Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 91: Lại đến trễ

Trên không Thanh Vân Tông, hai luồng tiên ma nhị khí va chạm nổ tung, chấn động cực lớn qua đi là sự im lặng chết chóc.

Dù lúc đổi thế giới Lận Duy có phát hiện bản thân đã bí mật để lại nhắc nhở, biết có dị thường, cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi đối diện với nữ chính Phong Lăng Linh đang đứng trước mặt mình, chịu chưởng toàn lực từ cả nam chính và nguyên chủ vì muốn bảo vệ nguyên chủ, cơ thể nàng chậm rãi ngã xuống, hắn vẫn vô thức hít sâu một hơi.

Vừa mở đầu trời đã muốn sập hả?!

Trong cốt truyện gốc, Phong Lăng Linh không biết nam chính Nguyễn Kỳ nàng quen lúc du ngoạn bên ngoài là Ma Tôn nên đã đưa người về tông môn, lúc này nam chính đã thích nàng nhưng nàng không hề nhận ra, toàn tâm toàn ý thầm thương trộm nhớ nguyên chủ cũng là đại sư huynh kiêm ánh trăng sáng của nàng.

Nếu chỉ là quan hệ tam giác như vậy cũng thôi, đằng này nguyên chủ lại là người trái ngược với vẻ ngoài gió thanh trăng sáng trong tưởng tượng của nữ chính.

Hắn ta đang đối mặt với bình cảnh, được tiếng thiên tài từ bé nhưng sau khi tiến vào Hoá Thần trung kỳ lại không có tiến triển gì thêm, tài nguyên dị bảo của tông môn như đá ném vào nước, không có chút tác dụng nào.

Mắt thấy sư muội trước kia chỉ có thể ngước nhìn ngưỡng mộ nay sắp vượt qua mình, tính nết kiêu ngạo của hắn ta không chấp nhận được nên lòng sinh ra chấp niệm.

Lúc này nam chính dùng tên giả Nguyễn Kỳ đột nhiên xuất hiện, rõ ràng tu vi chỉ có Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng khí tức phát ra còn thuần khiết hơn cả Hoá Thần như hắn ta, đoán rằng y có bảo vật giúp tăng cao tu vi, thêm vào đó y còn tự xưng là tán tu không có môn phái hay gia tộc, thế là hắn ta nảy ra ý xấu.

Nguyên chủ cố ý tiếp cận kết bạn, nhưng Nguyễn Kỳ chỉ thấy hắn ta phiền chết đi được, sau khi biết Phong Lăng Linh thích nguyên chủ thì càng ghét hắn ta hơn.

Hôm nay, lúc nguyên chủ lại tới gần chọc y chán ghét, vô tình phát hiện Hỗn Độn Châu, tín vật Ma tộc của Nguyễn Kỳ, hiểu lầm đó là bảo vật, đang định lấy trộm thì bị Nguyễn Kỳ phát hiện, y lại tưởng thân phận của mình đã bại lộ, hai người đều chột dạ thế là ra tay đánh nhau.

Phong Lăng Linh ở bên cạnh không biết đã xảy ra chuyện gì, sốt sắng can ngăn, nhưng càng nhìn càng thấy không đúng, thực lực của Nguyễn Kỳ bỏ xa Nguyên Anh, hơn nữa sau khi họ đánh nhau, ma khí toả khắp bốn phía bao quanh hai người.

Lúc này nàng cùng những người nghe tin chạy đến mới nhận ra bất thường, đều cho rằng nguyên chủ nhạy bén phát hiện thân phận thật sự của Nguyễn Kỳ mới nảy ra tranh chấp.

Ngay lúc nguyên chủ nhận thấy mình có dốc hết toàn lực cũng đánh không lại Nguyễn Kỳ, hắn ta đã hối hận vì lòng tham của mình rồi.

Thấy nguyên chủ sắp bị thương, lúc ngàn cân treo sợi tóc, Phong Lăng Linh tự trách mình đã dẫn sói về nhà đột nhiên xông vào vòng chiến, chắn trước người nguyên chủ.

Chịu hai luồng khí tiên ma xung kích, Phong Lăng Linh không biến thành mảnh vụn cũng nhờ tu vi nàng không yếu.

Đương nhiên còn một nguyên nhân khác, là lúc nguyên chủ đánh ra một chưởng cuối cùng đã cạn kiệt sức lực.

Lận Duy vừa đến thế giới này, nhận ra tình hình trước mắt, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng phi thân đến đón lấy nàng, vừa gọi hệ thống vừa đưa tay bảo vệ đan điền của nàng, ôm người chậm rãi tiếp đất.

Nguyễn Kỳ cách đó không xa nhìn chằm chằm vào tay mình, có làm sao y cũng không ngờ được, có một ngày y sẽ tung chưởng đánh chết nữ nhân duy nhất khiến y có chút rung động trong suốt mấy ngàn năm nay.

Bên kia, Lận Duy vẫn đang cố gắng thử cứu chữa nhưng y lại không dám tiến tới, y ra tay nặng bao nhiêu bản thân y hiểu rõ, thêm một chưởng của Lận Duy, Phong Lăng Linh đã không còn hy vọng sống nào rồi.

Lận Duy vẫn không bỏ cuộc, trong nguyên tác Phong Lăng Linh quả thật phải chết, chỉ có Hỗn Độn Châu mới có thể giữ lại một hơi, vì vậy Nguyễn Kỳ tiếp tục ra tay với nguyên chủ để lấy lại Hỗn Độn Châu.

Nhưng người của Thanh Vân Tông cho rằng y còn muốn làm ác nên đều xông lên ngăn cản, dẫn đến kết cục Nguyễn Kỳ tàn sát hết gần nửa tông môn, cả Thanh Vân Tông toàn kẻ thương người tàn.

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Phong Lăng Linh sau khi sống lại không cách nào tha thứ cho Nguyễn Kỳ, phần cốt truyện sau này cũng trở thành ngược luyến tình thâm.

Lận Duy đương nhiên không thể để cốt truyện nát đến mức đó, nếu thật sự để Nguyễn Kỳ mất hết lý trí tàn sát Thanh Vân Tông như trong nguyên tác, vậy nhiệm vụ của hắn có thể tuyên bố thất bại ngay từ lúc bắt đầu rồi!

Nhưng hiện tại, với tu vi Hóa Thần trung kỳ, hắn đánh không lại Nguyễn Kỳ, chứ đừng nói đến việc cứu sống Phong Lăng Linh.

May mắn hệ thống nghe thấy lời cầu cứu của hắn, vô cùng lo lắng đuổi tới, sau đó nó cài đặt tu vi Chuẩn Thánh lưu trữ từ thế giới nhỏ Hồng hoang trước kia cho hắn.

Vì đẳng cấp tu vi khác biệt với thế giới Tu chân, hệ thống buộc phải nhắc nhở hắn ra tay cẩn thận, đừng phá hỏng thế giới này, nếu không nhiệm vụ cũng sẽ thất bại.

Lận Duy chỉ cảm thấy có luồng pháp lực vô biên đột nhiên chảy ồ ạt vào cơ thể đang trì trệ linh lực của nguyên chủ, chỉ trong tích tắc, cơ thể trọng thương không thể cứu chữa của Phong Lăng Linh đã tạm thời ổn định lại.

"Hỗn Độn Châu... Đúng rồi, Hỗn Độn Châu có thể cứu nàng..." Lúc này Nguyễn Kỳ cũng lấy lại tinh thần, lập tức ra tay đánh về phía Lận Duy: "Trả hạt châu kia lại cho ta!"

Đệ tử Thanh Vân Tông vốn đã đề phòng y, chẳng qua biết đánh không lại và lo lắng cho Phong Lăng Linh nên mới tạm thời không ra tay. Lúc này thấy Nguyễn Kỳ vẫn muốn đối phó với đại sư huynh đang cứu người, bọn họ vừa lo vừa phẫn nộ, đồng loạt giơ cao kiếm xông lên.

Lận Duy lập tức buông Phong Lăng Linh đã không còn tiêu tán linh lực xuống, nghiêng mình chắn trước đám đệ tử Thanh Vân Tông.

Hắn giơ tay dễ dàng đón một chưởng toàn lực của Nguyễn Kỳ đã mất lý trí, nói ngắn gọn: "Sư muội tạm thời không chết được, nhưng muốn tỉnh lại vẫn cần có Bất Tử thảo ở Ma giới, Nguyễn Kỳ, nếu ngươi là Ma tộc, ngươi có biết nó ở đâu không?"

Nguyễn Kỳ thấy tay mình bị Lận Duy nắm chặt thì kinh ngạc không thôi, đồng thời cũng khôi phục chút lý trí, đầu tiên y quay đầu nhìn Lăng Phong Linh được Lận Duy đặt nằm trên đất, quả nhiên thấy hai mắt nàng nhắm nghiền nhưng nhịp thở đã dần đều đặn.

Xác thực Lận Duy không lừa mình Nguyễn Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, không buồn nghĩ tới chuyện với tu vi Lận Duy vừa thể hiện ra, tại sao lại khác hẳn lúc hai người so chiêu, y chỉ nhắm mắt cố lục tìm tin tức về Bất Tử thảo Lận Duy nói đến.

Lúc này đệ tử của Thanh Vân Tông cũng nhận ra đại sư huynh của bọn họ có thể dễ dàng đối phó với Ma tộc, lập tức có người hét lớn: "Đại sư huynh còn khách khí với hân ta làm gì? Chính hắn ta khiến sư tỷ bị thương đến như vậy mà! Bắt hắn ta về thẩm vấn là được rồi!"

Lận Duy rũ mắt không động đậy, hắn lạnh nhạt nói: "Tự ta có chừng mực, cứu sư muội quan trọng hơn, ta sẽ đến Ma giới tìm Bất Tử thảo với y, các ngươi ở lại canh giữ tông môn, chăm sóc sư muội. Nhớ kỹ, trước khi ta trở về không được để cơ thể muội ấy chịu tổn thương, cũng đừng tùy tiện truyền linh lực cho muội ấy, hiện giờ cơ thể của muội ấy đã không chịu nổi chút ngoại lực nào nữa, hiểu rõ chưa?"

Thật ra hắn biết Bất Tử thảo có thể khiến nữ chính tỉnh lại đang ở đâu, chỉ là không thể nói thẳng.

Đó là một bí cảnh của Ma giới, các Ma Tôn đời trước ngã xuống đều sẽ về nơi đó. Chỉ có máu đầu tim của Ma Tôn hiện tại cũng chính là Nguyễn Kỳ có thể mở ra, có điều giờ y không hề biết Bất Tử thảo đang ở trong bí cảnh đó.

Trong nguyên tác, đệ nhất mỹ nhân Ma tộc - Bách Hoa Tú muốn gả cho Nguyễn Kỳ. Nàng ta nói với bên ngoài, ai lấy được Bất Tử thảo có thể khởi tử hồi sinh trong bí cảnh đến làm sính lễ, nàng ta sẽ gả cho người đó. Người sáng suốt đều biết lời này đang nhắc khéo Nguyễn Kỳ, suy cho cùng ngoài Nguyễn Kỳ ra không ai có thể vào bí cảnh.

Kết quả Nguyễn Kỳ trải qua bao khổ cực lấy được Bất Tử thảo, nhưng chỉ vì muốn cứu Phong Lăng Linh, Bách Hoa Tú vô cùng nhục nhã phẫn nộ, sau này còn khó dễ Nguyễn Kỳ không ít lần.

"Vâng, đại sư huynh."

Trưởng lão của Thanh Vân Tông bế quan quanh năm, trong tông môn xưa nay đều nghe theo lời đại sư huynh. Thấy Lận Duy không ra tay, các đệ tử cũng chỉ đành nghe lệnh, ai bảo bản thân họ đánh không lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lận Duy cưỡng ép đưa Nguyễn Kỳ đi, để lại đám người xì xào bàn tán.

"Sao ta cảm thấy đại sư huynh mạnh lên rất nhiều nhỉ?"

"Trước đó rõ ràng đại sư huynh đánh không lại tên ma đầu kia, nếu không sư tỷ đâu đến mức phải lao lên chắn?!"

"Đúng vậy, nhưng vừa nãy..."

"Có khi nào đại sư huynh cố ý áp chế sức mạnh dụ tiểu ma đầu kia mắc bẫy, nhưng sư tỷ lại hiểu lầm chăng?"

"Ể... Có lẽ vậy!"

"Chỉ tội nghiệp cho sư tỷ..."

Nguyễn Kỳ bị Lận Duy đưa ra khỏi phạm vi Thanh Vân Tông cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ánh mắt y sắc bén, tránh khỏi tay Lận Duy đang túm lấy mình rồi nhìn Lận Duy với vẻ mặt phức tạp, nói: "Ngươi đúng là thâm tàng bất lộ! Hại Phong Lăng Linh trọng thương vô ích! Trả Hỗn Độn Châu lại cho ta! Tự ta đi tìm Bất Tử thảo, đợi cứu được Phong Lăng Linh rồi ta sẽ tính sổ với ngươi sau."

Nguyễn Kỳ cảm nhận luồng sức mạnh khủng khiếp Lận Duy phóng ra lúc hắn giơ tay cản chiêu rõ hơn ai hết, thậm chí y còn không biết đó là cảnh giới nào. Vì một tu sĩ Đại Thừa sơ kỳ như y, đối mặt với sức mạnh kia cũng không cách nào chống đỡ, những lời y nói lúc này cũng chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi.

Không ngờ sau khi Lận Duy nghe y nói xong, thật sự ném Hỗn Độn Châu về phía y. Y vô thức bắt lấy mới chậm nửa nhịp đứng hình.

"Ngươi..." Tốt bụng đến vậy sao?!

"Vật về chủ cũ mà thôi." Lận Duy thở dài, hắn giơ tay thả ra một chiếc thuyền ngọc trạm trổ hình rồng lơ lửng trên không trung, sau đó túm Nguyễn Kỳ bay lên thuyền.

"Ta vốn không định đấu với ngươi, phát hiện thân phận của ngươi cũng là ngoài ý muốn nên mới áp chế tu vi, thực sự không ngờ sư muội sẽ đột nhiên xông tới."

Nguyễn Kỳ trước giờ luôn ỷ vào tu vi cao cường, không để ai vào mắt, cũng chưa từng bị người khác kéo đi trong tình cảnh không có thể phản kháng như lần này.

Vốn đang buồn bực, nghe thấy thế sắc mặt càng trở nên khó coi: "Nàng một lòng say mê ngươi, tất nhiên sợ ta làm ngươi bị thương, nào ngờ ngươi chẳng hề thẳng thắn với nàng, bạc tình bạc nghĩa cũng chỉ đến thế mà thôi."

"..." Lận Duy nhìn y bằng ánh mắt chẳng hiểu ra làm sao: "Con đường tu hành trước giờ đều do tự mình bước đi, sơn môn không có yêu cầu bọn ta công khai cảnh giới tu vi, hơn nữa ta và sư muội chỉ có tình nghĩa đồng môn, nói gì đến bạc tình?"

"Ngươi dám nói ngươi không có ý với nàng?" Nguyễn Kỳ không tin, ai bảo Lận Duy luôn xuất hiện chen giữa y và Phong Lăng Linh, thu hút toàn bộ sự chú ý của nàng.

"Vốn không có ý gì." Lận Duy lạnh nhạt đáp. Ghen tị tốc độ tu luyện của Phong Lăng Linh thì có, chứ ái mộ thì không hề.

Hắn tỏ vẻ ta vô tội, hết cách rồi, ai bảo hắn phải đi theo trông chừng nam chính, không để y giết người vô tội vạ khi tìm kiếm Bất Tử thảo cơ chứ? Phải giải quyết hiểu lầm, để Nguyền Kỳ không còn bài xích việc hành động cùng hắn mới được.

Thế là hắn đổ lỗi cho y: "Nhưng còn ngươi thì sao? Người đem lòng ngưỡng mộ muội ấy lại không thành thật rõ ràng là ngươi, trước che giấu thân phận Ma tộc, sau còn không nói câu nào đã động thủ, với sư muội ta mà nói chẳng khác nào một đóa đào hoa nát!"

"..." Nguyễn Kỳ mím chặt môi nhẫn nhịn, y quả thực không biết phải phản bác thế nào, Lận Duy nói đều là sự thật, ý muốn đuổi người đi cũng vơi bớt, không còn lý lẽ hùng hồn như trước.

Hệ thống há miệng trợn mắt nhìn

hắn chiếm lấy sự tin tưởng của nam chính bằng cách mắng y đến không thể nói được câu nào.

Hai người trên thuyền đều không nói chuyện, không gian nhất thời trở nên yên tĩnh, phải mất một khoảng nữa mới đến Ma giới, Lận Duy vờ nhắm mắt dưỡng thần, lúc này mới rảnh rỗi nhìn kỹ những thứ hắn phát hiện ra lúc đổi thế giới, chắc là thứ hắn bí mật để lại nhắc nhở chính mình.

Lận Duy có chút dự cảm mơ hồ, chắc hẳn nó có thể giải thích tại sao lần này hắn đến trễ tới vậy, thế là hắn cố ý chặn hệ thống, nhấn mở, vừa nhìn đã bất ngờ phát hiện đây là "bản sao lưu" ký ức thế giới trước của hắn.

Ừm, thế giới trước chân thật chứ không phải thế giới trước hiện có trong đầu hắn.

Ký ức của hắn đã bị can thiệp.

Cảm giác khi xem những ký ức này là rất kỳ lạ, dùng góc nhìn thứ ba xem lại toàn bộ hình ảnh từ lúc gặp gỡ đến lúc yêu nhau của hắn và Dụ Chiêu, người có vẻ ngoài giống hệt tên Nguyễn Kỳ này.

Lận Duy không có ký ức không cách nào đồng cảm, chỉ cảm thấy mình đang xem câu chuyện của người khác, nhưng hắn biết rõ người trong câu chuyện này chính là bản thân hắn.

Còn có... Nguyễn Kỳ.

Tuy không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng rõ ràng y và Dụ Chiêu trong câu chuyện này là cùng một người.

Không biết qua bao lâu, Lận Duy tăng tốc lật xem tất cả ký ức rồi mở mắt ra, chỉ thấy "duyên tiền kiếp" của mình đang đứng trên mũi thuyền, gương mặt tuấn tú u ám, hai tay chống trên lan can hóng gió giả ngầu.

Nghĩ tới những hình ảnh thân mật của hai người...

Lòng Lận Duy càng thấy vi diệu.

...

Lời nhắn của tác giả:

Đây là thế giới cuối cùng rồi, sẽ hơi hướng cả hai tự mình công lược. Trạng thái hiện tại của Lận Duy là kiểu biết đây là vợ mình, nhưng không có cảm tình.