Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 9: Tị hiềm

Hoắc Kỳ Quân cầm hộp nhẫn mà chỉ cảm thấy phỏng tay, trong nửa phút ngắn ngủi, đầu óc y hoạt động hết công suất chỉ để cố gắng nghĩ ra một phương án từ chối khéo léo mà không làm tổn thương tình cảm, ai mà ngờ...

"Dừng cái suy nghĩ vớ vẩn ấy lại đi!" Lận Duy thấy ánh mắt y lảng tránh, sắc mặt càng lúc càng "đặc sắc" thì biết ngay y đang nghĩ gì. Hắn vừa bực vừa buồn cười kể cho y nghe về bối cảnh của cặp nhẫn này, nhấn mạnh trọng điểm: "Tôi chỉ mới nghe giới thiệu, đoán có lẽ cậu cũng muốn nên mới mua lại tặng cho cậu thôi!"

"..." Nghe vậy, vẻ mặt căng thẳng lúc đầu của Hoắc Kỳ Quân cứng đờ, quả nhiên đáy mắt y thoáng qua một tia không vui, nhưng ngay sau đó đã bị sự ngượng ngùng nhấn chìm.

Tự mình đa tình không đáng sợ, bị từ chối rồi mà vẫn hiểu lầm hết lần này đến lần khác mới thực sự khiến y không biết phải biện minh thế nào.

Thế nên...

"Cảm ơn." Cứ xem như không có chuyện gì xảy ra.

Hoắc Kỳ Quân cất cặp nhẫn đi, thắt dây an toàn như không có chuyện gì, lái xe, về nhà.

May mắn là Lận Duy không tiếp tục chọc ghẹo y khi y đang lái xe. Đợi đến khi xe chạy vững vàng ổn định suốt chặng đường, dừng trong gara rồi, Hoắc Kỳ Quân không đợi Lận Duy mở miệng đã cầm hộp nhẫn mở cửa xe bỏ chạy.

[Khẹc khẹc khẹc cười chết mất thôi!] Đây là lần đầu tiên hệ thống thấy nam chính có thiết lập "tổng tài bá đạo" chạy trối chết như này.

[... Thật sự rất đáng yêu.] Lận Duy im lặng một lát rồi bỗng bật cười.

So với những thế giới trước đây hắn từng làm nhiệm vụ, với những định kiến và ấn tượng của hắn về nam chính, Hoắc Kỳ Quân thực sự có thể coi là một "dòng suối trong".

Ở một bên khác, Hoắc Kỳ Quân đã chạy về phòng, đóng cửa khóa trái rồi đi nhanh mấy bước, áo vest trên người còn chẳng kịp cởi, chỉ nới lỏng cà vạt, đổ ập xuống giường rồi kéo chăn trùm kín cả người, động tác liền mạch lưu loát.

Y vùi đầu suy sụp một lúc lâu, cảm giác co quắp muốn độn thổ mới giảm bớt đôi chút.

Cũng chính vào lúc này y mới phát hiện, y vẫn còn đang nắm chặt hộp nhẫn kia trong tay, y vô thức nhìn nó thêm một lần nữa...

Á á á á á á!

Có những sự sụp đổ cứ hễ nhớ lại là sẽ tái phát.

Cuối cùng đến khi thật sự ngộp đến không chịu nổi nữa, y mới vén chăn ngồi dậy.

Tóc bị động tác lăn qua lăn lại của y vò rối bù, mặt đỏ bừng thành một mảng không biết do bị ngộp hay do xấu, vẻ sắc sảo tuấn tú vốn có mấy phần sắc bén vì y thường xuyên xụ mặt cũng bị trạng thái hỗn độn hiện tại trung hòa đi hơn nửa.

Hoắc Kỳ Quân nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trên tay một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, mở nó ra.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng yếu ớt chiếu xuyên qua cửa sổ. Mặc dù vậy, bạch kim và kim cương vẫn lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.

Lận Duy đoán không sai, nếu y không lười biếng và tham dự buổi đấu giá như bình thường, chắc chắn y sẽ mua lại khi thấy có nhẫn đính hôn của cha mẹ. Nhưng y không đi, Lận Duy vẫn bỏ tiền ra mua về tặng y.

Y nhớ lại cái hôm họ ở trong văn phòng, dường như Lận Duy muốn khuyên y đi. Giờ nghĩ lại, có lẽ hắn đang do dự có nên nói cho y biết chuyện cặp nhẫn này hay không, nhưng lại bị một câu nói đùa vô tình của y đánh lạc hướng, cuối cùng cũng không nói ra.

Vậy nên Lận Duy đã biết từ trước, chứ không phải quyết định đột xuất sau khi nghe giới thiệu như những gì giải thích lúc ở trên xe. Hôm đó, khi họ nói chuyện về buổi đấu giá, có lẽ hắn đã muốn mua tặng y ngay khi xác nhận y thực sự không tham dự rồi.

Hoắc Kỳ Quân nhìn cặp nhẫn cưới mà lòng rối bời.

[Nếu tôi dùng thái độ dịu dàng để đối xử với một người đàn ông, thì chỉ có một khả năng.]

[Tôi muốn tán tỉnh người đó.]

[Tôi lo cậu tự tin thái quá, sẽ cảm thấy tôi có ý với cậu!]

[Cậu không nghĩ như vậy thật đấy chứ?]

Cạch một tiếng, Hoắc Kỳ Quân dùng kuôn mặt vô cảm dùng sức đóng mạnh hộp nhẫn lại, cất vào tủ đầu giường cho khuất mắt, sau đó tự mình vén chăn xuống giường đi vệ sinh cá nhân, ép mình không nghĩ đến những chuyện vớ vẩn đó nữa.

Mặc kệ Lận Duy có ý gì, y cũng không thích đàn ông, bận tâm nhiều thế làm gì!

Nghĩ thì hay đấy, rồi mất ngủ cả đêm.

Sáng hôm sau, không ngoài dự đoán, Hoắc Kỳ Quân mệt mỏi không dậy nổi. Lận Duy đợi mãi không thấy y xuống lầu, đoán chắc y vẫn đang phát điên vì sự xấu hổ tối qua. Hắn nghĩ y cần chút không gian để bình tĩnh lại nên cứ để mặc y.

Nào ngờ đây mới chỉ là sự khởi đầu. Hoắc Kỳ Quân lại bắt đầu vô thức tìm cớ không về nhà ăn cơm, Phó Tiểu Thanh cũng gặng hỏi mấy lần. Cô ấy lại nghĩ liệu có phải món mình nấu không hợp khẩu vị của đối phương không, Lận Duy chỉ bảo cô ấy đừng bận tâm.

Hắn đã nhận ra, vì sự can thiệp của mình, những mâu thuẫn do trở ngại thế tục giữa nam nữ chính đã giảm đi. Phó Tiểu Thanh không có ý định thay đổi suy nghĩ, nhưng thái độ đối với Hoắc Kỳ Quân cũng đã dịu đi, còn Hoắc Kỳ Quân thì càng ngày càng kỳ lạ.

Trước đây, tuy cậu ấm này không đủ ân cần chu đáo, nhưng ít nhất người sáng mắt đều có thể nhận ra y rất quan tâm Phó Tiểu Thanh. Thế nhưng bây giờ, đối mặt với Phó Tiểu Thanh hòa nhã hơn hẳn, y bỗng như mất đi khả năng thể hiện tình yêu, hai người dần dần giống như bạn bè bình thường hơn.

Việc nam nữ chính có ở bên nhau hay không sẽ không ảnh hưởng đến tiến độ hoàn thành nhiệm vụ, dù sao hắn chỉ cần đảm bảo Hoắc Kỳ Quân không làm chuyện xấu là được. Đợi đến thời điểm thích hợp hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ và rút lui.

Vì vậy việc lo tương lai của Phó Tiểu Thanh vốn nên để Hoắc Kỳ Quân sau này lo liệu, giờ Lận Duy cũng phải bận tâm thay Hoắc Kỳ Quân.

Nếu không, khi tam quan của Hoắc Kỳ Quân dần bình thường trở lại, nhưng Phó Tiểu Thanh vốn chính trực lương thiện lại biến chất vì sự chèn ép vô lý của bà Hoắc thì sẽ phiền phức.

Thế là sau khi Lận Duy xác định tạm thời Hoắc Kỳ Quân sẽ không giở thêm trò mèo gì, bèn chuyển sự chú ý sang nữ chính. Suy cho cùng công việc nấu nướng này cũng không phải kế lâu dài, có lẽ hắn có thể cho Phó Tiểu Thanh một vị trí chuyên gia dinh dưỡng tại viện dưỡng lão bên chỗ Phó Thiên Lam.

Hắn thử đề cập chuyện này với Phó Tiểu Thanh, cũng nói ra những mối lo của mình: "Em buộc phải học những kiến thức liên quan và thi lấy chứng chỉ, em có đồng ý không?"

Dĩ nhiên Phó Tiểu Thanh rất sẵn lòng, công việc trước đây của cô ấy cũng chỉ là nhân viên văn phòng bình thường, không có sức cạnh tranh gì nên cũng không khăng khăng muốn quay lại vị trí cũ.

Kiến nghị Lận Duy cho cô ấy, vừa có thể giúp cô ấy thoát khỏi nỗi ám ảnh bà Hoắc mang lại, vừa có thể chăm sóc Phó Thiên Lam. Đối với cô ấy mà nói, việc này không còn gì để chê.

Do đó, trong mấy ngày Hoắc Kỳ Quân đi sớm về khuya như mất tích, Lận Duy dốc sức sắp xếp các lớp học phụ đạo và lên kế hoạch thời gian thi cử cho Phó Tiểu Thanh.

Ban đầu Hoắc Kỳ Quân còn lo Lận Duy lại mang cơm đến công ty, nhưng rất nhanh y phát hiện mình toàn lo thừa. Hình như lần này Lận Duy không có ý định quản y nữa, y đã ăn bánh quy ba ngày liên tiếp rồi, vậy mà đến cả một cuộc điện thoại Lận Duy cũng không gọi cho y.

Cứ như thể đang cố ý tị hiềm vậy...

Đúng, tị hiềm*.

*Tị hiềm (động từ, từ cũ, ít dùng, hiện vẫn còn văn viết dùng từ này): Giữ khoảng cách, tránh trước đi, không làm việc gì đó vì sợ dễ bị nghi ngờ, hiểu lầm, đồng nghĩa với tránh hiềm nghi.

Hoắc Kỳ Quân muộn màng ngộ ra, hành động trốn tránh của mình rất có thể sẽ khiến Lận Duy nghĩ rằng mình đang xa lánh hắn vì hiểu lầm tối hôm nọ, tim y chợt chùng xuống.

Nhưng y không có ý đó!

Giờ y chẳng thèm bận tâm đến vấn đề mất mặt hay không nữa, vội kết thúc công việc đang làm dở rồi tan làm về thẳng nhà.

Sau khi ăn tối xong, Lận Duy giải đáp một số vấn đề chuyên môn cho Phó Tiểu Thanh như thường lệ. Hệ thống nhắc nhở hắn hôm nay Hoắc Kỳ Quân về nhà sớm, nhưng hắn không vội quay về điều chỉnh tâm lý cho cậu ấm sĩ diện kia. Qua khoảng nửa tiếng, hắn mới chậm rãi đi sang nhà Hoắc Kỳ Quân.

Vừa bước vào đã thấy Hoắc Kỳ Quân mặc bộ vest vừa vặn, tay chống cằm, ống tay áo hơi tụt xuống để lộ chiếc đồng hồ đeo tay, đang ngồi trên sô pha với vẻ trầm tư. Nếu chỉ nhìn cảnh tượng này, khí chất sếp tổng trưởng thành và đầy áp lực thật sự rất dễ khiến người khác nể sợ.

Tiếc rằng Lận Duy đã nhìn thấu sự đối lập trong ngoài của y lâu rồi.

"Hôm nay xong việc sớm vậy à?" Lận Duy quyết định giữ thể diện cho y, cho y một cái cớ để xuống nước.

Hắn đi đến chiếc sô pha gần mình nhất rồi ngồi xuống, vừa vặn đối diện với Hoắc Kỳ Quân, một trái một phải, cách nhau một khoảng xa nhất.

Hoắc Kỳ Quân đang nghĩ hắn muốn giữ khoảng cách với mình, lúc này nhìn bất kỳ chi tiết nào cũng thấy có ý tứ sâu xa khác, mặt lập tức sầm xuống: "Tôi bị bệnh truyền nhiễm à? Cậu tránh xa thế làm gì?"

"..." Lận Duy bối rối, ngẩn người vài giây mới hiểu Hoắc Kỳ Quân lại đang nghĩ linh tinh gì đó rồi.

Hắn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.

"Buồn cười lắm à?" Nếu Hoắc Kỳ Quân là một con mèo, lúc này chắc chắn y đã giận đến mức dựng lông rồi.

"Cũng không hẳn, chỉ cảm thấy trí tưởng tượng của cậu khá phong phú thôi." Lận Duy không tìm được từ miêu tả phù hợp, đành phải nhận xét như vậy.

"..."

Hoắc Kỳ Quân "nhịn nhục" hít một hơi thật sâu, làm đủ công tác chuẩn bị tâm lý mới nói: "Tôi không muốn trốn tránh cậu đâu, mấy ngày nay chỉ đang mải mê công việc quá thôi, cậu đừng hiểu lầm!"

"Ừm, tôi biết." Lận Duy nghe sao biết vậy.

Nhưng hắn đồng ý quá nhanh, trông có vẻ không mấy thành ý. Hoắc Kỳ Quân vốn không giỏi ăn nói, chỉ biết xụ mặt hù dọa tất cả những ai có ý đồ lì lợm la l**m y, Lận Duy đúng là chuyên khắc chế y!

Y tự bứt rứt cả nửa ngày, tức đến đau dạ dày, cũng không nghĩ ra được một câu nào để đáp lại.

Mãi đến khi Lận Duy thấy sắc mặt y không ổn, hỏi có phải y không khỏe không, mới nhận được một câu trả lời cộc lốc: "Đau dạ dày, đều là do cậu chọc tức cả đấy!"

Lận Duy không tin, hỏi thẳng: "Ba ngày nay cậu ăn gì?"

Hoắc Kỳ Quân lập tức im lặng.

Lận Duy đi đến trước mặt y, kéo y đến chiếc sô pha dài bên cạnh để y nằm xuống, không hỏi lạ nữa, chỉ dịu giọng nói: "Tối nay có ăn gì chưa thì nói được chứ?"

Cái này thì được, Hoắc Kỳ Quân nói thật: "Ăn một gói bánh quy."

Lận Duy nghe ra được manh mối từ giọng điệu của y, không thể tin được, hỏi: "... Không lẽ ba ngày này, ba bữa một ngày cậu chỉ ăn bánh quy?"

"..." !!!

"Thật à?" Lần này Lận Duy tức đến mức bật cười thật rồi: "Cậu cũng chịu khổ giỏi phết đấy, cậu cả của tôi ơi! Tôi tò mò quá, rốt cuộc trong đầu cậu đang nghĩ gì vậy?"

Hoắc Kỳ Quân từ chối trả lời, y chỉ cảm thấy ăn cái đó rất tiện thôi.

Huống hồ...

"Không phải cậu nói đau dạ dày ăn cái đó sẽ đỡ à?"

Lận Duy vươn tay cởi cúc áo vest cho y, đặt tay lên bụng y cảm nhận thử, mắt không hề nâng, phản bác: "Tôi không bảo cậu ăn nó thay cơm! Giờ cậu khó chịu vì chướng bụng do ăn quá nhiều đấy!"

Nói xong hắn đứng dậy luôn.

"Này! Cậu đi đâu đấy?" Hoắc Kỳ Quân tưởng Lận Duy giận, vô thức kéo hắn lại.

"Đi lấy thuốc cho cậu."

Lận Duy lắc đầu, quay về nhà mình tìm thuốc. May thay, nhờ thuộc tính "công cụ hình người" nên nhà nguyên chủ luôn có sẵn đủ loại thuốc đau dạ dày.

Khi Lận Duy tìm được thuốc rồi quay lại, Hoắc Kỳ Quân đã đau đến mức mồ hôi lạnh đầy trán. Có một số cơn đau là vậy, lúc không để ý thì còn đỡ, một khi đã nhận ra nó, nó sẽ trở nên dai dẳng không ngừng, khó chịu đựng nổi.

Lận Duy bảo y uống thuốc trước, đợi thuốc phát huy tác dụng còn cần một đoạn thời gian, thấy y khó chịu thật, Lận Duy thở dài một hơi, vươn tay xoa bụng theo vòng tròn cho y.

Xoa chưa được hai vòng, hắn đã cảm thấy cơ thể dưới tay mình hơi cứng đờ, cơ bụng cũng căng cứng, Lận Duy bèn giải thích một câu: "Cách này có thể thúc đẩy việc loại bỏ trạng thái đầy hơi, tôi làm mẫu một lần, lát nữa cậu tự làm đi."

Hoắc Kỳ Quân chậm rãi chớp mắt vài cái, chỉ số EQ ít ỏi hiếm khi online, nhưng lại dùng vào ch

ỗ không nên dùng, y hắng giọng đáp: "Bây giờ tôi không có sức, vẫn là cậu làm đi!"