Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 107: Định ôm đến bao giờ

Cốt truyện gốc miêu tả chẳng sai chút nào, chân thân của Nguyễn Kỳ quả thực đáng yêu đối lập hẳn với phong cách thường ngày của y.

Lúc này, y thu nhỏ thành một cục nằm sấp trên người Lận Duy, khiến hắn có ảo giác như thể bọn họ không thuộc về cùng một tầng không gian vậy.

Bên dưới lớp vảy lân tinh xảo trong suốt màu trắng bạc, thân hình nhỏ nhắn phập phồng lên xuống khe khẽ theo từng nhịp thở. Dù Lận Duy biết chắc rằng cơ thể này mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, nhưng cũng không thể ngăn được hắn sinh ra màng lọc thị giác rằng bé Kỳ Lân trong lòng hắn trông thật mềm mại núng nính.

[Trời đất ơi, nhìn mướt mượt như thạch rau câu ấy!] Quả nhiên chủ nào hệ thống nấy, tư tưởng y như nhau: [Hu hu hu, không biết chọc vào sẽ có cảm giác núng nính đàn hồi hay cứng gãy ngón tay nhỉ?]

Lận Duy im lặng trong giây lát. Câu hỏi hay đấy, hắn cảm thấy nếu người thường chọc vào kết cục phần lớn sẽ là vế sau.

May thay hiện giờ hắn không phải người thường, không kìm được nên vươn ngón tay gãi nhẹ vào nọng cằm lộ ra do nằm ngủ của bé Kỳ Lân. Nhưng chỉ mới chạm nhẹ, Nguyễn Kỳ đã bị đánh thức, thiếu kiên nhẫn mở một con mắt ra.

Lận Duy nương theo tư thế nằm sấp của y, ôm y ngồi dậy, cúi đầu cười nói: "Xin lỗi... Nguyên hình của ngươi dễ thương quá, ta không kiềm chế được nên làm ngươi thức giấc rồi."

"Nói hươu nói vượn!" Nguyễn Kỳ bị hắn ôm cũng không phản kháng, nhưng lời Lận Duy nói y không tin nửa chữ: "Ta là Kỳ Lân, phải oai phong lẫm liệt, cần ngươi cảm thấy dễ thương làm cái gì?"

Lận Duy bật cười: "Ngươi biến thành một cục nhỏ xíu thế này, ta thật sự không nhìn ra được bốn chữ 'oai phong lẫm liệt' nằm ở đâu."

Vốn tưởng với cái tính của Nguyễn Kỳ, y sẽ lập tức nhảy xuống khỏi người hắn, cho hắn chiêm ngưỡng xem phong thái của nguyên hình phiên bản trưởng thành là như thế nào, ai dè Lận Duy đợi nửa ngày, chỉ đợi được sự im lặng quỷ dị của Nguyễn Kỳ.

Trong lòng hắn chợt cảm thấy không ổn, dò hỏi: "Chẳng lẽ ngươi chủ động biến nhỏ không phải vì ngươi sợ đè chết ta, mà là vốn dĩ ngươi chưa trưởng thành à?"

Hệ thống hít một hơi khí lạnh: [Trời mẹ ơi! Không chơi kiểu này đâu nha!] Hai người này đã bắt đầu song tu rồi, nếu Nguyễn Kỳ chưa trưởng thành thật, chắc kỹ chú nó ở tù mọt gông luôn mất!

Hơn nữa nhìn vẻ ngoài và vóc dáng hình người của Nguyễn Kỳ, nhìn sao cũng giống một người đàn ông trưởng thành mà! Chẳng lẽ lại là một đứa trẻ to xác?

"Đương nhiên ta trưởng thành rồi!" Nguyễn Kỳ đội cái vỏ bọc bé con Kỳ Lân, dùng đôi mắt to tròn đúng nghĩa đen lườm Lận Duy một cái, do dự giây lát mới giải thích: "Chân thân này của ta không phải chưa lớn, mà là... Không lớn được!"

Đây cũng là lý do trước đó y muốn tìm Lận Duy để tìm hiểu về vấn đề huyết mạch phản tổ. Y nghi ngờ chân thân của mình không lớn lên được là do huyết mạch đặc biệt kia chưa phản tổ triệt để.

Y vừa nói như vậy, Lận Duy suy nghĩ một lát đã hiểu, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ Lân vốn là chủng tộc vô cùng hiếm hoi và hùng mạnh, Nguyễn Kỳ còn được trời ưu ái sở hữu huyết mạch phản tổ. Nếu thật sự để chân thân của y trưởng thành, chắc chắn sức mạnh sẽ vượt quá phạm vi tiểu thế giới này có thể gánh chịu, cho nên mới bị kìm hãm lại.

Nhưng bản thân điều này không hợp lý, thiết lập của nam chính sao có thể không tương thích với giới hạn chịu đựng của thế giới này chứ?

Lận Duy lờ mờ đoán được nguyên do, bởi vì trong cốt truyện gốc không nói rõ chân thân của Nguyễn Kỳ là gì.

Hắn đoán chắc do "Nguyễn Kỳ" này là người yêu hắn, sức mạnh ngoại lai can thiệp làm tăng cường thiên phú của Nguyễn Kỳ lên một cách đáng kể, nên ý thức Thiên Đạo buộc phải áp chế sự trưởng thành của y, tránh y chọc thủng cả trời.

Giống như trước kia, hắn vừa luyện một lò Bổ Khí đan vượt quá trình độ của thế giới này, ý thức Thiên Đạo đã vội vàng chạy tới cảnh cáo hắn vậy.

"Xem ra thực lực sau khi ngươi trưởng thành chắc chắn sẽ rất ghê gớm." Lận Duy nhận ra y muốn hỏi nên nói thẳng: "Không cần suy nghĩ nhiều, ít nhất ở thế giới hiện tại, ngươi không thể nào 'lớn lên' được, giống như ta cũng không thể tùy ý ra tay vậy."

Hắn lấy bản thân ra làm ví dụ, Nguyễn Kỳ đăm chiêu suy nghĩ, nhớ tới lúc Lận Duy luyện đan ở Ma cung còn gây ra dị tượng thiên địa. Sau đó y luôn lo Lận Duy sẽ bị Thiên Đạo để mắt tới, không ngờ chính bản thân y cũng đã bị ghim từ lâu rồi.

Chỉ mất một lát, y đã hoàn toàn hiểu được ý của Lận Duy. Nếu không thể phi thăng rời khỏi thế giới này, vậy thì chân thân của y đừng hòng lớn lên được!

Nguyễn Kỳ thất vọng một hồi, đầu vô thức gục xuống, được Lận Duy đưa tay đỡ lấy. Y cũng làm như không phát hiện ra, thuận thế gác luôn cằm lên lòng bàn tay Lận Duy.

Có lẽ do chân thân vẫn còn ở thời con non, nên Lận Duy cứ thấy nét béo sữa trên người Kỳ Lân, vô thức nhớ tới đoạn video ghi lại cảnh hắn từng nuôi Kem thấy được trong bản ký ức sao lưu.

Chú mèo Anh lông ngắn màu bạc tên Kem đó cũng tròn vo, nhưng theo hắn thấy, Kem không bị béo phì, chỉ nhiều lông thôi, hắn cũng không cảm thấy mình nuôi mèo sẽ để mèo bị thừa cân.

Nhưng tên nhóc không có bộ lông xù tạo độ phồng đang nằm trong lòng y lúc này, liệu có phải "béo chắc nịch" hay không thì chưa chắc.

Cơ mà có sao nói vậy, lúc Nguyễn Kỳ ở dạng người dáng dấp thon dài cân đối, khả năng chân thân bị thừa cân xem ra cũng không lớn lắm, có lẽ thời kỳ con non của Kỳ Lân đều trông như thế này chăng?

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, ai mà ngờ được Nguyễn Kỳ và chú mèo Kem, rồi cả bé Kỳ Lân béo mập này lại là cùng một...

Khoan đã!

Lận Duy cảm thấy mình vừa bắt được manh mối gì đó, nụ cười trên mặt bỗng khựng lại.

Kem... Kỳ Lân...?

Trong lòng hắn không khỏi nảy ra một nghi vấn, cũng chẳng màng đến chuyện có bị lộ tẩy hay không, trực tiếp hỏi hệ thống: [Lúc trước, cái tên Kem là ai đặt thế?]

Hệ thống vẫn chưa phát hiện ra điểm bất thường, buột miệng nói: [Là ký chủ tự đặt mà!]

Lận Duy nghe vậy thì nhướng mày. Hắn không có ký ức của mình ở thế giới nuôi Kem, vậy cái tên này, liệu có phải trùng hợp không?

Ngay lúc hắn đang trầm tư, cuối cùng Nguyễn Kỳ cũng thoát khỏi sự thất vọng. Thực tế y cũng chẳng cần quá bi quan, y dang ở Đại Thừa kỳ rồi, cách cảnh giới có thể phi thăng không xa, cứ kiên nhẫn chờ đợi là được, thứ này có gấp cũng vô dụng.

Hơn nữa... Y cảm nhận bàn tay Lận Duy vẫn chưa rời khỏi người mình, thầm nghĩ cứ duy trì trạng thái này thêm một lúc nữa cũng được.

Tất nhiên, chuyện này y không thể thừa nhận được.

Y cố ý liếc mắt nói: "Ôm đủ chưa? Không phải ngươi chỉ thích mấy con có lông xù thôi à?"

Lận Duy hoàn hồn, thầm nghĩ "thạch pha lê" như ngươi ai cưỡng lại cho được? Nhưng ngoài miệng lại không thể nói thế, nếu không Nguyễn Kỳ thẹn quá hóa giận chắc sẽ tức tối không cho hắn sờ nữa.

Hắn cười một cái rồi nói: "Ta chưa từng nói ta chỉ thích lông xù, ta muốn nói phàm là đồ lông xù ta đều thích, hay ngươi cho rằng ta thích lông xù thì không được thích cái khác?"

"Hừ, cái 'khác' đó cũng chả hiếm lạ gì!" Không phải Nguyễn Kỳ mạnh miệng, y thật sự không hài lòng lắm với cái kiểu nói "cái khác cũng được" này.

Tuy nhiên, cơ thể vẫn rất thành thật rúc vào trong lòng Lận Duy, mặc kệ tay hắn cứ chốc chốc lại chọc chọc vào người mình như bị ngứa tay vậy.

Y cựa quậy tỏ vẻ mất tự nhiên, lòng thấy hơi chột dạ. Y tự biết mình khác với mấy con thú lông xù ở chỗ nào. Đừng nhìn chân thân y nhỏ bé, Lận Duy ỷ vào pháp lực cao cường mới dám động tay động chân với y như thế. Đổi lại là người thường, chẳng cần y làm gì, ngón tay đối phương đã nát xương rồi.

Quả thực Lận Duy không để ý điểm khác biệt này. Hắn thích đồ lông xù là thật, nhưng hắn không có ký ức về quá trình nuôi Kem, mà bé Kỳ Lân trong lòng lại sống sờ sờ ngay trước mắt, nhất là khi hắn biết đây là Nguyễn Kỳ, càng cảm thấy kỳ diệu. Sự yêu thích không nỡ buông tay này không hề pha lẫn suy nghĩ cố làm để dỗ dành Nguyễn Kỳ.

Hồi lâu sau, Nguyễn Kỳ không nhịn được nữa, duỗi tứ chi ngắn ngủn mập mạp vươn vai một cái, ngáp dài rồi đổi tư thế khác tiếp tục rúc vào lòng Lận Duy.

Hành động bất thình lình này suýt chút nữa khiến hệ thống chết đứ đừ vì quá dễ thương. Lận Duy hít sâu một hơi, vươn tay bóp bóp cái móng vuốt của bé Kỳ Lân.

"Ngươi coi ta là đồ chơi thật đấy hả?" Nguyễn Kỳ lập tức rút móng vuốt về, chân tay luống cuống không biết để đâu, cuối cùng đành phải giấu hết xuống bụng.

Càng đáng yêu hơn.

"Ta chỉ sợ ngươi nằm lâu tê người nên mát xa cho ngươi chút thôi mà!" Đương nhiên Lận Duy không chịu nhận lời buộc tội này được, nói xong không đợi Nguyễn Kỳ vạch trần, hắn đã chuyển chủ đề đánh lạc hướng y: "Còn ai khác từng thấy chân thân của ngươi chưa?"

Nguyễn Kỳ lơ đễnh nói: "Chưa. Tuy ta không ngại người khác biết, nhưng sẽ không chủ động cho người ta xem!"

Chuyện chân thân không lớn nổi này hơi mất mặt, mặc dù thực lực mới là chân lý nên đây cũng chẳng được coi là khuyết điểm gì, người ta biết được cũng chỉ có nước ghen tị với y thôi.

Lận Duy lại nhớ tới chuyện Phong Lăng Linh không chịu tha thứ cho Nguyễn Kỳ nên Nguyễn Kỳ đã biến thành chân thân, dùng cách giả vờ đáng yêu để Phong Lăng Linh ngầm đồng ý cho y đi theo, trong lòng hắn bỗng thấy nghẹn lại.

Hắn không kiểm soát được mình, buột miệng hỏi một câu: "Sư muội cũng không biết à?"
Hỏi xong mới thấy hơi hối hận, Phong Lăng Linh của bây giờ đương nhiên không thể biết được, câu hỏi này đúng là vạch lá tìm sâu.

Nhưng Nguyễn Kỳ lại cảm thấy căng thẳng, chóp tai dựng đứng cả lên, vội vàng rũ sạch quan hệ: "Nàng ấy đến việc ta là Ma Tôn của Ma tộc còn không biết, nếu không sao có thể dẫn ta về Thanh Vân Tông chứ?"

Lận Duy khẽ ho vài tiếng che giấu sự lúng túng, tùy tiện tìm một chủ đề khác: "Vậy tại sao lúc đầu ngươi lại lên Thanh Vân Tông? Ngươi không nghĩ tới việc ngộ nhỡ Chưởng môn vừa hay xuất quan, liếc mắt một cái là nhìn thấu ngươi, chuyện không thể kết thúc trong êm đẹp, sẽ chẳng có ích gì cho việc theo đổi sư muội của ngươi à."

"Không biết nữa, lúc đó chắc ta không nghĩ nhiều đến thế, chỉ cảm thấy thiên hạ này chỗ nào ta không thể đặt chân được, muốn đi thì đi thôi!"

Nguyễn Kỳ nhắc đến chuyện này, vẻ mặt cũng thấy hơi mờ mịt. Thật ra bây giờ khi y nhớ toàn bộ quá trình mình thích Phong Lăng Linh cũng tự cảm thấy khó tin. Lúc này y đã không còn nhớ nổi cảm giác nhanh chóng chìm đắm trong lần đầu gặp mặt nữa rồi, cảm giác cứ như đang nằm mơ vậy.

Nhưng y cũng không hối hận, Nguyễn Kỳ thầm nghĩ, nếu y không đi thì sẽ không quen biết Lận Duy.

Nhưng Phong Lăng Linh phải chịu tai bay vạ gió, nếu có hối hận thì y cũng chỉ hối hận sao lúc đó mình không chịu sống hòa thuận với Lận Duy, cứ phải sinh lòng ghen tuông làm gì. Bằng không thì lúc Hỗn Độn Châu bị lộ, y đã không kích động đánh nhau với hắn rồi.

Mãi tới khi sự việc trở nên tồi tệ, y mới biết Lận Duy chả có thành kiến gì với Ma tộc cả, hơn nữa dù có phát hiện thân phận của y cũng sẽ không làm ầm ĩ... Bởi vì tên này đã sớm phát hiện ra y là duyên tiền định của hắn rồi!

Nguyễn Kỳ xâu chuỗi tất cả sự việc xảy ra ngày hôm đó lại. Lúc ấy bọn họ đánh nhau một trận to, chắc chắn Lận Duy cũng sợ lỡ tay làm y bị thương, nên mới áp chế tu vi, thà để bản thân bị thương còn hơn nên mới xui xẻo dẫn đến biến cố sau đó.

Nói đi nói lại, quả thực trách nhiệm của y vẫn lớn hơn, may mà Lận Duy biết Bất Tử thảo có thể cứu Phong Lăng Linh sống lại, chưa đến mức không thể vãn hồi.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Kỳ bỗng cảm thấy áp lực vừa được Lận Duy giải tỏa lại ập về.

"Thôi đừng lãng phí thời gian nữa, mau tiếp tục tu luyện đi, sớm ngày lấy được Bất Tử thảo về, sư muội của ngươi sớm bình phục, ta cũng sớm yên tâm."

Y nói lời này không thèm nghĩ, chỉ muốn mau chóng cứu sư muội của Lận Duy trở về, tránh xảy ra biến cố gì, hoàn toàn không còn nhớ lúc đầu y còn muốn đuổi giết Lận Duy, để chôn cùng Phong Lăng Linh nữa rồi.

Lận Duy ừ một tiếng, hắn cũng muốn Phong Lăng Linh sớm ngày tỉnh lại. Dù sau này quan hệ có ra sao, sự bù đắp và chăm sóc dành cho Phong Lăng Linh nhất định không được thiếu.

Chuyện này hắn cũng đã sớm có tính toán. Dù cốt truyện sắp xếp ra sao, chỉ dựa theo lời chưởng môn nói, đây là kiếp số của Phong Lăng Linh. Kiếp nạn này vừa qua, bình cảnh Nguyên Anh đại viên mãn cũng sẽ được nới lỏng, hắn tặng thêm cho nàng một cơ duyên, đột phá thẳng đến Hóa Thần hậu kỳ chắc không thành vấn đề.

Để Nguyễn Kỳ có thể thoải mái tu luyện, chút dự định này hắn cũng nói hết không giấu giếm, sau đó vỗ vỗ cặp sừng non nớt trên đỉnh đầu bé Kỳ Lân, ra hiệu y leo xuống khỏi người mình.

Hắn rũ mắt nói: "Đã muốn tu luyện thì biến về hình người đi, đối diện với một con thú non thế này, ta không thể nào song tu được."

Hiệu quả thị giác... có hơi 'chấn động'.