Sau khi hái và cất kỹ Bất Tử thảo, Lận Duy chỉ còn một việc duy nhất, chuyên tâm ngồi đợi ở vị trí Hệ thống chỉ định, chờ bé Kỳ Lân qua cửa xong sẽ rơi từ không trung xuống bất cứ lúc nào.
[Không biết tình hình y thế nào rồi, bản thể suy yếu như vậy, cửa ải đầu tiên e phải chịu không ít thương tích.]
Hệ thống nghe vậy cũng hơi lo lắng. Mặc dù nam chính sẽ không chết, nhưng cái đau khi bị thương thì nào có giảm đi nửa phần. Biết đâu cái quán tính ngược thân ngược tâm của cốt truyện còn âm thầm tác động, khiến y thê thảm hơn cũng nên.
Dẫu sao trong cốt truyện gốc, nam chính lúc này đang tàn sát người thân bạn bè của nữ chính mà, cứ thuận buồm xuôi gió như này cốt truyện dễ trở nên đáng ghét lắm.
[Chuyện đã không thể thay đổi được thì chủ nhân đừng nghĩ nhiều. Nếu bây giờ y không chịu chút khổ sở nào, sau này khéo lại phải chịu thêm gì đấy gì để trả nợ thì sao.]
Hệ thống an ủi chủ nhân, cũng an ủi chính mình.
Lận Duy thở dài thườn thượt, lại nói: [Nếu y không dùng cách này anh thăm dò năm lần bảy lượt, đã chẳng phải chịu cái tội này. Mong đây là lần cuối cùng, bằng không...]
Hắn bỏ dở câu nói, chỉ có thế tên kia xem lại mọi chuyện từ ghi chép của hệ thống mới chịu để bụng.
Ban đầu hệ thống còn nhiệt liệt tán thành, nghe xong nửa câu sau, cái lưng vốn không tồn tại của nó lập tức thẳng tắp.
Nó gần như có thể khẳng định, chủ nhân đã nói thế này thì sẽ không có lần sau nữa đâu. Dù sao trải qua bao nhiêu lần như vậy, tính nết của ông giời con kia nó cũng đã nắm rõ tám chín phần mười, quả thật y hệt lúc làm mèo Kem.
Nhỏ nhen đanh đá, nhưng chỉ cần chủ nhân dỗ một câu là ngoan ngay. Bình thường hay kén cá chọn canh, thỉnh thoảng giở chứng làm người ta phát bực, nhưng hễ chủ nhân giả vờ nổi giận thật Kem sẽ lập tức chui tọt vào lòng chủ nhân ủi tắt ngọn lửa, y sẽ không bao giờ tái phạm chuyện khiến hắn giận.
Mặc dù dăm bữa nửa tháng lại có chuyện khác, nhưng đây chẳng phải cũng được tính là biết sai biết sửa đấy à?
Nói cho cùng, y vẫn sợ chủ nhân nổi giận thật. Phải biết rằng, người ngày thường trông càng hiền lành, đến lúc nổi giận mới là kẻ tuyệt tình nhất.
Huống hồ chủ nhân nó không phải kiểu người không biết nổi nóng, hắn chỉ thấy quá nhiều chuyện đều không đáng để bận tâm, cho nên một khi hắn tỏ thái độ quan tâm...
Dù sao Kem cũng rất hiểu chuyện, tuyệt đối sẽ không giẫm phải mìn.
[Vậy chủ nhân đã chọn ở bên Nguyễn Kỳ rồi à?] Hệ thống chợt hỏi.
Lận Duy rũ mắt cười nói: [Bất kể hiện tại anh có chọn hay không, thì sau khi khôi phục ký ức anh vẫn sẽ thích y. Một là đợi anh xác định tình cảm, hai là đợi anh khôi phục ký ức. Chẳng còn lựa chọn nào khác.]
Cũng vì thái độ Nguyễn Kỳ khá mập mờ, chẳng hề tỏ vẻ yêu thích lưu luyến Phong Lăng Linh như hắn tưởng, nên hắn mới có thể nói ra lời này.
Điều trước kia khiến hắn khó chịu là sự bận tâm Nguyễn Kỳ dành cho Phong Lăng Linh, có lẽ chỉ một phần nhỏ là do hảo cảm, phần lớn vẫn là y khiến Phong Lăng Linh. Chút để ý cộng thêm vạn phần áy náy, ai cũng sẽ thấy mơ hồ.
Hắn phán đoán như vậy cũng là vì thời gian sau này, thái độ y dành cho hắn bắt đầu mập mờ lúc gần lúc xa. Nếu trước đó thực sự thích sư muội, làm gì có chuyện thay lòng đổi dạ nhanh đến thế?
Lận Duy chắc chắn, bất kể là nam chính cốt truyện gốc hay... Chú mèo nhà hắn, đều không phải là người có tính cách như vậy.
Hắn khẽ thở dài: [Thế này cũng tốt, đã không còn gì gây rối, cứ thuận theo tự nhiên thôi, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.]
[Cũng có thể là tự nhiên cong.] Hệ thống bất thình lình buông một câu đùa nhạt thếch.
Lận Duy rất muốn cười một tiếng coi như nể mặt nó, nhưng lúc nó vừa dứt lời hắn hơi ngớ ra, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, lúc này mà cười thì lại gượng gạo quá.
Cuối cùng bầu không khí rơi vào sự im lặng khó xử hiếm hoi suốt nửa phút đồng hồ, cho đến khi một trận dao động linh lực truyền đến. Lận Duy lập tức chú ý xung quanh, sau khi một quầng sáng xuất hiện, hắn thuấn di đến đón lấy Nguyễn Kỳ mang đầy thương tích đang ngã ra từ bên trong.
Miệng nói mình 'hiểu' nhưng một khi thật sự nhìn thấy Nguyễn Kỳ bị thương thành thế này cũng chẳng thể nào bình tĩnh nổi. Lận Duy nhíu chặt mày, đỡ y ngồi xuống trước, để y dựa vào mình, sau đó bắt mạch kiểm tra vết thương.
"Đừng có bày ra cái vẻ mặt đó, ta không gãy tay gãy chân, toàn là vết thương ngoài da, nhìn hơi dọa người thôi chứ ta chẳng sao cả."
Nguyễn Kỳ cười yếu ớt, trên mặt y vẫn còn dính vết máu, thấy ngứa ngáy nhưng lại chẳng buồn nhấc tay lên lau, thế là lén lút cọ cọ vào vạt áo Lận Duy. Đằng nào y phục của Lận Duy cũng bị y dựa bẩn rồi, máu trên người y còn nhiều hơn chút máu trên mặt này nhiều.
"Im miệng." Lận Duy mím chặt môi, tuy giọng điệu không nặng không nhẹ nhưng lại để lộ tâm trạng không mấy vui vẻ.
Nguyễn Kỳ cũng chẳng biết sao mình lại nhận ra, thậm chí còn hiểu ngay tắp lự, lúc này tốt nhất đừng chọc Lận Duy. Nhưng thấy Lận Duy biến sắc vì thấy y bị thương, vẻ mặt như sắp có giông bão, y lại cảm thấy hắn giống hồ nước quanh năm phẳng lặng không gợn sóng nay lại dấy lên từng tầng lớp sóng vì y, y khó mà kìm nén được sự đắc ý trong lòng.
Khóe miệng cứ nhếch lên không đè xuống được, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng Nguyễn Kỳ vẫn làm bộ làm tịch khoe khoang một câu: "Vết thương ngoài da cũng không nặng, chỗ nào sâu thấy xương cũng chỉ có ba bốn chỗ thôi, không nhiều!"
Nói xong y còn hí hửng nghĩ thầm: Dù y có muốn bị thương hay không thì những vết thương này cũng phải chịu rồi, đương nhiên không thể để uổng, nói thế này chẳng phải sẽ khiến hắn đau lòng chết đi được à?
Y vẫn còn nhớ trước khi vào thử thách, Lận Duy đã dịu giọng 'cầu xin' y cố gắng đừng để bản thân bị thương, chịu xuống nước trước với y, còn thừa nhận bản thân không nỡ cơ mà!
Có điều lần này y hớ rồi, Lận Duy vừa bắt mạch cho y đã phát hiện y không thành thật.
Trong cốt truyện gốc, khi Nguyễn Kỳ đi ra từ trong thử thách, vết thương trên người đã hồi phục được bảy tám phần nhờ nhận được công lực của các đời Ma tôn rồi.
Cho dù trạng thái bản thể lúc vào lần này có kém hơn, nhưng ít ra tu vi cũng cao hơn một tiểu cảnh giới, lại còn có Bổ Khí đan hắn chuẩn bị để bổ sung linh lực và chữa lành vết thương bất cứ lúc nào. Quá trình có thể chịu khổ nhiều hơn vì sự cố không kiểm soát được, nhưng chẳng có lý nào đang cầm cả một lọ Bổ Khí đan trong tay mà lúc đi ra lại thê thảm hơn cốt truyện gốc cả.
"Cố tình kìm nén linh lực không cho nó chữa lành vết thương?" Lận Duy ôm y, cười một tiếng đầy ẩn ý: "Cho phép ta mạo muội hỏi một câu, ngươi thật lòng cảm thấy ta không nhìn ra được hay sao?"
Nguyễn Kỳ bị tiếng cười này của hắn dọa nổi cả da gà, lòng thầm bĩu môi, nghĩ Lận Duy cũng tự biết mình biết ta ghê, câu hỏi này đúng là mạo muội thật.
"Ta chỉ muốn dọa ngươi chút thôi, đừng giận mà!"
Y từ bỏ việc mạnh miệng gần như ngay tức khắc, đồng thời buông lỏng sự kìm chế linh lực. Tất cả vết thương trên người đều đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được, y cũng chột dạ lồm cồm bò khỏi lòng Lận Duy.
Lận Duy nhếch khóe miệng mỉm cười hỏi lại: "Sao ta phải giận? Vết thương ở trên người ngươi, đau cũng là ngươi đau."
"..." Nguyễn Kỳ muốn nói mình không sợ chút đau đớn này, nhưng cuối cùng vẫn biết điều không đổ thêm dầu vào lửa nữa.
Lận Duy nhìn y chằm chằm một lúc, xác định vết thương trên người y đã lành lặn hoàn toàn, mới lặng lẽ đứng dậy. Nhưng hắn còn chưa kịp xoay người thì đã cảm thấy vạt áo bị giật giật.
Cúi đầu nhìn xuống, một con Kỳ Lân nhỏ màu trắng bạc đang tỏ ra đáng thương cắn góc áo hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn lẳng lặng tỏ ra yếu thế.
Sau khi làm xong nhất định sẽ nhặt lại mặt mũi đã đánh rơi, sống chết không chịu thừa nhận.
Hệ thống than thở không thôi, tuy Nguyễn Kỳ hiện tại không có ký ức lúc làm mèo Kem, nhưng chắc kỹ năng này đã khắc sâu vào trong linh hồn rồi.
Ban đầu Lận Duy không muốn mắc bẫy của y, nhưng ai có thể yên tâm để một con Kỳ Lân nhỏ dính đầy máu me chạy theo sau lưng mình chứ? Chân thân của y chắc nịch béo tròn, vết thương cũng vừa mới lành, chỉ dựa vào bốn cái chân ngắn cũn cỡn, chẳng may lạc mất thì sao?
Ừm, tất cả những điều trên đều do hắn tự tưởng tượng ra.
Giây tiếp theo, Lận Duy cúi người xuống, tóm lấy gáy bé Kỳ Lân, xách bổng y lên.
Nguyễn Kỳ bị hắn xách lủng lẳng giữa không trung, mặt đối mặt với hắn, vừa thẹn vừa giận: "Này! Ta..." Dù sao cũng là Ma tôn, y không cần mặt mũi chắc?
"Ngươi cái gì?" Lận Duy nhướng mày, ép y nhận sai: "Ngươi định nói ngươi biết lỗi rồi?"
"Chậc, cái này cũng bị ngươi đoán trúng." Nguyễn Kỳ bĩu môi, đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Sĩ diện cũng không ảnh hưởng gì đến việc y mượn cớ xuống nước trước.
Lúc này Lận Duy mới khôi phục nụ cười ôn hòa thường ngày. Thôi bỏ đi, dù sao cũng không phải y cố ý làm mình bị thương, Nguyễn Kỳ chỉ muốn cho hắn xem vết thương y đã chịu chút thôi.
Lận Duy chỉ giận y chọn cách hành hạ bản thân để gây sự chú ý, muốn cho y một bài học mà thôi.
Hắn ôm bé Kỳ Lân vào lòng, ngự kiếm rời khỏi nơi này. Chỗ này vào thì khó, nhưng ra lại rất đơn giản, Hệ thống có thể kết nối với thế giới bên ngoài thông qua lịch sử định vị, chẳng tốn chút công sức nào.
"Ngươi lấy được Bất Tử thảo rồi à?" Nguyễn Kỳ rúc trong lòng hắn, buồn bực hỏi.
"Ừ." Lận Duy gật đầu: "Quay lại Ma Cung trước đã, ta luyện hóa thuốc xong quay về về Thanh Vân Tông cứu sư muội."
Nguyễn Kỳ nghe vậy ánh mắt khẽ động, dùng chóp đuôi chọt chọt vào cánh tay Lận Duy: "Sau đó thì sao? Ngươi có dự định gì không?"
"Tất nhiên là ở lại Thanh Vân Tông chăm sóc sư muội rồi. Muội ấy chịu tai bay vạ gió, ta và ngươi đều có trách nhiệm, đương nhiên ta phải nghĩ cách bù đắp cho muội ấy tử tế."
Lận Duy nói như lẽ hiển nhiên, Nguyễn Kỳ nghe xong im lặng một lát mới hỏi: "Còn ta? Chắc Thanh Vân Tông các ngươi sẽ không hoan nghênh ta về cùng ngươi đâu."
"Hiếm khi thấy ngươi để ý đến chuyện này đấy." Lận Duy cảm thấy buồn cười, cũng thấy hơi an ủi.
"Ta nói nghiêm túc đấy!" Nguyễn Kỳ sa sầm mặt mày, nói: "Đừng có nói với ta là ngươi không định đưa ta đi cùng nhé!"
Lận Duy liếc y một cái, giọng điệu thâm sâu: "Ta lấy lập trường gì để ngăn cản ngươi xum xue đây? Nếu ngươi sợ gây chuyện thị phi thì cứ dùng nguyên hình hiện tại đi theo, ta sẽ nói ngươi là do ta nhặt được bên đường, được không?"
"Xum xue cái quần què!" Nguyễn Kỳ phì một tiếng: "Còn nữa, đâu ai nhặt được một con Kỳ Lân đẹo như này ở ven đường, ngươi tưởng Kỳ Lân là cải trắng chắc?"
Lận Duy thầm nghĩ không phải cải trắng cũng đã bị hắn nhặt được một lần rồi, xem ra cái duyên phận này cũng không hẳn do hắn nói bừa, đã lộ manh mối từ lâu rồi.
"Thế biến ngươi thành mèo nhé?" Hắn đề nghị.
Nguyễn Kỳ hít sâu một hơi: "Bỏ cái ý định đó đi! Ta có chết cũng không sa đọa đến mức biến thành cục lông cho vừa lòng ngươi đâu!"
Lận Duy ngớ người, chuyện này thì liên quan gì đến hai chữ sa đọa, mèo thì làm sao? Còn phân biệt đối xử nữa à?
"Vậy ngươi muốn thế nào? Nói ra ta nghe xem." Hắn chỉ đành hỏi vậy, đá quả bóng trách nhiệm về lại.
Nguyễn Kỳ hừ một tiếng: "Ngươi không thể lấy khí thế của Đại sư huynh ra, gạt bỏ mọi lời bàn tán, đưa ta về cùng sao?"
Lận Duy hiểu ra, gen tổng tài bá đạo lại trỗi dậy rồi, hắn không khỏi hỏi: "Ta cũng phải có lý do gì đó để dẫn Ma tôn từng làm thương tổn sư muội ta theo mới gạt bỏ mọi lời bàn tán được chứ?"
"Dẫn người nhà về tông môn mà còn cần cả lý do á?" Nguyễn Kỳ đáp hùng hồn đầy lý lẽ, nói xong lại ngờ vực: "Hay ngươi cảm thấy duyên tiền định như ta mất mặt?"
"..." Lận Duy hiếm khi ngơ ngác mất một lúc.
Hắn lại mất trí nhớ gián đoạn nữa rồi à? Sao lại tua nhanh đến bước người nhà luôn rồi? Nếu hắn nhớ không nhầm thì hình như bọn họ còn chưa xác định quan hệ mà nhỉ?