Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 113: Ngươi có

[Chủ nhân, anh...] Dường như hệ thống cảm nhận được điều gì đó, thăm dò: [Có phải anh đã khôi phục ký ức rồi không?]

[Ừm.] Lận Duy hoàn hồn từ những ký ức phức tạp, đáp một tiếng, rồi nhìn cục bông đang nằm ườn trên bàn, đây là mèo của hắn.

"Biến về đi! Lỡ ta sờ thật ngươi lại khó chịu rồi vu oan ta, nói ta chỉ thích lông xù, chê bai chân thân của ngươi!"

Vừa nói, hắn vừa cố tình giơ tay vòng qua chú mèo rồi rót cho mình một tách trà. Giọng điệu của hắn đã bớt đi chút xa cách, thay vào đó là thái độ tùy ý, lời lẽ châm chọc Nguyễn Kỳ cũng chẳng còn khách sáo nữa.

Lận Duy có thể khẳng định, nếu hắn vươn tay ra vuốt thật, đợi khi ông giời con chỉ biết yêu đương này tỉnh táo lại rồi ngẫm nghĩ kỹ hơn, khéo hắn sẽ được "thưởng" gói combo mất trí nhớ thêm một nữa mất.

"Không phải... Rốt cuộc bây giờ là ai đang vu oan cho ai hả?" Ai lại coi lòng tốt của người khác như cỏ rác, đã vậy còn cắn ngược một cái, gán cho người ta cái tội danh vô căn cứ như thế này không?

Nguyễn Kỳ nghe vậy xù lông nhảy dựng lên, ngẩng cái đầu tròn xoe đầy lông, giận dữ trừng mắt nhìn hắn.

Lận Duy chỉ liếc một cái rồi vội dời mắt đi, nếu không hắn sợ mình thật sự không nhịn, sẽ ôm y lên hít một hơi mất. Dù sao sau khi khôi phục ký ức, tâm trạng và cảm xúc của hắn khi nhìn y đã khác hẳn trước.

Đây thật sự là người yêu đã "ngủ" chung chăn gối với hắn.

Hắn gõ ngón tay lên bàn, kiên quyết nói: "Biến về đi, đừng ép ta phải cầu xin ngươi."

Nghe ba chữ đầu, Nguyễn Kỳ thấy lửa giận trong đầu bốc lên ngùn ngụt, mãi đến khi Lận Duy nói nốt nửa câu sau, y mới nghẹn lời, ngọn lửa không tên trong lòng cũng tắt ngấm.

Y tạm thời nghe lời biến về nguyên hình Kỳ Lân, chỉ thắc mắc nghiêng đầu nhìn Lận Duy đang hơi khác thường.

Không phải tên này rất thú lông xù à? Trước đây còn ngấm ngầm xúi giục y biến thành mèo để về Thanh Vân tông cùng hắn cơ mà?

Lúc này, y cảm động mới rộng lượng từ bi biến thành mèo cho hắn ngắm, còn cho phép sờ, đây quả là cơ hội ngàn năm có một, vậy mà tên này lại không biết điều, còn bày ra vẻ thà chết không theo. Ấm đầu rồi hay gì?

"Ta không nhỏ nhen như ngươi nghĩ đâu!" Y nghiêm túc nhấn mạnh.

Tiếc là Lận Duy chẳng tin một chữ nào. Nếu không phải hắn sợ Nguyễn Kỳ xấu hổ quá hóa giận, hắn thật sự muốn đáp lại một câu: Ngươi vẫn chưa đủ hiểu bản thân mình đâu, tin ta đi, ngươi có đấy.

Xét thấy Nguyễn Kỳ vẫn chưa khôi phục ký ức, Lận Duy chỉ cười cho qua, đáp: "Ngươi có hay không cũng không sao, ta tự dưng nghĩ thế rồi suy bụng ta ra bụng người, nếu ngươi thích con người của ta, nhưng lại không thích ngoại hình của ta, còn hy vọng ta biến thành một dáng vẻ khác để thỏa mãn ngươi, ta cũng sẽ tức giận."

Mặc dù quá trình gặp gỡ của hai người bắt đầu từ việc y biến thành Kem trước rồi được hắn nhặt về nhà, còn ăn vạ bắt hắn nuôi cả đời, không thể giống những gì hắn nói, nhưng với Nguyễn Kỳ chưa có đầy đủ ký ức thì so sánh như vậy cũng không có vấn đề gì.

Bé Kỳ Lân ngây cả người.

Tuy Nguyễn Kỳ vô thức đế ý tới việc Lận Duy thích thú lông xù, nhưng thực chất y chỉ cho rằng y ngang ngược thành thói, không muốn Lận Duy thích thứ mà y không có. Dù không định thay đổi, nhưng trong tiềm thức y cũng thừa nhận đây là khiếm khuyết trong tính cách của mình.

Cho nên khi Lận Duy đối xử với y tốt đến mức đủ làm y rung động, y sẽ nghĩ mình có thể cố gắng khắc phục chút khiếm khuyết này vì hắn...

Y sững sờ một lúc lâu mới nhớ ra việc cãi cùn: "Ai nói ta thích ngươi? Ngươi đúng là chẳng biết khách sáo là gì cả!"

Lận Duy đưa tay véo má bé Kỳ Lân một cái, cố tình thở dài: "Ta cũng chỉ lấy ví dụ, ngươi không thích thì thôi vậy!"

"Này!" Nguyễn Kỳ níu lấy cổ tay Lận Duy, tức tối như bị hụt chân: "Thôi là thôi thế nào? Ngươi đến tí kiên trì ấy cũng không có à?"

"Vậy ngươi hy vọng ta kiên trì với chuyện gì?" Lận Duy không rút tay về, chỉ nhếch mép cười hỏi lại.

"..." Nguyễn Kỳ liếc xéo hắn một cái. Đến lúc này rồi mà y còn không nhận ra Lận Duy đang gài bẫy mình thì y đúng là một tên ngốc!

Phải nói, dáng vẻ bé Kỳ Lân liếc xéo trông cũng đáng yêu đến lạ, đáng yêu y như Kem vậy. Lận Duy không còn e dè nữa, đưa tay ôm em xã nhà mình lên, dùng mặt cọ cọ vào chóp tai, n** m*m m** duy nhất của bé Kỳ Lân, để Nguyễn Kỳ tự mình cảm nhận thế nào mới là không khách sáo.

Mặt Nguyễn Kỳ đỏ bừng lên chỉ trong nháy mắt, may mà y đang hóa nguyên hình nên hoàn toàn không nhìn ra, y rất yên tâm, vì thế cũng không hoảng loạn giãy giụa, mặc Lận Duy "phi lễ" cho thỏa thích.

Nể tình Lận Duy bằng lòng rời khỏi Thanh Vân tông phiêu bạt chân trời cùng y, nhường hắn chút vậy!

Nguyễn Kỳ nén sự xấu hổ, đắc ý nghĩ thầm.

Khoảng thời gian tiếp theo, Lận Duy bận rộn chăm sóc cho Phong Lăng Linh, đồng thời tự biên soạn một bộ công pháp phù hợp hơn với nàng, muốn giúp tu vi của Phong Lăng Linh tiến thêm một cảnh giới nhỏ, sau này việc tu luyện cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Ban đầu, phần lớn thời gian Nguyễn Kỳ chỉ ở trong tiểu viện của Lận Duy. Y biết, dù người của Thanh Vân tông không hận y cũng sẽ e dè thân phận của y. Nghĩ đến việc mình sắp cuỗm mất Đại sư huynh kính yêu của bọn họ, y hiếm khi nảy lòng tốt, chủ động giảm tần suất xuất hiện trước mặt mọi người.

Nhưng khi Lận Duy soạn xong công pháp nhưng vẫn cả ngày không về, dành hết thời gian để dẫn dắt Phong Lăng Linh thích ứng lại với phương thức tu luyện mới, y bắt đầu đứng ngồi không yên.

Y biết Phong Lăng Linh ôm tình cảm khác với Lận Duy. Trước đây y không muốn thừa nhận, bây giờ không còn những suy nghĩ vớ vẩn kia nữa, y chỉ biết, nếu Lận Duy không cẩn thận lỡ lời, chắc chắn Phong Lăng Linh sẽ không muốn để Lận Duy đi cùng y rồi lên tiếng giữ lại. Lúc đó nếu y không có mặt, lỡ Lận Duy dao động thì phải làm sao?

Thế là y lập tức vứt lòng tốt vừa nảy lên ra sau đầu, ép mình tham gia, tái hiện lại cảnh tượng ba người thường xuyên xuất hiện cùng nhau đầy kỳ lạ như hồi y mới đến Thanh Vân tông.

Nhưng lúc đó trung tâm của ba người là Phong Lăng Linh, còn lần này, tiêu điểm lại trở thành Lận Duy.

Nguyễn Kỳ còn thấy hơi ngại Phong Lăng Linh, nhưng Phong Lăng Linh chỉ thấy mỗi lần y xuất hiện sẽ luôn dùng đủ chiêu trò giành lấy sự chú ý của Đại sư huynh, trong khi rõ ràng Đại sư huynh đang dành thời gian để chỉ bảo nàng, lâu dần nàng cũng bất mãn rồi ngấm ngầm ganh đua với Nguyễn Kỳ.

Đương nhiên, vì những duyên nợ phức tạp trước đây, Nguyễn Kỳ cũng sẽ không phô bày khí thế Ma Tôn trước mặt Phong Lăng Linh, y chỉ để Lận Duy tự xem rồi xử lý.

Lận Duy khá là dở khóc dở cười với chuyện này. Đương nhiên hắn cũng không để Phong Lăng Linh chịu thiệt, những gì hắn đang làm đều để bù đắp những tổn thương trước đây hai người họ gây ra cho nàng, vì thế chỉ có thể cố gắng đối xử công bằng với cả hai.

Nhưng kết quả của việc cố gắng công bằng là cả hai bên đều không mấy hài lòng. Nguyễn Kỳ còn đỡ, y không thật sự trách Lận Duy không quan tâm mình, y chỉ lo lắng Lận Duy sẽ dao động vì lời thỉnh cầu của Phong Lăng Linh thôi.

Nhưng càng ngày Phong Lăng Linh càng cảm thấy bất an, dường như phỏng đoán hoang đường trong lòng nàng sắp trở thành sự thật.

Thực ra chỉ cần nhìn việc Nguyễn Kỳ nói đến đây để tìm duyên tiền định, nhưng trong suốt thời gian này, ngoài việc ở bên cạnh Đại sư huynh của nàng y chẳng có hứng đi đâu khác, nàng cũng có thể xác định đáp án rồi.

Phần còn lại, nàng vẫn ôm tâm lý may mắn, hy vọng duyên tiền định của Nguyễn Kỳ không phải Lận Duy.

Hiển nhiên, vận mệnh không thay đổi theo ý muốn của nàng, thái độ hết mực dung túng của Đại sư huynh cũng đã nói lên tất cả.

Dự cảm chẳng lành này dằn vặt nàng hồi lâu, cuối cùng cũng phải điđến hồi kết.

Phong Lăng Linh gặp phải khúc mắc trong khi tu luyện, vừa hay Lận Duy đang ở phòng luyện khí cách đó không xa, nàng bèn đến tìm hắn.

Lận Duy ở đấy cũng vì muốn tách hai người đang ngấm ngầm ganh đua này ra, hắn đề nghị việc để mình hướng dẫn Nguyễn Kỳ cách tự tay luyện một món pháp khí để làm quà xin lỗi Phong Lăng Linh. Về tình về lý, về công về tư, Nguyễn Kỳ đều sẽ nhận lời ngay.

"Đây là lần đầu tiên ta luyện khí đấy, ngươi thật nỡ để ta tặng cho người khác thật à?"

Nguyễn Kỳ nghe theo lời Lận Duy, lóng ngóng thao tác đúng như một người mới. Nhưng y vừa hì hục "rèn sắt", miệng vẫn không quên phát biểu "trích lời tổng tài bá đạo", khiến cả khung cảnh trở nên khôi hài.

Lận Duy đứng bên cạnh quan sát, nghe vậy thì cười nói: "Ta làm không tiện, sợ lại dẫn tới cảnh báo của Thiên Đạo giống lần luyện đan trước nên mới nhờ ngươi làm thay. Nếu ngươi cảm thấy món đầu tiên có ý nghĩa đặc biệt thì cứ giữ lại cho ta."

Nguyễn Kỳ suýt thì gật đầu luôn, trong lòng nghĩ một vòng mới phát hiện mình bị lừa, tức đến bật cười: "Làm như ta cầu xin ngươi nhận ấy! Ngươi còn tỏ vẻ miễn cưỡng nữa cơ à?"

Vẻ mặt thản nhiên của hắn vẫn không đổi, chỉ lắc đầu: "Ta không có ý đó. Nhưng lần đầu tiên chưa chắc ngươi đã luyện ra được thần khí sắc bén gì, ban đầu ta cũng nghĩ nếu không tặng đi được thì ta sẽ vui vẻ nhận lấy."

"Chậc, thế có phải thiệt cho ngươi quá rồi không!" Nguyễn Kỳ cảm thấy hắn phiền chết đi được, bình thường dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ người khác liên tục, giờ một câu dễ nghe cũng không nói nổi.

"Sao lại thế được?" Lận Duy biết điểm dừng, cười rồi ghé lại gần, đưa tay chọc vào má y.

Hình người của Nguyễn Kỳ không khác mấy so với mấy thế giới trước, vẫn là mày kiếm mắt sáng, tràn đầy vẻ nam tính. Chỉ nhìn gương mặt sắc sảo, tuấn tú của y quả thật không tìm được chút bóng dáng của hai chữ đáng yêu.

Nhưng tính cách của y thật sự rất đáng yêu, nhất là những lúc hờn dỗi vì mấy lý do nghe thôi đã thấy buồn cười. Sự kiên nhẫn Lận Duy dành cho y gần như vô tận cũng vì nguyên nhân này.

Khi xưa Hoắc Kỳ Quân từng hỏi, y không biết ăn nói, luôn làm Phó Tiểu Thanh tức giận, tại sao Lận Duy chưa bao giờ nổi giận với y. Lúc đó Lận Duy trả lời rằng vì hắn cảm thấy chẳng có gì đáng để giận, nghe có vẻ qua loa, nhưng đó là lời thật lòng.

Nếu đã không cảm thấy phiền chán, còn luôn tìm thấy niềm vui trong đó, đương nhiên Lận Duy có thừa kiên nhẫn, thậm chí còn không cần dùng đến kiên nhẫn vì bản thân hắn luôn thấy vui vẻ.

Sắc mặt Nguyễn Kỳ có hơi khó tả nhưng lại không hề động đậy, cũng chẳng định né tránh. Dạo này Lận Duy cứ hay đối xử với y như vậy, trong lòng y luôn có cảm giác là lạ khó tả.

Như thể người nào đó đã lén lút nhảy thêm một vài bước, tâm tình đã xảy ra sự thay đổi long trời lở đất, mà y, với tư cách là người còn lại trong cuộc, lại chẳng hề hay biết, vẫn dậm chân tại chỗ.

Nghĩ đến đây, y chợt như được khai sáng, trừng mắt nhìn Lận Duy, buột miệng hỏi: "Có phải ngươi đã dung hợp triệt để ký ức liên quan đến ta và ngươi ở kiếp trước rồi không?"

Y nhớ Lận Duy từng nói, tuy sinh ra đã biết, nhưng không thể đồng cảm với ký ức của kiếp trước.

Mà bây giờ, khác với việc Lận Duy luôn cố ý giữ khoảng cách, "có tình vẫn phải giữ lễ" trước đây, sự thân mật tự nhiên trong lời nói và hành động của hắn dành cho với y rõ ràng đã... Tiến hóa rồi.

Lận Duy hơi sửng sốt, không ngờ Nguyễn Kỳ cũng có lúc nhạy bén đến vậy. Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì không thể thừa nhận, hắn gật đầu, hơn nữa còn chủ động khai báo: "Lúc ngươi biến thành mèo ta đã nhớ lại toàn bộ rồi, bởi vì ngươi đã từng... Ý ta là 'ngươi' của kiếp trước, cũng từng biến thành một chú mèo và được ta nhặt về, đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."

Nguyễn Kỳ chậm rãi chớp chớp mắt. Trong lòng y có rất nhiều câu hỏi, ví dụ như tại sao kiếp trước y lại vô duyên vô cớ biến thành mèo, nhưng những điều này không phải là điều y muốn biết nhất.

Y mím môi, động tác luyện khí trên tay cũng chậm lại, do dự một hồi lâu mới ấp úng hỏi: "Cho nên ngươi có thêm thói quen... Động tay động chân với ta, là vì ngươi đã khôi phục toàn bộ ký ức ư? Vậy, vậy chúng ta... Ta với ngươi, kiếp trước có ở bên nhau không..."

Y muốn hỏi kiếp trước họ có ở bên nhau thật không, hay đã gặp phải biến cố gì, mới phải đợi chuyển thế để nối lại tiền duyên, biến cố đó đã kết thúc chưa? Đương nhiên điều này rất quan trọng, nó liên quan đến việc kiếp này họ có thể thuận buồm xuôi gió hay không.

Lận Duy hiểu, nhưng hắn đâu thể nói biến cố lớn nhất giữa chúng ta đều do y nghịch ngợm, tùy hứng, làm loạn được? Nói ra Nguyễn Kỳ cũng chẳng tin.

Hắn chỉ có thể cố tình xuyên tạc ý của y, cũng không thể gọi là xuyên tạc được, hắn chỉ hiểu cả nghĩa bóng trong câu Nguyễn Kỳ hỏi, nên câu trả lời có hơi 'đen':

"Có, chúng ta từng 'ngủ' với nhau rồi." Hắn đưa tay sờ sờ chóp mũi, cố gắng nói một cách hàm súc, không dùng những từ ngữ thô thiển như "l*m t*nh".

Tuy không có ý tốt, thậm chí hắn còn cố tình, nhưng dù sao cũng đã chú ý chừng mực.

Nói uyển chuyển, nhưng cũng không uyển chuyển đến thế. Dù gì y cũng là em xã của hắn, chỉ chưa khôi phục ký ức thôi, huống hồ y vẫn thích hắn, Lận Duy chú ý lời lẽ đều là vì hắn nể tình Nguyễn Kỳ vẫn còn là "trai tân".

Dù một người có ôn hòa lễ độ đến đâu, khi đối mặt với người yêu đã ở bên mình gần hai trăm năm còn từng đòi 'chơi' đủ mọi trò, chắc chắn suy nghĩ trong đầu cũng khó mà 'nhạt nhẽo' mãi được.

Nhưng sau khi Nguyễn Kỳ nghe xong câu này, y đờ cả người, dưới khuôn mặt tuấn tú vô cảm là nội tâm rối loạn như điên: Aaaaaaaa hắn đang nói cái gì vậy, ai mà muốn biết chuyện này chứ! Có phải Lận Duy đang nhân cơ hội trêu ghẹo y không! Aaaaa hắn lại đạt được mục đích rồi! Y thật sự không thể nghe nổi mấy lời lả lơi như này mà aaaaa!

Chỉ cần nghĩ đến hàm ý của từ 'ngủ với nhau' là đỉnh đầu Nguyễn Kỳ lại muốn bốc khói!

Nghe được câu nói đầy ẩn ý này, Phong Lăng Linh đang vui vẻ chạy vào cũng muốn hét lên kinh hãi.

Sao Đại sư huynh trong sáng, thoát tục, phong thái tựa trăng thanh gió nhẹ của nàng, sao lại có thể nói ra những lời như vậy với một người đàn ông chứ?