Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 96: Bạch hổ

Lời chưa nói xong Lận Duy đã thấy hối hận, quả nhiên hắn không cao thượng như bản thân hắn vẫn nghĩ, vì biết Nguyễn Kỳ là người yêu của mình, dù vẫn chưa nảy sinh tình cảm tính chiếm hữu đã trỗi dậy.

Nhưng hắn thật sự không nên làm vậy.

Lận Duy thầm thở dài, ngước mắt quan sát phản ứng của Nguyễn Kỳ, Nguyễn Kỳ.

Sau khi nghe câu này quả thực Nguyễn Kỳ cũng đã ngẩn ra một lúc lâu. Nhưng lý do lại khác với điều Lận Duy lo lắng.

Y bị chính mình dọa sợ.

Vì khi nghe Lận Duy nói duyên tiền định kia là Ma tộc, phản ứng đầu tiên của Nguyễn Kỳ chính là, cả Ma tộc này, người có thể sánh ngang Lận Duy, ngoài y ra thì còn ai?

Ở Ma giới kẻ mạnh làm chủ, trên con đường trở thành Ma Tôn, đã định sẵn y phải đạp những kẻ mạnh trong Ma giới có khả năng cạnh tranh xuống.

Y có thể tự tin nói, cả Ma giới ngoài y ra toàn là rác rưởi.

Tuy suy nghĩ như vậy hình như có chỗ sai sai, nhưng Nguyễn Kỳ cũng chỉ băn khoăn trong chốc lát, rất nhanh đã "nghĩ thông suốt".

Y thật lòng cảm thấy duyên tiền định của Lận Duy không ổn lắm, sao có thể là thủ hạ bại tướng nào đấy từng bị y đánh thành đầu heo được?!

Dù trước đây y và Lận Duy không mấy hòa hợp, lúc này cũng phải thật lòng thừa nhận Lận Duy xứng đáng với người tốt hơn.

"Chắc chắn ngươi tính sai rồi. Tự tính cho bản thân không chuẩn cũng là chuyện thường, ngươi cho ta mượn một sợi tóc, ta giúp ngươi tính thử, tính xong lập tức trả lại cho ngươi."

Lận Duy: "..."

Không chịu bỏ qua chuyện này đúng không? Tên nhóc này sao tò mò quá vậy?

Nhưng hắn không thể đưa cho Nguyễn Kỳ tính được, ngộ nhỡ Nguyễn Kỳ thật sự tính ra chính y, hoặc không tính ra rồi lại suy đoán được gì đó, dù sao đây cũng là chuyện hiển nhiên và không hề khó đoán.

Cả hai rơi vào mối quan hệ gượng gạo thế kia, chưa chắc Nguyễn Kỳ đã chịu đồng hành cùng hắn. Lận Duy lấy lại tinh thần, không thể mặc y muốn gì làm nấy.

"Không cần." Lận Duy dứt khoát nói một câu kết thúc chủ đề này: "Ta không có muốn biết người đó là ai."

Nguyễn Kỳ chớp mắt, thử "nỗ lực lần cuối": "Không sao đâu, ta có thể tính ra rồi không nói cho ngươi nghe."

Lận Duy nghe y nói chỉ cảm thấy vừa tức vừa buồn cười: "Ngươi có cần nghe thử xem bản thân đang nói gì không?"

"Ta thấy tò mò ấy mà!" Nguyễn Kỳ thấy Lận Duy không hề lay chuyển, biết mình không thể dùng cách bình thường để biết được người định mệnh của hắn là ai rồi.

"Con đường tu hành vẫn phải chú tâm vào chính mình, không quá quan tâm đến vật ngoài thân mới tốt." Lận Duy đối phó cho qua chuyện.

Nguyễn Kỳ không đồng tình: "Trên đời này chuyện có thể khiến ta sinh ra lòng hiếu kỳ lại không cách nào biết rõ không nhiều, ngươi không cho ta biết, lúc tu luyện ta mới không tịnh tâm được đấy!"

"Bớt nói quá đi." Lận Duy khẽ cười: "Chỉ e ta tin ngươi lần này, về sau ngươi tu hành gặp bình cảnh chắc cũng sẽ ngàn dặm xa xôi đổ hết lên đầu ta."

"Thật là cố chấp." Nguyễn Kỳ giả vờ thở dài, thầm quyết sau khi lấy được Bất Tử thảo cứu Phong Lăng Linh, y phải giữ Lận Duy lại Ma giới, sau đó gọi hết những kẻ có tiếng tăm ở Ma giới lượn một vòng trước mặt hắn, y không tin Lận Duy nhìn thấy duyên tiền định mà không có cảm ứng nào đặc biệt!

Hiện giờ Nguyễn Kỳ nhất quyết muốn xem thử, rốt cuộc đóa sen trắng ngay cả y cũng cảm thấy xuất trần tuyệt thế này sẽ cắm rễ ở vũng bùn nào!

Bên này y khó chịu bức bối, bốn thủ hạ tâm phúc dở hơi của y cũng không rảnh rỗi, sau khi Chu Ly đuổi hết đám người bị dị tượng thu hút đến Ma cung đi, nàng ta chia sẻ những tin tức và sự nghi ngờ của mình cho ba huynh đệ vừa mò đến hóng hớt.

"Không phải chứ?" Bạch Khiếu vừa nghe đã cảm thấy vô lý: "Chủ thượng đâu giống chúng ta, cảnh giới của ngài ấy cao như vậy, cho dù đối phương thật sự là lão nhân gia tổ tông sống, cùng lắm cũng chỉ cao hơn chủ thượng của chúng ta hai tiểu cảnh giới, chủ thượng không thể nào không nhìn ra."

Hai người còn lại cũng cảm thấy thế, gật đầu như gà mổ thóc, Chu Ly đã sắp bị thuyết phục nhưng vẫn nói: "Chắc là ta quá yếu chăng? Không hổ là người được chủ thượng coi trọng, lúc đi bên cạnh hắn, rõ ràng hắn chưa từng dùng tu vi áp chế ta, tính tình cũng dịu dàng khiến người ta như tắm mình trong gió xuân..."

Nàng ta bắt đầu tự mình dọa mình: "Nhưng rời khỏi rồi mới phát hiện, trước mặt hắn ta ngoan ngoãn như chim cút, vì hắn không hề khiến ta cảm thấy khó chịu nên ta mới không phát hiện ra, chỉ nghĩ vì chủ thượng thích hắn nên ta mới tôn kính hắn hơn."

Nàng ta không dám nói, cả khi đối diện với chủ thượng mình cũng không có cảm giác này, bốn người bọn họ đều bị Nguyễn Kỳ đánh đến tâm phục khẩu phục.

Câu trước hiển nhiên có phần khoa trương nhưng với người tu hành, nhất là Ma tộc như bọn họ, luôn tin vào trực giác của bản thân hơn là lý luận.

Bạch Khiếu vuốt bộ râu cố ý nuôi dài để che giấu gương mặt trẻ con của mình, chuyện này hơi khả nghi, hơn nữa dị tượng vừa nãy đã kinh động đến bọn họ, có khi chủ thượng bị tình yêu che mờ đôi mắt cũng không biết chừng.

Thực ra theo hắn ta thấy, đối phương dù không phải cỏ non, nhưng người vừa đẹp thực lực vừa cường đại, cũng xứng đôi với chủ thượng của bọn họ. Điều duy nhất khiến hắn ta lo lắng là đối phương xuất hiện bên cạnh chủ thượng vì mục đích khác.

Điểm này thực ra không liên quan trực tiếp tới việc hắn mạnh hay yếu, nhưng nếu hắn thật sự có ý đồ xấu, càng mạnh thương tổn sẽ càng lớn. Dù sao tu sĩ Nhân tộc trước giờ luôn có ý thù địch với Ma tộc bọn họ, đương nhiên Ma tộc quả thực cũng không có ý tốt gì.

"Ta sẽ tìm cơ hội thăm dò thử." Bạch Khiếu cảm thấy mình có trách nhiệm loại bỏ mối nguy hiểm này thay chủ thượng.

Chu Ly và hai người còn lại cũng tán đồng, nhưng nàng ta ngập ngừng rồi lại nhắc nhở: "Cẩn thận đừng để bị nghi ngờ, ngươi chú ý chút, tránh để chủ thượng thấy khó chịu."

"Ừm." Bạch Khiếu biết lắng nghe lời khuyên.

Thế là lúc Lận Duy dụ Nguyễn Kỳ rời đi, vừa vào trong viện bắt đầu suy nghĩ cách bày trận pháp, đột nhiên nghe hệ thống la oai oái.

[A a a a bên kia có con hổ con!!!] Hệ thống vội vàng chọc chủ nhân của nó: [Mau nhìn kìa, nằm trên tường trong viện đó, một con bạch hổ bé xíu, a a a đáng yêu muốn xỉu hu hu.]

Lận Duy nhìn theo hướng nó chỉ, hơi bất ngờ nhướng mày cười: [Đó là Bạch Khiếu, một trong số Ma tướng thuộc hạ của Nguyễn Kỳ, anh nhớ trong nguyên tác cậu ta cũng biến thành một con hổ con đến thăm dò Phong Lăng Linh.]

Hắn nói vậy hệ thống cũng nhớ lại, khi Phong Lăng Linh rơi vào trầm cảm đã nuôi tên nhóc này như thú cưng một thời gian dài, lông hổ suýt bị vuốt đến trọc luôn. Lúc này Nguyễn Kỳ thấy nàng hiếm khi có hứng thú với thứ gì đó, cũng không dám có ý kiến gì, nhăn mũi ghen tuông thật lâu.

Vừa nghĩ tới hình người của chú hổ con là Bạch Khiếu, một thanh niên để râu ria xồm xoàm, filter của hệ thống giảm đi hơn phân nửa.

Có điều chuyện phát triển không theo ý nghĩ của nó, Bạch Khiếu quan sát một lúc, sau khi phát hiện vị tiên quân này tính tình ôn hòa khiến người ta thoải mái như tắm gió xuân giống những gì Chu Ly đã nói, hắn ta liền nhảy khỏi tường, lặng lẽ đi tới trên bàn đá bên cạnh Lận Duy, giấu móng vuốt nằm xuống tỏ ra vô cùng vô hại.

[Vẫn thấy có hơi đáng yêu... ọe!] Hệ thống không nhịn được, nhìn một cái ọe một cái, sau đó lại nhìn thêm cái nữa.

Sở thích của con người đôi khi rất khó thay đổi, hệ thống cũng vậy, chưa qua bao lâu nó đã vượt qua chướng ngại tâm lý.

Trong cốt truyện gốc từng nhắc tới, vì ngoại hình có phần non nớt, lúc đi đánh nhau luôn bị cười nhạo coi thường trước nên Bạch Khiếu mới nuôi râu dài, thực tế gương mặt vẫn rất non nớt, nếu không nguyên hình của cậu ta cũng sẽ không đáng yêu như vậy, tuy có một phần vì cậu ta có ý thu nhỏ nhằm giảm tính uy h**p.

Đối với chuyện này, hệ thống tỏ vẻ thấu hiểu, dù sao không phải tất cả mọi người đều có thể có khí vận được trời ưu ái vạn dặm khó tìm như Nguyễn Kỳ, nhan sắc và khí thế hoà hợp một cách hoàn hảo.

Lận Duy còn có thể khắc chế, không làm chậm trễ chuyện quan trọng, chỉ là trong lúc tập trung tinh thần sửa đổi trận pháp, bàn tay rảnh rỗi sẽ vô thức đặt lên đầu hổ con vuốt một cái.

[Chủ nhân, nếu hắn ta tự dâng mình tới cửa, hay là chúng ta coi như không biết gì nuôi vài ngày đi?] Hệ thống xúi giục hắn.

Lận Duy hờ hững trả lời, tâm trí hắn lúc này vẫn tập trung vào trận pháp, cốt truyện gốc có nhắc tới thử thách trong Vẫn Ma cốc, mở đầu là ải đơn giản nhất, tu vi cao, đủ cảnh giác là có thể vượt qua, nhưng ải này chỉ đơn giản khi đem so với hai ải sau.

Trong ải thử lực lượng có tàn hồn của Ma Tôn các đời trước, những tàn hồn này không phải thiện nam tín nữ tình nguyện trở thành đá kê chân cho hậu bối, bọn họ chỉ muốn giữ Nguyễn Kỳ ở lại trong đấy 'làm bạn'.

Lận Duy không lo tu vi của Nguyễn Kỳ không đủ ứng phó, vì thế trong trận pháp này đa số cạm bẫy đều xuất hiện bất ngờ, liên kết với nhau, không cho y cơ hội để thở, có thể nói từng bước đều kinh hồn. Hắn không hề giấu diếm trước mặt hổ con, khiến Bạch Khiếu sững sờ.

Hoàn toàn không ngờ một vị tiên quân khí chất vô hại dường này, vậy mà có thể tùy ý tạo ra trận pháp hung hiểm đến mức Ma tướng am hiểu chiến đấu hung bạo như cậu ta nhìn thôi đã dựng đứng lông tơ.

Tư thế nằm của cậu ta vô thức đè thấp hơn một chút.

Sau khi nhận ra, Lận Duy chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên đầu cậu ta: "Yên tâm, trận pháp này không dùng pháp khí gì cả, công kích hay cạm bẫy đều là ảo cảnh, lập ra để Ma Tôn của ngươi tu luyện thôi, đừng sợ tới vậy."

Đôi mắt tròn vo của Bạch Khiếu trợn to, nhìn Lận Duy vẫn mỉm cười mà run rẩy sợ hãi. Cậu ta không thể yên tâm nổi, vì cậu ta có thể cảm nhận được, hắn vừa đặt cấm chế trong đầu mình, cậu ta không thể nói với người khác về nội dung trong trận pháp.

"Không cho ngươi tiết lộ vì tốt cho ngươi, ta sẽ không làm hại y đâu." Lận Duy tốt bụng giải thích một câu.

"..." Bạch Khiếu thật sự rất muốn hỏi, trận pháp tàn khốc như vậy, khiến mặt tối trong lòng chủ thượng nhà cậu ta tăng lên, cũng không tính là làm hại sao?

Nhưng cậu ta không dám.

Điều cậu ta không ngờ tới là phía sau còn thứ tàn khốc hơn nữa, một trận pháp ba tầng, so với hai tầng phía sau, tầng đầu tiên mà cậu ta vừa rủa xả đã là ôn hòa vô hại nhất.

Rốt cuộc thượng nhà cậu ta đã trêu chọc vị tổ tông nào vậy, chắc đây không phải là thứ y buộc phải vượt qua nếu muốn cưới người ta về nhà đấy chứ?

Thôi được rồi, không hổ là chủ thượng nhà mình.

Sau khi lập xong tất cả trận pháp, đã trôi qua ba ngày. Ma giới không cảm giác được thời luân phiên, cũng là một điều phiền phức khiến người ta không thích ứng được, Lận Duy chỉ có thể bảo hệ thống cách sáu tiếng đồng hồ thì kêu lên một tiếng nhắc nhở hắn.

Ngón tay hắn điểm nhẹ, một con linh điệp xuất hiện, bay đi báo cho Nguyễn Kỳ tới đây, sau đó nhìn chú hổ con nằm bên cạnh hắn suốt ba ngày, tuy đã không còn ký ức nhưng bản năng khắc sâu trong linh hồn người nuôi mèo đã trỗi dậy.

Tầm mắt Bạch Khiếu nhoáng lên, sau đó trước mắt xuất hiện mấy thứ là lạ, Lận Duy nghiêm túc làm đồ ăn cho mèo phiên bản tu chân, thêm vài loại linh dược vào, vừa hay trong tay hắn có khá nhiều dược liệu.

Tay nghề nấu ăn của hắn rất tốt, linh dược đã qua xử lý cũng tỏa ra mùi thơm, tăng thêm sức hấp dẫn, ban đầu Bạch Khiếu nhận ra hắn muốn làm gì còn định liều mình kháng cự, chủ yếu vì bề ngoài của đồ ăn mèo trông rất tầm thường trong mắt một con hổ như cậu ta, nhưng chẳng mấy chốc cậu ta đã khịt mũi vài cái, thơm quá.

Là thật đó, thơm lắm!

"Vẫn chưa xong, không được ăn vụng." Lận Duy dùng một ngón tay đè cái đầu đang ghé qua về chỗ cũ.

Nguyễn Kỳ vừa được linh điệp dẫn tới đã nhìn thấy khung cảnh thế này.

Lận Duy bảo hổ con đừng vội bằng vẻ mặt dịu dàng thường thấy, có điều lúc này còn có cả sự thả lỏng thoải mái mà hắn chưa từng để lộ ra trước mặt y.

Linh điệp dẫn đường cho y bay về trên tay Lận Duy, đầu ngón tay hắn vừa động, linh điệp đã đậu trên chóp mũi của hổ con, thỉnh thoảng thay Lận Duy cản hổ con ghé qua ăn vụng.

Nguyễn Kỳ nhìn ra Lận Duy rất thích con thú nhỏ trước mặt, nghĩ tới nguyên hình của mình, không biết tại sao y lại chìm vào tưởng tượng trong chốc lát, khi bừng tỉnh lại, Nguyễn Kỳ chỉ bĩu môi, thẹn quá hóa giận trừng mắt vật nhỏ hại y 'lạc lối'.

Có điều tâm trạng y chỉ kịp phức tạp trong chốc lát đã phát hiện điểm không đúng, bạch hổ đang l**m mép muốn chớp thời cơ ăn vụng thức ăn Lận Duy vẫn chưa làm xong, làm mất hết mặt mũi của Ma tộc bọn họ kia...

Sao hơi thở quanh người nó, lại quen thuộc tới vậy nhỉ?