Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 89: Nhớ hết

Quả nhiên y vẫn say.

Lận Duy khẽ thở dài đầy mệt mỏi, nhưng ngay sau đó lại bật cười, cái vẻ say khướt này xem ra cũng đáng yêu đấy chứ.

"Không được, ngươi say rồi, lát nữa phải ngoan ngoãn đợi đấy, ta tắm xong sẽ lau người cho ngươi, mai hãy tắm kỹ." Hắn cố gắng giảng đạo lý với kẻ say, vì trông Dụ Chiêu có vẻ như vẫn còn nghe hiểu tiếng người.

Nhưng thực tế thì...

"Tại sao không được? Chẳng phải chúng ta đã là quan hệ có thể ngủ cùng nhau rồi sao? Lien quan gì đến chuyện ta say? Với lại người nhìn ra giống say ở chỗ nào? Ta không có say! Thế nếu ta không ngoan ngoãn đợi, người có giận không?"

"... Có?"

"Ồ, thế người cứ giận đi, dù sao cũng chẳng giận được lâu đâu."

Quả nhiên tư duy của Dụ Chiêu vẫn còn rất mạnh, trạng thái say xỉn chỉ khiến y trở nên ngang ngược hơn, ngay cả lòng tự trọng cũng bị cồn làm cho bốc hơi tạm thời.

Lận Duy dắt y đi vào trong phòng, nhưng ai ngờ Dụ Chiêu nhất quyết không chịu động đậy. Chẳng còn cách nào, hắn hít sâu một hơi, quay người cúi xuống, cưỡng ép bế ngang y lên. Khoảnh khắc được bế theo tư thế này, mọi cảm nhận của Dụ Chiêu với thế giới xung quanh đều bị dọa cho trì trệ.

"Hiện giờ ngươi không tỉnh táo, ta không thể làm chuyện quá thân mật với ngươi được, ngoan chút đi."

Ngay tức khắc Dụ Chiêu bị đánh lạc hướng, không còn vướng bận chuyện mình bị bế ngang nữa, y nhíu mày nói: "Thế này không đúng!"

"Chỗ nào không đúng?" Lận Duy vừa hỏi vừa nhẹ nhàng bế y đi tiếp.

"Phải là, ta bảo người, ngoan chút!" Lời này của Dụ Chiêu nghe thì có vẻ không đầu không đuôi, nhưng thực chất đang cố ý vô tình giấu thêm một tầng ẩn ý.

"Không có gì 'phải là' cả." Lận Duy phủ định lời nói nhảm của kẻ say: "Bây giờ người không ngoan là ngươi chứ không phải ta, cho nên người cần ngoan là ngươi, không phải ta, hiểu chưa?"

Dụ Chiêu suy nghĩ một lát rồi chấp nhận lời giải thích này, sự căng thẳng trong lòng vơi đi một nửa. Y xoay người quay lại chủ đề ban đầu: "Tại sao người thấy ta không tỉnh táo lại không muốn làm chuyện thân mật với ta? Sợ ta không biết nặng nhẹ làm người bị thương à?"

Y định nói mình sẽ không thế đâu, nhưng việc này liên quan đến chuyện Lận Duy có thể sẽ bị thương, y há miệng, lại không còn khẳng định chắc nịch mình không say như trước nữa.

Dẫu cho y vẫn không cảm thấy mình say, nhưng việc có uống chút rượu là thật. Nếu Lận Duy không yên tâm, vậy y không thể làm hắn sợ được.

"Được rồi, là ta l* m*ng, người đừng sợ, tối nay ta không chạm vào người đâu." Y tự kiểm điểm bản thân.

Trong tưởng tượng của y, y sẽ hơi âu sầu rồi khẽ giọng an ủi Lận Duy, nhưng thực tế lại là Lận Duy vừa đặt y xuống giường, y đã kéo chăn quấn chặt lấy mình như một cái kén rồi chẳng thèm nhìn ai nữa.

Lận Duy suýt nữa tức đến bật cười.

Hệ thống vốn còn đang do dự xem có nên tự giác tắt nguồn hay không, thấy cảnh này lại bắt đầu tạo ra tiếng cười "Hố hố hố" trong não của Lận Duy.

[Tửu lượng kém thế này mà không biết kiềm chế chút nào, cứ hết ly này đến ly khác.] Lận Duy đứng bên giường nhìn kén tằm trên giường, lắc đầu bất lực.

[Chắc y không biết tửu lượng của mình kém đâu.] Hệ thống quét qua những đoạn tình tiết xuất hiện trong góc xó xỉnh của cốt truyện gốc, giải đáp: [Trong cốt truyện gốc, mỗi lần nam chính say rượu trông đều giống hệt người bình thường, sau đó cũng không bị mất trí nhớ. Người đầu tiên phát hiện y 'ba chén đã đổ' chính là nữ chính.]

Chỉ khi từ chối những yêu cầu vô lý của Dụ Chiêu lúc say mới phát hiện ra phản ứng của y có hơi không đúng, nhưng trong cốt truyện gốc chỉ có Doãn Thập Nhất mới dám từ chối y. Còn vừa rồi Lận Duy đã vô tình chạm phải vấn đề nguyên tắc.

Dẫu như lời Dụ Chiêu nói, bọn họ đã là quan hệ có thể ngủ cùng giường, sớm muộn gì cũng sẽ đột phá ngưỡng này, nhưng chẳng phải vẫn chưa đó sao?

Lúc say trông Dụ Chiêu cứ ngây ngốc thế nào ấy, dẫn y đi tắm cùng chẳng khác nào đang lợi dụng kẻ khờ, Lận Duy chỉ nghĩ thôi đã thấy tội lỗi đầy mình rồi.

Hắn gọi người chuẩn bị nước nóng, bản thân thì ngồi bên giường một lát. Trong lúc đó, Dụ Chiêu đang nhắm mắt giả vờ ngủ không thể không ngọ nguậy hai cái trong kén chăn, có lẽ quấn thế này không thoải mái, nhưng lại không muốn mở mắt đối mặt với hắn.

Lận Duy lặng lẽ nhìn y diễn trò. Dụ Chiêu đã ngủ cả buổi chiều, lúc này chắc chắn không dễ ngủ tiếp nữa. Quả nhiên không lâu sau Dụ Chiêu đã chịu không nổi, nóng đến mức bò ra khỏi chăn, hơn nữa còn bò thẳng lên người hắn.

Lận Duy thấy trán y lấm tấm mồ hôi, lòng mềm nhũn mở rộng vòng tay đón lấy y. Cuối cùng, Dụ Chiêu ngồi d*ng ch*n trên đùi hắn, cố tình đem thân hình cao ráo của mình vùi chặt vào lòng hắn.

"Nóng!" Dụ Chiêu phàn nàn.

Vốn dĩ uống rượu vào người đã nóng lên, lại còn lấy chăn quấn chặt mình, nhiệt độ cơ thể không thoát ra được, không khác nào tự đặt mình trong lồng hấp.

"Đây là chuyện bình thường, hay ngươi xuống khỏi người ta đi, ôm thế này chỉ càng nóng thêm thôi." Lận Duy cũng không dám quạt cho y, sợ y nóng lạnh đột ngột dễ bị cảm.

"... Hết nóng rồi!" Sau một quãng im lặng ngắn ngủi là câu trả lời có phần hằn học của Dụ Chiêu.

Lận Duy bị y chọc cười, nghĩ đến việc hệ thống nói Dụ Chiêu thường sẽ không quên chuyện sau khi say, hắn bỗng thấy hơi mong chờ phản ứng của tên này sau khi tỉnh dậy vào ngày mai.

Một lát sau, Đổng Minh đến báo nước nóng đã chuẩn bị xong. Hắn cứ ngỡ mình phải dùng sức để gỡ "miếng keo dính" này ra khỏi người, không ngờ Dụ Chiêu khẽ hừ một tiếng, tự mình rời đi.

"Làm gì mà nhìn ta như thế?" Mặt Dụ Chiêu vẫn còn vương sắc đỏ vì nóng, ngồi trên giường với vẻ mặt thất vọng: "Đã nói tối nay không chạm vào người, ta nhất định sẽ giữ lời."

"..." Lận Duy không biết mình có nên cảm động hay không nữa.

Nhưng mềm lòng thỏa hiệp là chuyện không thể nào. Chưa bàn đến việc làm loại chuyện đó với người ngốc là phạm pháp, chỉ riêng việc Dụ Chiêu một lòng muốn nằm trên, hắn cũng không nỡ làm gì ngay lúc y đang say.

Cũng phải để Dụ Chiêu tự mình tình nguyện mới được.

Quả nhiên Dụ Chiêu ngoan ngoãn đợi, cho đến khi Lận Duy tắm rửa trở về, y vẫn chưa từng xuống giường.

"Lại đây." Lận Duy cầm một chiếc khăn vừa vắt ráo, bảo y lại đây để lau mặt.

Dụ Chiêu chớp mắt vài cái mới phản ứng lại, nhích tới để hắn lau mặt và tay. Nhưng y vừa đổ mồ hôi, lau sạch mặt xong, cảm giác dính dớp trên người lại càng thêm mãnh liệt.

"Ta muốn tắm." Y nhăn mặt nói.

Lận Duy lắc đầu không cho: "Ngươi say thế này, ta sợ ngươi đuối nước trong bồn tắm. Nếu trên người không thoải mái, ta đi vắt thêm chiếc khăn ướt nữa, ngươi tự mình lau đi."

"Ta không say, bồn tắm còn chưa cao đến thắt lưng ta, sao mà đuối được? Hồi đó người ném ta xuống đầm nước dưới đáy vực sao không sợ ta chết đuối? Chỉ lau thôi ta thấy không sạch, vả lại tại sao ta phải tự lau? Không phải người tiếp tục lau cho ta là được sao?"

"...."

Lận Duy khẽ bóp trán, sơ suất quá, trạng thái say rượu này của Dụ Chiêu đúng là quá kỳ diệu.

Hệ thống đã cười đến mức rụng cả não: [Hố hố hố hố quay lại quay lại đi! Chủ nhân, em lưu vào thư mục 'Kem' rồi nhé, có thể xem bất cứ lúc nào đấy.]

[... Thư mục Kem?] Lận Duy nheo mắt hỏi lại, ba chữ "Kem" thốt ra từ miệng hắn mang theo một cảm giác quen thuộc thoáng qua.

Tiếng cười của hệ thống đột ngột dừng lại.

[...] Chu mi nga!

[Anh không xem được thư mục này, xem ra là thứ có liên quan đến cái tên 'Kỳ' kia rồi. Ở thế giới trước, anh đặt biệt danh cho y là Kem à? Cái thư mục đó là những hình ảnh liên quan đến Dụ Chiêu ở thế giới trước?]

Mặc dù Lận Duy cảm thấy mình không phải là người tùy tiện đặt biệt danh cho người khác, nhưng chẳng lẽ tên của Dụ Chiêu ở thế giới trước lại là "Kem" ư?

Lận Duy đoán được tám chín phần, tuy không hoàn toàn đúng nhưng đại khái cũng là ý đó.

Hệ thống muốn khóc không ra nước mắt: [Em... Em...] Vui quá hóa buồn chắc chính là miêu tả chân thực nhất về nó lúc này.

[Bỏ đi, anh cũng chỉ đoán mò thôi, cậu cứ coi như anh chưa nghe thấy gì đi.] Lận Duy không nỡ làm khó nó.

Thực ra hắn cảm thấy, sở dĩ hắn có thể nhớ lại vài thứ mơ mơ hồ hồ vì một cái tên, cũng là "Kỳ" (cờ, nước cờ) do ai đó sắp đặt. Mục đích hắn cũng đoán được đôi chút, chắc sợ hắn quên hết tất cả, không yêu lại người mình từng yêu ở thế giới trước, nên mới miễn cưỡng thêm vào một tầng bảo hiểm mà thôi.

Hắn đã bảo mà, rõ ràng hắn nhớ trong cốt truyện gốc không có thiết lập về "tên tự", ngay cả tên tự của Nguyên Bách cũng không phải hắn biết được từ cốt truyện gốc, mà là sau khi đến thế giới này, thấy trong tấu chương Nguyên Bách viết cho hắn mới biết.

Giờ đây hắn đã chạm đến điểm kích hoạt ký ức, nhớ lại được một số chuyện, vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ biết rõ chân tướng, không cần thiết phải khiến hệ thống khó xử.

Một lúc sau, Lận Duy khuyên bảo đủ đường cũng thuyết phục được Dụ Chiêu lau người cho xong chuyện. Hệ thống cũng thấy lương tâm cắn rứt, lén lút mở lại quyền truy cập thư mục "Kem" cho Lận Duy.

Kể từ khi khôi phục ký ức, hệ thống buộc phải giấu chủ nhân nhiều chuyện, gánh vác áp lực khổng lồ, nên ngày nào cũng vào thư mục này để "hít mèo". Tuy đã biết "Kem" thực chất là ông giời con không thể đắc tội, nhưng nó cũng giống hệt chủ nhân mình thôi, mèo con đáng yêu thế kia thì có lỗi gì chứ?

Lận Duy chú ý thấy chi tiết nhỏ này nhưng không lên tiếng. Lúc này Dụ Chiêu đã c** đ*, nửa thân trên để trần, Lận Duy không biết đặt mắt vào đâu, đành nhắm mắt lau cho y, thế mà y còn định quậy phá.

"Người nhắm mắt làm gì? Không phải người thích đàn ông sao? Dáng người ta không đẹp à? Tại sao người không muốn nhìn?" Y cúi đầu nhìn một cái, rõ ràng là đẹp hơn Tiêu Lệnh nhiều!

Có thể nói là cực kỳ tự tin.

"Ta không có..." Lận Duy uể oải đáp lại, cuối cùng hít sâu một hơi, giơ tay điểm vào huyệt câm của y.

Thôi, giảng đạo lý với kẻ say làm gì.

Lần này hiệu suất làm việc của Lận Duy cao hơn hẳn, coi y như một bức tượng rồi lau qua một lượt, áo trong bị mồ hôi thấm ướt dứt khoát không mặc lại nữa, nhét y vào trong chăn.

Dụ Chiêu bị ép phải ngậm miệng giống như chú mèo bị túm gáy, chẳng hiểu sao lại ngoan ngoãn lạ thường.

Lận Duy nhìn y như vậy thì mỉm cười: "Ngươi nên nghỉ ngơi đi, nếu không ta sợ ngày mai ngươi không còn mặt mũi nào nhìn người khác đâu."

Nói xong, hắn nằm xuống bên cạnh Dụ Chiêu, phất tay một cái, nến trong phòng tắt đi quá nửa, chỉ còn lại hai giá nến ở hai bên đầu giường để căn phòng không rơi vào cảnh tối đen như mực.

"Ngủ đi."

"..." Dụ Chiêu bĩu môi nhắm mắt lại.

Lúc này Lận Duy mới yên tâm chìm vào không gian ý thức, mở cái thư mục hệ thống lén lút mở quyền hạn cho hắn.

Vốn tưởng rằng sẽ là hình ảnh kỷ niệm của người hắn yêu ở thế giới trước, kết quả sau khi nhấp vào, Lận Duy nhìn màn hình đầy rẫy những hình ảnh chú mèo béo mập màu trắng bạc, kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Vậy nên, "Kem" không phải là "Dụ Chiêu" ở thế giới trước như hắn tưởng, mà là một chú mèo bạc tròn trịa?

Vì lúc này không có "filter" của người tự tay nuôi nấng, hắn nhìn chú mèo Kem đầu tròn mình tròn chân tròn, phản ứng đầu tiên là thắc mắc nó béo giả do lông hay béo thật?

Hệ thống lẳng lặng lăn trở lại, giải đáp kịp lúc: [Béo giả á, Kem chỉ nhiều lông xù thôi, thực ra khỏe mạnh lắm, cân nặng vừa chuẩn luôn.]

[Được rồi.] Hoá ra Kém là một con mèo, vậy Dụ Chiêu và Kem có quan hệ gì...

Lận Duy mang tâm trạng vi diệu mở video đầu tiên, rồi sau đó không thể dừng lại được... Cùng hệ thống cách một màn hình đắm chìm vào việc "hít mèo".

Mãi đến nửa đêm, sự mệt mỏi sau chuyến đi dài khiến hắn không trụ vững được nữa mới luyến tiếc thoát ra, chìm vào giấc ngủ thực sự.

Đương nhiên hắn không thể thấy được Dụ Chiêu bên cạnh đã từng "tỉnh lại" một lần ngắn ngủi sau khi hắn ngủ say. Lần này không hề có hơi men nào, trong mắt cũng có thêm vài phần chột dạ thường thấy sau khi y làm sai chuyện gì đó.

Nhưng chỉ trong chốc lát, đôi mắt ấy lại tự dưng khép lại như mệt không chịu nổi.

Lận Duy lại đang ngày nghĩ gì đêm mơ nấy. Hắn mơ thấy Dụ Chiêu cũng say rượu, nhưng lần này trên đỉnh đầu lại mọc ra một đôi tai mèo, mặc một bộ trung y màu trắng, còn có một chiếc đuôi mèo ngoe nguẩy sau lưng.

Ngay khi hắn không nhịn được đưa tay muốn sờ đôi tai mèo trên đầu đối phương để thử cảm giác, thì tai mèo và đuôi mèo đồng thời biến mất. Dụ Chiêu trong giấc mơ túm lấy vạt áo hắn hỏi...

[Người thích Kem hơn hay thích ta hơn?]

Lận Duy nghe thấy mình trong mơ cười đáp: [Sao lại đi ghen với chính mình thế, chẳng phải đều là ngươi cả sao?]

Dường như Dụ Chiêu trong mơ rất không hài lòng với câu trả lời này, ý nghiến răng do dự nói: [Kem là ta, nhưng ta không phải là...]

Không phải là... Cái gì?

Lận Duy cảm giác câu trả lời này rất quan trọng, nhưng chưa kịp nghe hết câu, bỗng cảm thấy cơ thể mình bị xê dịch. Cảm quan nhạy bén khiến hắn vô thức tỉnh giấc.

Mở mắt ra, đã thấy Dụ Chiêu đang nắm lấy tay hắn che lên mặt mình, cả người toát ra vẻ "sống không còn gì luyến tiếc". Hiển nhiên là ký ức tối qua không hề biến mất, y đã nhớ ra hết rồi.