Dụ Chiêu cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng Lận Duy chỉ hôn nhẹ lên cổ y một cái rồi buông cái ôm mang đầy tính chiếm hữu này ra, khiến y chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều.
"Ta về rồi, ngươi đi ngủ một lát đi. Nhìn quầng thâm dưới mắt ngươi kìa, không biết còn tưởng đêm nào ngươi cũng đi ăn trộm ấy.'
Lận Duy cười nói xong thì quay người đi đến cạnh bàn sách, tiện tay cầm một cuốn tấu chương lên xem. Dụ Chiêu không hổ là nam chính được định sẵn sẽ lật đổ hắn để trở thành hoàng đế khai quốc, bình thường y chỉ lười động não nghĩ chuyện chính sự, chứ một khi đã bắt tay vào làm thì cực kỳ thuận tay.
Đầu tiên, Dụ Chiêu đưa tay chạm vào vết hôn trên cổ, sau khi nghe lời hắn nói, cơn giận vừa mới tiêu tan lại bùng lên, y phẫn nộ ra mặt: "Người đi mà chẳng nói lời nào, đi đâu cũng không báo lấy một tiếng. Ta ngày đêm lo lắng không thôi, vừa phải thay người xử lý chính sự, vừa phải để mắt bảo vệ ba đứa cháu của người, thế mà người còn mặt mũi chê sắc mặt ta không tốt như đi ăn trộm à?"
Thật ra những việc khác đều ổn, dù sao đó cũng là chức trách của một kẻ làm thần tử, điểm mấu chốt là Lận Duy dám chê y trông tiều tụy!
Dụ Chiêu vốn đã chẳng hiền lành gì, cộng thêm mối quan hệ không bình thường với Lận Duy, sao y chịu nổi lời nói đó.
Lận Duy tức khắc bật cười: "Được được được, là ta lỡ lời. Kẻ đi ăn trộm là ta, đa tạ A Chiêu nhà ta đã giúp ta quán xuyến việc nhà."
Câu này cũng không hẳn là dỗ dành, hắn đúng là đi làm "trộm" thật, việc Ngụy vương trúng bệnh lạ chính là do hắn ra tay. Thấy Dụ Chiêu vẫn chưa muốn đi nghỉ, hắn kéo Dụ Chiêu còn đang hậm hực ngồi xuống, kể chi tiết những việc mình đã làm ở đất phong của Ngụy vương để đánh lạc hướng y.
Có điều, có những chuyện Lận Duy dám nói nhưng Dụ Chiêu lại không dám nghe. Y vô thức túm chặt lấy cổ áo hắn, dùng giọng run run hỏi: "Người nói người đơn thương độc mã, đi sâu vào đại bản doanh của Ngụy vương?"
Lận Duy không ngờ hôm nay mình nói gì cũng chạm phải "vảy ngược" của y, vội vàng nắm tay y trấn an: "Bình tĩnh chút, không ai phát hiện ra ta đâu, ta cũng sẽ không lấy chuyện an nguy thiên hạ ra làm trò đùa."
Nói thật, dù biết rõ đánh không lại, nhưng Dụ Chiêu lúc này đã bắt đầu muốn đấm hắn một trận rồi.
Nếu Lận Duy và y không có tầng quan hệ kia, chỉ đơn thuần là quân thần, y nổi nóng lên sẽ đấm thật. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu Lận Duy chỉ là hoàng đế, nghe tin đối phương một mình xông vào hang cọp để "rút củi dưới đáy nồi", khiến Ngụy vương buộc phải đánh mất dã tâm, y chắc chắn sẽ thấy Bệ hạ thật anh minh thần võ, giúp y bớt bao nhiêu phiền phức. Còn việc lo lắng hay sợ hãi sau đó ư? Y chẳng rảnh đâu mà nghĩ tới.
"Nể tình lúc người quyết định rời kinh não hơi vấn đề nên ta bỏ qua. Lần sau người còn dám không từ mà biệt, lại còn đơn thân độc mã dấn thân vào nguy hiểm như vậy nữa, ta sẽ...!"
Dụ Chiêu định buông vài lời đe dọa, nhưng đến bên cửa miệng lại thấy nói gì cũng không cát tường, y mấp máy môi hai cái, cuối cùng chọn cách lấp l**m cho qua.
"Thế giờ não đã bình thường chưa?"
Lận Duy không để tâm đến việc y ám chỉ mình "hỏng não", vẫn ôn tồn thuận theo ý y: "Thật ra ban đầu cũng chẳng phải chuyện gì to tát, rời kinh vài ngày là khỏi rồi."
"Khỏi thế nào?" Dụ Chiêu tò mò.
Lận Duy nhún vai, giọng điệu thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết: "Khi phát hiện ra dù chỉ xa nhau thời gian ngắn, ta đã vô cùng nhớ ngươi, thì tự khắc khỏi thôi."
Mấy lời sến súa như vậy thốt ra từ miệng hắn lại mộc mạc chân thành đến lạ, khiến Dụ Chiêu cảm thấy nếu mình đỏ mặt vì câu nói này thì có hơi 'thiếu kinh nghiệm'.
Nhưng nghe xong lời này, lòng y không nén nổi rung động. Sẵn lúc đang ngồi cạnh nhau, nhớ đến việc Lận Duy bảo y đi nghỉ, y dứt khoát tiến tới gối đầu lên đùi Lận Duy, vòng tay ôm lấy eo hắn, vùi đầu vào cọ cọ. Sau khi thỏa mãn, y mới lí nhí nói: "Đừng tưởng người biết nói lời hay ý đẹp là ta hết giận. Thu chút tiền lãi trước đã, người làm gối cho ta nằm một lát nhé."
Lận Duy cúi đầu nhìn Dụ Chiêu cuộn tròn trong lòng mình, thầm nghĩ đây rõ ràng là y đang "trả lãi" cho hắn thì đúng hơn. Hắn chẳng biết phải nói gì, chỉ có thể điều chỉnh tư thế ngồi để y nằm được thoải mái nhất.
Hắn phê duyệt nốt mấy cuốn tấu chương còn lại, tiếng lật giấy nho nhỏ vô cùng dễ ngủ, cộng thêm mùi hương long diên ấm áp bao quanh, quả nhiên Dụ Chiêu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lận Duy nói mắt y có quầng thâm không phải lời trêu chọc. Thời gian qua Dụ Chiêu chưa được ngủ giấc nào yên ổn. Thỉnh thoảng Lận Duy lại cúi xuống nhìn gương mặt ngủ say của y, cảm thấy lần này mình đã quá tùy hứng, làm khổ y rồi.
Dù có lẽ kẻ chủ mưu chính là tên đang nằm trong lòng mình, nhưng chừng nào Dụ Chiêu còn chưa nhớ ra mọi chuyện, Lận Duy sẽ không bao giờ đổ lỗi lên đầu y.
Nửa ngày trôi qua, khi Dụ Chiêu tỉnh lại trời đã về đêm. Y đang nằm trên long sàng, y phục nhăn nhúm quấn quanh người rất khó chịu.
Lúc trước Lận Duy cũng định giúp y cởi áo ngoài ra, nhưng lại nghĩ hai người vẫn chưa thực sự "thân mật" đến mức đó. Tuy đã từng ngủ cùng nhau, nhưng Dụ Chiêu vẫn tỉnh, lần này thì khác, dù Dụ Chiêu có tùy tiện đến đâu thì cũng là một nam chính cổ đại chính tông, "phi lễ vật làm", Lận Duy không tiện ra tay, chỉ giúp y tháo đai lưng ra rồi thôi, để y ngủ một giấc không mấy thoải mái.
Tỉnh dậy, việc đầu tiên Dụ Chiêu làm là cởi bộ đồ nhăn nhúm ra. Những ngày qua y đều ngủ trong cung nên có vài bộ đồ để ở gian bên cạnh. Lười gọi người, y mặc luôn trung y đi ra ngoài, định bụng tự đi tắm rửa rồi thay đồ sau.
Kết quả vừa ra khỏi cửa, y đã thấy Lận Duy và Nguyên Bách đang ngồi dưới ánh trăng trong sân viện, vừa hâm rượu vừa tâm tình.
Nghe thấy tiếng động, cả hai đồng thời quay đầu lại. Giây phút nhìn thấy y ăn mặc không chỉnh tề, cả hai đều nhíu mày. Lận Duy lập tức đứng dậy đi tới, cởi ngoại bào của mình khoác lên người y.
"Cẩn thận kẻo lạnh." Lận Duy nói nhỏ. Dạo này tiết trời đã chuyển lạnh, gió đêm lại lớn, hắn lo Dụ Chiêu vừa ngủ dậy sẽ bị cảm.
Tuy nhiên, sau hành động đó, Dụ Chiêu nhận thấy chân mày Nguyên Bách càng nhíu chặt hơn.
Hừ, Nguyên Bách không vui thì Dụ Chiêu vui. Thế là y cũng chẳng vội đi thay đồ nữa, túm chặt ngoại bào của Lận Duy, ngồi xuống tự nhiên như ở nhà.
"Bệ hạ và Nguyên tướng đang nói chuyện gì thế, thần có thể nghe không?" Dụ Chiêu chẳng coi mình là người ngoài, tự rót rượu, nhấp một ngụm đầy đắc ý.
Tính ra đúng thật là y chẳng cần khách sáo, ở đây chỉ có một người ngoài duy nhất là Nguyên Bách đang nhìn y với ánh mắt không mấy thiện cảm, chân mày hắn ta giật giật như muốn giáo huấn y một trận vì tội nhận áo hoàng đế mà không từ chối, còn thất lễ.
Lận Duy cũng quay lại bàn ngồi xuống, mỉm cười ra hiệu bằng mắt, mong hắn ta đừng chấp nhặt với Dụ Chiêu.
Màn "liếc mắt đưa tình" này rơi hết vào tầm mắt Dụ Chiêu, điều khiến y ngạc nhiên Nguyên Bách thật sự hít sâu một hơi, không lên tiếng phê phán hành vi thất lễ của y nữa.
Thật là hiếm thấy... Phải biết rằng trước đây, dù tiểu Hoàng đế thất lễ, Nguyên Bách cũng sẽ mắng thẳng mặt, thậm chí còn mắng trước mặt văn võ bá quan như mắng cháu chắt trong nhà.
Nguyên Bách đã thay đổi rất nhiều, điểm rõ rệt nhất là tâm thái của hắn ta dành cho Lận Duy đã chuyển biến hoàn toàn từ thích linh vật sang kính sợ.
Chẳng còn cách nào khác, năng lực của tiểu Hoàng đế giờ đây chẳng khác nào thần quỷ khó lường. Giấu hắn ta bao năm, một khi trưởng thành lập tức quét sạch mọi mầm mống bất ổn của giang sơn chỉ trong vòng nửa năm, khiến thiên hạ quy phục. Giờ đây ngay cả Ngụy vương cũng bị hạ gục một cách thần không biết quỷ không hay, khiến hắn ta không thể không khâm phục, không thể không kinh hãi.
Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, nhưng những thứ Lận Duy giao cho hắn ta trước chuyến đi này mới là chìa khóa khiến hắn ta hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Dù kẻ bề trên có bao nhiêu mưu lược tâm kế, nếu cuối cùng không dùng để tạo phúc cho dân chúng thì trong mắt Nguyên Bách, sớm muộn gì cũng cạn kiệt khí vận.
Lận Duy đã làm rất tốt điểm này. Nói một câu hơi đáng sợ, thì quân thượng của hắn ta, ít nhất cho đến hiện tại, không hề thua kém các bậc thánh hiền trong sử sách. Hắn ta từ bỏ lý niệm của mình cũng là vì đã tâm phục.
Có lẽ trong mắt Nguyên Bách, vết nhơ duy nhất của tiểu Hoàng đế chính là mối quan hệ hỗn loạn với Dụ Chiêu.
Nhưng con người không thể quá hoàn hảo, Nguyên Bách chỉ có thể tự thuyết phục bản thân rằng Bệ hạ đã đủ hoàn hảo rồi, không nên quá khắt khe. Còn về phần tên khốn kiếp Dụ Chiêu này, ít ra y cũng có quân công hiển hách, có ích cho quốc gia, không phải hạng nịnh thần chỉ biết mê hoặc quân vương, nên hắn ta đành nhắm mắt cho qua vậy.
Bệ hạ không chịu thiệt là được.
Hiển nhiên cảnh tượng vừa rồi đã khiến Nguyên Bách hiểu lầm. Lận Duy vừa về đã để Dụ Chiêu ngủ trên long sàng đến tận bây giờ, cộng thêm mối quan hệ mập mờ sẵn có, ai không nghĩ lệch lạc cho được.
Tuy Nguyên Bách và Dụ Chiêu không có giao tình gì quá sâu nhưng dù sao cũng biết nhau nhiều năm, hắn ta khá hiểu con người này. Những năm trước, đừng nói là tiểu Hoàng đế, y ngạo mạn đến mức chỉ cung kính ngoài mặt chứ chẳng coi tiên đế ra gì.
Y có thể làm đến mức này vì tiểu Hoàng đế, nếu nói không phải thật lòng yêu thích thì Nguyên Bách cũng không tin.
Từ xưa đến nay loại quan hệ vượt trên mức quân thần này luôn khó nói, thật ra Nguyên Bách chỉ mong họ có một kết thúc tốt đẹp, đừng làm loạn đại cục là tốt rồi.
Cũng may Dụ Chiêu không biết, nếu không chắc chắn y sẽ tặng cho Nguyên Bách một đôi mắt đen thui. Y vẫn luôn nghĩ Lận Duy còn nhỏ tuổi, y mới là người chủ động.
Kỳ thực, suy nghĩ này của y luôn rất lộ liễu, Lận Duy không nỡ để y thất vọng quá sớm nên thái độ luôn hơi mập mờ nước đôi.
Ba người ngồi đối diện nhau, tiếp tục chủ đề Lận Duy và Nguyên Bách đang thảo luận: "Vừa rồi nói đến việc trẫm phát hiện Ngụy vương lại nuôi dưỡng rất nhiều trẻ em tại đất phong, cũng đã hạ cổ độc lên người chúng. Có lẽ ông ta muốn đào tạo thêm một lớp tử sĩ giống như Tiêu Lệnh. Trẫm vừa bàn bạc với thầy, xem sau khi Ngụy vương đền tội nên xử trí đám trẻ đó thế nào."
Dụ Chiêu nghe vậy mí mắt giật giật. Dưới cái nhìn ngạc nhiên của Nguyên Bách, khí thế của y lập tức xì xuống, y ho khan một tiếng, hiếm khi nhỏ giọng tự kiểm điểm: "Cũng may đóa hoa xác thối có thể giải độc năm đó không bị thần hủy đi. Ngày mai thần sẽ dẫn người bao vây biệt trang của Ngụy vương ở ngoại ô kinh thành."
Lận Duy mỉm cười nhìn y một cái: "Quả thực, hoa này rất khó nuôi trồng, chỗ ngoại ô kia hội tụ đủ thiên thời địa lợi nhân hòa mới có được một đóa. Trẫm đã đi kiểm tra rồi, ngay cả bên đất phong của Ngụy vương cũng không còn đóa nào khác."
Dù nếu muốn tìm thứ này thật thì vẫn có thể tìm được, nhưng có sẵn thì đương nhiên tốt hơn.
"Biết. Rồi. Mà." Dụ Chiêu gằn từng chữ, thẹn quá hóa giận đạp nhẹ một cái vào chân Lận Duy, không cho hắn nhắc lại chuyện này nữa.
Lận Duy khẽ cười, nhấp một ngụm rượu.
Nguyên Bách thấy Dụ Chiêu dứt khoát tiếp nhận ý tưởng tiểu Hoàng đế vừa nói với mình, nên cũng chấp nhận.
"Theo luật lệ, trên danh nghĩa chúng là gia nô do Ngụy vương phủ mua về, khi Ngụy vương ngã ngựa, chúng sẽ bị bán đi ngay. Nhưng đám trẻ đó còn nhỏ đã bị Ngụy vương lợi dụng, lại trúng cổ độc, quả thực đáng thương. Bệ hạ muốn ban ân, thần không có ý kiến gì."
Sự chú ý của Dụ Chiêu bị kéo trở lại, y nhìn Nguyên Bách bằng ánh mắt hoàn toàn mới.
"Ta cứ tưởng Nguyên tướng mới là người nói mấy lời nhân nghĩa đạo đức hơn hai chúng ta, nóng lòng muốn cứu giúp đám trẻ đó. Xem ra bấy lâu nay ta đã có ấn tượng lệch lạc rồi."
Y thực sự thấy lạ, nhưng lời nói ra nghe kiểu gì cũng thấy đầy mùi đâm thọc.
Gu thẩm mỹ của Nguyên Bách không có "bệnh vặt", không thích cái điệu bộ hăng máu của y như như Lận Duy Thấy y cố tình kiếm chuyện, chân mày hắn ta lại nhíu lại.
Lận Duy thấy thế vội vàng cắt ngang: "Cái đó... Thầy cũng chỉ căn cứ theo luật pháp, lấy đại cục làm trọng nhưng không mất lòng yêu dân. Trẫm mới là người chỉ lo mềm lòng nên cân nhắc chưa thấu đáo."
Lúc này sắc mặt Nguyên Bách mới dịu lại: "Bệ hạ nói quá lời..."
Khi nghe mấy lời khách sáo quân thần của hắn ta, Dụ Chiêu chán ngắt, lại rót thêm một chén rượu vào miệng.
Đến chén thứ năm, chiếc chén bị Lận Duy đang vừa nói chuyện với Nguyên Bách vừa để ý đến y vươn tay lấy đi, rồi nhét một chén trà khác vào tay y.
Dụ Chiêu bĩu môi không muốn uống trà, nhưng Lận Duy kiên quyết không cho y uống rượu nữa. Hắn vừa mới nhớ ra, trong cốt truyện gốc, tên này có thiết lập "ba chén là say" rất trái ngược với vẻ ngoài. Dù không biết tại sao đã bốn chén trôi qua mà trông y vẫn khá tỉnh táo, nhưng Lận Duy cũng không dám để y uống tiếp.
Ban đầu, Nguyên Bách nghe tin Lận Duy về cung, hưng phấn báo cáo tiến độ của mấy món đồ đang làm dở quá nên để lỡ mất giờ đóng cửa cung, nên dứt khoát ở lại thêm một lát. Lúc này thấy hai người không có hành động thân mật gì nhưng vẫn khiến hắn ta thấy mất tự nhiên, bèn thuận thế xin cáo lui, được Đổng Minh dẫn đi sắp xếp nghỉ lại một đêm trong cung.
Đây cũng là chút tư tâm khi Lận Duy không nhắc Nguyên Bách ra khỏi cung sớm. Nếu thỉnh thoảng Thừa tướng cũng ở lại cung một đêm, thì sẽ không ai chú ý đến việc Dụ Chiêu lưu trú trong cung nữa.
Tiễn Nguyên Bách xong, Lận Duy mới có thời gian quay lại quan sát tình trạng của Dụ Chiêu. Hắn đưa tay vẫy vẫy trước mắt y, bị Dụ Chiêu tóm lấy tay.
"Làm gì thế?" Dụ Chiêu khó hiểu nhìn hắn.
Lận Duy thở phào nhẹ nhõm: "Không có gì, xem ngươi say chưa thôi. Nếu chưa say thì về phòng mặc thêm áo vào đi, ta cũng phải đi tắm rồi."
Hắn đi xa về, đến giờ cũng mới chỉ tranh thủ thay bộ đồ lúc trước ra, giờ đã hơi không chịu nổi nữa. Nói xong hắn quay người đi vào trong, kết quả vừa mới xoay người, Dụ Chiêu đã ôm chầm lấy hắn...
Lận Duy nghiêng đầu sang, chỉ thấy Dụ Chiêu tựa đầu lên vai mình, đôi mắt sáng quắc.
"Ta cũng đang muốn tắm rửa đây, hay là... Cùng nhau nhé?"