Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"
Chương 116: Ngoại truyện: Hoắc Kỳ Quân mất trí nhớ (2)
Ngờ đâu Lận Duy cẩn thận kiểm tra một lần, thấy y không có vấn đề gì, nhưng để tránh sơ suất, hắn vẫn dùng tăm bông làm sạch cho Hoắc Kỳ Quân rồi bôi thêm một lớp thuốc mỡ.
Khi thuốc mỡ lạnh lẽo chạm vào, nơi đó hơi co rút lại, khiến Hoắc Kỳ Quân cũng khẽ rên một tiếng, cả người nhích về phía trước.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng cười khẽ của Lận Duy, y mới phản ứng lại, ủ rũ ngậm chặt miệng, vừa xấu hổ vừa tức giận, xen lẫn một chút khó xử khi để Lận Duy biết y đã trải qua loại chuyện này...
Nói chung là mặt mũi cả đời này của y coi như đã mất hết trước mặt cái tên không biết chừng mực này rồi!
Hoắc Kỳ Quân chỉ mải bực bội xấu hổ, thậm chí không thèm nghĩ xem, tại sao Lận Duy lại có thể tùy tay lấy ra loại thuốc mỡ đúng 'bệnh' để bôi cho y.
Chắc cũng do y đã sớm quen với thuộc tính "công cụ chạy bằng cơm" của hắn, mỗi khi y cần bác sĩ, Lận Duy cũng gọi dạ bảo vâng, có mặt ngay lập tức để giải quyết vấn đề cho y.
Tốt nhất là lần này Lận Duy cũng biết chừng mực như mọi khi, đừng có nói lung tung, nếu không... Hừ!
Hoắc Kỳ Quân mặc quần, ngồi dậy, dùng khuôn mặt lạnh như tiền trừng hắn, nhưng vì mặt mũi đang đỏ bừng nên chẳng có chút uy h**p nào.
Lận Duy chỉ coi như y đang làm mình làm mẩy, chuyện này xảy ra quá đỗi thường xuyên, y cũng rất dễ dỗ, thế nên hắn hoàn toàn không để bụng.
Hắn vừa định mở miệng hỏi Hoắc Kỳ Quân muốn ở lại đây nghỉ ngơi hay qua bên kia tụ tập ăn uống thì điện thoại reo lên.
Chắc hai cô gái bên kia đợi lâu không thấy hắn quay lại, lo lắng xảy ra sự cố gì, lại không tiện chạy qua xem nên mới gọi điện thoại tới hỏi thăm.
"Alo, Tiểu Thanh." Lận Duy bắt máy trước, phát hiện Hoắc Kỳ Quân đang nhăn nhó bỗng "vô tình" vểnh tai lên nghe ngóng. Hắn mỉm cười, chuyển cuộc gọi sang chế độ loa ngoài.
Giọng của Phó Tiểu Thanh từ đầu dây bên kia truyền đến: "Anh Lận Duy, sao anh đi lâu thế? Hoắc Kỳ Quân không sao chứ? Nếu cơ thể anh ấy không khỏe thì dời buổi tụ tập sang hôm khác cũng được."
"Anh biết rồi." Lận Duy không vội trả lời mà đưa điện thoại ra trước mặt Hoắc Kỳ Quân, để tự y quyết định hôm nay sẽ nghỉ ngơi hay qua đó ăn uống.
Thực ra Hoắc Kỳ Quân suýt chút nữa đã mở miệng chất vấn xem Lận Duy trở nên thân thiết với Phó Tiểu Thanh như vậy từ bao giờ, nhưng khi nghĩ lại, ngày hôm qua Lận Duy mới nói cho y biết hắn thích đàn ông, bảo y đừng có ghen tuông lung tung...
Khoan đã, thích đàn ông?
Y hít một ngụm khí lạnh, khó tin ngước mắt lên, vậy vừa rồi sao Lận Duy dám...!
Hoắc Kỳ Quân dùng ánh mắt phức tạp trừng Lận Duy, trong lòng rối bời khó tả.
Thấy y mãi không lên tiếng, nội tâm giằng xé phong phú đến mức mắt thường cũng nhìn thấy được, Lận Duy hết cách với y, đành nhắc nhở: "Cậu ấm à, em nói một câu đi chứ, có qua đó nữa không?"
Hoắc Kỳ Quân bị hắn chọc tức đến bật cười, đã biết tối qua y trải qua chuyện gì rồi, không có lấy một câu an ủi thì cũng thôi, còn không mau chóng giải quyết mấy vấn đề rắc rối kèm theo cho y chứ ở đó mà hỏi y có đi tụ tập hay không?
"Đầu óc cậu không tỉnh táo à? Tôi đã thế này rồi thì đi kiểu gì?" Y ậm ờ, không có mặt mũi nào nói thẳng ra trong khi Phó Tiểu Thanh đang nghe máy.
Lận Duy khẽ thở dài, nói mấy câu với Phó Tiểu Thanh trước, bảo các cô cứ nướng thịt ăn đi, không cần lo cho bọn họ, bên phía Hoắc Kỳ Quân hắn sẽ chăm sóc.
Sau khi cúp điện thoại, hắn mới ngồi xuống mép giường, kiên nhẫn hỏi: "Rốt cuộc em làm sao vậy? Cho dù anh là bác sĩ, em cũng phải cho anh biết chỗ nào không thoải mái anh mới biết cách giúp em chứ, hửm?"
"Không phải cậu nhìn ra tôi..." Sắc mặt Hoắc Kỳ Quân vô cùng khó coi, bởi vì y phát hiện hình như Lận Duy chẳng hề ngạc nhiên gì trước những gì cơ thể y đã trải qua. Nghĩ tới nghĩ lui, y chỉ nghĩ đến một khả năng, có lẽ Lận Duy cho rằng tối qua y tự nguyện?
Nhưng sao Lận Duy lại nghĩ như vậy? Việc y thích Phó Tiểu Thanh còn chưa đủ rõ ràng à? Trong khoảng thời gian hơn một năm này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Y lưỡng lự không quyết, cuối cùng vẫn cắn răng, nói chuyện thời gian trong nhận thức của y bị sai lệch với Lận Duy, cũng kể rõ ràng: "Tôi chỉ nhớ, tôi bắt gặp cậu đưa Phó Tiểu Thanh về nhà, tôi hơi không vui, nhưng cậu lại nói với tôi là cậu... Cậu thích người cùng giới, sau đó chúng ta cùng nhau rời khỏi chỗ cô ấy, rồi tôi tỉnh lại trên chiếc giường này, còn phát hiện..."
Lận Duy dùng vẻ mặt kỳ dị lắng nghe, ngay lập tức bảo hệ thống đi hỏi ý thức Thiên Đạo xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Cuối cùng hắn cũng nghe ra được, mới sáng sớm tinh mơ y đã làm loạn thế này vì cái gì rồi.
Hóa ra Hoắc Kỳ Quân hoàn toàn không biết dấu vết sự vụ trên người mình do ai tạo ra, hơn nữa còn bị kẻ "không biết gì" là hắn đè ra bôi thuốc.
Cậu ấm nóng tính này vừa bị hắn lột quần vẫn không trút giận lên đầu hắn, còn ngoan ngoãn để hắn bôi thuốc cũng là làm khó y rồi.
Nhưng bây giờ vấn đề quả thực đã hơi lớn, nếu nói thật, bảo y rằng người lên giường với y hôm qua chính là hắn và bọn họ đã hẹn hò được hơn một năm thì e rằng mèo con đang cầm kịch bản tổng tài bá đạo truyện ngôn tình nhà hắn sẽ rất khó chấp nhận.
Chuyện này một mình hắn không thể giải quyết được. Lận Duy day day ấn đường, cuối cùng vẫn kéo Hoắc Kỳ Quân không có vấn đề gì lớn xuống giường, đi sang nhà cách vách.
"Trong thời gian ngắn, anh cũng không biết nên giải thích với em thế nào, nhưng em đừng vội căng thẳng, có đeo bao mà." Hắn hất hất cằm, ra hiệu cho Hoắc Kỳ Quân nhìn thùng rác ở đầu giường, quả nhiên nhìn thấy chiếc bao đã qua sử dụng ở trong đó.
Hoắc Kỳ Quân vội vàng thu hồi tầm mắt.
Lận Duy thấy thế không khỏi bật cười, sau đó mặc kệ ánh nhìn trợn trừng của Hoắc Kỳ Quân, lôi người vừa đi vừa nói: "Có vài chuyện để anh nói có lẽ em sẽ không tin, Phó Tiểu Thanh đang ở bên kia, cứ để cô ấy nói cho em biết sau đó đã xảy ra chuyện gì đi!"
Không phải Lận Duy trốn tránh mà là lý trí cho hắn hay, Hoắc Kỳ Quân nghe lọt tai lời của Phó Tiểu Thanh nhất, bởi vì Phó Tiểu Thanh không có bất kỳ động cơ nào để lấy loại chuyện này ra lừa y.
Còn về Phương Duyệt Duyệt, theo ký ức hiện tại của Hoắc Kỳ Quân, chắc y vẫn chưa quen biết cô gái này nữa là.
Tuy nhiên, dù hắn có không nói, Hoắc Kỳ Quân cũng không phải kẻ ngốc, từ hành vi và thái độ của hắn, y cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng y vẫn chưa chắc chắn.
Y đi theo sau Lận Duy ngập ngừng muốn nói lại thôi, thực sự không hỏi ra miệng được.
Hai người đi sang căn phòng bên cạnh, Phó Tiểu Thanh và Phương Duyệt Duyệt vội vàng chạy tới. Trong miệng Phương Duyệt Duyệt vẫn còn đang nhai đồ ăn, Phó Tiểu Thanh lên tiếng trước: "Không sao chứ?"
Lận Duy sờ sờ chóp mũi, cười gượng nói: "Vẫn có chuyện, đang cần em giúp một tay đây."
Phó Tiểu Thanh sững sờ, tuy nghi ngờ nhưng không hề do dự: "Anh Lận Duy cứ nói, em sẽ làm theo ngay."
"Yên tâm đi, không phải chuyện gì khó khăn đâu." Lận Duy đẩy Hoắc Kỳ Quân mặt cau mày có không tình nguyện ra trước mặt hai cô gái, thở dài nói: "Sáng sớm tỉnh dậy bị mất trí nhớ, không nhớ việc anh là bạn trai cậu ấy, phiền hai người bổ túc kiến thức cho cậu ấy giúp anh."
Phó Tiểu Thanh và Phương Duyệt Duyệt trợn to hai mắt, vẫn chưa kịp phân tích sự kiện ly kỳ này đã thấy Hoắc Kỳ Quân quay đầu phắt đầu lại, dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn hắn.
Lận Duy nhướng mày cười với y: "Đừng giả vờ nữa, chuyện rõ ràng như vậy rồi mà em còn nói với anh em chưa từng nghi ngờ chút nào thì anh cũng không tin đâu."
"..." Hoắc Kỳ Quân bực bội lườm hắn một cái. Y biết ngay mà, quả nhiên Lận Duy đã thèm khát y từ lâu rồi!
Chỉ là không ngờ tương lai hắn thật sự theo đuổi được y, cũng không biết ở giữa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Bây giờ Hoắc Kỳ Quân hoàn toàn không nghĩ thông được, rốt cuộc y đứt dây thần kinh nào mới từ bỏ Phó Tiểu Thanh, còn cam tâm tình nguyện để Lận Duy đè!
Tuy khó tin, nhưng trong lòng y vẫn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, không bị kẻ vô danh ất ơ nào đó chạm vào là tốt rồi.
Cũng không biết có được coi là tìm thấy sự an ủi hay không, y chỉ cảm thấy nếu là Lận Duy thì vẫn tốt hơn người khác.
Hơn nữa trong tương lai bọn họ còn hẹn hò đàng hoàng, xem ra cơ thể bị 'hành hạ' đến giờ vẫn còn bủn rủn cũng là ý y, chưa tới lượt y của một năm trước không vui dùm.
Mặc dù trong tình huống không biết gì, y đã được Lận Duy bôi thuốc một cách đường đột, y cũng không hề thấy khó chịu.
Hoắc Kỳ Quân âm thầm suy nghĩ, Lận Duy khi đã làm bạn trai y, dường như cũng thuận mắt hơn rất nhiều, có lẽ do bản năng lưu lại của cơ thể ảnh hưởng tới y.
Y hừ một tiếng quay đầu lại, thấy một người phụ nữ xa lạ khác ở bên cạnh Phó Tiểu Thanh, thực sự không nhớ nổi đã gặp ở đâu, thế là y hỏi một câu không mấy lịch sự: "Cô là?"
"Anh vẫn chưa biết tôi à?" Phương Duyệt Duyệt không hề để bụng, chỉ cười tủm tỉm, cố ý nói: "Tôi tên Phương Duyệt Duyệt, là đối tượng xem mắt cũ của anh đây!"
Dường như Hoắc Kỳ Quân hoàn toàn không ngờ tới đáp án này, sửng sốt một lúc mới hoàn hồn lại, sau đó giật mình nhận ra ba người đang đứng trước mặt y, một người là đối tượng y từng theo đuổi công khai, một người là đối tượng xem mắt và người còn lại là bạn nối khố cũ kiêm bạn trai hiện tại?
Đây là tình tay ba tay bốn lộn xộn cái quỷ gì thế này, mấy người có thân phận này sao có thể hẹn nhau cùng tụ tập nướng thịt được thế?
Bỏ đi, đây không phải việc y nên bận tâm.
Lận Duy giao Hoắc Kỳ Quân cho hai cô gái "bổ túc kiến thức", còn bản thân tự giác đi tới tiếp quản sự nghiệp nướng thịt.
Phó Tiểu Thanh đảo tròn mắt, không kể lại từ đầu, chỉ cười tủm tỉm nói trước một câu: "Hôm qua anh còn khoe với em đồ ăn bạn trai anh nấu rất ngon, chỉ có một mình anh từng được ăn cơ mà! Xem ra hôm nay em và Duyệt Duyệt có lộc ăn rồi!"
Ban đầu khi đối diện với cô ấy, Hoắc Kỳ Quân vẫn còn mang tâm trạng cực kỳ phức tạp, nghe xong lời này chẳng khác nào bị người ta tạt thẳng một chậu nước lạnh vào mặt, trái tim thiếu nam ôm mộng xuân của một năm trước lập tức lạnh buốt.
"Sao tôi lại..." Hoắc Kỳ Quân không tin, sao y có thể trẻ con đến mức khoe khoang loại chuyện này với người khác, đối tượng khoe khoang lại còn là người con gái y từng thích nữa chứ?
Y bị điên chắc!
Phó Tiểu Thanh thấy hơi tiếc nuối vì mình không ghi âm lại: "Biết ngay anh sẽ không thừa nhận mà, em không lừa anh đâu đấy! Anh tin hay không thì tùy!"
Thấy Hoắc Kỳ Quân cứng đầu cứng cổ, cô ấy kéo Phương Duyệt Duyệt cùng nhau kể chi tiết những lần y giận dỗi làm nũng lúc y theo đuổi Lận Duy.
Hoắc Kỳ Quân chỉ vào mình, không dám tin: "Các cô đang bịa chuyện đấy hả, tôi theo đuổi cậu ấy á?"
Rõ ràng Lận Duy thích người cùng giới, đi theo bên cạnh y bao nhiêu năm nay để âm thầm yêu đơn phương y cơ mà!
Y đoán cùng lắm tương lai y bị mẹ quản lý quá mức, sau khi không có kết quả với Phó Tiểu Thanh mới tự sa ngã, cố tình đồng ý ở bên Lận Duy. Mục đích ban đầu chắc để chọc giận mẹ, còn về sau... Có lẽ là phim giả tình thật, từ từ cứ vậy chấp nhận... Nhỉ?
Mặc dù nghe có vẻ rất tồi, nhưng Hoắc Kỳ Quân cảm thấy y có thể làm ra được chuyện đó, việc y theo đuổi Lận Duy mới là vô cùng khó tin.
Nhưng mặc kệ y có tin hay không, chứng cứ rành rành ra đấy. Ví như lịch sử trò chuyện của y với Phó Tiểu Thanh và Phương Duyệt Duyệt, nhất là đoạn y đòi "tài liệu học tập" từ chỗ Phương Duyệt Duyệt.
Hoắc Kỳ Quân xem xong nhắm chặt hai mắt, chỉ muốn giả chết cho xong.
May mà thịt nướng rất nhanh đã chín, Lận Duy bưng một đĩa ra cho bọn họ ăn trước. Phó Tiểu Thanh cầm lấy một xiên đầu tiên, cô ấy thật sự rất tò mò lời Hoắc Kỳ Quân nói, cháo bình thường cũng có thể nấu ra được hương vị ngon đặc biệt thì là do y mang filter quá dày, hay là ngon thật.
Sau khi cắn một miếng, hai mắt Phó Tiểu Thanh sáng rực lên: "Thật sự khác hẳn với mùi vị bình thường em nướng nè!"
Phương Duyệt Duyệt ở bên cạnh vừa gặm vừa gật đầu.
Lận Duy lấy một xiên thịt nướng cố ý cho ít dầu ít muối đưa cho Hoắc Kỳ Quân đang trưng vẻ mặt bất mãn khó hiểu, chậm rãi nói: "Cho dù tạm thời em chưa thể chấp nhận mối quan hệ của chúng ta thì cũng ăn chút gì đi đã, vất vả lắm anh mới chăm dạ dày của em đến mức thỉnh thoảng có thể ăn được chút đồ ăn vặt rác rưởi, em giày vò nó chịu không nổi đâu."
Hắn tách biệt mèo của mình với trai thẳng trước mắt này, ý định ban đầu là để Hoắc Kỳ Quân dễ chịu hơn một chút, đỡ phải lúng túng, ai ngờ sau khi nghe xong mặt Hoắc Kỳ Quân lại càng thối hơn.
"Sợ tôi làm bạn trai cậu chết đói hả?" Y bĩu môi hỏi, hỏi xong chính y cũng tự thấy thật nực cười.
Thật sự rất nực cười, nghe như kiểu y đang ghen với chính mình của tương lai vậy!
Vấn đề là y rất hiểu bản thân mình. Y chỉ đang không hài lòng việc Lận Duy xem trọng y của tương lai nhiều hơn y của hiện tại. Nếu Lận Duy đã luôn âm thầm thích y thì đáng ra y có dáng vẻ thế nào, bất kể y ở thời kỳ nào cũng phải thích như nhau mới đúng!
Cho dù bây giờ y vẫn chưa thích Lận Duy.
Thế nhưng Lận Duy chỉ khẽ cười một tiếng rồi thừa nhận: "Đúng vậy, anh sợ em làm bạn trai anh chết đói."
Đáng ra Hoắc Kỳ Quân nên tức giận, câu trả lời của Lận Duy không giống với mong đợi của y, nhưng cũng chẳng biết y đứt sợi dây thần kinh nào, trái tim y lại đập thình thịch, đập loạn nhịp hoàn toàn đi ngược lại với ý muốn của y.
Không phải tên này đã bỏ bùa mê thuốc lú gì vào trong thuốc mỡ bôi cho y đó chứ?
Bởi vì y vẫn chưa ăn bất cứ thứ gì Lận Duy đưa cho, thế nên Hoắc Kỳ Quân chỉ có thể hoài nghi thái quá như vậy.