Dụ Chiêu tự bế một lúc lâu, nhận ra Lận Duy đã bị y đánh thức, bèn buông tay hắn ra, mặt nặng mày nhẹ hỏi: "Khai thật đi, bình rượu hôm qua ngườì cho ta uống có vấn đề gì đúng không?"
"... Hửm?" Lận Duy nghe vậy kinh ngạc ngước mắt lên, cơn buồn ngủ tan biến hẳn.
Hắn biết Dụ Chiêu đã tỉnh, nếu không quên sạch chuyện tối qua chắc hẳn sẽ dở thói ngang bướng vì mất mặt, nhưng chẳng ngờ cái tên này trách trời trách đất, lại nhất quyết không chịu trách tửu lượng của mình kém.
Hắn ngồi dậy tựa vào đầu giường, mỉm cười nhắc nhở: "Bình rượu đó đâu phải chỉ có mình ngươi uống."
Nói thì nói vậy, nhưng Dụ Chiêu tự tin tửu lượng của mình hoàn toàn không có vấn đề. Ngày thường thỉnh thoảng uống rượu cùng thuộc hạ, thường là tất cả đều gục hết, y vẫn tỉnh bơ như không. Chỉ có vỏn vẹn bốn ly rượu, làm sao có thể khiến y say đến mức hành xử mất mặt như đêm qua được!
Dụ Chiêu đảo mắt, lại nói: "Thế thì tách trà sau đó người cứ nhất quyết bắt ta uống có vấn đề!"
Lận Duy buồn cười trước hành động cố tìm "Miếng vải che thân" của y, nhướng mày nói: "Ngươi nghi ngờ ta trêu chọc ngươi thì cũng phải có căn cứ chứ. Bình trà đó vốn chuẩn bị cho ta và thầy, làm sao ta biết lúc đó ngươi lại tự tiện xông vào?"
Hắn giơ tay gõ nhẹ l*n đ*nh đầu Dụ Chiêu: "Có khi nào, tửu lượng của ngươi không ổn? Khi say cứ như một kẻ ngốc cố chấp, nhưng cũng không lộ rõ, chỉ cần thuận theo ý ngươi, trông ngươi sẽ rất bình thường, nên bấy lâu nay mới không ai phát hiện ra ngươi đã say khướt từ lâu rồi."
Dụ Chiêu không hề tin: "Người nghe xem lời này có hợp lý không? Người mới ngốc ấy! Còn dám dùng lời lẽ nhảm nhí này để lấp l**m, người tưởng ta dễ lừa như Nguyên Bách chắc, ngay cả chuyện hoang đường nằm mơ thấy tương lai mà hắn ta cũng tin là thật!"
"..." Lận Duy nhìn dáng vẻ hùng hồn cứ như thể lẽ phải trên đời đều đứng về phía y, nhất thời cũng chẳng biết nói gì thêm.
[Chủ nhân, anh bị "ăn vạ" rồi đúng không?] Hệ thống cố gắng giấu đi vẻ mặt hả hê của mình.
[Còn không phải chắc.] Lận Duy bất lực cười thầm.
Hắn cũng chẳng buồn tranh luận với Dụ Chiêu, thừa lúc y không đề phòng vươn tay kéo y một cái.
Dụ Chiêu bị hắn dùng sức lực không thể kháng cự kéo về phía trước, phản ứng đầu tiên là sợ đè đau hắn, nên lúng túng ngồi hờ trên đùi hắn.
Tay Lận Duy đặt sau thắt lưng y, lại kéo y sát về phía mình hơn. Trong phút chốc, cả người Dụ Chiêu lọt thỏm vào lòng hắn, giống hệt như dáng vẻ say khướt bò lên người hắn đêm qua vậy.
Tư thế này, Dụ Chiêu lúc say thì thích, chứ lúc tỉnh lại trọng sĩ diện cảm thấy không ổn lắm, nhưng Lận Duy không cho y cơ hội phản đối.
Hắn hơi nghiêng đầu, mang theo ý cười khẽ nói bên tai Dụ Chiêu: "Tuy dáng vẻ của ngươi đêm qua rất quyến rũ, nhưng ta cũng đâu đến mức hạ thuốc ngươi vì chút thú vui này. Ngươi nghi ngờ ta như vậy, lương tâm không thấy đau sao?"
Sắc mặt Dụ Chiêu hơi biến đổi, há miệng muốn nói lại thôi. Ban đầu lương tâm y không đau thật, nhưng nghe Lận Duy nói thế, y lại thấy hình như mình hơi quá đáng.
Gạt chuyện tửu lượng y rất tốt sang một bên, Lận Duy không phải hạng người có thể làm ra loại chuyện đó. Ban đầu y cũng không thực sự để bụng, chỉ coi chuyện này như thú vui riêng tư, tuy hơi mất mặt nhưng chỉ có mình Lận Duy nhìn thấy, y thấy cũng không nghiêm trọng lắm.
"Được rồi, để lúc khác ta tự lấy rượu thử lại." Dụ Chiêu thật sự bị thuyết phục. Nhân phẩm của Lận Duy và tửu lượng của y, cái nào đáng tin hơn, hình như chẳng có gì đáng để so sánh cả.
Lận Duy thấy y tin lời mình dễ dàng như thế, bật cười nói: "Tuy ta không làm, nhưng ngươi cũng dễ dụ quá rồi đấy. Nếu ta lừa ngươi, chẳng phải lừa phát nào trúng phát đó sao?"
"Người tưởng ta ngốc thật à? Ta tự biết phân biệt!" Dụ Chiêu hoàn toàn chẳng hề phát giác thuộc tính yêu đương mù quáng của mình.
Lận Duy cũng không vạch trần y, chỉ gật đầu bảo: "Ngươi tự hiểu là được, bị ta lừa thì không sao, ta cùng lắm chỉ đùa ngươi chút thôi, đừng để người ngoài lừa là được. Còn nữa, ngươi muốn thử lại tửu lượng ta cũng không cản, nhưng phải làm trước mặt ta, không được làm bừa."
"Biết rồi, biết rồi!" Dụ Chiêu bĩu môi, trông có vẻ mất kiên nhẫn, nhưng thực chất từ thái độ của Lận Duy y đã đoán ra được phần nào... Đêm qua khả năng cao là y uống say thật.
Nghĩ đến cảnh mất mặt đêm qua, Dụ Chiêu chỉ hận không thể đảo ngược thời gian quay về quá khứ, tự gõ cho mình một gậy đến ngất xỉu trước khi bản thân phát điên quấn lấy Lận Duy.
Dụ Chiêu buồn bực gục đầu lên vai hắn thẫn thờ. Lận Duy hỏi hệ thống thời gian, thấy cũng sắp đến giờ thượng triều, bèn thuận tay vỗ nhẹ vào mông Dụ Chiêu: "Được rồi, dậy thôi, thầy vẫn còn đang ở trong cung, nếu thượng triều muộn, ngươi và ta cứ chuẩn bị tinh thần nghe mắng đi."
"... Người sợ lão già đó làm gì?" Dụ Chiêu bị hành động của hắn chọc cho hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn nhanh chóng rời khỏi người hắn. Ai mà muốn bị mắng vì chuyện "Quân vương không tảo triều" chứ? Hơn nữa y còn chưa được nếm chút 'ngọt ngào' nào, chẳng phải là oan chết đi được sao.
Lận Duy cùng y rửa mặt xong, suy nghĩ một lát rồi nói: "Buổi triều hôm nay ngươi đừng đi, dẫn người bảo vệ đoá hoa hủ thi duy nhất còn sót lại kia trước đã. Nếu ngươi không tự mình đi, ta sợ đám thuộc hạ bên dưới không tin, tự ý xông vào rừng núi phía sau."
"Được." Dụ Chiêu đáp ứng. Y cũng chẳng thích thượng triều, thêm nữa biệt trang của Ngụy Vương cơ quan trùng trùng, nếu không phải Lận Duy từng dẫn y đi một lần, thì dù y tự mình đi thám thính cũng khó mà không bị thương.
Lận Duy chỉ sợ thái độ hời hợt này của y, không khỏi dặn dò kỹ lưỡng: "Chú ý an toàn, đừng vì đã đi qua một lần mà chủ quan. Hoa mất rồi thì có thể tìm hoa khác, dù không tìm được thì độc cổ trên người những đứa trẻ kia ta cũng có thể nghĩ cách khác để giải, tóm lại ngươi không được để mình bị thương."
"Yên tâm, ta biết rồi." Dụ Chiêu thấy hắn lo lắng cho mình, khẽ nhếch môi, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Sau khi tiễn y rời đi, Lận Duy mới để Đổng Minh giúp mình thay bộ long bào rườm rà, thượng triều.
Trong lúc Dụ Chiêu say ngủ, Lận Duy đã giao bằng chứng Ngụy Vương mưu phản và nỗi oan của Tiêu gia cho Tiêu Lệnh. Vì vậy, trong buổi chầu hôm nay, khi văn võ bá quan còn chưa kịp tấu trình, tiếng trống Đăng Văn đã vang lên.
Không lâu sau, Tiêu Lệnh bước từng bước nặng nề chậm rãi được đưa lên điện. Ban đầu Lận Duy muốn miễn cho hắn ta hai mươi đại bản theo lệ, nhưng Tiêu Lệnh coi trọng lời mình về việc giải oan cho Tiêu gia, không muốn người ta cảm thấy hoàng đế thiên vị nhà bọn họ, nên Lận Duy chỉ có thể ra hiệu Đổng Minh dặn dò bên dưới đánh có chừng mực.
Thực tế, chứng cứ Lận Duy đưa cho hắn ta đã rất đầy đủ, dù không đi theo quy trình thì người ngoài cũng chẳng nói được gì, nhưng Lận Duy cũng hiểu được sự kiên trì của Tiêu Lệnh.
Người này muốn làm điều gì đó cho người thân đã khuất của mình, nếu không lòng sẽ chẳng yên.
Nguyên Bách đã biết chuyện của Tiêu Lệnh từ sớm, đêm qua hắn ta cũng đã xem qua bằng chứng, hôm nay đương nhiên hết lòng ủng hộ. Dụ Chiêu không có mặt, nhưng không một ai không biết đêm qua Đại tướng quân và Nguyên tướng đều nghỉ lại trong cung, phía võ quan lại càng đồng cảm với thảm cảnh của Tiêu gia, tự nhiên sẽ không nhảy ra phản đối.
Cuối cùng, Lận Duy giao vụ án này cho Nguyên Bách đích thân chủ trì điều tra. Vì chứng cứ đầy đủ nên không cần giam giữ Tiêu Lệnh, tạm thời đi theo Nguyên Bách. Dù sao ngoài Dụ Chiêu, hắn ta cũng là nhân vật có võ lực cao nhất trong cốt truyện gốc, sau khi dưỡng thương xong còn có thể bảo vệ Nguyên tướng đang điều tra vụ án.
Sau khi bãi triều, Lận Duy vội vàng ra khỏi thành, thấy Dụ Chiêu bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.
"Không yên tâm về ta đến thế sao?" Dụ Chiêu cười hỏi.
Lận Duy lắc đầu nói: "Không phải là không tin năng lực của ngươi, chỉ là lo lắng này và việc tin tưởng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, ta cũng không kiềm chế được."
Dụ Chiêu không ngờ giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao người hắn cũng dám nói mấy lời đường mật như thế, vô thức quay đầu lại nhìn một cái mới yên tâm. Đám người đóng quân phía sau đứng khá xa, chỉ cần bên trong không có quái vật võ nghệ cao cường như Lận Duy thì chắc đều không nghe thấy gì.
"Ta không dễ bị thương thế đâu." Lời này là thật, trên chiến trường y cũng thích dẫn đầu xung phong, tuy không đến mức không trầy da tróc vẩy, nhưng lần nào cũng chỉ bị thương ngoài da, chưa từng bị thương quá nặng.
Lận Duy cười một cái: "Ta biết, chính vì vậy ta mới sợ ngươi 'lật thuyền trong mương'. Nếu sự lo lắng của ta nếu có thể đổi lấy việc ngươi luôn thận trọng, thì cũng không uổng phí."
Lời nói thẳng thắn chân thành này khiến Dụ Chiêu không khỏi đỏ mặt, ho khan hai tiếng vội vàng chuyển chủ đề: "Cái trận pháp Kim Tàm ty trong rừng cứ bày ra thế này cũng không phải cách, không thể để binh lính đóng quân ở đây mãi được, có cách nào tháo dỡ không?"
Lận Duy nhìn tình hình trong rừng, gật đầu nói: "Được, để ta làm cho, người khác đi dỡ sẽ rất nguy hiểm."
"... Vậy người cẩn thận chút."
Dụ Chiêu bỗng thấy hối hận vì đã nhắc đến chủ đề này, cuộc đối thoại vừa rồi với Lận Duy giống như một chiếc boomerang xoay một vòng rồi đâm ngược lại tim y.
Y biết những sợi tơ Kim Tằm đó hung tàn đến mức nào. Tuy võ công của Lận Duy cao đến đáng sợ, nhưng...
Quả nhiên, nếu thật sự gặp phải loại chuyện như vậy, y cũng không tránh khỏi cơn lo lắng!
May mà Lận Duy có "hack", không để y phải lo lắng lâu.
Dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, chỉ chưa đầy nửa nén nhang, hắn đã tháo dỡ được gần hết tơ kim tằm.
Cánh hoa giải cổ có lẽ cần phải hái tươi, nếu không lần trước Lận Duy đã không cắt đúng một mảnh nhỏ. Dụ Chiêu thấy vậy vội bảo Chu Trạch dẫn một đội người ở lại đây canh giữ bông hoa này, đợi đến khi vụ án Ngụy Vương chính thức có phán quyết mới dùng đến.
Sau khi xong việc, Dụ Chiêu tản bộ về thành cùng Lận Duy.
Ban đầu hai người có hơi im lặng, một lúc sau, Lận Duy lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngưng trệ kỳ lạ này.
"Mọi chuyện gần như đã đâu vào đấy hết rồi. Ước định năm xưa dưới đáy vực, ngươi giúp ta nắm quyền chính, ta trả tự do cho Doãn cô nương. Thế nhưng Doãn cô nương đã tự nỗ lực, có một cuộc đời mới, giờ nàng ấy còn là cấp dưới của ta, đương nhiên không thể tính món nợ này lên đầu ngươi được. Vậy nên, ngươi còn tâm nguyện gì muốn thực hiện không?"
Tuy Dụ Chiêu không thấy mình thiệt thòi, vì sau này y tự nguyện giúp tiểu hoàng đế làm việc, thực ra không liên quan gì đến Doãn Thập Nhất, nhưng Lận Duy hỏi tâm nguyện của y chứ không phải đổi điều kiện khác, y cảm thấy món hời này không chiếm cũng phí.
"Ta muốn gì người cũng đồng ý sao?"
"Lời này ta không dám nhận." Lận Duy cười một tiếng: "Ngươi cứ nói thử xem sao."
Dụ Chiêu thất vọng bĩu môi, ngoài chuyện đó ra, y cũng chẳng có gì khác cần Lận Duy phối hợp.
"Để ta nghĩ lại đã." Y thấy cơ hội này hiếm có nên cũng không từ chối ngay, im lặng suy nghĩ suốt dọc đường.
Dụ Chiêu tạm thời không muốn quay lại hoàng cung, bèn kéo Lận Duy về phủ tướng quân. Cho đến khi hai người đi vào trong viện, Dụ Chiêu nghĩ đến chuyện đêm qua, đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
"Tâm nguyện ta ước, người sẽ nghiêm túc thực hiện chứ?" Y xác nhận trước.
Lận Duy gật đầu: "Tất nhiên, chỉ cần ta làm được."
"Được!" Dụ Chiêu ấn hắn ngồi xuống sập, hai tay khoanh trước ngực, đứng từ trên cao nhìn xuống: "Ngay bây giờ, hãy khai báo thành khẩn tất cả những lời nói dối người từng nói với ta một lượt, bắt đầu đi."
"... Ngươi chắc chứ?" Lận Duy thực sự có hơi hốt hoảng.
Tim Dụ Chiêu thắt lại một cái nhưng vẫn kiên trì gật đầu.
"Thật ra ta cũng không lừa ngươi mấy lần." Lận Duy sờ mũi nói: "Có những chuyện ngươi đã biết rồi, mạng lưới thông tin trong tay ta không phải do tiên đế để lại, còn lại thì chỉ còn..."
"Chỉ còn cái gì?" Dụ Chiêu nhìn bộ dạng chột dạ này của hắn, càng cảm thấy đêm qua rất có khả năng hắn cố ý trêu chọc mình.
Thế nhưng hoàn toàn không liên quan đến chuyện đêm qua.
Lận Duy liếc y một cái rồi đưa tay ra. Dụ Chiêu do dự một lúc vẫn đặt tay mình lên, ngay sau đó đã bị kéo ngồi lên người Lận Duy.
Cái tư thế ngồi kiểu này đúng là có lần một thì sẽ có lần hai, ngồi mãi Dụ Chiêu cũng sắp thành thói quen rồi.
Lận Duy ôm y, khẽ thở dài: "Nói ra ngươi đừng giận nhé, lúc đó ta cũng chỉ bất đắc dĩ."
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Dụ Chiêu thấy lạnh sống lưng, nghe câu này biết ngay vừa rồi mình đã hiểu lầm, vì chuyện đêm qua hoàn toàn không ăn nhập gì với ba chữ "bất đắc dĩ".
Giọng Lận Duy dè dặt: "Cái đó... Lúc ở dưới đáy vực, ta nói với ngươi rằng ta thích nam nhân, lúc đó là lừa ngươi đấy."
"Cái gì?"
Ngay lập tức, Dụ Chiêu trợn tròn mắt chống người dậy như một con mèo bị giẫm phải đuôi, nhìn hắn bằng vẻ mặt không thể tin nổi. Không lâu sau, Lận Duy thấy lông mi y run rẩy thấy rõ, chẳng biết do tức giận hay là... Sợ hãi.
Lận Duy ôm y sát hơn, hơi ngẩng cằm hôn nhẹ lên môi y một cái, trấn an: "Nhưng bây giờ ta thích ngươi, là thật lòng thật dạ, ngươi chắc hẳn phải cảm nhận được chứ?"
"..."Dụ Chiêu muốn nói y cảm nhận được cái rắm, nhưng quả thực y không thể nào trái với lương tâm bảo mình không cảm nhận được.
Sự quan tâm và dung túng của Lận Duy dành cho y từ trước đến nay đều rất trực tiếp, rõ ràng như ban ngày.
"Đây là lý do đêm qua người từ chối ta?" Lúc này Dụ Chiêu cũng chẳng buồn quan tâm xem đêm qua mình mất mặt thế nào nữa: "Vốn dĩ người không thích nam nhân thật, nên người không có ý nghĩ đó với ta, người vẫn chưa chấp nhận được chuyện đó sao?"
"Ta thích ngươi, tự nhiên sẽ có h*m m**n với ngươi, ngươi cũng đừng nghĩ ta quân tử đến thế." Lận Duy cười nhẹ, ấn vào sau eo y, cả người Dụ Chiêu lập tức dán sát vào hắn, có phản ứng hay không cũng rất rõ ràng.
"Nhưng có lẽ h*m m**n của ta hơi khác với những gì ngươi nghĩ, vậy nên, cần ngươi tỉnh táo và tự nguyện mới được. Nếu ngươi không muốn, vậy chúng ta lại tiếp tục chung đụng thêm một thời gian nữa."
Lận Duy không muốn bắt Dụ Chiêu phải hy sinh ý muốn của mình trong chuyện này, nhưng nếu đối phương không chấp nhận được, thì họ thực sự cần thêm thời gian.
"Ta nói thế này, ngươi có hiểu không?"
"... Ừm." Dụ Chiêu ôm hắn, vùi đầu vào cổ hắn, khẽ đáp lời.
Nếu không phải chủ đề "khai báo thành khẩn" này là do y khơi ra, y thực sự sẽ nghi ngờ Lận Duy cố tình dọa y một vố. Bởi vì hiện giờ y cảm thấy, chỉ cần Lận Duy thật lòng thích y là được rồi, còn chuyện trên giường ai trên ai dưới, cũng chẳng đáng để tranh giành.
Đến bước này rồi, không đến nỗi không thể nhường... Quan trọng là y thực sự có hơi khao khát, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian nữa.
Một lúc lâu sau, cuối cùng y cũng lên tiếng.
"Ta khó chịu quá, ta muốn tắm."
Đêm qua vất vả lắm mới dỗ được y lau người, Lận Duy biết y không thoải mái nên đồng ý ngay không nghĩ ngợi gì, đang định buông y ra thì nghe thấy câu tiếp theo của Dụ Chiêu.
"Cùng nhau không?"
"... Ơ? Khôn.."
Dụ Chiêu túm lấy vạt áo hắn, gằn giọng: "Câm miệng! Ta đã nhường cho người rồi, người mà còn dám từ chối thử xem?"
Lận Duy không khỏi bật cười.
"Được, cùng đi."