Lận Duy bình tĩnh phân tích thông tin có được từ phần ký ức sao lưu kia: Duyên phận giữa hắn và người trước mặt không chỉ dừng ở thế giới trước, hai người ít nhất đã gặp gỡ liên tiếp mấy thế giới.
Thậm chí đối phương còn có thể là chú mèo tên Kem hắn từng nuôi, nếu không sẽ không trùng hợp đến vậy, trong tên tự của Dụ Chiêu cũng có chữ Kỳ, Nguyễn Kỳ cũng có.
Ở thế giới trước hắn có phản ứng với chữ Kỳ, còn lần này lại không, cho thấy "phản ứng" của hắn là do người nào đó tạo ra, mà chữ Kỳ của Dụ Chiêu được giấu trong tên tự, có thể thấy người tạo ra thiết lập không muốn hắn có phản ứng này quá sớm, đây chỉ là lá bài tẩy buộc phải tung ra trong một số tình huống nhất định.
Theo mảnh vụn ký ức, sau khi hắn nghe chữ Kỳ này, kết hợp với thông tin hệ thống ngập ngừng tiết lộ, cái gọi là "tình huống nhất định" có lẽ là hắn mất trí nhớ rồi không còn yêu Dụ Chiêu nữa.
Nhưng trong ký ức sao lưu, hắn thích Dụ Chiêu trước khi gặp phản ứng này, vậy tại sao lần này hắn lại tiếp tục mất trí nhớ?
Dụ Chiêu và Nguyễn Kỳ, hoặc là nói... Người yêu tai to mặt lớn nhà hắn rốt cuộc đang băn khoăn điều gì?
Trước mắt những vấn đề này vẫn còn là ẩn số, điều hiển nhiên duy nhất có lẽ chính là hắn phải theo đuổi y thêm một lần nữa, nói cách khác, có thể y mong hắn làm như vậy?
Nhưng... Chuyện này, hình như không thích hợp cho lắm...
Lận Duy cảm thấy khá gượng gạo khi đột nhiên có một thêm một người yêu đồng tính đã dây dưa với mình suốt mấy thế giới. Nhất là khi người này trông còn thẳng hơn cả cột điện.
Đương nhiên hắn cũng thế.
Hắn không thể theo đuổi bất kỳ ai khi trong lòng không có tình yêu, như vậy quá vô trách nhiệm.
"Ta nhớ ra rồi, quả thực ta từng thấy Bất Tử thảo trong điển tích của Ma giới, nhưng trong điển tích chỉ có vài chữ. Ghi chép nói rằng nó sống ở Tử Vực, không nói đến tác dụng của nó, cũng không nói rõ nó nằm ở đâu."
Sau khi im lặng thật lâu Nguyễn Kỳ đột nhiên lên tiếng, y quay đầu nhìn Lận Duy, mặt lạnh tanh hỏi hắn: "Ngươi xuất thân từ Thanh Vân tông cũng chưa từng đến Ma giới, tại sao lại biết đến sự tồn tại của Bất Tử thảo? Còn chắc nịch nó có thể cứu sống Phong Lăng Linh?"
Lận Duy im lặng nhướng mày nhìn y, người yêu nữ chính đến nỗi không hề che giấu địch ý dành cho mình, một lát sau mới nói:
"Bất Tử thảo mọc ở nơi hung hiểm, sinh trưởng trong cõi chết, có tác dụng cải tử hồi sinh, chuyện này tuy ít người biết nhưng cũng không phải bí mật gì. Ta không chỉ biết đến sự tồn tại của nó, biết nó có thể cứu sư muội, ta còn biết điển tích ghi chép về nó mà ngươi từng đọc hẳn được giấu trong thánh địa Ma giới, Tu Di cung."
Hắn rũ mắt cười, giọng điệu không khách sáo còn gọi thẳng thân phận của đối phương: "Ma Tôn đại nhân, ta mong ngươi hiểu, khi ngươi có quá nhiều bí mật, thì đừng muốn nắm mọi chuyện riêng tư người khác trong tay."
Nguyễn Kỳ giật mình khi hắn gọi y là Ma Tôn đại nhân, y càng thêm cảnh giác, nhưng cuối cùng chỉ cười khẩy một tiếng, quay người đi khoanh tay nói: "Vậy làm sao ta xác định được lời ngươi nói là thật hay giả?"
Y không hỏi tại sao Lận Duy khẳng định mình là Ma Tôn, lúc đầu đánh nhau với Lận Duy y cũng áp chế tu vi, nhưng sau khi Phong Lăng Linh bị thương y vội giành lại Hỗn Độn Châu nên đã dùng hết sức vào một chưởng kia, hắn nhìn ra tu vi thật sự của y, đoán ra y là Ma Tôn cũng không kỳ lạ.
Suy cho cùng còn ai khác ngoài y nữa?
Cho nên đừng mơ lấy chuyện này dọa y, y không dễ lừa vậy đâu!
Lận Duy nhìn dáng vẻ coi đó là đương nhiên, ông trời là lão đại thì ta phải là lão nhị của y, thấy hơi buồn cười.
"Có lẽ ngươi lẫn lộn đầu đuôi rồi, ta chỉ muốn cứu sư muội, ngươi tin hay cũng chẳng quan trọng, ta đưa ngươi đi vì chỉ có ngươi mới có thể mở ra cửa vào Tử Vực, nếu ngươi không tin, đợi khi ta vào Tử Vực rồi ngươi rời đi là được, ta sẽ tìm thấy Bất Tử thảo về cứu sư muội."
Ngại quá, gạt người cả thôi, dù là vì nhiệm vụ hay vì việc phá vỡ mối quan hệ khó nói giữa hắn và Nguyễn Kỳ, hắn đều không thể thả Nguyễn Kỳ đi.
Lận Duy sờ lương tâm của mình, ôi hỏng rồi, vậy mà không thấy đau.
Hắn không quan tâm lắm, nhưng Nguyễn Kỳ đã bị hắn khiêu khích ba lần bốn lượt dẫn đến ma khí cuồn cuộn sôi trào, nháy mắt tràn ngập cả thuyền rồng. Tu sĩ bình thường sợ nhất bị khơi dậy tâm ma khiến đạo tâm rối loạn, y muốn xé toạc lớp mặt nạ điềm tĩnh của Lận Duy, kết quả lại khác xa tưởng tượng.
Y tác quái xong ngước mắt nhìn, phát hiện người nọ không chỉ không để ý, thậm chí còn tụ một luồng ma khí rồi nhào nặn chơi đùa trong lòng bàn tay...!?
Trong một khoảnh khắc, Nguyễn Kỳ có ảo giác thứ bị Lận Duy nhào nặn trong tay là chính mình.
Ma Tôn đại nhân chưa từng chịu nỗi nhục nhã như vậy bao giờ, đôi mắt trợn to cũng bắt đầu đỏ lên, dù sao y cũng là ma, lòng phản nghịch nhất thời che mất lý trí, đang muốn hỏi nếu y có chết cũng không chịu phối hợp xem Lận Duy định làm thế nào!
Lận Duy lại không cho y thời gian châm chọc, dường như biết y đang nghĩ gì, cướp lời y: "Nếu ngươi không chịu phối hợp, ta chỉ coi như sư muội đã kết nhầm bạn. Đã không cần khuyên giải tử tế như bạn bè, vậy chỉ cần dùng pháp lực và thủ đoạn dành cho kẻ thù thôi."
"..." Nguyễn Kỳ khựng lại, cuối cùng hắn cũng thành công khiến y tức đến bật cười rồi.
Không hổ là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, khoản đạo đức giả cũng thuộc hạng nhân tài trong số nhân sĩ chính đạo.
Từ lúc đưa y lên thuyền, Lận Duy có nói câu nào tử tế với y chưa? Làm chuyện cướp giật còn không biết tốt xấu.
Nguyễn Kỳ nghiến răng nghiến lợi: "Cho nên ngươi biết Tử Vực ở đâu à?"
Lận Duy phát hiện dáng vẻ giận thành con cá nóc của y trông thuận mắt hơn lúc y ôm toàn ý thù địch, còn hay ra vẻ kia nhiều.
Hắn trở tay thu ma khí của Nguyễn Kỳ về rồi bóp nắn, giọng điệu cũng mang ý cười: "Ta nói ý kiến của ngươi không quan trọng là ngươi thật sự không động não nữa à? Ta đã ám chỉ Tử Vực chỉ có Ma Tôn có thể mở ra rồi, lẽ nào Ma giới các ngươi có rất nhiều chỗ như vậy?"
"... Vẫn Ma cốc?!" Nguyễn Kỳ hung ác trừng mắt nhìn hắn, bừng tỉnh nói ra đáp án.
"Đúng vậy, chính là nơi đó, về việc khi nào và làm sao để tiến vào thì phải xem ngươi rồi."
Lận Duy gật đầu, trong cốt truyện gốc cổng vào bí cảnh là cánh cổng di động, chỉ khi Nguyễn Kỳ đủ quyết tâm muốn tiến vào mới có thể cảm ứng được nó.
Thân là Ma tôn, Nguyễn Kỳ đương nhiên cũng biết điểm này, y thoáng chốc trở nên phấn chấn.
Y hất cằm: "Muốn vào Vẫn Ma cốc không đơn giản, có lẽ ta đánh không lại ngươi, nhưng chỉ cần ta không muốn, dù tu vi của ngươi có cao hơn đi nữa cũng không thể tìm thấy cổng vào."
Lận Duy nghe thế bật cười một tiếng, cũng mặc kệ sự uy h**p thấp thoáng trong lời y, chỉ mượn lời y để châm chọc ngược lại: "Ma Tôn đại nhân có thể tự tin lên, bỏ chữ "có lẽ" đi, ngươi thật sự đánh không lại ta."
"Có điều..." Không đợi Nguyễn Kỳ xù lông, hắn nhún vai nói tiếp: "Tương truyền chỉ cần có thể thông qua thử thách của Vẫn Ma cốc, là có thể đạt được tu vi của Ma Tôn các đời trước truyền lại. Chắc phải đợi ngươi ra khỏi đó để có thể thêm chữ "có lẽ" kia vào."
Giọng điệu của hắn còn lộ ra ý khích lệ.
Sắc mặt Nguyễn Kỳ hơi thay đổi, y lườm hắn một cái rồi không nói chuyện nữa, ở Ma giới kẻ mạnh làm chủ, Ma Tôn đời trước chẳng phải tổ tông của y cũng không làm từ thiện, muốn có được những di sản đó nào dễ dàng, nếu không ra được chỉ có thể mãi mãi bị nhốt ở trong đó, biến thành một trong những Ma Tôn nằm lại tại Vẫn Ma cốc như người đời truyền miệng.
Lận Duy đây là đang nhắc nhở y, dẫn hắn theo cơ hội thành công của y sẽ nhiều hơn đấy à?
Nếu chỉ có thế, người tâm cao khí ngạo như Nguyễn Kỳ sẽ không nuốt trôi cơn giận này. Nhưng dù y không quan tâm đến an nguy và được mất của bản thân, hai người họ cùng tiến vào cũng dễ dàng lấy Bất Tử thảo hơn, cho nên nói nhiều cũng vô ích, Lận Duy tin chắc y không thể mặc kệ tính mạng của Phong Lăng Linh.
"Bỏ đi, quay về Tu Di cung trước rồi nói sau." Cuối cùng Nguyễn Kỳ cũng thỏa hiệp.
Lận Duy gật đầu cười khẽ, hắn gọi hệ thống, nó cũng ngầm hiểu, giả vờ không phát hiện bản thân đã từng bị chủ nhân chặn trong thời gian ngắn.
[Dẫn đường, đi thẳng đến Tu Di cung.]
[Tới liền ạ!]
Cứ thế thêm nửa ngày trôi qua, chiếc thuyền rồng mang theo biểu tượng Thanh Vân Tông của Lận Duy lắc lư xuyên qua kết giới hai vùng, đến bầu trời Ma giới. Trong cái nhìn chăm chú của đám Ma tộc, thong thả đi về hướng Tu Di cung.
"Thanh... Thanh Vân Tông đây là muốn tấn công Ma giới chúng ta đấy à?!"
"Trên thuyền bạch ngọc kia có thể chở mấy người chứ? Thế này cũng gọi là đến tấn công hả? Nạp mạng thì đúng hơn."
"Sao ta thấy ma khí sôi sục trên thuyền còn nồng đậm hơn Ma giới chúng ta vậy? Lẽ nào có ma tu giết người của Thanh Vân Tông, còn cướp luôn pháp bảo của người ta à?"
"Ồ, vậy thì không sao rồi."
"Giải tán giải tán."
Không chỉ bọn họ nghĩ thế, ngay cả bốn Ma tướng tâm phúc của Nguyễn Kỳ đang thủ hộ Tu Di cung cũng không chút hoảng loạn. Thậm chí họ còn nhận ra uy áp của luồng ma khí phát ra từ trên thuyền đến từ chủ thượng của bọn họ.
Nguyên Kỳ là đại năng tiến vào Đại Thừa kỳ nhanh nhất trong hàng vạn năm nay, tu vi của lão tổ đang bế quan tại Thanh Vân Tông trong lời đồn cũng chỉ dừng ở Đại Thừa trung kỳ, bọn họ không nghĩ chủ thượng nhà mình sẽ bị người ta bắt cóc tới tận cửa.
Thuyền ngọc vừa đáp xuống, Chu Ly, Ma tướng khá gan dạ tiến lên trước nhất.
"Cung nghênh Ma Tôn, cuối cùng ngài cũng chịu quay về rồi... Ấy? Vị này là...?"
Nói được nửa chừng, Chu Ly đã nhìn thấy Lận Duy phía sau Nguyễn Kỳ, hắn mặc trường bào tay rộng màu xanh nhạt toát ra tiên khí. Chu Ly chợt khựng lại, ánh mắt nàng ta đảo qua lại giữa Ma Tôn nhà mình, thuyền ngọc cùng người có vẻ ngoài tuấn tú này.
Lúc ba Ma tướng khác đuổi theo đến nơi, sau khi nhìn rõ có thêm bóng dáng một người cũng phản ứng không khác gì Chu Ly.
Lận Duy cũng chẳng buồn quan tâm người bên cạnh thế nào, hắn phất tay áo một cái thu thuyền ngọc phía sau về.
Đây không phải hành động cố ý, nhưng trong mắt bốn Ma tướng nó cho thấy vị công tử Nhân tộc này không phải "chiến lợi phẩm" của Ma Tôn nhà bọn họ mang về.
Tự do thế này ít nhất phải là bạn nhỉ? Nhưng nhìn gương mặt tối sầm của chủ thượng nhà bọn họ cũng không giống lắm.
Họ đang muốn hỏi thì Nguyễn Kỳ đã lên tiếng trước.
"Đưa hắn... Bỏ đi, ngươi ở cùng ta!" Y vốn muốn bảo Chu Ly tìm đại một chỗ để Lận Duy ở tạm một đêm. Nhưng nghĩ tới tu vi Lận Duy giấu cũng như sự thay đổi trước sau của hắn, y cảm thấy tên này tâm cơ quá sâu, không trông chừng hắn y không yên tâm.
Còn chuyện tiến vào Vẫn Ma cốc nữa, dù đã thống nhất sẽ cùng nhau tiến vào, nhưng một khi quyết định thì hai người phải cùng bàn bạc kỹ lưỡng, nếu không hai người họ đều bị nhốt bên trong không ra được thì Phong Lăng Linh phải làm sao?
Hôm nay tâm trạng Nguyễn Kỳ thay đổi thất thường, lòng dạ rối bời, y cũng chẳng để ý quá nhiều nữa, chỉ nghĩ gì nói nấy.
Kết quả vừa dứt lời bốn Ma tướng đã hiểu lầm ý của y, bốn người lại đánh giá Lận Duy từ đầu tới chân thêm một lần, sau đó không hẹn mà cùng nhau há to miệng 'uống gió'.
Thảo nào Ma giới có biết bao tiểu nương tử vô cùng quyến rũ, Ma Tôn lại chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân.
Hoá ra chủ thượng thích kiểu này!
Công tử tao nhã xuất thân từ Thanh Vân Tông, tiên khí tỏa ra quanh người, mặt mày thân thể đều vô cùng thuần tịnh, ở Ma giới bọn họ quả thực không tìm ra người có khí chất ôn hòa như nước thế này.
Đợi đã...
Thanh Vân Tông?
Nụ cười trên mặt Chu Ly đột nhiên cứng ngắc, nàng ta là nữ giới duy nhất trong bốn Ma tướng, tâm tư cũng tinh tế hơn.
Nghe đồn trong đám tu sĩ chính đạo kia, Thanh Vân Tông là môn phái cổ hủ không hiểu phong tình nhất, Ma Tôn của bọn họ thích người ta tới mức đưa về nhà, nhưng ngài ấy lại biết tế nhị, trước mặt nhiều người như vậy còn nói muốn ngủ chung với người ta, vị công tử này trông cũng rất chính trực, lẽ nào không cảm thấy chủ thượng đang nhục nhã hắn sao?
Lận Duy lúng túng giơ tay che miệng ho một tiếng.
Trong việc để ý cảm xúc của người khác, hắn nhạy bén hơn Nguyễn Kỳ, vừa nhìn là biết bốn kẻ rảnh rỗi chỉ có tác dụng giúp đỡ nam nữ chính này đã hiểu lầm rồi.
Nguyễn Kỳ đợi một lúc vẫn không nghe hắn trả lời, y nhíu mày nhìn sang: "Sao thế? Ngươi không vừa ý à?"
Chẳng lẽ tên này còn muốn y đối đãi với hắn như khách quý?
Y không hề nhận ra không khí kỳ lạ quanh mình, chỉ thầm mắng Lận Duy nằm mơ giữa ban ngày.
"... Được." Lận Duy thấy y thật sự không nhận ra không khí đang rất kỳ lạ, sau cùng chỉ đành thở dài lựa chọn bỏ qua những ánh mắt dị thường kia, đáp một tiếng.
Thôi kệ, có ký ức sao lưu kia, hắn cũng biết quan hệ giữa hắn và Nguyễn Kỳ quả thực... Cũng chẳng trong sạch gì.
Hắn sợ một khi giải thích sẽ trông như mình đang chột dạ.