Bạch Khiếu bị mùi thức ăn mèo mê hoặc đến thần hồn điên đảo, tới khi phát hiện Nguyễn Kỳ đang cười như không cười nhìn mình chằm chằm từ lúc nào, cậu ta sợ hãi xù hết cả lông, ngay cả đồ ăn đang thèm nhỏ dãi cũng quan tâm nữa chỉ muốn chạy, vừa mới nhúc nhích một cái đã bị Lận Duy giơ tay túm lấy gáy rồi.
"Không được lãng phí thức ăn, ăn xong rồi đi."
"..." Đang cưa sừng làm nghé thì bị chủ thượng bắt ngay tại trận, hổ nhà ta thấy mất mặt muốn chết nhưng cũng chỉ có thể rưng rưng nước mắt ăn ngấu nghiến.
Lúc này Nguyễn Kỳ cũng đi tới gần, y khó chịu nói: "Cậu ta đã tích cốc mấy trăm năm rồi, ngươi làm cái gì mà khiến tâm hồn ăn uống của người ta trỗi dậy thế?"
"Món mèo con ta từng nuôi rất thích ăn, ta nghĩ mèo lớn chắc cũng ăn được?" Lận Duy không để ý nhún vai.
Nguyễn Kỳ ghét bỏ nhìn dáng ăn của thuộc hạ nhà mình, y nhắm mắt lại quyết định bỏ qua chủ đề này: "Gọi ta tới để xem ngươi cho hắn ăn à?"
"Đương nhiên không phải, cậu ta đã biến mình thành thế này để thăm dò ta, ta thấy cậu ta rất đáng yêu mới muốn cho chút đồ ăn thôi. Yên tâm, những món này ăn vào chỉ lợi chứ không có hại."
"Ta đâu có lo lắng chuyện này, chuyện thăm dò ngươi cũng chẳng phải do ta phân phó." Nguyễn Kỳ bĩu môi: "Có điều cậu ta làm thế cũng là vì ta, ta thay cậu ta xin lỗi ngươi."
"Ta biết cậu ta tự mình tới, ta chưa từng giấu ngươi lai lịch của ta, ngươi không cần phải làm chuyện này, ta cũng không có ý trách ngươi nên ngươi không cần xin lỗi. Nói chuyện này chỉ để giải thích với ngươi ta không cố ý giày vò thuộc hạ của ngươi thôi."
"... Ồ."
Bạch Khiếu vừa vùi đầu ăn vừa vểnh tai nghe, vẻ mặt đầy hoang mang, như thể hoàn toàn không ngờ phương thức ở chung của hai người lại như thế này, sao chủ thượng nhà cậu ta ngoan ngoãn nghe lời thế, 'yếu' thế à?!
Lận Duy chỉ kết giới trong sân cười nói: "Trận pháp đã hoàn thành, đình nghỉ mát là cổng vào, ngươi vào thử xem?"
Nguyễn Kỳ còn chưa đáp lời, Bạch Khiếu đang ăn hăng say đột nhiên ngẩng đầu, cậu ta bị hạ cấm chế, chỉ có thể huơ tay múa chân, điên cuồng nháy mắt ra hiệu, ý muốn truyền đạt cũng rất rõ ràng: Trận pháp hung hiểm kia không nên vào thử đâu chủ thượng!!!
"Ngươi hạ cấm chế cho cậu ta à? Cho nên trận pháp của ngươi doạ cậu ta sợ đến thế này à?" Nguyễn Kỳ cười ra tiếng.
"Ta đã nói sẽ không hại ngươi rồi, nhưng cậu ta có vẻ không tin lắm." Lận Duy cũng không để ý, chỉ nói: "Trận pháp này trông hung hiểm, nhưng quả thực không thể tạo thành tổn thương thực sự, chỉ là mỗi lần ngươi "trúng chiêu" đều sẽ bị truyền tống về điểm ban đầu, trừ khi thuận lợi vượt ải, nếu không quá trình này sẽ tuần hoàn mãi."
Hắn nói rồi phẩy tay một cái, cây nhang để bên cạnh cháy lên, hắn nói tiếp: "Nếu nó cháy hết mà ngươi vẫn chưa ra ngoài, ta chỉ có thể đích thân tiến vào đưa ngươi ra."
"Ngươi cũng tự tin về bản thân quá rồi đấy." Nguyễn Kỳ không tin, Lận Duy càng nói vậy, Bạch Khiếu càng kinh hoảng, y lại càng muốn thử.
Lận Duy làm động tác mời: "Nén nhang này chỉ cháy sáu canh giờ, đừng lãng phí thời gian nữa."
Nguyễn Kỳ khẽ hừ một tiếng, nghiêng người tiến thẳng vào, Bạch Khiếu thở dài một tiếng rồi tiếp tục vùi đầu ăn, ái tình khiến người ta tự tìm đau khổ, cậu ta không cản nổi.
Có điều cậu ta coi như đã hiểu rõ, chuyện của hai vị này không cần người ngoài cuộc như bọn họ nhúng tay vào.
[Woa! Nam chính quả nhiên là nam chính, cũng có chút bản lĩnh đấy! Em còn tưởng với tính cách của y tiến vào không bao lâu sẽ bị trúng bẫy rồi cơ.]
Hệ thống có thể nhìn thấy mọi chuyện bên trong trận pháp, chốc lát sau đưa ra đánh giá, thiếu điều vừa xem vừa cắn hạt dưa nữa thôi.
Lận Duy đợi Bạch Khiếu l**m sạch sẽ cái đĩa, dùng thuật pháp dọn dẹp bàn, sau đó thong thả pha một ấm trà, nói chuyện với hệ thống: [Dù sao y cũng ngồi lên vị trí Ma Tôn này bằng thực lực, dù có hào quang nam chính giúp đường đi thuận lợi hơn, nhưng nhiều điều cần phải biết y đều biết hết rồi.]
Pha trà xong hắn rót cho Bạch Khiếu một ly nhỏ, Bạch Khiếu không dám biến về hình người, chỉ có thể dùng hai chân trước ôm lấy tách trà, uống một ngụm trà không theo kiểu người cũng chẳng ra kiểu hổ.
Đáng yêu đến mức hệ thống suýt nữa xì máu mũi.
Lận Duy nhấp một ngụm trà, đột nhiên nói: [Đúng rồi, trong cốt truyện gốc hình như không nói rõ nguyên hình của Nguyễn Kỳ là gì đúng không?]
Hệ thống cẩn thận kiểm tra lại một lượt mới nói: [Đúng vậy, trong cốt truyện gốc, đến cuối cùng nữ chính cũng không hoàn toàn tha thứ cho y, nhưng ngầm chấp nhận Nguyễn Kỳ hóa thành nguyên hình ở bên cạnh mình. Còn dáng vẻ nguyên hình chỉ được miêu tả qua góc nhìn của nữ chính, rằng nguyên hình của Ma Tôn vô cùng đáng yêu, khác biệt rất lớn với con người y.]
Coi như để lại một khoảng trống chỗ này.
[Hơn nữa Nguyễn Kỳ chỉ là tên giả nam chính dùng để kết bạn với nữ chính, Ma Tôn đại nhân tên thật là Vân Kỳ nha!]
Lận Duy nghe xong im lặng một lúc mới lẩm bẩm: [Hóa thành nguyên hình theo bên cạnh? Thế thì đúng là tình sâu nghĩa nặng.]
[...] Hệ thống nhận ra mình đã lỡ miệng nói linh tinh, lập tức ngậm chặt miệng, không dám nói gì thêm nữa.
May là Lận Duy không chìm trong cảm xúc kỳ lạ kia quá lâu, dù sao hắn cũng không nói được hắn thích Nguyên Kỳ đến mức nào, chỉ là hiện tại hắn đang rơi vào vòng một luẩn quẩn ác tính.
Tính chiếm hữu hắn dành cho Nguyễn Kỳ không hẳn vì thích, ít nhất hiện tại là vậy.
Trong tình huống này, nếu hắn tỏ ra thân mật với Nguyễn Kỳ, rất vô trách nhiệm, này là lo được.
Nhưng nếu hắn thật sự không níu kéo, không cho ra bất cứ phản ứng nào, mặc kệ mọi chuyện thuận theo tự nhiên trước khi xác định rõ tình cảm của mình, cuối cùng Nguyễn Kỳ có tình cảm sâu đậm với một người khác, Lận Duy tự hỏi, khi ấy liệu mình có hối hận hay không, hắn sợ đánh mất người này.
Vấn đề này vốn chẳng thể giải quyết, cũng như hắn từng nói, biết trước nhân duyên của mình chưa chắc đã là chuyện tốt.
Lận Duy cũng chỉ có thể tự làm mình phân tâm, hắn đặt tay lên đầu con hổ trắng nhỏ, xoa nhẹ lỗ tai tròn vo trên đỉnh đầu nó, miễn cưỡng cười nói: [Sờ lông của mèo lớn cảm thấy hơi thô, không mềm mại như mèo nhỏ.]
[Chúng ta tạo ít dầu xả không gây hại cho hổ để tắm cho cậu ta đi!] Hệ thống muốn làm chủ nhân vui lên, bắt đầu đưa ý kiến.
[Cái này thì hơi quá rồi, nên thế nào thì cứ thế đấy đi, bản chất vốn có của mỗi sự vật đều có đạo lý của nó.] Lận Duy bị nó chọc cười, nhưng vẫn dùng vẻ mặt bất lực từ chối đề nghị này: [Sao có thể thay đổi chúng vì sở thích cá nhân anh chứ?]
Bạch Khiếu nghe hắn đột nhiên bật cười mà chẳng hiểu gì, cơ thể con hổ run lên, Lận Duy cảm nhận được vội vỗ đầu hắn ta an ủi: "Đừng sợ, ngươi có muốn xem tình hình chủ thượng của ngươi không?"
"... Thôi khỏi đi." Bạch Khiếu vốn rất động lòng, nhưng nghĩ lại chủ thượng trong đó chắc chắn đang rất thảm, nếu bản thân đã xác định chủ thượng sẽ không bị thương, vậy không cần làm chuyện khiến chủ thượng mất mặt.
Cậu ta thu móng vuốt lại, dứt khoát nhắm mắt đợi.
Lận Duy cũng không cưỡng cầu, trong lúc chờ đợi hắn bảo hệ thống lấy cốt truyện gốc ra, vừa hay hắn rảnh rỗi nên xem lại một lần, coi như giết thời gian.
Cốt truyện gốc khá dài, nhưng lúc này Lận Duy đọc rất chi tiết, không chỉ ghi nhớ chi tiết để hoàn thành nhiệm vụ giống trước kia, mà vừa đọc vừa nghiền ngẫm về tình cảm, hành vi, logic của nam nữ chính.
Hệ thống cảm thấy hắn làm vậy chả khác gì tự tìm khó chịu, nhưng nó không thể nói, cũng chẳng thể khuyên.
Không biết qua bao lâu, Lận Duy mới đọc được một nửa cốt truyện gốc, kết giới đột nhiên sáng lên, là Nguyễn Kỳ cáu kỉnh chém trận pháp một đao vì lại bị đưa về điểm xuất phát thêm một lần, kết quả đương nhiên là trận pháp không hề bị phá hỏng, còn chính y lại tức đến trợn trắng mắt.
"Đây thật sự là trận pháp được lập theo ghi chép ta tìm ra à?" Nguyễn Kỳ truyền âm ra ngoài, trong giọng điệu lộ rõ suy nghĩ 'có phải ngươi cố ý chơi khăm ta không'.
"Đây nào phải 'một ít' tàn hồn? Rõ ràng là cả một đám tàn hồn âm hiểm xảo trá thích núp trong tối đánh lén thì có?!"
Lận Duy nghe giọng nói tức giận của y chỉ cười một tiếng, phát hiện tâm trạng của mình bỗng trở nên tốt hơn rồi.
"Đợi ngươi tiến vào Vẫn Ma cốc sẽ biết, trên đời này, chưa chắc mỗi một chuyện đều hợp tình hợp lý, thử thách chân chính nhất định là vậy, chắc ngươi sẽ không muốn lùi bước đó chứ?"
Nguyễn Kỳ vốn cảm thấy mất hết mặt mũi, lúc này càng không nghe lọt tai những lời như vậy: "Ta chỉ đặt ra nghi vấn hợp lý, còn nữa, ngươi có thể đổi nguyên tắc trận pháp không? Ít nhất cộng dồn vài lần trúng chiêu rồi hẵng đưa về chỗ ban đầu, ta đâu có dễ "chết" như vậy!"
Lận Duy nghe thế im lặng mấy giây, sau đó mới bình tĩnh thành thật nói ra tư tâm của mình: "Ta chỉ mong ngươi có thể tránh khỏi tổn thương ở ải đầu tiên."
"..." Nguyễn Kỳ đột nhiên cảm thấy mình như đang ỷ vào Lận Duy tốt tính nên gây sự vô lý, y hiếm khi suy ngẫm lại lời nói hành động và thái độ của mình, xong còn lẩm bẩm: "Nghe cũng đơn giản, ta sẽ cố hết sức luyện tập!"
"Được, nếu thực sự không qua nổi ta sẽ sửa lại."
"... Ngươi mới không qua nổi ấy!"
"..." Lận Duy bật cười lắc đầu, thật là tổ tông khó hầu hạ!
Nguyễn Kỳ gây sự xong không đạt được gì, chỉ đành hít thở sâu một hơi kiềm nén cơn tức giận xuống đáy lòng, y tiếp tục vào qua lối cũ, bắt đầu lại lần nữa.
Có thể vì câu nói mong y đừng bị thương của Lận Duy phát huy tác dụng, lần này y cẩn thận hơn rất nhiều, mỗi bước đi đều vô cùng thỏa đáng, gần như sắp đi tới điểm cuối rồi.
Ùm, gần như.
Điểm cuối cách không xa, còn một đợt tập kích cuối cùng, giây phút thấy ánh sáng cuối đường hầm luôn để con người dễ thả lỏng cảnh giác, hắn cho rằng thiết lập một ải này rất cần thiết.
Lại bị đưa về điểm ban đầu thêm một lần, Nguyễn Kỳ đã không còn tức giận nữa, linh lực hao sạch, y nằm ngửa trên đất hai mắt dại ra, đúng lúc sáu canh giờ vừa vặn kết thúc, Lận Duy xuất hiện trước mặt y.
"Nản lòng rồi à?" Lận Duy lui về sau một bước, cúi người nhìn y, hắn giơ tay điểm lên mi tâm của y, xác định y chỉ thoát lực mới thu tay về: "Bổ khí hoàn ta đưa cho ngươi giờ dùng thử xem?"
Nguyễn Kỳ thều thào lắc đầu: "Không cần, ta tự khôi phục một lát là được, lò bổ khí đan đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, nếu không cần thiết thì đừng luyện thêm nữa, ta sợ ngươi bị Thiên Đạo để mắt tới."
Lận Duy không ngờ ông giời con này cũng có lúc nghĩ cho người khác, trong lòng thấy thoải mái hơn bèn cười nói: "Cũng được, vậy ngươi đứng dậy theo ta ra ngoài, ta bày tụ linh trận để ngươi đả tọa điều tức, sẽ nhanh khôi phục hơn."
"Ừm." Nguyễn Kỳ rên một tiếng đáp lại.
Sau đó hai người một trên một dưới trừng mắt nhìn nhau, gượng gạo một lúc lâu mà không ai chịu nhúc nhích.
Lận Duy thật lòng thấy thắc mắc: "Tại sao không đứng dậy?"
"... Ngươi thấy ta giống như có thể đứng dậy không?" Nguyễn Kỳ híp mắt lên án.
"Ta thấy ngươi vẫn có sức nói chuyện." Lận Duy không biết liệu y 'không đứng dậy nổi' thật không, nhưng không thể ngăn hắn mượn cơ hội thăm dò: "Ta không tiện tiếp xúc quá thân mật với nam nhân, hay là ngươi hóa thành nguyên hình, ta ôm ngươi ra cũng tiện hơn, được không?"
Nguyễn Kỳ bị chút tính toán nhỏ nhỏ của hắn chọc tức cười, nhưng ma xui quỷ khiến, y cũng không từ chối ngay, chỉ cong khóe miệng dùng giọng điệu vi diệu hỏi: "Ta thấy ngươi thích nguyên hình của Bạch Khiếu lắm, ngươi thích hình thú như vậy à?"
"Mấy loại thú lông xù ta đều thích." Lận Duy cảm thấy chuyện này đâu có gì không thể nói, nhưng vẫn thêm một câu: "Chỉ nhìn chúng cảm thấy rất đáng yêu, không có ý gì khác."
Kết quả không biết chữ nào đạp trúng hố, nụ cười của Nguyễn Kỳ mất tăm trong thoáng chốc, chứ nói gì đến việc biến về nguyên hình để hắn ôm ra ngoài, chỉ thấy y bướng bỉnh khó khăn trở mình, chuẩn bị tự bò dậy.
Lận Duy chột dạ, không muốn mạo phạm y trong lúc y có người trong lòng, chỉ đành đứng bên cạnh nhíu mày.
Nhưng Nguyễn Kỳ quả thực không còn sức làm gì cả, có lẽ chút sức lực sót lại đều dùng để nói mấy câu vừa rồi.
Cuối cùng chỉ thấy y khó khăn chống nửa người dậy, cánh tay lại đột nhiên mềm nhũn, khiến cả người ngã xuống nền đất. Bấy giờ Lận Duy mới thôi kiêng dè đủ điều, vươn tay ôm y vào lòng.
Nguyễn Kỳ bị hắn ôm thì thoáng ngây người, như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng mím môi không lên tiếng.
"Mạo phạm rồi."
Lận Duy thở dài, quả thực không hiểu nổi y lại tức giận vì chuyện gì.
Nhưng ôm cũng đã ôm rồi, dứt khoát dùng tư thế này bế y dậy, đưa ra khỏi trận pháp.