"Ta không nên hỏi mới phải." Lận Duy thở dài.
Để lúc Nguyễn Kỳ tiến vào Vẫn Ma Cốc chịu ít khổ sở nhất có thể, bọn họ đã chuẩn bị suốt mấy tháng trời, kết quả đến bước cuối cùng lại ngã ngựa trong mương.
Trong cốt truyện gốc, dù sao Nguyễn Kỳ cũng tiến vào với trạng thái toàn thịnh. Còn người hắn đang ôm, mặc dù tu vi cao hơn, nhưng trạng thái thì... không đến mức hỏng bét, nhưng kiệt sức là cái chắc.
Sự mệt mỏi này không phải do cạn kiệt linh lực, mà do bị tác động trực tiếp lên bản thể, Bổ Khí Đan cũng chẳng có tác dụng mấy, chỉ có thể hồi phục dựa vào điều tức.
"Không sao đâu." Nguyễn Kỳ nhảy xuống, khôi phục hình người. Dù sắc mặt trông hơi tái nhợt, nhưng y vẫn nghiêng đầu cười với hắn.
"Ngươi lúc nào cũng muốn mọi sự chu toàn, hận không thể để ta không sứt mẻ một miếng da nào. Nhưng ngươi cũng nên hiểu rõ, tu hành chính là một hành trình gian khổ. Tuy ta được trời ưu ái, nhưng cũng hiểu rằng sự bảo bọc quá mức chưa chắc đã là chuyện tốt, biết đâu sau này ta sẽ phải trả giá gấp bội."
Có mất mới có được, chuyện này chẳng phải điều gì lạ. Lận Duy có hỏi hay không cũng sẽ không ảnh hưởng đến kết quả này.
"Được rồi!" Lận Duy bật cười, chấp nhận. Hắn vốn quan tâm quá hóa loạn, chứ không phải thật sự không hiểu đạo lý ấy, chỉ dành nhún vai dặn dò: "Trong lòng ngươi tự biết cân nhắc là được, nếu không chống đỡ nổi thì nghĩ cách báo cho ta, ta đưa ngươi ra ngoài không thành vấn đề."
Thực ra Lận Duy cũng không lo Nguyễn Kỳ sẽ xảy ra chuyện thật, dẫu sao y cũng là nam chính của thế giới này, dù có gặp tuyệt cảnh chắc chắn cũng sẽ có kỳ ngộ khác.
Chủ yếu hắn vẫn hy vọng Nguyễn Kỳ không phải chịu khổ quá nhiều. Giai đoạn đầu, vì biết tên này là "em xã" đã theo hắn qua mấy thế giới nên hắn bị động nảy sinh tinh thần trách nhiệm, còn bây giờ hắn thật lòng thật dạ không nỡ nhìn y chịu khó chịu khổ.
Nhất là vấn đề Hỗn Độn Châu, nếu vẫn phải hy sinh Hỗn Độn Châu như trong cốt truyện gốc, Nguyễn Kỳ chắc chắn sẽ rất áy náy.
"Đừng có cố quá thành quá cố đấy, hiểu chưa?"
"... Ờ."
Nguyễn Kỳ vốn không định tỏ ra yếu thế, nhưng lại cảm thấy cứ bướng bỉnh khiến Lận Duy không yên tâm cũng chẳng phải chuyện gì đáng tự hào, cuối cùng đành ngoan ngoãn gật đầu ừ một tiếng.
"Ngươi đi tìm Bất Tử thảo trước đi!" Lúc đầu y còn định hỏi nơi này ngoài gió cát ra thì trống hoác, bọn họ phải đi về hướng nào, nhưng lời còn chưa thốt ra, y bỗng có linh cảm, nhìn thấy lối vào của thử thách.
Y bĩu môi, trong lòng càng thêm chắc chắn, quả nhiên cái thử thách chết tiệt này không định chừa cho y chút thời gian điều tức nào cả!
"... Được." Lận Duy đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ chăm chú nhìn y không chớp mắt, ý bảo y đi trước.
Nguyễn Kỳ suy nghĩ một lúc, ngón tay buông thõng bên hông vô thức vân vê.
Trước mặt người ngoài y quen thói mặt lạnh không để lộ cảm xúc còn đỡ, chứ khi ở bên cạnh Lận Duy có năng lực khiến người bên cạnh vô thức thả lỏng, y hễ nảy sinh ý niệm gì là không giấu được hắn, mà chính y cũng chẳng muốn giấu giếm.
Lận Duy nhướng mày nhìn y, do dự một lát, sau đó nhanh chóng vươn tay ôm lấy eo y.
Mắt Nguyễn Kỳ sáng lấp lánh, cánh tay hơi dùng sức, định ôm hắn vào lòng an ủi.
Mặc dù Lận Duy không chịu thừa nhận mình thích y, nhưng cũng đâu nói mình không thích. Đã là duyên tiền định, không cho phép y chủ động ân cần một tí được chắc?
Y chọn bỏ qua việc Lận Duy nói hắn không chắc đó có phải là thích hay không, nhưng ít nhất thừa nhận hắn có để ý.
Y mới chính là kẻ còn chưa nói gì đã muốn chiếm hời.
Mỗi tội mơ thì đẹp, thực hiện lại hơi khó khăn.
Hiện tại cơ thể y chẳng có mấy sức lực, cộng thêm Lận Duy đã sớm phát giác, y không những không kéo được người vào lòng, mà còn bất ngờ chúi nhủi về phía trước hai bước, tự dâng mình vào lòng Lận Duy như chim én lao về rừng.
Trông cứ như y chủ động ôm ấp hiến thân vậy, trong đầu y còn thoáng cảm thấy cảnh tượng này quen quen.
Nguyễn Kỳ vô thức giơ tay còn lại vịn vai Lận Duy để đứng vững, sau đó ngơ ngác đến mức cả người mất phản ứng.
Mãi đến khi bên tai truyền đến tiếng cười khẽ nín nhịn của Lận Duy, y mới giật mình hoàn hồn, xấu hổ đến mức đỏ bừng cả mặt.
"Ngươi...!" Lúc này y mới cảm nhận được trải nghiệm có đối tượng vóc dáng tương đương là như thế nào, tai tê rần cả lên!
Lận Duy cười xong thì an ủi một câu, không trêu chọc đến cùng như bình thường. Dù sao lát nữa còn có việc, trạng thái vốn đã không tốt rồi, không thể để Nguyễn Kỳ mang theo cảm xúc ấm ức được.
Hắn giơ tay vỗ nhẹ lưng Nguyễn Kỳ: "Cảm ơn ngươi, đến lúc này rồi mà còn nghĩ đến việc an ủi ta."
Lúc này sắc mặt Nguyễn Kỳ mới dịu đi đôi chút: "Ngươi đúng là hay lo bò trắng răng, thật ra ta vẫn nắm chắc mà, cùng lắm là bị thương chút thôi. Chẳng phải giữa ta và ngươi còn có duyên phận định mệnh à, sao bỏ mạng ở đây được?"
Lận Duy đang ổn, nghe y nói thế lại thở dài: "Chuyện này chả nhẽ ta không biết à? Ta chỉ..."
"Ngươi chỉ không nỡ để ta bị thương?" Nguyễn Kỳ thấy hắn không muốn nói rõ ràng, nhanh miệng tự mình tiếp lời luôn.
Lận Duy im lặng. Nguyễn Kỳ đợi một lúc không thấy hắn nói phải, lập tức cụt hứng bĩu môi buông hắn ra. Y hừ một tiếng rồi quay đầu đi thẳng.
Lúc này Lận Duy mới cất lời, giọng mang chút bất lực: "Phải, ta không nỡ nhìn ngươi bị thương, phiền ngươi cố gắng tránh né hết mức có thể, coi như vì ta, có được không?"
"... Ta sẽ tùy cơ ứng biến!"
Nguyễn Kỳ quay lưng về phía hắn, ban đầu chỉ mím môi, cuối cùng thật sự không kìm nổi cảm giác vui sướng.
Y nghĩ bụng, đằng nào cũng chẳng ai nhìn thấy nên toét miệng cười tươi rói như ánh mặt trời.
Hệ thống suýt bị chọc cho mù mắt, không khỏi lén lút cảm thán: Cơm chó này, sao mà ngọt ngào thế không biết!
[Mau định vị giúp cái, anh đi lấy Bất Tử thảo.] Lận Duy cắt đứt dòng tư duy đang bay xa của hệ thống. Nhìn Nguyễn Kỳ bước vào kết giới thử thách xong, hắn hít sâu một hơi dằn nỗi lo âu xuống, dồn tâm trí vào việc chính.
Dù sao thử thách người ngoài không thể giúp đỡ, Nguyễn Kỳ nói đúng, hắn nên kiềm chế h*m m**n bảo bọc của mình lại. Con đường này Nguyễn Kỳ bắt buộc phải đi, sự cố ngày hôm nay cũng giống như dị tượng trời giáng hôm hắn luyện Bổ Khí đan, đều là lời cảnh báo không được đi đường tắt quá đà.
Hắn ôm đồm quá nhiều, nếu chỉ xét nhân quả kiếp này, quả thực chưa chắc đã là chuyện tốt cho Nguyễn Kỳ.
Gieo cái nhân được ưu ái quá nhiều, không tổn hại đến khí vận của Nguyễn Kỳ thì cũng sẽ báo ứng vào chỗ khác. Trong cốt truyện gốc, có lẽ nó đã ứng vào đường tình duyên trắc trở rồi.
Giai đoạn sau dù có mạnh đến đâu, vô địch thiên hạ thế nào, chẳng phải y vẫn đáng thương đến mức cần biến về nguyên hình, cố tỏ ra đáng yêu mới có được tư cách đi theo bên cạnh nữ chính sao? Nghĩ thôi đã thấy... Chua xót!
[Tuân lệnh!] Hệ thống vô tư mở định vị lên.
Bất Tử thảo mọc ở ngay trung tâm Vẫn Ma Cốc. Trong cốt truyện gốc, sau khi Nguyễn Kỳ vượt qua tất cả thử thách, trận pháp sẽ truyền tống y đến thẳng đó.
Cho nên bây giờ hắn cứ đi thẳng tới đó, lấy Bất Tử thảo xong rồi ngồi đợi y ra là được.
Lận Duy ngự kiếm, thong thả đi theo chỉ dẫn của hệ thống.
Hắn không hề coi thường uy lực của Vẫn Ma Cốc này. Mặc dù hắn luôn nói với Nguyễn Kỳ rằng thử thách là cửa ải khó khăn nhất, nhưng trên thực tế, việc chưa thông qua thử thách đã đi lấy Bất Tử thảo còn khó hơn nhiều so với việc đi vào thử thách.
Không cần qua thử thách đã có thể dễ dàng lấy được Bất Tử thảo, thì kiểu gì cũng sẽ có đời Ma Tôn nào đó cảm thấy di trạch của các bậc tiền bối đời trước không cần cũng được, Bất Tử thảo cải tử hoàn sinh chẳng phải "ngon" hơn nhiều à?
Nhưng Bất Tử thảo như một phần thưởng Vẫn Ma Cốc đặt ra cho hậu bối đã vượt qua thử thách; chu kỳ sinh trưởng của nó vô cùng dài, nhưng thời gian chờ đợi người qua cửa tiếp theo thường còn dài hơn thế, nên mới có thể tạo thành thế cân bằng. Nên đương nhiên phải đề phòng những kẻ đến sau giở trò đầu cơ trục lợi.
Tuy nhiên con đường bên ngoài này nguy hiểm nhưng không phải không có cơ hội. Ma Giới là vậy, có thực lực thì cái gì cũng dễ nói chuyện, trước thực lực tuyệt đối, quy tắc chẳng là cái thá gì.
Giống như lúc này, Lận Duy đi một đường, có thể gọi là đi đến đâu rớt trang bị đến đó.
Đổi lại là trước kia, có khi hắn đã thu hết lại để dành làm đồ chơi cho Nguyễn Kỳ rồi, đằng nào cũng do Vẫn Ma Cốc tự dâng lên, hắn chẳng thấy có gì không ổn.
Nhưng sự cố ngày hôm nay và sự tỉnh táo của Nguyễn Kỳ đã khiến hắn không bị cái lợi trước mắt che mờ lý trí. Lận Duy chôn những phần thưởng rơi ra về chỗ cũ. Những thứ này không giúp ích được nhiều cho Nguyễn Kỳ, đừng để đến lúc đó phiền phức kéo đến hàng dài, chỉ vì vài món "đồ chơi" không đáng.
Hắn bị dị tượng thiên địa cảnh cáo chỉ thấy sầu chứ chưa thực sự để tâm, lúc này mới nhớ đời.
Cũng không biết có phải hành động vừa đi vừa chôn của hắn đã phát ra tín hiệu gì hay không, mà đi được chừng nửa đường, Lận Duy lại không gặp phải cuộc tập kích nào nữa, thuận lợi đến được trung tâm Vẫn Ma Cốc, nhìn thấy Bất Tử thảo mọc ở vùng đất chết chóc kia.
Nơi này ma khí dày đặc sền sệt như sương mù vĩnh cửu không tan, tầm nhìn gần như bằng không, nhưng kẻ có thể vào được đây đều không phải người thường, cũng chẳng ai nhìn vật bằng mắt thường.
Lận Duy chậm rãi bước lại gần rồi ngồi xuống, vươn tay định hái, nhưng không ngờ chuyện chưa từng xảy ra trong cốt truyện gốc lại xuất hiện, tay hắn xuyên qua cả cây cỏ, cứ như thứ hắn nhìn thấy chỉ là ảo giác.
[Không thể nào!] Hệ thống hô lên còn trước cả hắn: [Đây là định vị ý thức thế giới cung cấp cho chúng ta mà. Bản đồ hiển thị chúng ta và Bất Tử thảo đang trùng vị trí với nhau rồi!]
Lận Duy ngẫm nghĩ rồi nói: [Có khi nào cây Bất Tử thảo này chỉ có Ma Tôn mới nhổ lên được không?]
[... Cũng có khả năng đấy chứ.] Hệ thống cảm thấy cốt truyện gốc hơi hố người: [Có cái thiết lập ẩn này sao không viết ra luôn đi! Làm người ta hì hục chuẩn bị lâu như vậy!]
Còn nhớ lúc đầu chủ nhân nó đinh ninh nói với Nguyễn Kỳ rằng chỉ cần y mở Vẫn Ma Cốc ra, hắn sẽ tự hái Bất Tử thảo, không cần Nguyễn Kỳ giúp. Suýt chút nữa bị vả mặt bôm bốp rồi.
May mà Nguyễn Kỳ không để bọn họ làm vậy thật.
Hệ thống chưa kịp mừng thầm được bao lâu, thì gió đã chém rồi, đợi Nguyễn Kỳ qua đây nhổ thì mặt vẫn cứ mất. Hệ thống tỏ vẻ mình không chấp nhận nổi dù chỉ một chút, mặc dù người trực tiếp đối mặt với Nguyễn Kỳ không phải nó.
[Chủ nhân anh nghĩ cách đi chứ!]
Lận Duy nhìn điệu bộ coi trọng sĩ diện còn hơn cả mạng sống của nó chỉ thấy buồn cười: [Sao cậu bị y lây rồi? Sĩ diện thế để làm gì?]
[Còn có một khả năng, không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa!] Hệ thống hừ hừ nói: [Còn một câu nữa gọi là "ngủ chung một chăn không ra hai loại người", đừng tưởng em không biết, bộ xử lý của anh xoay muốn bốc khói rồi kìa!]
Còn giả vờ bình tĩnh với nó, nó là chương trình được cài trong não Lận Duy, chẳng lẽ nó không cảm nhận được chắc?
Lận Duy bình thản cười, không phủ nhận lời của hệ thống. Có điều chỉ trong giây lát này, hắn đã nghĩ ra cách rồi.
Chỉ thấy hắn nhắm mắt lại, đổi một tay khác vươn về phía Bất Tử thảo. Sợi dây tơ hồng trên cổ tay hắn thoáng ẩn hiện, Bất Tử thảo ngoan ngoãn nằm gọn trong tay hắn.
[Wow!] Hệ thống thốt lên kinh ngạc, lập tức phản ứng lại, cười hì hì: [Hóa ra 'chồng' của Ma Tôn cũng được tính!]
[Khụ khụ! Đừng nói linh tinh!]
Lận Duy mím môi.