"Ngươi có yêu cầu gì về nơi bế quan không?" Nguyễn Kỳ vô cùng chu đáo hỏi một câu.
Lận Duy không hiểu cái cảm giác hình thức này của y từ đâu ra, chẳng phải chỉ là tu luyện thôi sao? Tu ở đâu mà chẳng được, chỉ cần không ai làm phiền là đủ rồi.
Nếu nơi này không phải do Nguyễn Kỳ làm chủ, hắn đã nói thẳng đừng bày vẽ nữa, cứ chọn đại một căn phòng là được. Dù sao một khi hắn dựng kết giới, cũng chẳng ai có thể xông vào.
Cuối cùng, Lận Duy vẫn day trán nói: "Tùy ngươi thôi, ta thế nào cũng được, không quan trọng."
Nguyễn Kỳ nghe vậy hừ khẽ một tiếng rồi bỏ đi. Về đến chính điện Ma Cung, y triệu tập riêng bốn Ma Tướng đến thương lượng: "Ta và... Người kia, sắp bế quan cùng nhau một thời gian. Các ngươi thấy sắp xếp nơi bế quan ở đâu thì thích hợp?"
Thanh Hạo lên tiếng trước nhất: "Không phải Ma cung chúng ta có nơi chuyên dụng cho các Ma Tôn bế quan sao? Ngay tại trung tâm Tu Di sơn ấy, nơi đó có trận pháp bảo vệ, mọi pháp thuật phi hành hay độn địa đều sẽ mất tác dụng, tuyệt đối an... Á!"
Hắn ta tưởng Nguyễn Kỳ chưa dùng qua nên không nhớ, Chu Ly đứng cạnh không nhìn nổi nữa, húc cho hắn ta một cùi chỏ, ra hiệu hắn ta ngẩng lên nhìn sắc mặt chủ thượng.
Chủ thượng hỏi về nơi bế quan thật à? Cái vẻ mặt gượng gạo cộng thêm giọng điệu đầy ẩn ý này, có khác gì hỏi nên trang trí phòng tân hôn thế nào không?
Ai điền đáp án tiêu chuẩn vào lúc này đúng là đồ ngốc!
Chu Ly đảo tròn mắt, nói: "Tiên Quân kia là tu sĩ nhân loại, nghe nói các tông môn càng cao cấp thì càng chuộng phong nhã, e là không quen kiểu bế quan đơn giản của Ma tộc chúng ta đâu. Chủ thượng, người ta từ xa đến làm khách, chúng ta cũng không thể thất lễ, nếu không sẽ làm mất mặt cả Ma tộc đấy!"
Nàng ta cố ý đưa bậc thang tới, còn trải cả thảm mềm lên, chỉ sợ chủ thượng nhà mình bước xuống trượt chân.
"Để thể hiện sự coi trọng, hay chúng ta xây một cung điện mới nhé?" Nàng ta hào hứng hỏi.
"Chẳng ra sao." Đối phương dội một gáo nước lạnh.
Thế thì phải đợi đến bao giờ?
Vả lại Nguyễn Kỳ cũng rất kén chọn, cảm thấy lời này của nàng ta nghe cũng chẳng thuận tai lắm, bèn bổ sung: "Hắn không có những thói quen chìm đắm trong xa hoa, thích tỏ vẻ phong nhã đó đâu!"
"..." Chu Ly tiu nghỉu cúi đầu, thôi xong, nịnh hót không thành mất rồi.
"Thuộc hạ vẫn thấy an toàn là trên hết, cùng lắm chúng ta bài trí lại nơi bế quan cũ là được." Cuối cùng Bạch Khiếu kết hợp ý kiến của cả hai.
Huyền Đồ nhìn dáng vẻ đăm chiêu của Nguyễn Kỳ, chợt nói: "Các ngươi quên rồi à, nơi đó ngoài Ma Tôn ra tất cả chúng ta đều không vào được! Giúp bài trí kiểu gì?"
Không thể để Ma Tôn tự mình làm đâu nhỉ?
Nguyễn Kỳ không ngại tự ra tay, nhưng: "Nếu ngoài ta không ai vào được, vậy thì còn bài trí cái gì nữa? Đương nhiên là đổi chỗ khác rồi."
"Ấy không không!" Chu Ly vội giải thích: "Chỉ bọn thuộc hạ không vào được thôi, chứ chủ thượng có thể đưa đạo lữ của mình vào mà!"
"..." Ánh mắt Nguyễn Kỳ đảo đi mấy giây, mím môi rồi vẫn hỏi: "Chưa kết khế có được tính không?"
Chu Ly ngập ngừng: "Ờm, chắc là được ạ?"
Tuy bình thường kết khế rồi mới gọi là đạo lữ, nhưng rõ ràng các Ma Tôn tiền nhiệm cũng nào phải kẻ si tình, biết đâu mỗi lần dẫn vào lại là một người khác thì sao!
Bên kia, Lận Duy đã sao chép công pháp sửa đổi vào ngọc giản, chỉ đợi Nguyễn Kỳ chuẩn bị xong.
Hệ thống thấy hắn rảnh rỗi không có việc gì làm, lập tức ngoi lên trò chuyện: [Chủ nhân, anh không muốn biết chân thân của Nguyễn Kỳ là gì thật à!]
[Anh muốn chứ.] Lận Duy thẳng thắn: [Nhưng y không muốn nói cho anh, anh cũng chỉ có thể tôn trọng y.]
Hệ thống nói ra điểm nó thấy kỳ lạ: [Không phải đâu ạ, em thấy không phải y không muốn nói cho anh, mà là y vẫn còn giận chuyện anh bảo anh chỉ thích lông xù đấy! Nếu anh nói với y, dù y có là gì anh cũng thích, chắc chắn y sẽ không vờ như chẳng nghe thấy như bây giờ đâu!]
Lận Duy cũng không phải người không biết nghe lời khuyên, nhưng xét theo sự thật, chẳng phải lúc đó hắn nói 'chỉ cần là thú lông xù thì ta đều thích' sao? Ý của câu này khác một trời một vực với việc hắn chỉ thích lông xù mà, đúng không?
Hắn vừa nói ra, hệ thống cũng phải cạn lời: [Hời! Lọt vào tai y thì nó cũng chói tai như nhau cả thôi, ai rảnh lo ý định ban đầu của anh là gì nữa!]
[Được rồi, cậu nói đúng.] Lận Duy nhún vai: [Lát nữa y qua đây, anh sẽ thử dỗ y xem sao.]
[Yên tâm, y siêu dễ dỗ luôn!] Hệ thống đảm bảo.
Lận Duy cười khẽ, thôi vậy, dù sao những gì cần lộ cũng đã lộ gần hết, không giả vờ nữa thì thôi.
Ai ngờ đợi rất lâu mà Nguyễn Kỳ vẫn chưa quay lại. Hắn biến ra một con linh điệp đi tìm, lại cảm nhận được linh điệp bị một bức tường vô hình chặn lại.
Lận Duy có hơi lo lắng. Dù đây là Ma Cung, địa bàn của Nguyễn Kỳ nên khó xảy ra chuyện gì, nhưng lỡ đâu thì sao? Hắn thở dài một hơi, đi theo sau linh điệp.
Nguyễn Kỳ đang lóng ngóng dọn dẹp thạch thất bế quan chợt phát hiện có người xâm nhập trận pháp phòng ngự. Y còn chưa kịp dấy lên cảnh giác thì cổ tay phải đã bị siết chặt, cúi đầu nhìn, là tơ hồng.
"Ngươi vào đây bằng cách nào?" Y trừng mắt nhìn ra cửa, quả nhiên thấy bóng dáng của Lận Duy.
"Xin lỗi, ta không liên lạc được với ngươi nên hơi lo lắng." Lận Duy thấy y vẫn ổn, lý trí quay về, cũng nhận ra hành động của mình có phần l* m*ng. Nơi này vừa nhìn đã biết là mật thất của Ma Cung, bảo sao có trận pháp ngăn cản.
Là do hắn quan tâm quá nên loạn.
Hắn vội vàng lùi ra ngoài: "Ta đi ngay đây."
"Ây! Đợi đã!" Nguyễn Kỳ giật mình, vội tiến lên kéo hắn lại: "Ta không có ý đó! Ta muốn chuẩn bị nơi này để chúng ta bế quan, nhưng đám người Chu Ly không vào được, nên ta phải tự tay xử lý. Ta chỉ thấy lạ là sao ngươi vào được thôi!"
Lận Duy liếc y một cái rồi nói: "Bên ngoài đúng là có trận pháp ngăn cản, linh điệp của ta không qua được kết giới. Nhưng không hiểu sao lúc nãy ta vào nó lại không cản ta."
"Ồ!" Nguyễn Kỳ buông hắn ra, thản nhiên quay lại tiếp tục dọn dẹp, vừa làm vừa ra vẻ bâng quơ nói: "Chu Ly bảo, nơi này chỉ có Ma Tôn tiền nhiệm và đạo lữ của Ma Tôn mới có thể tự do ra vào."
Lận Duy không nhận ra ý đồ của y, chỉ bình tĩnh chấp nhận lời giải thích này: "Vậy chắc do tơ hồng phát huy tác dụng, lúc nãy ta có cảm thấy cổ tay siết lại."
Cái này Nguyễn Kỳ cũng cảm nhận được, nhưng nó không quan trọng, quan trọng là y lại liếc mắt đưa tình với kẻ mù rồi.
Nguyễn Kỳ hít sâu một hơi, chú thanh tẩy trong tay cũng trở nên mất kiểm soát, suýt nữa thì gọt bay mất một góc của chiếc giường đá duy nhất trong mật thất.
Thấy y không giỏi làm những việc này, Lận Duy thở dài tiến lên bảo y nghỉ ngơi, nhận lấy công việc trong tay y.
"Trước đây ngươi không bế quan ở đây à? Sao trông nơi này như đã không có người đến nhiều năm vậy?"
Hắn kéo Nguyễn Kỳ ngồi xuống bên giường đá, nhưng chẳng hiểu sao, y không thể yên tâm ngồi nhìn Lận Duy làm việc được.
Dù y không giỏi thật, có cố tham gia phần lớn cũng chỉ khiến Lận Duy cảm thấy y đang giúp thì ít phá thì nhiều. Y đứng ngồi không yên một lúc rồi vẫn đứng dậy, tìm một bức tường đã lau sạch từ trước, khoanh tay dựa vào.
Nghe vậy, y hất cằm đáp: "Đương nhiên vì ta chưa từng gặp phải bình cảnh tu luyện nào cần phải bế quan cả."
Động tác của Lận Duy khựng lại, rồi hắn cúi đầu cười khẽ: "Vậy chúc mừng ngươi, cuối cùng cũng gặp được rồi."
Không cho Nguyễn Kỳ cơ hội biến sắc, hắn lại nói: "Tuy chuyện này không phải tuyệt đối, nhưng thiên phú đáng sợ như ngươi có phần không tương xứng với trình độ của toàn tu chân giới, có lẽ là một loại huyết mạch phản tổ nào đó."
Ánh mắt Nguyễn Kỳ khẽ lóe lên, nguyên hình của y đúng như lời hắn nói. Chuyện này y chưa từng kể với ai, Lận Duy chủ động nhắc đến chứng tỏ hắn hiểu.
Trước đây Nguyễn Kỳ vẫn luôn không hiểu, chỉ có thể mặc cho nó phát triển tự do, lúc này khó tránh việc muốn hỏi han.
Nhưng Nguyễn Kỳ không thể không nghi Lận Duy nhắc đến chuyện này chỉ để thăm dò nguyên hình của y là gì. Trước đó y bị hai chữ "lông xù" chọc tức điên, đương nhiên giờ y cũng không muốn thỏa mãn sự tò mò của Lận Duy.
"Ngươi muốn nói gì thì nói đi." Y tự thấy mình nói vòng vo không lại Lận Duy, chi bằng cứ đâm thẳng vào vấn đề.
"Ta..." Lận Duy muốn làm theo ý của hệ thống, nhưng hắn không thể nào thản nhiên nói ra câu 'dù ngươi có lông xù hay không ta cũng đều thích'.
Lời như vậy, có khác gì tỏ tình đâu?
Mối quan hệ của họ đã là một mớ hỗn loạn rồi, may thay cả hai đều ngầm hiểu chừa lại cho nhau một khoảng trống, mặc cho một vài thứ vẫn còn mơ hồ.
Lận Duy cảm thấy mấy lời có khả năng phá vỡ sự cân bằng này, tốt nhất không nên nói ra.
Đừng quá tò mò về một người mà chính mình còn chưa chắc thật lòng thích hay không.
Lận Duy tự khuyên bản thân.
"Ngươi cái gì?" Nguyễn Kỳ đợi mãi không thấy vế sau, hỏi dồn: "Sao không nói nữa?"
"Không có gì." Lận Duy hoàn hồn, lắc đầu: "Nếu huyết mạch phản tổ đến một mức độ nhất định, có lẽ ngươi sẽ nhận được một vài truyền thừa ẩn giấu trong đó. Sau này khi song tu, ta sẽ giúp ngươi thử xem, đến lúc đó ngươi đừng kháng cự là được."
Nguyễn Kỳ khẽ "ừm" một tiếng.
Lúc nãy nếu Lận Duy vòng vo thăm dò y thật, chắc chắn y sẽ không dễ dàng để đối phương vừa ý. Nhưng giờ thấy Lận Duy cứ do dự rồi từ bỏ, chuyển sang nói chuyện chính, y lại cảm thấy khó chịu.
Lương tâm bỗng thấy hơi đau.
Thật lòng mà nói, ngoài việc thỉnh thoảng ăn nói không nể nang làm y tức giận, thì Lận Duy vẫn luôn đối xử với y rất tốt. Có thể nói là từ khi y có ý thức tới nay, chưa từng gặp người thứ hai nào dung túng, nuông chiều và tỉ mỉ với y như Lận Duy cả.
Dù phần lớn nguyên nhân là do nhân duyên tiền kiếp, khiến Lận Duy nảy sinh tò mò và cảm giác trách nhiệm với y, những sự tốt đẹp đó đều do Lận Duy cảm thấy nên làm, chứ không phải làm vì tình cảm khó lòng kiềm chế.
Nhưng tốt vẫn là tốt, Nguyễn Kỳ không phải kẻ quá quắt ngang ngược, sẽ không phủ nhận nó chỉ vì nguồn gốc của sự tốt đẹp này không phải như y nghĩ.
Đương nhiên y cũng muốn một thứ tình cảm thuần khiết hơn, nhưng đây không nên là vấn đề của Lận Duy.
Y trầm tư một lát rồi hạ quyết tâm.
***
Cuối cùng Lận Duy cũng dọn dẹp thạch thất xong. Hắn cởi áo ngoài đặt lên giường đá, coi nó thành một tấm chăn mềm mại, rồi mới đưa mắt ra hiệu bảo Nguyễn Kỳ ngoan ngoãn nằm lên.
Đúng vậy, chương đầu tiên của song tu là cùng nhau ngủ một giấc trong tình trạng thần hồn tương thông, để cả hai làm quen trước với cảm giác không phân biệt đôi bên.
Cảnh tượng này hơi mập mờ, nhưng trong lòng Nguyễn Kỳ có chuyện nên không bị ảnh hưởng nhiều, chân dài bước một bước đã nằm lên, ngay sau đó Lận Duy cũng từ từ nằm xuống bên cạnh y.
Cảm giác này khác xa lúc hai người đứng sát cạnh nhau. Không hẹn mà gặp, hơi thở của cả hai đều dần trở nên dồn dập hơn.
"Thả lỏng tinh thần." Lận Duy khẽ thở ra một hơi, nhắc nhở.
Nguyễn Kỳ khẽ đáp.
Khi cả hai nhắm mắt lại, tơ hồng lờ mờ phát sáng, quấn quanh tay hai người hết vòng này đến vòng khác như sống dậy. Đôi tay vốn không chạm vào nhau giờ bị buộc lại, không thể không nắm chặt lấy nhau.
Công pháp song tu vận hành vô cùng thuận lợi, có lẽ họ đã tu mấy kiếp tình duyên, thần hồn không hề bài xích đã chấp nhận dung hợp, hoàn toàn không tồn tại sự ngưng trệ Lận Duy đoán khi sửa đổi công pháp.
Lận Duy chỉ cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài và thoải mái, không biết qua bao lâu mới bị tiếng gào khóc của hệ thống đánh thức.
[Mau tỉnh lại!]
[A a a a a dễ thương chết mất!!!! Em muốn cắn một miếng quá đi! Chủ nhân anh mau tỉnh lại đi a a a!]
[Chủ nhân!!!!!]
Lúc này Lận Duy mới khó khăn mở mắt, chỉ thấy hơi khó thở, cúi đầu nhìn...
Một con Kỳ Lân nhỏ màu trắng bạc đang say ngủ trên ngực hắn.