Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 108: Một đầu hai cằm bốn chân

Bị vu là con non, Nguyễn Kỳ suýt chút nữa nhảy dựng lên đánh người, nhưng cuối cùng nhìn kích cỡ chân thân của mình, y quyết định không "tự chuốc lấy nhục", chỉ đành tức tối biến trở về hình người, trừng mắt lườm Lận Duy.

Nói thật lòng, hệ thống âm thầm đánh giá, lúc bé Kỳ Lân xụ mặt nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu, còn khi biến thành hình người thì dáng vẻ đáng yêu xếp xuống áp chót.

Bởi vì chủ nhân nó có "bộ lọc tình yêu" mù quáng vô lý mới thấy y đáng yêu, chứ người bình thường nhìn thấy biểu cảm tức giận của Nguyễn Kỳ chỉ có nước bị y dọa chết khiếp.

Mặt mũi có đẹp trai đến đâu cũng vô dụng, nhìn một cái là biết tính tình vị này chẳng tốt lành gì. Sự "đáng yêu" kia cũng chỉ có Lận Duy mới thấy được, chứ lúc dữ lên là dọa chết người thật đấy, dẫu sao cũng là Ma tôn, đâu phải thiện nam tín nữ gì cho cam.

Lận Duy lại thấy cả hai đều na ná nhau, có điều với hình người của Nguyễn Kỳ, hắn tạm thời không có xúc động muốn đưa tay nhéo vài cái, chỉ bảo y đừng dỗi nữa, mau chóng khoanh chân ngồi xuống đả tọa.

Nguyễn Kỳ cảm nhận được sự chênh lệch này, nhưng hé miệng rồi mới phát hiện bản thân thật sự không tiện nói gì. Chút bất bình này nếu nói ra, có dùng từ ngữ như thế nào nghe cũng giống đang "tranh sủng cầu hoan". Chỉ mới nghĩ đến thôi y đã không chịu nổi, thật sự không thể mất mặt thế được.

Thôi bỏ đi, tu luyện trước đã, đợi Phong Lăng Linh khỏi bệnh tỉnh lại, có một số việc y mới đủ tự tin để suy nghĩ thấu đáo.

Lận Duy đợi đến khi vẻ mặt y dần trở nên bình tĩnh, mới nhắm mắt theo.

Bản thân bộ công pháp song tu này chẳng có nội dung gì thiếu đứng đắn, sau khi được Lận Duy sửa đổi chút ít lại càng thêm trong sáng. Tuy nhiên, điều Lận Duy không ngờ tới là, quan niệm của Nguyễn Kỳ và hắn tồn tại sự khác biệt về bản chất.

Lận Duy cho rằng việc thần hồn tương giao cũng chỉ là một hình thức tu luyện đơn thuần, cùng lắm là đòi hỏi hai người phải thân thiết và tin tưởng nhau, không phân biệt ta ngươi, điểm này hắn và Nguyễn Kỳ vừa khéo đều làm được.

Nhưng Nguyễn Kỳ lại mang tư tưởng của dân bản địa. Trong mắt y, thần hồn tương giao thực ra còn cao hơn tiếp xúc thân thể một bậc, bởi vì nó không thể bị d*c v*ng sai khiến như h*m m**n x*c th*t.

Nó đòi hỏi cả hai phải mở lòng không giấu giếm chút gì, điều này còn thân mật hơn d*c v*ng nhiều.

Quả nhiên, công pháp có thể được đặt ở tầng cao nhất của Tàng Thư Các đã không phụ đãi ngộ này, tiến trình song tu có thể gọi là một ngày phi ngàn dặm, tất nhiên cũng do Lận Duy đã kéo giới hạn lên cực cao.

Chính lúc này, Nguyễn Kỳ mới chân thực cảm nhận được thế nào gọi là pháp lực như biển rộng vô biên. Hóa ra Lận Duy không hề an ủi y, một vạn năm linh lực trong mắt hắn, đích xác chỉ như một góc của tảng băng chìm mà thôi.

Thành ra những lấn cấn mấy ngày nay của y cứ như làm màu vô ích, chỉ tổ tốn thời gian!

Nguyễn Kỳ rút ra một tia tâm thần, mở mắt, vừa định nói gì đó Lận Duy đã cảm ứng được cảm xúc của y, truyền âm qua tơ hồng đang trói buộc hai người trước y một bước.

Chỉ nghe thấy hắn ung dung nhắc: [Đừng phân tâm, ta đã thành thật khai báo rồi, là tự ngươi không tin đấy chứ.]

Nguyễn Kỳ phẫn nộ: [Điều này ai mà tin cho nổi? Ta còn tưởng ngươi an ủi ta cơ! Sao ngươi không nói thẳng cho ta biết kiếp trước ngươi là một cụ ông sống không biết bao nhiêu năm, một vạn năm cũng chỉ là số lẻ trong chuỗi tuổi thọ của ngươi. Ngươi nói thế ta mới hiểu được chứ!]

Khóe miệng Lận Duy giật giật, hai chữ "cụ ông" này không chỉ khiến hắn cạn lời mà còn suýt làm hệ thống cười chết. Bỏ qua ý mỉa mai, Nguyễn Kỳ cũng "lễ phép" phết đấy chứ!

Nhưng đúng là hết đường phản bác, Lận Duy trải qua bao nhiêu thế giới để làm nhiệm vụ, quả thực đã không còn nhớ mình đã sống bao lâu rồi. Điểm duy nhất hắn có thể phản bác y chính là, nếu xét theo thoát ly khỏi thế giới này, chưa biết ai lớn tuổi hơn ai đâu.

Lận Duy gần như có thể khẳng định, Kỳ Lân tuyệt đối không chỉ là chân thân của Nguyễn Kỳ ở thế giới này. Khả năng cao bản thể của Kem cũng là một con Kỳ Lân, chẳng qua nơi hắn nhặt được y là một thế giới hiện đại phi tu chân, cộng thêm lúc đó y bị trọng thương, không thể hóa thành hình người, nên mới phải dốc hết sức lực cuối cùng biến thành một con mèo sữa nhỏ để tránh rước thêm nguy hiểm.

Nghĩ đến đây hắn bật cười, khẽ hỏi ngược lại: [Ngươi không ngây thơ cho rằng duyên tin định của ta trong các kiếp trước chỉ là một thanh niên trai tráng non nớt mới sống một hai trăm năm đấy chứ?]

Kỳ Lân chẳng biết đã sống bao nhiêu năm chủ động biến thành mèo con để hắn nuôi cả đời. Thời gian trọng thương thì cũng thôi, thương tích lành rồi cũng chẳng chịu nói thật.

Đáng giận nhất là sau này biến lại thành người đuổi theo hắn, y vừa muốn yêu đương với hắn, vừa thăm dò năm lần bảy lượt, báo hại hắn mất trí nhớ suốt mấy thế giới liên tục.

Hệ thống thấy Lận Duy chỉ tóm tắt chuỗi hành động này của y bằng bốn chữ "tinh nghịch đáng yêu", chỉ biết: [Emmmm...]

Lận Duy im lặng.

[Sao ta cảm giác oán khí của ngươi tự dưng sâu thế?] Nguyễn Kỳ nửa tin nửa ngờ, y bĩu môi xuống nước: [Chỉ đùa chút thôi mà, ta cũng đâu có chê ngươi già thật.]

Còn về chuyện kiếp trước ấy à, y đâu có nhớ, mà đã không nhớ thì y xem như không có.

[Há há há há há, hay cho một câu không chê!] Hệ thống lập tức quên béng sự khinh bỉ vừa rồi, cười khùng.

Nó còn rõ hơn cả Lận Duy, chỉ cần nhìn vào năng lực của ông giời con kia là đủ biết y lớn tuổi hơn ký chủ nhà nó rất nhiều.

Nguyễn Kỳ mạnh miệng xong lại tò mò: [Chẳng phải ngươi sinh ra đã biết hết sao? Vậy ngươi có biết kiếp trước ta và ngươi thế nào không?]

[Biết.] Lần này cuối cùng Lận Duy cũng chịu nói thật: [Nhưng ta chỉ biết, không thể nảy sinh sự đồng cảm, thậm chí lúc ban đầu ta còn cảm thấy mình đang xem chuyện của người khác vậy.]

[Hóa ra là thế...] Nguyễn Kỳ vỡ lẽ, cuối cùng lại thấy hơi vui vẻ: [Thế thì tốt!]

Mặc dù bây giờ Lận Duy nói hắn không chắc mình có thích y hay không, nhưng ít nhất chút để ý kia cũng chỉ dành cho y.

Nếu như thích y chỉ vì hắn đồng cảm với trải nghiệm của kiếp trước, thì dù có được thích đến mức nào đi nữa, y cũng sẽ cảm thấy như mắc nghẹn ở cổ họng.

Sao Lận Duy không biết suy nghĩ của y. Dù có không rõ, sau khi phát hiện bản thân mất trí nhớ mấy bận 'nhờ phước' của ông giời con này, hắn cũng nên thông suốt rồi.

Hơn nữa hắn có dự cảm, sau khi hắn nhìn thấy chân thân Kỳ Lân của đối phương, đây hẳn là lần cuối cùng rồi.

[Được rồi, tập trung chút đi!]

[... Ờ.]

Trong quá trình song tu, nếu không nhờ hệ thống đứng nhìn rồi nhắc nhở, Lận Duy gần như không cảm nhận được thời gian trôi qua. Khoảng chừng một tháng sau, cuối cùng hắn cũng cảm thấy cảnh giới của Nguyễn Kỳ đã có sự đột phá.

Biểu hiện cụ thể là, tuy chân thân bé Kỳ Lân chưa lớn thêm, vẫn là một cục nhỏ xíu, nhưng cặp sừng trên đầu đã mọc thêm một đoạn nhánh. Trước kia trông giống sừng rồng, giờ thì giống sừng hươu hơn, thế này mới phù hợp với dáng vẻ của Kỳ Lân trong truyền thuyết.

Lận Duy không khỏi đưa tay nhéo nhéo hai cái sừng kia, nhéo xong mới bật cười. Được rồi, nhìn thì tròn trịa mềm mại, nhưng thực tế có thể khiến bất cứ ai gãy xương ngón tay nếu không cẩn thận chạm vào.

Nguyễn Kỳ rất hứng thú với sự thay đổi của cặp sừng trên đầu mình, biến ra một chiếc thủy kính soi soi, rồi lại tỏ vẻ không hài lòng lắm.

"Sao nhìn chẳng sắc bén chút nào vậy?"

Lận Duy buồn cười nói: "Cần sắc bén để làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn dùng chúng làm vũ khí húc người ta à?"

"Tất nhiên là không rồi!" Nguyễn Kỳ sĩ diện vậy, sao có thể đánh nhau theo kiểu kém sang đó. Hơn nữa nếu dùng làm vũ khí được thật, người đầu tiên bị thương chắc chắn chính là Lận Duy đang táy máy tay chân kia kìa.

Y chỉ cảm thấy hình dáng này... Không được uy phong cho lắm.

Lận Duy nhìn thấu lời chưa y chưa nói hết, không nhịn được cười: "Bất cứ việc gì cũng không thể chỉ nhìn nhận phiến diện, ngươi phải xét trên tổng thể. Ngươi nhìn cái thân hình Kỳ Lân này của ngươi xem: đầu tròn, hai cằm, mình mẩy núng nính thịt cộng thêm bốn cái chân ngắn cũn cỡn, nếu phối với một cặp sừng uy phong lẫm liệt sắc bén vô song, thì nhìn có ra thể thống gì không?"

"...?" Bé Kỳ Lân Nguyễn Kỳ ngẩn ra, ngay sau đó từ từ trừng lớn mắt nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi.

Tuy hệ thống cảm thấy ký chủ nhà mình nói thật, nhưng lời này cũng quá khó nghe rồi. Nó trơ mắt nhìn bé Kỳ Lân dần bình tĩnh lại, cuối cùng lấy đà húc thẳng vào ngực chủ nhân nó, sau đó...

Lận Duy chẳng sứt mẻ miếng nào, thuận thế ôm gọn bé Kỳ Lân vào lòng, đứng dậy đi ngay, vừa đi vừa nói: "Đừng lấn cấn nữa, thẩm mỹ của ngươi không ổn đâu, rõ ràng thế này nhìn đẹp hơn! Chúng ta đến trận pháp cuối cùng thử xem bây giờ ngươi có chịu nổi không đã."

"Một tên nhân loại như ngươi thì hiểu cái gì về thẩm mỹ của Kỳ Lân!" Nguyễn Kỳ yếu ớt giãy giụa một cái: "Thả ta xuống để ta tự đi, để thuộc hạ của ta nhìn thấy thì ta còn mặt mũi nào nữa hả?"

"Ẩn thân rồi, họ không thấy đâu." Lận Duy vừa nói xong, chút sức lực phản kháng trong ngực quả nhiên cũng tắt ngấm.

Nguyễn Kỳ bày ra vẻ mặt "có thù tất báo", thầm nghĩ: Sớm muộn gì ta cũng biến ngươi thành trẻ con loài người, sau đó bế ngươi về Thanh Vân Tông, đi dạo khắp nơi trước mặt đám sư đệ sư muội của ngươi cho xem!

Nghĩ đến cảnh tượng đó đã thấy thú vị phết, vốn dĩ chỉ định nói chơi, ai ngờ nói xong lại rạo rực muốn thử thật.

Lận Duy chẳng hề để ý, hắn đâu phải Nguyễn Kỳ, bản sẽ không thấy đây là mất mặt, vì vậy chỉ cười khẽ một tiếng, nhún vai khích lệ: "Có ước mơ là điều tốt."

Nguyễn Kỳ không phục còn muốn nói gì đó, nhưng Lận Duy đã bế y đến trước trận pháp, chẳng nói chẳng rằng ném y vào trong.

"... Này!" Y không kịp đề phòng, bị sức mạnh bên trong trấn áp, suýt nữa bị đè bẹp dí. Còn chưa kịp phỉ nhổ Lận Duy mượn gió bẻ măng trả thù riêng, y đã phải tập trung tinh thần ứng đối.

Có lẽ do cặp sừng đã trưởng thành rõ rệt trên đầu phát huy tác dụng, hoặc có lẽ tuy chân thân chưa lớn nhưng lực phòng ngự đã được nâng thêm một bậc, tóm lại cảm giác lần này khác hẳn lần mới vào chưa được bao lâu đã bị đá văng ra khỏi trận lúc trước.

Thậm chí y còn có lúc không phân biệt được, rốt cuộc là y mạnh lên, hay trận pháp lâu không dùng nên lực yếu đi nữa?

Nhưng ngẫm kỹ lại thì chắc là vế trước rồi, nếu không thì một tháng song tu này chẳng phải hóa công cốc à!

Chẳng bao lâu sau, ảo ảnh trong trận pháp tan biến, Nguyễn Kỳ coi như đã thông qua toàn bộ ba loại thử thách này một lượt. Lúc này đi Vẫn Ma Cốc, chắc vấn đề không lớn.

Y thở hắt ra một hơi dài, trước mặt đã khôi phục thành đình nghỉ mát vốn có, kết quả hoa cỏ bên cạnh đóng băng vì hơi thở y thả ra.

Nguyễn Kỳ thấy nhưng không lấy làm lạ, khi quá mệt y sẽ không khống chế được năng lượng trong cơ thể. Lận Duy nhìn thấy cảnh này lại đăm chiêu, quả nhiên là một con... Băng Kỳ Lân nhỉ.

"Vẫn ổn chứ?" Lận Duy đi đến trước mặt y, ngồi xổm xuống bế y lên, truyền cho y một ít linh lực giúp y mau chóng hồi phục.

Nguyễn Kỳ không còn sức biến về hình người nữa, chỉ thu cặp sừng trên đầu lại, gác đầu lên vai Lận Duy.

"Cũng tạm, đợi ta điều tức về trạng thái tốt nhất là có thể cùng nhau vào Vẫn Ma Cốc rồi."

Lận Duy ừ một tiếng, bế y đi về, thuận miệng hỏi một câu: "Vậy chắc ngươi đã biết cách mở lối vào Vẫn Ma Cốc rồi nhỉ?"

"... Chẳng phải ngươi bảo chỉ cần ta muốn vào là được sao?" Nguyễn Kỳ hơi khựng lại, chẳng lẽ lúc đầu Lận Duy còn chưa nói rõ hết với y à?

Lận Duy bổ sung thêm: "Ý niệm muốn vào của ngươi phải đủ mãnh liệt và cấp bách mới được."

Trong cốt truyện gốc, Nguyễn Kỳ gần như đã biến mất tại chỗ ngay sau khi biết được Bất Tử thảo có thể cải tử hoàn sinh và đang ở trong Vẫn Ma Cốc từ miệng Bách Hoa Tu.

Nhưng vì có sự can thiệp của hắn, Nguyễn Kỳ vẫn chưa từng nảy sinh ý nghĩ liều mình muốn đi vào, hắn cũng không chắc lần này liệu có thuận lợi như trong cốt truyện gốc không.

Nguyễn Kỳ yếu ớt vươn móng vuốt vỗ vỗ lên vai bên kia của hắn: "Đừng lo, ta chắc chắn sẽ vào được, nếu sư muội ngươi không tỉnh lại, chẳng phải ngươi sẽ hận... Ơ...?"

Y vừa nghĩ đến việc Phong Lăng Linh có khả năng không tỉnh lại được, đã cảm thấy mọi chuyện sẽ hỏng bét, làm sao có thể không sốt ruột?

Nhưng mới nói được một nửa, y bỗng cảm thấy không đúng, khó khăn ngẩng đầu lên. Lận Duy đang bất đắc dĩ nhìn y, trong chớp mắt, nơi bọn họ đứng đã không còn là đình viện Ma Cung nữa.

Dưới chân là đất vàng trải dài ngàn dặm không thấy điểm cuối, gió lốc dữ dội cuốn cát bụi bay đầy trời, chỉ cần lơ là chút thôi cũng có thể bị gió cắt da xẻ thịt.

Là nơi nào không cần nói cũng biết.