Bạch Khiếu ở bên ngoài mỏi mắt ngóng trông Lận Duy đưa Ma Tôn nhà bọn họ ra ngoài, nhưng đến khi Lận Duy thật sự ôm Nguyễn Kỳ xuất hiện, hổ ta chuồn còn nhanh hơn chuột thấy mèo.
Nét mặt Nguyễn Kỳ thoáng hiện vẻ ảo não, thực ra ban đầu y chỉ muốn Lận Duy đỡ mình thôi, sau đó, lúc Lận Duy ôm y lên tuy y có cảm thấy không thích ứng được nhưng cũng không lên tiếng phản đối, thấy phản ứng của Bạch Khiếu mới cảm thấy mất hết mặt mũi.
Lận Duy chột dạ chớp mắt mấy cái, vội thấp giọng nói trước khi Nguyễn Kỳ thẹn quá hóa giận: "Xin lỗi nhé, ta đã quên mất cậu ta. Giờ cậu ta cũng đã thấy rồi, bảo ta thả ngươi xuống tự đi cũng chẳng được gì, có phải không?"
"..." Nguyễn Kỳ im lặng chốc lát, cảm thấy hắn nói đúng, thế là mím môi thúc giục: "Vậy còn không mau rời khỏi chỗ này, ngươi muốn để bao nhiêu người nhìn thấy bộ dạng thế này nữa?"
Không biết tại sao, sau khi nghe thấy lời giải thích của Lận Duy y lại không thể tức giận nổi, kỳ lạ hơn là, bản thân y còn thấy mừng thầm, chính y cũng không hiểu được.
Lận Duy ừm một tiếng, trực tiếp thuấn di đưa Nguyễn Kỳ về phòng ngủ, cúi người nhẹ nhàng đặt y xuống giường, ai cũng không thể nhìn ra hắn chính là kẻ đầu têu.
"Ngươi điều tức trước đi."
Hắn nhấc tay bày trận, tụ linh trận nhanh chóng bao bọc lấy cả chiếc giường, chỉ sau vài hơi thở, Nguyễn Kỳ đã cảm thấy linh lực như dòng suối chảy khắp cơ thể, cảm giác đau nhức biến mất, y đã có thể tự bò dậy đả toạ nhanh chóng khôi phục lại.
Tụ linh trận dùng lúc luyện đan đã có công hiệu tốt đến vậy, hiệu quả của những viên bổ khí đan luyện ra kia có lẽ sẽ càng tốt hơn, y có bị thương thật cũng có thể chữa lành ngay tức thì.
Nghĩ tới vấn đề này, y không khỏi nhớ tới lời Lận Duy nói, hắn không muốn để y bị thương ở ải đầu tiên, Nguyễn Kỳ vừa đả tọa điều tức, vừa lén nhìn Lận Duy đang nhắm mắt dưỡng thần ở bên cạnh, trong lòng không thể ngừng nghĩ tới lui, càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái.
Có phải Lận Duy đối xử với y... Quá tốt rồi không?
Ngay khi nảy ra suy nghĩ này trái tim Nguyễn Kỳ đã đập thình thịch, nhưng suy nghĩ này một khi đã xuất hiện thì không cách nào gạt bỏ được nữa, còn không ngừng tự kiểm chứng.
Nói thật, ban đầu thái độ y dành cho Lận Duy không tính là tốt, nhưng đối phương lại như chưa từng để bụng, tiếp nhận toàn bộ. Sau khi Phong Lăng Linh bị ngộ thương hắn không đòi đánh đòi giết y như các đệ tử Thanh Vân Tông, hắn chỉ bình tĩnh giải quyết vấn đề, không hoài nghi y xuất hiện ở Thanh Vân Tông vì có âm mưu gì đó khi biết thân phận Ma tộc của y.
Có lẽ cũng có một phần nhỏ nguyên nhân là nơi Bất Tử thảo sinh trưởng, Vẫn Ma cốc, chỉ có y có thể mở ra, nên Lận Duy mới không thể không hư tình giả ý. Nhưng điểm này cũng đã trở nên không hợp lý khi khi Lận Duy luyện đan, thiết lập trận pháp, muốn giúp y giảm bớt khả năng bị thương tổn sau khi tiến vào Vẫn Ma cốc.
Nếu thật sự là hư tình giả ý, Lận Duy chắc chắn sẽ không để ý y có bị thương hay không mới đúng, dù sao y cũng có cách khiến mình khôi phục linh lực ngay lập tức, vết thương ngoài da này sẽ không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.
Huống hồ thứ Lận Duy cần chỉ là Bất Tử thảo, y chỉ cần đưa hắn tiến vào, hắn có thể tự mình lấy, còn việc y có vượt qua thử thách hay không Lận Duy vốn đâu cần phải quan tâm tới.
Vậy nên, vẻ mặt Nguyễn Kỳ trở nên quái lạ. Y nghĩ, việc Lận Duy không muốn thấy y bị thương có phải chỉ còn lại một cách giải thích...?
"Tập trung chút đi, ngươi nhìn ta chằm chằm làm gì?" Lận Duy đột nhiên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của y.
Nguyễn Kỳ giật thót tim, nghĩ tới suy đoán vừa rồi, đột nhiên cảm thấy xấu hổ không thôi. Tuy tất cả trông như hợp tình hợp lý, nhưng nếu suy đoán này sai thì quá ư là mất mặt luôn.
Lỡ như Lận Duy chỉ thích lan tỏa thiện ý, không quan tâm người nhận là ai thì sao?
Đúng rồi, người này còn có duyên định đang ở Ma tộc đấy!
Nguyễn Kỳ mím môi, vẫn không khỏi dò hỏi: "Này, hiện giờ chúng ta chắc cũng có thể coi như bạn tâm giao rồi nhỉ?"
Lận Duy mở mắt nhìn y, sau đó nói thẳng: "Muốn hỏi cái gì?"
"... Ngươi thông minh thật đấy." Nguyễn Kỳ khó chịu lầm bầm một tiếng, sau đó mới hắng giọng giải thích: "Ta chỉ tò mò thôi, tại sao ngươi không chịu để ta giúp ngươi tính thử duyên tiền định, là vì ngươi đã có người mình thích rồi à?"
Lận Duy không biết nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên khẽ cười một tiếng, hỏi ngược lại: "Lẽ nào ngươi muốn nói người đó là ngươi ?"
"Ngươi... Ngươi!" Nguyễn Kỳ bị hắn nói trúng tim đen. Y hoảng loạn chốc lát mới tìm lại khả năng tổ chức ngôn ngữ: "Đừng có đánh trống lảng, rõ ràng ngươi muốn trốn tránh mối nhân duyên kia, đừng nói với ta ngươi để ý đối phương là Ma tộc. Rõ ràng ngươi không phải người ôm thành kiến như vậy, ta mới không tin!"
Lời này đã thuyết phục cả chính y, y lại quay về dáng vẻ lý lẽ hùng hồn: "Thật sự không thích ai à?"
Lúc này Lận Duy hơi ngây người, sau đó mới lắc đầu phủ nhận: "Có lẽ ta không thể yêu người đó một lần nữa, nhưng ta cũng sẽ không thích người khác."
"Sao ngươi có thể chắc chắn như vậy? Chuyện tình cảm đa số đều không thể tự khống chế được." Nguyễn Kỳ phát hiện lòng mình lại cảm thấy không dễ chịu, có lẽ là vì suýt chút nữa tưởng bở nên vừa thẹn vừa giận.
Lận Duy nghe xong im lặng trong chốc lát, sau đó ngước mắt nhìn y nhẹ giọng hỏi: "Giống ngươi vậy, biết rõ thân phận và lập trường khác biệt, nhưng vẫn bị sư muội thu hút đấy thôi?"
Không biết sao Nguyễn Kỳ bỗng nghẹn lời, chẳng hề thấy vui vẻ khi đại sư huynh của Phong Lăng Linh chấp nhận phần cảm tình không được phép tồn tại này của y.
Trong phòng chìm vào im lặng, không ai nói chuyện thêm.
Lận Duy không muốn nói chuyện, Nguyễn Kỳ lại không biết nên nói gì. Bầu không khí giữa y và Lận Duy thực sự không hợp lẽ thường cho lắm, cũng không biết câu trong đoạn trò chuyện lúc nãy khiến hai người bất giác trở nên im lặng.
Qua thêm một lúc, linh lực của Nguyễn Kỳ khôi phục được bảy tám phần, y không bị thương, linh lực quay lại trong cơ thể là lại khỏe như vâm.
"Nghỉ ngơi một lát rồi hẵng quay lại trận pháp, ngươi có thể ngẫm lại những lần thất bại vừa nãy." Lận Duy thấy y muốn đi rửa mối nhục xưa ngay lập tức bèn lên tiếng khuyên can.
Nguyễn Kỳ khẽ hừ một tiếng: "Ta chỉ thiếu một chút nữa thôi, hiện tại đã khôi phục linh lực chắc chắn có thể trực tiếp qua ải."
Y ngẫm nghĩ rồi lại nói: "Nội dung của trận pháp thứ hai ta có thể đoán được, cũng chỉ là ảo cảnh kiểm tra tâm tính thôi, nhưng ải thứ ba ngươi thiết lập thế nào đấy? Ta nhớ ta không tìm được ghi chép liên quan."
Lận Duy nghe thế thì nhướng mày: "Ải thứ ba là thử thách tư chất, quả thực không dễ đoán nên ta sẽ thiết lập dựa trên ý của ta, dùng phong hoả lôi điện. Ngươi sẽ bị phong ấn linh lực, chỉ có thể chống đỡ bằng chính bản thể."
Nguyễn Kỳ shhhh một tiếng, tuy cảm thấy hơi tàn khốc, nhưng cũng biết suy đoán của Lận Duy hợp tình hợp lý, thử thách thực sự của Vẫn Ma cốc sẽ không nhân từ hơn cái này là bao.
Lận Duy lại lo y sẽ bị dọa sợ, bổ sung: "Ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không để ngươi bị thương tiến vào Vẫn Ma cốc, nếu không làm mọi chuyện đều vô nghĩa sao? Phong hỏa lôi điện trong trận pháp đều là ảo cảnh, chỉ có thể áp chế ngươi thôi, một khi ngươi không chống đỡ nổi nó sẽ đẩy ngươi ra ngoài."
Cho nên chỉ trông đáng sợ vậy thôi, Bạch Khiếu đơn thuần bị sốc vì hiệu ứng hình ảnh quá chân thực, không được dùng linh lực hộ thể, dùng thân thể chống cự qua cả phong hỏa lôi điện, đây là thứ con người có thể nghĩ ra sao?
Nói trong mắt Bạch Khiếu, Lận Duy chính là hình mẫu của câu miệng nam mô bụng bồ dao găm cũng không ngoa, trông dịu dàng ôn hòa nhưng lòng dạ thật tàn nhẫn!
Đáng sợ!
Cũng không biết Ma Tôn nhà bọn họ mù hay sao mà yêu phải người này, thậm chí còn cam tâm tình nguyện... Thua kém người ta?
Nguyễn Kỳ không muốn thừa nhận nhưng y quả thực đã thở phào nhẹ nhõm, thử thách trong Vẫn Ma cốc sẽ không khiến y chùn bước, nhưng y thực sự không thể đảm bảo thân thể sau khi bị trọng thương còn có thể nhanh chóng hồi phục hay không.
Bổ khí đan có công hiệu thần kỳ đến đâu cũng chỉ giúp thân thể khôi phục linh lực, linh lực có thể giúp vết thương trên cơ thể mau chóng lành lại, nhưng nếu bị thương nơi quan trọng vậy linh lực sẽ không có tác dụng nữa.
Như Phong Lăng Linh bị thương quá nặng, sự trợ giúp của linh lực trở nên cực nhỏ, bổ khí đan cũng không có tác dụng.
Nguyễn Kỳ hơi yên tâm, có điều... Y nhíu chặt mày, xác nhận lại: "Ngươi ở bên ngoài, có phải cũng có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong trận pháp đúng không?"
"Ừm, có thể." Lận Duy nhịn cười gật đầu.
Nguyễn Kỳ trợn trắng mắt: "Hai ải đầu thì không nói, dù sao dáng vẻ thảm hại nhất của ta ngươi cũng đã thấy rồi, nhưng sau khi ta vào ải cuối cùng ngươi không được nhìn!"
Lận Duy gần như đoán ra lý do ngay lập tức, nhưng vẫn hỏi: "Ngươi không muốn ta thấy nguyên hình của ngươi à?"
Đợi hồi lâu Nguyễn Kỳ cũng không đáp lại, hắn thở dài một hơi, thờ ơ đáp một câu: "Đã hiểu."
Nguyễn Kỳ ôm tâm trạng phức tạp giơ tay che ngực trái, vì cảm nhận được trái tim bên trong vừa đập mạnh một cái, nhưng thực sự không nói được tại sao.
Hắn không muốn để đối phương thấy nguyên hình của mình thì có vấn đề gì sao? Đâu phải tất cả Ma tộc đều muốn để lộ nguyên hình của mình, đây rõ ràng là phản ứng rất bình thường.
Nhưng phản ứng của y thật sự không có vấn đề gì ư?
Thực ra y biết mình vốn không để ý chuyện Lận Duy nhìn thấy nguyên hình hay không, lúc Lận Duy nói hắn thích thú có lông mềm, y mới trở nên để ý.
Chỉ là giờ người có vấn đề nhất chính là Lận Duy! Nguyễn Kỳ nghĩ tới đây rồi đứng bật dậy, chỉ không cho nhìn nguyên hình thôi mà, sao thất vọng dữ vậy? Y không tin Lận Duy không có ý gì với mình!
Điều này thực sự quá rõ ràng, Nguyễn Kỳ thậm chí còn hoài nghi, không phải Lận Duy không phát hiện mình thích, mà là không muốn giấu chuyện mình thích.
Nhưng y đoán có lẽ là vế trước. Với hiểu biết của y về Lận Duy trong mấy ngày nay, hắn không phải người thích nghĩ một đằng nói một nẻo.
"Khụ khụ! Ngươi thật sự muốn xem cũng không phải không được!" Nguyễn Kỳ xác nhận Lận Duy thích mình, cơn oán giận vì ba chữ thú lông mềm trước đó cũng đã bay biến.
Tuy trong lòng y đã có Phong Lăng Linh, không thể đáp lại Lận Duy, nhưng ai được người như Lận Duy thích mà không đắc ý chứ?
Nguyễn Kỳ không cảm thấy suy nghĩ của mình có vấn đề gì, cùng lắm y cũng chỉ hơi ham hư vinh, nhưng không ham hư vinh thì y làm Ma Tôn gì nữa? Y đắc ý đấy thì có làm sao? Lận Duy tự động lòng, y đâu có cố ý trêu ghẹo!
Y cảm thấy mình bằng lòng dành cho Lận Duy chút đãi ngộ đặc biệt, nhưng Lận Duy không định tiếp nhận: "Không cần đâu, ta không có sở thích ép buộc người khác, trước đó cũng hơi tò mò mà thôi, chút tò mò này sẽ không lấn át mong muốn của người khác."
"... Ồ." Nguyễn Kỳ muốn nói, thực ra y không miễn cưỡng, nhưng thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Lận Duy, y bỗng thấy hành động của mình thật vô nghĩa.
Nếu Lận Duy nói muốn, y có thể cho, nhưng Lận Duy đã từ chối rồi mà y còn chủ động đưa tới, vậy cũng lạ quá rồi.
Lại một hồi im lặng.
"Ngươi còn muốn hỏi gì về trận pháp không?" Lận Duy lựa chọn chuyển chủ đề.
Nguyễn Kỳ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, nếu Lận Duy đã nói sẽ không khiến y bị thương, vậy không cần hỏi đông hỏi tây nữa, tiến vào thử là sẽ rõ.
"Vậy được rồi." Lận Duy thấy thế đứng dậy chỉnh lý y bào, hắn rũ mắt nói: "Ta ra ngoài một chuyến, trong lúc đó ngươi có thể tự tiến vào trận pháp, ta sẽ quay lại trong sáu canh giờ."
Nguyễn Kỳ chậm chạp chớp mắt mấy cái rồi hỏi: "Ngươi muốn đi đâu?"
"Không biết, ra ngoài đi dạo thôi." Lận Duy nhún vai, nói đùa: "Biết đâu đi lòng vòng trong Ma giới có thể gặp được duyên tiền định ngươi luôn tò mò thì sao? Không phải ngươi luôn muốn biết người đó là ai sao?"
"..." Nguyễn Kỳ vô thức sa sầm mặt.
Tâm trạng Lận Duy vốn đang không tốt nên không nhìn y nên cũng không phát hiện tâm trạng đã thay đổi, chỉ nói tiếp: "Có thể để Chu Ly hoặc Bạch Khiếu dẫn đường cho ta không?"
Trong lòng Nguyễn Kỳ càng cảm thấy khó chịu, hắn thật sự chỉ hỏi han thân cận với thuộc hạ "có lông mềm" của y thôi cơ!
"Ta có việc khác bảo hai người họ đi làm rồi, để Thanh Hạo hoặc Huyền Đồ theo ngươi đi!"