Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 105: Dắt tơ hồng

Nguyễn Kỳ nghe Lận Duy nói vậy thì ngẩn ra, không ngờ hắn không biết chân thân của y là gì thật, y lập tức tối sầm mặt mũi.

Y bực bội trợn mắt nhìn hắn một lúc lâu rồi mới ỉu xìu nói: "Thôi bỏ đi, ta nên biết trên đời không có ai hoàn hảo. Dù tu vi của ngươi có cao đến đâu cũng không thể tinh thông mọi thứ được."

Cho nên về mặt tính mệnh cách hơi kém chút cũng không phải là không thể thông cảm.

Có điều, trước đây y không biết duyên tiền định của Lận Duy là ai, Lận Duy không cho tính thì y cũng đành chịu. Giờ thì khác rồi, muốn chứng minh y có phải là người đó hay không, chỉ cần y tự tính tình duyên của mình là được.

Nhưng tự tính cho mình sẽ dễ có sai sót. Đây chắc cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lận Duy pháp lực cao cường tính một quẻ tình duyên cũng lấp lửng không rõ.

Cuối cùng, Nguyễn Kỳ vẫn cho rằng Lận Duy không rành việc này. Y suy nghĩ một lát rồi chìa tay trái ra, tâm niệm vừa động, một giọt máu từ đầu ngón giữa được dẫn ra, vẽ một vòng quanh cổ tay phải. Một đầu sợi tơ hồng bằng máu từ từ siết chặt cổ tay y, một đầu chỉ còn lại chậm rãi vươn dài ra ngoài.

Pháp môn tìm kiếm tình duyên này có nhiều hạn chế, nếu đối phương ở quá xa sẽ mất hiệu lực. Nhưng Nguyễn Kỳ chọn nó vì nó có độ chính xác cao hơn so với những phép tính hư vô mờ mịt khác.

Còn về chuyện xa hay không ư, chẳng phải Lận Duy đang ở ngay trước mắt đó sao? Nếu không phải Lận Duy, thất bại thì thất bại thôi, y cũng không hứng thú muốn biết người ở đầu kia là ai cho lắm.

Lúc này, Ma Tôn đại nhân đã tức đến ngu người vì Lận Duy từ chối song tu, quên luôn thiết lập kẻ si tình đơn phương Phong Lăng Linh trước đó của mình.

Mà cũng có thể y đã cố tình lờ đi.

Tuy cuối cùng chuyện y đề nghị song tu không thành, nhưng y đã từ bỏ mối tình này, giờ lại quay đầu nhặt lên, đoạn tình cảm này há chẳng phải quá rẻ mạt sao.

Hơn nữa, dù gì Phong Lăng Linh cũng là cô nương y từng thích, Nguyễn Kỳ không thiếu tôn trọng nàng đến thế.

Còn về y và Lận Duy, nếu thật sự là duyên phận đã định, kỳ thực y cũng không có cảm xúc phản kháng gì quá mãnh liệt. Dù sao y cũng đã nghĩ đến việc song tu với người ta rồi, giờ còn làm mình làm mẩy thì chẳng mấy chốc người đi trà lạnh.

Lận Duy nhìn y tự mình kiểm chứng, không ngăn cản. Cái gọi là duyên tiền định kia tuy đúng là hắn thuận miệng bịa ra, nhưng cũng không hẳn là nói dối, vì nếu tính toán nghiêm túc, bọn họ đã có "mấy kiếp" tình duyên rồi.

Nghĩ đến đây, lòng hắn khẽ động, bỗng dưng có hơi tò mò không biết tâm trạng trước kia khi hắn thích tên này sẽ ra sao. Đáng tiếc, hắn và phần ký ức kia luôn có một thứ gì đó ngăn cách, không cách nào đồng cảm được.

Sợi tơ hồng không phụ sự mong đợi của ai kia, vươn thẳng một đường về phía Lận Duy. Sau đó, đầu sợi tơ như vừa tìm được bến đỗ, quấn một vòng rồi buộc chặt vào cổ tay hắn.

Nguyễn Kỳ sững sờ nhìn sợi tơ hồng gắn kết tình duyên giữa y và Lận Duy. Tuy đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng y vẫn hơi chấn động.

"... Thật luôn à?" Y vô thức lẩm bẩm.

Lận Duy nghe thế chỉ cười: "Nghi ngờ ta lừa ngươi hả?"

Nguyễn Kỳ lườm hắn một cái không nặng không nhẹ: "Đừng nói cứ như thể ngươi chưa từng lừa ta lần nào!"

"Dù ta có muốn lừa ngươi, ít nhất cũng phải có mục đích chứ đúng không? Nếu thế, mục đích cũng chẳng có gì ngoài việc muốn quấy rối ngươi. Nhưng nếu vậy, hình như ta hoàn toàn không cần phải từ chối yêu cầu song tu của ngươi đâu nhỉ?"

Giọng hắn mang theo ý trêu chọc: "Ngươi tự vẽ ra một cái bẫy rồi chủ động chui vào, ta còn phải cố gắng làm gì nữa? Nếu vui vẻ chấp nhận, thì bây giờ ngươi đã là đạo lữ của ta rồi."

Nói xong hắn còn lắc lắc cổ tay phải đang bị sợi tơ hồng buộc vào.

Nguyễn Kỳ thẹn quá hóa giận phất tay một cái, sợi tơ hồng vốn chỉ ngưng tụ từ huyết khí tan biến ngay tức khắc.

Y tức giận nói: "Sớm biết ngươi còn giấu một bí mật như vậy để 'câu' ta, ta đã không thiếu phòng bị đến thế rồi!"

Tuy là lời nói lúc tức giận, nhưng cũng là lẽ thường tình.

Lận Duy lắc đầu đáp lại: "Chính vì biết ngươi sẽ phản ứng như vậy nên ta mới phải giấu. Những lời vừa rồi đều là nói đùa, nghiêm túc mà nói, giấu diếm ngươi là ta không đúng, nhưng quả thật vì đại cục. Ta cũng thừa nhận ban đầu có hơi tò mò về ngươi, nhưng tuyệt không có ý định lợi dụng lúc ngươi không biết chuyện chiếm hời của ngươi..."

"Được rồi được rồi!" Nguyễn Kỳ bực bội lầm bầm: "Làm như ta là kẻ hay tính toán chi li lắm không bằng! Ngươi vội vàng phủi sạch quan hệ như vậy làm gì? Có hời mà không biết hưởng, sao ngươi còn tự hào được thế? Món hời này ngươi chiếm hay không thì mặc xác ngươi!"

"..." Đây là lý lẽ quái quỷ gì vậy? Lận Duy bị một tràng dài y nói chọc cho dở khóc dở cười.

Dù sao đi nữa, chuyện song tu cũng coi như tạm thời cho qua, nhưng Nguyễn Kỳ vẫn chưa từ bỏ ý định. Dù luyện hóa Hỗn Độn Châu hay tiếp nhận linh lực của Lận Duy, y đều không muốn.

Cũng không thể trách y cố chấp. Là một đứa con của thiên mệnh chính hiệu, trước khi Lận Duy xuất hiện, y thuận buồm xuôi gió chưa từng bị cuộc đời vùi dập, sau khi Lận Duy xuất hiện, những cú vả của cốt truyện về cơ bản cũng được Lận Duy chặn mất quá nửa.

Nguyễn Kỳ đã quen với việc chỉ cần kiên trì, mọi chuyện rồi sẽ phát triển theo hướng y mong muốn, ngay cả chuyện tình cảm...

Khi y còn đang mơ màng sầu khổ vì mình quá để tâm đến Lận Duy, thậm chí còn hơn cả Phong Lăng Linh, thì số mệnh đã sớm giúp y giải quyết vấn đề, khoác lên sự thay lòng đổi dạ của y một lớp vỏ bọc hoàn hảo mang tên "nhân duyên tiền định".

Cũng chính vì có được hoàn cảnh như vậy nên người thường rất khó hiểu được lối suy nghĩ của y.

May mà Lận Duy khá thấu hiểu sự cố chấp này của y, biết đây chắc chắn là một quá trình hòa giải khó khăn, vì vậy ngoài việc thỉnh thoảng khuyên nhủ, hắn không định cứng rắn ép buộc y.

Dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ, lỡ như Nguyễn Kỳ chấp nhận nhưng không tình nguyện, để lại nút thắt trong lòng, ảnh hưởng đến con đường tu luyện sau này thì đúng là mất nhiều hơn được.

Trong cốt truyện gốc cũng không gây ra hậu quả như vậy, nếu hắn can thiệp vào nhiều chuyện rồi khiến nó phản tác dụng, lòng hắn khó mà yên được.

Nguyễn Kỳ cứ ngâm mình trong Tàng Thư Các suốt nửa tháng trời. Lận Duy từ im lặng ngồi bên cạnh, về sau cũng bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem có cách nào làm hài lòng ông giời con này không.

Thậm chí hắn còn bảo Nguyễn Kỳ tìm cuốn công pháp song tu kia đưa cho hắn xem lại.

Tim Nguyễn Kỳ giật thót: "Này! Từ chối rồi giờ không còn cửa hối hận đâu nhé!" Hắn không chịu thừa nhận thích y, chỉ nói hơi để tâm, thế mà còn muốn kết khế với y, mơ đẹp thế?

Lúc này y đã mất ký ức có chọn lọc, quên mình từng nói nếu sau khi xong việc Lận Duy không muốn, họ có thể giải trừ khế ước.

Lận Duy bị phản ứng như phòng trộm này chọc tức cười: "Ta chỉ muốn xem thử, công pháp đó có chỗ nào cần sửa đổi không. Chuyện kết khế nói thẳng ra cũng là thiết lập liên kết trên linh hồn, tâm ý tương thông, tin tưởng lẫn nhau mới có thể đột phá thần tốc. Nhưng sau này ta nghĩ lại, chẳng lẽ thật sự cứ phải kết khế mới được ư?"

"Không vậy thì sao?" Nguyễn Kỳ nghiêng đầu hỏi lại.

Lận Duy cũng phải phục chính mình, tình huống này hắn còn có thể ngây người vì hành động vô tình của Nguyễn Kỳ.

"Nếu người khác thì có lẽ hết cách rồi, nhưng ngươi và ta không phải vẫn còn duyên phận định mệnh sao? Biết đâu buộc sợi tơ hồng là có thể thay thế cho bước kết khế này?"

Nguyễn Kỳ ngẩn ra, vậy cũng được à?

[Chủ nhân, anh đúng là biết lách luật.] Hệ thống không khỏi châm chọc: [Cái này khác gì song tu bằng bộ đàm chứ, người ta tâm ý tương thông dựa vào khế ước linh hồn, hai người thì hay rồi, kéo một "cáp điện thoại" là có thể ríu rít trò chuyện với nhau à?]

Lận Duy để nó tự suy nghĩ: [Không phải anh muốn chiều theo Nguyễn Kỳ, chẳng phải việc để một trong những kỳ trân dị bảo như Hỗn Độn Châu có thể tiếp tục tồn tại trong thế giới nhỏ này sẽ tốt hơn à?]

[Nói vậy cũng đúng, nhưng mà...] Ban đầu hệ thống công nhận cách nói này, nhưng ngay sau đó lại lật lọng: [Nhưng rõ ràng chủ nhân đang chiều ông giời con kia vì lòng riêng mà! Chắc cái cớ này anh vừa mới nghĩ ra đúng không?]

Lận Duy im lặng một lát rồi bật cười: [Ừm.]

Hắn còn thẳng thắn thừa nhận.

Vừa hay lúc này Nguyễn Kỳ cũng đã tìm được cuốn điển tịch kia. Trước khi đưa cho Lận Duy, y tự mình xem lại một lượt, chẳng nhìn ra được manh mối gì. Với trình độ hiện giờ của y, xem xong cũng không thể chắc liệu những gì Lận Duy nói có thực hiện được hay không.

Nhưng vấn đề này đã có câu trả lời chắc chắn sau khi Lận Duy nhận lấy nó không lâu.

"Không có vấn đề gì, ta sửa chút là được." Lận Duy lật từ đầu đến cuối một lượt rồi nói: "Tâm ý tương thông thì dễ giải quyết, nhưng tin tưởng lẫn nhau lại không phải chuyện một sợi tơ hồng có thể thay thế được. Nếu ngươi dám chắc mình có đủ tự tin giao tính mạng vào tay ta, ta sẽ bắt tay vào sửa."

Nguyễn Kỳ mấp máy môi rồi lại ngậm miệng. Y cảm thấy nếu mình trả lời "có" quá nhanh thì trông như đang nóng lòng, rất mất mặt. Vì vậy y không chịu đáp lời trước mà hỏi vặn lại: "Nghe ngươi hỏi kìa, chẳng lẽ chuyện này chỉ cần một mình ta có là được sao? Còn ngươi thì sao, ngươi có không?"

Lận Duy không biết trong lòng y đang nghĩ trăm đường ngàn nẻo, nghe vậy cũng không ngẩng đầu, thản nhiên đáp: "Đương nhiên ta chắc chắn mình có nên mới hỏi ngươi đấy!"

Nguyễn Kỳ sững người: "... Ồ." Miệng thì đáp rất bình tĩnh, nhưng thực ra khóe môi cứ chực cong lên, phải khó khăn lắm y mới đè xuống được. Y chỉ có thể thầm thấy may mắn vì giờ đây Lận Duy không có thời gian để ý đến y.

"Vậy rốt cuộc ngươi có được hay không?" Lận Duy lại hỏi.

Nguyễn Kỳ hắng giọng: "Ngươi đã được thì ta có gì mà không được! Chẳng lẽ ngươi thấy ta không bằng ngươi?"

Lận Duy khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn y: "Sao lại thành không bằng ta rồi? Chuyện tin tưởng này đâu thể nói chắc được, dù ngươi không làm được cũng có thể nói thẳng, ta sẽ không để bụng. Nếu thật sự phải nói "không bằng", ta không thể khiến ngươi tin tưởng ta, thì là ta không bằng ngươi mới đúng."

"..." Nguyễn Kỳ nghẹn lời, một lúc lâu sau mới nghe thấy giọng nói bất cần của chính mình: "Ngươi nhất định phải nghe ta nói câu ta bằng lòng đồng sinh cộng tử cùng ngươi đúng không?"

"Hóa ra câu vừa rồi mang tính ám chỉ à?" Lận Duy vừa tức vừa buồn cười, nói: "Ngươi không thể thẳng thắn hơn chút được sao? Chuyện tu luyện sai một ly đi ngàn dặm, đâu thể để ngươi làm qua loa cho xong chuyện được."

"Chỉ có ngươi nhiều lý lẽ thôi!" Nguyễn Kỳ gần như chưa từng thắng Lận Duy trong việc nói lý, y chọn chuyển chủ đề. Y tuyệt đối không thể chấp nhận việc y nói lý không lại vì bản thân y vốn không có lý.

Lận Duy lắc đầu khẽ thở dài một tiếng.

Chuyện song tu cứ thế được quyết định. Lận Duy mất hai ngày để sửa đổi công pháp, sau khi sửa xong hắn bảo Nguyễn Kỳ thi pháp buộc tơ hồng. Hai người thử nhắm mắt lại không nói chuyện, chỉ dùng sự kết nối của tơ hồng để giao tiếp.

Lận Duy thử hỏi trước: [Ngươi thấy giao tiếp thế này có trở ngại gì không?]

[Không, thậm chí ta còn cảm nhận được tâm trạng ngươi không tệ, ngươi đang vui vì cái gì vậy?] Nguyễn Kỳ lại còn khai phá thêm chức năng mới của "cáp điện thoại", câu hỏi cũng đầy "ý xấu".

[Vậy sao? Thế ngươi đoán xem ta cảm nhận thấy nội tâm của ngươi thế nào?] Lận Duy đã chừa cho y chút mặt mũi, nên mới không nói thẳng y đang "vui như chuột sa hũ gạo".

Nhưng cũng không cần hắn phải nói ra, Nguyễn Kỳ đã tự cảm nhận được thông qua sự liên kết kỳ diệu này.

[Hừ!] Mặt Nguyễn Kỳ đỏ bừng trong nháy mắt, không biết là do xấu hổ hay tức giận.

Tuy bọn họ có thể tâm ý tương thông, nhưng đáng lẽ phải diễn ra trong trường hợp hai bên đồng ý tiết lộ thông tin, Nguyễn Kỳ có thể cảm nhận được, hiển nhiên là do Lận Duy cố ý.