"Ta với ngươi không có quan hệ huyết thống, cũng không thân thiết, chỉ cần ngươi không kháng cự, ta chắc chắn có thể xem rõ mệnh cách của đối phương."
Nguyễn Kỳ suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy Lận Duy là mối "uy h**p" khá lớn, không đích thân xác nhận duyên tiền định của hắn y không yên tâm, dù sao ngưỡng mộ kẻ mạnh là bản năng, huống chi Phong Lăng Linh vốn đã ngưỡng mộ đại sư huynh của mình.
Lận Duy không ngờ y sẽ đột nhiên yêu cầu như vậy, vội gọi hệ thống: [Có cách ngụy tạo không?] Hắn thật sự không biết mấy thứ vô dụng không thường thấy này.
[...] Hệ thống muốn nói lại thôi.
Có thể nói không? Thật ra vốn đâu cần làm giả? Nếu thật sự tính toán thì mệnh cách hiện giờ của chủ nhân nhà nó chắc chắn có duyên tiền định. Hoặc là Nguyễn Kỳ tính không ra, hoặc là chỉ tính ra người này chính là bản thân y.
Tuy nó với chủ nhân nhà nó đã ngầm hiểu, nhưng lời này nó không thể nói thành lời.
May mà nó không nói Lận Duy đã tự hiểu rồi. Nếu không có cách hệ thống chắc chắn sẽ nói thẳng là không, nếu có cũng hoàn toàn có thể nói thẳng với hắn, không trả lời thì có khả năng cao nó đang ám chỉ dù có hay không cũng không quan trọng.
"Không cần đâu, duyên phận tới ta sẽ gặp được người đó thôi. Nếu là duyên trời định không cách nào chống lại, ắt hẳn đến lúc đó ta cũng sẽ yêu người đó, biết trước người ấy là ai chưa chắc đã là chuyện tốt."
Lời này Lận Duy nói thật, chẳng phải hiện giờ hắn đang đối mặt với tình thế khó xử này sao?
Nguyễn Kỳ thấy hơi thất vọng mím môi, Lận Duy thấy vẻ mặt này lại hơi rung động, dáng vẻ này của y có thể nói y hệt Dụ Chiêu trong phần ký ức sao lưu kia, những lúc ý định xấu không thành Dụ Chiêu cũng bày ra vẻ mặt này.
"Ngươi luyện đan xong chúng ta chuẩn bị tiến vào à?" Y nhỏ giọng nói một câu người khác không thể nghe rõ, sau đó chuyển chủ đề.
Lận Duy suy nghĩ rồi nói: "Ta đã phong bế đan điền của sư muội, chỉ cần linh lực không tiêu tán thân thể sẽ dần tự khôi phục, dù tìm không được linh dược cấp kỳ trân dị bảo như Bất Tử thảo, cùng lắm muội ấy ngủ một giấc ngàn năm cũng sẽ tỉnh lại thôi. Chẳng qua Nguyên Anh đại viên mãn vốn chỉ có hai ngàn năm tuổi thọ, nếu tương lai muội ấy không có cơ duyên lớn, rất có thể chỉ dừng ở Nguyên Anh, không có thời gian để tiến bộ nữa rồi."
Đương nhiên chuyện này không thể xảy ra, Lận Duy lắc đầu giải thích với Nguyễn Kỳ đang nhíu chặt mày: "Ta nói điều này chỉ muốn ngươi đừng quá nóng vội, làm nhiều không công, hiện tại muội ấy ở Thanh Vân Tông rất an toàn, trước khi tiến vào Vẫn Ma cốc hai ta cứ chuẩn bị mười ngày nửa tháng cũng không thành vấn đề."
"Khảo nghiệm là thứ không thể đi đường tắt, nếu không, dù có ra ngoài cũng sẽ không được công nhận, còn có gì để chuẩn bị chứ?" Nguyễn Kỳ nghe hắn nói thế, quả thực cảm thấy áp lực trên vai giảm đi nhiều.
Lúc này Lận Duy mới lộ rõ ý đồ, hắn đề nghị: "Nếu ngươi không để ý ta sẽ dựa vào tin tức ngươi tìm được, lập ba loại trận pháp cho ngươi luyện tập trước, đúng lúc ngươi cũng có thể thử hiệu quả đan dược ta làm ra. Ngươi thấy thế nào?"
Nguyễn Kỳ liếc tụ linh trận bên cạnh, im lặng đè nén sự hoài nghi trong vô thức, y nhún vai tỏ vẻ không để tâm: "Được thôi, ta cũng muốn xem thử trận pháp ngươi lập ra có thể khiến ta bị thương đến mức phải dùng đan dược chống đỡ hay không."
Lận Duy nhìn y, nhỏ giọng cười: "Ta đâu cần ngươi dùng đan dược chống đỡ, trận pháp ta bày ra nhiều nhất cũng chỉ khiến ngươi tiêu hết linh lực, sát chiêu đều là ảo ảnh, sẽ không tạo ra thương tổn thật sự."
"... Ồ." Không hiểu sao Nguyễn Kỳ lại hơi bối rối khi thấy hắn mỉm cười, y vội cụp mắt xuống.
May là Lận Duy không nói thêm lời nào, thấy y đồng ý bèn nhắm mắt nhập định, Nguyễn Kỳ rất coi trọng thể diện, dù Lận Duy hẳn không biết khoảnh khắc y thấy lòng dạ rối bời kia, y vẫn trái lòng không chịu đi, ngồi bên cạnh một lúc lâu mới mượn cớ có việc rồi bình tĩnh rời khỏi đó.
[Y thiếu điều đi cùng tay cùng chân luôn rồi!] Hệ thống vui vẻ hớn hở hóng chuyện, lúc này nó không cần lo lắng sốt ruột nữa, nó tin chủ nhân nhà nó có chừng mực.
Thực ra hiện tại Lận Duy không biết nên làm sao với Nguyễn Kỳ mới tốt, hắn thở dài, may là nữ chính Phong Lăng Linh bây giờ vẫn chưa thích Nguyễn Kỳ, nếu không hắn thật sự sẽ có ảo giác mình biết rõ mà vẫn chen chân làm kẻ thứ ba.
Nghĩ tới đây là người yêu của hắn, cảm giác trách nhiệm khiến Lận Duy không thể không đối xử tốt với y trong tầm khả năng.
Nhưng chuyện này cũng không dễ giữ giới hạn, giống như vừa rồi, hắn nhận ra mình đã khiến Nguyễn Kỳ cảm thấy bối rối.
Tuy hắn cũng không làm ra hành động theo đuổi thực tế nào, nhưng lúc đối mặt với Nguyễn Kỳ, tâm trạng luôn khó tả.
Xem ra hắn nên điều chỉnh lại, cứ cố gắng làm hết trách nhiệm là được, còn về phần thái độ chắc sau này phải giữ khoảng cách thích hợp, duy trì mối quan hệ không quá thân thiết.
Những chuyện khác, nếu thật sự có duyên tiền định như hắn nói với Nguyễn Kỳ, vậy cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Lận Duy đả tọa nhập định.
Nhân lúc hắn đang luyện chế đan dược Nguyễn Kỳ lén quay về Thanh Vân Tông thăm Phong Lăng Linh một chuyến, đúng như lời Lận Duy nói, y thấy tình trạng của nàng vẫn ổn định, tạm thời không tốt hơn nhưng cũng không trở nên xấu đi, người của Thanh Vân Tông quả thực chăm sóc nàng rất tốt.
Quay lại Tu Di cung, đúng lúc bắt gặp mây cực quang đang bao phủ khoảng không phía trên phòng luyện đan, nhạc tiên vang lên không ngừng, mí mắt Nguyễn Kỳ giật giật, biết chắc đan dược của Lận Duy đã thành. Chỉ một lò đan dược đã khí thế tới vậy, người không biết còn tưởng trong Ma cung của y có bảo vật giáng thế.
"Chủ thượng, chuyện này...?" Chu Ly chạy tới xem tình hình, chỉ chỉ dị tượng phía trên phòng luyện đan há to miệng hít khí lạnh.
"Đừng làm ầm ĩ, ngươi không biết à? Hắn đang luyện bổ khí đan." Mặt Nguyễn Kỳ không hề thay đổi, nói.
Chu Ly thiếu điều viết mấy chữ to "chủ thượng đừng gạt ta" lên mặt, đất trời nổi dị tượng như thế này, nàng ta cũng chỉ thấy lúc có pháp bảo đỉnh cấp vô song hiện thế, mỗi lần nhìn thấy nghĩa là lại có cường giả vận khí lớn xuất hiện, lần trước là lúc Hỗn Độn Châu nhận chủ, Nguyễn Kỳ kế thừa vị trí Ma tôn.
Kết quả hiện tại Nguyễn Kỳ lại nói với nàng ta, cảnh tượng trước mắt hình thành chỉ vì bổ khí đan do Lận Duy luyện?!
Hơn nữa nguyên liệu luyện đan trước đó mua cũng chỉ có gốc ma liên kia miễn cưỡng coi như hiếm có, còn lại đều là thứ rất dễ tìm.
"Không có lừa ngươi." Nguyễn Kỳ hất cằm: "Đuổi hết đám người đánh hơi mò tới đi, ta qua đó xem thử."
"Chủ thượng, e là bọn chúng sẽ không tin cái cớ này đâu." Chu Ly khó xử gãi đầu, chỉ có tâm phúc trung thành của Ma Tôn như nàng ta tự mình tẩy não mới tin vào lời này thôi.
Nguyễn Kỳ nghe vậy không khỏi cười xùy, y nói: "Bản tôn không cần bọn chúng tin, chỉ cần bọn chúng cút."
"Đã rõ!" Chu Ly vỗ lên đầu một cái, nàng ta thầm nhủ mình lo lắng tới ngu người rồi, dù thật sự có bảo vật, chẳng lẽ có kẻ chán sống dám giành đồ của Ma tôn nhà bọn họ hay sao?
Có điều vị tiên quân Thanh Vân tông Ma tôn bọn họ dẫn về là chuyện sao.
Chu Ly vừa bay ra ngoài vừa nghĩ, luyện đan mà động tĩnh lớn tới vậy, đây là thực lực đệ tử trẻ tuổi của Thanh Vân Tông nên có sao?
Đừng nói là lão tổ tông nào đó xuất quan, trùng hợp Ma Tôn rảnh rỗi chạy đi du ngoạn Nhân giới vừa gặp mặt đã yêu, sau đó bắt đem về nhé!
Nàng ta không khỏi rùng mình, suy đoán này thực sự quá đáng sợ, nàng ta phải tìm cơ hội nhắc nhở chủ thượng mới được.
Phía bên kia, Nguyễn Kỳ quay lại phòng luyện đan, lúc này Lận Duy đang vội vã thu thập đan dược, thấy dị tượng dần tiêu tán hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Thật sự không phải hắn thích thể hiện, mà là hắn không nghĩ đến việc dùng thuật luyện đan của thế giới Hồng hoang luyện chế viên bổ khí đan nho nhỏ cũng thể tạo nên động tĩnh lớn tới vậy.
Thảo nào hệ thống bảo hắn ít dùng tu vi này, giờ Lận Duy cũng ý thức được, dị tượng khoa trương lúc nãy chắc cũng do Thiên Đạo của thế giới nhỏ cố ý khuếch đại để nhắc nhở hắn.
Lận Duy chống cằm lẳng lặng tính toán, trước khi tiến vào Vẫn Ma cốc, hắn định lập kết giới luyện thêm một lò nữa, chắc không có vấn đề lớn. Có điều nhìn tình hình này, thế giới nhỏ này quả thực không chịu được dao động pháp lực quá lớn, hắn có thể dùng thân tu vi này cũng do Thiên Đạo mở cửa sau cho.
Sau khi tiến vào Vẫn Ma cốc, bản thân hắn thật sự không thể tùy ý ra tay nữa, phải chuẩn bị tinh thần nhìn Nguyễn Kỳ chịu khổ.
Vì thế trận pháp hắn tạo ra cho Nguyễn Kỳ càng thêm quan trọng. Tốt nhất phải khiến Nguyễn Kỳ có thể đột phá một tiểu cảnh giới rồi hẵng tiến vào Vẫn Ma cốc, đến lúc đó tình cảnh sẽ tốt hơn nhiều.
Đang ngẫm nghĩ thì chính chủ tới.
Nguyễn Kỳ bước vào thấy Lận Duy đang trầm tư, lòng thấy khó hiểu, tâm tư phức tạp gì đó y đều tạm gạt sang một bên, đi tới gần ngồi xuống rồi tò mò hỏi: "Sao lại mang vẻ mặt này? Chẳng phải đan dược ngươi đã luyện thành rồi sao? Động tĩnh lớn như vậy, bổ khí đan dẫn phát dị tượng, nói ra cũng không ai tin."
"Động tĩnh đúng có hơi lớn." Lận Duy cười nói: "Vừa rồi Thiên Đạo đang cảnh cáo ta, đan dược dùng bổ khí thì được, còn hơn thì khỏi, tuy con đường tu hành đúng là đang tranh đoạt tạo hóa của thiên địa, nhưng cố quá lại quá cố."
Nguyễn Kỳ như đang nghĩ ngợi điều gì, sau đó gật đầu: "Chuyện này cũng bình thường, chỉ biết tước đoạt mà không bỏ ra không phải con đường lâu dài, tước đoạt quá nhiều chỉ e muốn bù lại cũng không bù nổi."
Lận Duy ngạc nhiên ngước mắt nhìn, không ngờ một Ma Tôn ngang ngược tùy tiện như y cũng sẽ có giác ngộ như vậy.
"Ánh mắt ngươi là có ý gì?!" Nguyễn Kỳ sầm mặt, y hoàn toàn thừa nhận năng lực của Lận Duy mới hiếm khi chịu nghiêm túc nói vài câu, kết quả Lận Duy lại phản ứng như vậy?
"Không có gì..." Lận Duy hắng giọng nói: "Nếu đan dược đã luyện thành cũng nên bắt đầu huấn luyện cho ngươi rồi, ta bày trận xong sẽ gọi ngươi."
"Không cần nghỉ ngơi à?" Sau khi mở mang tầm mắt về đan dược hắn luyện, y bắt đầu thấy hơi hứng thú với trận pháp của hắn, nhưng vẫn lịch sự hỏi một câu tượng trưng.
Lận Duy lắc đầu, trong lúc chờ đan dược ra lò hắn đả toạ nghỉ ngơi đủ rồi.
Hắn đưa bình ngọc nhỏ chứa chín viên bổ khí đan đặt trên bàn cho Nguyễn Kỳ, vừa muốn nói gì đó, đột nhiên sắc mặt hơi khựng lại, ngước mắt nhìn y rồi nói một cách chắc chắn: "Ngươi... Vừa từ Thanh Vân Tông trở về?"
"... Sao ngươi biết?" Nguyễn Kỳ không phủ nhận, đây cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Quả thực, dù xuất phát từ tình cảm cá nhân hay trách nhiệm, y quan tâm Phong Lăng Linh là chuyện nên làm.
Lận Duy không rõ cảm xúc của mình là gì, giọng điệu hơi phập phồng: "Trên người ngươi nhiễm linh khí thảo mộc của Thanh Vân Tông."
Sau đó mới nhớ ra hỏi: "Sư muội thế nào?" Đương nhiên hắn rõ Phong Lăng Linh sẽ không xảy ra chuyện, hắn bảo hệ thống trông chừng rồi, nhưng vẫn hỏi một câu.
"Không tốt cũng không xấu, được chăm sóc không tệ, chắc có thể chịu đựng đến khi chúng ta mang Bất Tử thảo về."
Nguyễn Kỳ liếc nhìn Lận Duy đột nhiên trở nên cụt hứng, ma xui quỷ khiến, y cố ý khen một câu: "Điểm này Thanh Vân Tông các ngươi cũng được, không như những tông môn khác che giấu bẩn thỉu đấu đá lẫn nhau."
Lận Duy miễn cưỡng cười, nói vậy không sai, trong nguyên tác chỉ có đại sư huynh hắn đây là thất đức, cho tới lúc chết trong tay Nguyễn Kỳ, Phong Lăng Linh và những người khác đều không biết.
"Đệ tử của các tông môn khác đều là con cháu thế gia, không như đệ tử Thanh Vân Tông, đa số là cô nhi, cùng nhau lớn lên đương nhiên sẽ xem nhau như người thân."
Nguyễn Kỳ nghe thế mấp máy môi, nhất thời không biết làm sao tiếp lời.
Một lúc sau mới phản ứng lại: "Ngươi không thế đúng chứ?"
Có thể dùng thuật pháp mà Thanh Vân Tông không thể dùng, nếu không có gia học thâm sâu thì phải giải thích thế nào?
Nguyên chủ cũng là cô nhi, nhưng Lận Duy phải tìm cái cớ cho sự đặc biệt của mình, trước đó bọn họ không thân thiết, Nguyễn Kỳ sẽ không tìm hiểu sâu, nhưng nếu trở nên thân thiết hơn rồi mà hắn vẫn che giấu, sau này chỉ sợ Nguyễn Kỳ rất khó chân chính tin tưởng hắn. Bất lợi cho tình hình sau khi bọn họ tiến vào Vẫn Ma cốc.
Lận Duy suy nghĩ rồi nhẹ giọng hỏi: "Ngươi từng nghe câu 'Sinh ra đã biết' chưa?"
"Cái này thì có." Nguyễn Kỳ quả nhiên lộ ra vẻ đã hiểu thấu, tin vào cái cớ này.
"Nói vậy lai lịch của ngươi chắc chắn bất phàm, vậy duyên tiền định của ngươi hẳn cũng không thể vô danh."
Lúc này Nguyễn Kỳ không phòng bị hắn, thật sự thấy rất hứng thú: "Trước khi phát hiện ra ngươi, ta từng nghĩ mình là bất khả chiến bại trong lớp đồng trang lứa, nhưng giờ thực sự không nghĩ ra, tu sĩ nổi danh của Nhân giới có người nào xứng với ngươi."
Lời này y vô ý nói ra, chính y cũng không ngờ trong tiềm thức bản thân lại đánh giá Lận Duy cao như vậy. Sau khi dứt lời y thấy hắn nhịn không được phì cười mới phản ứng lại, lập tức thu hết mọi biểu cảm dư thừa.
"Ý của ta là tu sĩ Nhân giới quá xấu xí khó coi, chứ không... Không tỏ ý đánh giá cao ngươi!"
"Ừm, hiểu."
Lận Duy nhìn y một lúc lâu, chợt thấy có một sự thôi thúc trào dâng, hắn thử đè ép nó xuống nhưng cuối cùng vẫn bị h*m m**n cá nhân thắng thế, giọng điệu trở nên mê hoặc, đến chính hắn cũng thấy phản cảm.
"Ta chưa nói à?"
Hắn nhận ra mình hơi mất kiểm soát. Loại tâm trạng này không xuất phát từ tình yêu, không có đạo lý, thi thoảng lại ngoi đầu quấy phá.
Cũng như lúc này, hắn biết mình làm không đúng, nhưng bên môi vẫn nở nụ cười, nói: "Duyên tiền định của ta là Ma tộc đấy."