Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 115: Ngoại truyện: Hoắc Kỳ Quân mất trí nhớ (1)

Sinh nhật Lận Duy vừa khéo rơi vào kỳ nghỉ dài, Phó Tiểu Thanh cố ý tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc vội vã trở về trước một ngày. Nghe nói Lận Duy không định tổ chức tiệc tùng phô trương, cô ấy lập tức đề nghị gọi vài người bạn thân thiết tổ chức một bữa tiệc nướng.

Hoắc Kỳ Quân cảm thấy ý kiến này cũng ổn, nhưng y không muốn mời quá nhiều người đến nhà. Cuối cùng, thành viên tham gia bữa tiệc này chỉ mời thêm Phương Duyệt Duyệt có giao tình khá tốt với y và Lận Duy trong suốt một năm qua.

Phương Duyệt Duyệt vui vẻ nhận lời.

Vì trước đây Phó Tiểu Thanh từng nấu ăn ở đây một thời gian không ngắn nên cô ấy xung phong nhận thầu mảng đồ ăn cho ngày mai. Đương nhiên Lận Duy không thể để một vị khách từ xa đến như cô ấy phải xuống bếp, thật vất vả cô ấy mới có ngày nghỉ, cứ nghỉ ngơi là được rồi.

Mặc dù Hoắc Kỳ Quân không muốn Lận Duy mệt, nhưng Lận Duy nói cũng đúng. Hơn nữa, hiện giờ y hoàn toàn có thể phụ giúp Lân Duy, không cần Phó Tiểu Thanh chui vào bếp làm bóng đèn.

"Chỉ nấu ăn có một hai tháng, em sẽ không thực sự nghĩ mấy bữa ăn dinh dưỡng hồi đó ngon đấy chứ?" Cái miệng thối của Hoắc Kỳ Quân vẫn chẳng thể khạc ra được ngà voi.

Phó Tiểu Thanh thật sự muốn cho y một đấm, nhưng nể mặt Lận Duy nên đành nhịn, hít sâu một hơi rồi phản bác: "Anh cũng biết đó là bữa ăn dinh dưỡng mà! Nếu không phải do anh có cái dạ dày mỏng manh, em và anh Lận Duy cũng không phải ăn rau luộc cùng anh lâu như vậy!"

Hoắc Kỳ Quân chẳng hề cảm thấy xấu hổ: "Trình độ kém thì phải nhận! Sao anh không thấy bữa ăn dinh dưỡng Lận Duy nhạt nhẽo vô vị? Hiện giờ em là chuyên gia dinh dưỡng, chẳng lẽ ngày nào bệnh nhân của em cũng phải khổ sở ăn thực đơn rau luộc do em lên hả?"

"Đó là do anh Lận Duy giỏi, anh tự hào cái gì?" Phó Tiểu Thanh sắp không nhìn nổi cái điệu bộ hệt như cô vợ nhỏ ghen tuông của Hoắc Kỳ Quân nữa rồi.

Đây vẫn là cái tên sếp tổng bá đạo khốn kiếp, cố chấp, nói một là một, hai là hai mà cô ấy quen biết lúc đầu à?

"Cậu ấy là bạn trai của anh!" Hoắc Kỳ Quân đáp lại như lẽ đương nhiên: "Ồ, anh quên mất, em chưa từng ăn đồ cậu ấy nấu, cậu ấy nói chỉ có mình anh mới được ăn thôi."

"..." Không ai hỏi anh cái này cả!

Phó Tiểu Thanh bực dọc nhắm mắt lại, hủy diệt đi cho rồi. Hoắc Kỳ Quân chắc đã không còn nhớ cái dáng vẻ coi anh Lận Duy như tình địch của y lúc đầu trông như thế nào nữa rồi.

Bọn họ chướng mắt nhau chẳng được bao lâu, Lận Duy đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ cần thiết cho bữa tiệc ngày mai, hắn kéo Hoắc Kỳ Quân sang nhà bên cạnh tắm rửa đi ngủ.

Hắn cười nói với Phó Tiểu Thanh: "Vẫn là căn phòng cũ nhé, nghe nói em sắp về, hôm trước anh đã dọn dẹp qua rồi."

"Vâng, em cảm ơn anh Lận Duy!" Mỗi khi Phó Tiểu Thanh đối diện với Lận Duy, cô ấy luôn vô thức tỏ ra thục nữ một chút, đây có lẽ cũng là nguồn cơn khiến mỗi lần Hoắc Kỳ Quân gặp cô ấy đều phát cáu.

Từ khi ở cùng Lận Duy, phải cách gần một năm rồi Hoắc Kỳ Quân mới về lại căn nhà bên này.

Hoắc Kỳ Quân ngủ không yên.

Bởi vì y phát hiện y đã lâu không về ngủ, cái giường này không nhận ra y, mà y cũng không quen cái giường này mất rồi!

"Hay là về sau mình sửa lại căn nhà bên này một chút, làm thành phòng giải trí nhé? Dù sao bình thường chúng ta cũng chẳng về đây ở!" Y mở to đôi mắt chẳng chút buồn ngủ nào, vô vị buồn chán đề nghị.

Lận Duy ừ một tiếng. Chuyện này vốn không cần phải có sự đồng ý của cả hai mới làm được, thêm vào đó, Hoắc Kỳ Quân lại là người khả năng hành động rất cao, cho bà nên ý kiến của hắn không quan trọng đến thế.

Vấn đề chính là lúc này Hoắc Kỳ Quân không ngủ được, nổi tâm tư xấu xa muốn kéo hắn thức trắng đêm cùng.

Hắn trơ mắt nhìn Hoắc Kỳ Quân bắt đầu vẽ ra viễn cảnh phải bài trí trang hoàng căn phòng giải trí này ra sao, Lận Duy kiên nhẫn nghe một lúc nhưng rồi vẫn không chịu nổi nữa, xoay người chặn đôi môi y.

Một nụ hôn dịu dàng và đầy vương vấn, thứ mà Hoắc Kỳ Quân không thể từ chối được

Lúc đầu nể tình ngày mai có bữa tiệc sẽ phải hoạt động náo nhiệt hơn nửa ngày, Lận Duy không định giày vò y. Nhưng hiện giờ tinh thần của Hoắc Kỳ Quân thực sự quá sung mãn, hắn đành phải giúp y tiêu hao bớt một chút, nếu không ngày mai y chỉ càng uể oải vì thiếu ngủ.

Thế là hôn tới hôn lui tự dưng bén lửa, những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh trong phòng ngủ kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mới hoàn toàn dứt hẳn.

Ngày hôm sau, Lận Duy dậy từ sớm tinh mơ để sang nhà bên cạnh. Phó Tiểu Thanh thấy hắn đi sang một mình, vốn định hỏi xem cái tên Hoắc Kỳ Quân kia lại ngủ nướng vào ngày vui vẻ thế này, hôm qua ai còn mạnh miệng nói có thể phụ giúp Lận Duy làm việc vặt hả?

Nhưng dù sao cũng là người trưởng thành rồi, lời này lượn lờ trong miệng cô ấy một vòng, cuối cùng vẫn không hỏi ra khỏi miệng.

Không lâu sau Phương Duyệt Duyệt cũng tới, Lận Duy giới thiệu qua một lượt. Hai người đẹp nhanh chóng làm quen với nhau, chủ yếu là vì họ thực sự có quá nhiều chủ đề chung.

Tuy trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng chỉ trò chuyện dăm ba câu, vừa khớp thông tin, đã lập tức phát hiện hóa ra cả hai người họ đều từng góp sức vun vén cho hai người đàn ông kia.

Chuẩn xác mà nói thì Hoắc Kỳ Quân đã cùng lúc cầu cứu riêng cả hai người họ. Chỉ hận Hoắc Kỳ Quân quá sĩ diện, nếu hồi đó lập một nhóm chat ba người rồi cùng nhau vắt óc suy nghĩ, thì Phó Tiểu Thanh và Phương Duyệt Duyệt đã sớm quen thân rồi!

Lận Duy rót cho mỗi người một ly nước ép hoa quả, sau đó ngồi sang một bên, đợi vị cậu ấm ngủ dậy.

Giờ phút này hắn vẫn chưa biết, cậu ấm nhà bên đã tỉnh giấc rồi, nhưng lại là phiên bản mất trí nhớ, đang ngồi trên giường với ngọn lửa giận hừng hực trong lòng.

Dù cơ thể đã sớm quen với những cuộc ân ái, sáng sớm tỉnh dậy không khó chịu mấy, nhưng dấu vết đầy mình cùng với cảm giác ê ẩm rõ rệt ở những nơi không nên có cảm giác khiến mặt mày Hoắc Kỳ Quân u ám, nghiến răng nghiến lợi.

Y thực sự hết cách tự lừa dối bản thân, giả vờ như không đoán ra được cơ thể mình vừa mới trải qua chuyện gì.

Thế nhưng mặc cho y có cố nhớ thế nào, những ký ức liên quan đều chẳng còn sót chút gì.

Y chỉ nhớ hôm qua y và Phó Tiểu Thanh chia tay trong không vui, y ghen tuông bừa bãi, ai ngờ ép người anh em chí cốt kiêm bạn thân từ nhỏ duy nhất của mình phải thốt ra bí mật rằng hắn thích đàn ông, sau đó... Ký ức phía sau dường như chỉ còn là một mảnh trống rỗng.

Đừng để y biết tối hôm qua là kẻ nào...

Hoắc Kỳ Quân đã tự mình tuyên án tử hình cho kẻ dám làm ra chuyện này với y. Lúc này việc theo đuổi Phó Tiểu Thanh cũng bị y gạt sang một bên.

Đang định gọi điện thoại sai người trích xuất hết camera giám sát gần nhà tối qua thì điện thoại y vang lên.

Y cầm lên xem, là Lận Duy.

Tuy chẳng có tâm trạng gì, nhưng do dự một lát y vẫn bắt máy. Đây không chỉ là bạn từ thuở nhỏ, mà còn là bác sĩ riêng của y. Chốc nữa còn phải gọi hắn qua giúp kiểm tra cơ thể, giấu ai cũng không thể giấu hắn được.

"Alo! Chuyện gì?" Tâm trạng y đang tệ, nên giọng điệu cũng cáu gắt bực dọc.

Lận Duy cứ nghĩ y bị đánh thức mới cáu kỉnh nên chẳng bận tâm, chỉ bảo: "Ông lớn à, tỉnh rồi thì mau rời giường đi! Mặt trời l*n đ*nh đầu rồi, Tiểu Thanh và Duyệt Duyệt uống nước ép hoa quả sắp no căng bụng luôn rồi, chỉ còn thiếu em nữa thôi."

"... Hả? Ồ." Ban đầu Hoắc Kỳ Quân rất mất kiên nhẫn, nghĩ nửa ngày trời vẫn không nhớ ra y có hẹn với Lận Duy từ khi nào, trước mắt xảy ra chuyện tày đình thế này ai còn tâm trí đâu mà đi?

Mãi đến khi nghe thấy cái tên Tiểu Thanh, y mới đè nén sự khó chịu và nghi hoặc trong lòng xuống, tạm thời nhận lời.

Phó Tiểu Thanh đã liên tục làm lơ y một thời gian rất dài rồi. Dù bây giờ y chẳng còn tâm trạng nào để nghĩ đến chuyện cưa cẩm con gái nhà người ta, nhưng nếu người đã ở ngay sát vách, y vẫn muốn sang gặp một chút.

Hơn nữa, y vốn cũng có chuyện cần tìm Lận Duy.

Hoắc Kỳ Quân hít sâu một hơi rồi đứng dậy mặc quần áo. Ai ngờ vừa mở tủ ra, đồ đạc bên trong đã ít đi hơn phân nửa, ngay cả cái tủ cũng nặc mùi ẩm mốc như thể đã lâu rồi chưa dùng đến. Y nhìn cảnh tượng trước mắt, hai mắt lập tức trợn trừng.

Cái quái gì thế này?

Quay đầu nhìn quanh bốn phía, trên đầu giường đã để sẵn một bộ quần áo sạch sẽ từ lúc nào. Sự nghi hoặc trong lòng Hoắc Kỳ Quân lại càng dâng cao, nhưng y vẫn thở phào một hơi, cầm lên kiểm tra một lúc thấy không có vấn đề gì đành mặc vào trước.

Thoát khỏi cái cảnh quần áo không đủ che thân, ít nhiều cũng vớt vát lại được chút cảm giác an toàn. Lúc này Hoắc Kỳ Quân mới nghiêm túc quan sát lại căn phòng, y phát hiện có rất nhiều món đồ trang trí y quen dùng hoặc khá yêu thích đều không cánh mà bay, phòng ngủ của y trông có vẻ trống huơ trống hoác.

Chuyện này thực sự quá đỗi bất thường. Nếu bảo phòng ngủ của y bị người ta càn quét dọn sạch sành sanh, thì tình trạng đám quần áo bị bỏ xó từ lâu lại chẳng phải là chuyện có thể tạo thành chỉ sau một đêm.

Y nhìn căn phòng ngủ trông như đã bị bỏ hoang hơn nửa năm trời này, lòng dần dần hình thành một suy đoán có hơi khó tin, bèn lấy điện thoại ra xem thời gian...

Con ngươi Hoắc Kỳ Quân co rụt lại. Thời gian hiển thị trên điện thoại và thời gian trong ký ức của y cách nhau hơn hẳn một năm trời!

Cho nên y đang ở thời điểm hơn một năm sau? Và đủ mọi dấu vết cho thấy, một năm sau y đã không còn sống ở đây nữa, thế nhưng đêm qua y lại bị người ta dẫn về đây rồi làm... Những chuyện như vậy...

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Hoắc Kỳ Quân nhục nhã ngồi ngây ngẩn trên giường, suy nghĩ xem rốt cuộc tình trạng trước mắt là sao.

Ở bên kia, Lận Duy đợi hồi lâu vẫn chưa thấy y đâu, lo lắng y không khỏe nên đành phải xin lỗi Phó Tiểu Thanh cùng Phương Duyệt Duyệt, nhờ họ giúp chuẩn bị thịt nướng trước, rồi tự mình đi tìm.

Cửa phòng ngủ bị gõ vang hai tiếng, Hoắc Kỳ Quân vô thức ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lận Duy đang cười dựa ở khung cửa, hỏi: "Sao còn chưa sang? Một mình ở đây trồng nấm đấy à?"

"Sang đó... Làm gì?" Ban đầu Hoắc Kỳ Quân cũng không định giấu giếm hắn chuyện gì nên hỏi thẳng.

Ở thời điểm như này, y không thể nhớ được hôm nay là sinh nhật của anh em hờ kiêm bạn nối khố luôn bị lôi ra làm bia đỡ đạn trong chuyện yêu đương.

Lận Duy kinh ngạc nhướng mày, ngay sau đó đã phát hiện vẻ mặt y có gì đó sai sai. Hắn lập tức đứng thẳng người bước tới, vẻ mặt nghiêm túc đưa tay lên trán đo nhiệt độ cho y, tỉ mỉ quan sát y một lát.

"Em sao vậy? Khó chịu ở đâu à?" Hắn nhỏ giọng hỏi.

Hoắc Kỳ Quân há miệng, nhận ra cho dù y biết có giấu ai cũng không được giấu bác sĩ, ai mà biết kẻ tối qua chạm vào người y có mang bệnh tật gì hay không cơ chứ, nhưng đến lúc thực sự mở miệng, y lại cảm thấy thật khó để nói thành lời.

Nhưng vấn đề y nghi mình xuyên qua hơn một năm sau tạm thời có thể không nói tới, những chuyện khác lại không thể trì hoãn được. Mấy loại thuốc phơi nhiễm chống bệnh kia đều có yêu cầu nghiêm ngặt về mặt thời gian, đã qua nguyên cả một đêm rồi, có khó nói đến đâu thì y cũng phải dằn lòng khắc phục.

Y khó nhọc mở miệng: "Quả thật tôi hơi khó chịu, có chuyện cần cậu giúp, nhưng chuyện này tôi không muốn để ai khác biết, cậu nhớ..." Giữ chừng mực.

Còn chưa nói xong chuỗi lời ra lệnh đầy thô lỗ kia, y đã bị Lận Duy đè nghiến xuống giường. Còn chưa kịp hoàn hồn lên tiếng phản đối, y đã phát hiện Lận Duy vươn tay giật... Thun quần thể thao của y?!

"Này! Cậu làm cái gì thế!" Hoắc Kỳ Quân hoảng sợ giơ chân lên định đạp hắn, nhưng lại bị Lận Duy túm chặt lấy mắt cá chân, kéo tới càng gần.

Lận Duy thở dài một tiếng nói: "Đừng lộn xộn nữa, để anh xem thử chỗ đó có bị thương không."

Ngoại trừ lần đầu tiên cơ thể không kịp thích ứng, về sau hắn luôn hết sức cẩn thận, hơn nữa còn tự tay điều chế một loại thuốc mỡ phục hồi chuyên dụng, chưa từng để Hoắc Kỳ Quân phải kêu đau vào ngày hôm sau.

Đây vẫn là lần đầu tiên Hoắc Kỳ Quân nói mình không khỏe, lại còn bày ra bộ dạng ấp úng khó mở miệng. Đương nhiên Lận Duy tưởng tối hôm qua hắn lỡ sơ ý làm người ta bị thương mà không phát giác ra. Nếu thật sự là vậy, chắc chắn phải rửa sạch và bôi thuốc ngay lập tức.

"Chỗ đó" hắn nhắc tới là nơi nào hiển nhiên không cần phải nói rõ. Hoắc Kỳ Quân thẹn quá hóa giận nhìn hắn chằm chằm: "Cái này mà cậu cũng nhìn ra được à?"

"Nếu không thì sao?" Lận Duy cảm thấy hơi buồn cười.

Sắc mặt Hoắc Kỳ Quân thoắt đỏ thoắt trắng, mãi một lúc sau mới kéo cạp quần đang rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lắp bắp: "Thế cũng không cho nhìn!"

Y vốn định nói qua loa cho xong chuyện, bảo Lận Duy mau chóng chuẩn bị các loại thuốc phơi nhiễm và kiểm tra cho y là được. Dù sao chỗ đó cũng không hề đau đớn, y nói không thoải mái, đa phần là do trong lòng cảm thấy bực bội vì bị một kẻ vô danh nào đó đụng chạm mà thôi.

Thế nhưng Lận Duy chuyện gì cũng có thể chiều theo y, không chịu nhượng bộ khi dính đến những vấn đề nghiêm túc liên quan đến cơ thể. Nhất là khi chỗ đó bị thương lại không xử lý tử tế, Hoắc Kỳ Quân sẽ phải chịu khổ.

Lận Duy không hiểu, bọn họ đã làm với nhau biết bao nhiêu lần rồi, cớ sao Hoắc Kỳ Quân tự nhiên tỏ ra xấu hổ vì cái chuyện như thế này. Nhưng lúc này đang mải lo lắng nên hắn cũng mặc kệ mọi thứ, chọn dùng sức mạnh áp chế, cố tình lột phăng chiếc quần ngoài vốn đã bị kéo lỏng của y, tiện thể lột luôn cả chiếc quần trong xuống.

Hoắc Kỳ Quân vẫn đang cố gắng vùng vẫy thoát ra, chỉ cảm thấy phía sau lạnh toát, lòng tự trọng và sự xấu hổ bồn chồn đã chết hoàn toàn.

Toàn thân cứng đờ trong giây lát, sau đó y mang bộ mặt sống không bằng chết nghiến răng nằm bẹp trên giường, cam chịu nhắm mắt đưa chân mặc cho Lận Duy săm soi kiểm tra cơ thể y từ trong ra ngoài thật cẩn thận.