Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 112: Rõ ràng

Phong Lăng Linh bỗng cảm thấy tai kiếp lần này thật sự rất oan uổng, sự an ủi tận tình của Lận Duy cũng không có tác dụng, vậy mà hai câu nói của Nguyễn Kỳ đã làm được.

"Ngươi... Không đùa đấy chứ?" Nàng khó khăn xác nhận, thật ra nhìn vẻ mặt của Nguyễn Kỳ nàng đã gần tin rồi, nhưng vẫn không thể không liên tục tự hoài nghi.

Lúc Nguyễn Kỳ và Lận Duy đánh nhau túi bụi, trong đầu nàng đã lóe lên vô số suy đoán, nhưng không có cái nào là Ma tộc chạy đến Thanh Vân tông để tìm tình duyên định mệnh cả, một lý do hoang đường nói ra cũng chỉ khiến người ta bật cười.

Hơn nữa, tại sao lúc nói những lời này, y lại nhìn Đại sư huynh của nàng như vậy?

Lòng Phong Lăng Linh rối như tơ vò, lẽ nào vì Đại sư huynh cũng biết mục đích của y, cũng đã tự mình kiểm chứng rồi à?

Nghĩ đến đây, nàng đưa mắt nhìn về phía Lận Duy.

Lận Duy bất lực thở dài một hơi, biết làm sao bây giờ, đâu thể vạch trần Nguyễn Kỳ ngay tại chỗ, nói lúc đầu tên này có tư tình với Phong Lăng Linh nên mới che giấu thân phận lẽo đẽo đi theo nàng về Thanh Vân tông?

Chưa kể trông Nguyễn Kỳ như thể đã hoàn toàn từ bỏ ý định đó, nói ra cũng chỉ thêm ngượng ngùng, còn chuyện duyên tiền định này lại thực sự tồn tại, vạch trần cũng chẳng sao

Huống hồ, chính hắn đã dùng lý do này để lừa Nguyễn Kỳ trước, Nguyễn Kỳ không biết chuyện này do hắn thuận miệng bịa ra.

Mãi sau này hệ thống nói cho hắn, hắn cũng mới biết cái gọi là duyên tiền định này tồn tại thật.

Nhưng đối phương thẳng thừng lấy lý do đó ra dùng, cũng chỉ là khác công thức nhưng đúng kết quả mà thôi. Làm gì có chuyện chỉ cho phép hắn đốt lửa mà không cho Nguyễn Kỳ thắp đèn.

[Em đã nói rồi mà, đắp chung một chăn sao có hai loại người được!] Hệ thống ngang nhiên chế nhạo hai người dùng chung một cái cớ để nói dối cho cùng một câu hỏi.

Lận Duy vẫn chưa thể thích ứng với kiểu trêu chọc này, vì hắn vẫn chưa thể hoàn toàn coi Nguyễn Kỳ như người yêu cùng chăn chung gối.

Thật đáng tiếc, hôm nay vẫn là một ngày không thể đồng cảm được với bản sao lưu ký ức của thế giới trước.

Nhưng may thay bản thân hắn có yêu cầu về đạo đức khá cao, không nhớ thì không nhớ, nhưng trong tình huống sự thật rõ ràng, bằng chứng xác thực, trách nhiệm cần phải gánh vác vẫn phải gánh vác.

Ví dụ như bao dung hơn khi Nguyễn Kỳ tùy hứng.

Lận Duy hít sâu một hơi, mỉm cười ôn tồn với Phong Lăng Linh đang chờ hắn trả lời: "Cậu ấy nói thật. Sư muội đừng nghĩ nhiều, nếu cậu ấy có ý đồ xấu, ta sẽ không dẫn cậu ấy về lần nữa đâu."

Ngụ ý là Phong Lăng Linh đừng lo lắng vì sự tồn tại của Nguyễn Kỳ nữa, lần này do hắn dẫn y về, đương nhiên hậu quả cũng là hắn gánh, dù hành vi sau này của Nguyễn Kỳ thế nào cũng không liên quan đến Phong Lăng Linh.

Không muốn Phong Lăng Linh tiếp tục truy hỏi, Lận Duy không đợi nàng trả lời đã vội vàng tìm chủ đề khác: "Đúng rồi, suýt nữa thì quên nói với muội, Bất Tử thảo dùng để cứu muội là trân bảo của Ma giới đấy, không chỉ có thể chữa lành vết thương cho muội, còn có tác dụng tẩy kinh phạt tủy ở một mức độ nhất định, đợi muội lành hẳn, tu vi chắc có thể trực tiếp đột phá đến Hóa Thần kỳ."

Cũng do tu vi của Phong Lăng Linh không tính là quá cao, nên tác dụng gia tăng các mặt của Bất Tử thảo đối với nàng tương đối lớn.

Phong Lăng Linh nghe vậy mắt sáng lên, quả nhiên sự chú ý tạm thời bị dời đi.

Nàng cũng đã kẹt ở cảnh giới này khá lâu rồi, tuy bị thương là chuyện tai bay vạ gió, nhưng không làm tổn thương đến người khác trong Thanh Vân tông, lại còn có thêm lợi ích này, nàng cảm thấy không lỗ.

"Đa tạ sư huynh!" Nàng lại cất lời cảm ơn.

Lận Duy không khỏi bật cười: "Muội có ngốc không vậy? Muội đỡ thương cho ta, còn bị ta vô ý đả thương, ta cứu muội là chuyện nên làm, để muội cảm ơn chẳng phải là đảo lộn trời đất sao?"

Phong Lăng Linh bị nói, chỉ biết mím môi cười một tiếng.

Cảnh tượng sư huynh muội nhìn nhau cười này, Nguyễn Kỳ nhìn chỉ muốn trợn trắng mắt. Chỉ là Phong Lăng Linh bị thương nặng chưa khỏi, bản thân y còn có lỗi với nàng thật nên mới miễn cưỡng nhịn xuống.

Sau đó, Lận Duy bảo Phương Họa đi thông báo cho tất cả mọi người tin tốt Phong Lăng Linh đã tỉnh lại, còn hắn kéo Nguyễn Kỳ về tiểu viện riêng của hắn trước.

Hắn và Nguyễn Kỳ đã quen rồi, không để ý thấy phản ứng kinh ngạc của Phương Họa phía sau. Phải biết rằng trước nay Đại sư huynh luôn dịu dàng, nhưng vẫn có khoảng cách với các sư đệ sư muội, cô bé chưa từng thấy Đại sư huynh thể hiện sự thân mật không kẽ hở với ai như vậy bao giờ.

"Sư tỷ, bọn họ..." Phương Họa không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy kỳ lạ nên bảo nàng nhìn.

Đương nhiên Phong Lăng Linh cũng nhìn thấy, nàng nhớ lại biểu hiện khác thường của Nguyễn Kỳ khi nói y đến để tìm duyên tiền định, nàng c*n m** d***, vẻ mặt đăm chiêu.

Phương Họa ngây thơ nói: "Hiếm khi thấy Đại sư huynh thân thiết với ai như vậy, quan hệ đã tốt thế, sao lúc đầu còn đánh nhau? Mà còn đánh ác liệt như vậy!"

Vấn đề này Phong Lăng Linh cũng nghĩ không ra, nhưng có những chuyện không cần phải hiểu quá rõ ràng.

Nàng hơi thất vọng nói: "Nghe nói loại thảo dược cứu ta cực kỳ hiếm có, chắc những ngày qua họ buộc phải chung sức chung lòng, quan hệ trong hoạn nạn tự nhiên tốt lên thôi?"

Ít nhất trong nhận thức của nàng trước khi bị thương, Nguyễn Kỳ chẳng bao giờ bày ra sắc mặt tốt với Đại sư huynh, nhưng Đại sư huynh lại luôn hòa nhã vui vẻ, không hề tức giận chút nào.

Nếu chỉ nhìn từ điểm này, Đại sư huynh là duyên tiền định Nguyễn Kỳ ám chỉ, còn cố tình đến tìm, vậy thái độ y dành cho Đại sư huynh lúc đó thực sự hơi khó giải thích, ngược lại thì còn tạm được.

Phong Lăng Linh thầm nghĩ, có lẽ nàng đã hiểu sai ý, lúc đó chắc Nguyễn Kỳ chỉ muốn ám chỉ với nàng rằng Đại sư huynh cũng biết chuyện duyên tiền định mà thôi.

Chung quy nàng vẫn có chút tư tâm nên mới không muốn tin, nếu là hai người lạ, người nhạy bén như nàng đã sớm nhận ra sự mập mờ từ ánh mắt đến tương tác giữa hai người rồi.

Bên kia, Nguyễn Kỳ bị Lận Duy kéo đi tỏ vẻ không tình nguyện, nhưng bước chân lại không hề chậm.

Thế mà miệng y vẫn không nói được lời nào hay ho: "Vội vàng kéo ta đi như vậy, sợ sư đệ sư muội của ngươi nhìn thấy ta à?"

Kể ra cũng buồn cười, tuy y đã ở Thanh Vân tông một thời gian, người thường xuyên qua lại với y chỉ có Phong Lăng Linh và Lận Duy, nhưng y thật sự chưa từng đến viện của Lận Duy bao giờ, họ chỉ thường gặp nhau khi có Phong Lăng Linh ở bên cạnh.

Lận Duy là đệ tử đứng đầu lứa đệ tử này, đương nhiên nơi ở sẽ không quá tệ, là một tiểu viện lưng chừng núi phong cảnh hữu tình, Lận Duy dẫn y vào trong viện ngồi, Nguyễn Kỳ tò mò nhìn xung quanh một lúc, bỗng nhớ ra chuyện lúc trước y không hề để tâm.

"Hình như ta nhớ, ngươi từng mời ta, bảo ta qua đây ở cùng ngươi, nhưng lúc đó ta không đồng ý." Y chống cằm thong thả hỏi, giọng điệu pha chút tiếc nuối, nhưng trêu chọc nhiều hơn: "Mau khai thật đi! Lúc đó ngươi mời ta, có phải có ý đồ gì không?"

Bàn tay đang pha trà của Lận Duy khựng lại, nhớ đến cốt truyện gốc, không chắc là thật hay giả nên cuối cùng phải để hệ thống quét toàn bộ tác phẩm mới tìm ra được một câu tường thuật qua loa vài chữ trong góc xó xỉnh.

Nếu đã là thật thì không thể chối cãi được, Lận Duy chỉ có thể tìm lý do: "Bình thường Thanh Vân tông ít khi giao du với người ngoài, viện cho khách để trống quanh năm, ta lo ngươi ở không thoải mái, mới có câu hỏi đó."

"Chỉ vậy thôi sao?" Nguyễn Kỳ chép miệng.

Lận Duy bật cười: "Ngươi đang tiếc nuối cái gì? Lẽ nào ngươi hy vọng lúc đó ta có ý đồ xấu với ngươi à?"

Ban đầu Nguyễn Kỳ định nói cũng được, nhưng hé miệng rồi lại thôi, lúc đó y có thành kiến cực sâu với Lận Duy, không thua gì định kiến Nhân tộc dành cho Ma tộc, nếu Lận Duy vừa gặp đã yêu y, chứ không chỉ nảy sinh hứng thú vì nhìn thấu nhân duyên giữa họ, e rằng hắn sẽ phải chịu không ít khổ sở.

Nhưng mà... Y nghĩ một lúc lại thấy tên này hiền hòa nhuận như nước, thực ra lắm mưu nhiều mẹo, ở chung lâu như vậy, y gần như chưa từng thấy Lận Duy chịu thiệt bao giờ. Biết đâu nếu người này thích y sớm hơn, khéo y đã nằm gọn trong tay hắn lâu rồi.

Hiển nhiên, Nguyễn Kỳ hiểu rõ cách y phản kháng Lận Duy trông thì cứng rắn nhưng thực chất mỏng manh không chịu nổi một đòn.

Chỉ cần Lận Duy muốn công phá lòng phòng bị của y, phải gọi là dễ như trở bàn tay, thử nhìn lúc họ cùng về Ma giới vì Bất Tử thảo mà xem, chẳng được mấy ngày y đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn về Lân Duy, còn nảy sinh ý nghĩ đáng xấu hổ như "ngoài y ra không ai xứng với hắn" kia nữa.

Ai ngờ một lời thành sấm, vận mệnh đúng là vận mệnh, phải là y thì mới xứng!

"Vậy bây giờ ngươi dẫn ta đến đây là có ý gì hả?" Nguyễn Kỳ điều chỉnh lại trạng thái, hất cằm hỏi: "Không nỡ để ta ngủ ở cái viện cho khách không thoải mái kia nữa à?"

"Nói vậy cũng không sai." Lận Duy mỉm cười, không đợi Nguyễn Kỳ vểnh đuôi lên trời, đã nói tiếp: "Ngươi của bây giờ sao giống với trước đây được, để ngươi ở một mình tại viện cho khách, không có ta trông chừng, e rằng ban đêm sư đệ sư muội của ta ngủ không yên mất."

Hắn không nỡ, nhưng là không nỡ để sư đệ sư muội hoảng sợ lo lắng vì sự tồn tại của Ma tôn.

"... Ha." Nguyễn Kỳ tức đến bật cười.

Lận Duy thưởng thức vẻ mặt ấm ức của y xong mới bưng một tách trà đặt trước mặt y, dỗ dành: "Không phải ngươi nói, ngươi xem như người nhà của ta rồi sao? Ta dẫn người nhà về, ở trong viện của ta cũng là lý thường, sao, ngươi không vui à?"

"Có đâu!" Nguyễn Kỳ dứt khoát phun ra hai chữ, nói xong mới hoàn hồn, vội vàng bưng trà lên uống để che giấu sự ngượng ngùng.

May mà Lận Duy biết cái nết của y, trà đã nguội bớt không còn bỏng miệng mới đưa cho y.

Một lúc sau, Nguyễn Kỳ cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình đã gần hạ xuống, mới mở miệng nói: "Lần này ngươi định ở lại Thanh Vân tông bao lâu? Chỉ đợi sư muội ngươi khỏi hẳn, hay là..."

Hay là không định đi nữa?

Nguyễn Kỳ hỏi được nửa chừng thì phát hiện, nơi này vốn là nhà của Lận Duy, y hỏi người ta khi nào đi, rất dị.

Nhưng rõ ràng thân phận của y đặc biệt, không thể ở lại đây lâu dài được, chưa nói đến việc y có muốn hay không, khéo trên dưới Thanh Vân tông cũng không chấp nhận được một Ma tộc ở đây quanh năm suốt tháng, huống hồ y còn là Ma tôn.

Đương nhiên y muốn Lận Duy xử lý xong mọi chuyện rồi đi cùng mình, nhưng nghĩ vậy lại có hơi ích kỷ quá, một Ma tộc như y ở đây không hợp, lẽ nào một Nhân tộc như Lận Duy lại thích ở Ma cung sao?

Chưa cần ai chạy đến chia rẽ họ, Nguyễn Kỳ đã tự cảm nhận được hàm ý của bốn chữ 'người ma khác đường' rồi.

À, họ còn chưa chính thức ở bên nhau, cũng chưa một ai nghiêm túc thừa nhận mình thích người còn lại, không thể dùng từ chia rẽ được.

Càng nghĩ y càng thấy khó chịu.

Nhưng Lận Duy lại không hề biết chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi y đã suy nghĩ lung tung những gì, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói như lẽ đương nhiên: "Ngươi không tiện ở lại tông môn nhân tộc lâu, nhưng ta thấy ngươi cũng không thích ở Ma giới lắm, nếu không cũng sẽ không chạy đến địa vực của Nhân tộc rồi gặp được sư muội của ta."

Nguyễn Kỳ muốn nói lại thôi.

Lận Duy chỉ cười: "Hay là thế này, đợi sư muội khỏe hẳn, ta chỉ cách đốt phá một cảnh giới nhỏ cho muội ấy rồi đưa ngươi rời đi, chúng ta du ngoạn khắp nơi một chuyến rồi tính sau. Trước khi gặp sư muội của ta, ngươi định đi đâu chơi ngươi còn nhớ không?"

"Ngươi nói thật hả?" Nguyễn Kỳ thấy hơi khó tin, dù sao y cũng chưa từng hứa hẹn gì với Lận Duy.

Tuy y ngấm ngầm so kè, muốn Lận Duy nói lời thích với mình trước, nhưng Lận Duy định rời đi cùng y, y thật sự rất kinh ngạc.

Phải biết từ nhỏ đến lớn, Thanh Vân tông chính là ngôi nhà duy nhất của Lận Duy, y còn nhớ Lận Duy từng nói, đa số đệ tử trên Thanh Vân tông đều là cô nhi, trong tình huống như vậy, tình cảm Lận Duy dành cho tông môn hẳn phải hơn xa cảm giác của y dành cho Ma tộc.

"Đương nhiên là thật." Lận Duy khẳng định trước, sau đó đổi giọng: "Nhưng nếu ngươi không thích, vậy cứ xem như ta chưa từng nói gì, khi nào ngươi muốn đi cứ báo cho ta một tiếng là được."

"Ta thấy khá hứng thú!" Nguyễn Kỳ sợ hắn đổi ý, không buồn mạnh miệng nữa.

Thậm chí y còn tự kiểm điểm lại xem có phải mình đã bắt đầu không biết điều vì được Lận Duy tốt tính y muốn gì cũng cho y chiều thành thói rồi không.

Lận Duy tốt với y như vậy, chỉ có hơi không chắc chắn về tình cảm của mình thôi, hắn cũng đã thành thật nói rõ rồi, sao y cứ nhất quyết phải bắt hắn cúi đầu trước, lẽ nào bước ra một bước là chuyện mất mặt đến vậy ư?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Nguyễn Kỳ sờ lương tâm đang nhảy nhót của mình, nghĩ, hình như y cũng không chắc mình chỉ thích mỗi Lận Duy thôi không. Từ khi hoàn toàn buông bỏ Phong Lăng Linh, y vẫn luôn hành động theo bản năng của mình, chưa từng bình tĩnh suy nghĩ kỹ về vấn đề này.

Y chỉ chắc, nếu Lận Duy tỏ tình với y trước, có lẽ y sẽ đồng ý không chút do dự.

Nhưng như thế... Cũng đã đủ rồi, Nguyễn Kỳ không còn đường chối cãi, chỉ có thể thừa nhận, 'thích' của y đã rất rõ ràng rồi, nếu không thích thì đồng ý làm cái gì?! Có ai ép y đâu.

Nhìn Lận Duy đang thưởng trà, lòng Nguyễn Kỳ khẽ động, do dự mãi cuối cùng vẫn biến hình dạng Kỳ Lân, nhảy lên bàn, ngẩng đầu giải thích với Lận Duy trước: "Ta chỉ đang nể mặt chuyện ngươi bằng lòng rời khỏi Thanh Vân tông vì ta mà thôi!"

Lận Duy khẽ nhướng mày, không hiểu ý của y là gì, vì ở đâu với hắn cũng như nhau, nhưng hắn không vội giải thích, chỉ rửa tai lắng nghe.

Nguyễn Kỳ lại không nói gì nữa, như đang cố hạ quyết tâm, khuôn mặt của bé Kỳ Lân cũng hơi phồng lên như đang tức giận.

Lận Duy nhìn chỉ thấy buồn cười, vừa vươn ngón tay ra định chọc chọc, toàn thân bé Kỳ Lân lóe lên ánh bạc, Lận Duy chỉ thấy bé Kỳ Lân mập mạp biến thành một chú mèo nhỏ tròn trịa.

Màu lông mô phỏng theo bản thể, có lẽ là trùng hợp, y hóa thành một chú mèo Silver Shaded tiêu chuẩn.

Giống Kem không sai một ly.

Có lẽ Nguyễn Kỳ đang cảm thấy vô cùng mất mặt, nằm bẹp trên bàn thành một vũng bánh mèo, đâm lao phải theo lao: "Muốn sờ thì sờ đi! Cơ hội có hạn, chỉ một lần này thôi, lần sau không có nữa đâu. Ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, ta chỉ thấy dạo này ngươi..."

Y ngượng ngùng đến mức vô thức lải nhải không ngừng.

Nhưng Lận Duy ở bên cạnh lại ngây người, những lời y lẩm bẩm để giữ thể diện đều không lọt vào tai hắn.

Hắn nhìn thẳng vào 'Kem' đang nằm dài trên bàn, một vài hình ảnh về chú mèo béo vốn đang bị niêm phong bắt đầu thả lỏng, tràn ra chỉ trong nháy mắt.