Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 10: Cậu đàn em

Có khoảnh khắc, Lận Duy cảm thấy mình đang nuôi một "hoàng thượng hình người", con mèo này còn đang "đại phát từ bi", nằm thẳng cẳng ban ân cho hắn được phép sờ bụng mình. Nhưng tiếc là lòng dạ hắn sắt đá, chẳng hề động lòng.

"Được rồi, cứ xoa theo chiều kim đồng hồ mười vòng, rồi ngược chiều kim đồng hồ mười vòng như vậy đến khi nào đỡ khó chịu thì có thể dừng lại." Nói xong hắn dứt khoát thu tay về.

Tuy nhiên, Lận Duy cũng không hoàn toàn bỏ mặc y, hắn vào phòng lấy thêm một chiếc chăn nhỏ đến, đắp lên người Hoắc Kỳ Quân rồi mới ngồi sang một bên dặn dò: "Nếu càng lúc càng khó chịu cũng đừng chịu đựng, phải nói cho tôi biết."

Hoắc Kỳ Quân đơ mặt ra: "... Ò."

Không phải y bất mãn gì Lận Duy, ngay cả thói xét nét của y cũng chẳng thể bắt bẻ được sự dịu dàng chu đáo của hắn. 

Chỉ là giờ y thực sự không biết nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với hắn mới ổn. Nếu như lúc trước y còn cảm thấy Lận Duy che giấu xu hướng tính dục vì không tin tưởng vào nhân phẩm của y, thì giờ phút này, y đã có thể thấu hiểu sâu sắc lý do hắn làm vậy.

Suốt thời gian qua, tâm trạng của y như chơi đu quay chỉ vì biết chuyện Lận Duy thích đàn ông, chao đảo lên xuống thất thường theo thái độ của Lận Duy. Trớ trêu thay, thủ phạm đã chối bỏ trách nhiệm cho mình từ sớm, nguyên nhân từ phía y, người hiểu lầm là y, đương nhiên cuối cùng quả đắng cũng chỉ có một mình y gánh.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân vẫn kiên định cho rằng, với cái tính cách gặp ai cũng đối xử hiền hòa với người đấy của Lận Duy, ít nhất hắn phải chịu ba phần trách nhiệm!

Bề ngoài Hoắc Kỳ Quân không nói một lời, nhưng thực chất lòng đang tuôn trào lời phàn nàn bất tận. Nghĩ đi nghĩ lại y bỗng nghĩ đến điều gì đó, chân mày nhíu lại.

"Sao thế?" Thỉnh thoảng Lận Duy vẫn để ý đến tình hình bệnh nhân qua góc biên tầm nhìn, vừa hay thấy y nhíu mày, tưởng y bị đau dạ dày nặng hơn nên hỏi một tiếng.

"Không có gì..." Hoắc Kỳ Quân cụp mắt, hàng mi run rẩy mấy cái như chột dạ, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được câu hỏi: "Tôi bỗng thấy hơi tò mò, cậu từng quen mấy người bạn trai rồi?"

Ban đầu y còn định nói, sao y nhớ bên cạnh Lận Duy hình như chẳng có mấy người bạn nam thân thiết, ít đến mức y muốn tìm ra một hai đối tượng đáng ngờ trong đó cũng không tìm được. Nhưng lời đến bên miệng y lại nhận ra, người bạn nam thân nhất của Lận Duy chính là y, nếu thực sự phải chọn ra một đối tượng mà Lận Duy có thể thích, thì kẻ tình nghi lớn nhất chính là bản thân y.

Nói ra có hơi kỳ quặc, cứ như thể y đang kiên trì tìm chứng cứ từ mọi góc độ, nhất quyết phải đưa ra kết luận rằng Lận Duy thích y vậy.

Ha, chết cười! Y hoàn toàn không có ý đó!

Lận Duy nghe vậy thì liếc y bằng ánh mắt rất lạ, không ngờ đã đau dạ dày đến mức phải nằm bẹp rồi mà y vẫn còn tâm trạng nghĩ đến chuyện này, nhưng vấn đề này đúng là không dễ bịa.

Nguyên chủ là người ôn hòa nhưng xa cách, thân phận nam phụ cũng đã định sẵn tác giả sẽ không khắc họa đậm nét về vòng bạn bè của hắn ta, vì vậy hắn chỉ có thể nhún vai nói: "Chưa gặp được người mình thích."

Hoắc Kỳ Quân nửa tin nửa ngờ: "Vậy sao cậu khẳng định mình thích đàn ông?"

"Trước khi cậu theo đuổi Phó Tiểu Thanh cũng có hẹn hò với ai đâu, chẳng lẽ trước đó cậu không phân biệt được mình thích nam hay nữ à?" Lận Duy cười khẽ một tiếng rồi chuyển chủ đề: "Mà cậu quan tâm chuyện này làm gì? Vẫn cảm thấy tôi có ý đồ xấu với cậu à?"

"Tôi không có! Shhhhh..." Hoắc Kỳ Quân bị kích động đến ngồi bật dậy, kéo theo cơn đau dạ dày nặng thêm nên đành phải nằm xuống lại.

"Cậu yên chút đi! Không thì ngủ một giấc, tỉnh dậy chắc sẽ ổn thôi." Lận Duy nhặt chiếc chăn nhỏ bị y làm rơi xuống đất lên rồi ném cho y.

"... Ừm." Lần này không cần hắn khuyên Hoắc Kỳ Quân cũng đã ngoan ngoãn nằm lại.

Lúc nhắm mắt lại, y còn tưởng sẽ rất khó đi vào giấc ngủ, nhưng không bao lâu sau y đã hít thở đều đặn chìm vào giấc mộng, cũng do mấy ngày nay y ăn không ngon mà ngủ cũng chẳng yên.

Lận Duy đợi y ngủ say, sau đó quan sát một lúc, xác nhận cơn đau dạ dày của y đang thuyên giảm dần, mới quay về nhà bên cạnh.

Lúc này Phó Tiểu Thanh vẫn đang ôn lại nội dung bài học hồi sáng, Lận Duy cũng không làm phiền cô ấy, tự mình vào bếp lựa những nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh rồi nấu một phần cháo bí đỏ hạt kê cho vị cậu ấm đã tùy hứng ăn bánh quy suốt ba ngày nay.

Bấy giờ hệ thống hiện ra bày tỏ ý kiến không đồng tình: [Chủ nhân! Sao không để nữ chính làm, cũng đâu có tốn nhiều thời gian đâu, ngài nấu bát cháo này một cái là Hoắc Kỳ Quân lại nghĩ vẩn vơ cho xem!]

Lận Duy giải thích: [Bọn anh đã thỏa thuận từ trước rồi, công việc của cô ấy là phụ trách ba bữa một ngày, cô ấy đã làm xong phần việc của hôm nay. Hoắc Kỳ Quân tùy hứng là chuyện của y, sao anh có thể lấy lý do này để chiếm dụng thời gian vốn được tự do sắp xếp của người ta chứ.]

Không thể chơi trò thao túng tâm lý này được, chuyện này đã làm lần một thì sẽ có lần hai, thà rằng đừng bắt đầu còn hơn.

Một người chuyên xuyên qua các thế giới để làm nhiệm vụ như hắn, lâu dần khó tránh khỏi việc nảy sinh tâm lý ngạo mạn, vì vậy hắn phải khắc chế mình từ những điều nhỏ nhặt, nếu không ngày nào đó nhìn lại bỗng phát hiện mình đã sớm đánh mất tâm tính thuở ban đầu, trở thành kẻ người ghét quỷ chê.

[Thôi được rồi.] Hệ thống cũng khá hiểu chủ nhân nhà mình, biết nếu đã liên quan đến vấn đề nguyên tắc thì dù có là chuyện lớn hay nhỏ đều không thể khuyên được, đành phải nghĩ cách khác: [Vậy có thể gọi đồ ăn ngoài mà!]

Lận Duy vẫn lắc đầu: [Với cái dạ dày đó của y, anh vẫn nên tự mình nấu thì yên tâm hơn. Đừng lo, lát nữa cứ nói đây là đồ ăn ngoài là được.]

Hệ thống đã bị thuyết phục.

Bên này Hoắc Kỳ Quân vẫn đang ngủ say, trong khoảng thời gian Lận Duy nấu cháo cho y, y còn tranh thủ mơ được một giấc. Trong mơ, không biết vì sao y bị thương nặng, biến thành một con mèo đang hấp hối trong góc hẻm. Ngay lúc y nghĩ mình sắp chết, Lận Duy đột nhiên xuất hiện, nhặt y về.

Dù biết rõ mình đang ở trong mơ, Hoắc Kỳ Quân vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng cảnh trong mơ không chuyển biến theo ý chí của y, y chỉ có thể trơ mắt nhìn Lận Duy mang mình về nhà, cẩn thận ôm y, giúp y xử lý vết thương từng li từng tí, còn thuận miệng đặt cho y một cái tên sến súa, y ghét cay ghét đắng mà không thể phản kháng...

"Kem! Lại đây!"

"Meo!" Kem cái đầu nhà cậu!

...

"A Kỳ, dậy thôi!"

Hoắc Kỳ Quân nghe thấy tiếng gọi này, bỗng không phân biệt được mơ và thực, mơ màng mở mắt ra thì thấy nhân vật chính trong giấc mơ vừa rồi đang gọi mình dậy, ánh đèn tông màu ấm áp chiếu lên người hắn, khiến mắt mày hắn trở nên dịu dàng quá đỗi.

"Dậy uống chút cháo rồi ngủ tiếp, không thì ngày mai lại đau nữa đấy." Lận Duy thấy y tỉnh bèn nói.

"... Ừm." Lúc này Hoắc Kỳ Quân mới hoàn hồn thoát khỏi tình tiết trong mơ, y chỉ cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn người ta, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn hắn thêm một lần nào nữa. Nghe lời này xong cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi dậy uống cháo, chuyện hệ thống lo lắng trước đó hoàn toàn không xảy ra.

Lòng phiền muộn thì nào còn hơi sức quan tâm bát cháo này từ đâu ra, y mặc định luôn là do Phó Tiểu Thanh làm.

Nếu là ngày thường, chưa chắc y đã không nếm ra được. Lận Duy đã trải qua rất nhiều thế giới với nhiều thân phận khác nhau, trong đó có cả thiết lập đầu bếp chuyên nghiệp, nên ít nhất y cũng phải nhận ra hương vị của bát cháo này chắc chắn không thuộc trình độ của Phó Tiểu Thanh.

Nhưng ai bảo bây giờ y cứ nghĩ đến giấc mơ khi nãy là lại xấu hổ muốn chết, ăn cũng không biết mùi vị gì cơ chứ!

Cả đời này y không bao giờ muốn nghe thấy từ Kem đấy nữa.

Hoắc Kỳ Quân bình tĩnh gào thét trong lòng.

"Ăn xong rồi nghỉ ngơi sớm đi."

Lận Duy không nhìn ra sự sụp đổ dưới vẻ bình tĩnh của y, thấy y uống vài ngụm cháo xong sắc mặt đã hồng hào hơn chút, dặn dò một câu rồi mới lên lầu.

"Được." Hoắc Kỳ Quân nhỏ giọng đáp.

Ngày hôm sau, cuối tuần không cần đi làm, nên lần này tổng giám đốc Hoắc không tìm cớ lẩn ra ngoài nữa. Sau khi thức dậy vệ sinh cá nhân xong, y sang nhà bên cạnh ăn sáng, nào ngờ trên bàn ăn chỉ có mỗi Phó Tiểu Thanh. Y bước qua vừa ngồi xuống đã hỏi: "Lận Duy đâu?"

Phó Tiểu Thanh nhai nhanh hơn để nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống rồi mới trả lời y: "Anh Lận Duy ăn rồi, vừa mới ra ngoài, đi đón một người."

Tay cầm đũa của Hoắc Kỳ Quân khựng lại: "Đón người? Người nào?"

"Nghe anh Lận Duy nói là một cậu đàn em ở trường cũ của anh ấy thì phải. Gần đây nghe lời Lận Duy, chuẩn bị thi chứng chỉ chuyên gia dinh dưỡng, anh Lận Duy nói anh ấy tìm một đàn em đã thi đỗ đến để kèm cặp em."

"Ồ." Hoắc Kỳ Quân gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó nghĩ đến điều gì lại khựng lại, cuối cùng bĩu môi nói: "Sao cậu ấy không tìm cho em một cô đàn em, nam nam nữ nữ quá bất tiện!"

Phó Tiểu Thanh đáp lại y bằng một nụ cười giả lả lịch sự.

Vì chuyện cậu đàn em sắp đến này, Hoắc Kỳ Quân ăn xong cũng không về nhà mình mà cùng Phó Tiểu Thanh ngồi chờ ở phòng khách trong không khí lúng ta lúng túng.

Để bầu không khí không gượng gạo thấy rõ, Phó Tiểu Thanh chỉ có thể vắt óc thỉnh thoảng nói với y vài câu, nhưng khả năng làm cuộc trò chuyện đi vào ngõ cụt của Hoắc Kỳ Quân tự nhiên như ăn cơm uống nước, chẳng mấy chốc Phó Tiểu Thanh đã cảm thấy mình già đi mấy tuổi.

May mà Lận Duy không trì hoãn quá lâu, đón được người là quay về ngay.

Nói là đàn em, chứ thực ra cũng là nhân viên trong hệ thống sản nghiệp y tế thuộc Thiên Hòa. Lận Duy đã đề cập trước với cậu ấy, hôm nay tính là tăng ca theo chế độ làm việc bình thường.

Cậu đàn em này tên là Đường Viễn, vừa nhìn là mới tốt nghiệp chưa được hai năm, trông ưa nhìn còn hay cười, cả người toát lên vẻ tràn đầy sức sống.

"Đàn anh, nhà của anh trông..." Sau khi Đường Viễn xuống xe, cậu ấy đứng trước biệt thự, có vẻ hơi lúng túng, miệng cảm thán: "Thật là đắt tiền."

Lận Duy bị lời nhận xét giản dị gần gũi của cậu ấy chọc cười, vỗ vai cậu ấy rồi dẫn người vào trong.

Hoắc Kỳ Quân nhìn thấy cảnh này qua lớp cửa kính sát đất của phòng khách, tâm trạng không được tốt cho lắm.

Y không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Lận Duy tìm một đàn em đến tiếp xúc gần với Phó Tiểu Thanh, trong lòng y khó chịu là điều hiển nhiên, thế là mặt sa sầm xuống không chút ái ngại.

Lận Duy dẫn Đường Viễn vào cửa mới ngạc nhiên phát hiện Hoắc Kỳ Quân vẫn còn ở đây. Nhưng trước mặt người ngoài, hắn không biểu hiện ra, chỉ giới thiệu họ với nhau.

Phó Tiểu Thanh tự nhiên tươi cười chào đón, Hoắc Kỳ Quân lạnh mặt gật đầu một cái xem như đã nể mặt. Y như vậy, Lận Duy cũng không thể nói y bất lịch sự, dẫu sao tên này đối xử với ai cũng như nhau, đại khái đều là bộ dạng lạnh lùng ngạo nghễ đó.

Nhưng Lận Duy nhìn ra được bầu không khí không ổn nên bảo Phó Tiểu Thanh dẫn Đường Viễn đến phòng sách trao đổi trước.

Hắn ở lại để giải thích cho cậu ấm không biết tại sao đột nhiên kích hoạt phản ứng ghen tuông này: "Chỉ tìm một người đến giảng cho Tiểu Thanh về quy trình thi lấy chứng chỉ thôi, cậu đừng có nhỏ mọn thế chứ."

Bây giờ hắn đã hoàn toàn tiếp nhận cái thiết lập kỳ quặc "Hoắc Kỳ Quân có ghen hay không chẳng hề liên quan nhiều đến việc hắn có thích Phó Tiểu Thanh hay không" này rồi.

Nhưng Hoắc Kỳ Quân không cảm thấy mình nhỏ mọn. Nếu y nhỏ mọn thật, sao y có thể nhìn Phó Tiểu Thanh chạy vào phòng sách ở riêng với tên đàn ông kia mà chẳng có chút cảm giác nào cơ chứ?

"Tôi không hề để ý!" Y hơi mờ mịt phản bác.

Lận Duy thầm nghĩ trông không giống chút nào, nhưng cũng không vạch trần y, hắn muốn xem Hoắc Kỳ Quân có thể nhịn được bao lâu.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chưa đầy ba phút, vị cậu ấm này rõ ràng còn hơi để ý này đã không kìm được nữa.

Chỉ là ngoài dự liệu của hắn, Hoắc Kỳ Quân do dự nửa ngày, cuối cùng lại hỏi...

"Cậu quen cậu đàn em này từ khi nào, sao tôi chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến bao giờ thế?"