhất Ma Tôn hơn người khác là có thể phá hủy cả cốt tiên lẫn cấm chế cùng một lúc.
Nếu câu đầu hắn không khoác lác, vậy câu sau tám phần cũng là thật. Vì thế Bách Hoa Tú hoàn toàn không nghĩ đến việc đi tìm Ma Tôn.
Nhớ lại dáng vẻ của Ma Tôn vào ngày hôm đó, nàng ta cũng biết y sẽ không đi gây sự với Lận Duy vì mình.
Hơn nữa, cốt tiên này có liên kết với thần hồn của nàng ta, nếu bị phá hủy, chắc chắn nàng ta sẽ trọng thương. Thế thì cứ để nó bị cấm chế khoá lại còn hơn!
Sau bao dằn vặt, Bách Hoa Tú đành phải thỏa hiệp với thực tế, nghiến răng nghiến lợi bắt đầu bước lên con đường hành thiện tích đức.
Thế nhưng, con đường này không phải cứ muốn là đi được. Ma Giới là nơi sức mạnh lên ngôi, kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh. Ai tin một ma nữ hung danh lừng lẫy như nàng ta lại tự dưng nổi hứng muốn phổ độ chúng sinh chứ? Ai cũng nghĩ nàng ta đang ủ mưu điều gì đó.
Trước đây, nhờ có nhan sắc mỹ miều nên nàng ta làm gì cũng thuận lợi, nhưng rõ ràng những kẻ có tâm trí thưởng thức dung mạo tuyệt sắc không phải là người cần giúp đỡ.
Nàng ta cũng đã thử làm qua loa cho có, hay giúp đỡ bừa bãi, nhưng đều không được. Vì lười biếng, nàng ta còn tung tin chờ người đến cửa cầu cứu, ai ngờ đối tượng tìm đến lại chẳng có ý tốt, nàng ta không tìm hiểu kỹ đã hành động lung tung, còn khiến mấy công đức đã tích lũy được trước đó cũng mất sạch.
Bách Hoa Tú hết cách, ở Ma giới tỷ lệ lọt hố quá cao, nàng ta đành sang Nhân giới thử vận may.
Đó cũng là lý do Lận Duy tình cờ thấy bóng dáng nàng ta ở đây.
Khi Lận Duy nhìn thấy nàng ta, nàng ta bắt gặp một người phụ nữ lớn tuổi bế đứa bé bỏ chạy, phía sau có một gã đàn ông cao to lực lưỡng đuổi theo. Người phụ nữ khó khăn lắm mới chạy đến con phố đông người, vội hét lớn "Cứu mạng!".
Tiếng kêu này quả thực chạm đúng ý của Bách Hoa Tú. Dạo này, nàng ta thấy loài người yếu đuối không thể tự vệ thuận mắt hơn nhiều. Nàng ta vung cây roi xương đã chẳng phát huy được nửa phần sức mạnh nhưng để đánh một gã phàm nhân vẫn dư sức.
Hệ thống bỗng phát ra tiếng nổ chói tai.
[A a a! Chủ nhân mau ngăn nàng ta lại, người phụ nữ kia mới là kẻ buôn người, gã đàn ông phía sau là cậu ruột của đứa bé!]
Thực ra không cần nó nhắc, Lận Duy cũng sớm nhìn ra người phụ nữ bế đứa trẻ kia tội nghiệt đầy mình. Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện giữa đám đông, thay cậu của đứa bé chặn roi của Bách Hoa Tú.
"Lại là ngươi?" Bách Hoa Tú kinh ngạc và nghi ngờ: "Ngươi lén tìm ta, định làm gì ta sau lưng Tôn thượng hả?"
Hiển nhiên nàng ta đã biết thực lực của Lận Duy, phản ứng đầu tiên không phải là tức giận do bị cản trở, mà là sợ hãi theo bản năng.
Lận Duy nhìn những ấn ký công đức lác đác trên Cốt Tiên, thái độ với Bách Hoa Tú cũng tốt hơn nhiều. Hắn kiên nhẫn giải thích: "Ta chỉ tình cờ đi ngang qua, sợ ngươi có lòng tốt làm chuyện xấu, công sức đổ sông đổ bể nên mới xuống nhắc nhở một câu."
Bách Hoa Tú không hiểu ý, quay đầu nhìn người phụ nữ đang cố gắng rời đi nhưng không thể động đậy, rồi lại nhìn người đàn ông bị đám đông chỉ trích, trăm miệng không thể bào chữa nhưng vẫn lo lắng không chịu lùi bước. Cuối cùng, nàng ta cũng nhận ra điều gì đó, nắm chặt Cốt Tiên hít một ngụm khí lạnh.
Ngay sau đó là cơn giận không bùng lên, nàng ta quay người chỉ vào người phụ nữ đang đảo mắt láo liên: "Được lắm con mụ phàm nhân kia, to gan thật! Dám lừa cả bà đây!"
Người phụ nữ còn định ngụy biện, đúng lúc này, mẹ ruột của đứa trẻ cũng thở hổn hển đuổi tới. Chân nàng ấy có vết thương, chạy cà nhắc trông rất đáng thương.
Dân chúng xung quanh nghe Bách Hoa Tú gọi "phàm nhân", cứ ngỡ nàng ta là nữ đệ tử của Tiên môn nào đó xuống núi rèn luyện, nên đa phần giữ im lặng, không còn bênh vực người phụ nữ kia nữa.
Mẹ đứa bé vừa đến, họ lại càng bừng tỉnh hiểu ra.
Thấy tình thế bất lợi, vẻ mặt người phụ nữ kia trở nên hung tợn, đưa tay bóp cổ đứa trẻ trong lòng, uy h**p mọi người tránh ra.
Dù thực lực của Bách Hoa Tú đã giảm đi nhiều vì pháp khí bản mệnh bị phong ấn, nhưng cũng chẳng coi chút uy h**p nhỏ này ra gì. Nàng ta vung tay, một dải lụa trắng thoáng chốc bay về phía người phụ nữ, đánh mạnh vào mặt ả, đồng thời cuốn đứa trẻ trở về mà không hề xây xước.
Trong lòng đang có lửa giận, lại thêm tính nóng nảy bốc đồng, nàng ta nhận lấy đứa trẻ rồi dúi vào lòng Lận Duy, còn mình thì cầm roi xông đến đánh người hả giận, đầu còn không thèm ngoảnh lại.
Lận Duy bị dúi một đứa trẻ vào lòng thì ngẩn ra, sau đó vội vàng luống cuống tay chân ôm đứa bé cho cẩn thận.
Hắn sợ Bách Hoa Tú ra tay không biết nặng nhẹ đánh chết người, đến lúc đó hồn về địa phủ họ khó mà đuổi theo được, hắn nghĩ ngợi rồi lập tức lên tiếng nhắc nhở, cũng coi như chỉ cho nàng ta một con đường sáng.
"Chắc chắn kẻ buôn người kia đã tái phạm nhiều lần, tội nghiệt trên người dày đặc không tan. Nếu ngươi có thể ra tay tìm lại tất cả những đứa trẻ bị ả bắt cóc thông qua người này, đó chắc chắn là một công đức lớn, có lẽ đủ để giải trừ cấm chế trên Cốt Tiên."
Quả nhiên cánh tay vừa vung roi lên của Bách Hoa Tú bỗng khựng lại. Nàng ta đã chịu khổ không ít, nghe đến hai chữ "công đức" là không chịu nổi, thèm đến mức nước miếng chực trào ra khóe miệng.
Lận Duy tạm thời không quan tâm đến phản ứng của nàng ta, cũng không trả đứa bé trong lòng cho hai tỷ đệ kia, cẩn thận làm phép nghiệm chứng huyết thống ngay trước mặt mọi người, rồi mới để người phụ nữ kia nhận lại con mình.
Mãi đến khi hai người đi xa, hắn mới khẽ động ngón tay, một luồng linh lực bay theo, chữa lành vết thương trên chân người phụ nữ.
"Hử?" Bách Hoa Tú ở bên kia như cảm nhận được điều gì, nàng ta cầm Cốt Tiên của mình lên xem, vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Lần này công đức nhận được nhiều gấp ba lần bình thường!
Lận Duy bảo đám đông giải tán, hứa sẽ xử lý kẻ buôn người thỏa đáng, rồi mới quay lại.
Thấy nàng ta ngạc nhiên, hắn vội nói: "Ngươi không chỉ cứu đứa trẻ này, mà còn thay đổi vận mệnh khổ cực của cả gia đình đằng sau nó. Công đức sẽ không tính sai đâu."
Bách Hoa Tú biến thành kẻ nhìn thấy công đức là mắt sáng lên cũng do hắn cả. Vốn dĩ nàng ta định tỏ chút thái độ, nhưng vừa nhìn thấy nụ cười thong dong trên mặt Lận Duy, nàng ta lại nhụt chí.
Khoảng thời gian này, nàng ta chịu khổ không ít, có thể nói từ khi sinh ra đến giờ chưa từng chịu nhiều ấm ức đến thế... Nàng ta không dám nữa.
Bách Hoa Tú cố nặn ra một nụ cười, đá đá kẻ buôn người đã ngất trên đất, hỏi: "Cái đó, ta có thể dùng Sưu hồn với ả không? Ả biết tội nghiệt của mình nặng, e là không chịu hợp tác với ta đâu."
Tuy sưu hồn hữu dụng, nhưng sẽ gây ra tổn thương cực lớn không thể hồi phục cho cơ thể và hồn phách. Bách Hoa Tú đã bị ép phải học cách kính sợ, nên mới có câu hỏi này.
Lận Duy chỉ suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Có thể, chuyện này toàn quyền do ngươi xử lý, ta chỉ đi theo. Nếu có gì không chắc chắn, ngươi có thể hỏi ta. Đợi xong việc này, bất kể công đức có đủ tám mươi mốt điều hay không, ta đều sẽ giải trừ cấm chế cho ngươi."
Hắn cân nhắc một lúc, vẫn không yên tâm giao toàn bộ việc cứu người cho Bách Hoa Tú thiếu kinh nghiệm.
"Thật không?" Bách Hoa Tú ngờ vực nhìn hắn.
Lận Duy liếc nàng ta một cái, hỏi ngược lại: "Ngươi nghĩ ta lừa ngươi thì được lợi ích gì?"
"g**t ch*t ta rồi thì không còn ai tranh giành Tôn thượng với ngươi nữa chứ gì?"
"..." Lận Duy nghẹn họng, nói chuyện với mấy não toàn yêu đương khó ghê.
Hệ thống hiếm khi thấy chủ nhân của nó lép vế, liền "oẳng" một tiếng rồi cười cạc cạc như ngỗng kêu.
Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng Bách Hoa Tú vẫn không từ chối sự giúp đỡ của Lận Duy. Thậm chí nàng ta còn thầm mắng mình ti tiện, bị hành ra nông nỗi này mà vẫn có thể nảy ra ý nghĩ "tên này cũng được, nếu không giành Nguyễn Kỳ với mình cũng không đáng ghét".
Nàng ta còn chưa biết, Nguyễn Kỳ nàng ta tơ tưởng cũng đang bị trận pháp Lận Duy để lại hành đến mức không còn sức mà cáu.
Lại một lần nữa bị trận pháp hất văng, cuối cùng Nguyễn Kỳ cũng thừa nhận chỉ dựa vào sức người chắc chắn không chống đỡ nổi, phải nghĩ cách tăng cường độ bền của thân thể mới được.
Y vô thức định tìm Lận Duy thương lượng, nhưng bấm tay tính toán mới phát hiện người này đã đi gần năm ngày rồi vẫn chưa về. Nguyễn Kỳ cau mày, chẳng lẽ Thanh Vân tông xảy ra chuyện rồi?
Y lấy miếng ngọc bội Lận Duy đưa cho lúc trước, tách một luồng linh lực truyền vào, dùng khí tức còn sót lại để tìm kiếm tung tích của chủ nhân ngọc bội.
Linh điệp tìm người nhanh chóng bay ra khỏi phạm vi Ma cung, Nguyễn Kỳ hóa thành bóng đỏ đuổi theo.
Cho đến khi Linh điệp bay ra khỏi Ma Giới, Nguyễn Kỳ vẫn nghĩ Lận Duy có việc nên mới ở lại Thanh Vân Tông lâu như vậy.
Y không lo cho an nguy của hắn, tuy y không rõ Lận Duy mạnh đến mức nào, nhưng đến y cũng không phải đối thủ của hắn, kẻ có thể làm hắn bị thương e là còn chưa ra đời.
Điều duy nhất đáng lo là tình hình của Phong Lăng Linh bỗng xấu đi, nên Lận Duy mới không thể dứt ra được.
Ai ngờ hoàn toàn khác với những gì y tưởng tượng. Linh điệp đang trên đường bay tới Thanh Vân tông bỗng dừng lại tại phàm giới, sau đó đột ngột hạ xuống, bay về một hướng hoàn toàn khác.
"Rốt cuộc là trò quỷ gì vậy?" Lòng Nguyễn Kỳ nghi ngờ, vội đuổi theo.
Trong đầu y đã tưởng tượng ra cả vạn kịch bản khi gặp lại Lận Duy, nhưng không thể ngờ, tên khốn mấy ngày liền không về nhà, khiến y phải tự mình đi tìm đang trông trẻ... Cùng Bách Hoa Tú?
Đây là tổ hợp quái quỷ gì vậy?!
Mắt y trừng lớn.
Lận Duy đang dạy Bách Hoa Tú cách nghiệm huyết thống của những đứa trẻ bị bắt cóc để nàng ta có thể tự mình giúp chúng tìm gia đình, bỗng hắn cảm nhận được điều gì, lập tức quay đầu nhìn lại.
"Sao thế?"
Bách Hoa Tú cũng nhìn theo, chỉ thấy khuôn mặt đen xì đằng đằng sát khí của Nguyễn Kỳ.
"Tôn thượng!" Nàng ta rụt cổ, tuy không biết y đang giận chuyện gì, nhưng nàng ta chưa từng thấy Nguyễn Kỳ đáng sợ như vậy bao giờ.
Lận Duy lại tỏ ra như thường, chỉ cười áy náy: "Là do ta cứu lũ trẻ này nên chậm trễ thời gian, trận pháp tiến triển thế nào rồi?"
Nguyễn Kỳ sa sầm mặt đi tới, liếc Bách Hoa Tú một cái rồi đảo mắt, giọng hằn học: "Thật hiếm khi ngươi không thấy sắc quên nghĩa, quên bẵng ta sau đầu, vẫn còn nhớ ta đang thử trận pháp cuối cùng cơ đấy!"
Bách Hoa Tú: "..." ?
Lời này nghe có hơi kỳ lạ, Lận Duy cười một tiếng, bảo Bách Hoa Tú dẫn mấy đứa nhỏ đi trước, đừng dọa chúng nó sợ.
Nghe Lận Duy muốn ở riêng với Nguyễn Kỳ, lần này Bách Hoa Tú không hề do dự, che chở cho lũ trẻ rồi đi ngay. Đây đều là công đức của nàng ta, so với đàn ông, bảo bối cốt tiên của nàng ta vẫn quan trọng hơn.
Nguyễn Kỳ đợi mọi người đi xa rồi mới hừ lạnh một tiếng: "Giải thích!"
Lận Duy bèn kể lại toàn bộ nguyên nhân hắn trở về chậm trễ, còn nói: "Ngươi cố tình tìm đến đây, chắc đã phát hiện trận pháp này không thể chống đỡ bằng sức của bản thân ngươi rồi nhỉ?"
Nguyễn Kỳ hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Vậy ngươi chỉ tình cờ gặp Bách Hoa Tú, ở lại cũng chỉ vì lo cho lũ trẻ?"
"... Chứ còn gì nữa?" Lận Duy không ngờ y lại để tâm đến chuyện này, buồn cười hỏi: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta có ý với nàng ta à?"
"Ai mà biết được! Đó là đệ nhất mỹ nhân Ma Giới bọn ta đấy!"
Lận Duy hết cách với y, không giải thích nữa, nhún vai đáp: "Thôi được, ngươi thấy có thì cứ cho là có đi. Dù sao ta cũng đã nói với ngươi rồi, ta sẽ không thích người nào ngoài duyên tiền định. Ngươi không tin, ta cũng hết cách."
"Lời này vốn chẳng đáng tin!" Chẳng phải hắn còn thích y đấy sao?
Nguyễn Kỳ giận một hồi rồi bỗng... Tự dỗ mình hết giận luôn.