Lận Duy vẫn giữ thái độ nghiêm túc, lật thêm vài trang nữa. May thay, đây không phải điển tịch song tu khiến người ta tối sầm mặt mũi như hắn nghĩ, công pháp này cũng không đến mức quá tà đạo.
Nghĩ lại cũng phải, với tính táo bạo nhưng lại dễ ngại này của Nguyễn Kỳ, nếu đây thật sự là một quyển sách vẽ đầy tranh đồi trụy chắc y chỉ liếc một cái đã ném đi, tuyệt đối không thể nào hăm hở mang đến trước mặt hắn như vừa rồi.
Nhưng dù vậy, đây cũng không phải thứ có thể tùy tiện kéo một người đến luyện cùng. Trên điển tịch viết hai người cùng tu luyện phải là đạo lữ đã kết khế, hai người họ bị loại từ điều kiện cơ bản nhất.
Hắn chỉ vào điểm này rồi nhìn Nguyễn Kỳ, nhướng mày hỏi: "Ngươi không thấy, hay là cố tình gây rối thế?"
Nguyễn Kỳ tỏ ra rất thất vọng vì hắn không biết thuận nước đẩy thuyền nhận lấy 'món hời' này, y lườm hắn một cái đầy bực bội rồi mới nói: "Thấy từ lâu rồi! Sao ngươi cứng nhắc vậy? Chúng ta cứ kết một khế ước đơn giản nhất trước, đợi chuyện này xong, nếu ngươi vẫn còn muốn nối lại tình xưa với cái vị duyên tiền định kia thì hủy nó đi là được chứ gì?"
Thời gian của người tu chân dài đằng đẵng, mà lòng người lại dễ đổi thay, vì vậy khế ước đạo lữ cũng sinh ra nhiều loại, không phải cứ buộc vào nhau là không thể tách rời.
Nghe thì có vẻ hợp lý... Nhưng Lận Duy chỉ nghĩ thôi đã thấy mối quan hệ này quá trái luân thường đạo lý rồi.
Hắn cố gắng giảng giải đạo lý với tên tiểu ma đầu không rành thế sự trước mặt: "Ta là sư huynh của Lăng Linh, nếu ta từng kết khế với ngươi, dù chỉ là kế tạm thời, xong việc sẽ hủy ngay, nhưng suy cho cùng vẫn mang danh phận đó. Theo quan niệm của nhân tộc, e là ngươi không còn cơ hội bén mảng đến gần sư muội của ta nữa."
Lận Duy có thể khẳng định, khi Phong Lăng Linh chưa hề rung động, chắc chắn nàng không thể chấp nhận mối quan hệ hỗn loạn này.
Nếu thực sự không còn cách nào khác thì đành chịu, nhưng rõ ràng bây giờ vẫn còn phương pháp khác, cớ gì phải làm ra chuyện khó xử như xương mắc cổ họng thế này?
Không có khổ cũng tự tìm khổ, tạo cơ hội để tự ngược à?
Hắn thấy hoàn toàn không cần thiết.
"Ta không tham lam như ngươi nghĩ đâu, dĩ nhiên ta biết chuyện gì cũng cần có sự lựa chọn, ta chỉ có thể chọn một bên thôi!" Nguyễn Kỳ tự cho là mình đã hiểu, nói như lẽ đương nhiên: "Ta chọn ngươi mà."
Thậm chí y còn thấy hơi tủi thân, y đã chọn Lận Duy, còn không yêu cầu Lận Duy cũng phải kiên định chọn mình. Vừa nghĩ đến cảnh còn có một 'duyên tiền định', lòng y lại thấy không vui.
"..." Lận Duy bỗng nghẹn lời, hắn không hiểu Nguyễn Kỳ lấy đâu ra sự tự tin này.
Sao y lại nghĩ chỉ cần y chọn hắn, thì hắn sẽ vui vẻ chấp nhận như nhặt được của báu nhỉ? Kể cả Nguyễn Kỳ có cho rằng hắn thích y đi chăng nữa, thì thử hỏi xem ai lại muốn làm một lựa chọn 'tạm chấp nhận, bất đắc dĩ, miễn cưỡng'?
Lận Duy gập điển tịch lại, cuộn nó thành ống rồi gõ nhẹ l*n đ*nh đầu Nguyễn Kỳ.
"Ta không đồng ý." Hắn nói ngắn gọn.
Sắc mặt Nguyễn Kỳ lập tức trở nên xấu hẳn đi: "Tại sao? Sợ sau này duyên tiền định của ngươi để ý chuyện ngươi từng kết khế à? Ngươi thà bỏ đi một vạn năm linh lực cũng không muốn dùng cách của ta?"
Lận Duy thở dài: "Một vạn năm linh lực chẳng là gì đối với ta cả, nhưng chuyện kết khế thật sự không thể làm bừa được, hiểu không?"
"Không hiểu!" Nguyễn Kỳ giật điển tịch lại: "Sao lại là làm bừa? Rõ ràng ngươi..."
"Rõ ràng cái gì?" Lận Duy cười khẽ: "Có phải ngươi vẫn luôn nghĩ ta thích ngươi không?"
Chuyện đã đến nước này, thấy quan hệ giữa họ sắp rối tung lên, có vài việc che giấu mãi cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Lận Duy nghĩ một lát, quyết định nói thẳng ra cho rõ ràng.
Nguyễn Kỳ bị hắn hỏi đến mức nghẹn lời, nhưng vẻ mặt ửng hồng đã trả lời: Đây không phải là chuyện rõ rành rành rồi sao?
"Ngươi đã nhầm lẫn hai chuyện." Lận Duy nhìn y, nghiêm túc nói: "Một là ngươi tưởng ta thích ngươi, hai là ngươi tưởng duyên tiền định của ta là người khác. Thật ra... Chuyện không nhìn rõ mệnh cách của người này là ta lừa ngươi. Ta nói vậy ngươi có hiểu không?"
"...?!"
Đầu óc Nguyễn Kỳ rối bời, mắt chớp lia lịa, nghĩ một lúc lâu mới hiểu ra được chút.
Y khó khăn nói: "Ý ngươi là... Ngươi đối xử tốt với ta như vậy, khiến ta hiểu lầm, không phải vì tình cảm khó giấu, thật tâm thật lòng, mà là vì ngươi đã sớm biết duyên tiền định của ngươi... Chính là ta!"
Y không thể tin nổi, chỉ vào mình, vẻ mặt không những không bất ngờ vui vẻ mà còn trở nên tệ hơn.
Cùng lúc đó, bằng một cách thần kỳ nào đó, y lại chợt hiểu được lý do Lận Duy từ chối kết khế.
Ai lại thích được quan tâm chu đáo dựa trên trách nhiệm, miễn cưỡng và có nguyên do này cơ chứ!
Sự thất vọng trong khoảnh khắc này không lời nào tả xiết, nỗi xấu hổ vì tự mình ảo tưởng như đổ thêm dầu vào lửa, giày vò y!
"Bỏ chuyện kết khế đi, ta cũng không cần linh lực của ngươi! Ta sẽ tự nghĩ cách, không cần ngươi lo!" Nguyễn Kỳ ném cuốn điển tịch kia đi, hờn dỗi nói.
Y thà từ bỏ thử luyện ở Vẫn Ma Cốc chứ quyết không nuốt trôi cục tức này!
Mặt Nguyễn Kỳ sa sầm đứng dậy định bỏ đi, Lận Duy không ngờ phản ứng của y lại lớn đến vậy, vội kéo y lại, thắc mắc hỏi: "Ngươi giận cái gì? Ta cũng có cố ý giấu chuyện này đâu. Ta biết ngươi một lòng với sư muội của ta nên ta không thể nói. Tự ngươi nghĩ xem, nếu lúc đó ta nói thật cho ngươi biết, ngươi có muốn nghe không?"
"..." Nguyễn Kỳ không nói gì, nhưng trong lòng đã hiểu, chắc chắn khi ấy y không muốn nghe.
Nhưng điều y để tâm là việc Lận Duy đối xử tốt với y chỉ vì cái danh "duyên tiền định" này! Oái oăm thay y lại không biết, chính vì sự che giấu này khiến y... khiến y...
Lời thật lòng có hơi khó nói, Nguyễn Kỳ cũng không thể thốt ra, chỉ đành bực bội ngồi phịch xuống, lẩm bẩm: "Thứ mệnh định chết tiệt! Tại sao lại là ta?"
Từ 'người ta sẽ thích dù trái ý trời' biến thành 'trách nhiệm do định mệnh trói buộc', đâu chỉ khác, phải gọi là một trời một vực!
Nguyễn Kỳ cảm thấy mình không tức chết đã là tốt lắm rồi, đây là nỗi khổ gì vậy trời!
Y chỉ buột miệng than thở, nhưng lời này lọt vào tai Lận Duy lại hơi chói tai.
"Duyên phận không phải là thứ không thể thay đổi, ta nói cho ngươi biết điều này, không phải để dùng danh phận đó trói buộc ngươi."
Giọng hắn có phần nhạt đi, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Quả thực ta có hơi để ý đến ngươi, chỉ là vẫn chưa phân biệt được đó có phải là thích hay không, nhưng những điều này không liên quan đến ngươi, đó là chuyện của riêng ta."
Vẻ mặt Nguyễn Kỳ khẽ động, cuối cùng cũng chịu ngước mắt lên nhìn hắn.
Lận Duy thản nhiên cười với y: "Ta nói ra những điều này, một là cảm thấy không cần thiết để hiểu lầm ngày càng lớn, khiến ngươi lạc lối. Hai cũng là để giải thích rõ ràng cho ngươi, ta không muốn kết khế với ngươi khi mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng, lý do quan trọng nhất là ta có điều để tâm, nên không thể xem khế ước này như trò đùa được."
"... Vậy nếu đã lỡ lạc lối rồi thì phải làm sao?" Nguyễn Kỳ nhỏ giọng hỏi lại, y cũng chỉ chọn nghe những gì mình muốn nghe, kiên quyết không thừa nhận thái độ ban đầu của mình quả thực rất "trẻ con".
"Cái gì?" Lận Duy chưa kịp phản ứng.
Nguyễn Kỳ "chậc" một tiếng, hùng hồn lặp lại: "Ta bị ngươi kéo xuống mương rồi, làm sao bây giờ?"
"Chấp nhận việc ta chưa thực sự thích ngươi khó đến vậy sao?" Lận Duy không hiểu, nhướng mày nói: "Đừng quá chiếm hữu người ngươi không thích, nhé Ma Tôn các hạ?"
Sắc mặt Nguyễn Kỳ trở nên kỳ lạ, lời này nghe quen tai ghê.
Y nghĩ mãi mới nhớ ra, lúc vừa cùng nhau trở về Ma giới, trên con thuyền ngọc, Lận Duy cũng từng nói với y một câu tương tự: Hắn bảo y đừng kiểm soát chuyện riêng của người khác trong khi bản thân còn giấu đầy bí mật như vậy!
"Ngươi có thấy ta rất vô lý không?" Y chợt hỏi một câu không đầu không cuối.
Lận Duy ngập ngừng: "Ờm, thật ra..." Cũng trong chuyện tình cảm có hơi thích 'giữ phần' thôi, tuy có phần bá đạo thật, nhưng dáng vẻ này của Nguyễn Kỳ lại không khiến người ta ghét, chắc đây cũng là một loại tài năng nhỉ?
Nguyễn Kỳ nghe thấy giọng điệu này của hắn, đoán hắn chắc cũng chẳng nói được lời hay ho gì, vội ngắt lời: "Thôi thôi! Phải chịu, chắc chắn ta không sửa được đâu! Chẳng phải ngươi khoan dung duyên tiền định của mình lắm à? Thêm chút này cũng chẳng sao!"
"Nói ngươi béo ngươi phùng má để trông béo lên thật đấy à?" Lận Duy nhìn y, thấy hơi buồn cười: "Giờ không thấy xui xẻo khi làm duyên tiền định của ta nữa à?"
"Ai thấy xui xẻo?" Nguyễn Kỳ nhạy bén nhận ra lời này không thể gật bừa, trừng mắt nhảy dựng lên: "Ngươi bớt nói bậy bạ đổ tội cho ta đi!"
Lận Duy khẽ thở dài, vừa mới than thở "định mệnh chết tiệt", giờ đã không nhận rồi. Hắn cười, nhẹ giọng nói: "Đây đâu phải tội lỗi gì? Ngươi thấy xui xẻo cũng không sao cả."
Nguyễn Kỳ nghi ngờ tên này đang giả vờ đáng thương để dỗ mình, nhưng nghi ngờ cũng vô dụng, y vừa nghe câu này, trái tim đang tức muốn nổ tung bỗng mềm nhũn.
"Ta không có thật!" Y hoàn toàn không nhớ mình vừa buột miệng than thở cái gì, cảm thấy vô cùng oan ức.
Lận Duy là một người gần như hoàn hảo, trước đây y còn từng ngang ngược cho rằng, trừ phi mình y cưỡng đảm nhiệm, nếu không thì chẳng ai xứng với hắn cả.
Dĩ nhiên lời này trước kia y không nói ra, bây giờ biết được sự thật này, đang trong tình trạng xấu hổ vô cùng, lại càng không hé nửa lời.
Lận Duy thấy thái độ của y đã mềm đi, vội đưa câu chuyện về lại chủ đề cũ: "Vậy nhận linh lực của ta nhé?"
"... Ta không nên mềm lòng với ngươi mới phải!" Nguyễn Kỳ thầm nghĩ quả nhiên là vậy, y khẽ hừ một tiếng, không trả lời câu hỏi của hắn.
Hắn vừa lừa vừa dỗ, cơn giận của y cũng đã nguôi đi không ít, lần này không quay đầu bỏ đi nữa, ngoan ngoãn ngồi về chỗ cũ tiếp tục tìm kiếm.
Y không tin trong đống điển tịch này không còn cách nào tăng cường thực lực trong thời gian ngắn ngoài song tu!
Và đúng là không có thật.
Kiến thức của Lận Duy không đủ toàn diện cũng là vì hắn không nghĩ đến những phương pháp không đứng đắn. Nhưng ngoài song tu, quả thực không có cách nào khác vừa có thể tăng thực lực nhanh chóng vừa không tiềm tàng hậu quả.
Hơn nữa, dù là song tu, cũng phải tu luyện cùng với người có thực lực cao hơn y một bậc trở lên như Lận Duy mới có hiệu quả một ngày đi ngàn dặm.
Lận Duy không hợp tác, Nguyễn Kỳ cũng đành chịu.
Đương nhiên, dù không có điều kiện này, Nguyễn Kỳ cũng chưa từng nghĩ đến việc tìm người khác.
Nhưng sau khi biết mình chính là duyên tiền định của Lận Duy, đến chính Nguyễn Kỳ cũng không muốn kết khế khi không rõ ràng như trước nữa, trừ phi Lận Duy biết sai, ngoan ngoãn sửa miệng nói thích y!
Mắt Nguyễn Kỳ nhìn điển tịch, nhưng tâm trí đã bay đi đâu mất. Trước đây không biết nên không nghĩ nhiều, giờ nghĩ lại, mỗi lần Lận Duy nhắc đến duyên tiền định, hình như đều đã đưa ra vài gợi ý cho y thì phải?
Nhưng ai mà nghe ra được nổi chứ? Trong ma tộc có bao nhiêu nam giới! Nguyễn Kỳ hối hận chưa đầy hai giây đã từ chối tự dằn vặt mình.
"Không đúng..." Y chợt nhớ ra một chuyện, nhíu mày nói: "Ngươi đã tính được mệnh cách của ta, tại sao không nhìn ra được chân thân của ta? Còn tưởng lầm ta là một con mèo?"
Cái trình độ tính quẻ lúc chuẩn lúc không như thầy bói giang hồ vậy? Đừng nói là tính sai rồi nhé?
Ngay khi Nguyễn Kỳ nảy sinh nghi ngờ, lòng y cũng chùng xuống. Đừng thấy lúc trước y tỏ vẻ không vui, y đã chấp nhận mình và Lận Duy có duyên phận định mệnh, giờ lại bảo tính sai, khiến y mất cả chì lẫn chài, y sẽ nổi ý giết người thật đấy!
Lận Duy chột dạ giơ tay sờ mũi, chuyện này đúng là không thể trả lời được, vì hắn đã tính quẻ bao giờ đâu.
"Vậy... Rốt cuộc nguyên hình của ngươi là con gì?"