Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 94: Duyên tiền định

Khái niệm thời gian ở Tu chân giới không giống bình thường, Nguyễn Kỳ đã ở trong tàng thư các hai ngày một đêm, đương nhiên đây là Lận Duy tính ra, thực tế Ma giới của thế giới nhỏ này không tồn tại chu kỳ ngày đêm hay mặt trời, chỉ có ánh trăng mãi không thay đổi.

Lúc hắn nói muốn tự ra ngoài đi dạo, Nguyễn Kỳ đồng ý không chút do dự. Sau khi Lận Duy thẳng thắn về duyên tiền định chưa biết tên là nam, lòng thù địch y dành cho hắn đã vơi hơn phân nửa.

Thực ra sau khi hiểu sơ một bộ mặt khác của Lận Duy, Nguyễn Kỳ cũng chỉ lo lắng hắn muốn tranh giành Phong Lăng Linh với mình thôi, còn những chuyện khác Nguyễn Kỳ rõ hơn ai hết, ngoài lòng người ra không có gì hắn phải dùng âm mưu tính kế mới đạt được.

Cho dù y không đồng ý, chỉ cần Lận Duy muốn hắn sẽ có đầy cách để thăm dò Ma cung một lượt.

Y suy nghĩ rất nhiều, nhưng Lận Duy thật sự chỉ không chịu nổi, muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành mà thôi. Liên tiếp làm nhiệm vụ ở nhiều thế giới với thân phận người bình thường, tạm thời hắn vẫn chưa thể thích ứng với cảm giác tu tiên không có ngày tháng này.

Lúc dạo quanh Ma cung hắn đã gặp Ma tướng Chu Ly. Nàng ta thấy hắn một mình lẻ bóng, trong lòng không khỏi thầm trách móc Ma Tôn thần kinh thô, chắc chắn y lại mải mê tu luyện, quên béng người trong lòng ra sau đầu rồi.

"Công tử thấy buồn chán rồi sao?"

Chu Ly cảm thấy Ma Tôn không ở đây, cô nam quả nữ tốt nhất không nên tạo ra hiểu lầm, tình ngay lý gian.

Nhưng nghĩ lại, vị công tử này có thể ở bên Ma Tôn nhà bọn họ, há chẳng phải cũng là đoạn tụ sao? Hình như hai người cũng chẳng có gì phải tránh hiềm nghi, nên tránh né là ba người còn lại trong nhóm bốn Ma tướng mới đúng.

Trong lòng Chu Ly đột nhiên trào dâng cảm giác trách nhiệm chỉ mình nàng ta có thể gánh vác, bèn quyết định dỗ dành tình nhân bé nhỏ đang cô đơn lạc lõng này thay Ma Tôn nhà mình trước.

"Chủ thượng của bọn ta trước giờ chưa từng dẫn bạn về nhà, ngài ấy chỉ không hiểu chứ không phải cố ý lạnh nhạt với công tử đâu, ngài đừng để tâm nhé. Hay là ta đưa ngài dạo quanh Ma giới?"

Lận Duy nghĩ ngợi một lát, hiện tại hắn quả thực không có việc gì làm bèn mỉm cười gật đầu đồng ý.

"Vậy làm phiền cô nương rồi." Hắn dịu giọng nói cảm ơn.

"Ngài là khách quý của chủ thượng, chuyện nên làm thôi!"

Chu Ly gãi đầu cười, nàng ta cũng từng đến Nhân tộc, từng thấy những tu sĩ của các đại môn phái Nhân tộc, người nào cũng rạng rỡ đẹp đẽ cao ngạo lạnh lùng không nhiễm bụi trần, nhưng nàng ta không có hảo cảm với loại người này, chỉ cảm thấy bọn họ là một đám người giỏi làm bộ làm tịch, thực tế chắc khác nào gối gấm thêu hoa không chịu nổi một đòn, càng nhìn càng thấy giả tạo, đúng là kiểu tính cách Ma tộc bọn họ thấy không vừa mắt.

Nhưng lạ thay, từ lần đầu gặp mặt, Lận Duy mang lại cho nàng ấn tượng khá tốt, quả nhiên là tiên quân cao quý chân chính, tính cách hòa nhã, lễ độ chu toàn, có thể thấy được chúng sinh bình đẳng trong mắt hắn, căn bản không biết giả vờ cao thâm là gì.

Nàng ta thật lòng cảm thấy Lận Duy từ trong ra ngoài toát ra hai chữ "trong trẻo", khí chất như vậy rất hiếm thấy ở Nhân tộc, vẫn là Ma Tôn nhà bọn họ có mắt nhìn!

Chu Ly ôm tâm thế lấy lòng Ma hậu tương lai, nàng ta đưa Lận Duy đến vài nơi có lẽ tu sĩ Nhân tộc sẽ khá hứng thú, tuy Ma hậu chưa chắc là vị này, nhưng thái độ tốt một chút sẽ không sai.

Ngoài Ma cung nhiều chỗ đều rất hỗn tạp, ma khí lẫn với yêu khí, ban đầu Chu Ly còn lo Lận Duy không thích ứng được, nào ngờ thấy hắn đi dạo trong sân tiên khí quanh thân không bị ảnh hưởng chút nào thì hoàn toàn yên tâm. Thậm chí còn dẫn hắn đi dạo ngõ Đa Bảo của Ma tộc, nơi vô cùng nổi tiếng trong giới Tu chân.

Nơi này đúng như tên gọi, chính là chợ trao đổi bảo vật, kỳ trân dị bảo muốn gì có đó, chỉ là thật giả khó phân, không biết xem hàng rất dễ bị lừa.

Có Chu Ly ở đây, đương nhiên sẽ không để tình nhân nhỏ của Ma Tôn bị người dưới trướng lừa gạt, chẳng qua Lận Duy không hứng thú với pháp khí và châu báu cho lắm, chỉ để mắt tới mấy loại dược liệu sinh trưởng ở Ma giới hơn, không để Chu Ly trả tiền, hắn mua hàng bằng linh lực của mình.

Đối với tu vi Chuẩn Thánh của hắn mà nói, linh lực hàng chục hay hàng trăm năm cũng chỉ là một góc của núi băng, nếu hắn thật sự buông thả mua sắm, e là cả Ma giới đều sẽ bị hắn mua đến lạm phát.

Tuy Chu Ly lấy lòng không thành, nhưng ấn tượng đối với Lận Duy lại tốt hơn mấy phần, hai người đi dạo thỏa thích, cuối cùng còn mua được một gốc ma liên rất hiếm có ở khu đấu giá.

Thế nên khi Nguyễn Kỳ ra khỏi tàng thư các, mang theo ghi chép đã soạn đi tìm Lận Duy bàn bạc, lại nhận được tin tức đối phương đã ra ngoài chơi cùng thủ hạ của mình, đến giờ vẫn chưa về.

"Hắn còn có tâm trí vui chơi à?" Nguyễn Kỳ nhíu mày, Phong Lăng Linh bị thương nặng, hai người họ đều có trách nhiệm, dù Lận Duy không thích sư muội của mình, cũng không thể vô tư vô lo như vậy chứ?

Y có tức giận, nhưng không quá nhiều vì trực giác nói với y, hắn không phải loại người như vậy.

Suy nghĩ một hồi y lại thấy hoang đường, không lâu trước đây y còn cảm thấy người này giả tạo đáng ghét, sao mới ở chung vài ngày, nội tâm y đã vô thức bào chữa cho hắn rồi?

Mãi đến khi y đợi sốt ruột muốn ra ngoài tìm người, Chu Ly mới dẫn theo Lận Duy bội thu trở về.

Nguyễn Kỳ sầm mặt nghe thấy giọng nói của Lận Duy phía xa xa.

"... Có thể sắp xếp cho ta một căn phòng và lò luyện dược được không?"

Chu Ly hào sảng nói: "Không thành vấn đề! Lát nữa ta sai người... Ôi, ta sẽ đích thân đi chuẩn bị, làm xong sẽ cho người đến dẫn ngươi tới đó nhé!"

Nói được nửa chừng nàng ta phát hiện Nguyễn Kỳ không biết ra ngoài từ khi nào, đang đứng cách đó không xa mang vẻ mặt khó chịu nhìn nàng ta chằm chằm, Chu Ly hoảng hốt thầm nghĩ, chẳng lẽ mình đã vô ý chiếm quá nhiều thời gian của tiên quân, Ma Tôn tu luyện xong ra ngoài không thấy người đâu nên tức giận. Nàng ta vội tìm cớ chuồn đi.

Lận Duy chưa kịp nói câu cảm ơn, chỉ thấy cô nương này biến thành chú chim tước toàn thân đỏ rực bay đi mất.

Hắn mỉm cười, quay đầu nhìn Nguyễn Kỳ: "Ngươi dọa nàng ta làm gì? Nàng ta tưởng ta là khách quý ngươi đưa về, lãng phí thời gian và tinh lực dẫn ta ra ngoài cũng vì muốn phân ưu thay ngươi thôi mà."

Nguyễn Kỳ cố ý cười khẩy nói: "Nàng ta muốn phân ưu thay ta mới dẫn ngươi ra ngoài, còn ngươi thì sao? Ngươi vì cái gì? Mạng của Lăng Linh vẫn đang ngàn cân treo sợi tóc đấy!"

Lận Duy không để bụng lời chất vấn của y, tựa như không nhận ra ý châm chọc trong câu nói, hắn nhún vai giọng điệu như thường: "Vì ta muốn thu thập dược liệu, luyện vài loại đan dược có thể giúp ngươi mau chóng khôi phục trạng thái khi vào Vẫn Ma cốc cho ngươi đấy."

"..." Biểu cảm của Nguyễn Kỳ thoáng cứng đờ.

Lận Duy vô cùng hứng thú nhìn dáng vẻ rối bời của y, không khỏi bật cười.

"Ngươi lừa ta?!" Nguyễn Kỳ nháy mắt lấy lại tinh thần, tức giận trừng hắn.

Khóe miệng Lận Duy vẫn mang ý cười, lắc đầu hỏi ngược lại: "Ta lừa ngươi thì được gì?"

Hắn lướt qua Nguyễn Kỳ đi vào phòng, chiếc nhẫn trên ngón trỏ tay trái của hắn tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đủ loại dược liệu hắn mua được bày đầy cả bàn, trong đó nổi bật nhất là một đóa ma liên màu đen tím đang đung đưa.

Nguyễn Kỳ không biết nhiều về dược liệu cũng nhìn ra được đoá ma liên này chắc là nguyên liệu quý.

Cảm giác tội lỗi khi xem nhẹ lòng tốt của người khác, còn hỏi tội ngược lại dâng trào trong lòng Nguyễn Kỳ. Y lại lên tiếng nhưng âm lượng đã dịu đi ba phần.

"Không cần phiền tới ngươi, thứ này ta có nhiều rồi." Dù y có sai, nhưng trời có sập cũng có miệng y chống đỡ.

Lận Duy mỉm cười, ôn hòa nói: "Thứ ta luyện chế khác với thứ người biết."

Những bảo vật quý hiếm ở thế giới Hồng hoang thì khỏi nghĩ, nhưng thuật luyện đan vẫn có khác biệt, đan dược bổ khí hiện có ở giới Tu chân gọi là đan dược thực ra vẫn là thuốc, nhiều nhất có thể tối đa hóa dược tính của dược liệu, kèm với linh lực giúp cơ thể hấp thu nhanh hơn mà thôi.

Nhưng hắn từng được kế thừa thuật luyện đan thực sự, tuy nói tài nguyên của thế giới nhỏ này có hạn, đan dược luyện ra nếu đặt ở thế giới Hồng hoang cũng chỉ thuộc dạng ném trên đất cũng không ai thèm nhặt, nhưng công hiệu vẫn tốt hơn những viên thuốc bổ khí trị thương của tu sĩ chỉ trị được tầng ngoài nhiều.

"Vậy tùy ngươi." Nguyễn Kỳ có vẻ không tin, nhưng cũng không nói thêm lời không biết tốt xấu nào nữa, cuối cùng bổ sung thêm: "Còn cần gì cứ bảo Chu Ly lấy đưa ngươi."

"Được." Lận Duy gật đầu, phất tay tạm thời thu hết dược liệu trên bàn về.

Mọi thứ biến mất sạch, Nguyễn Kỳ nhớ ra chuyện quan trọng.

Y định nói cho Lận Duy nghe về những ghi chép về Vẫn Ma cốc mình tìm được. Mọi thứ đều ổn, nhưng có một điều Nguyễn Kỳ cảm thấy cần phải nói rõ với Lận Duy trước.

Trong Vẫn Ma cốc có ma khí thuần khiết nhất Ma giới, giống như dòng suối kéo dài vô tận, ngay cả Ma tộc cấp cao cũng rất khó giữ đầu óc luôn được tỉnh táo khi ở trong đó. Thân thể tu tiên thuần khiết của Lận Duy một khi tiến vào e là sẽ được 'chăm sóc đặc biệt'.

"Một mình ta vào đó cũng sẽ không có vấn đề gì." Nguyễn Kỳ nói với vẻ không để tâm.

"Đa tạ ngươi nhắc nhở không không chấp chuyện trước kia, có điều chuyện này ngươi không cần lo lắng, ta tự có cách ứng phó." Sau khi nghe y nói, Lận Duy cảm ơn trước nhưng cũng chẳng bận tâm.

Nguyễn Kỳ thấy thái độ của hắn chỉ hừ một tiếng: "Ai lo lắng cho ngươi? Ta chỉ sợ nếu nhất thời không để ý bỏ lại ngươi trong đó, Phong Lăng Linh một lòng một dạ chỉ có đại sư huynh, e rằng sẽ oán hận ta!"

Lận Duy lại lắc đầu nghiêm túc nói: "Ngươi cứu muội ấy, muội ấy sẽ không hận ngươi, chỉ tự trách, cho nên ngươi cứ yên tâm đi, dù chỉ vì không khiến đạo tâm của sư muội bị tổn hại, ta cũng sẽ không để mình bị thương đâu."

"Chậc! Nếu ngươi đã không có ý gì với nàng, vậy nói như thâm tình như thế làm gì?" Nguyễn Kỳ không hề cảm động vì tình sư huynh muội của họ chút nào.

Thực ra Lận Duy cũng không thấy lời mình có chỗ nào 'thâm tình', đây chẳng phải logic bình thường à?

Nhưng hắn cũng hiểu được sự xảo trá của tên nhóc này lúc nổi cơn ghen, thế là hắn coi như không thấy sự cáu kỉnh của Nguyễn Kỳ.

"Ồ." Hắn lạnh nhạt đáp một tiếng.

Nguyễn Kỳ cũng chẳng biết làm sao, thấy hắn không phản bác y lại tức đến đỏ mặt, có điều không đợi y nói thêm câu nào, Chu Ly đã phái người tới thông báo phòng luyện đan đã chuẩn bị xong.

Lận Duy thuận thế lôi chuyện cũ ra, hỏi y muốn đi xem thử quá trình mình luyện đan không, tránh tới lúc đó lại lo hắn giở trò, rồi không yên tâm dùng.

"Để mặc ta xem? Thanh Vân Tông có biết đại đệ tử nhà bọn họ phóng khoáng đến vậy không?" Nguyễn Kỳ không muốn học lỏm công pháp của người khác, nhưng ảnh hưởng gì đến việc y lấy lý do này.

"Cái này cũng không phải sư môn truyền dạy, nếu ngươi muốn học ta có thể dạy ngươi." Lận Duy nói xong rồi đứng dậy đi theo người hầu Ma tộc ra ngoài.

Nguyễn Kỳ do dự chốc lát cũng đi theo, đây là hắn tự nói, y muốn xem thử đan dược khiến Lận Duy khoác lác không ngượng mồm có quy trình thế nào!

Hai người một trước một sau tiến vào phòng luyện đan, Lận Duy không vội luyện chế, chỉ dùng tay kết trận trước, hắn phủ trận pháp dọc theo dược đỉnh, Nguyễn Kỳ ban đầu còn lạnh lùng nhìn, khi trận pháp sắp hoàn thành y mới nhướng mày lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trận pháp tụ linh này thật tuyệt, lúc y dùng tên giả trà trộn vào Thanh Vân Tông, trận pháp tụ linh hộ sơn y thấy ở tông môn bọn họ e là không tinh diệu và hiệu quả bằng một phần mười trận pháp trước mắt này. Nguyễn Kỳ chắc chắn như vậy là vì y tận mắt thấy linh khí được trận pháp này tụ lại gần như sắp ngưng tụ thành nước.

Chỉ riêng tác dụng của chút linh khí này, cũng đã mạnh hơn cái gọi là đan dược bổ khí nhiều.

Nguyễn Kỳ thầm nhủ, xem ra Lận Duy thật sự không nói quá, cũng không lừa y, Thanh Vân Tông không thể làm như này được, nhưng sao Lận Duy có thể làm ra dễ dàng đến thế?

Thần bí khiến người phát phiền!

Quá trình luyện đan có phần nhàm chán, Lận Duy làm xong bước chuẩn bị, sau bước cho dược liệu và dược đỉnh, hắn không nói gì với Nguyễn Kỳ nữa, không khí trở nên lúng túng.

"Ngươi..." Lận Duy gãi gãi chóp mũi muốn nói, nếu Nguyễn Kỳ không hứng thú có thể đi làm chuyện khác, dù sao cũng đã thấy hắn thả dược liệu vào trong rồi, trước khi đan dược ra lò không thể mở dược đỉnh ra, nếu không linh khí bên trong sẽ thoát hết.

Sau khi nhìn hắn một lúc lâu Nguyễn Kỳ mới lên tiếng: "Ngươi đã phí tâm giúp ta luyện đan, ta cũng không muốn nợ ngươi." Y 'chân thành' hỏi: "Hay ta giúp ngươi tính thử duyên tiền định của ngươi là ai nhé?"