Mấy chục đứa trẻ vừa được cứu chỉ là một nhóm chưa bị bọn buôn người bán đi.
Trong số đó, các bé trai thường nhỏ tuổi hơn, chủ yếu dùng để bán cho những nhà không sinh được con trai, vì tuổi nhỏ chưa biết gì mới dễ nuôi nấng. Còn các bé gái đa phần đã bảy, tám tuổi, thậm chí có mấy đứa khoảng mười tuổi. Những đứa trẻ như vậy bị bán đi làm tì thiếp hoặc bán vào thanh lâu, tuổi này không cần tốn nhiều cơm gạo nuôi quá lâu đã có thể 'dùng được'.
Bé trai thì còn đỡ, sau khi được đưa về nhà, không gia đình nào là không vui mừng khôn xiết, cảm kích vô cùng. Nhưng hoàn cảnh của các bé gái khi được đưa về lại hoàn toàn trái ngược.
Một bé gái từng bị bắt cóc khi trở về nhà, người nhà nhìn đứa con được tìm về, có người rơi lệ, có kẻ thở than, nhưng người thật lòng vui mừng lại chẳng có mấy ai.
Đến cả Bách Hoa Tú đưa mấy bé gái về nhà cũng nhận ra có gì đó không đúng. Ở Ma giới không có chuyện trọng nam khinh nữ, trong giới tu sĩ loài người cũng hiếm gặp, nên nàng ta chưa từng thấy bao giờ.
Suy cho cùng, tu hành dựa vào thiên phú và ngộ tính chứ không phải sức vóc, chút chênh lệch về thể chất gần như có thể bỏ qua.
Nơi nam giới muốn lấn át nữ giới, dùng đủ loại giáo điều để áp bức không gian sống của phụ nữ như phàm giới, trong mắt Bách Hoa Tú, chẳng khác nào lũ ngu muốn thống lĩnh thiên hạ.
Đây cũng là lý do lớn nhất khiến Lận Duy không yên tâm và quyết định ở lại giám sát. Có lẽ Bách Hoa Tú không nghĩ đến điểm này, Lận Duy cũng không thể quá khắt khe với nàng ta.
Sau khi Nguyễn Kỳ đến, hắn lập tức kéo y đi theo Bách Hoa Tú, xử lý hậu quả.
Cách của Lận Duy cũng đơn giản. Hắn nói với gia đình của những bé gái rằng đứa trẻ không bị bắt cóc, do lai lịch phi phàm nên đời này mệnh định phải có kiếp nạn này. Sau đó, hắn biểu diễn chút tiên thuật trước mặt mọi người, ban phước cho bé gái.
Người phàm kính sợ người tu tiên, nên dù người nhà hay hàng xóm láng giềng, cũng không ai dám đối xử hà khắc với bé gái nữa.
Khi gặp phải đòn giáng xuống từ một tầng lớp cao hơn, những vết người đặt ra giáo điều nghiêm khắc kia cũng biết 'kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt'.
Dĩ nhiên, Lận Duy không đánh giá quá cao đạo đức của tất cả mọi người, kể cả những bé gái hiện đang là nạn nhân. Tuy hắn hy vọng các bé gái này sẽ có được một hoàn cảnh tốt hơn, ít nhất là bình đẳng, nhưng cũng không thể chắc chắn sau khi được hắn ban cho sự đặc biệt này, mỗi đứa trẻ lớn lên đều sẽ hài lòng với nó, biết nắm bắt cơ hội để tự mình nỗ lực, thay vì lạc lối trong sự đặc biệt đó rồi làm những việc hại người lợi mình.
Vì vậy, hắn đã ngầm lập ba điều giao ước với những đứa trẻ đó. Nếu có hành vi như vậy, chắc chắn sẽ phải chịu thiên phạt tương ứng. Đây là một khế ước thực sự, chứ không phải lời cảnh cáo suông.
"Ngươi làm vậy, không chừng sau này sẽ có người sinh lòng oán hận ngươi."
Nguyễn Kỳ đứng bên cạnh nhìn rõ mồn một, trong đó có một bé gái lớn tuổi hơn, ánh mắt linh hoạt của nó chuyển từ mừng rỡ sang thất vọng không thể che giấu.
Y có thể đoán trước được tình huống như vậy chắc sẽ xảy ra trong tương lai, không khỏi cảm thấy bất bình thay cho Lận Duy.
"Ta muốn cứu các em ấy, vì hoàn cảnh của các em ấy thực sự đáng lo ngại, không nên bị hủy hoại cả đời vì lỗi của bọn buôn người. Còn lời cảnh cáo sau đó chỉ để phòng họa từ trước, có đầu có cuối cũng là trách nhiệm của ta, nếu không chẳng phải là có lòng tốt lại thành chuyện xấu à? Huống hồ ta chỉ giả định bản chất con người rất xấu, chứ không có nghĩa là các muội ấy sẽ trở nên xấu xa."
Lận Duy thấy đa số các bé gái đều không cảm thấy cách làm của hắn có vấn đề gì, tỷ lệ thiện ác này đã tốt hơn mức trung bình của thế gian không biết bao nhiêu lần rồi, thế mà Nguyễn Kỳ vẫn chưa hài lòng?
Thấy Nguyễn Kỳ vẫn còn cau có, hắn đành phải đổi cách nói để dỗ dành: "Nói khó nghe chút, lời cảm ơn của họ đâu đáng là gì? Sao ngươi cứ còn bận tâm cả ta thế, thiếu mất một phần cũng phải đòi lại cho ta bằng được à? Nhỏ nhen quá đi..."
Nguyễn Kỳ trừng mắt nhìn hắn, có ai lấy oán báo ân như này không? Y đang bất bình cho ai chứ!
"Ai thèm bận tâm ngươi?" Y đảo mắt rồi hừ một tiếng: "Cứ vô tư như ngươi, ngày nào đó bị bán đi còn giúp người ta đếm tiền. Đến lúc đó nhớ tìm ta là được, nể tình ngươi đã giúp ta nhiều như vậy... Bản tôn nuôi ngươi!"
"Được thôi." Lận Duy cười không mấy để tâm, nói đùa với y: "Đến lúc đó, chỉ cần duyên tiền định của ta không phiền, ta sẽ dẫn hắn cùng đến nương tựa ngươi."
"... Ta không nuôi tình nhân giúp ngươi đâu, chỉ nuôi ngươi thôi!" Sắc mặt Nguyễn Kỳ lập tức sa sầm mất kiểm soát.
Lận Duy thuận nước đẩy thuyền: "Được, ngươi nuôi ta, ta tự nuôi hắn, được chưa?"
Mặt Nguyễn Kỳ vẫn vô cảm: "..." Cảm ơn, thế cũng không ổn lắm đâu, càng nghe càng tức.
Lận Duy nhạy bén nhận ra không thể đùa thêm nữa.
Y không thể nghe lọt mấy lời bông đùa, trêu nữa có lẽ sẽ lật xe mất, bèn chuyển chủ đề: "Lại nói, hôm đó ta nể mặt ngươi nên không muốn làm quá khó coi, tạm thời nghĩ ra cách trừng phạt này, không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ."
"Thu hoạch ở đâu?" Nguyễn Kỳ vẫn còn đang tức giận, chẳng nghe lọt tai chữ nào, y lấy chính lời của hắn để đáp trả: "Một đống lời cảm ơn không đáng kể xen lẫn một phần oán hận lấy oán báo ân?"
"Ngươi lạc quan lên xem nào. Chẳng phải còn có Bách Hoa Tú miễn cưỡng hóa địch thành bạn đấy sao."
Lận Duy nhìn nhận rất thoáng, dù hắn cũng hiểu, giờ Bách Hoa Tú chỉ thấy sợ hắn, nhưng như vậy cũng tốt. Dù chỉ vì e dè uy thế của hắn, có lẽ sau này nàng ta sẽ không gây sự với hắn như trước, cũng chẳng hễ không vừa ý lại ra tay với Phong Lăng Linh nữa.
Hắn không sợ, nhưng sư muội chỉ có tu vi Nguyên Anh đại viên mãn đối đầu với Bách Hoa Tú cũng sẽ khá tốn sức.
Cả hắn và Nguyễn Kỳ đều không thể dẫn Phong Lăng Linh theo bên mình mọi lúc, huống chi đánh nhau còn dễ kích hoạt hào quang nữ chính, Phong Lăng Linh có thể sẽ không sao, nhưng chắc chắn sẽ vạ lây đến người khác.
Hắn không ngóng trông việc mấy tên yêu đương mấy não tỉnh táo trở lại. Nếu Bách Hoa Tú quang minh chính đại theo đuổi Nguyễn Kỳ, hắn cũng không có tư cách quản, chỉ cần đừng đi theo cốt truyện gốc, đối phó với Phong Lăng Linh là được.
Nguyễn Kỳ ngẫm lại cũng thấy đúng, y và Bách Hoa Tú quen biết bao nhiêu năm, nói thế nào cũng có tí tình nghĩa. Dù chắc chắn không thể so với tình cảm giữa Lận Duy và sư muội nhà hắn, nhưng tóm lại Lận Duy có thể đối phó được với nàng ta là tốt nhất.
Nếu không bị ép đến đường cùng, y cũng không muốn ra tay quá nặng với Bách Hoa Tú.
Sau khi Bách Hoa Tú đưa hết đám trẻ về nhà, nàng ta mới ngượng ngùng tìm Lận Duy để hỏi những điều nàng ta cảm thấy không đúng dưới ánh mắt như hổ rình mồi của Nguyễn Kỳ.
Lận Duy kiên nhẫn giải thích cho nàng ta, cũng kể luôn cả những việc hắn đã làm sau đó.
Bách Hoa Tú có phản ứng y hệt Nguyễn Kỳ: "Chắc chắn sẽ có người quay lại trách ngươi cho xem! Chuyện này ở Ma tộc xảy ra như cơm bữa!"
"Ta biết, Tôn thượng nhà các ngươi nhìn thôi cũng đã bực bội nửa ngày rồi, nên ta tự mình làm. Chuyện này ngươi đã làm rất tốt, lời của ta vẫn còn hiệu lực, ta sẽ giải trừ cấm chế trên Cốt tiên cho ngươi."
Hắn nghĩ một lát rồi nói thêm: "Nhưng vẫn còn rất nhiều đứa trẻ đã bị bán đi cần phải phân chia nhân lực đến các nơi cứu về. Kẻ buôn người bị ngươi sưu hồn không thể tiếp tục sưu hồn lần hai được nữa, nên phải phiền ngươi viết danh sách những đứa trẻ còn lại, ta sẽ truyền tin về sư môn, để các sư đệ sư muội tiếp quản."
Bách Hoa Tú vội vàng gật đầu, đây là chuyện nhỏ.
Đợi đến khi nàng ta cầm Cốt tiên đã được giải cấm chế, vui vẻ cáo từ vị sát thần không thể đắc tội này và đi được một đoạn xa, nàng ta mới phát hiện mình đã quên bẵng Nguyễn Kỳ.
Cứng người một lúc, Bách Hoa Tú buông thõng vai, thôi vậy. Có Lận Duy ở đó, nàng ta cũng không dám giở trò gì.
Hơn nữa không biết có phải ảo giác của nàng ta không, hình như Nguyễn Kỳ không thích nàng ta đến gần Lận Duy.
Ban đầu nàng ta có hơi cạn lời, nàng ta đâu còn dám hỗn với Lận Duy nữa? Thái độ khi đối xử với Lận Duy còn tốt hơn cả với Nguyễn Kỳ, Tôn thượng đúng là lo bò trắng răng mà!
Nhưng bây giờ, nàng ta đã dần hiểu ra.
Nàng ta muộn màng phát hiện, Nguyễn Kỳ không thích nàng ta đến gần Lận Duy, không phải y sợ nàng ta gặp nguy hiểm, mà là y cho rằng nàng ta là mối đe dọa! Thái độ của nàng ta càng tốt, sắc mặt Nguyễn Kỳ càng tệ!!!
Bách Hoa Tú đưa tay sờ lên gương mặt tuyệt sắc của mình, cảm giác khi bị người mình thích xem như một mối đe dọa tiềm tàng rất khó tả, nhưng đây lại là sự công nhận tuyệt đối của Ma tôn dành cho vẻ đẹp của nàng ta.
Nàng ta đè nén khóe môi đang rục rịch muốn cong lên, lặng lẽ nuốt ngược nỗi chua xót vào lòng.
Bên kia, Lận Duy cầm danh sách Bách Hoa Tú để lại, quay về Thanh Vân tông một chuyến. Hắn bảo Nguyễn Kỳ tự mình ẩn thân để tránh phiền phức.
"Ngươi có thể đến chỗ sư muội xem thử, nhưng không được để ai phát hiện. Ta giao xong mọi việc sẽ đến tìm ngươi."
Nguyễn Kỳ im lặng một lúc mới nói: "Không cần thiết, nàng ấy có tỉnh lại đâu, lần trước ta đã xem rồi."
Y đã nhận định Lận Duy thích mình, nghe hắn khuyên y đi chăm sóc tình địch của Lận Duy, hơi đau lòng thay cho hắn, nên đã từ chối đề nghị có phần nhún nhường này ngay.
Thực ra, bản thân y cũng không muốn làm việc hắn đề nghị cho lắm, nhưng điểm này y tạm thời chưa muốn thừa nhận.
Lận Duy khá ngạc nhiên, liếc y một cái, nhưng cũng không nói gì. Hắn là sư huynh của Phong Lăng Linh, cũng là 'người nhà mẹ đẻ' của nàng. Tạo điều kiện cho nam nữ chính thì được, chứ hắn đâu thể ép người ta đi thăm sư muội mình.
Hơn nữa, bản thân Phong Lăng Linh cũng không cần, lúc này nàng vẫn chưa thích Nguyễn Kỳ.
Ma tôn đại nhân vẫn đang trong tình trạng đơn phương, chẳng những không biết tỏ ra ân cần, mà còn 'lười biếng' ngay trước mặt hắn, Lận Duy thuận theo lòng riêng, âm thầm trừ y hai mươi điểm.
Nói nghiêm túc, tâm lý của hai người họ có thể xem như 'công thức sai nhưng kết quả đúng', cùng hướng về nhau mà không biết.
Lận Duy sợ Nguyễn Kỳ ẩn thân ở bên cạnh mình gây rối, nên đã giao nhiệm vụ với tốc độ nhanh nhất, sau đó kéo Nguyễn Kỳ về Ma giới.
Lúc này tại Ma cung, trong sân chỉ còn lại trận pháp cuối cùng. Nguyễn Kỳ nhìn thấy mới nhớ ra mục đích y ra ngoài tìm Lận Duy, bĩu môi nói: "Lúc đó ta đang định tìm ngươi hỏi xem có cách nào tăng cường thực lực trong thời gian ngắn không."
Lận Duy khẽ thở dài, ban đầu hắn có rất nhiều cách, nhưng luyện bổ khí đan cơ bản nhất đã bị ý thức thiên đạo cảnh cáo nên hầu hết các cách của hắn đều không còn dùng được nữa.
Hắn thử dò theo cốt truyện gốc trước: "Hiện giờ cách đơn giản nhất là ta giúp ngươi luyện hóa triệt để Hỗn Độn Châu..."
"Không được." Nguyễn Kỳ phủ quyết đề nghị này không cần suy nghĩ: "Hỗn Độn Châu chủ động xuất thế nhận ta làm chủ, chứng tỏ nó có ý thức và trí tuệ, ta không thể làm vậy."
Đối mặt với câu trả lời này, Lận Duy mỉm cười. Hắn không ngạc nhiên khi Nguyễn Kỳ sẽ chọn như vậy, nếu không trong cốt truyện gốc Hỗn Độn Châu đã không chủ động hy sinh bản thân.
"Còn một cách nữa, ta sẽ truyền một vạn năm linh lực vào cơ thể ngươi, ngươi luyện hóa nó."
Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Kỳ là kinh ngạc, Lận Duy mới bao nhiêu tuổi mà lại có nhiều linh lực như vậy? Chẳng lẽ không những hắn sinh ra đã biết, mà còn sinh ra đã có?
Nhưng cho dù vậy, y cũng không thể vui vẻ chấp nhận: "Sao thế được..."
"Đây là cách duy nhất ngoài việc luyện hóa Hỗn Độn Châu rồi!" Lận Duy cắt ngang lời từ chối của y: "Trên đời này đã không còn kỳ trân dị bảo nào có tác dụng lớn với tu vi của ngươi nữa rồi. Hoặc là hy sinh Hỗn Độn Châu, hoặc là nhận linh lực của ta, ngươi chỉ có thể chọn một."
Hắn đề cập đến Hỗn Độn Châu trước, vì hắn biết chắc Nguyễn Kỳ sẽ không chấp nhận lựa chọn này. So với việc hy sinh Hỗn Độn Châu, việc dùng linh lực của hắn tuy cũng là một món nợ lớn, nhưng ít nhất còn có cơ hội trả lại.
Còn nếu Hỗn Độn Châu bị luyện hóa, sẽ hoàn toàn tan biến khỏi thế gian. Dù khó khăn đến đâu, Lận Duy tin chắc Nguyễn Kỳ sẽ chọn vế sau.
"... Ngươi để ta suy nghĩ thêm."
Nguyễn Kỳ không tin, y luôn cảm thấy sẽ còn có cách khác. Y không muốn người khác phải hy sinh lớn như vậy vì mình, dù là Hỗn Độn Châu hay Lận Duy.
"Ta muốn đến Tàng Thư Các xem thử."
Lận Duy cũng không ép y quyết định ngay, chỉ nói: "Được, ta đi cùng ngươi."
"Ừm." Nguyễn Kỳ mặt ủ mày chau.
***
Hai người một trước một sau, lên tầng cao nhất của Tàng Thư Các. Lần này Nguyễn Kỳ tìm điển tịch dễ hơn nhiều, y di chuyển tất cả các điển tịch ghi chép về cách nâng cao thực lực bản thể nhanh chóng ra, lật từng cuốn một.
Lận Duy không nhìn vì muốn tránh hiềm nghi. Đây đều là pháp môn tu luyện của Ma tộc, hắn là nhân tộc tu tiên không tiện xem, mặc dù Nguyễn Kỳ không quá để tâm.
Hắn chắc chắn Nguyễn Kỳ sẽ không thể tìm được cách nào khác, nhưng có lẽ cũng có lúc kiến thức của hắn không toàn diện, hoặc hắn đánh giá thấp sự 'không từ thủ đoạn' của Ma tộc trong việc nâng cao thực lực, thực sự thể hiện được câu nói 'cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn'.
Hắn đả tọa nhắm mắt dưỡng thần một lúc, không biết qua bao lâu, hắn bị một bàn tay nhẹ nhàng gọi tỉnh.
Mở mắt, Nguyễn Kỳ đang đứng trước mặt hắn, không nói lời nào, vẻ mặt 'hời cho ngươi rồi', vừa xấu hổ vừa khó xử vừa pha lẫn tiếc nuối như thể buộc phải từ bỏ thứ gì đó.
Vế sau có hơi 'diễn' quá đà.
Không biết có phải ảo giác không, dường như Lận Duy còn thấy trong mắt y lóe lên một tia... Phấn khích không giấu kỹ?
Lại nhìn xuống, trong tay y đang cầm một cuốn sách mỏng.
Lận Duy không hiểu: "Sao vậy?" Hắn không tùy tiện cầm cuốn sách qua xem, chỉ hỏi trước.
Nguyễn Kỳ mấp máy môi rồi lại ngậm chặt, như có lời khó nói, trông như đã đấu tranh nội tâm một hồi, mặt lúc đỏ lúc trắng rồi lại xanh, cuối cùng nghiến răng, như thể đã hạ quyết tâm, đưa thẳng cuốn điển tịch đến trước mặt hắn, để hắn tự xem.
"Ngươi tìm được cách khác thật à?" Lận Duy hơi kinh ngạc, hắn nhận lấy, tò mò mở ra xem.
Khi dòng ma văn đầu tiên xuất hiện trước mắt, hắn còn tưởng mình nhìn nhầm.
Hắn có thể đọc hiểu ma văn, cho nên khi hai chữ 'Song Tu' đột ngột đập vào mắt...
Hắn im lặng, chấn động đến điếc tai.