Sau khi phất tay bảo bốn Ma tướng lui xuống, Nguyễn Kỳ dẫn Lận Duy đi thẳng đến tàng thư các của Ma cung.
"Có quá nhiều điển tịch, ta cũng không nhớ mình đã thấy Bất Tử thảo trong quyển nào, phải tìm thử."
Lận Duy chắp tay chậm rãi theo phía sau y. Đến tầng cao nhất của tàng thư các, hắn quan sát xung quanh rồi mới nói: "Có rảnh kiểm chứng công dụng của Bất Tử thảo, chi bằng tìm thêm nhiều ghi chép về Vẫn Ma cốc hơn, đến lúc đó cũng đỡ phải chịu khổ."
Muốn lấy vận lộc của các Ma Tôn đời trước để lại trong Vẫn Ma cốc, Nguyễn Kỳ chắc chắn phải thông qua khảo nghiệm mới được, hắn bằng lòng ra tay giúp đỡ cũng không thể ôm hết việc, nếu không y sẽ không đạt được sự công nhận, vì thế hắn mới khuyên Nguyễn Kỳ chuẩn bị cho việc vào Vẫn Ma cốc nhiều hơn.
"Ta không tin ngươi." Nguyễn Kỳ không chút khách khí.
Lận Duy cũng chỉ khẽ thở dài: "Vậy tùy ngươi thôi, tóm lại mọi chuyện còn có ta gánh vác, không đến mức để mạng ngươi ở lại trong đó."
Bước chân Nguyễn Kỳ khựng lại, sắc mặt cũng thoáng khó chịu, thái độ của Lận Duy càng khiến y trông như một kẻ không biết điều, nhưng y lại không nghe ra sự giả dối trong lời của đối phương.
Trước kia y luôn cảm thấy đại sư huynh của Phong Lăng Linh ngoài mặt trông đạo mạo, nhưng bên trong lại thối tha, giả tạo vô cùng, y chưa từng đối xử hòa nhã với hắn.
Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ y ghen vì Phong Lăng Linh, nên lòng mới có thành kiến với hắn cũng nên.
Không thể phủ nhận một điều, trước khi thân phận Ma tộc của y bại lộ, hắn luôn dùng vẻ mặt tươi cười tiếp đón một người tự xưng là tán tu không môn phái, không bối cảnh như y. Mặc dù y cảm thấy hắn không có ý tốt, nhưng đó chỉ là trực giác của bản thân y, chứ không có chứng cứ thực tế nào cả.
Có điều, rõ ràng hiện tại người này rất mạnh, thậm chí lúc giao đấu khi phát hiện thân phận của y, hắn cũng đã áp chế tu vi, không muốn làm y bị thương... Suy đoán "không có ý tốt" cũng bắt đầu trở nên không chắc chắn.
Tuy hơi hậm hực trong lòng, Nguyễn Kỳ vẫn không chịu thừa nhận mình nhìn lầm người dễ dàng vậy, coi như không nghe thấy gì, tiếp tục đi tìm thứ mình muốn tìm.
Tàng thư các của Ma cung không có phân loại gọn gàng ngăn nắp như ở Thanh Vân Tông, Lận Duy vừa tiến vào trong đã phát hiện điển tịch ở đây bày biện lộn xộn hỗn loạn, giống hệt phong cách hành sự của Ma tộc. Nói theo cách đơn giản thì là... Một mớ hỗn độn.
Nguyễn Kỳ ngồi giữa một đống sách, tìm từng quyển một, còn chẳng biết phải bắt đầu tìm từ đâu, Lận Duy nhìn hiệu suất của y, cảm thấy có thể tìm ra trước khi Phong Lăng Linh chết hẳn đã là kỳ tích rồi.
Nhưng chuyện này cũng không thể bảo Nguyễn Kỳ để người làm thay được, vì hắn nhìn ra điển tịch ở tầng cao nhất này đều đã được đặt cấm chế, chỉ có Ma Tôn có thể xem, nếu người khác cưỡng chế phá vỡ có lẽ sách sẽ tự hủy.
Mặc dù hắn có cách phá giải cấm chế trước khi sách tự hủy, nhưng chẳng phải Nguyễn Kỳ không tin hắn đấy sao? Không cần thiết phải làm vậy.
Lận Duy vô cùng buồn chán, hắn nghĩ, với hiệu suất này, một mình y có nỗ lực cũng khó mà cứu sống được Phong Lăng Linh.
Theo cốt truyện gốc, tác giả đã sắp xếp đệ nhất mỹ nhân của Ma giới Bách Tú Hoa dùng cách làm rước nhục vào thân, nhắc nhở chỉ dẫn Nguyễn Kỳ tìm ra Bất Tử thảo. Cũng thật là thiệt thòi, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, nàng ta nên được hưởng phần công đức này mới phải.
"Không phải quyển này, quyển này cũng không, đây... Đây là gì?" Mỗi quyển sách Nguyễn Kỳ chỉ nhìn thoáng qua mười trang rồi ném qua một bên, đọc một hồi, trước mặt bỗng xuất hiện một miếng ngọc bội đang lưu chuyển pháp lực.
Y không chịu giơ tay đón lấy, sắc mặt cổ quái, người này vô duyên vô cớ đưa ngọc bội cho y làm gì?
"Ta vừa lập một trận pháp." Thấy y do dự, Lận Duy ném thẳng miếng ngọc bội vào lòng y, hắn đã truyền trận pháp vào trong rồi.
"Ngươi là chủ nhân đương nhiệm của nơi này, nhỏ máu lên ngọc bội rồi bày trận pháp khắp tàng thư các, sau đó trận pháp này sẽ tự động lập liên hệ với tất cả điển tịch Ma giới trong tàng thư các này, cuối cùng chỉ cần cầm ngọc bội trên tay suy nghĩ về quyển sách mà ngươi muốn tìm, là có thể tìm thấy nó."
Loại trận pháp này Thanh Vân Tông cũng có, nhưng dùng không tốt như của Lận Duy, trận pháp kia chỉ có thể lập liên kết với ngọc giản có chứa linh lực, còn điển tịch bình thường thì không.
Nguyễn Kỳ nửa tin nửa ngờ, cầm ngọc bội lên xem, trận pháp rườm rà y không nhìn ra được gì, Ma tộc trước giờ vẫn luôn thích dùng vũ khí lao vào chiến đấu, không thích nghiên cứu mấy thứ này, y hỏi: "Ngươi không giở trò gì bên trong đó chứ?"
"Không tin ngươi có thể không dùng." Lận Duy không mấy để ý, hắn cũng chỉ tiện tay làm mà thôi: "Ta không muốn ngươi lãng phí thời gian này, thà dành chúng để đọc nhiều thứ có ích hơn. Chỉ cần ta tiến vào Vẫn Ma cốc, chuyện Bất Tử thảo và sư muội đều không cần ngươi phí tâm, ngươi chuyên tâm vượt qua khảo nghiệm là được."
Hắn nói vậy vốn chỉ muốn Nguyễn Kỳ yên tâm, nào ngờ y càng nghe sắc mặt càng tệ, cuối cùng hừ lạnh một tiếng: "Ngươi còn nói ngươi không có ý với Phong Lăng Linh?"
"... Hửm?" Lận Duy nghe thế thì ngẩn ra, đầu đầy dấu hỏi chấm, không biết tại sao y lại bẻ lái qua chủ đề này nữa.
[Em biết nè!] Hệ thống nhanh nhảu giơ tay, trải qua ba thế giới, nó khá tự tin trong việc đoán mạch não thần kỳ của ông giời con này rồi: [Y cho rằng anh dùng khảo nghiệm để phân tán sự chú ý của y, còn anh thì lấy Bất Tử thảo quay làm anh hùng cứu mỹ nhân, khiến nữ chính chỉ có thể lấy thân báo đáp anh đó!]
[...] Lận Duy cạn lời.
Hắn chưa thấy ai có tính chiếm hữu mãnh liệt đến mức chủ động bới móc ra cớ để ghen tuông như y.
Cho nên ở thế giới trước, lúc hai người họ bên nhau, người này cũng vậy à? Chuyện này hơi khó đỡ nhỉ? Hắn thầm quyết định tối nay phải dành thời gian xem lại phần ký ức kia mới được.
Nhưng hiện tại... Nếu Nguyễn Kỳ cứ gây sự vì chuyện này, sau này cũng không chịu phối hợp hành động sẽ phiền phức lắm, vẫn nên khiến y buông bỏ cảnh giác trước mới được.
"Thật ra ngươi không cần đề phòng ta tới vậy." Lận Duy ra vẻ sầu khổ, lát sau mới thoả hiệp nói: "Nói cho ngươi biết cũng được, ta từng tính ra mình có nhân duyên tiền kiếp. Có câu tính mệnh người khác khó hơn tính mệnh mình, ta không tính được toàn bộ mệnh cách của đối phương, nhưng ta có thể khẳng định người này tuyệt đối không phải sư muội."
Nguyễn Kỳ chớp mắt nghe hắn nói, như thể không ngờ Lận Duy sẽ trả lời mình bằng chuyện này: "Ngay cả mệnh cách của đối phương ngươi cũng không tính ra toàn bộ, sao có thể chắc chắn người đó không phải Lăng Linh?"
Lận Duy nói ngắn gọn: "Vì nam nữ khác biệt."
Một phát chí mạng, câu nói khiến Nguyễn Kỳ câm lặng, y chưa từng nghĩ đến chuyện đối tượng khiến mình ghen tị muốn chết, bạch nguyệt quang Phong Lăng Linh thầm mến mộ từ nhỏ, đại sư huynh như gió nhẹ trăng tỏ của đám đệ tử Thanh Vân Tông mắt mù tâm cũng mù kia, lại là một tên đoạn tụ?
Tuy nghe giọng hắn có vẻ hiện tại vẫn chưa đoạn, nhưng đã tính ra mệnh duyên rồi, thế chẳng phải chuyện này sớm muộn cũng sẽ đến ư?
"Ngươi, ngươi... Ta biết rồi." Ngây ra một lúc lâu Nguyễn Kỳ mới lấy lại tỉnh táo, đột nhiên cảm thấy miếng ngọc bội đang cầm cũng trở nên nóng bỏng tay.
Cũng không phải y cố ý hiểu lầm, chẳng qua y biết Nhân tộc có truyền thống dùng ngọc bội định tình, Lận Duy tùy tiện như vậy, sau này mệnh duyên xuất hiện há chẳng phải đáng lo gấp bội sao?
Y hay tự suy bụng ta ra bụng người, nhưng lại không phải kiểu người để ý cảm xúc của người khác. Nếu y và Lận Duy không phải tình địch, vậy ít ra hiện giờ hai người là đồng bọn có cùng mục tiêu, y dùng trận pháp này rồi, mệnh duyên tương lai mà hắn nói có ghen, thì cứ tìm người tặng ngọc bội là Lận Duy gây rối.
Dù sao y cũng là người vô tội.
Nguyễn Kỳ nhỏ một giọt máu lên ngọc bội, noãn ngọc phát ra ánh sáng mỏng manh, pháp khí đã nhận chủ. Y lập tức mở pháp trận, chỉ mới thoáng nghĩ đến, quả nhiên mọi điển tịch ghi chép về Bất Tử thảo đều xuất hiện trước mặt y.
Y lần lượt lật xem, phát hiện Lận Duy không hề nói dối, Bất Tử thảo quả thực có công dụng cải tử hồi sinh, thậm chí còn có thể tẩy cân phạt tủy cải thiện tư chất, đây là bảo vật khiến cả giới Tu chân đều đổ xô tranh đoạt.
Tất nhiên, đối với người ở cảnh giới như Nguyễn Kỳ và Lận Duy, vật này chẳng đáng để tâm, nhưng nhà ai chẳng có một vài cháu chắt vô dụng cần mượn chút ngoại lực chứ?
Y liếc nhìn Lận Duy, thấy đối phương vẫn mang dáng vẻ hờ hững như thường, Nguyễn Kỳ lặng lẽ thu mấy quyển sách này lại. Cuối cùng y cũng nghe lời hắn, bắt đầu tìm kiếm ghi chép liên quan đến Vẫn Ma cốc.
Cứ coi như y nhìn lầm thôi... Tên này tuy có hai mặt thật, nhưng bên ngoài đạo mạo, bên trong cũng không quá thối tha, bóc đi một lớp vẫn tốt như vẻ ngoài. Tóm lại đã bớt chút phàm tục đáng ghét rồi.
[Cậu đã điều tra ra bố trí bên trong Vẫn Ma cốc chưa?] Lận Duy cảm thấy ghế của Ma tộc quá cứng ngồi không thoải mái, bèn lấy một vật trang trí đến rồi biến thành ghế bập bênh, ngồi lên đung đưa một hồi lại thấy chán, thế là hắn lấy thứ gì đó trông như bóng bóp giảm stress làm từ ma khí của Nguyễn Kỳ trên thuyền rồng.
Hệ thống đáp: [Hiện giờ vẫn chưa, cần nam chính mở cổng vào Vẫn Ma cốc.]
[Thôi được rồi.] Lận Duy tỏ vẻ thông cảm.
"Bóng bóp ma khí" hắn bóp nắn mãi cũng chán, hắn chợt nảy ra một ý tưởng, truyền tiên khí vào, lúc này ma khí và tiên khí cân bằng quấn lấy nhau nhưng không dung hợp. Hệ thống trợn mắt há miệng nhìn chủ nhân của nó tùy tiện nhào nặn vài cái, đồ chơi trong tay bỗng biến thành một cục trông như slime.
Lận Duy từng thấy người khác chơi cái này, hắn cũng kéo giãn ra theo, lặp đi lặp lại động tác kéo giãn, rồi cuộn thành một đống, năm ngón tay chụm lại bóp một cái, từng cái bong bóng bên trong nổ tách tách nghe như tiếng mưa rơi, rất vui tai.
Đã lâu rồi hắn chưa tiến vào thế giới tu tiên có thể sử dụng thuật pháp, nhưng cảm giác có thể biến hoá mọi thứ trong tay theo ý muốn lại vô cùng quen thuộc.
Hắn cũng không ham mấy thứ này, chỉ hơi hưởng thụ cảm giác làm theo ý mình thôi.
Nhưng trong mắt Nguyễn Kỳ, người bị tiếng động thu hút thì quá trình này có hơi khó nói, nhất là khi y phát hiện luồng khí trắng đen bị hắn đồn thành một đống kia, là khí tức của y và Lận Duy, chúng còn trở nên quấn quýt hòa trộn, "trong ta có ngươi, trong ngươi có ta".
Nguyễn Kỳ mấp máy môi, muốn nói lại thôi.
"Sao vậy?" Cuối cùng Lận Duy cũng nhận ra tiếng lật sách đã dừng lại, lên tiếng hỏi.
"Ngươi có biết mình đang chơi cái gì không?" Nguyễn Kỳ nhìn hắn, cố gắng che đậy sự lúng túng, mặt không cảm xúc hỏi.
"... Slime?" Lận Duy nghiêm túc trả lời.
"..." Nguyễn Kỳ nghe không hiểu, cả hai nhìn nhau một lúc lâu.
Lát sau Lận Duy nhìn y, rồi cúi đầu nhìn "đồ chơi" trong tay. Hắn ồ một tiếng, cuối cùng chợt vỡ lẽ vội hất tay một cái, luồng khí kia không còn bị pháp lực khống chế, lập tức tiêu tán trong không khí.
Hắn thầm nghĩ, vừa nói với y mệnh duyên của mình là nam xong đã chơi cái trò mang tính ám chỉ cực mạnh như vậy, hắn lúng túng hắng giọng giải thích: "Gì ý nhỉ, đừng hiểu lầm nhé, ta chỉ nhào nặn chơi thôi, không hề có ý khinh bạc ngươi..."
"Ngươi im miệng đi!" Nguyễn Kỳ vốn vẫn còn chịu đựng được, nghe hắn nói thế lập tức ngăn lại, vành tai ửng đỏ, lườm hắn một cái.
Lận Duy đuối lý, chỉ bèn cười đáp lại.
Sau đó hắn dứt khoát im lặng nhắm mắt nghỉ ngơi, chờ Nguyễn Kỳ thu thập thông tin về Vẫn Ma cốc xong, hắn sẽ cùng y bàn bạc xem cần chuẩn bị những gì.
Thực ra trong nguyên tác có đề cập đến khảo nghiệm trong Vẫn Ma cốc, cũng chỉ kiểm tra tâm tính, lực lượng và thiên phú mà thôi, vượt qua ba tầng thử thách này mới có thể nhận được "phần thưởng" cuối cùng.
Không ngoài dự đoán của Nguyễn Kỳ, Vẫn Ma cốc dùng để tôi luyện ra một Ma Tôn mạnh nhất có một không hai, chứ không phải ban phước cho hậu bối.
Trong ba tầng khảo nghiệm, cái cuối cùng là quan trọng nhất, tâm tính và lực lượng quyết định giới hạn thấp nhất, thiên phú quyết định giới hạn cao nhất, dưới ngòi bút của tác giả, tư chất như thiên chi kiêu tử của Nguyễn Kỳ trong Tu chân giới vẫn chưa đủ.
Trong cốt truyện gốc, Nguyễn Kỳ suýt chút nữa đã kẹt lại ở ải này, hào quang nhân vật chính phát huy ngay khoảnh khắc cuối cùng, Hỗn Độn Châu chủ động hòa thành một thể với y, nên y mới có thể vượt qua thử thách mà không gặp nguy hiểm gì.
Chỉ là chuyện này cũng để lại nguy cơ tiềm ẩn, Hỗn Độn Châu là tín vật của Ma Tôn các đời trước, bên trong còn sót lại ý chí của mấy đời chủ nhân, sau khi hoàn toàn hợp thể, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tính cách của Nguyễn Kỳ, ma tính thường lấn át lý tính, sau cùng y chỉ có ở bên nữ chính Phong Lăng Linh, người từng uống Bất Tử thảo, mới tạm thời được xoa dịu, giữ cho đầu óc minh mẫn.
Thực ra Lận Duy cũng không định "đạp đổ" chuyện này, Nguyễn Kỳ muốn thích ai đều tùy ý y, tuy hắn đã thấy những ký ức ở bên "Nguyễn Kỳ" trong những thế giới trước, nhưng hắn cũng không hề nhập tâm, hắn không có loại tình cảm đó với Nguyễn Kỳ. Dù biết người này là người yêu ở thế giới trước của mình, hắn vẫn có thể lý trí tôn trọng tâm ý của đối phương.
Hắn có thể không làm gì khác, từ đây về sau, Nguyễn Kỳ có muốn theo đuổi Phong Lăng Linh như thế nào hắn cũng có thể đứng ở bên cạnh xem điễn và không nhúng tay vào. Dù vậy Lận Duy vẫn cảm thấy sự thu hút bị động giữa mèo và bạc hà mèo hình người do cốt truyện cưỡng chế tạo ra không tồn tại nữa là tốt nhất.
Sự thu hút không có tính tự chủ này, đều không tôn trọng Phong Lăng Linh và Nguyễn Kỳ.
Ừm... Không tốt cho cả hắn nữa.