Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 117: Ngoại truyện: Hoắc Kỳ Quân mất trí nhớ (3)

Trước

Phó Tiểu Thanh trêu chọc trả thù Hoắc Kỳ Quân xong, vẫn kiên nhẫn kể lại mọi chuyện xảy ra sau khi y y đứt đoạn ký ức dựa theo góc nhìn của cô ấy.

Có điều, tuy giai đoạn đầu cô ấy luôn sống ở đây, nhưng Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân không phải ngày nào cũng ở nhà, thế nên bên ngoài đã xảy ra chuyện gì cô ấy cũng không rõ. Cô ấy chỉ nhạy bén phát hiện ra tâm tư của Hoắc Kỳ Quân ngay trước khi chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Nửa đoạn sau do Phương Duyệt Duyệt bổ sung, bao gồm cả chuyện trong bữa tiệc xem mắt, Hoắc Kỳ Quân đã lừa cô ấy ngay trước mặt bố mẹ cô ấy và bà Hoắc rằng Lận Duy là bạn trai của y!

Phương Duyệt Duyệt chẳng tiếc lời trào phúng: "Sau này tôi mới biết, hóa ra lúc đó anh chỉ đang chém gió, còn chưa theo đuổi được người ta!""

"Chắc chắn là tôi chỉ muốn phá hỏng buổi xem mắt thôi!" Hoắc Kỳ Quân trưng ra vẻ mặt tự tin, bình tĩnh phản bác.

Bởi y hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao Lận Duy yêu thầm y nhiều năm, cuối cùng lại thành y theo đuổi người ta. Hơn nữa, chẳng có lý do gì thôi thúc y làm thế cả, y cũng đâu có thích... Y lại chẳng phải kiểu người bẩm sinh thích người đồng giới!

Cho nên y vẫn dè chừng, không hoàn toàn tin lời Phó Tiểu Thanh và Phương Duyệt Duyệt nói.

"Ồ, thế à?" Phương Duyệt Duyệt nào chỉ biết vứt lại một câu tin hay không tùy anh giống Phó Tiểu Thanh.

Mồm mép cô ấy sắc sảo hơn hẳn, hỏi vặn lại: "Vậy tại sao sau khi buổi xem mắt kết thúc, anh vẫn không chịu nói thật, còn gọi tôi và Lận Duy đến công ty anh trong cùng một ngày? Cố tình sắp xếp cho chúng tôi gặp mặt, để tôi hỏi anh ấy có phải bạn trai anh không trong tình huống không hay biết gì? Lận Duy muốn diễn tròn vai giúp anh nên đành phải thừa nhận."

"Chuyện này... Sao tôi biết được!" Hoắc Kỳ Quân không ngờ bản thân trong tương lai lại có nhiều pha xử lý "đi vào lòng đất" đến thế. Y đứng hình mất một lúc rồi dứt khoát nhún vai buông xuôi.

Trong lòng thầm nhủ dù sao cũng chẳng phải việc ngu ngốc do y làm, có liên quan gì đến y đâu!

Dù vậy, y vẫn lén dùng khóe mắt liếc nhìn Lận Duy đang yên lặng nướng thịt ở bên cạnh. Lận Duy không có biểu cảm dư thừa nào, nhưng việc hắn không lên tiếng phản bác đã là một lời chứng thực rồi.

Niềm tin sắt đá 'y tuyệt đối sẽ không theo đuổi một người vốn yêu thầm mình' cũng hơi lung lay.

Không thể nào? Y thực sự kém cỏi đến mức ấy sao?

Lẽ nào y thật sự đã bắt Lận Duy giả làm bạn trai mình chỉ để chọc tức bà Hoắc chuyên quyền trong nhà à? Bà Hoắc có thể làm tổn thương Phó Tiểu Thanh, cũng chỉ nhờ sự chênh lệch về quyền thế và địa vị, nhưng nếu đối tượng đổi thành Lận Duy, chuyện sẽ khó giải quyết hơn nhiều.

Ngờ đâu Lận Duy nhìn thấu suy nghĩ đê hèn đó của y? Nên mới nén đau từ chối y?

Sau đó lòng tự trọng của y không chịu nổi, nổi máu cứng đầu, nhất quyết phải cưa đổ người ta bằng được. Ai ngờ cưa qua cưa lại tự chuốc vạ vào thân, thậm chí cuối cùng còn sẵn sàng nằm thẳng cẳng cho Lận Duy... Đè?

Hoắc Kỳ Quân hoàn toàn không xem trọng tiêu chuẩn đạo đức của bản thân, cũng chẳng ngại ngần dùng những mặt tối tăm nhất để phỏng đoán động cơ của chính mình.

Có điều, kể từ khi biết được mối quan hệ trong tương lai giữa y và Lận Duy, y lại chẳng hề nghi ngờ việc y của sau này thực sự yêu Lận Duy.

Hết cách rồi, ai bảo y tỉnh dậy trên giường với một thân đầy rẫy những dấu vết mờ ám đáng xấu hổ chứ. Chắc chắn y sẽ không tự bán mình vì giận dỗi muốn xả giận.

Lại còn... Bán một cách triệt để đến thế.

Bữa tiệc thịt nướng hiếm hoi đã biến thành buổi kể chuyện do hai cô gái làm chủ. Phải đến khi Phó Tiểu Thanh canh đúng thời gian, mang chiếc bánh kem sinh nhật từ trong tủ lạnh ra, mọi thứ mới quay lại đúng quỹ đạo.

Bốn người quây quần ngồi xuống quanh chiếc bánh kem, chỉ có Hoắc Kỳ Quân là lạc quẻ, y kinh ngạc hỏi: "Hôm nay là sinh nhật ai vậy?"

Phó Tiểu Thanh nghe vậy tay run lên, suýt chút nữa bóp gãy đôi cây nến trong tay. Phương Duyệt Duyệt cũng há hốc mồm, dùng vẻ mặt chấn động nhìn y.

Ý là sao đây? Dù cho y không còn nhớ ký ức hai người đã ở bên nhau, nhưng tốt xấu gì Lận Duy và y cũng là bạn thân quen biết nhiều năm rồi cơ mà? Sao ngay cả chuyện hôm nay là sinh nhật Lận Duy y cũng không biết, sao Hoắc Kỳ Quân có thể quá đáng đến mức này cơ chứ?

Chỉ có Lận Duy không hề thấy bất ngờ, hắn khẽ cười: "Ngay cả sinh nhật mình cậu ấy còn quên được thì không nhớ sinh nhật của người khác cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, nếu có sinh nhật của người nào đó thực sự quan trọng, trợ lý sẽ nhắc y từ ngày hôm trước, không lo lỡ việc."

Hắn nắm rất rõ quy luật xã giao của cậu ấm này.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân lại cảm thấy hơi chột dạ. Nếu Lận Duy luôn biết rõ, vậy thì những năm qua, mỗi lần hắn nhận được món quà sinh nhật y sai trợ lý chuẩn bị cho có, chẳng phải đều sẽ cảm thán về sự qua loa tắc trách của y sao?

Nhưng y đâu có biết Lận Duy yêu thầm mình, nếu mà y biết thì... Được rồi, nếu mà có biết chính y cũng chẳng nghĩ ra bản thân sẽ làm thế nào nữa.

Nhìn hai luồng cảm xúc vừa đuối lý vừa vô tội đồng thời hiện lên trên mặt Hoắc Kỳ Quân, Phó Tiểu Thanh hừ lạnh: "Nhưng rõ ràng lần này chính anh đã cất công dặn em trước kỳ nghỉ rằng sinh nhật của anh ấy sắp đến rồi, còn hỏi em có muốn nhân dịp được nghỉ về đây một chuyến hay không đấy!"

Người nhà Phương Duyệt Duyệt biết cô ấy chơi thân với Hoắc Kỳ Quân và Lận Duy nên đã nhắc nhở, Phó Tiểu Thanh lại khác, cô ấy không có cách nào biết được ngày sinh nhật của Lận Duy, bình thường không có việc gì cũng chẳng nhớ hỏi.

Nếu Hoắc Kỳ Quân không báo cho Phó Tiểu Thanh trước vài ngày, thì có lẽ trong kỳ nghỉ lễ dài này cô ấy đã có những dự định khác.

Đến lúc cô ấy thấy thông báo sinh nhật của Lận Duy trên bảng tin vòng bạn bè, sẽ không hay cho lắm, cảm giác như không coi cô ấy là bạn bè vậy.

Có lẽ Lận Duy cảm thấy sinh nhật hắn chẳng cần thiết phải làm lớn chuyện, nhưng Hoắc Kỳ Quân lại không muốn Lận Duy bị hiểu lầm sau khi hắn đã tốn hết công sức, đặt mình vào hoàn cảnh của Phó Tiểu Thanh rồi giúp cô ấy nhiều đến thế.

Không có so sánh sẽ không có đau thương. Xem ra cậu ấm trước kia cứ mở miệng là lại nói mấy câu vô tâm vô tình chọc giận người khác nay đã thực sự học được nhiều điều khi yêu một người rồi.

Hoắc Kỳ Quân hơi mất tự nhiên, Lận Duy nhìn ra được điều đó nên đã chủ động chuyển chủ đề giúp y.

Sau khi chia nhau ăn xong bánh kem, mấy người cùng dọn dẹp nhà cửa sơ qua rồi Phó Tiểu Thanh mở lời muốn về. Cô ấy vẫn còn lịch trình tiếp theo, đâu thể dành trọn cả kỳ nghỉ để ở lại đây làm kỳ đà cản mũi được.

Phương Duyệt Duyệt cũng thấy bầu không khí bắt đầu trở nên ngại ngùng, vội vàng đứng bật dậy, nói mình cũng chuẩn bị về nên có thể tiện đường lái xe đưa Phó Tiểu Thanh về luôn.

Tốt nhất cứ để một mình Lận Duy đau đầu đi. Dù sao thì trông Hoắc Kỳ Quân cũng đã tiếp nhận mối quan hệ trong tương lai của hai người bọn họ rất tốt, chỉ sống chết không chịu thừa nhận chuyện y mới là người theo đuổi Lận Duy mà thôi.

Sau khi Phó Tiểu Thanh và Phương Duyệt Duyệt rời đi, cả căn nhà bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn vương lại tiếng hít thở của hai người.

"Chuyện đó, tôi... Chúng ta, hiện giờ đang sống ở chỗ của cậu à?" Hoắc Kỳ Quân cố gắng tìm chủ đề để bắt chuyện. Y vẫn chưa quen lắm với việc Lận Duy đã trở thành bạn trai sống chung nhà với y, thế nên hơi lắp bắp.

"Ừ." Lận Duy liếc nhìn y một cái, mỉm cười đáp: "Hồi đó là do em vội vã muốn dọn qua đây đấy chứ."

Hoắc Kỳ Quân của lúc đó hệt như một chú mèo vừa vớ được món đồ chơi mới, hễ phấn khích là thấy cái gì cũng mới mẻ, chuyện sống chung cũng mới mẻ nên nóng lòng muốn thử ngay cho biết. Câu nói này cũng chẳng oan ức gì.

Mặt Hoắc Kỳ Quân xị xuống, tỏ vẻ hơi ghét bỏ việc sau này bản thân sẽ mắc chứng yêu đương mất não giai đoạn cuối.

Y lại nhìn nét mặt bình thản của Lận Duy, muốn lấy lại chút thể diện nên ho khẽ hai tiếng rồi hỏi: "Vậy nên cậu thực sự vẫn luôn thích tôi à?"

Trong ký ức của y, lúc Lận Duy nói cho y biết hắn thích đàn ông, y đã lờ mờ suy đoán ra chuyện này rồi. Chẳng qua y muốn nghe chính miệng Lận Duy thừa nhận mà thôi.

Suy cho cùng thì ngoài y ra, Lận Duy cũng chẳng có người bạn đồng giới nào trông có vẻ "đẳng cấp" cả. Trừ phi Lận Duy không thích một ai, bằng không lẽ nào hắn lại chê cả y, rồi mù quáng đi thích mấy kẻ qua đường A B C D nào đó?

Cơ mà mạch não của y lúc này hay tương lai đều y hệt nhau, cứ luôn cho rằng Lận Duy thích một người đồng giới nào đó rồi nên mới phát hiện ra xu hướng giới tính của bản thân khác với người thường.

Lận Duy nghe y nói vậy lại phì cười một tiếng.

"Cậu cười cái gì?" Hoắc Kỳ Quân lập tức thẹn quá hóa giận. Đang bàn về cái chủ đề vốn đã nhạy cảm như thế này rồi, cười cái nịt ấy!

Lận Duy nhịn không được bèn lắc đầu nói: "Không có gì, anh chỉ nhớ tới chuyện hồi trước, dù anh có nhấn mạnh anh không hề có ý đồ gì với em, em vẫn nhất quyết không tin, cuối cùng còn dùng vẻ mặt đại phát từ bi nói bằng lòng thử với anh một lần."

"..." Hoắc Kỳ Quân khó tin nhìn hắn. Chẳng rõ y không dám tin bản thân lại mất mặt đến nhường ấy, hay không cam lòng khi biết Lận Duy chưa từng yêu thầm y.

Dù nửa tin nửa ngờ, nhưng mặt y vẫn rất thành thật chậm rãi nóng bừng lên rồi đỏ ửng. Cuối cùng, y chỉ nghẹn ra được một câu: "Vậy cậu đã từ chối thử tôi đúng không?"

Lận Duy vẫn lắc đầu: "Không, anh đồng ý."

"Không thích mà cậu còn đồng ý?" Hoắc Kỳ Quân hừ mạnh một tiếng, vểnh mặt lên đến là đắc ý, nghi ngờ Lận Duy đang trêu đùa y.

"Anh không nỡ từ chối mà. Lúc đó em bay chuyến đêm, vội vã chạy về chỉ để nói với anh chuyện này, hai mắt nổi đầy tia máu. Anh cứ lảng tránh không nói, em cúi gằm mặt xuống, trông đáng thương vô cùng."

Nết đùa dai của Lận Duy lại trỗi dậy, chẳng buồn nể nang hay để lại chút thể diện nào cho y. Nhưng khi hắn thấy thấy sắc mặt ngày càng méo mó của Hoắc Kỳ Quân, hắn lại mủi lòng rồi lập tức chuyển lời: "Cơ mà sau này nghĩ lại, đó chắc cũng chỉ là cái cớ anh tự viện ra cho bản thân mà thôi. Nói trắng ra là anh không muốn từ chối em. Có lẽ ngay vào thời điểm đó, anh đã thích em mất rồi."

Vậy nghĩa là trước kia hắn thực sự không thích y chứ gì!

Hoắc Kỳ Quân bực dọc tự "dịch" lại câu này, trợn mắt lườm hắn một cái rồi nín bặt.

Lận Duy cũng chẳng biết nên đánh giá cái tính nết này của y thế nào, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài: "Em có muốn ngẫm lại xem em đang nổi giận vì lý do gì không? Theo trí nhớ của em hiện tại, rõ ràng ngày hôm qua em vẫn còn đang đề phòng anh như tình địch cơ mà?"

"Đó là hai chuyện khác nhau!" Hoắc Kỳ Quân cảm thấy bản thân mình chẳng có vấn đề gì sất, lý lẽ hùng hồn vặn lại: "Cậu chê cả tôi thì cậu còn có thể thích được gã đàn ông nào nữa chứ?"

Thế này chẳng phải chứng tỏ trong lòng Lận Duy, từng có kẻ khác thu hút ánh mắt của hắn sớm hơn cả y hay sao? Cứ nghĩ tới thôi là y lại thấy bực mình thay cho bản thân rồi!

Lận Duy thầm cảm thán một câu "không hổ là em", sau đó thuận nước đẩy thuyền vuốt lông cho y: "Em nói đúng. Thế nên trước khi thích em, anh chưa từng thích bất kỳ ai khác cả. Trong mắt anh chẳng có ai đáng yêu hơn em đâu, đã vừa lòng chưa?"

Hoắc Kỳ Quân rất muốn nói y vẫn hơi không hài lòng với hai chữ "đáng yêu", nó chẳng ăn nhập xíu nào với y, nghe cứ như Lận Duy đang khen lấy lệ chẳng chút thành ý. Nhưng đáng tiếc độ dày của da mặt y chẳng đủ để chống đỡ để y nói hết câu này.

Y ngại ngùng không dám nhìn Lận Duy, tiện tay vớ lấy một chiếc gối ôm vào ngực. Bàn tay còn lại thì vô thức cậy cậy khe hở trên sô pha.

Nào ngờ ngón tay vừa động đậy đã cậy ra một tuýp gì đó lành lạnh. Y tiện tay đưa lên trước mắt nhìn, sau đó lập tức ném văng thứ đó ra ngoài như bị bỏng.

Đó... Đó là, thế mà lại là...

"Sao hai người có thể vứt thứ này ở đây...?" Hoắc Kỳ Quân thẹn quá hóa giận, muốn chửi thề nhưng lại không sao thốt nên lời.

Lận Duy khẽ thở dài, bước tới nhặt tuýp dầu bôi trơn kia lên, tiện tay thò vào mò mẫm ở chỗ Hoắc Kỳ Quân vừa lôi thứ đó ra.

Quả nhiên, hắn lại moi thêm được hai cái bao cao su chưa bóc.

Mặt Hoắc Kỳ Quân đỏ bừng, tức giận trừng mắt nhìn Lận Duy.

Lận Duy buồn cười cúi đầu nhìn y: "Mấy thứ này đều do em nhét lung tung khắp nơi đấy. Anh biết Tiểu Thanh sẽ đến nên đã cất công dọn dẹp lục soát cả nhà một lượt rồi, ai ngờ vẫn còn cá lọt lưới."

Trước mắt Hoắc Kỳ Quân tối sầm lại.

Y ném thẳng cái gối ôm vào gương mặt đang cười như không cười của Lận Duy, tay chân luống cuống đứng bật dậy đi lên lầu. Y cũng chẳng có mục đích gì cụ thể, chỉ muốn tạm thời chạy trốn khỏi phòng khách, nơi đang khiến y vô xấu hổ lúng túng này mà thôi.

Đối với một tên trai thẳng như y mà nói, việc phải đối mặt trực diện với sự thật bản thân trong tương lai lại là một kẻ luôn "dục cầu bất mãn" đúng là hơi quá sức chịu đựng. Mặc dù rõ ràng sáng nay y còn đích thân trải qua một cảnh tượng "chấn động" hơn nhiều.

Lên đến lầu, Hoắc Kỳ Quân giấu đầu hở đuôi đưa tay lên quạt quạt cho khuôn mặt đang nóng ran của mình, sau đó đi thẳng về phía phòng ngủ chính.

Y biết phòng của Lận Duy ở đâu, nhưng có lẽ bây giờ nên gọi là phòng của hai bọn họ rồi. Y bước vào trong chẳng hề mang chút gánh nặng tâm lý nào.

Mở cửa bước vào, quả nhiên bố cục trong phòng cũng gần giống với những gì y mường tượng. Ít nhất hầu hết những đồ đạc biến mất khỏi phòng ngủ của y, nay đều có thể tìm thấy tại khắp mọi ngóc ngách trong căn phòng này. Cuối cùng, tầm mắt y rơi xuống chiếc giường.

Rồi sau đó, đồng tử y co rụt lại.

Giỏi thật đấy, đủ mọi "thể loại" bao cao su khác nhau được nhét chật kín cả một hộp. Vừa nhìn đã biết đây là cái hộp được tìm vội để đựng tạm, bên trong lại còn lẫn thêm mấy tuýp dầu bôi trơn với lớp bao bì đủ màu sắc khác nhau nữa chứ!

Hóa ra Lận Duy không hề lừa y. Trước khi Phó Tiểu Thanh đến, hắn đã lùng sục khắp mọi ngóc ngách trong nhà một lượt rồi thu dọn ra chừng này... Xem ra tất cả đều nằm trong cái hộp này cả rồi!

Hoắc Kỳ Quân không thể hiểu nổi, một tên trai thẳng từ trong bụng mẹ như y, sao tương lai lại có thể mặn mà với việc để Lận Duy đè đến vậy?

Lúc này Lận Duy cũng theo vào phòng ngủ. Dưới ánh mắt phức tạp của y, hắn cất hết mớ đồ trên giường cùng với thứ y đang cầm trên tay vào trong tủ đầu giường.

Thế nhưng còn chưa đợi Hoắc Kỳ Quân kịp thở phào nhẹ nhõm, tủ đầu giường vừa mở ra, những thứ "muôn màu muôn vẻ" bên trong đã làm y sốc đến mức nhức mắt.

"Được rồi, đừng thế chứ. Em là em, em ấy là em ấy, em hoàn toàn có thể không coi bản thân mình là em ấy. Những gì em đang thấy lúc này cũng chưa chắc đã là tương lai của em, nói không chừng chỉ là một cuộc hoán đổi ngắn hạn ở thế giới song song thì sao?"

Thực ra Lận Duy đã sớm biết được, chẳng có xuyên không cũng chẳng có thế giới song song nào hết. Hệ thống nói Hoắc Kỳ Quân mất trí nhớ tạm thời chỉ vì một tác động khó nói nào đó thôi. Hơn nữa, ý thức Thiên Đạo cũng đã đảm bảo ngày mai y sẽ nhớ lại mọi thứ.

Nhưng lúc này Lận Duy sợ y chịu đả kích lớn quá, nên đành dùng lời nói dối thiện ý để an ủi một câu.

Hoắc Kỳ Quân lại rũ mắt trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc lâu sau y mới ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt sáng rực lên xen lẫn chút trốn tránh.

"Cái chuyện đó, thực sự sướng đến thế cơ à?" Tò mò.

"..." Cứ tò mò cái gì cũng muốn biết thì chỉ có hại thân thôi! Chú mèo ngốc của anh ơi!

Xung quanh im lìm một lúc lâu, Lận Duy mới cạn lời đến mức không thể không bật cười thành tiếng.

*** Toàn văn hoàn ***