Miệng thì nói không được nhưng sau khi Lận Duy luyện hóa Bất Tử thảo thành thuốc, hắn vẫn dẫn Nguyễn Kỳ theo.
"Nói trước nhé, các sư đệ sư muội của ta thấy ngươi mà tức giận, sợ hãi cũng là lý thường. Nếu ngươi để ý thì đừng đi theo, đợi ta xử lý xong mọi chuyện rồi đến cũng không muộn."
Giọng điệu Nguyễn Kỳ chua lòm: "Biết ngươi quý đám sư đệ sư muội rồi, ta không dọa họ là được chứ gì?"
Lận Duy không để tâm đến lời nói nhăng cuội của y, chỉ lạnh nhạt nói tiếp: "Ta sẽ giải thích rõ ràng với họ. Chỉ cần sư muội tỉnh lại, cũng coi như ngươi đã bù đắp lỗi lầm, chắc họ sẽ không tính toán nhiều đâu."
Cũng may giới tu chân có quan niệm kiếp số chỉ có thể đối mặt chứ không thể trốn tránh. Trên dưới cả Thanh Vân tông đều đã được chưởng môn báo trước đây là kiếp nạn lớn trong mệnh của Phong Lăng Linh, có làm kiểu gì cũng không tránh được. Vì thế, lòng căm hận của họ dành cho Nguyễn Kỳ đã vơi đi quá nửa.
Bởi họ đã vô thức cho rằng vết thương này bắt buộc phải chịu, nếu không phải Nguyễn Kỳ thì cũng sẽ là người khác.
Nay Nguyễn Kỳ còn bằng lòng lấy công chuộc tội, mang kỳ trân dị bảo của Ma giới là Bất Tử thảo về cứu người, cho dù tai họa này vốn do y cố ý che giấu thân phận, đa phần họ cũng sẽ không xem đây là mối thù không đội trời chung nữa.
Chẳng mấy chốc đã đến Thanh Vân tông.
Lận Duy không báo cho ai vì còn dẫn theo một cái "đuôi" nhỏ, định bụng đợi Phong Lăng Linh tỉnh lại, mâu thuẫn chính được giải quyết rồi mới thông báo cho những người khác. Đến lúc đó họ có thấy Nguyễn Kỳ, khả năng giận dữ nảy sinh xung đột cũng sẽ nhỏ hơn nhiều.
Phòng ngủ của Phong Lăng Linh luôn có người túc trực. Lần này hắn trở về đúng lúc đến lượt tiểu sư muội Phương Họa canh gác. Vừa thấy Lận Duy xuất hiện, cô bé vui mừng khôn xiết, nhưng khi thấy Nguyễn Kỳ theo sát phía sau, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Lận Duy vội kéo Phương Họa sang một bên trấn an. Nguyễn Kỳ chưa từng bị người đời ghét bỏ đến thế, toàn thân thấy không thoải mái. May mà y cũng biết mình đuối lý nên ngoan ngoãn đứng sang một bên không gây thêm phiền phức.
"Đừng căng thẳng, ta lấy được Bất Tử thảo rồi. Nếu chuyện này không có y hợp tác cũng không thể thành công được. Muội cứ yên tâm, ra ngoài canh trước đi, nếu có người đến cứ nói ta đã về, đang chữa thương cho Lăng Linh sư tỷ, đừng để ai vào làm phiền."
Lận Duy dịu dàng thủ thỉ, quả nhiên Phương Họa bình tĩnh lại. Thật ra, cô bé chỉ cần xác định Nguyễn Kỳ không đến gây rối nữa là được. Kể từ lần chưởng môn xuất quan, cả Thanh Vân tông đã chấp nhận đây là kiếp nạn của Phong Lăng Linh.
Chưởng môn đã dặn dò mọi việc cứ nghe theo Đại sư huynh, Phương Họa là một tiểu sư muội, đương nhiên sẽ không cảm thấy mình giỏi hơn cả Chưởng môn và Đại sư huynh.
"Đại sư huynh, sư tỷ sắp tỉnh lại rồi phải không ạ?" Trước khi ra ngoài, cô bé vẫn không kìm được, hỏi thêm một câu.
Lận Duy cười đảm bảo: "Lát nữa ta gọi muội vào, muội sẽ thấy tỷ ấy tỉnh lại."
"Vậy thì tốt quá rồi!"
Đợi Phương Họa ra ngoài, Lận Duy mới từ từ bước đến bên giường Phong Lăng Linh, vung tay gỡ bỏ kết giới đã dựng lúc trước. Hắn lấy viên đan dược luyện từ Bất Tử thảo ra, đặt lên trên đan điền của nàng, dùng linh lực thúc đẩy nó chữa trị vết thương cho nàng.
Nguyễn Kỳ đứng bên cạnh quan sát, trong lòng khó tránh kinh ngạc. Y biết Lận Duy là Đại sư huynh của Thanh Vân tông, là người giỏi nhất của lứa đệ tử này.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, trước đây y luôn xem thường hắn.
Bây giờ, sau khi đã hiểu sâu hơn, y lại cảm thấy Lận Duy mình biết và Lận Duy phiến diện trong quá khứ quá đỗi khác biệt.
Cũng không thể nói rõ được là khác ở đâu, chỉ cảm thấy trước và sau như một trời một vực. Vì vậy, lần trở về Thanh Vân tông cùng Lận Duy này, ba người ở cùng trong một phòng, y có cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Nhưng cuối cùng Nguyễn Kỳ cũng chẳng nghĩ ra được nguyên cớ, thậm chí đến cả từ ngữ dùng để hình dung trong lòng cũng trở nên kỳ lạ và mâu thuẫn.
Đang miên man suy nghĩ, Phong Lăng Linh cuối cùng cũng mở mắt, lần đầu tiên ý thức hồi phục hoàn toàn sau gần ba tháng.
Thấy vậy, Lận Duy thầm nghĩ, bệnh khỏi như kéo tơ, dưỡng thương cũng tương tự, không cần nóng vội.
Hắn dùng linh lực bao bọc phần đan dược còn lại chưa hấp thụ hết đưa vào cơ thể Phong Lăng Linh. Những ngày tiếp theo, tác dụng của thuốc sẽ từ từ phát huy, chữa lành hết những vết thương ngầm còn sót lại.
"Đại sư huynh..." Phong Lăng Linh vừa mở mắt đã thấy Lận Duy đang vận linh lực chữa thương cho nàng.
Nàng không biết mình đã hôn mê rất lâu, vẫn ngỡ đây là ngày Lận Duy và Nguyễn Kỳ đại chiến. Vì vậy, nàng chẳng màng đến bản thân, vừa tỉnh lại đã tái mặt, yếu ớt lo lắng hỏi: "Huynh... Huynh không sao chứ?"
Lận Duy vô thức liếc nhìn Nguyễn Kỳ đang im lặng đứng bên cạnh rồi mới nói: "Ta không sao. Sư muội, muội đã hôn mê hơn ba tháng rồi..."
Hắn tóm tắt những chuyện xảy ra sau khi Phong Lăng Linh bị thương, đương nhiên hắn cố ý lược bớt những chuyện liên quan đến mối quan hệ tạm thời chưa thể nói rõ giữa hắn và Nguyễn Kỳ.
Nguyễn Kỳ lại nảy sinh chút bất mãn mà chính y cũng khó lòng lý giải. Dù y có kiêu ngạo không muốn Lận Duy giấu giếm đến đâu, cũng không đến mức bày chút tâm tư không thể nói đó ra trước mặt cô nương mình từng có cảm tình chứ?
Nhưng nghĩ kỹ lại, vì mối quan hệ của ba người họ không chỉ đơn giản là y thích Phong Lăng Linh rồi sau đó chuyển sang thích Lận Duy được.
Y vẫn luôn đoán, Phong Lăng Linh thích thầm Lận Duy, sau ngày nàng lấy thân che chắn cho hắn, y gần như đã chắc chắn hoàn toàn.
Nhưng có lẽ từ đầu đến cuối Lận Duy chỉ xem Phong Lăng Linh là sư muội. Y không hề thấy Lận Duy dành cho Phong Lăng Linh cử chỉ hay ánh mắt đặc biệt nào.
Ngược lại, Lận Duy luôn đối xử với y rất khác biệt. Về điều này, đối phương thẳng thắn nói y là "duyên tiền kiếp, người định mệnh" của hắn, cũng chứng thực đã điều này.
Nói ngắn gọn, mối quan hệ của ba người họ là: y từng thích Phong Lăng Linh, Phong Lăng Linh thích Lận Duy, còn Lận Duy... Có lẽ lúc đó chẳng thích ai cả, chỉ hứng thú với y thôi.
Còn bây giờ y và Lận Duy phát triển một mối quan hệ không thể gọi tên, vậy còn y và Phong Lăng Linh... Nói một cách không quá khắt khe, thì chẳng khác nào đối tượng yêu thích biến thành tình địch cả!
Nguyễn Kỳ cảm thấy phức tạp cũng là điều dễ hiểu.
Trong lúc y đang trầm tư, Phong Lăng Linh nhìn sang theo ánh mắt của Lận Du. Nguyễn Kỳ đành căng da đầu đối diện với nàng, mấp máy môi nhưng không biết nói gì.
Cuối cùng, Phong Lăng Linh dời mắt đi trước.
May mà Lận Duy đã giải thích rõ ràng mọi chuyện. Dù Phong Lăng Linh có hơi giận vì Nguyễn Kỳ lừa dối mình và suýt làm Đại sư huynh bị thương, nhưng nàng chưa từng hận y vì đã làm nàng bị thương.
Dù sao cũng không gây ra hậu quả nghiêm trọng, nàng không tính bản thân vào đó bởi nàng tự nhận mình đã nhẹ dạ cả tin, đưa Nguyễn Kỳ về tông môn, nên bài học này nàng đáng phải nhận. May mà chỉ có mình nàng bị thương, nếu không nàng có chết vạn lần cũng khó chối tội.
Lận Duy liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, khẽ thở dài rồi ngồi xuống nhẹ giọng an ủi.
"Muội biết nâng cao cảnh giác là chuyện tốt, nhưng cũng không cần tự trách, vì người làm sai từ trước đến giờ không phải là muội. Bản thân Nguyễn Kỳ không có ác ý với muội, nên muội mới mất cảnh giác và chân thành kết bạn với y."
Hắn không chỉ bảo Phong Lăng Linh đừng suy nghĩ nhiều, còn phân tích từng cái một: "Trong cả chuyện này, người không thành thật là y, người vô tình động vào đồ của y khiến y không thể không ra tay là ta. Muội mới là người vô tội nhất, hiểu không?"
Thực tế, nguyên chủ mới là người duy nhất trong ba người thật sự có ý đồ xấu muốn cướp bảo vật, nhưng chuyện này đến cả Nguyễn Kỳ cũng không biết. Lúc này Lận Duy chỉ có thể đánh mình và Nguyễn Kỳ ba mươi gậy, đẩy Phong Lăng Linh vô tội nhất ra ngoài.
Phong Lăng Linh nghe xong, sắc mặt khá hơn. Nguyễn Kỳ cũng vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, ta không nên giấu nàng chuyện ta là người của Ma tộc. Hôm đó cũng do ta quá bốc đồng, ta cứ ngỡ các tông môn tu tiên chỉ biết hô hào đánh giết Ma tộc. Nếu sớm biết Thanh Vân tông các nàng không giống những tông môn đạo mạo giả tạo kia, không có thành kiến, thì ta đã không ra tay rồi."
Đối với Phong Lăng Linh, y ôm nhiều kiên nhẫn và áy náy hơn người khác, không đến mức một câu xin lỗi chân thành cũng không nói nên lời.
Nhưng lời này lại khiến Phong Lăng Linh không biết đáp lại ra sao. Bởi trên thực tế, thái độ của Thanh Vân tông đối với Ma tộc cũng chẳng khác các tông môn khác là bao. Nhân loại luôn tin vào câu "không cùng giống loài, lòng dạ tất khác".
Nếu nàng biết Nguyễn Kỳ là Ma tộc, cho dù tin y không có ác ý với mình, nàng cũng sẽ không đưa y về Thanh Vân tông.
Không thể kiểm soát đồng nghĩa với nguy hiểm. Không nói đến việc hô hào đánh giết, nhưng đối với nàng và các sư đệ sư muội còn yếu ớt trên Thanh Vân tông, việc giữ khoảng cách chắc chắn là điều đúng đắn.
Nguyễn Kỳ vô tình đẩy nàng vào thế khó, nói gì cũng không đúng nên chỉ đành im lặng. Không khí trong phòng cũng ngưng đọng trong vài giây.
Lận Duy chột dạ sờ mũi, Nguyễn Kỳ có suy nghĩ này có thể là vì hắn. Nhưng hắn có cần giải thích thái độ của hắn hoàn toàn không đại diện cho Thanh Vân tông không nhỉ?
"À, thật ra..."
Hắn phá vỡ sự im lặng, Phong Lăng Linh và Nguyễn Kỳ đều thở phào nhẹ nhõm, đồng loạt nhìn về phía hắn.
Lận Duy soạn sẵn trong đầu rồi mới thở dài giải vây cho cả hai: "Chuyện này là lỗi của ta. Ta sớm đã biết Nguyễn Kỳ là Ma tộc, nhưng không nói ra chỉ vì chút lòng riêng..."
Hắn đã tìm sẵn cớ, định nói mình có hứng thú với phương thức tu luyện của Ma tộc, lại nhận thấy Nguyễn Kỳ không có ác ý với Thanh Vân tông, nên mới muốn kết giao luận đạo cùng y.
Nào ngờ cuối cùng Phong Lăng Linh lại không truy hỏi.
Phong Lăng Linh nghe hắn nhận hết trách nhiệm về mình thì kinh ngạc mở to mắt, nhưng sau khi liếc nhìn Nguyễn Kỳ, nàng vẫn nín nhịn không hỏi lòng riêng đó là gì. Nàng không muốn chất vấn Đại sư huynh trước mặt Nguyễn Kỳ.
Nàng dùng vẻ mặt phức tạp nhìn Nguyễn Kỳ, mím môi hỏi: "Ta có thể biết, tại sao ngươi phải che giấu thân phận để theo ta về Thanh Vân tông không?"
Là nàng đưa Nguyễn Kỳ về, nếu bây giờ vẫn không biết mục đích của y, lòng nàng khó mà yên được.
Nguyễn Kỳ giật mình vì câu hỏi bất ngờ của Phong Lăng Linh, mắt chớp lia lịa. Lận Duy còn đang đứng sừng sững bên cạnh, câu hỏi chết người gì thế này?
Nếu là trước đây, y sẽ trả lời rằng y làm vậy vì thích Phong Lăng Linh, muốn tìm cơ hội ở cạnh nàng nhiều hơn.
Nhưng lời nói nửa thật nửa giả này ban đầu y hay dùng để k*ch th*ch Lận Duy nhưng cũng rất tiết chế, về sau gần như không còn nhắc tới nữa, ngày thường cũng cố gắng làm mờ đoạn quá khứ này.
Nếu nói thẳng ra lúc cả ba người đều có mặt...
Tóm lại Nguyễn Kỳ không muốn. Xưa nay y dám làm dám nhận, đây là lần đầu tiên y mong những chuyện đó chưa từng xảy ra.
Nhưng Phong Lăng Linh yêu cầu y đưa ra một lời giải thích hợp lý là điều hoàn toàn chính đáng. Nguyễn Kỳ biết mình không thể đáp cho qua chuyện được.
Tâm tư y quay cuồng, y ngước mắt nhìn Lận Duy, cuối cùng lại ấp úng nói: "Ta, ta đến đây để tìm người!"
Phong Lăng Linh ngẩn ra: "Tìm người?" Nàng hoàn toàn không ngờ câu trả lời lại đi theo hướng này.
Lận Duy nhướng mày, nói thật, hắn vừa nhìn vẻ mặt của Nguyễn Kỳ là biết ngay tên này lại đang định giở trò.
Quả nhiên...
"Ừm, duyên tiền định của ta đang ở đây..."
Trước mặt Phong Lăng Linh, Nguyễn Kỳ cố ý nhìn Lận Duy, kéo dài giọng nói ra câu này.