Nguyễn Kỳ rối bời một lúc lâu mới hoàn hồn, chỉ vì không muốn chịu thua, y cố căng khuôn mặt đỏ bừng hỏi: "Ngủ thế nào, không kể chi tiết à?"
Phong Lăng Linh đang do dự ngoài cửa không biết có nên vào hay thôi nghe không nổi nữa, nhăn nhó chạy mất.
Nàng vừa đi, Lận Duy và Nguyễn Kỳ cùng nhìn ra cửa một cái rồi thu hồi ánh mắt, ăn ý không nhắc đến.
Lận Duy khẽ cười một tiếng nói: "Ngươi muốn biết thật à?" Nói rồi hắn chìa một bàn tay ra, ra hiệu cho Nguyễn Kỳ nắm lấy: "Chuyện này không dễ miêu tả chi tiết, hay ta để ngươi tự mình 'xem thử' nhé?"
"..." Nguyễn Kỳ im lặng vài giây, còn có thể làm như vậy hả?
Nói đi cũng phải nói lại, y quả thực có hơi tò mò, nhưng nếu thật sự để y dùng góc nhìn thứ ba đi xem cảnh 'y' và Lận Duy làm chuyện đó, thì vẫn... Quá thử thách lòng liêm sỉ rồi.
"Đồ ngốc, ta đùa thôi." Lận Duy không đợi y đấu tranh nội tâm xong đã nhịn cười rút tay về, nhưng vẫn không buông tha cho y, hắn cố ý nói mấy câu nhiều 'nghĩa bóng' trêu chọc y: "Lần chuyển thế, da mặt ngươi lại mỏng đi rất nhiều, kiếp trước tốt xấu gì ngươi còn biết lén lút đến thanh lâu, ôm Xuân Cung Đồ cắm đầu học tập..."
"Ngươi ngậm miệng!" Nguyễn Kỳ xấu hổ đến mức hận không thể dùng tay đào ra cả một tòa Ma cung, ngắt lời hắn: "Ai biết những gì ngươi nói là thật hay giả!"
Sao y có thể làm ra loại chuyện mất mặt như vậy! Hơn nữa nghe cái kiểu giọng điệu này, y còn bị Lận Duy bắt quả tang tại trận! Cái tên 'ngốc' kiếp trước kia, thật sự làm mất hết mặt mũi của y rồi!
Cho nên kỳ thực y vẫn tin, bằng không cũng sẽ chẳng vừa nghe đã thẹn quá hóa giận.
Lận Duy cảm thấy trêu nữa có thể y sẽ xù lông, vội vàng chuyển chủ đề quay về việc luyện vũ khí, nhắc nhở: "Tuy nói món pháp khí đầu tiên này ngươi muốn để dành cho ta, không cần quá chú trọng tiểu tiết, nhưng xấu quá, lúc ta lấy ra dùng bị người ta cười nhạo, đến lúc đó ngươi đừng có giận đấy."
Nguyễn Kỳ sửng sốt, cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện Huyền Thiết Phiến trên tay đã bị y vô thức bóp đến biến dạng, y vội vàng luống cuống tìm cách cứu vãn.
Có Lận Duy giúp đỡ, tốt xấu gì cũng cứu vớt lại được.
Nguyễn Kỳ ngoài miệng nói không cần Lận Duy nhận, nhưng sau khi luyện xong, chẳng màng kịp màng thành phẩm ra sao y đã ra vẻ không bận tâm, tiện tay ném vào lòng hắn, sau đó quay sang đổi vật liệu, chọn một cây sáo ngắn làm khuôn mẫu đề luyện quà tạ lỗi cho Phong Lăng Linh.
Y quả thực rất có tài, thuật luyện khí người thường phải học vài năm mới nhập môn, y vấp váp làm thử một lần, lần thứ hai đã đâu ra đấy rồi.
Lận Duy thưởng thức Huyền Thiết phiến đã được mình vớt vát trở về nhưng hình dạng vẫn khá tệ, hắn thử phẩy nhẹ một cái vào tách trà trên bàn, phía ngoài tách trà nhanh chóng kết thành một lớp băng mỏng, nước trong tách ngưng tụ thành một khối băng trong chớp mắt, vì đóng băng quá nhanh, còn làm nứt vài đường trên tách sứ.
"Cũng không tệ." Hắn đánh giá.
Nguyễn Kỳ hừ một tiếng, đồ do y tự tay làm, đương nhiên là không tệ rồi, nếu không phải vừa rồi Lận Duy buông lời ngông cuồng làm y phân tán sự chú ý, thì còn có thể tốt hơn nữa đấy!
Lận Duy nhìn dáng vẻ mới khen một câu đuôi đã vểnh lên tận trời của y là hắn lại cảm thấy ngứa tay, nhưng lần này hắn nhịn được, không làm phiền Nguyễn Kỳ tập trung luyện khí nữa.
Tuy nhiên Nguyễn Kỳ không chịu nổi sự tĩnh lặng kéo dài này, vả lại y rất tò mò về kiếp trước, thế là y chọn một câu hỏi tương đối bình thường để mở miệng: "Kiếp trước tên của ta và ngươi là gì?"
Lận Duy có hơi bất ngờ trước câu hỏi này của y, nhưng nghĩ lại, hắn thật sự phát hiện ra một điểm mù mà trước nay hắn luôn không để ý.
Tên của hắn không thay đổi, đây là kết quả sau khi ý thức của mỗi tiểu thế giới lựa chọn và sắp xếp, nhưng Nguyễn Kỳ dù thay đổi đủ loại họ nhưng tên vẫn không đổi, cho nên chắc y cũng có chút giao tình với ý thức Thiên Đạo, chứ không phải như tiềm thức của hắn cho rằng y dựa vào năng lực cường đại để tự ý can thiệp.
"Tên ta là Lận Duy, ngươi cũng biết kiếp này ta là trẻ mồ côi, lại sinh ra đã biết mọi chuyện, cho nên tên do ta tự đặt." Lận Duy tùy tiện tìm một cái cớ để lấp l**m cho qua chuyện tên của mình.
Quay sang nói đến tên của Nguyễn Kỳ, hắn vốn định nói là Kem, nhưng chưa kịp mở miệng đã nhớ ra, Nguyễn Kỳ căn bản không hiểu ý nghĩa thú vị của cái tên này ở chỗ nào, chỉ cảm thấy cái tên này nghe quái quái.
Cuối cùng hắn nói: "Còn ngươi, ngươi có rất nhiều tên."
Nguyễn Kỳ không hiểu: "Tại sao ta lại có rất nhiều tên?" Y từng đổi tên thành Nguyễn Kỳ, tên thật là Vân Kỳ, nhưng như vậy cũng chỉ mới có hai cái, lẽ nào kiếp trước y thay tên đổi họ rất nhiều lần sao?
Lận Duy khẽ thở dài: "Vấn đề này thì phải hỏi vị nào đó hay làm mình làm mẩy rồi, tóm lại ngươi đã đổi vài thân phận để tiếp cận ta, cho nên mới có rất nhiều tên, còn tên thật của ngươi là gì, ngươi chưa từng nói với ta."
"..." Nguyễn Kỳ vô duyên vô cớ bị nói là thích làm mình làm mẩy, cạn lời đến mức trợn tròn mắt, sao y lại không nói cho Lận Duy biết tên thật của mình được, cùng lắm là y quên mất mà thôi.
Hơn nữa những cái khác nghe cũng không đáng tin, toàn là lời nói một phía của Lận Duy, xét thấy Lận Duy nhìn như quân tử nhân phẩm đoan chính phong độ, nhưng mỗi khi đối diện với y luôn độc mồm độc miệng, còn hơi trong ngoài bất nhất, y không thèm tin mấy lời hắn nói nhăng nói cuội đâu.
Lận Duy cũng không bận tâm y có tin hay không, bây giờ Nguyễn Kỳ không có ký ức, dù hắn muốn tính sổ cũng phải đợi y nhớ lại mọi chuyện. Không biết phải đợi đến khi thế giới này kết thúc, hay chỉ cần k*ch th*ch là Nguyễn Kỳ cũng sẽ tự nhớ ra?
Hắn nhớ tới thế giới Hoắc Kỳ Quân, đó là lần đầu tiên Kem hóa thành hình người đuổi theo hắn, cho nên y không có quá nhiều băn khoăn và chuẩn bị, bởi vậy Hoắc Kỳ Quân vẫn sẽ có một vài ký ức vụn vặt về việc kiếp trước y là mèo.
Thậm chí trong mơ còn từng kêu meo meo, sau này ngủ cùng nhau hắn đã nghe thấy rất nhiều lần.
Lận Duy cũng hiểu, nếu không phải những hắn nhận ra y là mèo của hắn, sao đó tự thêm một tầng filter dày cộp rồi chiều chuộng y hết mực, chắc ông giời con kia sẽ không hiểu lầm hắn thích Kem mới đồng ý ở bên y.
Lận Duy cũng không thể phủ nhận, bởi vì quả thực trong đó vẫn có một ít tác dụng di tình.
Trớ trêu thay bản thể của ông giời con này không phải là mèo, y để bụng điểm này nên kiếm chuyện, mới có quá trình mất trí nhớ, quen lại từ đầu ở mấy thế giới sau, không phải không thể hiểu được.
Cho nên sau khi hắn khôi phục ký ức, hắn mới không sờ Nguyễn Kỳ vừa biến thành mèo cho hắn v**t v*.
Lại qua thêm một lúc, đợi cây sáo tặng Phong Lăng Linh luyện xong, Nguyễn Kỳ giao cho Lận Duy, bảo hắn tặng cho Phong Lăng Linh, y không đi.
"Chắc chắn nàng ấy không muốn nhìn thấy ta đâu." Nguyễn Kỳ hiếm khi tỏ ra chu đáo, nhưng Lận Duy vẫn nghe ra vài phần đắc ý từ trong câu nói này.
Lận Duy xoa xoa ấn đường: "Hiện giờ e rằng muội ấy cũng chẳng muốn nhìn thấy ta."
Nhưng cuối cùng hắn vẫn đi tìm Phong Lăng Linh, đưa cây sáo Băng Tinh Nguyễn Kỳ làm tặng nàng.
Phong Lăng Linh không hề nổi cáu nói không cần đồ của y hay những lời coi nhẹ tâm huyết của người khác, cảm xúc của nàng ổn định hơn Nguyễn Kỳ rất nhiều, trải qua biến cố lần này lại càng trầm tĩnh hơn.
Thực ra ở một mức độ nào đó, tính cách nàng và Lận Duy thể hiện ra ngoài rất giống.
Nàng đón lấy cây sáo trong suốt lấp lánh, cảm thán một câu thật đẹp, sau đó mới ngước mắt lên, nhẹ giọng hỏi: "Đại sư huynh, huynh và y... Huynh rất thích y, đúng không?"
Lận Duy ung dung gật đầu: "Muội hẳn đã sớm đoán được rồi, ta và y quả thực có nhân duyên tiền kiếp."
"Không, chuyện này không liên quan đến duyên phận." Rõ ràng Phong Lăng Linh không muốn nghe đáp án nàng đã sớm đoán được: "Nếu như không có duyên phận từ kiếp trước, huynh gặp y, như gặp bất kỳ người xa lạ nào trên cõi đời này, huynh vẫn sẽ thích y sao?"
Câu hỏi này nghe như thể Nguyễn Kỳ biến thân thành Phong Lăng Linh mượn cớ hỏi thay vậy.
Lận Duy nghĩ đến khả năng này thì cúi đầu bật cười, sau đó nghiêm túc trầm ngâm một lát mới nói: "Vẫn sẽ thích."
Theo như lời hệ thống luôn oán thán hắn, cái tính hơi 'bố đời' của Nguyễn Kỳ như mọc rễ nảy mầm trên gu thẩm mỹ 'kỳ dị' của hắn vậy, có lẽ Lận Duy sẽ không phát giác ra hắn thích, nhưng sự tán thưởng và dung túng của hắn, rồi vẫn sẽ khiến y bị vây trước, sau đó y quay lại vây hắn.
Ở thế giới trước, quá trình hắn và Dụ Chiêu ở bên nhau không có cái gọi là tình duyên can nhiễu, cũng không tồn tại bất kỳ tác dụng di tình nào, thực ra điểm này đã sớm được kiểm chứng rồi.
Cho nên vẫn sẽ thích, chỉ là quá trình nghe có hơi gợi đòn, vì không muốn để người nào đó hóa mèo che giấu khí tức lén lút đi theo phía sau, hiện tại đang nấp trong bụi cỏ nghe trộm kia tức giận, hắn không phân tích tỉ mỉ cho Phong Lăng Linh.
Nhưng dù Phong Lăng Linh không được nghe trọn vẹn diễn biến tâm lý của hắn, nàng vẫn cảm nhận được tấm chân tình không thể nghi ngờ từ bốn chữ hắn nói ra.
"Vậy thì tốt rồi." Phong Lăng Linh nhẹ nhõm mỉm cười: "Huynh chuẩn bị dẫn y rời khỏi Thanh Vân Tông rồi nhỉ? Định đi đâu? Sau này bao lâu về một lần?"
Thấy chuyện đã êm đẹp, xác định được quan hệ của hai người này, nàng biết Lận Duy sẽ không ở lại Thanh Vân Tông bao lâu nữa.
"Đi đâu thì phải xem ý cậu ấy." Lận Duy nghĩ ngợi rồi nói: "Mỗi năm ta sẽ trở về một lần, nhưng sau khi ta đi, phần lớn nội vụ của Thanh Vân Tông, phải giao vào tay muội rồi."
Thời gian một năm ở Tu Chân giới chẳng thấm vào đâu, rất nhiều người bế quan một lần cũng phải dài hơn con số này, bởi vậy Phong Lăng Linh nghe xong cũng bớt lưu luyến, chỉ nhận lời tiếp quản sự vụ trong tông môn.
Ai bảo ngoài Lận Duy ra, thì hiện tại tu vi của nàng cao nhất Thanh Vân tông.
Ngay lúc Lận Duy quay người, Phong Lăng Linh ở sau lưng hắn lại lên tiếng, giọng nói chứa ý cười.
"Đại sư huynh, mặc dù muội rất muốn toàn tâm toàn ý chúc phúc cho huynh, không nói những lời phá hỏng bầu không khí, nhưng suy đi tính lại vẫn không thể không dặn dò một câu, nếu huynh ấy đối xử với huynh không tốt, nhớ cứ trở về, nơi này luôn là nhà của huynh."
"... Cảm ơn." Lận Duy dùng sắc mặt kỳ dị đáp lời, trong đầu tràn ngập tiếng cười như ngỗng kêu của hệ thống.
Phong Lăng Linh đang 'gả' hắn ra ngoài đấy à?
Bỏ đi, hiểu lầm thì hiểu lầm vậy, loại chuyện này cũng không dễ giải thích với một cô nương như Phong Lăng Linh.
Hắn thản nhiên đi ra ngoài như không có chuyện gì, liếc thấy mèo con màu bạc nấp trong bụi cỏ đang vô thức đong đưa đuôi lộ cả ra mà không tự biết, do dự một lát cuối cùng vẫn chọn không đi qua xách Nguyễn Kỳ ra.
Lúc trở về tiểu viện, Nguyễn Kỳ đã về trước hắn một bước, Lận Duy chầm chậm đi tới hỏi: "Mọi chuyện đều giải quyết xong rồi, đã nghĩ xem muốn đi đâu chưa?"
"... Hả?" Nguyễn Kỳ vội vội vàng vàng chạy về giả vờ như mình vẫn luôn ở tiểu viện lại chẳng nghe lọt tai chữ nào.
Ở trước mặt Lận Duy, y vốn không phải là người giữ được bình tĩnh, những lời cuối cùng Phong Lăng Linh nói với Lận Duy, vào tai y nghe chẳng khác nào đang nói xấu bôi nhọ, Lận Duy bằng lòng đi cùng y, sao y có thể đối xử với hắn không tốt được?
Có lòng muốn phản bác, nhưng lại không muốn thừa nhận việc nghe trộm, buộc phải nhịn đến phát nghẹn.
"Ta hỏi ngươi, đã nghĩ kỹ xem sau này chúng ta cùng đi đâu chưa?" Lận Duy tốt tính lặp lại một lần nữa.
Nguyễn Kỳ im lặng chốc lát rồi ủ rũ nói: "Nghe ngươi, chúng ta đi đâu, đương nhiên phải lấy ý ngươi làm chủ rồi."
"..." Lận Duy hơi cạn lời, cái tên này bình thường nào có hiểu chuyện như thế, không phải làm không được, mà là không nghĩ đến.
[Y được lời Phong Lăng Linh nhắc nhở, biết làm chồng người ta thì không được tùy hứng rồi! Khặc khặc khặc khặc!] Một trong những màn kịch hệ thống thích xem nhất đến rồi.
Thấy Lận Duy không nói gì, chỉ dùng vẻ mặt kỳ lạ nhìn mình, trong lòng Nguyễn Kỳ thắt lại, kiên trì nói: "Trước kia không có kinh nghiệm chung sống lâu dài với người khác, ngươi yên tâm, sau này ta sẽ đối tốt với ngươi, tuyệt đối không để ngươi phải buồn."
Lận Duy xoa xoa ấn đường, khó nhọc lựa lời: "" không mong manh yếu đuối đến thế, hễ gặp một chút chuyện là lại thấy... Buồn tủi."
Hệ thống sắp cười đến treo máy luôn rồi.
"Còn nữa, ta chỉ muốn đi du ngoạn khắp nơi cùng ngươi, ngươi đang nghĩ đi đâu thế?" Lận Duy cảm thấy, nếu cứ để y phát huy tiếp như vậy không ổn, thế là đổi đề tài k*ch th*ch y.
Hắn dùng lưỡi thẳng câu cá, khổ nỗi cá rất thích cắn câu. Sắc mặt Nguyễn Kỳ đổi ngay, lúc này mới nhớ ra, mặc dù Lận Duy đã khôi phục ký ức kiếp trước, gần như mặc nhận quan hệ của hai người họ, nhưng nếu thật sự bàn đến, đến cả một câu thích hắn cũng chưa từng nói ra.
Nguyễn Kỳ bị hắn 'câu' đến mức vò đầu bứt tai, cuối cùng đánh liều biến thành bé Kỳ Lân nhảy tót lên đùi Lận Duy, ỷ vào chân thân Kỳ Lân đỏ mặt cũng không ai nhìn ra, vùi đầu vào lồng ngực Lận Duy, nhắm mắt lại 'hung dữ' nói: "Sao ngươi lại bắt bẻ vậy! Ta thừa nhận ta thích ngươi còn không được sao?"
Tỏ tình nghe như oán trách, trên đời này chắc chỉ có nhà này thôi.
Lận Duy bật cười, bóp gáy xách bé Kỳ Lân lên đưa đến trước mặt mình: "Ngươi chẳng có thành ý gì cả, ta có thể từ chối không?"
"Đương nhiên là không thể rồi!" Nguyễn Kỳ nghe ra hắn đang trêu mình nên không quá gấp gáp, nhưng để tránh Lận Duy cảm thấy y thiếu chân thành, y vẫn biến trở lại thành hình người.
Y không để ý tư thế giữa hai người họ đang không thích hợp, cả người y ngã nhào trên người Lận Duy, Lận Duy nhanh tay lẹ mắt biến cái ghế dưới đang ngồi thành ghế bập bênh, hai người mới tránh được cảnh ngã đè lên nhau trên mặt đất.
"Khung cảnh này có hơi quen thuộc." Lận Duy ôm y nằm lắc lư trên ghế, cười nói.
Nguyễn Kỳ ngồi d*ng ch*n trên người Lận Duy, nghe xong lời này thoáng mất tự nhiên, không phải 'trước kia' y còn từng đè Lận Duy trên ghế rồi làm đó chứ?
Đoán đúng một nửa rồi.
Hắn bị y đè lên ghế nằm, cũng do y chủ động muốn làm, nhưng quá trình có hơi khác với những gì y tưởng tượng mà thôi.
"Có muốn ta dẫn ngươi ôn lại kỷ niệm không, nói không chừng ngươi sẽ nhớ ra gì đó đấy?" Lận Duy bất chợt ghé bên tai y nói.
Nguyễn Kỳ rụt cổ, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, hai mắt sáng rực nhìn Lận Duy rồi gật gật đầu.
Thế là một kết giới trong suốt buông xuống, bao trùm toàn bộ tiểu viện, nếu nhìn từ bên ngoài sẽ phát hiện sân viện của Lận Duy biến mất khỏi phạm vi tầm nhìn của Thanh Vân Tông.
Nguyễn Kỳ ở trong viện bị mê hoặc, đầu óc mù mờ không biết gì cả, vẫn còn choáng váng mặc Lận Duy tùy ý trêu đùa, lòng vẫn thấy đắc ý vô cùng.
Cho đến khi phát hiện có một số chuyện cách biệt khá lớn so với tưởng tượng, nhưng tên đã lên dây không kịp thu lại nữa, hơn nữa thân thể không biết cố gắng đầu hàng trước một bước, Nguyễn Kỳ nghiến răng không chịu phát ra tiếng, ý đồ giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Nhưng đầu óc y như một cuộn len rối tung, mơ mơ màng màng, vô số hình ảnh chồng chéo lên khoảnh khắc g*** h**n này, y suýt nữa tiết s...
Trong tiểu viện gió nhẹ hiu hiu, bóng cây đung đưa, một vài chuyện sắp kết thúc nhưng hiển nhiên thời gian vẫn còn sớm lắm.
Không biết đã qua bao lâu, đợi đến khi động tĩnh trong viện lắng xuống, Lận Duy khẽ th* d*c chống người dậy, bóp lấy má Nguyễn Kỳ hỏi: "Vừa rồi có phải đã nhớ ra rồi không?"
Nửa chặng sau, cơ thể y vô thức điều chỉnh tư thế để đạt được mức độ thoải mái lớn nhất, dáng vẻ trai tân hoảng hốt luống cuống ở nửa chặng đầu cũng thay đổi hoàn toàn.
Nguyễn Kỳ vốn còn đang nỗ lực ổn định nhịp thở, nghe vậy cả người cứng đờ, y không màng đến việc tay chân bủn rủn lập tức biến thành Kỳ Lân định chuồn đi.
Ai ngờ Lận Duy nhàn nhã khoác áo vào, nhẩm chú thanh tẩy ghế bập bênh rồi ngồi xuống, sau đó yên lặng nhìn y luống cuống chạy loạn khắp sân mà vẫn chẳng chạy ra ngoài được.
Cuối cùng bé Kỳ Lân hết cách, chỉ đành biến thành dáng vẻ của Kem chui tọt vào trong lòng Lận Duy vùi đầu giả chết.
"Ta chưa nói sẽ trách ngươi mà, ngươi tự dọa mình thành ra thế này để làm gì?" Lận Duy v**t v* đầu mèo một cái mới nhớ ra: "Cái này là tự ngươi biến thành mèo nhảy lên đấy nhé."
"... Khè!" Mèo con vùi đầu không chui ra, nhưng vẫn đành hanh.
"Ngươi còn không biết xấu hổ khè ta à?" Lận Duy vớt y lên, tước đoạt quyền lợi giả chết giả đáng yêu hòng qua ải của y.
Mèo con lập tức cúi đầu: "Ta sai rồi!"
"Đương nhiên ta biết ngươi sai rồi, cái này còn cần ngươi nói à?" Lận Duy buồn cười hỏi: "Hay là ngươi cho ta biết tên thật của ngươi là gì trước đi!"
"Tên ta là Vân Kỳ." Đây là tên thật.
Lận Duy nhẩm lại cái tên này một lần: "Vậy ta vẫn gọi ngươi là A Kỳ nhé."
"Ừm." Vân Kỳ đáp lời, cúi đầu ủ rũ một hồi lâu mới hỏi: "Ngươi... Sao ngươi vẫn chưa bắt đầu tức giận?"
Y đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị đánh cho một trận tơi bời rồi, nhưng thanh kiếm treo trên đầu cứ mãi không chịu chặt xuống, cứ như thể cố tình dằn vặt người ta vậy!
Lận Duy vươn ngón tay ấn vào trán mèo, ép Vân Kỳ biến trở lại hình người, ừm, loại trần như nhộng ấy, sau đó bế y đi tắm rửa.
"Ta không thất đức đến vậy, vừa mới ăn sạch sành sanh đã quay ra cáu bẳn với ngươi!"
Nói rồi Lận Duy lại nghiêng đầu nhìn Vân Kỳ đang thấp thỏm lo âu một cái, than thở: "Hơn nữa ta cũng không tức giận gì mấy, nhưng ngươi vẫn nên giải thích nguyên nhân hậu quả của chuỗi việc này, sau đó viết thêm bản kiểm điểm mười nghìn chữ, đảm bảo sau này tuyệt đối không tái phạm nữa. Chút yêu cầu này, không quá đáng chứ?"
"... Ò." Vân Kỳ ỉu xìu đáp lời, không dám cò kè mặc cả, y cũng biết bản thân rất quá đáng, nhưng nếu được làm lại một lần, y vẫn sẽ làm vậy.
Trong lúc Lận Duy giúp y tẩy rửa thân thể, y thành thật khai báo nguyên nhân bản thân mình làm vậy.
Không khác lý do Lận Duy đoán được là mấy, y cảm thấy lúc ban đầu Lận Duy thích y trong thân phận Hoắc Kỳ Quân, động cơ không thuần túy.
"Ngươi thích người này vì người này là mèo của ngươi thôi!" Hiện tại y nghĩ tới vẫn thấy hơi hậm hực bất bình.
"... 'Người này' chính là ngươi." Lận Duy sửa lại lời y trước, không giải gì thích thêm, chỉ nói: "Ngươi đoán xem tại sao ta không giận?"
Hàm ý: Khi hắn vừa mới bắt đầu đồng ý yêu cầu thử một chút của Hoắc Kỳ Quân quả thực có bị điểm này ảnh hưởng, cũng chính vì vậy hắn mới chấp nhận tên này dò xét ba phen bốn bận.
Cho nên đừng mong thời điểm này hắn sẽ thốt ra lời dối trá bùi tai dễ nghe nào đó để phủ nhận.
Vân Kỳ tức giận đến mức muốn tạt nước vào hắn, nhưng nghĩ đến 'thành phần' của thùng nước tắm này, thôi vậy.
Dù sao hiện giờ cũng là y đuối lý.
Lận Duy lại hỏi: "Vậy rốt cuộc lai lịch của ngươi là gì, có thể nói cho ta biết không? Nếu nói ra sẽ khiến ngươi gặp nguy hiểm, thì có thể không nói, ta không cần biết cho bằng được."
"Chẳng có nguy hiểm gì đâu." Vân Kỳ nhìn hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Như ngươi thấy đó, ta là một con Kỳ Lân, lúc đầu không cẩn thận bị thương mới rơi xuống cái tiểu thế giới ngươi nhặt được ta, ta sinh ra đã đại diện cho khí vận, có ích cho việc ổn định Thiên Đạo của những tiểu thế giới chưa hoàn tất quá trình khôi phục, cho nên chúng ta giao dịch, bọn chúng giúp ta theo đuổi ngươi, ta hứa sau này sẽ làm nhiệm vụ cùng ngươi."
Không thể không nói, tính toán của Vân Kỳ lộ liễu đến mức đập thẳng vào mặt Thiên Đạo luôn rồi, nhưng cám dỗ này quá lớn, Thiên Đạo không thể cự tuyệt được.
Lận Duy nghe xong chỉ nhún vai: "Quả nhiên là ý thức Thiên Đạo hùa theo ngươi hố ta."
Vân Kỳ không dám hé răng ra cãi.
Hệ thống cũng bừng tỉnh hiểu ra: [Thảo nào em hoàn toàn không thể chống cự việc ký ức bị rút đi, hóa ra không phải y, là ý thức Thiên Đạo đã ra tay!]
[Anh nhớ cậu còn từng cãi lý đến cùng với y thì phải?] Lận Duy nhớ tới chút ấn tượng mơ hồ lộn xộn của mình.
[Đúng vậy! Có điều khi đó em cũng nhìn không thấy dáng vẻ của y, cái anh nghe thấy chỉ là âm thanh lời nói em phát ra, mỗi lần em chuyển đổi thế giới, đều chỉ có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh rất lớn mạnh.]
Cho nên nó mới cho rằng lai lịch của Vân Kỳ đáng sợ kinh khủng, ngay cả kẻ đi cửa sau là nó đây cũng có thể dùng một tay nghiền nát, tin nhắn cầu cứu cũng không thể phát ra.
Ai ngờ nó nghĩ sai rồi, Vân Kỳ mới là kẻ đi cửa sau hàng thật giá thật! Chính ý thức Thiên Đạo đã chặn tin nhắn cầu cứu của nó!
Chân tướng sáng tỏ, chắc sẽ không có lần sau nữa, Lận Duy vươn tay véo nhẹ nơi có chút da thịt ít ỏi ở nửa thân trên lúc thành hình người của Vân Kỳ, sau đó bế y ra khỏi thùng tắm, cười nói: "Được rồi, không cần giả vờ đáng thương, sau này đừng có im im gây chuyện nữa là được."
Vì để an ủi y, thậm chí Lận Duy còn tự kiểm điểm lại bản thân: "Nguyên nhân khiến ngươi không có cảm giác an toàn là tồn tại khách quan, ta cũng không phải hoàn toàn không có lỗi."
Nếu như lúc trước hắn không mềm lòng nhượng bộ rồi hùa theo mọi mặt vì Hoắc Kỳ Quân là mèo của hắn; từ chối y trước khi hắn nghĩ thông suốt hoàn toàn việc hắn có thích hay không; nghiêm túc suy nghĩ kỹ càng rồi mới theo đuổi lại thì sau đó đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Nói cho cùng về vấn đề tình cảm, cả hai người bọn họ đều tồn tại một số khuyết điểm, rùm beng một hồ, dù là lỗi của ai nhiều hơn, đều không có gì đáng để so đo tính toán cả, dừng ở đây được rồi.
Vân Kỳ nghe vậy lập tức được đằng chân lân đằng đầu, cằm khẽ hất lên: "Ngươi biết là tốt!"
"..." Lận Duy híp mắt, bước chân vốn đang hướng về phía giường lại chuyển hướng, đi đến trước bàn sách, đặt Vân Kỳ chỉ quấn một lớp khăn tắm lên ghế.
"Làm gì vậy?" Vân Kỳ nhúc nhích tỏ vẻ mình không thoải mái lắm, chất liệu của cái ghế này hơi cứng.
Lận Duy lấy một tờ giấy ra trải phẳng, lại rút một cây bút đưa vào tay y.
"Nhanh như vậy đã quên rồi à? Bản kiểm điểm mười nghìn chữ, viết đi."
"... Bây giờ?"
"Bằng không thì sao?"
"..."
Lận Duy canh chừng bên cạnh bàn sách không nhúc nhích, Vân Kỳ cũng ý thức được cái đuôi của mình vừa vểnh lên quá sớm, chỉ có thể âu sầu khép kín chiếc khăn tắm trên người, nghiến răng ngoan ngoãn viết kiểm điểm.
"Chữ viết ngay ngắn một chút."
"Tay run! Không thể ngay ngắn nổi!"
"Run cái gì? Đau tay à?"
"... Mỏi." Y phải chống tay trên ghế bập bênh giữ thăng bằng để đối phó với sự đâm thúc trực tiếp từ phía sau, tốn rất nhiều sức lắm có biết không!
Lận Duy hiểu ý đành dùng tay che môi ho khan.
"Hay là... Để lần sau rồi viết tiếp nhé?"
"Hứ!"